Chương 120: Khoảng Cách
Buổi sáng, tám giờ. Studio Tinh Vân.
Tin tức về dự án điện ảnh mới của Thiên Quang vẫn liên tục chiếm trang nhất các báo suốt ba ngày liền.
Dự Án Mùa Hè
Đạo diễn: Trương Hàn Đạo diễn hạng A, hai giải Kim Tượng
Nam chính: Thiên Vương Cát-xê 8 triệu
Nữ chính: Lạc Tuyết Ảnh hậu
Ngân sách: 80 triệu
Đội ngũ: 300 người
Không chỉ báo chí lớn đăng tải dài kỳ, trên diễn đàn Điện Ảnh Vân Hòa, bài phân tích chi tiết về dự án đã kéo dài đến hơn hai mươi trang bình luận.
"Thiên Quang lần này rõ ràng muốn tranh ngôi quán quân phòng vé mùa Tết."
"Đội hình quá mạnh. Đây mới là tác phẩm điện ảnh thương mại đích thực."
"Phim nhỏ năm nay e rằng chẳng còn cơ hội nào."
Tại phòng họp Tinh Vân, bảy người ngồi im lặng quanh bàn. Màn hình ti vi đang chiếu lại đoạn clip họp báo ra mắt dự án của Thiên Quang. Không ai mở lời. Bởi vì mọi người đều nhìn thấy rõ ràng một điều: Khoảng cách quá lớn đến mức khiến người ta ngạt thở.
Một bên có tất cả: Vốn tiền dồi dào, nhân lực đông đảo, quan hệ rộng khắp, danh tiếng vang lừng và mười năm tích lũy vững chắc.
Một bên chỉ có: Một bộ phim với kinh phí một triệu tám trăm nghìn, một đạo diễn hai mươi bảy tuổi mới vào nghề, và bảy nhân viên tất cả.
Trần Hạo đặt điện thoại xuống, màn hình vẫn dừng lại ở ảnh chụp Thiên Vương tại họp báo. Anh ngước nhìn Lục Trạch, giọng nói nhỏ nhẹ đầy sự hoài nghi.
"Anh Lục.. Chúng ta.. Còn phải mất bao lâu mới có thể đạt đến trình độ đó?"
Không ai trả lời. Cả phòng im lặng chờ đợi.
Lục Trạch chậm rãi nhìn bản kế hoạch dự án phim thứ hai 《Khoảnh Khắc Chúng Ta Lựa Chọn》 đặt trước mặt. Mười lăm triệu ngân sách. Ba mươi người tham gia. Sau ba giây im lặng, anh nói một cách bình thản và chân thực.
"Có thể sẽ rất lâu."
Mọi người hơi ngẩng đầu, chờ đợi những lời tiếp theo.
Anh không nói những câu cổ vũ rỗng tuếch như "chỉ cần cố gắng thì nhất định sẽ thắng". Cũng không hứa hẹn tương lai rực rỡ trong thời gian ngắn. Bởi vì anh hiểu rõ quy luật của ngành này không vận hành theo cách đó.
"Nhưng.." Lục Trạch cầm bút, nhẹ nhàng gõ xuống mặt bàn, giọng nói trở nên chắc chắn hơn. "Nếu mỗi bộ phim chúng ta tạo ra đều tiến bộ hơn bộ trước.. Nếu mỗi nghệ sĩ đều trưởng thành hơn chính mình năm ngoái.. Nếu mỗi năm chúng ta đều có thêm một tác phẩm thực sự tốt.. Thì khoảng cách ấy, sẽ dần dần thu hẹp lại."
Anh nhìn mọi người, ánh mắt kiên định. "Tám mươi triệu, đội hình đỉnh cao.. Chúng ta không thể đuổi kịp trong một năm. Nhưng nếu là năm năm thì sao?"
Dương Khải ngồi bên cạnh chậm rãi gật đầu. Anh hiểu ý Lục Trạch. Không cần thắng ngay lập tức. Điều quan trọng nhất là phải sống được, phải đi được đến năm thứ năm.
Buổi chiều hai giờ, tại văn phòng Dương Khải.
Bản kịch bản đã được chỉnh sửa đến lần thứ bảy đặt trên bàn. Dày dặn hơn, những dòng chữ đỏ ghi chú xen lẫn khắp trang giấy. So với bản thảo đầu tiên, câu chuyện đã chặt chẽ hơn, logic hơn. Nhân vật chính Lâm Viễn không còn gặp khó khăn chỉ vì hoàn cảnh, mà những xung đột với cấp trên, với người yêu, và đặc biệt là sự đấu tranh với chính bản thân mình.. Đã được khắc họa rõ nét và sâu sắc hơn nhiều.
Nhưng vẫn còn một chỗ chưa thực sự hoàn hảo.
Lục Trạch chỉ vào ba trang cuối cùng. "Cảnh chia tay tại bến xe.. Cảm xúc vẫn chưa đủ sức nặng.
Dương Khải im lặng. Anh cũng tự biết rõ điều đó. Bộ phim đầu tiên thành công, một phần vì đề tài mới lạ, một phần vì may mắn. Điều đó hoàn toàn không có nghĩa anh đã trở thành một đạo diễn thực thụ. Một đạo diễn thực sự.. Cần ba bộ phim, năm bộ phim mới đủ để chứng minh năng lực của chính mình.
" Tôi biết. "Dương Khải thở dài, giọng đầy sự bất lực." Đoạn này tôi đã viết lại đến bốn lần rồi. Nhưng vẫn cảm thấy gượng ép, không tự nhiên. "
Lục Trạch không chê bai, cũng không đưa ra lời khuyên suông. Anh chỉ nói:" Đi xem phim. Không phải để bắt chước. Mà để học cách những đạo diễn lớn xử lý những khoảnh khắc tương tự. "
Buổi tối tám giờ, trong phòng làm việc của Dương Khải.
Đèn vàng ấm áp chiếu xuống màn hình máy tính. Trên đó mở liên tiếp ba bộ phim kinh điển.
《Năm Tháng Ấy》 Tác phẩm của chính Trương Hàn. Anh xem cách vị đạo diễn hạng A xử lý cảnh chia tay. Không có nhạc nền dồn dập. Chỉ có tiếng mưa rơi đều đặn xen lẫn hơi thở.
《Người Qua Đường》 Tác phẩm của một đạo diễn có hai mươi năm kinh nghiệm. Anh xem cách ông để nhân vật im lặng mười giây liền. Không nói một lời, nhưng cả khán giả đều hiểu hết nỗi đau trong lòng.
《Lựa Chọn》 Một bộ phim ra đời mười lăm năm trước. Anh xem cách sử dụng lời thoại thật tiết kiệm. Mỗi câu nói ra đều nặng tựa ngàn cân.
Dương Khải tua đi tua lại cảnh cuối không biết bao nhiêu lần. Tay cầm bút chì ghi chú bên lề: Không cần nói nhiều. Để ánh mắt nói thay tất cả.
Trong khoảnh khắc ấy, anh bỗng ngộ ra một điều. Khoảng cách giữa một đạo diễn mới và những đạo diễn hàng đầu.. Không nằm ở máy quay đắt tiền, không nằm ở kỹ xảo hoa mỹ. Mà nằm ở kinh nghiệm. Nằm ở số lần họ đã vấp ngã, đã thất bại, đã suy ngẫm và đứng dậy.
Cùng lúc đó, tại phòng thu của Tinh Vân.
Hứa Thanh Hà vừa hoàn thành bản thu thứ tám của ca khúc 《Bầu Trời Sau Cơn Mưa》. Giang Nguyệt ngồi bên bàn thu âm, nghe xong đoạn cao trào rồi gật đầu.
" Chị Hà, có tiến bộ rõ rệt. Đoạn cao trào giọng điệu chắc chắn và đầy cảm xúc hơn hẳn. "
Hứa Thanh Hà không vui mừng cũng không cười. Cô lấy ly nước uống một ngụm, cổ họng hơi rát vì luyện tập liên tục.
" Vẫn chưa đủ. "
Cô nhớ rõ lời Lục Trạch đã nói hồi tháng trước:" Một bài hát lọt vào Top 10 không bao giờ tạo nên một ca sĩ. Cần ba bài, năm bài. Cần đủ vững vàng để khi một ngày bị tụt hạng.. Vẫn có thể đứng vững và tiếp tục bước đi. "
Hứa Thanh Hà đeo tai nghe trở lại, ngồi thẳng người trước micro. Giọng nói bình tĩnh mà kiên định.
" Chúng ta thu thêm một lần nữa. "
Tối chín giờ, trên nền tảng Điểm Tựa Văn Học. Bảng xếp hạng tác giả tuần chính thức được công bố.
Top 10: Thiên Lý Mã, Cửu Nguyệt, Bắc Phong..
Top 50:.
Hạng 47: Vô Danh Tác phẩm 《Đêm Trắng》
Tăng mười hai bậc so với tuần trước. Trang fanpage nhỏ của độc giả vui mừng đăng bài:" Vô Danh đã lọt vào Top 50 rồi! "
Nhưng trong diễn đàn nội bộ giới tác giả, không ai nhắc đến thành tích này. Bởi vì mọi người đều biết rõ quy luật của bảng xếp hạng: Mỗi tuần có hai mươi tác giả mới lọt vào Top 100, rồi hai tháng sau lại lặng lẽ rơi ra. Muốn đứng vững trên đỉnh.. Cần một năm, hai năm kiên trì. Không phải chỉ cần một tháng đột biến.
Đêm mười một giờ, tại văn phòng Lục Trạch.
Trên bàn đặt ba bản báo cáo.
Báo cáo 1 Điện ảnh: Đã chốt xong nam chính. Chỉ còn thiếu mười bốn triệu vốn.
Báo cáo 2 Âm nhạc: Ca khúc 《Bầu Trời Sau Cơn Mưa》 dự kiến phát hành vào tuần sau.
Báo cáo 3 Văn học: Tác phẩm 《Đêm Trắng》 đứng hạng 47, tăng thêm một nghìn hai trăm người theo dõi.
Ba con số đều đang đi lên. Nhưng tốc độ.. Rất chậm.
Giao diện hệ thống Danh Vọng hiện lên góc màn hình. Lục Trạch nhìn hai giây rồi chủ động tắt đi. Anh không hề thất vọng. Ngay từ đầu, anh đã hiểu rõ một điều: Danh vọng chỉ là tấm gương phản chiếu nỗ lực. Nó không bao giờ thay thế nỗ lực của chính mình.
Muốn phát triển nhanh như Thiên Quang.. Đơn giản là đốt tiền, đốt quan hệ. Nhưng nếu muốn đi được xa, muốn đứng vững lâu dài.. Chỉ có một cách: Đi từng bước một, thật chậm, nhưng thật chắc.
Ngày hôm sau, mười giờ sáng.
Trang thông báo chính thức của Studio Tinh Vân đăng một thông báo cực kỳ ngắn gọn, không hề có bất kỳ lời lẽ phô trương nào.
Thông báo: Dự án điện ảnh thứ hai 《Khoảnh Khắc Chúng Ta Lựa Chọn》 chính thức bước vào giai đoạn chuẩn bị sản xuất. Dự kiến bấm máy ngày 15 tháng 11.
Không mua vị trí Hot Search. Không gửi thông cáo báo chí hàng loạt. Chỉ có ba trang tin nhỏ đăng lại thông báo, tổng cộng chưa đến hai nghìn lượt đọc.
Đối với người ngoài, đó chỉ là một thông báo bình thường:" Ồ, lại có một công ty nhỏ làm phim nữa."
Nhưng đối với Tinh Vân.. Đây là một bước tiến cực kỳ quan trọng. Bởi vì họ hiểu rõ: Muốn trở thành một công ty lớn.. Không bao giờ là nhờ một lần may mắn. Mà là khả năng liên tục đứng dậy sau mỗi lần bị đè bẹp.
Và cuộc hành trình đó.. Mới chỉ chính thức bắt đầu.
Bên ngoài cửa sổ, xe quảng cáo rầm rộ cho bộ phim lớn của Thiên Quang chạy qua. Biển quảng cáo khổng lồ to bằng nửa tòa nhà, rực rỡ đến chói mắt.
Bên trong văn phòng Tinh Vân, bảy người vẫn đang ngồi quanh bàn, chăm chú thảo luận về địa điểm quay tại vùng ngoại ô.
Khoảng cách giữa họ và đỉnh cao còn rất xa. Nhưng ít nhất.. Họ đã đang bước đi. Và đó chính là điều quan trọng nhất.
Hết Chương 120
Tin tức về dự án điện ảnh mới của Thiên Quang vẫn liên tục chiếm trang nhất các báo suốt ba ngày liền.
Dự Án Mùa Hè
Đạo diễn: Trương Hàn Đạo diễn hạng A, hai giải Kim Tượng
Nam chính: Thiên Vương Cát-xê 8 triệu
Nữ chính: Lạc Tuyết Ảnh hậu
Ngân sách: 80 triệu
Đội ngũ: 300 người
Không chỉ báo chí lớn đăng tải dài kỳ, trên diễn đàn Điện Ảnh Vân Hòa, bài phân tích chi tiết về dự án đã kéo dài đến hơn hai mươi trang bình luận.
"Thiên Quang lần này rõ ràng muốn tranh ngôi quán quân phòng vé mùa Tết."
"Đội hình quá mạnh. Đây mới là tác phẩm điện ảnh thương mại đích thực."
"Phim nhỏ năm nay e rằng chẳng còn cơ hội nào."
Tại phòng họp Tinh Vân, bảy người ngồi im lặng quanh bàn. Màn hình ti vi đang chiếu lại đoạn clip họp báo ra mắt dự án của Thiên Quang. Không ai mở lời. Bởi vì mọi người đều nhìn thấy rõ ràng một điều: Khoảng cách quá lớn đến mức khiến người ta ngạt thở.
Một bên có tất cả: Vốn tiền dồi dào, nhân lực đông đảo, quan hệ rộng khắp, danh tiếng vang lừng và mười năm tích lũy vững chắc.
Một bên chỉ có: Một bộ phim với kinh phí một triệu tám trăm nghìn, một đạo diễn hai mươi bảy tuổi mới vào nghề, và bảy nhân viên tất cả.
Trần Hạo đặt điện thoại xuống, màn hình vẫn dừng lại ở ảnh chụp Thiên Vương tại họp báo. Anh ngước nhìn Lục Trạch, giọng nói nhỏ nhẹ đầy sự hoài nghi.
"Anh Lục.. Chúng ta.. Còn phải mất bao lâu mới có thể đạt đến trình độ đó?"
Không ai trả lời. Cả phòng im lặng chờ đợi.
Lục Trạch chậm rãi nhìn bản kế hoạch dự án phim thứ hai 《Khoảnh Khắc Chúng Ta Lựa Chọn》 đặt trước mặt. Mười lăm triệu ngân sách. Ba mươi người tham gia. Sau ba giây im lặng, anh nói một cách bình thản và chân thực.
"Có thể sẽ rất lâu."
Mọi người hơi ngẩng đầu, chờ đợi những lời tiếp theo.
Anh không nói những câu cổ vũ rỗng tuếch như "chỉ cần cố gắng thì nhất định sẽ thắng". Cũng không hứa hẹn tương lai rực rỡ trong thời gian ngắn. Bởi vì anh hiểu rõ quy luật của ngành này không vận hành theo cách đó.
"Nhưng.." Lục Trạch cầm bút, nhẹ nhàng gõ xuống mặt bàn, giọng nói trở nên chắc chắn hơn. "Nếu mỗi bộ phim chúng ta tạo ra đều tiến bộ hơn bộ trước.. Nếu mỗi nghệ sĩ đều trưởng thành hơn chính mình năm ngoái.. Nếu mỗi năm chúng ta đều có thêm một tác phẩm thực sự tốt.. Thì khoảng cách ấy, sẽ dần dần thu hẹp lại."
Anh nhìn mọi người, ánh mắt kiên định. "Tám mươi triệu, đội hình đỉnh cao.. Chúng ta không thể đuổi kịp trong một năm. Nhưng nếu là năm năm thì sao?"
Dương Khải ngồi bên cạnh chậm rãi gật đầu. Anh hiểu ý Lục Trạch. Không cần thắng ngay lập tức. Điều quan trọng nhất là phải sống được, phải đi được đến năm thứ năm.
Buổi chiều hai giờ, tại văn phòng Dương Khải.
Bản kịch bản đã được chỉnh sửa đến lần thứ bảy đặt trên bàn. Dày dặn hơn, những dòng chữ đỏ ghi chú xen lẫn khắp trang giấy. So với bản thảo đầu tiên, câu chuyện đã chặt chẽ hơn, logic hơn. Nhân vật chính Lâm Viễn không còn gặp khó khăn chỉ vì hoàn cảnh, mà những xung đột với cấp trên, với người yêu, và đặc biệt là sự đấu tranh với chính bản thân mình.. Đã được khắc họa rõ nét và sâu sắc hơn nhiều.
Nhưng vẫn còn một chỗ chưa thực sự hoàn hảo.
Lục Trạch chỉ vào ba trang cuối cùng. "Cảnh chia tay tại bến xe.. Cảm xúc vẫn chưa đủ sức nặng.
Dương Khải im lặng. Anh cũng tự biết rõ điều đó. Bộ phim đầu tiên thành công, một phần vì đề tài mới lạ, một phần vì may mắn. Điều đó hoàn toàn không có nghĩa anh đã trở thành một đạo diễn thực thụ. Một đạo diễn thực sự.. Cần ba bộ phim, năm bộ phim mới đủ để chứng minh năng lực của chính mình.
" Tôi biết. "Dương Khải thở dài, giọng đầy sự bất lực." Đoạn này tôi đã viết lại đến bốn lần rồi. Nhưng vẫn cảm thấy gượng ép, không tự nhiên. "
Lục Trạch không chê bai, cũng không đưa ra lời khuyên suông. Anh chỉ nói:" Đi xem phim. Không phải để bắt chước. Mà để học cách những đạo diễn lớn xử lý những khoảnh khắc tương tự. "
Buổi tối tám giờ, trong phòng làm việc của Dương Khải.
Đèn vàng ấm áp chiếu xuống màn hình máy tính. Trên đó mở liên tiếp ba bộ phim kinh điển.
《Năm Tháng Ấy》 Tác phẩm của chính Trương Hàn. Anh xem cách vị đạo diễn hạng A xử lý cảnh chia tay. Không có nhạc nền dồn dập. Chỉ có tiếng mưa rơi đều đặn xen lẫn hơi thở.
《Người Qua Đường》 Tác phẩm của một đạo diễn có hai mươi năm kinh nghiệm. Anh xem cách ông để nhân vật im lặng mười giây liền. Không nói một lời, nhưng cả khán giả đều hiểu hết nỗi đau trong lòng.
《Lựa Chọn》 Một bộ phim ra đời mười lăm năm trước. Anh xem cách sử dụng lời thoại thật tiết kiệm. Mỗi câu nói ra đều nặng tựa ngàn cân.
Dương Khải tua đi tua lại cảnh cuối không biết bao nhiêu lần. Tay cầm bút chì ghi chú bên lề: Không cần nói nhiều. Để ánh mắt nói thay tất cả.
Trong khoảnh khắc ấy, anh bỗng ngộ ra một điều. Khoảng cách giữa một đạo diễn mới và những đạo diễn hàng đầu.. Không nằm ở máy quay đắt tiền, không nằm ở kỹ xảo hoa mỹ. Mà nằm ở kinh nghiệm. Nằm ở số lần họ đã vấp ngã, đã thất bại, đã suy ngẫm và đứng dậy.
Cùng lúc đó, tại phòng thu của Tinh Vân.
Hứa Thanh Hà vừa hoàn thành bản thu thứ tám của ca khúc 《Bầu Trời Sau Cơn Mưa》. Giang Nguyệt ngồi bên bàn thu âm, nghe xong đoạn cao trào rồi gật đầu.
" Chị Hà, có tiến bộ rõ rệt. Đoạn cao trào giọng điệu chắc chắn và đầy cảm xúc hơn hẳn. "
Hứa Thanh Hà không vui mừng cũng không cười. Cô lấy ly nước uống một ngụm, cổ họng hơi rát vì luyện tập liên tục.
" Vẫn chưa đủ. "
Cô nhớ rõ lời Lục Trạch đã nói hồi tháng trước:" Một bài hát lọt vào Top 10 không bao giờ tạo nên một ca sĩ. Cần ba bài, năm bài. Cần đủ vững vàng để khi một ngày bị tụt hạng.. Vẫn có thể đứng vững và tiếp tục bước đi. "
Hứa Thanh Hà đeo tai nghe trở lại, ngồi thẳng người trước micro. Giọng nói bình tĩnh mà kiên định.
" Chúng ta thu thêm một lần nữa. "
Tối chín giờ, trên nền tảng Điểm Tựa Văn Học. Bảng xếp hạng tác giả tuần chính thức được công bố.
Top 10: Thiên Lý Mã, Cửu Nguyệt, Bắc Phong..
Top 50:.
Hạng 47: Vô Danh Tác phẩm 《Đêm Trắng》
Tăng mười hai bậc so với tuần trước. Trang fanpage nhỏ của độc giả vui mừng đăng bài:" Vô Danh đã lọt vào Top 50 rồi! "
Nhưng trong diễn đàn nội bộ giới tác giả, không ai nhắc đến thành tích này. Bởi vì mọi người đều biết rõ quy luật của bảng xếp hạng: Mỗi tuần có hai mươi tác giả mới lọt vào Top 100, rồi hai tháng sau lại lặng lẽ rơi ra. Muốn đứng vững trên đỉnh.. Cần một năm, hai năm kiên trì. Không phải chỉ cần một tháng đột biến.
Đêm mười một giờ, tại văn phòng Lục Trạch.
Trên bàn đặt ba bản báo cáo.
Báo cáo 1 Điện ảnh: Đã chốt xong nam chính. Chỉ còn thiếu mười bốn triệu vốn.
Báo cáo 2 Âm nhạc: Ca khúc 《Bầu Trời Sau Cơn Mưa》 dự kiến phát hành vào tuần sau.
Báo cáo 3 Văn học: Tác phẩm 《Đêm Trắng》 đứng hạng 47, tăng thêm một nghìn hai trăm người theo dõi.
Ba con số đều đang đi lên. Nhưng tốc độ.. Rất chậm.
Giao diện hệ thống Danh Vọng hiện lên góc màn hình. Lục Trạch nhìn hai giây rồi chủ động tắt đi. Anh không hề thất vọng. Ngay từ đầu, anh đã hiểu rõ một điều: Danh vọng chỉ là tấm gương phản chiếu nỗ lực. Nó không bao giờ thay thế nỗ lực của chính mình.
Muốn phát triển nhanh như Thiên Quang.. Đơn giản là đốt tiền, đốt quan hệ. Nhưng nếu muốn đi được xa, muốn đứng vững lâu dài.. Chỉ có một cách: Đi từng bước một, thật chậm, nhưng thật chắc.
Ngày hôm sau, mười giờ sáng.
Trang thông báo chính thức của Studio Tinh Vân đăng một thông báo cực kỳ ngắn gọn, không hề có bất kỳ lời lẽ phô trương nào.
Thông báo: Dự án điện ảnh thứ hai 《Khoảnh Khắc Chúng Ta Lựa Chọn》 chính thức bước vào giai đoạn chuẩn bị sản xuất. Dự kiến bấm máy ngày 15 tháng 11.
Không mua vị trí Hot Search. Không gửi thông cáo báo chí hàng loạt. Chỉ có ba trang tin nhỏ đăng lại thông báo, tổng cộng chưa đến hai nghìn lượt đọc.
Đối với người ngoài, đó chỉ là một thông báo bình thường:" Ồ, lại có một công ty nhỏ làm phim nữa."
Nhưng đối với Tinh Vân.. Đây là một bước tiến cực kỳ quan trọng. Bởi vì họ hiểu rõ: Muốn trở thành một công ty lớn.. Không bao giờ là nhờ một lần may mắn. Mà là khả năng liên tục đứng dậy sau mỗi lần bị đè bẹp.
Và cuộc hành trình đó.. Mới chỉ chính thức bắt đầu.
Bên ngoài cửa sổ, xe quảng cáo rầm rộ cho bộ phim lớn của Thiên Quang chạy qua. Biển quảng cáo khổng lồ to bằng nửa tòa nhà, rực rỡ đến chói mắt.
Bên trong văn phòng Tinh Vân, bảy người vẫn đang ngồi quanh bàn, chăm chú thảo luận về địa điểm quay tại vùng ngoại ô.
Khoảng cách giữa họ và đỉnh cao còn rất xa. Nhưng ít nhất.. Họ đã đang bước đi. Và đó chính là điều quan trọng nhất.
Hết Chương 120
Chỉnh sửa cuối:
