Chương 120: Khoảng cách
*Buổi sáng. 8 giờ. Studio Tinh Vân. *
Tin tức về dự án điện ảnh mới của Thiên Quang vẫn chiếm trang nhất 3 ngày liên tiếp.
- 《Dự Án Mùa Hè》_
Đạo diễn: Trương Hàn - Đạo diễn hạng A, 2 giải Kim Tượng
Nam chính: Thiên Vương - Cát-sê 8 triệu
Nữ chính: Lạc Tuyết - Ảnh hậu
Ngân sách: 80 triệu
Đội ngũ: 300 người
Không chỉ báo lớn. Trên diễn đàn "Điện Ảnh Vân Hòa", bài phân tích đã lên đến 20 trang.
Bình luận 1: "Thiên Quang lần này muốn tranh phòng vé Tết."
Bình luận 2: "Đội hình quá mạnh. Đây mới là phim thương mại thật sự."
Bình luận 3: "Phim nhỏ năm nay chết hết."
*Phòng họp Tinh Vân. *
7 người ngồi vây quanh. TV đang chiếu lại clip họp báo của Thiên Quang.
Không ai nói gì.
Bởi vì đây là sự thật. Khoảng cách quá rõ.
Một bên có: Tiền. Nhân lực. Quan hệ. Danh tiếng. 10 năm tích lũy.
Một bên chỉ có: 1 bộ phim 1.8 triệu. 1 đạo diễn 27 tuổi. 7 nhân sự.
Trần Hạo đặt điện thoại xuống. Màn hình vẫn dừng ở ảnh Thiên Vương.
"Anh Lục.." Anh hỏi rất nhỏ. "Chúng ta còn phải mất bao lâu mới đạt được trình độ đó?"
Không ai trả lời.
Lục Trạch nhìn bảng kế hoạch _《Khoảnh Khắc Chúng Ta Lựa Chọn》_ trước mặt. 15 triệu. 30 người.
Sau 3 giây, anh nói: "Có thể rất lâu."
Mọi người hơi ngẩng lên.
Anh không nói "chỉ cần cố gắng là thắng". Không nói "chúng ta nhất định được".
Bởi vì ngành này không vận hành như vậy.
"Nhưng." Lục Trạch gõ bút lên bàn. "Nếu mỗi bộ phim đều tiến bộ hơn bộ trước."
"Nếu mỗi nghệ sĩ đều trưởng thành hơn năm ngoái."
"Nếu mỗi năm chúng ta có thêm một tác phẩm tốt."
"Khoảng cách sẽ dần thu hẹp."
"80 triệu không đuổi được trong 1 năm. Nhưng 5 năm thì sao?"
Dương Khải gật đầu. Hắn hiểu. Không cần thắng ngay. Cần sống được 5 năm.
*Buổi chiều 2 giờ. Văn phòng Dương Khải. *
Bản kịch bản sửa lần 7 đặt trên bàn. Dày hơn, chữ đỏ nhiều hơn.
So với bản đầu, câu chuyện đã chặt hơn. Nhân vật Lâm Viễn không còn "khổ vì khổ". Xung đột với sếp, với bạn gái, với chính mình rõ ràng hơn.
Nhưng vẫn có 1 vấn đề.
Lục Trạch chỉ vào 3 trang cuối. "Cảnh chia tay ở bến xe."
"Cảm xúc chưa đủ."
Dương Khải im. Hắn biết.
Bộ phim đầu thành công vì đề tài mới, vì may mắn. Không có nghĩa hắn đã là đạo diễn giỏi.
Một đạo diễn thật sự.. Cần 3 bộ, 5 bộ để chứng minh.
"Tôi biết." Dương Khải nói. "Đoạn này tôi viết 4 lần rồi. Vẫn gượng."
Lục Trạch không chê. "Xem phim đi."
"Không phải để chép. Để học cách người ta xử lý."
*Buổi tối 8 giờ. Phòng làm việc Dương Khải. *
Đèn vàng. Màn hình mở 3 bộ phim.
- 《Năm Tháng Ấy》_ - Đạo diễn Trương Hàn. Xem cách ông xử lý cảnh chia tay. Không nhạc nền. Chỉ có tiếng mưa.
- 《Người Qua Đường》_ - Đạo diễn 20 năm kinh nghiệm. Xem cách ông để nhân vật im lặng 10 giây.
- 《Lựa Chọn》_ - Phim 15 năm trước. Xem cách thoại ít nhưng nặng.
Hắn tua đi tua lại cảnh cuối. Ghi chú: "Không cần thoại. Dùng ánh mắt."
Hắn bắt đầu hiểu.
Khoảng cách giữa đạo diễn mới và đạo diễn hàng đầu.. Không chỉ ở máy quay 10 triệu.
Mà ở kinh nghiệm. Ở việc đã vấp ngã bao nhiêu lần.
*Cùng lúc đó. Phòng thu Tinh Vân. *
Hứa Thanh Hà vừa thu xong _《Bầu Trời Sau Cơn Mưa》_ bản 8.
Giang Nguyệt nghe xong, gật đầu. "Chị Hà, có tiến bộ. Đoạn cao trào chắc hơi hơn."
Hứa Thanh Hà không cười. Cô uống nước. Cổ họng rát.
"Còn chưa đủ."
Cô nhớ lời Lục Trạch nói tháng trước: "Một bài Top 10 không tạo nên ca sĩ. Cần 3 bài. 5 bài. Cần đứng được khi tụt hạng."
Cô đeo tai nghe lại. "Thu thêm 1 lần nữa."
*Tối 9 giờ. Nền tảng Điểm Tựa Văn Học. *
BXH Tác giả tuần công bố.
- Top 10: Thiên Lý Mã, Cửu Nguyệt, Bắc Phong.. _
- Top 50:. _
- Hạng 47: Vô Danh - 《Đêm Trắng》_
Tăng 12 bậc so với tuần trước.
Fanpage nhỏ ăn mừng: "Vô Danh vào Top 50 rồi!"
Nhưng trong group tác giả, không ai nhắc.
Bởi vì mỗi tuần đều có 20 người mới vào Top 100. Rồi 2 tháng sau lại rơi ra.
Muốn đứng trên đỉnh, cần 1 năm. 2 năm. Không phải 1 tháng.
*Đêm 11 giờ. Văn phòng Lục Trạch. *
Trên bàn 3 báo cáo.
Báo cáo 1: Phim - Đã chốt nam chính, thiếu 14 triệu vốn.
Báo cáo 2: Âm nhạc - 《Bầu Trời Sau Cơn Mưa》 dự kiến phát hành tuần sau.
Báo cáo 3: Văn học - 《Đêm Trắng》 hạng 47, +1200 theo dõi.
Ba con số đều đang tăng. Nhưng rất chậm.
Hệ thống hiện lên:
Lục Trạch nhìn 2 giây rồi tắt.
Không thất vọng.
Ngay từ đầu hắn đã hiểu: Danh vọng chỉ là tấm gương. Nó không đi thay hắn.
Muốn nhanh, phải đốt tiền như Thiên Quang.
Muốn lâu, phải đi từng bước như bây giờ.
*Ngày hôm sau. 10 giờ. *
Trang chủ Tinh Vân đăng 1 bài rất ngắn.
"Thông báo: Dự án điện ảnh thứ 2 《Khoảnh Khắc Chúng Ta Lựa Chọn》 chính thức bước vào giai đoạn chuẩn bị sản xuất. Dự kiến bấm máy 15/11."
Không mua Hot Search.
Không gửi thông cáo báo chí.
Chỉ có 3 trang tin nhỏ đăng lại. Tổng 2000 lượt đọc.
Đối với người ngoài: "Ồ, công ty nhỏ lại làm phim."
Đối với Tinh Vân: Đây là bước tiếp theo.
Bởi vì muốn thành công ty lớn.. Không phải chỉ cần 1 lần may mắn.
Mà cần liên tục đứng dậy sau mỗi lần bị đè.
Và cuộc hành trình đó.. Mới chỉ bắt đầu.
Ngoài cửa sổ, xe tuyên truyền của _《Vương Triều》_ chạy qua. Ba
Nner to bằng nửa tòa nhà.
Bên trong Tinh Vân, 7 người vẫn đang họp về địa điểm quay ngoại ô.
Khoảng cách còn rất xa.
Nhưng ít nhất, họ đã bước đi.
*hết chương 120*
Tin tức về dự án điện ảnh mới của Thiên Quang vẫn chiếm trang nhất 3 ngày liên tiếp.
- 《Dự Án Mùa Hè》_
Đạo diễn: Trương Hàn - Đạo diễn hạng A, 2 giải Kim Tượng
Nam chính: Thiên Vương - Cát-sê 8 triệu
Nữ chính: Lạc Tuyết - Ảnh hậu
Ngân sách: 80 triệu
Đội ngũ: 300 người
Không chỉ báo lớn. Trên diễn đàn "Điện Ảnh Vân Hòa", bài phân tích đã lên đến 20 trang.
Bình luận 1: "Thiên Quang lần này muốn tranh phòng vé Tết."
Bình luận 2: "Đội hình quá mạnh. Đây mới là phim thương mại thật sự."
Bình luận 3: "Phim nhỏ năm nay chết hết."
*Phòng họp Tinh Vân. *
7 người ngồi vây quanh. TV đang chiếu lại clip họp báo của Thiên Quang.
Không ai nói gì.
Bởi vì đây là sự thật. Khoảng cách quá rõ.
Một bên có: Tiền. Nhân lực. Quan hệ. Danh tiếng. 10 năm tích lũy.
Một bên chỉ có: 1 bộ phim 1.8 triệu. 1 đạo diễn 27 tuổi. 7 nhân sự.
Trần Hạo đặt điện thoại xuống. Màn hình vẫn dừng ở ảnh Thiên Vương.
"Anh Lục.." Anh hỏi rất nhỏ. "Chúng ta còn phải mất bao lâu mới đạt được trình độ đó?"
Không ai trả lời.
Lục Trạch nhìn bảng kế hoạch _《Khoảnh Khắc Chúng Ta Lựa Chọn》_ trước mặt. 15 triệu. 30 người.
Sau 3 giây, anh nói: "Có thể rất lâu."
Mọi người hơi ngẩng lên.
Anh không nói "chỉ cần cố gắng là thắng". Không nói "chúng ta nhất định được".
Bởi vì ngành này không vận hành như vậy.
"Nhưng." Lục Trạch gõ bút lên bàn. "Nếu mỗi bộ phim đều tiến bộ hơn bộ trước."
"Nếu mỗi nghệ sĩ đều trưởng thành hơn năm ngoái."
"Nếu mỗi năm chúng ta có thêm một tác phẩm tốt."
"Khoảng cách sẽ dần thu hẹp."
"80 triệu không đuổi được trong 1 năm. Nhưng 5 năm thì sao?"
Dương Khải gật đầu. Hắn hiểu. Không cần thắng ngay. Cần sống được 5 năm.
*Buổi chiều 2 giờ. Văn phòng Dương Khải. *
Bản kịch bản sửa lần 7 đặt trên bàn. Dày hơn, chữ đỏ nhiều hơn.
So với bản đầu, câu chuyện đã chặt hơn. Nhân vật Lâm Viễn không còn "khổ vì khổ". Xung đột với sếp, với bạn gái, với chính mình rõ ràng hơn.
Nhưng vẫn có 1 vấn đề.
Lục Trạch chỉ vào 3 trang cuối. "Cảnh chia tay ở bến xe."
"Cảm xúc chưa đủ."
Dương Khải im. Hắn biết.
Bộ phim đầu thành công vì đề tài mới, vì may mắn. Không có nghĩa hắn đã là đạo diễn giỏi.
Một đạo diễn thật sự.. Cần 3 bộ, 5 bộ để chứng minh.
"Tôi biết." Dương Khải nói. "Đoạn này tôi viết 4 lần rồi. Vẫn gượng."
Lục Trạch không chê. "Xem phim đi."
"Không phải để chép. Để học cách người ta xử lý."
*Buổi tối 8 giờ. Phòng làm việc Dương Khải. *
Đèn vàng. Màn hình mở 3 bộ phim.
- 《Năm Tháng Ấy》_ - Đạo diễn Trương Hàn. Xem cách ông xử lý cảnh chia tay. Không nhạc nền. Chỉ có tiếng mưa.
- 《Người Qua Đường》_ - Đạo diễn 20 năm kinh nghiệm. Xem cách ông để nhân vật im lặng 10 giây.
- 《Lựa Chọn》_ - Phim 15 năm trước. Xem cách thoại ít nhưng nặng.
Hắn tua đi tua lại cảnh cuối. Ghi chú: "Không cần thoại. Dùng ánh mắt."
Hắn bắt đầu hiểu.
Khoảng cách giữa đạo diễn mới và đạo diễn hàng đầu.. Không chỉ ở máy quay 10 triệu.
Mà ở kinh nghiệm. Ở việc đã vấp ngã bao nhiêu lần.
*Cùng lúc đó. Phòng thu Tinh Vân. *
Hứa Thanh Hà vừa thu xong _《Bầu Trời Sau Cơn Mưa》_ bản 8.
Giang Nguyệt nghe xong, gật đầu. "Chị Hà, có tiến bộ. Đoạn cao trào chắc hơi hơn."
Hứa Thanh Hà không cười. Cô uống nước. Cổ họng rát.
"Còn chưa đủ."
Cô nhớ lời Lục Trạch nói tháng trước: "Một bài Top 10 không tạo nên ca sĩ. Cần 3 bài. 5 bài. Cần đứng được khi tụt hạng."
Cô đeo tai nghe lại. "Thu thêm 1 lần nữa."
*Tối 9 giờ. Nền tảng Điểm Tựa Văn Học. *
BXH Tác giả tuần công bố.
- Top 10: Thiên Lý Mã, Cửu Nguyệt, Bắc Phong.. _
- Top 50:. _
- Hạng 47: Vô Danh - 《Đêm Trắng》_
Tăng 12 bậc so với tuần trước.
Fanpage nhỏ ăn mừng: "Vô Danh vào Top 50 rồi!"
Nhưng trong group tác giả, không ai nhắc.
Bởi vì mỗi tuần đều có 20 người mới vào Top 100. Rồi 2 tháng sau lại rơi ra.
Muốn đứng trên đỉnh, cần 1 năm. 2 năm. Không phải 1 tháng.
*Đêm 11 giờ. Văn phòng Lục Trạch. *
Trên bàn 3 báo cáo.
Báo cáo 1: Phim - Đã chốt nam chính, thiếu 14 triệu vốn.
Báo cáo 2: Âm nhạc - 《Bầu Trời Sau Cơn Mưa》 dự kiến phát hành tuần sau.
Báo cáo 3: Văn học - 《Đêm Trắng》 hạng 47, +1200 theo dõi.
Ba con số đều đang tăng. Nhưng rất chậm.
Hệ thống hiện lên:
Lục Trạch nhìn 2 giây rồi tắt.
Không thất vọng.
Ngay từ đầu hắn đã hiểu: Danh vọng chỉ là tấm gương. Nó không đi thay hắn.
Muốn nhanh, phải đốt tiền như Thiên Quang.
Muốn lâu, phải đi từng bước như bây giờ.
*Ngày hôm sau. 10 giờ. *
Trang chủ Tinh Vân đăng 1 bài rất ngắn.
"Thông báo: Dự án điện ảnh thứ 2 《Khoảnh Khắc Chúng Ta Lựa Chọn》 chính thức bước vào giai đoạn chuẩn bị sản xuất. Dự kiến bấm máy 15/11."
Không mua Hot Search.
Không gửi thông cáo báo chí.
Chỉ có 3 trang tin nhỏ đăng lại. Tổng 2000 lượt đọc.
Đối với người ngoài: "Ồ, công ty nhỏ lại làm phim."
Đối với Tinh Vân: Đây là bước tiếp theo.
Bởi vì muốn thành công ty lớn.. Không phải chỉ cần 1 lần may mắn.
Mà cần liên tục đứng dậy sau mỗi lần bị đè.
Và cuộc hành trình đó.. Mới chỉ bắt đầu.
Ngoài cửa sổ, xe tuyên truyền của _《Vương Triều》_ chạy qua. Ba
Nner to bằng nửa tòa nhà.
Bên trong Tinh Vân, 7 người vẫn đang họp về địa điểm quay ngoại ô.
Khoảng cách còn rất xa.
Nhưng ít nhất, họ đã bước đi.
*hết chương 120*
