Bạn được Le Tuan Minh Khoi mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
5 ❤︎ Bài viết: 1 Tìm chủ đề
Chương 100: Tinh vân khởi đầu

Ngày hôm đó. Studio Tinh Vân chính thức bước sang một giai đoạn mới.

Không có lễ khai trương lớn. Không có truyền thông đưa tin. Không có khách mời nổi tiếng. Chỉ có bốn người trong căn phòng nhỏ. Lục Trạch. Trần Hạo. Hứa Thanh Hà. Dương Khải.

Nhưng đối với bọn họ. Ngày hôm nay có ý nghĩa đặc biệt. Bởi từ hôm nay. Tinh Vân không còn chỉ là một ý tưởng. Nó bắt đầu trở thành một tổ chức thật sự.

Buổi sáng. Lục Trạch đặt một bản kế hoạch mới lên bàn. "Đây là kế hoạch phát triển giai đoạn hai."

Mọi người nhìn vào. Trên đầu trang chỉ có một dòng chữ: *Xây dựng nền móng giải trí Tinh Vân. *

Bên dưới là những mục tiêu.

*Một: Hoàn thiện đội ngũ. * Không tuyển người ồ ạt. Mà tìm những người có tiềm năng. Ca sĩ. Diễn viên. Biên kịch. Nhân viên sản xuất. Từng người đều phải phù hợp với hướng đi của Tinh Vân.

*Hai: Phát triển nghệ danh. * Lục Trạch nói: "Một người muốn đi xa trong ngành giải trí. Không chỉ cần tác phẩm. Còn cần thương hiệu cá nhân."

Hứa Thanh Hà nghe rất chăm chú. Bởi cô hiểu. Hiện tại cô vẫn đang dựa vào bài hát của Tinh Dạ. Nhưng sau này. Cô cần có tên tuổi của riêng mình.

*Ba: Xây dựng hệ thống đào tạo. * Trần Hạo nhìn mục này. Hơi bất ngờ. "Anh muốn tự đào tạo nghệ sĩ?"

Lục Trạch gật đầu. "Đúng. Không chỉ tìm người đã thành công. Mà tạo ra người có thể thành công."

Đây là điểm khác biệt của hắn. Các công ty lớn thường tranh giành nghệ sĩ đã có danh tiếng. Còn Tinh Vân, muốn bắt đầu từ những hạt giống nhỏ.

*Bốn: Thành lập bộ phận điện ảnh. * Nhưng bên cạnh có ghi chú. "Chưa mở rộng quá nhanh."

Dương Khải hiểu. Bộ phim đầu tiên chỉ là bước học tập. Tinh Vân chưa đủ sức làm những dự án lớn. Cần thời gian.

Sau cuộc họp. Trần Hạo bắt đầu công việc mới. Anh lập danh sách tìm kiếm nhân tài. Không chỉ ca sĩ. Mà cả: Diễn viên trẻ. Nhân viên hậu kỳ. Biên kịch mới. Nhân viên sản xuất. Một công ty điện ảnh thật sự, không thể chỉ dựa vào một vài người.

Trong khi đó. Hứa Thanh Hà nhận được một tin mới. Một chương trình âm nhạc muốn mời cô biểu diễn. Lần này. Không phải với tư cách khách mời nhỏ. Mà là một trong những ca sĩ trẻ được giới thiệu.

Cô nhìn lời mời. Có chút kích động. Nhưng sau đó lại bình tĩnh. Bởi cô biết. Đây mới chỉ là bắt đầu.

Buổi tối. Lục Trạch mở hệ thống.

Lục Trạch nhìn bảng cấp bậc. Đây mới là con đường thật sự. Không phải một bước lên trời. Mà là từng cấp. Từng tác phẩm. Từng thành tích.

Hệ thống tiếp tục hiện lên.

Lục Trạch đóng hệ thống. Ngoài cửa sổ. Ánh đèn thành phố vẫn sáng. Những công ty lớn vẫn đang thống trị ngành giải trí. Nhưng từ hôm nay. Có thêm một cái tên nhỏ bắt đầu tiến lên. Tinh Vân. Một ngày nào đó, cái tên này sẽ khiến cả ngành giải trí phải nhớ đến.

Sau khi hoàn thành kế hoạch giai đoạn mới. Studio Tinh Vân bắt đầu có những thay đổi đầu tiên. Không phải thay đổi bên ngoài. Mà là bên trong.

Lục Trạch biết. Một công ty giải trí muốn phát triển. Không thể mãi dựa vào một mình hắn. Hắn cần những người có thể cùng mình đi tiếp.

Buổi sáng. Trần Hạo mang đến một bản danh sách. "Đây là những người chúng ta đang theo dõi."

Lục Trạch mở ra. Danh sách được chia thành nhiều nhóm.

*Nhóm ca sĩ*: Những người có giọng hát tốt. Nhưng chưa có cơ hội.

*Nhóm diễn viên*: Những người từng học diễn xuất. Có năng lực. Nhưng thiếu tài nguyên.

*Nhóm sáng tạo*: Biên kịch. Nhân viên sản xuất. Đạo diễn trẻ.

Lục Trạch nhìn từng cái tên. Không có ai lập tức trở thành ngôi sao. Nhưng đây chính là điều hắn muốn. Những viên đá thô. Cần được mài giũa.

"Trước tiên chọn ít người." Lục Trạch nói. "Chúng ta chưa đủ sức đào tạo quá nhiều."

Trần Hạo gật đầu. "Ba tháng đầu. Chỉ tập trung vào một số người."

Đây là cách phát triển ổn định. Trong khi các công ty lớn có thể cùng lúc đẩy nhiều nghệ sĩ. Tinh Vân chỉ có thể đi từng bước. Nhưng mỗi bước phải chắc chắn.

Buổi chiều. Lục Trạch gặp lại Dương Khải. "Thế nào?"

Dương Khải đưa bản sửa đổi kịch bản. "Tôi đã chỉnh lại phần đầu. Nhịp độ nhanh hơn. Nhân vật rõ hơn."

Lục Trạch đọc. So với bản đầu tiên. Đã có tiến bộ rõ ràng. Không phải vì câu chuyện thay đổi quá nhiều. Mà vì Dương Khải bắt đầu hiểu cách kể chuyện bằng hình ảnh.

"Lần này tốt hơn." Lục Trạch nói.

Dương Khải cười. "Trước đây tôi nghĩ đạo diễn chỉ cần có ý tưởng. Nhưng bây giờ tôi hiểu. Ý tưởng chỉ chiếm một phần."

Lục Trạch gật đầu. Đây chính là quá trình trưởng thành. Một đạo diễn mới. Đang từng bước hình thành.

Buổi tối. Hứa Thanh Hà biểu diễn tại chương trình âm nhạc mới. Sân khấu không quá lớn. Nhưng có nhiều khán giả hơn trước. Lần này. Cô không chỉ hát. Cô bắt đầu thể hiện phong cách riêng.

Khi bài hát kết thúc. Tiếng vỗ tay vang lên. Không phải tiếng vỗ tay cuồng nhiệt. Nhưng đủ để cô cảm nhận. Có người bắt đầu nhớ đến mình.

Sau chương trình. Một phóng viên hỏi: "Hứa Thanh Hà. Cô nghĩ thành công hiện tại đến từ đâu?"

Câu hỏi này trước đây cô sẽ trả lời: "Nhờ may mắn."

Nhưng lần này. Cô suy nghĩ rồi nói: "May mắn cho tôi cơ hội. Nhưng để đi tiếp, cần bản thân cố gắng."

Câu trả lời không đặc biệt. Nhưng lại rất thật.

Buổi tối. Tin tức nhỏ xuất hiện. "Ca sĩ mới Hứa Thanh Hà đang dần tạo phong cách riêng."

Không phải tin lớn. Nhưng đối với một nghệ sĩ mới. Đó là một bước tiến.

Cùng lúc. Một bài viết về Vô Danh cũng xuất hiện. 《Kiếm Đạo Trường Sinh》 tiếp tục tăng trưởng. Cấp bậc nhà văn của Lục Trạch vẫn chưa tăng. Nhưng lượng độc giả trung thành đang nhiều hơn.

Hệ thống hiển thị:

Lục Trạch nhìn con số. Hắn không dùng ngay. Bởi danh vọng cần tích lũy. Sau này. Khi cần một tác phẩm quan trọng. Nó mới phát huy giá trị. Không thể vì có tài nguyên, mà bỏ qua quá trình.

Đêm khuya. Lục Trạch ngồi trong phòng làm việc. Trước mặt là ba bản kế hoạch. Văn học. Âm nhạc. Điện ảnh. Ba con đường. Nhưng cuối cùng, đều hướng về một mục tiêu. Tinh Vân. Một công ty giải trí có thể tự tạo ra tác phẩm. Tự đào tạo nghệ sĩ. Tự xây dựng hệ sinh thái.

Chặng đường phía trước còn rất dài. Nhưng từ hôm nay. Hạt giống đầu tiên, đã thật sự bắt đầu mọc rễ.

Một tháng sau khi bước vào giai đoạn mới. Studio Tinh Vân bắt đầu có những thay đổi rõ ràng hơn. Không phải sự thay đổi khiến giới giải trí chấn động. Mà là những thay đổi âm thầm. Nhưng vững chắc.

Buổi sáng. Lục Trạch đến Studio sớm hơn thường lệ. Căn phòng nhỏ trước đây có chút trống trải. Bây giờ đã có thêm vài thiết bị. Thêm tài liệu. Thêm dấu vết của những người đang làm việc.

Hắn đứng trước cửa. Trong lòng có chút cảm xúc. Một năm trước. Nơi này chỉ tồn tại trong suy nghĩ. Hiện tại. Nó đã trở thành nơi tập hợp những người cùng chung mục tiêu.

Trần Hạo bước vào. "Ông chủ."

"ừ?"

"Đã có kết quả bước đầu của danh sách tuyển chọn." Anh đặt tài liệu lên bàn. "Chúng ta tìm được vài người đáng chú ý."

Lục Trạch mở ra.

Người đầu tiên: Một ca sĩ trẻ. Có kỹ năng tốt. Nhưng tính cách khá nhút nhát.

Người thứ hai: Một diễn viên mới tốt nghiệp. Có khả năng diễn xuất. Nhưng chưa từng có cơ hội.

Người thứ ba: Một biên kịch trẻ. Có nhiều ý tưởng. Nhưng kinh nghiệm còn ít.

Lục Trạch xem từng người. Sau đó nói: "Tiếp xúc. Nhưng chưa ký hợp đồng ngay."

Trần Hạo gật đầu. Đây là nguyên tắc của Tinh Vân. Không chạy theo số lượng. Không vì muốn mở rộng nhanh mà bỏ qua chất lượng.

Buổi chiều. Dương Khải hoàn thành bản kế hoạch quay bổ sung. Bộ phim đầu tiên đã gần đến giai đoạn hoàn thiện. Anh đến gặp Lục Trạch.

"Lục Trạch."

"ừ?"

"Tôi muốn sau bộ phim này, tôi tiếp tục làm một dự án khác."

Lục Trạch nhìn anh. "Đã có ý tưởng?"

Dương Khải gật đầu. "Lần này tôi muốn thử một câu chuyện lớn hơn."

Lục Trạch không phản đối. Nhưng hắn nói: "Đừng vội. Trước tiên nhìn lại tác phẩm đầu tiên. Mỗi bộ phim đều là một bài học."

Dương Khải hiểu. Một đạo diễn giỏi. Không phải người luôn muốn làm dự án lớn. Mà là người biết mình đang ở đâu.

Buổi tối. Hứa Thanh Hà kết thúc buổi luyện tập. Cô nhìn bảng kế hoạch trước mặt. Trong đó có mục tiêu: Hoàn thiện kỹ năng hát. Xây dựng phong cách cá nhân. Chuẩn bị album đầu tiên.

Album. Đối với một ca sĩ mới. Đó vẫn là mục tiêu rất xa. Nhưng bây giờ. Nó đã xuất hiện trong kế hoạch. Không còn là giấc mơ hồ. Mà là mục tiêu có thể hướng tới.

Đêm đó. Lục Trạch mở hệ thống.

Lục Trạch nhìn bảng hệ thống. Không có phần thưởng khổng lồ. Không có sức mạnh thay đổi mọi thứ. Chỉ có những con số phản ánh quá trình. Hắn hài lòng. Bởi con đường này, mới là con đường hắn muốn.

Sáng hôm sau. Một tin tức nhỏ xuất hiện. "Studio Tinh Vân chuẩn bị mở rộng đội ngũ."

Chỉ vài dòng. Không gây chú ý. Nhưng trong giới giải trí. Một số người bắt đầu nhớ đến cái tên này. Một công ty nhỏ. Đang từng bước tiến lên.

Cùng ngày. Lục Trạch viết một dòng mới trong kế hoạch.

*Giai đoạn hai: Xây dựng đội ngũ nghệ sĩ và tác phẩm. *

*Mục tiêu*: Hứa Thanh Hà bước lên cấp độ mới. Tinh Dạ tiếp tục xây dựng danh tiếng. Vô Danh nâng cao vị trí văn học. Dương Khải hoàn thiện năng lực đạo diễn. Tìm kiếm thế hệ nghệ sĩ đầu tiên của Tinh Vân.

Chương 100 kết thúc. Nhưng

Câu chuyện của Tinh Vân, mới thật sự bắt đầu.

Từ một studio nhỏ. Đến một đế chế giải trí. Còn rất nhiều con đường phải đi.

*Hết Chương 100. *
 
5 ❤︎ Bài viết: 1 Tìm chủ đề
Chương 101: Những người đầu tiên của tinh vân

Sau khi 《Ngày Mai Sẽ Khác》 leo lên Top 4 BXH, Studio Tinh Vân không tổ chức ăn mừng.

Không có tiệc lớn. Không có banner chúc mừng. Không có bài đăng "Chúng tôi đã thành công".

Bởi vì tất cả 4 người trong căn phòng 40m2 này đều hiểu. Bọn họ mới chỉ hoàn thành bước đầu tiên. Con đường thật sự.. Vừa mới bắt đầu.

Sáng hôm sau, 9 giờ.

Trần Hạo đẩy cửa bước vào, trên tay là 3 tập hồ sơ mỏng. "Ông chủ. Ba người hôm trước chúng ta quan sát. Đã đồng ý gặp mặt."

Lục Trạch gật đầu. "Xếp lịch. Chiều nay."

Hiện tại Tinh Vân cần người. Nhưng không phải bất kỳ ai. Với một công ty lớn, tuyển sai một người có thể dùng 100 người khác bù lại. Nhưng với một công ty 4 người, mỗi quyết định đều quyết định văn hóa của cả đội sau này.

Buổi chiều. Người đầu tiên đến là Phương Minh.

23 tuổi. Tốt nghiệp Học viện Nghệ thuật Vân Hòa. Quần áo đơn giản, tóc hơi dài. Nhìn là biết kiểu người sống bằng tiền đi hát phòng trà.

"Vì sao muốn làm ca sĩ?" Lục Trạch hỏi thẳng, không vòng vo.

Phương Minh suy nghĩ 5 giây. "Vì tôi thích hát. Nhưng không chỉ là hát. Tôi muốn có một ngày, khi mọi người nghe một bài hát, họ nhớ đến người biểu diễn nó."

Không phải câu trả lời màu mè kiểu "vì đam mê, vì ước mơ". Mà là sự nghiêm túc.

Trần Hạo từng gửi cho Lục Trạch mấy video Phương Minh hát ở quán bar. Kỹ thuật chưa hoàn chỉnh, có lúc còn hụt hơi. Nhưng cảm xúc rất tốt. Anh ta hát "mình" vào trong bài.

Lục Trạch không quyết định ngay. "Thử luyện tập với chúng tôi một thời gian. Nếu phù hợp, chúng ta sẽ tiếp tục."

Phương Minh gật đầu mạnh. Với anh, đây là cơ hội đầu tiên không cần hát 4 tiếng một đêm để đổi lấy 300k.

Người thứ hai đến là Tô Mạn.

Cô gái 22 tuổi này từng đóng vai nữ phụ trong bộ phim đầu tiên của Tinh Vân. Đất diễn ít, chỉ 3 phân đoạn. Nhưng Dương Khải sau khi xem lại 7 lần rush đã nói một câu: "Cô bé này có ánh mắt."

"Tôi muốn trở thành diễn viên." Tô Mạn nói. "Không phải vì nổi tiếng. Mà vì tôi muốn được kể nhiều câu chuyện khác nhau."

Một câu trả lời đơn giản. Nhưng hợp với Tinh Vân. Ở đây không có ai mơ mộng thành Thiên Hậu sau một đêm.

Người thứ ba là Tống Minh. Biên kịch trẻ 24 tuổi, từng đến phỏng vấn 2 tháng trước nhưng bị trượt vì "quá non".

Lần này anh mang đến 3 bản ý tưởng. Không phải kịch bản hoàn chỉnh. Một cái về tình cảm đô thị, một cái về trinh thám, một cái về giới giải trí.

Dương Khải xem qua 20 phút. "Có tiềm năng. Ý tưởng về 'người quản lý và nghệ sĩ' khá mới. Nhưng kết cấu còn rời rạc."

"Em biết." Tống Minh đẩy kính. "Cho nên em đến đây để học."

Đến 7 giờ tối, căn phòng nhỏ lần đầu tiên có 7 người. 4 người cũ và 3 người mới.

Hứa Thanh Hà nhìn quanh. Có chút cảm giác kỳ lạ. 3 tháng trước cô đến đây chỉ với một vali và một bài hát. Bây giờ căn phòng đã có bàn, có máy in, có TV, và có thêm 3 gương mặt mới.

Lục Trạch đứng dậy. Không có bài phát biểu dài.

"Chào mừng mọi người. Nhưng tôi nói trước. Gia nhập Tinh Vân không có nghĩa là lập tức thành công. Ở đây không có con đường tắt."

Cả phòng im lặng.

"Các bạn sẽ cần học. Cần thất bại. Cần chứng minh bản thân. Nhưng nếu cố gắng, chúng ta sẽ cùng nhau tiến lên."

Không hứa biến ai thành ngôi sao. Không hứa công ty sẽ số một. Chỉ có một lời cam kết: Cùng nhau trưởng thành.

Đêm đó hệ thống cập nhật.

Thành viên: 7 người.

Đánh giá: "Đội ngũ sáng tạo ban đầu đã hình thành."

Mở khóa:

Lục Trạch nhìn dòng chữ. Giai đoạn tiếp theo.. Chính thức bắt đầu. Từ hôm nay Tinh Vân không chỉ tìm kiếm nhân tài. Mà bắt đầu tạo ra nhân tài.

Một tuần sau, cách vận hành của Tinh Vân thay đổi.

Trước đây mọi người chỉ tập trung làm việc trước mắt. Thanh Hà luyện hát. Dương Khải học quay. Lục Trạch viết nhạc và lo đối ngoại.

Nhưng bây giờ đã có 7 người. Cần có quy tắc.

Buổi sáng thứ hai, Lục Trạch gọi tất cả ngồi quanh chiếc bàn gỗ nhỏ.

"Hiện tại chúng ta vẫn còn nhỏ. Cho nên mỗi người đều không chỉ làm một việc. Nhưng điều đó không có nghĩa là chúng ta làm việc tùy ý."

Hắn trải ra một tờ giấy A3. Trên đó là bảng kế hoạch đào tạo.

*Hứa Thanh Hà: Ca sĩ. * Mục tiêu: Hoàn thiện kỹ năng biểu diễn sân khấu. Xây dựng phong cách cá nhân "chữa lành".

*Phương Minh: Ca sĩ tập sự. * Mục tiêu: Cải thiện kỹ thuật thanh nhạc. Tìm kiếm bản sắc riêng.

*Tô Mạn: Diễn viên tập sự. * Mục tiêu: Rèn luyện diễn xuất cơ bản. Tích lũy 3 vai diễn nhỏ.

*Dương Khải: Đạo diễn học việc. * Mục tiêu: Hoàn thành MV đầu tiên.

*Tống Minh: Biên kịch tập sự. * Mục tiêu: Viết xong 1 kịch bản ngắn 15 phút.

*Trần Hạo: Quản lý. * Mục tiêu: Hoàn thiện quy trình vận hành công ty.

Lần đầu tiên, 6 người còn lại cảm nhận được Tinh Vân không chỉ là nơi làm việc. Mà là nơi có kế hoạch để đi lên.

Buổi chiều, Lục Trạch gọi riêng Phương Minh vào phòng thu.

"Anh biết điểm yếu của mình không?"

"Giọng hát?" Phương Minh hỏi.

Lục Trạch lắc đầu. "Không. Điểm yếu của cậu là chưa có bản sắc. Hiện tại có 10 nghìn người có thể hát tốt hơn cậu. Nhưng khán giả cần nhớ một người. Một ca sĩ không chỉ bán giọng hát. Mà còn bán cảm xúc."

Phương Minh im lặng ghi nhớ. Đây cũng là con đường Hứa Thanh Hà đã đi. Từ "hát hay" đến "hát ra chất của Hứa Thanh Hà".

Ở phòng bên cạnh, Dương Khải đưa cho Tô Mạn một đoạn kịch bản 2 trang. "Đừng chỉ đọc lời thoại. Hãy nghĩ xem nhân vật này đang giấu điều gì."

Tô Mạn thử. Lần đầu gượng. Lần hai tốt hơn. Lần ba, ánh mắt cô đã khác.

"Đúng rồi." Dương Khải gật đầu. "Diễn xuất không phải giả vờ trở thành người khác. Mà là hiểu người đó."

Nhìn cảnh này, Lục Trạch rất hài lòng. Bởi hắn biết một công ty giải trí sống được hay không không nằm ở 1-2 tác phẩm. Mà nằm ở con người.

Buổi tối, hắn mở hệ thống.

Đã kích hoạt.

Chức năng: Theo dõi năng lực. Đánh giá tiến bộ. Đề xuất hướng phát triển.

*Hứa Thanh Hà*: Ca sĩ mới. Tiềm năng: Khá cao. Độ phù hợp phong cách: 88%

*Phương Minh*: Ca sĩ tập sự. Tiềm năng: Trung bình - cao. Độ phù hợp: 71%

*Tô Mạn*: Diễn viên tập sự. Tiềm năng: Khá. Độ phù hợp: 79%

*Dương Khải*: Đạo diễn học việc. Tiềm năng: Cao. Độ phù hợp: 85%

*Tống Minh*: Biên kịch tập sự. Tiềm năng: Khá. Độ phù hợp: 76%

Lục Trạch đóng lại. Hắn không tin hoàn toàn vào hệ thống. Tiềm năng chỉ là hạt giống. Muốn thành cây lớn vẫn phải tưới.

Cùng lúc, trên Hot Search xuất hiện tin: "Tập đoàn Hoàng Triều ký hợp đồng với ca sĩ tân binh Lâm Tiểu Vũ. Sau 3 ngày đã có 50 triệu lượt xem."

So với Tinh Vân, họ đang đi rất chậm. Nhưng Lục Trạch không nóng vội. Cây lớn cần thời gian mọc rễ. Tinh Vân hiện tại.. Đang trong giai đoạn gieo hạt.

Một tuần nữa trôi qua.

Studio Tinh Vân bắt đầu vận hành giống một công ty thật sự. Dù vẫn còn nhỏ.

Buổi sáng, trong phòng luyện tập, Hứa Thanh Hà đang hướng dẫn Phương Minh.

"Đừng cố hát quá mạnh." Cô nói. "Bài này không cần bùng nổ. Nó cần cảm xúc lắng xuống."

Phương Minh thử lại. Lần này anh hạ tông, kéo dài chữ cuối. Cả căn phòng yên đi.

Hứa Thanh Hà bất ngờ. "Tốt hơn rồi."

Cô hiểu cảm giác của người mới. Muốn chứng minh bản thân nên hay gồng. Nhưng cô cũng hiểu, muốn tiến bộ không thể chỉ dựa vào cố gắng. Cần có người chỉ dẫn.

Ở phòng bên, Dương Khải và Tô Mạn đang phân tích nhân vật. Không phải để quay. Mà để luyện.

Sau bộ phim đầu, Dương Khải nhận ra một điều: Một diễn viên tốt có thể cứu một kịch bản dở. Và một đạo diễn tốt phải biết đào tạo diễn viên.

Chiều, Lục Trạch và Trần Hạo ngồi xem báo cáo tài chính.

"Nhân sự đã ổn định." Trần Hạo nói. "Nhưng chúng ta còn thiếu một thứ."

"Là gì?"

"Tác phẩm mới."

Lục Trạch im lặng. Đúng vậy. Đào tạo 10 năm mà không có sản phẩm thì cũng vô nghĩa. Nhưng tác phẩm nào?

Âm nhạc cần bài hợp với Thanh Hà và Phương Minh. Điện ảnh cần dự án vừa sức với Dương Khải và Tô Mạn. Văn học cần duy trì chất lượng của Tinh Dạ.

Tất cả phải cân bằng. Không thể đốt cháy giai đoạn.

Buổi tối, Lục Trạch mở máy tính, vào kho danh vọng.

Sau 2 tháng, danh vọng đã tích lũy được 47, 800 điểm. Không đủ để đổi "Thần Khúc Cấp S". Nhưng đủ để hỗ trợ tác phẩm "Cấp C - Trung".

Hệ thống hiện lên:

Có thể sử dụng danh vọng để: Nâng cao chất lượng tác phẩm. Hỗ trợ sáng tạo. Mở khóa tài nguyên.

Lục Trạch suy nghĩ rất lâu. Hắn không muốn dùng danh vọng để tạo ra một siêu phẩm ngay. Như vậy sẽ phá vỡ quá trình phát triển. Một người mới mà đột nhiên có bài 200 triệu lượt nghe thì không ai tin.

Hắn cần hợp lý. Từng bước.

Cuối cùng hắn quyết định. Dùng 8, 000 điểm danh vọng. Để hỗ trợ tác phẩm tiếp theo của Tinh Dạ.

Một bản nhạc mới xuất hiện trong máy tính. Tên: 《Ánh Sáng Trong Mưa》

Lục Trạch không đưa ngay. Hắn nghe đi nghe lại 30 lần. Sửa 2 nốt. Đổi 1 câu từ. Bởi tác phẩm dù tốt cũng cần người phù hợp.

Ngày hôm sau, hắn đưa bản demo cho Hứa Thanh Hà.

Cô nhìn tên bài. "Em có thể hát sao?"

"Thử đi."

Buổi luyện tập bắt đầu. Lần đầu, Thanh Hà hơi lạc nhịp. Lần hai, cô bắt đầu vào cảm xúc. Đến đoạn điệp khúc cuối, khi cô hát "Dù mưa có rơi, em vẫn tìm thấy ánh sáng", cả phòng thu im lặng.

Bởi bài hát này.. Quá hợp với cô. Không phải vì nó mạnh nhất. Mà vì nó nói ra được con người cô.

Trần Hạo hỏi: "Chuẩn bị phát hành?"

Lục Trạch lắc đầu. "Chưa. Để cô ấy luyện 1 tuần nữa. Không vội."

Đây chính là cách Tinh Vân phát triển. Không chạy theo tốc độ. Mà xây nền móng.

Đêm đó, hệ thống cập nhật.

Tiến độ phát triển: +12%. Trạng thái: Ổn định

Cấp độ: Sơ cấp. Tiến độ: 75%

Lục Trạch nhìn con số 75%. Còn 25% nữa mới lên cấp Trung cấp.

Nhưng hắn biết, 25% còn lại sẽ không dễ. Bởi muốn tiến lên, cần tạo ra thành tích t

Hật sự. Cần bước vào thị trường, đối đầu với công ty khác, đối đầu với BXH, đối đầu với dư luận.

Và Tinh Vân.. Đang chuẩn bị bước vào cuộc cạnh tranh đầu tiên trong ngành giải trí.

*hết chương 101*
 
5 ❤︎ Bài viết: 1 Tìm chủ đề
Chương 102: Tác phẩm đầu tiên của tinh vân

Sau khi đội ngũ ban đầu được hình thành, Studio Tinh Vân bước vào giai đoạn quan trọng nhất: Tạo ra tác phẩm.

Bởi trong ngành giải trí, con người rất quan trọng. Nhưng cuối cùng, vẫn cần sản phẩm để chứng minh năng lực.

Một ca sĩ cần bài hát. Một diễn viên cần vai diễn. Một đạo diễn cần bộ phim. Một công ty giải trí cần tác phẩm đại diện.

Sáng thứ hai. Phòng họp 20m2 của Tinh Vân. 7 người ngồi quanh chiếc bàn gỗ.

Lục Trạch chỉ vào bảng trắng. Trên đó có 3 mục: Âm nhạc. Điện ảnh. Văn học.

"Hôm nay chúng ta bàn về kế hoạch tiếp theo."

Trần Hạo mở đầu: "Về âm nhạc. Hứa Thanh Hà đã chuẩn bị khá lâu. Bài hát mới có thể bắt đầu quảng bá."

Tất cả nhìn về phía Thanh Hà. Cô ngồi thẳng lưng, hai tay đặt trên bàn. Đây là tác phẩm đầu tiên sau khi cô thật sự gia nhập Tinh Vân. Không còn chỉ là người hát bài của Tinh Dạ. Mà là nghệ sĩ được Tinh Vân xây dựng.

"Cảm thấy thế nào?" Lục Trạch hỏi.

"Có áp lực." Thanh Hà nói thật. "Nhưng em muốn thử."

Lục Trạch gật đầu. Áp lực là bình thường. Nếu một nghệ sĩ không có áp lực trước tác phẩm quan trọng, có lẽ họ chưa thật sự coi trọng nó.

Tiếp theo, Dương Khải báo cáo về điện ảnh. "Bộ phim 《Ngày Mưa Không Trở Lại》 đã hoàn thành chỉnh sửa cuối. Chúng ta đang chuẩn bị gửi tham dự một số liên hoan phim nhỏ."

Không phải giải thưởng lớn. Không phải mục tiêu gây tiếng vang. Chỉ là để tác phẩm được nhìn thấy.

Lục Trạch đồng ý. Một bộ phim mới cần khán giả, cũng cần sự đánh giá. Đây là cách một đạo diễn trưởng thành.

Cuối cùng đến văn học. Trần Hạo đọc báo cáo: "《Kiếm Đạo Trường Sinh》 tiếp tục tăng. Lượng độc giả ổn định 120 nghìn/ngày. Nhưng chưa có bước đột phá."

Lục Trạch gật đầu. Điều này nằm trong dự đoán. Một tác phẩm mạng không thể mãi tăng trưởng chỉ bằng thời gian. Cần một giai đoạn cao trào. Nhưng hắn không vội. Bởi Tinh Dạ cần xây dựng danh tiếng lâu dài.

Sau cuộc họp, Thanh Hà ở lại. "Anh Lục. Em có thể hỏi một chuyện không?"

"Nói đi."

"Tại sao anh luôn không vội? Nhiều công ty khác, họ muốn nghệ sĩ nhanh nổi tiếng. Nhưng anh lúc nào cũng bảo chậm lại."

Lục Trạch im lặng vài giây. "Vì anh không muốn tạo ra một ngôi sao chỉ sáng trong thời gian ngắn. Anh muốn tạo ra nghệ sĩ có thể đi rất lâu."

Thanh Hà không nói gì. Nhưng câu nói đó cô ghi nhớ trong lòng.

Buổi tối, một cuộc điện thoại đến. Là phía nhà phát hành phim.

"Anh Lục. Có tin tốt. Bộ phim của các anh được chọn vào danh sách trình chiếu thử tại Liên hoan phim Thanh Sơn. Quy mô nhỏ, khán giả 200 người."

Lục Trạch hơi bất ngờ. Không phải giải thưởng. Nhưng đây là lần đầu tiên một tác phẩm điện ảnh của Tinh Vân xuất hiện trước công chúng.

Hắn nhìn về phía Dương Khải. Anh cũng nghe thấy. Ánh mắt sáng lên. Đây là lần đầu tiên một bộ phim do anh đạo diễn sắp được khán giả nhìn thấy.

Hệ thống cập nhật:

Kinh nghiệm: +15%

Tiến độ: 78%

Lục Trạch nhìn thông báo. 78%. Chỉ còn một đoạn nữa. Nhưng hắn biết, muốn đạt đến cấp độ tiếp theo, Tinh Vân cần một tác phẩm thật sự tạo được ảnh hưởng. Và có lẽ.. Cơ hội đầu tiên đang đến gần.

Ba ngày sau. Bộ phim 《Ngày Mưa Không Trở Lại》 chính thức có lịch trình chiếu thử.

Với những công ty lớn, một buổi chiếu 200 người không đáng chú ý. Nhưng với Tinh Vân, đây là lần đầu tiên tác phẩm của họ xuất hiện trước khán giả.

Không ai biết phản ứng sẽ thế nào. Không ai biết liệu những nỗ lực trong thời gian qua có được công nhận hay không.

Sáng ngày chiếu, 8 giờ, Dương Khải đã đến rạp. Sớm đến mức nhân viên còn đang lau ghế.

Anh ngồi một mình trong phòng chiếu trống, nhìn màn hình lớn. Trong đầu nhớ lại từng cảnh quay. Lần đầu gặp diễn viên. Lần đầu cầm máy quay. Lần đầu nghe tiếng "Action".

"Lần đầu làm đạo diễn.." Dương Khải khẽ nói. "Cảm giác thật sự khác."

Lục Trạch bước vào, ngồi xuống bên cạnh. "Lo lắng?"

"Rất lo." Dương Khải gật đầu. "Không biết khán giả có thích không."

"Đừng nghĩ quá nhiều." Lục Trạch nói. "Hôm nay không phải để chứng minh cậu là đạo diễn giỏi. Mà là để biết bộ phim còn thiếu gì."

Câu nói này khiến Dương Khải bình tĩnh hơn. Đúng vậy. Một tác phẩm đầu tiên không phải kết quả cuối cùng. Mà là bước đầu của con đường.

9 giờ 30. Buổi chiếu bắt đầu. Những khán giả đầu tiên tiến vào. Có nhà phê bình, có sinh viên điện ảnh, có khán giả bình thường mua vé 30k.

Mười phút đầu, không khí hơi lạnh. Bởi nhịp phim chậm. Không có tình tiết gây sốc. Không có cảnh quay hoành tráng.

Nhưng khi câu chuyện về người con trai đợi người yêu trong mưa dần mở ra, cảm xúc của nhân vật bắt đầu được thể hiện. Căn phòng dần yên lặng hơn. Mọi người bắt đầu tập trung.

Đến đoạn cao trào, khi nam chính đứng dưới mưa 3 tiếng, có một cô gái ở hàng 3 rút khăn giấy.

Khi bộ phim kết thúc, không có tiếng vỗ tay quá lớn. Nhưng sau 3 giây im lặng, tiếng vỗ tay bắt đầu vang lên. Không quá mạnh. Nhưng chân thành.

Dương Khải ngồi phía sau, bàn tay siết chặt. Khoảnh khắc này, anh sẽ không bao giờ quên.

Sau buổi chiếu, một số đánh giá bắt đầu xuất hiện trên diễn đàn làm phim nhỏ.

ID "Phê bình dạo" : "Không phải bộ phim hoàn hảo. Có một số điểm còn non. Chuyển cảnh hơi gượng. Nhưng cảm xúc chân thật. Đạo diễn mới có cách kể chuyện đáng chú ý."

ID "Sinh viên năm 3" : "Tôi khóc ở đoạn cuối. Không phải vì kịch bản quá hay. Mà vì diễn viên diễn thật."

Một người trong ngành đi ra bắt tay Dương Khải: "Cậu còn thiếu kinh nghiệm. Nhưng có khả năng. Cố gắng tiếp tục."

Dương Khải cúi đầu cảm ơn. Bởi anh biết, lời nhận xét này quý giá hơn lời khen đơn thuần.

Buổi tối, Tinh Vân tổ chức họp nhỏ. Trần Hạo nhìn số liệu: "Phản hồi tốt hơn dự đoán. Có 3 trang web phim nhỏ đã đăng bài giới thiệu."

Hứa Thanh Hà cười: "Chúc mừng anh Dương."

Dương Khải lắc đầu: "Không. Đây là công sức của mọi người."

Lục Trạch nhìn cảnh này, trong lòng có chút vui. Bởi đây chính là điều hắn muốn xây dựng. Không phải một nơi chỉ có một người tỏa sáng. Mà là một tập thể cùng phát triển.

Hệ thống hiện lên:

Kết quả: Có ảnh hưởng nhất định. +5000 danh vọng

Kinh nghiệm: 60%

Tiến độ: 82%

Lục Trạch nhìn con số. 82%. Bước tiếp theo không còn chỉ là tồn tại. Mà là phát triển.

Sau buổi chiếu thử, cái tên Studio Tinh Vân bắt đầu xuất hiện nhiều hơn trong một phạm vi nhỏ.

Không phải trên trang đầu. Không phải là tin tức lớn. Nhưng trong group "Đạo diễn trẻ Vân Hòa" 3.2 vạn thành viên, có người đăng bài:

"Có ai xem 《Ngày Mưa Không Trở Lại》 ở LHP Thanh Sơn không? Studio mới. Làm phim đầu tay mà cách kể chuyện khá ổn. Đạo diễn Dương Khải là ai vậy?"

Dưới comment có 40 mấy lượt trả lời. "Chưa nghe bao giờ." "Tìm rồi, công ty 7 người."

Đối với những công ty lớn, đây chỉ là một gợn sóng nhỏ. Nhưng với Tinh Vân.. Đây là dấu hiệu đầu tiên cho thấy họ đã bước ra khỏi phạm vi của chính mình.

Sáng hôm sau, Dương Khải đến Studio với tâm trạng khác hẳn. Trước đây anh luôn cảm thấy mình là người đang học hỏi. Nhưng sau khi bộ phim được công chiếu, anh bắt đầu hiểu rõ hơn trách nhiệm của một đạo diễn.

"Lục Trạch."

"ừ?"

"Tôi muốn học thêm." Dương Khải nói. "Lần trước tôi nghĩ chỉ cần có câu chuyện hay. Nhưng bây giờ tôi hiểu.. Một đạo diễn cần biết nhiều hơn. Cách làm việc với diễn viên. Cách quản lý đoàn phim. Cách kiểm soát chi phí. Cách truyền đạt ý tưởng."

Lục Trạch gật đầu. "Đó mới là bắt đầu."

Một câu nói đơn giản. Nhưng Dương Khải hiểu ý nghĩa. Bởi sau tác phẩm đầu tiên, anh không còn là người chỉ muốn làm phim. Mà bắt đầu trở thành một đạo diễn thật sự.

Trong khi đó, Hứa Thanh Hà cũng nhận được tin mới. Bài hát mới của cô đã hoàn thành quá trình chuẩn bị.

Tên bài hát: 《Ánh Sáng Cuối Con Đường》

Không phải một ca khúc có giai điệu quá mạnh. Không phải bài hát để lập tức chiếm bảng xếp hạng. Nhưng nó phù hợp với giai đoạn hiện tại của cô. Một ca sĩ trẻ, đang từng bước tìm kiếm vị trí của mình.

Ngày thu âm. Trong phòng thu, Thanh Hà đeo tai nghe. Cô hít sâu. Bắt đầu hát.

Lần đầu, có chút căng thẳng, giọng hơi run. Lần thứ hai, tốt hơn. Lần thứ ba, cảm xúc bắt đầu xuất hiện. Đến đoạn "dù con đường còn dài, em vẫn bước", cô nhắm mắt lại.

Lục Trạch đứng bên ngoài phòng thu, không can thiệp. Bởi hắn biết, một nghệ sĩ muốn trưởng thành không thể mãi dựa vào sự chỉ dẫn của người khác. Cần tự tìm ra cách biểu đạt của mình.

Cuối cùng, bản thu hoàn thành. Kỹ thuật chưa hoàn mỹ. Vẫn có 2 chỗ hụt hơi. Nhưng cảm xúc đã rõ ràng hơn rất nhiều.

Hứa Thanh Hà tháo tai nghe. "Cảm giác.. Khác với trước đây."

"Khác ở đâu?" Lục Trạch hỏi.

Cô suy nghĩ. "Trước đây em chỉ muốn hát đúng. Nhưng bây giờ.. Em muốn người nghe cảm nhận được điều em muốn nói."

Lục Trạch mỉm cười. Đó chính là sự thay đổi. Không phải tăng cấp trong một ngày. Mà là sự trưởng thành từng chút một.

Đêm đó, hệ thống cập nhật.

Đánh giá: Hoàn thành. +8000 danh vọng

Cấp: Học việc. Kinh nghiệm: 70%

Cấp: Người mới. Tiến độ: 45%

Độc giả tăng trưởng ổn định: +5%/tuần

Tác phẩm mới hoàn thành

Tiến độ: 85%

Lục Trạch nhìn bảng hệ thống. 85%. Còn một đoạn nữa để đạt đến bước tiếp theo.

Nhưng hắn không vội. Bởi hiện tại, Tinh Vân đã có: Một đạo diễn đang trưởng thành. Một ca sĩ đang tìm phong cách. Một nhóm sáng tạo đang hình thành.

Bước tiếp theo.. Là xây dựng danh tiếng thật sự. Và để làm được điều đó.. Tinh Vân cần nhiều tác p

Hẩm hơn. Nhiều nghệ sĩ hơn.

*Chương 103. Sẽ bắt đầu giai đoạn mở rộng đầu tiên. Từ một studio nhỏ.. Bắt đầu tiến đến con đường của một công ty giải trí. *

*hết chương 102*
 
5 ❤︎ Bài viết: 1 Tìm chủ đề
Chương 103: Bước đầu mở rộng

Sau thành công bước đầu của bộ phim 《Ngày Mưa Không Trở Lại》, Studio Tinh Vân bắt đầu nhận được nhiều sự chú ý hơn.

Không phải sự nổi tiếng. Không phải danh tiếng lớn. Nhưng ít nhất.. Cái tên Tinh Vân đã không còn hoàn toàn xa lạ.

Một tuần sau buổi chiếu, email của Trần Hạo tăng từ 3 cái/ngày lên 12 cái/ngày. Có nhà đầu tư nhỏ muốn góp 500 triệu. Có công ty truyền thông muốn cùng sản xuất web drama. Có nhãn hàng trà sữa muốn mời Hứa Thanh Hà làm KOL.

Nhưng Lục Trạch không thay đổi kế hoạch. Hắn vẫn giữ nguyên nguyên tắc: Phát triển chậm. Nhưng chắc chắn.

Sáng thứ hai, phòng họp. Trần Hạo đặt một tập tài liệu dày 2cm lên bàn. "Đây là những lời mời hợp tác gần đây."

Lục Trạch lật từng trang. Có "Dự án phim 2 tỷ, cần góp 30%". Có "Show thực tế cần 1 ca sĩ mới, cát-sê 80 triệu". Có "Hợp tác với công ty A&B, ký 3 năm".

Nếu là studio mới khác, đây là cơ hội vàng. Nhưng Lục Trạch xem rất kỹ mục "điều khoản".

"Dự án phim này kịch bản dở." Hắn chỉ vào trang 3. "Đạo diễn chỉ muốn có tên chúng ta để đi gọi vốn."

"Show thực tế này yêu cầu bóc phốt đời tư." Hắn gạt sang. "Không phù hợp."

"Công ty A&B muốn độc quyền nghệ sĩ 5 năm." Hắn lắc đầu. "Quá sớm."

"Không nhận hết." Lục Trạch nói. "Lựa chọn dự án phù hợp. Không chạy theo lợi ích trước mắt."

Trần Hạo gật đầu. Anh đã quen với cách làm việc này. Một dự án sai có thể khiến cả công ty mất 3 năm để sửa.

Buổi chiều, Dương Khải mang đến một bản đề cương 10 trang. "Lần này tôi muốn thử một câu chuyện khác. Về một biên kịch và nữ ca sĩ."

Lục Trạch xem. So với 《Ngày Mưa Không Trở Lại》, ý tưởng lớn hơn. Bối cảnh nhiều hơn. Kinh phí dự tính 800 triệu.

"Muốn quay ngay?"

Dương Khải lắc đầu. "Chưa. Tôi muốn chuẩn bị thêm 3 tháng. Đi thực tế, viết 5 bản thảo."

Câu trả lời khiến Lục Trạch hài lòng. Bởi trước đây Dương Khải có thể đã muốn lập tức bắt đầu. Nhưng bây giờ anh hiểu: Một bộ phim tốt cần chuẩn bị.

Trong phòng luyện tập, Hứa Thanh Hà đang hướng dẫn Phương Minh. "Chỗ này em nên giữ hơi lâu hơn, đừng gồng."

Phương Minh gật đầu, thử lại. Lần này âm cuối mượt hơn.

Lục Trạch đứng ngoài nhìn. Hắn nhận ra một điều: Tinh Vân đang dần hình thành văn hóa riêng. Người đi trước giúp người đi sau. Không cạnh tranh nội bộ. Mà cùng nhau tiến bộ. Đây chính là thứ hắn muốn.

Buổi tối, Lục Trạch mở hệ thống.

Đánh giá: Đội ngũ cơ bản ổn định

Nhiệm vụ giai đoạn: Xây dựng nghệ danh đầu tiên

Lục Trạch hơi dừng lại. Nghệ danh. Đây là một bước quan trọng. Trong ngành giải trí, một nghệ sĩ không chỉ cần năng lực. Cần một dấu ấn để khán giả nhớ đến.

Hệ thống tiếp tục hiện lên:

Không sử dụng danh vọng để thay thế quá trình trưởng thành

Lục Trạch mỉm cười. Hệ thống vẫn nhắc lại nguyên tắc cũ. Không có đường tắt.

Sau khi xác định hướng phát triển, Tinh Vân bắt đầu bước vào giai đoạn đào tạo chính thức.

Không giống những công ty lớn có phòng đào tạo 200 người. Tinh Vân hiện tại chỉ có 7 thành viên. Nhưng Lục Trạch đặt yêu cầu rất cao. Bởi hắn biết, những người đầu tiên sẽ trở thành nền móng cho tương lai.

Sáng, phòng luyện tập. Trên bảng trắng viết: "Nghệ sĩ không chỉ cần kỹ năng."

Lục Trạch đứng trước 6 người còn lại. "Trong ngành giải trí, có rất nhiều người có năng lực. Nhưng tại sao có người thành công, mà có người biến mất?"

Không ai trả lời.

"Vì khán giả không chỉ nhớ tác phẩm. Họ nhớ con người đứng sau tác phẩm."

Đây là bài học đầu tiên: Xây dựng hình ảnh cá nhân.

Hứa Thanh Hà suy nghĩ. Trước đây cô chỉ muốn hát thật tốt. Nhưng bây giờ cô hiểu, một ca sĩ cần có câu chuyện riêng.

Buổi chiều, Trần Hạo bắt đầu liên hệ 3 studio truyền thông nhỏ, 5-7 người. Không phải để tạo scandal. Mà để quản lý hình ảnh, lên kế hoạch đăng bài, phỏng vấn.

"Một nghệ sĩ mới. Nếu không có kế hoạch, dễ dàng bị lãng quên." Trần Hạo nói. "Một bài hát hay, một vai diễn tốt, cũng cần được đưa đến đúng khán giả."

Trong khi đó, Dương Khải xin đi theo đoàn phim của một đạo diễn đàn anh 2 tuần. Với vai trò "trợ lý quan sát", không lương.

Có hôm, vị đạo diễn kia hỏi: "Cậu đã làm một bộ phim rồi. Vậy cậu nghĩ mình là đạo diễn chưa?"

Dương Khải im lặng, rồi lắc đầu. "Chưa. Tôi chỉ mới bắt đầu."

Người đạo diễn bật cười: "Giữ được suy nghĩ này. Cậu có thể đi xa."

Dương Khải ghi nhớ. Bởi càng học, anh càng nhận ra điện ảnh rộng lớn hơn những gì mình tưởng.

Buổi tối, Lục Trạch nhận báo cáo.

- Bài hát 《Ánh Sáng Cuối Con Đường》 của Thanh Hà đã master xong. Dự kiến phát hành 2 tuần nữa.

- Phim đầu tay tiếp tục nhận thêm 4 đánh giá 7.5/10 trên web phim độc lập.

- 《Kiếm Đạo Trường Sinh》: 134, 000 độc giả/ngày, +8%/tuần.

Mọi thứ đang tiến triển. Nhưng chưa có đột phá lớn. Đúng với kế hoạch.

Hệ thống cập nhật:

Danh tiếng: Đang hình thành

Độc giả: Tăng trưởng

Tiến độ: 90%

Lục Trạch nhìn con số. 90%. Chỉ còn 10%. Nhưng 10% này sẽ cần một thành tích thật sự. Một tác phẩm. Một bước tiến. Một dấu mốc.

Đêm đó, Trần Hạo gửi tin nhắn: "Ông chủ. Có một cơ hội. Chương trình 《Tân Thanh Âm》 mùa 1. Sân khấu tìm kiếm tài năng ca sĩ trẻ. Họ đang mời nghệ sĩ mới. Trong danh sách có tên Hứa Thanh Hà."

Lục Trạch mở link. Đây là chương trình của đài truyền hình Vân Hòa, đầu tư 40 tỷ. Giám khảo có 1 Thiên Hậu, 2 Kim Bài nhạc sĩ. Mỗi tuần phát sóng, rating dự kiến 2.1%.

Đây có thể là cơ hội để Thanh Hà bước lên sân khấu lớn hơn. Nhưng cũng là thử thách. Bởi từ lúc này, cô sẽ không còn chỉ biểu diễn trước 200 người quen thuộc. Mà sẽ đối mặt với toàn bộ thị trường.

Ngày hôm sau, tin tức về 《Tân Thanh Âm》 được công bố.

Một sân khấu lớn. Một cơ hội để những nghệ sĩ mới chứng minh bản thân. Poster treo khắp 8 ga tàu điện ngầm. Trailer trên Vân Bác đạt 90 triệu lượt xem sau 2 ngày.

Đối với các công ty lớn, đây chỉ là một trong rất nhiều hoạt động quảng bá. Nhưng đối với Hứa Thanh Hà.. Đây là lần đầu tiên cô thật sự bước vào một cuộc cạnh tranh.

Sáng, phòng luyện tập. Thanh Hà đứng trước gương. Trên người là áo sơ mi trắng đơn giản, không trang sức.

Cô nhìn chính mình. Không còn là cô gái hát trong quán bar nhỏ. Không còn là người chỉ được biết đến nhờ ca khúc của Tinh Dạ. Lần này, cô phải chứng minh bản thân.

Phương Minh đứng bên cạnh. "Chị Thanh Hà. Chị có lo không?"

"Có." Thanh Hà cười. "Nhưng lo lắng không có nghĩa là không thể làm."

Câu nói này, cũng chính là điều Lục Trạch từng nói với cô. Không ai biết mình có đủ khả năng hay không. Cho đến khi bước lên sân khấu.

Buổi chiều, Lục Trạch và Trần Hạo xem danh sách 32 thí sinh.

Có Lâm Tiểu Vũ - ca sĩ của Hoàng Triều, 2.1 triệu fan Vân Bác. Có Chu Mẫn - quán quân cuộc thi cấp tỉnh, được công ty B đầu tư 3 triệu quảng bá. Có 7 người đến từ các học viện lớn.

So với họ, Hứa Thanh Hà không có nhiều lợi thế. Fan chỉ có 87 nghìn. Công ty chỉ có 7 người. Không có đội ngũ PR.

Nhưng Lục Trạch không lo lắng. "Mục tiêu lần này không phải chiến thắng bằng mọi giá."

Trần Hạo hỏi: "Vậy mục tiêu là gì?"

"Để khán giả nhớ tên." Lục Trạch nói. "Trong ngành giải trí, bước đầu tiên không phải trở thành ngôi sao. Mà là khiến người khác bắt đầu chú ý."

Buổi tối, Dương Khải mang đến tin mới. Bộ phim 《Ngày Mưa Không Trở Lại》 nhận được lời mời tham dự "Liên hoan phim Đạo diễn trẻ Vân Hòa". Quy mô 500 người, có 20 đạo diễn mới.

"Tôi có nên đi không?" Dương Khải do dự. "Tôi chỉ là đạo diễn mới."

"Chính vì là người mới, nên càng cần xuất hiện." Lục Trạch nói. "Nếu chỉ ngồi trong phòng, không ai biết đến mình. Một đạo diễn cần tác phẩm, nhưng cũng cần bước ra thế giới bên ngoài."

Dương Khải gật đầu.

Ngày hôm sau, Tinh Vân bắt đầu chuẩn bị cho hai sự kiện. Một bên, Hứa Thanh Hà tập vũ đạo, chọn bài dự thi vòng 1: 《Ánh Sáng Cuối Con Đường》. Một bên, Dương Khải đóng gói phim, làm poster, chuẩn bị lời giới thiệu 3 phút.

Hai con đường khác nhau. Nhưng cùng chung mục tiêu: Đưa cái tên Tinh Vân đi xa hơn.

Đêm trước ngày xuất phát, 11 giờ, Lục Trạch một mình ngồi trong phòng.

Hắn mở hệ thống.

Mốc tiếp theo: Công ty giải trí sơ cấp.

Điều kiện: Có nghệ sĩ đạt bước tiến quan trọng. Có tác phẩm tạo ảnh hưởng. Có đội ngũ ổn định.

Lục Trạch nhìn những điều kiện đó. Không có điều kiện nào dễ dàng. Nhưng cũng không phải không thể. Bởi hiện tại, Tinh Vân đã có nền móng.

Ngày mai, sẽ là một lần thử thách. Một lần thử thách dành cho những người đầu tiên của Tinh Vân.

Nếu thành công, bọn họ sẽ ti

Ến thêm một bước. Nếu thất bại, cũng sẽ học được bài học.

Bởi con đường trở thành đế chế giải trí.. Chưa bao giờ là con đường bằng phẳng.

*hết chương 103*
 
5 ❤︎ Bài viết: 1 Tìm chủ đề
Chương 104: Sân khấu đầu tiên của hứa thanh hà

Ngày diễn ra chương trình. Thành phố Vân Hòa.

Trung tâm biểu diễn Vân Hòa, sức chứa 5000 người. Từ 6 giờ sáng, bên ngoài đã có fan cầm lightstick, có phóng viên, có xe của 8 công ty giải trí xếp hàng.

Trong ngành giải trí, một sân khấu như 《Tân Thanh Âm》 có thể thay đổi vận mệnh của một người. Thắng 1 vòng, tên tuổi có thể lên Hot Search. Thua cũng không sao, miễn là được nhớ mặt.

8 giờ 30. Chiếc xe 7 chỗ của Studio Tinh Vân dừng ở cổng sau. Không có đoàn 20 người. Không có xe bảo mẫu. Không có banner.

Chỉ có 3 người: Lục Trạch. Trần Hạo. Và Hứa Thanh Hà.

Thanh Hà nhìn ra ngoài cửa sổ. Bên ngoài là hàng trăm người, máy quay, micro. Cô siết chặt quai túi.

"Lần đầu thấy nhiều người như vậy sao?" Lục Trạch hỏi.

Cô gật đầu. "Trước đây em từng biểu diễn ở quán bar 100 người. Nhưng cảm giác hôm nay khác."

"Bởi vì hôm nay em không chỉ đại diện cho bản thân." Lục Trạch nói. "Mà còn đại diện cho Tinh Vân."

"Nhớ kỹ. Đừng nghĩ về đối thủ. Đừng nghĩ về thứ hạng. Hãy nghĩ về bài hát. Bài hát muốn nói gì."

Hứa Thanh Hà hít sâu. Sau đó gật đầu.

Bên trong hậu trường, không khí náo nhiệt đến nghẹt thở. Có ca sĩ đang khởi động giọng, âm thanh vang cả hành lang. Có vũ công đang tập. Có người quản lý của Hoàng Triều đi qua, sau lưng là 4 trợ lý.

Hứa Thanh Hà nhìn xung quanh. Trong lòng xuất hiện áp lực.

Trần Hạo nhận ra. "Đừng so sánh. Công ty lớn có tài nguyên của họ. Chúng ta có con đường của chúng ta."

"Em biết." Cô cười nhẹ. Nhưng biết là một chuyện, cảm nhận lại là chuyện khác.

Lúc này, một nữ ca sĩ trẻ đi ngang, liếc nhìn thẻ tên. "Tinh Vân?"

Hứa Thanh Hà quay lại. "Đúng."

Người kia hơi suy nghĩ. "Là studio làm bộ phim 《Ngày Mưa Không Trở Lại》 gần đây sao? Tôi thấy có người trong group đạo diễn bàn."

Hứa Thanh Hà hơi bất ngờ. "Chị biết sao?"

Người kia cười. "Trong giới trẻ cũng có người chú ý. Một công ty nhỏ nhưng khá thú vị."

Không phải lời khen lớn. Nhưng với Thanh Hà, đây là lần đầu tiên có người ngoài ngành chủ động nhắc đến Tinh Vân.

9 giờ 30. Buổi ghi hình bắt đầu.

Từng ca sĩ lần lượt lên sân khấu. Lâm Tiểu Vũ của Hoàng Triều hát một bài ballad cao vút, kết thúc được 3000 người hò reo. Chu Mẫn nhảy, vũ đạo đẹp, fan hét tên.

Áp lực càng lúc càng lớn.

Cuối cùng, MC đọc: "Thí sinh tiếp theo. Hứa Thanh Hà - Studio Tinh Vân."

Tên cô xuất hiện trên màn hình LED. 5 chữ "Studio Tinh Vân" lần đầu tiên xuất hiện trên truyền hình cấp thành phố.

Khoảnh khắc đó, Hứa Thanh Hà đứng sau cánh gà, nhắm mắt lại. Nhớ lại 6 tháng trước, cô còn hát trong quán bar nhỏ 50 chỗ. Một người từng không biết mình có thể đi bao xa.

"Chuẩn bị." Nhân viên gọi.

Cô bước lên.

Ánh đèn trắng chiếu xuống. 5000 chỗ ngồi, chỉ có 1/3 khán giả. Nhưng với cô, đây là sân khấu lớn nhất cuộc đời.

Cô cầm micro. Nhạc bắt đầu vang lên.

Ca khúc: 《Ánh Sáng Cuối Con Đường》

Giọng hát đầu tiên vang lên. Không mạnh mẽ. Không phô trương. Âm đầu còn hơi run.

Trên sân khấu, Hứa Thanh Hà không còn nghe thấy âm thanh xung quanh. Không còn tiếng bước chân hậu trường. Không còn tiếng bàn luận.

Trong khoảnh khắc này, cô chỉ còn lại bài hát.

《Ánh Sáng Cuối Con Đường》 không phải ca khúc để khoe kỹ thuật. Không có đoạn cao trào liên tục. Không có nốt cao C6 khiến khán giả phải kinh ngạc.

Nhưng từng câu hát đều mang theo cảm xúc. Một người từng cô đơn. Một người từng nghi ngờ bản thân. Một người vẫn lựa chọn bước tiếp.

Đó chính là câu chuyện của Hứa Thanh Hà.

Ở hàng ghế khán giả, một cô gái ban đầu đang lướt điện thoại ngẩng lên. "Ca sĩ này là ai?"

Bạn cô bên cạnh đáp: "Không nghe giống phong cách của Lâm Tiểu Vũ."

"Giọng hát không quá mạnh, nhưng rất có cảm giác."

Những cuộc trò chuyện nhỏ bắt đầu xuất hiện.

Phía sau sân khấu, đạo diễn chương trình nhìn màn hình giám sát. "Ca sĩ mới?"

"Ừ. Từ Studio Tinh Vân."

"Công ty làm phim kia à? Gần đây có người nhắc." Có người gật đầu. Cái tên này bắt đầu xuất hiện trong giới.

Bài hát đi đến đoạn điệp khúc cuối: "Dù mưa có rơi, em vẫn tìm thấy ánh sáng."

Hứa Thanh Hà nhắm mắt, đẩy cảm xúc ra. Lần này không hụt hơi.

Bài hát kết thúc. Cô cúi chào 90 độ.

Trong 2 giây, cả hội trường yên lặng.

Sau đó, tiếng vỗ tay vang lên. Không phải tiếng reo hò cuồng nhiệt như Lâm Tiểu Vũ. Nhưng kéo dài 12 giây. Nhiều hơn cô tưởng.

Hứa Thanh Hà đứng trên sân khấu. Trong lòng nhẹ đi. Cô biết. Mình chưa nổi tiếng. Chưa thể so sánh với những ca sĩ hàng đầu. Nhưng hôm nay.. Cô đã để lại dấu ấn.

Sau khi xuống sân khấu, Trần Hạo lập tức đến. "Thế nào?"

"Em hát ổn không?"

Trần Hạo cười. "Không phải ổn. Là có tiến bộ."

"Còn thứ hạng?"

"Chưa biết. Ban giám khảo chấm sau." Trần Hạo lắc đầu. "Nhưng thứ quan trọng hơn.. Đã có người nhớ tên em."

Câu nói khiến cô im lặng. Đúng vậy. Mục tiêu ban đầu của bọn họ không phải chiến thắng. Mà là bắt đầu được nhìn thấy.

Ở một góc khác, Lục Trạch nhận được báo cáo từ tổ hậu kỳ.

- Phản ứng khán giả hiện trường: 7.8/10

- Lượng tìm kiếm "Hứa Thanh Hà" trên Vân Bác: +340% trong 1 giờ

- Bình luận: 80% tích cực. Từ khóa: "Cảm xúc", "chữa lành"

Không thất vọng. Bởi đây là kết quả hợp lý. Một nghệ sĩ mới không thể chỉ sau một sân khấu đã thành ngôi sao. Cần nhiều tác phẩm hơn. Nhiều lần xuất hiện hơn.

Buổi tối, Hứa Thanh Hà trở về Studio. Mọi người chúc mừng.

Phương Minh nói: "Chị Thanh Hà. Hôm nay chị rất khác."

"Khác thế nào?"

"Giống như.. Chị thật sự trở thành ca sĩ rồi."

Câu nói đơn giản. Nhưng khiến cô suy nghĩ. Trở thành ca sĩ. Không phải khi có bài hát. Không phải khi đứng trên sân khấu. Mà là khi bản thân bắt đầu hiểu mình muốn truyền đạt điều gì.

Cùng thời điểm Hứa Thanh Hà hoàn thành sân khấu đầu tiên. Ở một nơi khác trong thành phố Vân Hòa, Liên hoan phim Đạo diễn trẻ chính thức bắt đầu.

Hội trường 500 chỗ. Không có thảm đỏ. Không có ngôi sao. Nhưng nơi đây tập trung rất nhiều người trẻ có cùng giấc mơ. Đạo diễn mới. Biên kịch mới. Nhà sản xuất đang tìm kịch bản.

Đối với Dương Khải, đây là lần đầu tiên anh mang tác phẩm đến một sự kiện chuyên nghiệp. Trước đây anh chỉ là người đứng sau máy quay. Hôm nay, anh xuất hiện với tư cách: Đạo diễn của 《Ngày Mưa Không Trở Lại》.

Trong phòng chiếu, đèn tắt. Bộ phim bắt đầu.

Dương Khải ngồi hàng cuối. Anh không nhìn phản ứng khán giả. Mà nhìn màn hình. Nhìn từng cảnh quay. Nhìn điểm chuyển cảnh gượng ở phút 18. Nhìn ánh sáng chưa đủ ở cảnh mưa.

Một đạo diễn càng trưởng thành, càng nhìn thấy khuyết điểm trong tác phẩm của mình.

Sau phim, có buổi giao lưu 30 phút. Một đạo diễn 40 tuổi đứng lên hỏi: "Bộ phim này có một số điểm còn non. Cậu nghĩ điểm yếu lớn nhất là gì?"

Dương Khải đứng dậy, cúi đầu. "Khả năng kiểm soát nhịp độ. Và cách thể hiện nội tâm nhân vật. Còn rất nhiều thứ tôi cần học."

Người kia hơi bất ngờ, rồi gật đầu. "Biết mình thiếu gì. Đó là bước đầu để tiến bộ. Tôi là Vương Hải. Sau này có kịch bản cứ gửi tôi xem."

Dương Khải cúi đầu cảm ơn. Không có giải thưởng. Không có danh tiếng lớn. Nhưng hôm nay anh nhận được thứ quan trọng hơn: Kinh nghiệm và một mối quan hệ.

10 giờ tối, hai người trở về Studio.

Trần Hạo đặt 2 bản báo cáo lên bàn. "Có vẻ hôm nay là ngày tốt."

"Hứa Thanh Hà: Lượng tìm kiếm tăng 340%. Có 3 tài khoản 100k fan đăng clip cắt đoạn cô hát."

"Dương Khải: Được đạo diễn Vương Hải đánh giá tích cực. Có 2 nhà sản xuất nhỏ xin thông tin liên hệ."

Lục Trạch lắc đầu. "Không. Chỉ là chúng ta đang đi đúng hướng."

Thành công thật sự không đến từ một ngày. Mà từ vô số ngày như hôm nay. Một chút tiến bộ. Một chút tích lũy.

Đêm đó, 12 giờ, Lục Trạch mở hệ thống.

Đánh giá giai đoạn

Hứa Thanh Hà: Đã hoàn thành bước đầu xây dựng hình ảnh nghệ sĩ. Độ nhận diện: +22%

Dương Khải: Đã mở rộng tầm nhìn đạo diễn. Mạng lưới: +1 đạo diễn

Tiến độ: 94%

Điều kiện nâng cấp: Còn thiếu - Một tác phẩm tạo ảnh hưởng rõ ràng

Lục Trạch nhìn dòng chữ cuối. Một tác phẩm tạo ảnh hưởng. Đây chính là điểm khó nhất. Bởi có tác phẩm tốt không đồng nghĩa với thành công. Cần đúng thời điểm. Đúng người. Đúng cơ hội.

Hắn đóng hệ thống.

Trong kế hoạch của hắn, giai đoạn tiếp theo không chỉ là phát triển nghệ sĩ. Mà là tạo ra những

Tác phẩm có thể khiến thị trường chú ý.

Âm nhạc. Điện ảnh. Văn học. Ba con đường bắt đầu hội tụ.

Và ở phía trước.. Một cơ hội lớn hơn đang chờ đợi Tinh Vân.

*hết chương 104*
 
Chia sẻ bài viết

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back