Chương 40: Đạo Cụ Không Biết Nói
Sáng hôm sau, Lục Trạch đến phim trường sớm hơn thường lệ. Khi hắn bước vào kho đạo cụ, Triệu Hổ đã có mặt từ lâu. Ông đang cùng hai nhân viên kiểm tra từng món đồ được chuyển đến trong đêm. Thấy Lục Trạch, Triệu Hổ ngoắc tay.
"Tiểu Lục, lại đây."
Lục Trạch bước đến. Trên chiếc bàn dài đặt đủ loại vật dụng: Đồng hồ, khung ảnh, sách, bình hoa, bút máy, ấm trà.. Mỗi món đều được dán mã số gọn gàng. Triệu Hổ cầm một tấm ảnh gia đình đặt vào khung gỗ, rồi hỏi.
"Cậu thấy bức ảnh này thế nào?"
Lục Trạch cúi xuống nhìn. Trong ảnh là một gia đình ba người đang mỉm cười. Hắn đáp. "Rất bình thường."
Triệu Hổ gật đầu. "Đúng. Nhưng nếu nhân vật trong phim là người sống một mình, cậu còn đặt bức ảnh này trên bàn không?"
Lục Trạch khựng lại. Hắn lắc đầu. "Không."
Triệu Hổ mỉm cười. "Đó chính là công việc của tổ đạo cụ." Ông cầm khung ảnh xuống, thay vào đó là một bức ảnh chỉ có một người đàn ông đứng trước biển. "Nhìn lại đi."
Lục Trạch quan sát thêm lần nữa. Chỉ thay đổi một khung ảnh, nhưng cảm giác của căn phòng đã hoàn toàn khác. Triệu Hổ chậm rãi nói.
"Đạo cụ không phải để lấp chỗ trống. Nó đang kể về cuộc sống, về tính cách, về quá khứ của nhân vật. Mỗi món đồ đều nói lên một điều."
Lục Trạch lặng người. Mấy ngày qua, hắn luôn nghĩ đạo cụ chỉ là những vật dụng phục vụ cảnh quay, đặt cho có cảnh. Hôm nay hắn mới hiểu: Mỗi món đồ đều có ý nghĩa riêng, đều đang âm thầm kể chuyện.
Triệu Hổ dẫn hắn vào một bối cảnh vừa được dựng xong. Đó là căn phòng của nhân vật nam chính. Ông chỉ vào giá sách.
"Cậu nhìn xem."
Lục Trạch bước tới. Trên giá có rất nhiều cuốn sách. Nhưng khi nhìn kỹ, hắn phát hiện đa số đều là sách về kinh doanh, quản lý và phát triển nghề nghiệp. Triệu Hổ hỏi.
"Nếu đổi toàn bộ thành truyện tranh thì sao?"
Lục Trạch suy nghĩ vài giây. "Khán giả sẽ lập tức cảm thấy nhân vật trẻ hơn, hoặc tính cách nhẹ nhàng, yêu tự do hơn.. Sẽ không còn cảm giác chững chạc, cần mẫn như hiện tại."
Triệu Hổ cười. "Không tệ chút nào." Ông tiếp tục chỉ sang chiếc bàn làm việc. Trên đó có vài cây bút, một cuốn sổ tay, một chiếc cốc men đã hơi cũ. Không hề có món nào quá nổi bật. Nhưng tất cả đặt vào nhau, lại tạo nên cảm giác nơi này thật sự có người sinh sống, có người làm việc mỗi ngày.
Triệu Hổ vuốt nhẹ mặt bàn gỗ. "Khán giả có thể không nhìn kỹ từng chi tiết. Nhưng họ sẽ tự nhiên cảm nhận được. Một căn phòng được chuẩn bị cẩn thận luôn khác hẳn một căn phòng chỉ đặt đồ cho có. Sự chân thực nằm ở những chi tiết nhỏ nhất."
Lục Trạch khẽ gật đầu. Lời nói ấy khiến hắn nhớ đến ánh sáng, âm thanh và dựng phim. Mọi thứ trong điện ảnh đều như vậy. Không cần quá phô trương, không cần nhấn mạnh. Chỉ cần đủ chân thực, đủ tỉ mỉ, thì khán giả sẽ tự nhiên tin vào câu chuyện.
Đúng lúc ấy, một nhân viên chạy vào.
"Hổ ca, đạo diễn bảo đổi chiếc đồng hồ treo tường. Kiểu dáng hiện tại quá hiện đại, không hợp với bối cảnh và tuổi tác nhân vật."
Triệu Hổ gật đầu. "Lấy chiếc số mười bảy."
Người nhân viên lập tức chạy về kho. Lục Trạch nhìn theo rồi hơi thắc mắc.
"Chỉ một chiếc đồng hồ thôi, có cần để ý kỹ đến vậy không?"
Triệu Hổ nhìn hắn rồi mỉm cười. "Cậu nghĩ khán giả sẽ không để ý, đúng không? Nhưng luôn có người cảm nhận được. Quan trọng hơn: Chúng ta phải tôn trọng câu chuyện mình đang kể. Nếu nhân vật đã ngoài bốn mươi, sống một mình, giản dị.. Thì chiếc đồng hồ trên tường cũng phải phù hợp với người ấy. Đồ vật cũng phải có tính cách, cũng phải hợp với nhân vật."
Lục Trạch lặng lẽ ghi nhớ. Một chiếc đồng hồ, một khung ảnh, một quyển sách.. Những món đồ không biết nói. Nhưng lại có thể giúp nhân vật cất lên tiếng nói của riêng mình, giúp khán giả hiểu thêm về họ mà không cần một lời thoại nào.
Người nhân viên nhanh chóng mang chiếc đồng hồ số mười bảy từ kho đến. Đó là một chiếc đồng hồ gỗ kiểu cũ, lớp sơn đã hơi bạc màu, trông đơn giản nhưng chắc chắn. Triệu Hổ cầm lên quan sát một lượt rồi gật đầu. Ông tự tay treo chiếc đồng hồ lên tường, điều chỉnh cho thẳng hàng, rồi lùi lại vài bước xem xét.
Lục Trạch cũng đứng bên cạnh quan sát. Nhìn riêng, chiếc đồng hồ không có gì đặc biệt. Nhưng khi đặt vào căn phòng, kết hợp với bàn gỗ cũ, giá sách cũ và những vật dụng giản dị.. Cảm giác hài hòa, thống nhất hơn hẳn chiếc đồng hồ hiện đại lúc trước.
Đúng lúc ấy, đạo diễn bước vào. Ông nhìn lướt qua bối cảnh, ánh mắt dừng lại trên chiếc đồng hồ vài giây, rồi gật đầu.
"Được rồi."
Chỉ ba chữ ngắn gọn. Triệu Hổ mỉm cười nhẹ nhõm. Sau khi đạo diễn rời đi, Lục Trạch hỏi.
"Hổ ca, sao đạo diễn chỉ nhìn một chút đã biết phù hợp hay không?"
Triệu Hổ đáp. "Vì trong đầu ông ấy đã có hình ảnh của căn phòng, của nhân vật. Nếu đã rõ mình muốn gì, thì chỉ cần liếc một cái là biết đúng hay sai. Còn nếu trong đầu chưa có hình ảnh, thì đặt gì vào cũng thấy lạ."
Lục Trạch chậm rãi gật đầu. Đó cũng là điều hắn đã nhiều lần nghe từ Chu Hạo và Lão Trần. Một đạo diễn giỏi luôn hình dung rõ bộ phim trong đầu trước khi bấm máy. Mọi chi tiết đều phải phù hợp với hình ảnh tổng thể đó.
Một lúc sau, tổ máy quay chuẩn bị ghi hình. Triệu Hổ dẫn Lục Trạch đứng phía sau màn hình giám sát.
"Cậu nhìn kỹ."
Máy quay bắt đầu hoạt động. Trong khung hình, chiếc đồng hồ chỉ xuất hiện ở góc trên bên trái, diện tích rất nhỏ. Thậm chí nếu không để ý sẽ khó nhận ra. Lục Trạch hơi bất ngờ. Hắn vốn nghĩ chiếc đồng hồ sẽ được quay rõ hơn, thậm chí có cảnh cận đặc biệt.
Triệu Hổ cười. "Thấy chưa? Cả buổi sáng chỉ để chọn và đổi một món đồ. Đến lúc lên hình, nó chỉ xuất hiện thoáng qua vài giây."
Lục Trạch hỏi. "Vậy.. Có đáng không ạ?"
Triệu Hổ nhìn màn hình, giọng chắc chắn. "Đáng. Nếu mỗi chi tiết chúng ta đều làm qua loa, thì cuối cùng bộ phim sẽ đầy những chỗ qua loa. Nếu mỗi chi tiết đều được chăm chút, thì dù khán giả không nói ra, họ cũng sẽ cảm nhận được sự chỉn chu, sự chân thực trong từng khung hình. Điện ảnh không được tạo nên từ một chi tiết lớn lao. Mà từ vô số chi tiết nhỏ, không ai để ý riêng lẻ, nhưng khi kết hợp lại thì tạo nên cả một thế giới."
Lục Trạch im lặng. Hắn không phản bác. Bởi vì hắn hiểu Triệu Hổ nói hoàn toàn đúng. Sự hoàn hảo không nằm ở những gì nổi bật, mà nằm ở những chi tiết mà hầu như không ai để ý, nhưng nếu thiếu đi thì mọi thứ sẽ lập tức trở nên giả tạo.
Sau khi cảnh quay kết thúc, đạo diễn xem lại màn hình rồi chỉ vào chiếc cốc trên bàn.
"Chiếc cốc này trông quá mới. Thay cái khác đi."
Triệu Hổ gật đầu. "Tôi đổi ngay." Ông đưa một chiếc cốc giống hệt cho Lục Trạch. "Tiểu Lục, cầm giấy nhám, mài nhẹ phần đáy và miệng cốc. Tạo vài vết xước nhỏ, trông như đã dùng nhiều năm."
Lục Trạch nhận lấy. Hắn cẩn thận làm theo hướng dẫn. Chỉ vài phút sau, chiếc cốc đã có những vết xước mờ nhạt, trông tự nhiên như thật đã được sử dụng trong thời gian dài. Triệu Hổ đặt lại lên bàn, điều chỉnh vị trí. Đạo diễn nhìn lần nữa rồi gật đầu.
"Lần này được."
Lục Trạch nhìn chiếc cốc. Nếu không tận mắt chứng kiến, hắn sẽ không bao giờ nghĩ một vết xước nhỏ cũng cần được chuẩn bị kỹ như vậy. Trong lòng hắn bỗng có thêm một nhận thức: Điện ảnh không phải là nghệ thuật của những điều to lớn, hào nhoáng. Mà là nghệ thuật của việc không xem nhẹ bất kỳ chi tiết nào, dù là chi tiết mà rất ít người sẽ nhìn thấy.
Buổi chiều, đoàn phim chuyển sang quay một cảnh trong phòng làm việc của nhân vật nữ. Trước khi máy quay hoạt động, Triệu Hổ dẫn Lục Trạch đi kiểm tra toàn bộ bối cảnh lần cuối. Ông mở ngăn kéo bàn ra. Bên trong đặt vài chiếc bút, một quyển sổ tay và vài tờ giấy ghi chú rõ ràng.
Lục Trạch hơi ngạc nhiên. "Hổ ca, ngăn kéo này.. Đâu có vào khung hình, sao vẫn chuẩn bị kỹ thế?"
Triệu Hổ bật cười. "Chưa chắc sẽ không mở ra. Hơn nữa, diễn viên có thể mở bất cứ lúc nào theo diễn xuất. Nếu bên trong trống trơn, khi mở ra sẽ thấy rất giả. Và quan trọng nhất: Khi diễn viên biết bên trong có đồ, có thứ hợp lý.. Họ sẽ tự nhiên tin vào không gian này, dễ nhập vai hơn nhiều."
Lục Trạch khẽ gật đầu. Hắn bắt đầu hiểu vì sao tổ đạo cụ luôn chuẩn bị nhiều hơn những gì máy quay nhìn thấy. Đó không chỉ là để đề phòng tình huống bất ngờ. Mà còn giúp diễn viên thực sự tin rằng mình đang sống trong thế giới của nhân vật.
Đúng lúc ấy, nữ diễn viên chính bước vào. Cô nhìn quanh căn phòng, hơi ngắm nghía một chút, rồi nhẹ nhàng đặt chiếc túi xách lên ghế. Sau đó, trong lúc diễn xuất, cô tự nhiên cầm quyển sổ trên bàn lật vài trang. Lục Trạch chú ý thấy trong quyển sổ thật sự có chữ viết, nét chữ cũng phù hợp với tính cách nhân vật. Không phải giấy trắng.
Sau khi nữ diễn viên rời đi để hóa trang, Lục Trạch tò mò cầm quyển sổ lên xem. Những dòng chữ bên trong không dài, chỉ là vài ghi chép công việc đơn giản, đúng với thân phận và công việc của nhân vật trong phim. Hắn khẽ lắc đầu ngạc nhiên. Một quyển sổ có lẽ chỉ xuất hiện vài giây trên màn ảnh, vậy mà tổ đạo cụ vẫn chuẩn bị cẩn thận đến từng dòng chữ.
Tiếng đạo diễn vang lên. "Mọi người vào vị trí!"
Cả đoàn nhanh chóng trở về công việc. Máy quay bắt đầu ghi hình. Đúng như Triệu Hổ dự đoán, trong lúc diễn, nữ diễn viên đột nhiên mở ngăn kéo tìm tài liệu. Máy quay lập tức chuyển sang góc cận. Nếu ngăn kéo trống trơn, cảnh quay chắc chắn sẽ bị ngừng lại. Nhưng khi mở ra, mọi thứ đều có sẵn, hợp lý, tự nhiên.. Cảnh quay trôi qua suôn sẻ không một chút gượng ép.
Lục Trạch nhìn Triệu Hổ. Ông chỉ mỉm cười, không hề tỏ ra bất ngờ. Có lẽ với người nhiều năm kinh nghiệm như ông, những tình huống như vậy đã được tính đến từ trước.
Kết thúc cảnh quay, đạo diễn xem lại màn hình rồi gật đầu hài lòng. "Rất tốt. Cứ giữ nguyên bối cảnh cho các cảnh sau."
Triệu Hổ khẽ thở phào nhẹ nhõm. Ông quay sang Lục Trạch.
"Hôm nay học được gì?"
Lục Trạch suy nghĩ một lúc rồi đáp. "Đạo cụ không chỉ là vật để máy quay nhìn thấy. Nó còn là một phần của thế giới nhân vật, giúp diễn viên tin vào vai mình. Khi diễn viên tin, thì khán giả mới tin."
Triệu Hổ cười hài lòng. "Chính xác. Đồ vật không biết nói, nhưng nếu chọn đúng, sắp xếp đúng.. Thì nó sẽ tự kể chuyện cho khán giả nghe."
Buổi tối, sau khi trở về phòng trọ, Lục Trạch hoàn thành chương truyện mới dưới bút danh Vô Danh. Lượt đọc vẫn tăng chậm từng ngày. Chưa có đề cử, chưa lên bảng xếp hạng. Nhưng hắn vẫn giữ nhịp viết đều đặn, chăm chút từng câu chữ. Hắn hiểu, cũng giống như công việc tổ đạo cụ, sự chân thực và tỉ mỉ cuối cùng sẽ được cảm nhận.
Sau khi đăng chương, hắn lấy cuốn Sổ tay đạo diễn ra. Ở trang mới, nét chữ vẫn ngay ngắn:
Ngày thứ chín. Đạo cụ không chỉ là vật trang trí. Mỗi món đồ đều phản ánh tính cách, hoàn cảnh và cuộc sống của nhân vật. Nó âm thầm kể chuyện mà không cần lời nói. Không bao giờ xem nhẹ chi tiết nhỏ. Dù chỉ xuất hiện thoáng qua, hay thậm chí không bao giờ hiện lên màn hình, nhưng nó vẫn tồn tại, vẫn góp phần tạo nên sự chân thực của cả bộ phim. Khi mọi chi tiết đều được chuẩn bị cẩn thận, diễn viên sẽ tin vào vai mình, và khán giả sẽ tự nhiên tin vào câu chuyện. Điện ảnh được xây dựng từ những điều nhỏ bé mà tỉ mỉ.
Viết xong, Lục Trạch khép cuốn sổ lại. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh đèn thành phố đã lấp lánh trong đêm. Ngày mai sẽ lại là một ngày mới ở phim trường. Mỗi ngày học được một điều, mỗi ngày tiến lên một bước. Con đường trở thành đạo diễn vẫn còn rất dài, nhưng hắn không còn cảm thấy mơ hồ như những ngày đầu mới bước vào nghề. Bởi vì hắn đã hiểu rõ: Muốn xây dựng một tác phẩm vững chắc, phải chăm chút từng chi tiết, không bỏ qua điều nhỏ nào. Cũng giống như từng trang ghi chép trong cuốn sổ này, ngày một dày thêm, ngày một vững chắc hơn.
Hết chương 40
"Tiểu Lục, lại đây."
Lục Trạch bước đến. Trên chiếc bàn dài đặt đủ loại vật dụng: Đồng hồ, khung ảnh, sách, bình hoa, bút máy, ấm trà.. Mỗi món đều được dán mã số gọn gàng. Triệu Hổ cầm một tấm ảnh gia đình đặt vào khung gỗ, rồi hỏi.
"Cậu thấy bức ảnh này thế nào?"
Lục Trạch cúi xuống nhìn. Trong ảnh là một gia đình ba người đang mỉm cười. Hắn đáp. "Rất bình thường."
Triệu Hổ gật đầu. "Đúng. Nhưng nếu nhân vật trong phim là người sống một mình, cậu còn đặt bức ảnh này trên bàn không?"
Lục Trạch khựng lại. Hắn lắc đầu. "Không."
Triệu Hổ mỉm cười. "Đó chính là công việc của tổ đạo cụ." Ông cầm khung ảnh xuống, thay vào đó là một bức ảnh chỉ có một người đàn ông đứng trước biển. "Nhìn lại đi."
Lục Trạch quan sát thêm lần nữa. Chỉ thay đổi một khung ảnh, nhưng cảm giác của căn phòng đã hoàn toàn khác. Triệu Hổ chậm rãi nói.
"Đạo cụ không phải để lấp chỗ trống. Nó đang kể về cuộc sống, về tính cách, về quá khứ của nhân vật. Mỗi món đồ đều nói lên một điều."
Lục Trạch lặng người. Mấy ngày qua, hắn luôn nghĩ đạo cụ chỉ là những vật dụng phục vụ cảnh quay, đặt cho có cảnh. Hôm nay hắn mới hiểu: Mỗi món đồ đều có ý nghĩa riêng, đều đang âm thầm kể chuyện.
Triệu Hổ dẫn hắn vào một bối cảnh vừa được dựng xong. Đó là căn phòng của nhân vật nam chính. Ông chỉ vào giá sách.
"Cậu nhìn xem."
Lục Trạch bước tới. Trên giá có rất nhiều cuốn sách. Nhưng khi nhìn kỹ, hắn phát hiện đa số đều là sách về kinh doanh, quản lý và phát triển nghề nghiệp. Triệu Hổ hỏi.
"Nếu đổi toàn bộ thành truyện tranh thì sao?"
Lục Trạch suy nghĩ vài giây. "Khán giả sẽ lập tức cảm thấy nhân vật trẻ hơn, hoặc tính cách nhẹ nhàng, yêu tự do hơn.. Sẽ không còn cảm giác chững chạc, cần mẫn như hiện tại."
Triệu Hổ cười. "Không tệ chút nào." Ông tiếp tục chỉ sang chiếc bàn làm việc. Trên đó có vài cây bút, một cuốn sổ tay, một chiếc cốc men đã hơi cũ. Không hề có món nào quá nổi bật. Nhưng tất cả đặt vào nhau, lại tạo nên cảm giác nơi này thật sự có người sinh sống, có người làm việc mỗi ngày.
Triệu Hổ vuốt nhẹ mặt bàn gỗ. "Khán giả có thể không nhìn kỹ từng chi tiết. Nhưng họ sẽ tự nhiên cảm nhận được. Một căn phòng được chuẩn bị cẩn thận luôn khác hẳn một căn phòng chỉ đặt đồ cho có. Sự chân thực nằm ở những chi tiết nhỏ nhất."
Lục Trạch khẽ gật đầu. Lời nói ấy khiến hắn nhớ đến ánh sáng, âm thanh và dựng phim. Mọi thứ trong điện ảnh đều như vậy. Không cần quá phô trương, không cần nhấn mạnh. Chỉ cần đủ chân thực, đủ tỉ mỉ, thì khán giả sẽ tự nhiên tin vào câu chuyện.
Đúng lúc ấy, một nhân viên chạy vào.
"Hổ ca, đạo diễn bảo đổi chiếc đồng hồ treo tường. Kiểu dáng hiện tại quá hiện đại, không hợp với bối cảnh và tuổi tác nhân vật."
Triệu Hổ gật đầu. "Lấy chiếc số mười bảy."
Người nhân viên lập tức chạy về kho. Lục Trạch nhìn theo rồi hơi thắc mắc.
"Chỉ một chiếc đồng hồ thôi, có cần để ý kỹ đến vậy không?"
Triệu Hổ nhìn hắn rồi mỉm cười. "Cậu nghĩ khán giả sẽ không để ý, đúng không? Nhưng luôn có người cảm nhận được. Quan trọng hơn: Chúng ta phải tôn trọng câu chuyện mình đang kể. Nếu nhân vật đã ngoài bốn mươi, sống một mình, giản dị.. Thì chiếc đồng hồ trên tường cũng phải phù hợp với người ấy. Đồ vật cũng phải có tính cách, cũng phải hợp với nhân vật."
Lục Trạch lặng lẽ ghi nhớ. Một chiếc đồng hồ, một khung ảnh, một quyển sách.. Những món đồ không biết nói. Nhưng lại có thể giúp nhân vật cất lên tiếng nói của riêng mình, giúp khán giả hiểu thêm về họ mà không cần một lời thoại nào.
Người nhân viên nhanh chóng mang chiếc đồng hồ số mười bảy từ kho đến. Đó là một chiếc đồng hồ gỗ kiểu cũ, lớp sơn đã hơi bạc màu, trông đơn giản nhưng chắc chắn. Triệu Hổ cầm lên quan sát một lượt rồi gật đầu. Ông tự tay treo chiếc đồng hồ lên tường, điều chỉnh cho thẳng hàng, rồi lùi lại vài bước xem xét.
Lục Trạch cũng đứng bên cạnh quan sát. Nhìn riêng, chiếc đồng hồ không có gì đặc biệt. Nhưng khi đặt vào căn phòng, kết hợp với bàn gỗ cũ, giá sách cũ và những vật dụng giản dị.. Cảm giác hài hòa, thống nhất hơn hẳn chiếc đồng hồ hiện đại lúc trước.
Đúng lúc ấy, đạo diễn bước vào. Ông nhìn lướt qua bối cảnh, ánh mắt dừng lại trên chiếc đồng hồ vài giây, rồi gật đầu.
"Được rồi."
Chỉ ba chữ ngắn gọn. Triệu Hổ mỉm cười nhẹ nhõm. Sau khi đạo diễn rời đi, Lục Trạch hỏi.
"Hổ ca, sao đạo diễn chỉ nhìn một chút đã biết phù hợp hay không?"
Triệu Hổ đáp. "Vì trong đầu ông ấy đã có hình ảnh của căn phòng, của nhân vật. Nếu đã rõ mình muốn gì, thì chỉ cần liếc một cái là biết đúng hay sai. Còn nếu trong đầu chưa có hình ảnh, thì đặt gì vào cũng thấy lạ."
Lục Trạch chậm rãi gật đầu. Đó cũng là điều hắn đã nhiều lần nghe từ Chu Hạo và Lão Trần. Một đạo diễn giỏi luôn hình dung rõ bộ phim trong đầu trước khi bấm máy. Mọi chi tiết đều phải phù hợp với hình ảnh tổng thể đó.
Một lúc sau, tổ máy quay chuẩn bị ghi hình. Triệu Hổ dẫn Lục Trạch đứng phía sau màn hình giám sát.
"Cậu nhìn kỹ."
Máy quay bắt đầu hoạt động. Trong khung hình, chiếc đồng hồ chỉ xuất hiện ở góc trên bên trái, diện tích rất nhỏ. Thậm chí nếu không để ý sẽ khó nhận ra. Lục Trạch hơi bất ngờ. Hắn vốn nghĩ chiếc đồng hồ sẽ được quay rõ hơn, thậm chí có cảnh cận đặc biệt.
Triệu Hổ cười. "Thấy chưa? Cả buổi sáng chỉ để chọn và đổi một món đồ. Đến lúc lên hình, nó chỉ xuất hiện thoáng qua vài giây."
Lục Trạch hỏi. "Vậy.. Có đáng không ạ?"
Triệu Hổ nhìn màn hình, giọng chắc chắn. "Đáng. Nếu mỗi chi tiết chúng ta đều làm qua loa, thì cuối cùng bộ phim sẽ đầy những chỗ qua loa. Nếu mỗi chi tiết đều được chăm chút, thì dù khán giả không nói ra, họ cũng sẽ cảm nhận được sự chỉn chu, sự chân thực trong từng khung hình. Điện ảnh không được tạo nên từ một chi tiết lớn lao. Mà từ vô số chi tiết nhỏ, không ai để ý riêng lẻ, nhưng khi kết hợp lại thì tạo nên cả một thế giới."
Lục Trạch im lặng. Hắn không phản bác. Bởi vì hắn hiểu Triệu Hổ nói hoàn toàn đúng. Sự hoàn hảo không nằm ở những gì nổi bật, mà nằm ở những chi tiết mà hầu như không ai để ý, nhưng nếu thiếu đi thì mọi thứ sẽ lập tức trở nên giả tạo.
Sau khi cảnh quay kết thúc, đạo diễn xem lại màn hình rồi chỉ vào chiếc cốc trên bàn.
"Chiếc cốc này trông quá mới. Thay cái khác đi."
Triệu Hổ gật đầu. "Tôi đổi ngay." Ông đưa một chiếc cốc giống hệt cho Lục Trạch. "Tiểu Lục, cầm giấy nhám, mài nhẹ phần đáy và miệng cốc. Tạo vài vết xước nhỏ, trông như đã dùng nhiều năm."
Lục Trạch nhận lấy. Hắn cẩn thận làm theo hướng dẫn. Chỉ vài phút sau, chiếc cốc đã có những vết xước mờ nhạt, trông tự nhiên như thật đã được sử dụng trong thời gian dài. Triệu Hổ đặt lại lên bàn, điều chỉnh vị trí. Đạo diễn nhìn lần nữa rồi gật đầu.
"Lần này được."
Lục Trạch nhìn chiếc cốc. Nếu không tận mắt chứng kiến, hắn sẽ không bao giờ nghĩ một vết xước nhỏ cũng cần được chuẩn bị kỹ như vậy. Trong lòng hắn bỗng có thêm một nhận thức: Điện ảnh không phải là nghệ thuật của những điều to lớn, hào nhoáng. Mà là nghệ thuật của việc không xem nhẹ bất kỳ chi tiết nào, dù là chi tiết mà rất ít người sẽ nhìn thấy.
Buổi chiều, đoàn phim chuyển sang quay một cảnh trong phòng làm việc của nhân vật nữ. Trước khi máy quay hoạt động, Triệu Hổ dẫn Lục Trạch đi kiểm tra toàn bộ bối cảnh lần cuối. Ông mở ngăn kéo bàn ra. Bên trong đặt vài chiếc bút, một quyển sổ tay và vài tờ giấy ghi chú rõ ràng.
Lục Trạch hơi ngạc nhiên. "Hổ ca, ngăn kéo này.. Đâu có vào khung hình, sao vẫn chuẩn bị kỹ thế?"
Triệu Hổ bật cười. "Chưa chắc sẽ không mở ra. Hơn nữa, diễn viên có thể mở bất cứ lúc nào theo diễn xuất. Nếu bên trong trống trơn, khi mở ra sẽ thấy rất giả. Và quan trọng nhất: Khi diễn viên biết bên trong có đồ, có thứ hợp lý.. Họ sẽ tự nhiên tin vào không gian này, dễ nhập vai hơn nhiều."
Lục Trạch khẽ gật đầu. Hắn bắt đầu hiểu vì sao tổ đạo cụ luôn chuẩn bị nhiều hơn những gì máy quay nhìn thấy. Đó không chỉ là để đề phòng tình huống bất ngờ. Mà còn giúp diễn viên thực sự tin rằng mình đang sống trong thế giới của nhân vật.
Đúng lúc ấy, nữ diễn viên chính bước vào. Cô nhìn quanh căn phòng, hơi ngắm nghía một chút, rồi nhẹ nhàng đặt chiếc túi xách lên ghế. Sau đó, trong lúc diễn xuất, cô tự nhiên cầm quyển sổ trên bàn lật vài trang. Lục Trạch chú ý thấy trong quyển sổ thật sự có chữ viết, nét chữ cũng phù hợp với tính cách nhân vật. Không phải giấy trắng.
Sau khi nữ diễn viên rời đi để hóa trang, Lục Trạch tò mò cầm quyển sổ lên xem. Những dòng chữ bên trong không dài, chỉ là vài ghi chép công việc đơn giản, đúng với thân phận và công việc của nhân vật trong phim. Hắn khẽ lắc đầu ngạc nhiên. Một quyển sổ có lẽ chỉ xuất hiện vài giây trên màn ảnh, vậy mà tổ đạo cụ vẫn chuẩn bị cẩn thận đến từng dòng chữ.
Tiếng đạo diễn vang lên. "Mọi người vào vị trí!"
Cả đoàn nhanh chóng trở về công việc. Máy quay bắt đầu ghi hình. Đúng như Triệu Hổ dự đoán, trong lúc diễn, nữ diễn viên đột nhiên mở ngăn kéo tìm tài liệu. Máy quay lập tức chuyển sang góc cận. Nếu ngăn kéo trống trơn, cảnh quay chắc chắn sẽ bị ngừng lại. Nhưng khi mở ra, mọi thứ đều có sẵn, hợp lý, tự nhiên.. Cảnh quay trôi qua suôn sẻ không một chút gượng ép.
Lục Trạch nhìn Triệu Hổ. Ông chỉ mỉm cười, không hề tỏ ra bất ngờ. Có lẽ với người nhiều năm kinh nghiệm như ông, những tình huống như vậy đã được tính đến từ trước.
Kết thúc cảnh quay, đạo diễn xem lại màn hình rồi gật đầu hài lòng. "Rất tốt. Cứ giữ nguyên bối cảnh cho các cảnh sau."
Triệu Hổ khẽ thở phào nhẹ nhõm. Ông quay sang Lục Trạch.
"Hôm nay học được gì?"
Lục Trạch suy nghĩ một lúc rồi đáp. "Đạo cụ không chỉ là vật để máy quay nhìn thấy. Nó còn là một phần của thế giới nhân vật, giúp diễn viên tin vào vai mình. Khi diễn viên tin, thì khán giả mới tin."
Triệu Hổ cười hài lòng. "Chính xác. Đồ vật không biết nói, nhưng nếu chọn đúng, sắp xếp đúng.. Thì nó sẽ tự kể chuyện cho khán giả nghe."
Buổi tối, sau khi trở về phòng trọ, Lục Trạch hoàn thành chương truyện mới dưới bút danh Vô Danh. Lượt đọc vẫn tăng chậm từng ngày. Chưa có đề cử, chưa lên bảng xếp hạng. Nhưng hắn vẫn giữ nhịp viết đều đặn, chăm chút từng câu chữ. Hắn hiểu, cũng giống như công việc tổ đạo cụ, sự chân thực và tỉ mỉ cuối cùng sẽ được cảm nhận.
Sau khi đăng chương, hắn lấy cuốn Sổ tay đạo diễn ra. Ở trang mới, nét chữ vẫn ngay ngắn:
Ngày thứ chín. Đạo cụ không chỉ là vật trang trí. Mỗi món đồ đều phản ánh tính cách, hoàn cảnh và cuộc sống của nhân vật. Nó âm thầm kể chuyện mà không cần lời nói. Không bao giờ xem nhẹ chi tiết nhỏ. Dù chỉ xuất hiện thoáng qua, hay thậm chí không bao giờ hiện lên màn hình, nhưng nó vẫn tồn tại, vẫn góp phần tạo nên sự chân thực của cả bộ phim. Khi mọi chi tiết đều được chuẩn bị cẩn thận, diễn viên sẽ tin vào vai mình, và khán giả sẽ tự nhiên tin vào câu chuyện. Điện ảnh được xây dựng từ những điều nhỏ bé mà tỉ mỉ.
Viết xong, Lục Trạch khép cuốn sổ lại. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh đèn thành phố đã lấp lánh trong đêm. Ngày mai sẽ lại là một ngày mới ở phim trường. Mỗi ngày học được một điều, mỗi ngày tiến lên một bước. Con đường trở thành đạo diễn vẫn còn rất dài, nhưng hắn không còn cảm thấy mơ hồ như những ngày đầu mới bước vào nghề. Bởi vì hắn đã hiểu rõ: Muốn xây dựng một tác phẩm vững chắc, phải chăm chút từng chi tiết, không bỏ qua điều nhỏ nào. Cũng giống như từng trang ghi chép trong cuốn sổ này, ngày một dày thêm, ngày một vững chắc hơn.
Hết chương 40
Chỉnh sửa cuối:
