5 ❤︎ Bài viết: 1 Tìm chủ đề
Chương 60: Đêm Trước Công Chiếu

Chỉ còn ba ngày.

Ba ngày nữa.

《Ánh Sao Cuối Mùa Hè》 sẽ chính thức ra rạp.

Sáng sớm.

Lục Trạch vẫn giữ nhịp sống quen thuộc.

Chạy bộ.

Ăn sáng.

Viết truyện.

Đúng tám giờ.

Chương mới của 《Vô Danh》 được đăng tải.

Đến tám giờ mười lăm.

Hắn đã bắt đầu viết chương kế tiếp.

Bên ngoài.

Dù bộ phim đang dần có nhiệt độ.

Nhưng cuộc sống của hắn.

Vẫn không có gì thay đổi.

Trên diễn đàn Văn Hải.

Độc giả quen thuộc đã tụ tập.

Mèo Lười Đọc Sách:

"Điểm danh."

Tiểu Hạ Không Thức Đêm:

"Hôm nay vẫn ổn định."

Người Qua Đường:

"Tác giả này đúng là máy viết."

Phía dưới.

Một bình luận khác xuất hiện.

"Không biết ngoài đời là người thế nào."

Không ai trả lời.

Bởi vì..

Không ai biết.

Ngay cả biên tập viên.

Cũng chỉ biết bút danh.

Mười giờ sáng.

Trương Nghi cầm báo cáo đến phòng Chu Mặc.

"Tổng biên."

"Có chuyện gì?"

"Độc giả của Vô Danh đã vượt mốc năm mươi nghìn."

Chu Mặc nhận báo cáo.

Khẽ gật đầu.

"Không nhanh."

"Nhưng rất vững."

Ông chỉ vào một dòng số liệu.

"Tỷ lệ bỏ đọc."

"Vẫn thấp."

"Đó mới là điều đáng quý."

Một tác giả.

Muốn đi đường dài.

Không thể chỉ dựa vào quảng bá.

Cuối cùng.

Vẫn phải dựa vào nội dung.

Buổi chiều.

Lục Trạch đến thư viện.

Hôm nay.

Hắn không đọc sách điện ảnh.

Mà chọn một cuốn sách về quản trị doanh nghiệp.

Thủ thư thấy vậy.

Mỉm cười hỏi.

"Lại đổi lĩnh vực rồi?"

Lục Trạch gật đầu.

"Học thêm."

"Học nhiều như vậy."

"Sau này định mở công ty à?"

Lục Trạch cười.

"Có lẽ."

"Trong tương lai."

Cô thủ thư chỉ nghĩ hắn nói đùa.

Không ai biết.

Trong cuốn sổ tay của Lục Trạch.

Đã có một cái tên được viết từ rất lâu.

Studio Tinh Vân.

Buổi tối.

Lâm Khải đứng trước rạp chiếu.

Nhìn tấm poster khổng lồ.

Mấy tháng trước.

Nơi này còn là một công trường.

Bây giờ.

Tên bộ phim của ông.

Đã được treo ở vị trí dễ thấy nhất.

Một nhân viên chạy tới.

"Đạo diễn Lâm."

"Suất chiếu sớm ngày mai."

"Đã bán được hơn bảy mươi phần trăm."

Lâm Khải chỉ khẽ gật đầu.

Ông không vui mừng.

Cũng không lo lắng.

Bởi vì ông biết.

Doanh thu ngày đầu.

Không quyết định tất cả.

Điều quan trọng nhất.

Là..

Sau khi xem xong.

Khán giả.

Có sẵn sàng giới thiệu bộ phim cho người khác hay không.

Đó mới là thứ quyết định số phận của một tác phẩm.

Cùng lúc ấy.

Trong căn phòng trọ nhỏ.

Lục Trạch đã tắt đèn.

Ngày mai.

Hắn không định đi xem suất chiếu sớm.

Không phải vì không quan tâm.

Mà bởi hắn hiểu.

Lúc này.

Điều hắn cần làm nhất.

Vẫn là tiếp tục sống theo nhịp của mình.

Nếu tác phẩm đủ tốt.

Khán giả sẽ tự đưa ra câu trả lời.

Còn nếu chưa đủ tốt.

Thì càng phải tiếp tục học hỏi.

Hắn khép mắt.

Ngoài cửa sổ.

Gió đêm khẽ lay những tán cây.

Một cơn sóng.

Đang âm thầm hình thành trong giới giải trí.

Nhưng người khơi nguồn cho cơn sóng ấy.

Lại ngủ rất yên bình trong một căn phòng trọ nhỏ.

Sáng hôm sau.

Hôm nay là ngày chiếu sớm.

Từ tám giờ.

Không khí tại nhiều cụm rạp đã náo nhiệt hơn thường lệ.

Những tấm poster của 《Ánh Sao Cuối Mùa Hè》 được đặt ngay sảnh chính.

Bên cạnh.

Là hai bộ phim khác cũng ra mắt cùng thời điểm.

Một bộ phim hài có ngôi sao nổi tiếng.

Một bộ phim hành động của đạo diễn kỳ cựu.

So với hai đối thủ.

《Ánh Sao Cuối Mùa Hè》 không quá nổi bật.

Diễn viên không phải siêu sao.

Đạo diễn cũng không phải cái tên có sức hút phòng vé.

Nhiều người lướt qua.

Chỉ nhìn một cái rồi đi tiếp.

Trong phòng họp của đoàn phim.

Mọi người đều có mặt.

Không khí có chút căng thẳng.

Một nhân viên phụ trách truyền thông bước vào.

"Đạo diễn Lâm."

"Phản hồi từ suất chiếu nội bộ đầu tiên đã có."

Lâm Khải ngẩng đầu.

"Đọc đi."

"Có khoảng bảy mươi phần trăm khán giả đánh giá tốt."

"Mười lăm phần trăm đánh giá trung bình."

"Mười lăm phần trăm chưa hài lòng."

Nghe vậy.

Không ít người thở phào.

Con số này.

Đã tốt hơn mong đợi.

Nhưng Lâm Khải vẫn rất bình tĩnh.

"Có nhận xét gì đáng chú ý không?"

Nhân viên lật tài liệu.

"Khán giả khen phần cảm xúc."

"Khen diễn xuất của nữ chính."

"Khen đoạn kết."

Rồi anh dừng lại.

"Còn nữa."

"Một số người đặc biệt nhắc đến.."

"Ca khúc cuối phim."

Cả phòng lập tức yên tĩnh.

Lâm Khải hỏi:

"Nói cụ thể."

Nhân viên đọc nguyên văn.

"Bài hát vang lên đúng lúc kết thúc."

"Tôi nổi da gà."

Một bình luận khác.

"Tôi ngồi lại đến hết phần credit."

"Chỉ để nghe hết bài hát."

Lại một người viết.

"Ai là người sáng tác ca khúc này?"

Lâm Khải khẽ mỉm cười.

Cuối cùng.

Điều ông kỳ vọng nhất.

Đã bắt đầu xuất hiện.

Cùng lúc.

Một diễn đàn điện ảnh.

Có người lập chủ đề mới.

"Có ai biết ca sĩ hát bài cuối phim là ai không?"

Bên dưới.

Hàng chục bình luận xuất hiện.

"Không biết."

"Tra cũng không thấy."

"Giọng hát rất lạ."

"Tưởng ca sĩ mới."

"Hay là diễn viên hát?"

Không ai có câu trả lời.

Bởi trong danh sách công bố.

Chỉ ghi một dòng đơn giản.

Sáng tác: Tinh Dạ.

Trình bày: Tinh Dạ.

Không ảnh.

Không thông tin.

Không công ty quản lý.

Chỉ có một cái tên.

Tinh Dạ.

Trong căn phòng trọ.

Lục Trạch vẫn ngồi trước máy tính.

Hắn vừa hoàn thành chương truyện mới.

Hoàn toàn không biết.

Trên mạng.

Đã có người bắt đầu tìm kiếm cái tên Tinh Dạ.

Một cái tên.

Rồi sẽ từng bước.

Trở thành truyền kỳ trong giới giải trí.

Buổi tối.

Suất chiếu sớm cuối cùng kết thúc.

Khán giả lần lượt bước ra khỏi rạp.

Có người vừa đi vừa bàn luận về cái kết.

Có người lấy điện thoại chụp poster.

Cũng có người..

Đứng lại trước bảng thông tin của bộ phim.

Một cô gái trẻ chỉ vào dòng chữ cuối cùng.

Ca khúc chủ đề cuối phim

Sáng tác: Tinh Dạ

Trình bày: Tinh Dạ

Cô quay sang bạn mình.

"Cái tên này.."

"Lần đầu mình thấy."

Bạn cô lắc đầu.

"Chưa nghe bao giờ."

"Nếu là người mới.."

"Thì đúng là đáng gờm."

Cùng thời điểm.

Trên một diễn đàn âm nhạc nhỏ.

Một bài đăng mới xuất hiện.

"Có ai biết nhạc sĩ Tinh Dạ là ai không?"

Lúc đầu.

Chỉ có vài người trả lời.

"Không biết."

"Có lẽ người mới."

"Giọng hát khá sạch."

Nhưng một bình luận lại thu hút sự chú ý.

"Quan trọng không phải giọng hát."

"Mà là cách sáng tác."

"Bài hát như được viết riêng cho bộ phim."

Bình luận ấy nhanh chóng nhận được nhiều lượt đồng tình.

Trong phòng làm việc của Lâm Khải.

Nhân viên truyền thông đặt chiếc máy tính lên bàn.

"Đạo diễn."

"Đây là số liệu ba giờ đầu."

"Hiệu ứng truyền miệng khá tốt."

"Đặc biệt.."

"Ca khúc cuối phim được nhắc đến rất nhiều."

Lâm Khải xem xong.

Khóe miệng khẽ cong lên.

Ông không ngạc nhiên.

Ngay từ lần đầu nghe bản demo.

Ông đã tin bài hát này sẽ chạm đến khán giả.

Nhưng điều khiến ông bất ngờ.

Là..

Mọi người bắt đầu tò mò về người sáng tác, chứ không chỉ bài hát.

Đây là dấu hiệu rất tốt.

Ông cầm điện thoại.

Do dự vài giây.

Rồi gửi cho Lục Trạch một tin nhắn.

"Khán giả rất thích bài hát."

"Chúc mừng."

Chỉ vài phút sau.

Tin nhắn được trả lời.

"Cảm ơn."

"Hy vọng bộ phim thành công."

Chỉ vỏn vẹn hai câu.

Không hỏi doanh thu.

Không hỏi phản ứng của mình.

Điều đầu tiên Lục Trạch quan tâm.

Vẫn là bộ phim.

Lâm Khải bật cười.

"Cậu nhóc này.."

"Đúng là khác người."

Đêm khuya.

Lục Trạch đặt điện thoại xuống.

Hắn mở hệ thống.

Một loạt thông báo hiện lên.

Đinh!

Danh vọng +15.

Danh vọng +23.

Danh vọng +18.

Con số tăng chậm.

Nhưng không hề dừng lại.

Khác với lúc truyện được cập nhật theo giờ cố định.

Lần này.

Danh vọng tăng theo từng đợt.

Có người vừa xem xong phim.

Có người vừa nghe hết bài hát.

Có người đang tìm kiếm cái tên Tinh Dạ.

Mỗi một lượt yêu thích.

Đều âm thầm chuyển hóa thành Danh vọng.

Lục Trạch không nhìn quá lâu.

Hắn tắt giao diện hệ thống.

Tiếp tục chỉnh sửa chương truyện ngày mai.

Trong mắt hắn.

Danh vọng chỉ là kết quả.

Tác phẩm.

Mới là nguyên nhân.

Ngoài kia.

Thành phố đã chìm vào giấc ngủ.

Nhưng trên Internet.

Hai cái tên đang lặng lẽ lan truyền.

Vô Danh.

Tinh Dạ.

Chưa ai biết.

Hai cái tên ấy có liên quan đến nhau.

Cũng chưa ai biết.

Chủ nhân của chúng.

Chỉ là một chàng trai đang sống trong căn phòng trọ bình thường nhất thành phố.

Và đó.

Mới chỉ là khởi đầu.
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back