Buổi sáng. Trường quay vẫn bận rộn như mọi ngày.
Tiếng nhân viên gọi nhau. Tiếng thiết bị được vận chuyển. Tiếng đạo diễn trao đổi với các bộ phận. Mọi thứ tạo thành một nhịp điệu riêng mà chỉ những người làm lâu năm mới cảm nhận được.
Lục Trạch đứng bên cạnh Hà Bình, kiểm tra đạo cụ trước giờ quay. So với ngày đầu tiên, đôi tay hắn đã thuần thục hơn rất nhiều. Biết chai nước đặt ở đâu, biết micro cài áo để chỗ nào, biết đạo cụ nào cần lau lại trước khi vào cảnh.
Nhưng hắn vẫn giữ thái độ cẩn thận. Bởi vì hắn biết. Quen việc không đồng nghĩa với giỏi.
Sau khi hoàn thành kiểm tra, Lục Trạch nhìn thấy một nhóm người đang trao đổi ở khu vực phía xa. Đạo diễn. Biên kịch. Nhà sản xuất. Ba người đứng thành vòng tròn, trên tay ai cũng cầm kịch bản được gạch xóa chi chít.
Bọn họ đang thảo luận về một vài cảnh quay.
"Nhân vật này nếu thay đổi động cơ." Biên kịch nói, tay chỉ vào trang 47. "Từ báo thù thành bảo vệ. Cảm xúc cuối phim sẽ hợp lý hơn."
Đạo diễn Lý suy nghĩ, chân mày nhíu lại. "Nhưng thời lượng không đủ. Thêm một đoạn hồi tưởng nữa là vượt 2 phút."
Nhà sản xuất lập tức nói: "Nếu thêm cảnh. Chi phí sẽ tăng. Thuê địa điểm, thuê diễn viên quần chúng, ánh sáng. Ít nhất 60 vạn."
Một cuộc tranh luận nhỏ bắt đầu. Không ai to tiếng. Nhưng ai cũng đưa ra lý lẽ của mình.
Lục Trạch đứng phía xa. Cách đó khoảng 7 mét. Hắn không đến gần. Nhưng hắn chú ý lắng nghe.
Trong lòng có thêm nhận thức mới.
Viết một câu chuyện. Không chỉ là nghĩ ra tình tiết. Mà còn phải cân nhắc vô số vấn đề thực tế. Thời lượng. Ngân sách. Khả năng quay. Khả năng diễn xuất. Thậm chí là thời tiết ngày mai.
Tất cả đều ảnh hưởng đến tác phẩm cuối cùng.
Hắn nhớ lại kiếp trước. Lúc đó hắn chỉ cần ném tiền vào là có người lo. Giờ khác rồi. Mỗi một quyết định đều phải tính.
Buổi trưa. 12 giờ 15.
Tô Nhiên xuất hiện ở trường quay lần nữa. Lần này cô mang theo một tập bản thảo dày hơn hôm trước. Bìa kẹp còn có vết cà phê.
"Anh Lục."
Lục Trạch quay lại. "Lại đến học hỏi?"
Tô Nhiên cười, nhưng nụ cười có chút căng thẳng. "Vâng."
"Em muốn xem cách đoàn phim xử lý kịch bản."
"Có những thứ viết trên giấy rất hay. Nhưng khi quay lại gặp vấn đề."
Lục Trạch gật đầu. "Cô hiểu được điều này là tốt."
Tô Nhiên hơi bất ngờ. "Anh không giống nhân viên hậu trường bình thường."
Lục Trạch nhìn cô. "Vì sao?"
"Vì anh quan sát quá nhiều." Tô Nhiên hạ giọng. "Người khác chỉ làm việc của mình. Còn anh.. Anh nhìn cả đoàn."
Lục Trạch cười nhẹ. "Muốn hiểu một ngành. Thì phải quan sát. Không quan sát thì chỉ làm thợ cả đời."
Câu nói đó khiến Tô Nhiên sững lại. Cô nhìn hắn thêm vài giây rồi ôm chặt tập bản thảo.
Buổi chiều. 3 giờ 40.
Đoàn phim quay một cảnh nhỏ. Cảnh nam phụ số 2 thông báo tin dữ cho nhân vật chính.
Nhưng trong quá trình quay, diễn viên phụ tên Trương Vĩ liên tục không thể hoàn thành. Quay đến lần thứ 6.
Không phải vì người đó không cố gắng. Mặt anh ta đỏ lên, mồ hôi chảy. Mà vì chưa hiểu được tâm lý nhân vật.
Đạo diễn Lý phải giải thích nhiều lần.
"Đừng chỉ nhớ lời thoại."
"Hãy nghĩ vì sao nhân vật nói câu đó."
"Anh không phải đang đọc tin. Anh đang phá hủy thế giới của bạn thân mình."
Sau một thời gian. Đến lần thứ 9, cảnh quay mới hoàn thành.
Lục Trạch đứng bê nước ở phía sau. Hắn nhìn cảnh này. Hắn nhớ đến việc mình từng thử viết.
Có ý tưởng. Có ký ức từ thế giới cũ. Nhưng vẫn còn thiếu rất nhiều.
Một câu chuyện muốn chạm đến người xem. Không chỉ cần tình tiết hấp dẫn. Mà cần nhân vật có cảm xúc. Mà cảm xúc thì không học thuộc được.
Buổi tối. 9 giờ 40. Về phòng.
Lục Trạch mở máy tính. Lần này. Hắn không viết một tác phẩm lớn. Không dám mơ đến phim
điện ảnh hay phim truyền hình.
Chỉ tạo một nhân vật.
Tên: Lâm Phong. Tuổi: 26. Nghề nghiệp: Nhân viên giao hàng.
Tính cách: Ít nói, bướng bỉnh.
Hoàn cảnh: Bị gia đình cắt đứt quan hệ vì chọn sai đường.
Mục tiêu: Kiếm đủ tiền trả nợ.
Nỗi sợ: Bị bỏ rơi lần nữa.
Khuyết điểm: Hay nóng giận.
Hắn thử xây dựng từng phần. Viết được 4 trang A4. Sau đó dừng lại.
Hắn nhìn bản thảo. Không hài lòng hoàn toàn. Cảm thấy lời thoại gượng. Cảm thấy động cơ nhân vật chưa rõ.
Nhưng hắn không xóa.
Bởi vì đây là lần đầu tiên hắn thật sự bắt đầu học cách sáng tạo. Không sao chép. Không mượn.
Hệ thống xuất hiện.
Lục Trạch nhìn dòng cuối. Chỉ cười.
Không có phần thưởng. Không có kỹ năng mở khóa. Không có điểm thuộc tính.
Nhưng hắn cảm thấy đây là điều bình thường. Nếu dễ dàng có được, thì mới là không bình thường.
Hắn ghi vào sổ:
"Đừng chỉ nghĩ về kết quả. Phải hiểu quá trình tạo ra kết quả."
"Một tác phẩm tốt cần thời gian rèn luyện. Không có đường tắt."
Ngoài cửa sổ. Những ngôi sao trên màn hình quảng cáo khổng lồ vẫn đang tỏa sáng. Quảng cáo sữa. Quảng cáo điện thoại. Quảng cáo phim mới.
Nhưng phía sau mỗi ánh sáng đó. Đều có vô số người âm thầm làm việc. Biên kịch thức đêm. Đạo diễn đau đầu. Diễn viên tập thoại.
Lục Trạch hiện tại. Chính là một trong số đó.
Một người chưa ai biết đến. Nhưng đang từng bước tiến về phía trước.
Sáng hôm sau. 5 giờ 50. Lục Trạch đến trường quay sớm hơn thường lệ 20 phút.
Sau khi hoàn thành công việc được giao, hắn tìm một góc yên tĩnh trong khu nghỉ. Góc đó gần thùng nước, ít người qua lại.
Mở cuốn sổ nhỏ. Trong đó có những ghi chép suốt thời gian qua.
"Cách đoàn phim vận hành: 1 đạo diễn + 3 phó đạo diễn + 8 tổ"
"Cách đạo diễn làm việc: Nói ít, yêu cầu cao, sửa đến khi đúng"
"Cách diễn viên chuẩn bị vai: Lâm Dục nhốt mình 30 phút trước cảnh nặng"
"Cách truyền thông tạo ảnh hưởng: 1 tin đồn = 3 ngày hot search"
Những thứ này trước đây hắn chưa từng chú ý. Khi còn ở nhà họ Lục, hắn chỉ cần kết quả.
Nhưng bây giờ. Mỗi chi tiết đều trở thành bài học.
"Đang viết gì vậy?" Giọng nói phía sau khiến Lục Trạch quay lại.
Là Tô Nhiên.
Hắn đóng sổ. "Không có gì."
Tô Nhiên nhìn hắn. "Anh cũng viết kịch bản sao?"
"Chưa." Lục Trạch trả lời. "Chỉ ghi lại suy nghĩ."
Tô Nhiên ngồi xuống bên cạnh. "Thật ra ghi chép cũng rất quan trọng."
"Một biên kịch không thể chỉ dựa vào trí tưởng tượng."
"Cần quan sát cuộc sống. Cần hiểu con người."
Lục Trạch nhìn cô. "Vậy cô thường lấy ý tưởng từ đâu?"
Tô Nhiên suy nghĩ. "Từ con người."
"Mỗi người đều có câu chuyện."
"Quan trọng là tìm được điều khiến người khác đồng cảm."
Câu nói đó khiến Lục Trạch suy nghĩ rất lâu.
Trước đây. Hắn luôn nghĩ về việc tạo ra tác phẩm. Nghĩ về danh tiếng. Nghĩ về việc chứng minh.
Nhưng hắn chưa từng nghĩ sâu về người xem.
Một câu chuyện tồn tại. Không phải chỉ vì người viết muốn kể. Mà vì có người muốn nghe.
Buổi chiều. Đoàn phim gặp một vấn đề.
Một diễn viên chính bị ảnh hưởng tâm lý vì cảnh quay khó. Cảnh người đó phải khóc trong khi vẫn phải cười.
Đạo diễn cho cả đoàn nghỉ 15 phút. Không ép tiếp tục.
Một số nhân viên không hiểu. "Chỉ là một cảnh thôi mà. Quay nốt đi."
Nhưng trợ lý đạo diễn giải thích: "Nếu cảm xúc chưa đúng. Quay thêm bao nhiêu lần cũng vô ích. Còn làm diễn viên ám ảnh."
Lục Trạch đứng bên cạnh. Hắn lại học được một điều mới.
Làm nghệ thuật. Không phải lúc nào cũng dùng sức ép để đạt kết quả. Đôi khi cần hiểu con người. Cần tôn trọng giới hạn.
Buổi tối. Về đến phòng. 10 giờ 10.
Lục Trạch mở máy tính. Hắn tiếp tục bản thảo hôm qua.
Nhân vật chính. Một người mất đi tất cả. Bị người thân hiểu lầm. Bắt đầu lại từ con số không.
Hắn viết. Xóa. Viết lại.
Không dùng những tình tiết quá lớn như tai nạn, ung thư, phá sản nghìn tỷ.
Không cho nhân vật lập tức thành công.
Chỉ viết một người bình thường. Gặp khó khăn. Bị từ chối. Tìm cách thay đổi. Thất bại. Lại đứng dậy.
Hai giờ sau. Một đoạn ngắn 1200 chữ hoàn thành.
Lục Trạch đọc lại. Không quá xuất sắc. Thậm chí còn nhiều điểm thiếu sót. Lời thoại cứng. Nhịp chậm.
Nhưng lần này. Hắn không xóa.
Hắn lưu lại. Tên tập tin: "Bản thử nghiệm số 1."
Hệ thống xuất hiện.
Lục Trạch nhìn màn hình. Không có phần thưởng mạnh. Không có kỹ năng thần cấp.
Chỉ mở thêm một chức năng nhỏ. Nhưng hắn hiểu. Đây mới là cách hệ thống vận hành. Từng bước một.
Sáng hôm sau. Một tin tức xuất hiện trên mạng.
Một công ty giải trí lớn công bố tìm kiếm biên kịch trẻ. "Không cần kinh nghiệm. Chỉ cần tác phẩm."
Các diễn đàn bắt đầu bàn luận.
[Người mới có cơ hội không? ]
[Ngành này cạnh tranh quá lớn. 1 vị trí 2000 người nộp]
[Cần tác phẩm thật sự tốt. Không phải viết cho vui]
Lục Trạch nhìn những bình luận đó. Sau đó tắt điện thoại.
Hiện tại. Hắn còn chưa đủ khả năng tham gia. Hắn cần tiếp tục học. Tiếp tục tích lũy. Cần ít nhất 3 bản thảo hoàn chỉnh.
Ở nhà họ Lục. Lục Dương đang tham dự một buổi gặp mặt khác.
Một người hỏi: "Nghe nói anh trai cậu đang làm trong đoàn phim?"
Lục Dương hơi dừng lại. Sau đó mỉm cười. Rất chuẩn mực.
"Anh ấy chỉ đang thử một công việc mới."
Giọng nói rất bình thường. Nhưng người quen biết hắn đều nhận ra. Hắn không muốn nhắc nhiều.
Còn Lục Trạch. Hắn vẫn tiếp tục con đường của mình.
Không ai biết. Không ai chú ý. Không có hot search. Không có paparazzi.
Nhưng từng ngày. Hắn đang xây dựng nền móng đầu tiên.
Đêm. Thành phố vẫn sáng đèn.
Những màn hình quảng cáo khổng lồ liên tục chiếu hình ảnh của những ngôi sao nổi tiếng.
Một ca sĩ vừa phát hành album mới.
Một diễn viên vừa nhận vai chính trong bộ phim lớn.
Một chương trình truyền hình đang tạo ra chủ đề nóng.
Đối với khán giả. Đó là thế giới của ánh hào quang.
Nhưng đối với Lục Trạch. Sau những ngày làm việc trong đoàn phim. Hắn bắt đầu nhìn thấy một thế giới khác.
Một thế giới phía sau ánh đèn.
Sáng hôm sau. Trường quay.
Lục Trạch đang kiểm tra đạo cụ thì nghe thấy tiếng tranh luận.
Một nhân viên trong tổ quay nói: "Đạo diễn yêu cầu quá cao."
"Cảnh này quay mấy lần rồi."
Một người khác trả lời: "Nếu dễ như vậy. Thì ai cũng có thể làm đạo diễn."
"Nhưng một bộ phim tốt. Không phải tự nhiên xuất hiện."
Lục Trạch không tham gia. Chỉ lặng lẽ nghe.
Buổi sáng hôm nay. Đoàn phim quay một cảnh quan trọng. Không phải cảnh hành động lớn. Cũng không có nhiều kỹ xảo.
Chỉ là một đoạn đối thoại giữa hai nhân vật.
Nhưng đạo diễn yêu cầu rất nghiêm khắc.
"Ánh mắt chưa đúng."
"Lại lần nữa."
"Nhân vật này không nói câu đó vì tức giận."
"Mà vì thất vọng."
Diễn viên gật đầu. Tiếp tục thử lại.
Lục Trạch đứng phía sau. Hắn nhận ra. Có những thứ máy quay không thể ghi lại hoàn toàn.
Một câu thoại. Một ánh mắt. Một khoảng im lặng. Đều cần người diễn viên hiểu nhân vật.
Buổi trưa. Tô Nhiên đưa cho Lục Trạch xem một vài trang bản thảo.
"Anh xem giúp em được không?"
Lục Trạch hơi bất ngờ. "Tôi không phải chuyên gia."
"Nhưng anh quan sát nhiều hơn em." Tô Nhiên cười. "Em muốn nghe góc nhìn khác."
Lục Trạch nhận lấy. Hắn đọc. Đây là một câu chuyện về một người trẻ rời quê lên thành phố. Nội dung không quá mới. Nhưng nhân vật có cảm xúc.
Sau vài phút. Lục Trạch nói: "Cảm giác nhân vật chính hơi hoàn hảo."
Tô Nhiên sửng sốt. "Hoàn hảo?"
"Vâng." "Anh ấy luôn đúng. Luôn biết cách giải quyết. Nhưng người thật thì không như vậy."
"Một người có khuyết điểm. Mới khiến người khác cảm thấy gần gũi."
Tô Nhiên im lặng suy nghĩ. Sau đó ghi lại. "Cảm ơn anh."
Buổi chiều. Một bài viết mới xuất hiện trên diễn đàn giải trí.
Chủ đề: "Tại sao nhiều tác phẩm có ý tưởng tốt nhưng thất bại?"
Bên dưới có rất nhiều bình luận.
[Ý tưởng chỉ là bước đầu.]
[Cần đội ngũ tốt.]
[Cần hiểu thị trường.]
[Cần biết khán giả muốn gì.]
Lục Trạch đọc những dòng này. Trong lòng càng chắc chắn.
Hệ thống có thể cho hắn một số hỗ trợ. Nhưng không thể thay hắn trải qua quá trình.
Buổi tối. Về phòng.
Lục Trạch mở giao diện hệ thống.
Một dòng nhắc nhở hiện lên:
Lục Trạch nhìn dòng chữ đó. Hắn bật cười.
Không thể gian lận. Cũng tốt. Ít nhất con đường này là thật.
Hắn mở bản thảo đầu tiên. Xem lại. Sau đó thêm một dòng:
"Nhân vật không thể chỉ mạnh."
"Cần có điểm yếu."
"Cần có quá khứ."
"Cần có lý do để thay đổi."
Ngày hôm sau. Lục Trạch tiếp tục đi làm.
Vẫn là công việc hậu trường. Vẫn là những việc nhỏ. Bê nước. Kiểm tra đạo cụ. Ghi chú.
Nhưng có một thay đổi.
Khi gặp vấn đề. Hắn không chỉ tìm cách hoàn thành. Mà bắT đầu suy nghĩ:
"Tại sao xảy ra?"
"Có thể cải thiện không?"
"Cách làm này ảnh hưởng đến ai?"
Sự thay đổi ấy rất nhỏ. Nhỏ đến mức không ai chú ý.
Nhưng đối với Lục Trạch. Đây chính là bước đầu tiên.
Từ một người chỉ muốn trả thù quá khứ.
Trở thành một người thật sự muốn xây dựng tương lai.
*hết chương 13*