Năm giờ sáng.
Bầu trời vẫn còn mờ tối.
Tiếng chuông báo thức vang lên đúng giờ.
Lục Trạch lập tức mở mắt.
Hôm nay là ngày đầu tiên hắn chính thức làm việc trong
giới giải trí.
Không phải với thân phận thiếu gia nhà họ Lục.
Cũng không phải biên kịch hay đạo diễn.
Chỉ là..
Một nhân viên hỗ trợ hiện trường đang trong thời gian thử việc.
Hắn thay bộ quần áo đơn giản, mang đôi giày thể thao đã chuẩn bị từ tối qua rồi rời khỏi phòng.
Cả căn biệt thự vẫn yên tĩnh.
Người giúp việc đang chuẩn bị bữa sáng.
Thấy hắn xuống lầu từ sớm, bà hơi bất ngờ.
"Thiếu gia."
"Ngài đi sớm vậy sao?"
"Hôm nay cháu bắt đầu đi làm."
"Vậy để tôi chuẩn bị bữa sáng."
"Không cần đâu."
"Cho cháu xin hai cái bánh mì là được."
"Được."
Ít phút sau.
Lục Trạch cầm hai chiếc bánh mì cùng một hộp sữa rồi rời khỏi biệt thự.
* * *
Năm giờ bốn mươi.
Hắn đã có mặt tại bãi xe của Truyền Thông Lam Hải.
Ngoài hắn còn có hơn mười người.
Có người đang ngáp.
Có người tranh thủ ăn sáng.
Có người vừa đến đã bắt đầu khiêng thùng đạo cụ.
Không ai đứng nói chuyện.
Mỗi người đều tự tìm việc để làm.
Lục Trạch cũng không đứng yên.
Hắn nhìn thấy một nhân viên đang loay hoay chuyển mấy thùng nước lên xe tải.
Không nói nhiều.
Hắn bước tới.
"Để tôi phụ."
Người kia hơi sửng sốt.
"Cậu là người mới?"
"Đúng."
"Được."
"Cảm ơn."
Hai người nhanh chóng chuyển hết số nước lên xe.
Đúng lúc ấy.
Lưu Hạo từ xa bước tới.
Ông nhìn thấy cảnh này nhưng không nói gì.
Chỉ âm thầm ghi nhớ.
* * *
Sáu giờ đúng.
Ba chiếc xe lần lượt xuất phát.
Điểm đến là một khu nghỉ dưỡng cách trung tâm thành phố gần một giờ chạy xe.
Trên xe.
Không ai ngủ.
Mọi người đều tranh thủ xem lịch quay.
Lục Trạch cũng được phát một bản.
Hắn chăm chú đọc từng dòng.
06: 30 - Đến hiện trường.
07: 00 - Lắp đặt ánh sáng.
08: 00 - Diễn viên hóa trang.
09: 00 - Quay cảnh đầu tiên.
Nhìn lịch trình dày đặc.
Hắn mới hiểu vì sao ai cũng nói đoàn phim rất vất vả.
* * *
Bảy giờ kém mười.
Đoàn xe đến nơi.
Lưu Hạo vỗ tay thật lớn.
"Mọi người tập trung."
"Tôi chia việc."
Ông nhanh chóng phân công.
Người phụ trách ánh sáng.
Người phụ trách đạo cụ.
Người phụ trách hậu cần.
Đến lượt Lục Trạch.
"Cậu."
"Theo Tiểu Vương."
"Hôm nay hỗ trợ hiện trường."
"Vâng."
Tiểu Vương chỉ lớn hơn Lục Trạch hai tuổi.
Đã làm nghề gần ba năm.
Vừa đi, anh vừa nói.
"Ở đây."
"Điều quan trọng nhất là nhanh."
"Nhanh nhưng không được sai."
"Nếu đạo diễn gọi."
"Ba giây phải có mặt."
"Nếu diễn viên cần nước."
"Đừng để họ phải gọi lần hai."
Lục Trạch nghiêm túc ghi nhớ.
* * *
Bảy giờ ba mươi.
Cả trường quay bắt đầu bận rộn.
Nhân viên ánh sáng chạy tới chạy lui.
Tổ đạo cụ sắp xếp bàn ghế.
Tổ hóa trang chuẩn bị phòng thay đồ.
Không khí vô cùng khẩn trương.
Lục Trạch cũng bắt đầu công việc đầu tiên.
Chuyển đạo cụ.
Đánh dấu vị trí quay.
Dọn hiện trường.
Chỉ sau hơn ba mươi phút.
Mồ hôi đã ướt đẫm lưng áo.
Đúng lúc ấy.
Một giọng quát lớn vang lên.
"Ai phụ trách nước uống?"
"Còn đứng đó làm gì?"
"Mang sang đây ngay."
Tiểu Vương lập tức quay đầu.
"Lục Trạch."
"Theo tôi."
Hai người ôm hai thùng nước chạy thẳng về phía đoàn quay.
Lục Trạch vừa chạy vừa quan sát.
Không ai có thời gian để than mệt.
Không ai quan tâm người mới hay người cũ.
Ở đây.
Nếu chậm một phút.
Tiến độ của cả đoàn đều bị ảnh hưởng.
Lần đầu tiên.
Hắn cảm nhận rõ áp lực thật sự của hậu trường giới giải trí.
Nó hoàn toàn khác với những gì khán giả nhìn thấy trên màn ảnh.
Ở đây không có hào quang.
Chỉ có sự bận rộn, mồ hôi và vô số con người đang âm thầm làm việc để tạo nên vài phút hình ảnh xuất hiện trước công chúng.
Lục Trạch siết chặt quai thùng nước.
Trong lòng chỉ có một suy nghĩ.
Muốn đứng trên đỉnh của ngành này.
Trước tiên phải học cách làm tốt công việc nhỏ nhất.
"Nhanh lên!"
Tiếng hô của phó đạo diễn vang khắp trường quay.
Mọi tổ lập tức tăng tốc.
Lục Trạch vừa đặt hai thùng nước xuống thì Tiểu Vương đã ném cho hắn một chiếc bộ đàm.
"Cầm lấy."
"Từ giờ nhớ mở đúng kênh ba."
"Nếu gọi mà không trả lời.."
"Chuẩn bị ăn mắng."
"Hiểu."
Lục Trạch đeo bộ đàm lên thắt lưng.
Đây là lần đầu tiên hắn sử dụng thiết bị này trong một đoàn quay thực tế.
* * *
Tám giờ.
Hai diễn viên chính đến hiện trường.
Ngay lập tức.
Nhân viên hóa trang.
Trang phục.
Đạo cụ.
Ánh sáng.
Đều di chuyển theo.
Không khí vốn đã bận rộn nay càng trở nên hỗn loạn.
Tiểu Vương kéo Lục Trạch sang một bên.
"Nhớ kỹ."
"Người mới có ba điều không được làm."
"Thứ nhất."
"Không tự ý nói chuyện với diễn viên."
"Thứ hai."
"Không đứng chắn trước máy quay."
"Thứ ba."
"Không tự ý chạm vào máy móc."
"Nhớ chưa?"
"Nhớ rồi."
Tiểu Vương gật đầu.
"Tốt."
"Đi theo tôi."
* * *
Đúng lúc ấy.
Một cô gái chạy hớt hải tới.
"Anh Vương!"
"Đạo cụ của cảnh ba thiếu một chiếc đồng hồ."
Tiểu Vương lập tức quay sang Lục Trạch.
"Cậu."
"Đi kho đạo cụ."
"Mượn ngay một chiếc đồng hồ nam màu bạc."
"Đừng lấy màu vàng."
"Nhanh."
"Rõ."
Lục Trạch xoay người chạy.
Kho đạo cụ cách trường quay gần hai trăm mét.
Hắn vừa chạy vừa mở tờ danh mục đạo cụ được phát lúc sáng.
May mắn.
Chiếc đồng hồ cần dùng vẫn còn.
Sau khi ký nhận.
Hắn lập tức quay trở lại.
Toàn bộ quá trình chỉ mất chưa đầy sáu phút.
Tiểu Vương nhận lấy đạo cụ rồi gật đầu.
"Không tệ."
"Ít nhất không chạy nhầm."
Lục Trạch chỉ cười.
Ở đoàn phim.
Một lời khen như vậy đã là rất hiếm.
* * *
Chín giờ.
Cảnh quay đầu tiên bắt đầu.
"Máy!"
"Tốc độ!"
"Âm thanh!"
"Đánh dấu!"
"Action!"
Cả trường quay lập tức im phăng phắc.
Ngay cả tiếng bước chân cũng gần như biến mất.
Lục Trạch đứng phía sau khu vực giám sát.
Lần đầu tiên được chứng kiến toàn bộ quy trình quay phim chuyên nghiệp.
Chỉ một cảnh dài chưa đến hai phút.
Nhưng phải quay đi quay lại bốn lần.
Lần đầu.
Diễn viên nói sai lời thoại.
Lần thứ hai.
Một chiếc xe chạy ngang phía sau.
Lần thứ ba.
Ánh sáng thay đổi vì mây che.
Đến lần thứ tư.
Đạo diễn mới hài lòng.
Lục Trạch thầm ghi nhớ từng chi tiết.
Ở kiếp trước.
Hắn chỉ viết kịch bản.
Hiếm khi tận mắt chứng kiến từng công đoạn như thế này.
* * *
【Đinh! 】
【Tiến độ nhiệm vụ "Quan sát thế giới" : 67/100. 】
【Ký chủ đã quan sát quy trình quay phim thực tế. 】
* * *
Đến gần trưa.
Nhiệt độ ngoài trời tăng cao.
Nhân viên ai cũng mồ hôi nhễ nhại.
Lục Trạch đang vận chuyển đạo cụ thì một tiếng quát vang lên.
"Ai phụ trách ghế nghỉ?"
Mọi người đồng loạt quay đầu.
Một chiếc ghế xếp đáng lẽ phải đặt dưới mái che cho nữ diễn viên chính lại vẫn còn nằm trên xe tải.
Một nhân viên trẻ mặt tái mét.
"Xin.. Xin lỗi."
"Tôi quên."
Phó đạo diễn tức giận.
"Quên?"
"Cả đoàn đang chờ."
"Chỉ vì một cái ghế mà mất thêm mấy phút."
Không ai dám lên tiếng.
Lục Trạch nhìn thấy chiếc ghế cách đó không xa.
Không chờ ai nhắc.
Hắn lập tức chạy tới, mở ghế rồi đặt đúng vị trí.
Toàn bộ chỉ mất chưa đến ba mươi giây.
Phó đạo diễn nhìn hắn.
"Người mới?"
"Vâng."
Ông không nói gì thêm.
Chỉ khoát tay.
"Tiếp tục."
Tiểu Vương đi ngang qua, khẽ huých vai hắn.
"Làm tốt."
"Nhưng nhớ."
"Đừng quá nổi bật."
Lục Trạch hơi ngẩn người.
"Vì sao?"
Tiểu Vương cười nhỏ.
"Người mới mà cái gì cũng xông lên."
"Dễ khiến người khác khó chịu."
"Cứ làm tốt việc của mình trước."
Lục Trạch im lặng vài giây rồi gật đầu.
Đúng.
Trong bất kỳ môi trường nào cũng có những quy tắc ngầm.
Không chỉ cần năng lực.
Mà còn phải biết cách hòa nhập.
Hắn lại học thêm được một bài học mới.
Sau hơn ba giờ quay liên tục, đoàn phim mới có khoảng thời gian nghỉ ngắn mười lăm phút.
Nhân viên hậu cần nhanh chóng phát cơm hộp.
Không có phòng ăn sang trọng.
Mọi người hoặc ngồi trên bậc thềm, hoặc tìm bóng cây để nghỉ.
Lục Trạch cũng nhận một hộp cơm rồi ngồi cạnh Tiểu Vương.
"Cảm giác thế nào?"
Tiểu Vương vừa ăn vừa hỏi.
Lục Trạch cười.
"Mệt."
"Khác xa tưởng tượng."
Tiểu Vương bật cười.
"Mới ngày đầu thôi."
"Làm vài tháng nữa cậu sẽ biết thế nào là thức trắng ba đêm."
Hai người đang nói chuyện thì phía trước bỗng truyền đến tiếng cãi vã.
Một nhân viên đạo cụ cúi đầu liên tục xin lỗi.
Đối diện anh ta là một người đàn ông khoảng ba mươi lăm tuổi, đeo thẻ tổ quay phim.
"Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi?"
"Đạo cụ phải kiểm tra trước khi quay."
"Bây giờ thiếu một món, cả đoàn phải chờ."
Nhân viên đạo cụ chỉ biết cúi đầu.
"Xin lỗi."
"Lần sau sẽ không.."
"Lần sau?"
"Nếu phim
điện ảnh thì chỉ một lần sai cũng có thể làm chậm tiến độ hàng trăm người."
Lục Trạch lặng lẽ quan sát.
Không ai đứng ra bênh vực.
Cũng không ai hùa theo trách mắng.
Mọi người đều tiếp tục công việc của mình.
Ở đây..
Hiệu quả làm việc quan trọng hơn cảm xúc cá nhân.
* * *
Nửa giờ sau.
Đoàn phim chuẩn bị quay cảnh ngoài trời.
Bầu trời vốn trong xanh bỗng kéo mây đen.
Phó đạo diễn nhìn lên trời rồi lập tức ra lệnh.
"Tăng tốc."
"Nếu mưa xuống sẽ phải dừng."
Không khí lập tức căng thẳng.
Ai cũng chạy.
Lục Trạch cùng Tiểu Vương nhanh chóng chuyển đạo cụ đến vị trí mới.
Đúng lúc ấy.
Một cơn gió mạnh thổi qua.
Một tấm hắt sáng dựng tạm bị nghiêng hẳn.
Một nhân viên phía dưới không kịp phản ứng.
Lục Trạch theo bản năng lao tới.
Hai tay giữ chặt khung đỡ.
"Giữ lấy!"
Tiểu Vương cùng hai người khác lập tức chạy đến hỗ trợ.
Vài giây sau.
Tấm hắt sáng được dựng lại an toàn.
Không ai bị thương.
Người phụ trách ánh sáng thở phào.
"May quá."
"Nếu đổ xuống máy quay.."
"Thiệt hại sẽ rất lớn."
Lưu Hạo đứng từ xa nhìn thấy toàn bộ.
Ông không nói gì.
Chỉ âm thầm ghi nhớ.
* * *
Đến sáu giờ chiều.
Cảnh quay cuối cùng cũng hoàn thành.
Đạo diễn cầm loa.
"Hôm nay kết thúc."
"Cảm ơn mọi người."
Tiếng vỗ tay lác đác vang lên.
Ai nấy đều mệt mỏi.
Lục Trạch giúp mọi người thu dọn dây cáp, bàn ghế và đạo cụ.
Đến khi mọi thứ được chất lên xe tải, đồng hồ đã gần bảy giờ tối.
Tiểu Vương vỗ vai hắn.
"Hôm nay làm không tệ."
"Ít nói."
"Chịu khó."
"Có mắt quan sát."
"Tiếp tục giữ phong độ."
Lục Trạch cười.
"Cảm ơn anh."
Đây là lời khen đầu tiên hắn nhận được kể từ khi bước vào ngành.
Không lớn lao.
Nhưng đủ khiến hắn thấy những nỗ lực của mình không hề vô ích.
* * *
Trên đường trở về.
Xe đoàn chạy chậm giữa dòng xe đông đúc.
Lục Trạch tựa đầu vào cửa kính.
Cả người đau nhức.
Hai cánh tay như nặng thêm vài cân.
Đây chỉ mới là ngày đầu tiên.
Thế nhưng..
Trong lòng hắn lại có cảm giác rất vững vàng.
Ít nhất.
Hắn đã bước được bước đầu tiên bằng chính năng lực của mình.
Đúng lúc ấy.
【Đinh! 】
Âm thanh
hệ thống vang lên.
【Hoàn thành ngày làm việc đầu tiên. 】
【Danh vọng +5. 】
【Tiến độ nhiệm vụ "Quan sát thế giới" : 82/100. 】
【Đánh giá: Ký chủ đã bắt đầu thích nghi với môi trường đoàn phim. Tiếp tục cố gắng. 】
Lục Trạch mở giao diện hệ thống.
Danh vọng: 35.
Vẫn chưa đủ để đổi bất kỳ khóa học nào.
Nhưng hắn không sốt ruột.
Ba mươi lăm điểm.
Rồi bốn mươi.
Năm mươi.
Một trăm.
Con đường này vốn không thể đi bằng một bước.
* * *
Đêm đó.
Trở về biệt thự, cả nhà đã ăn cơm xong.
Không ai hỏi hắn ngày đầu đi làm thế nào.
Cũng không ai biết hôm nay hắn đã làm gì.
Lục Trạch lặng lẽ lên phòng.
Trước khi đi ngủ, hắn lấy cuốn sổ tay ra.
Trang đầu tiên, hắn viết một dòng ngắn gọn.
«Muốn đứng trên sân khấu, trước tiên phải hiểu cách dựng nên sân khấu. »
Viết xong, hắn khép sổ lại.
Bên ngoài cửa sổ, ánh đèn thành phố vẫn rực sáng.
Một ngày rất bình thường đã kết thúc.
Nhưng đối với Lục Trạch.
Đó là ngày đầu tiên thật sự của cuộc đời mới.
Hết Chương 4.