Chương 2. Bước Chân Đầu Tiên
Buổi sáng.
Chiếc taxi chậm rãi dừng trước cổng biệt thự nhà họ Lục.
Lục Trạch trả tiền xe rồi kéo theo chiếc ba lô đã cũ.
Cánh cổng sắt từ từ mở ra.
Người quản gia già nhìn thấy hắn thì hơi khựng lại.
"Thiếu gia.."
"Ngài xuất viện rồi."
Lục Trạch chỉ gật đầu.
"Vất vả cho bác."
Ông quản gia sững người.
Suốt nhiều năm qua, vị thiếu gia này rất ít khi chủ động nói lời cảm ơn với người làm.
Hôm nay..
Hình như thật sự đã thay đổi.
* * *
Vừa bước vào phòng khách.
Một trận cười nói truyền đến từ phòng ăn.
Lục Dương đang ngồi giữa cha mẹ và bốn chị gái.
Không khí vô cùng hòa thuận.
Trên bàn còn đặt chiếc bánh kem nhỏ.
Người chị ba cười nói:
"Tiểu Dương."
"Chúc mừng em được đạo diễn Tôn nhận vào đoàn phim."
Lục Dương ngại ngùng xua tay.
"Chỉ là thực tập thôi."
"Em còn phải học nhiều."
Mẹ Lục mỉm cười đầy tự hào.
"Con khiêm tốn quá."
"Được đạo diễn Tôn nhận đã là rất giỏi rồi."
Cha Lục cũng hiếm khi nở nụ cười.
"Cố gắng."
"Đừng làm cha thất vọng."
"Vâng."
Đúng lúc ấy.
Người giúp việc khẽ ho một tiếng.
"Thiếu gia lớn đã về."
Tiếng cười lập tức ngừng lại.
Ánh mắt của tất cả đều chuyển sang Lục Trạch.
Không khí bỗng trở nên gượng gạo.
Mẹ Lục chỉ khẽ gật đầu.
"Về rồi à."
"Ngồi ăn đi."
Giọng điệu khách sáo như đang nói với một vị khách.
Lục Trạch cũng không để ý.
Hắn kéo ghế ngồi xuống.
Trong suốt bữa cơm.
Không ai chủ động gắp thức ăn cho hắn.
Ngược lại.
Mỗi khi Lục Dương nói chuyện, bốn chị gái đều cười rất vui vẻ.
Lục Trạch bình tĩnh ăn hết bát cơm.
Sau đó đặt đũa xuống.
"Con ăn xong rồi."
Cha Lục khẽ gật đầu.
"Ừ."
Chỉ một chữ.
Cuộc trò chuyện kết thúc.
* * *
Trở về phòng.
Lục Trạch khóa cửa.
Hắn mở chiếc máy tính xách tay cũ.
Việc đầu tiên là chỉnh sửa toàn bộ hồ sơ xin việc.
Trong bản hồ sơ cũ.
Chủ nhân trước gần như chỉ viết về xuất thân của mình.
Không có kỹ năng.
Không có kinh nghiệm.
Cũng chẳng có thành quả nào đáng chú ý.
Lục Trạch xóa sạch.
Sau đó viết lại từng mục.
Kinh nghiệm: Không có.
Mục tiêu: Học hỏi từ vị trí cơ bản nhất.
Ưu điểm: Chịu được áp lực, sẵn sàng tăng ca, có kiến thức nền về biên kịch và quy trình sản xuất.
Viết xong.
Hắn đọc lại ba lần.
Đến khi chắc chắn không còn câu nào khoa trương mới lưu lại.
* * *
【Đinh! 】
【Tiến độ nhiệm vụ "Quan sát thế giới" : 21/100. 】
【Ký chủ đã chủ động tìm hiểu quy trình tuyển dụng của ngành giải trí. 】
Lục Trạch mỉm cười.
Ít nhất.
Hệ thống cũng công nhận nỗ lực của hắn.
* * *
Suốt cả buổi chiều.
Hắn gửi hồ sơ đến từng studio nhỏ.
Từng đoàn phim.
Từng công ty truyền thông.
Không bỏ sót bất kỳ cơ hội nào.
Đến tối.
Tổng cộng ba mươi hai hồ sơ đã được gửi đi.
Lục Trạch khẽ duỗi lưng.
Muốn bước vào
giới giải trí.
Không thể kén chọn.
Làm trợ lý.
Chạy hiện trường.
Vận chuyển đạo cụ.
Pha cà phê.
Photo kịch bản.
Hắn đều chấp nhận.
Chỉ cần được học.
* * *
Đúng lúc ấy.
Điện thoại rung lên.
Một tin nhắn từ số lạ.
"Lục tiên sinh."
"Tôi là nhân sự của Ảnh Tinh Studio."
"Chúng tôi đã nhận được hồ sơ của anh."
"Ngày mai lúc chín giờ sáng, nếu có thời gian, mời anh đến phỏng vấn vị trí trợ lý sản xuất."
Lục Trạch nhìn dòng tin nhắn.
Không khỏi hơi bất ngờ.
Trong ba mươi hai hồ sơ.
Đây là phản hồi đầu tiên.
Hắn không lập tức vui mừng.
Bởi hắn biết.
Được gọi phỏng vấn..
Chỉ là bắt đầu.
Muốn được nhận.
Còn phải vượt qua rất nhiều ứng viên khác.
Hắn mở bản đồ thành phố.
Đánh dấu vị trí của Ảnh Tinh Studio.
Sau đó lên mạng tìm toàn bộ thông tin về công ty này.
Doanh thu.
Các dự án từng tham gia.
Đội ngũ sản xuất.
Những đánh giá của nhân viên cũ.
Ngay cả các bài đăng trên diễn đàn cũng không bỏ qua.
Hắn ghi chép cẩn thận từng chi tiết.
Một buổi phỏng vấn.
Có thể quyết định bước chân đầu tiên của hắn vào giới giải trí.
Lần này..
Hắn tuyệt đối không cho phép bản thân chuẩn bị qua loa.
Sáu giờ sáng.
Đồng hồ báo thức vừa reo, Lục Trạch đã mở mắt.
Hắn không có thói quen ngủ nướng.
Đặc biệt là trong ngày quan trọng như hôm nay.
Sau khi vệ sinh cá nhân, hắn thay một chiếc sơ mi trắng đã được ủi phẳng từ tối qua.
Quần tây màu đen.
Một đôi giày thể thao sạch sẽ.
Không phải hàng hiệu đắt tiền.
Cũng không quá xuề xòa.
Thứ hắn cần là tạo cảm giác đáng tin.
Không phải khoe thân phận.
* * *
Lục Trạch vừa bước xuống tầng một thì nhìn thấy cả nhà đang ăn sáng.
Lục Dương cũng mặc vest.
Hôm nay hắn sẽ đến đoàn phim nhận việc.
Nhìn thấy Lục Trạch, chị hai nhíu mày.
"Hôm nay em cũng ra ngoài?"
"ừ."
"Đi đâu?"
"Tìm việc."
Vừa dứt lời.
Bốn chị gái đều nhìn nhau.
Chị tư bật cười.
"Em?"
"Tìm việc?"
"Không phải lại định dựa vào quan hệ của nhà mình đấy chứ?"
Lục Trạch bình tĩnh lắc đầu.
"Không."
"Em tự đi."
Lục Dương lập tức cười hiền.
"Anh."
"Nếu cần.."
"Em có thể nhờ bạn trong đoàn phim hỏi giúp."
"Biết đâu sẽ có vị trí phù hợp."
Nghe thì rất chân thành.
Nhưng trong lòng Lục Trạch lại hiểu rõ.
Nếu thật sự nhờ Lục Dương.
Chưa biết có tìm được việc hay không.
Nhưng tin tức "Lục Trạch phải dựa vào em nuôi mới xin được việc" chắc chắn sẽ truyền khắp giới giải trí.
"Không cần."
"Anh tự thử."
Nụ cười trên mặt Lục Dương thoáng khựng lại.
Rất nhanh.
Hắn lại khôi phục vẻ ôn hòa.
"Được."
"Vậy em chúc anh may mắn."
* * *
Cha Lục từ đầu đến cuối không nói gì.
Chỉ đến khi Lục Trạch chuẩn bị rời đi, ông mới lên tiếng.
"Nếu thất bại."
"Thì quay về công ty của gia đình."
"Đừng cố chấp."
Lục Trạch dừng bước.
"Con cảm ơn."
"Nhưng con muốn tự đi."
Nói xong.
Hắn rời khỏi biệt thự.
Không ai giữ lại.
* * *
Bảy giờ ba mươi.
Lục Trạch lên xe buýt.
Đây là lần đầu tiên sau rất nhiều năm, chủ nhân cũ sử dụng phương tiện công cộng.
Trên xe rất đông người.
Không ai nhận ra hắn.
Điều đó khiến hắn thấy nhẹ nhõm.
Ít nhất..
Ở đây không có ánh mắt thương hại hay chế giễu.
* * *
Tám giờ bốn mươi.
Một tòa nhà văn phòng sáu tầng hiện ra trước mắt.
Tấm biển bên ngoài ghi:
Ảnh Tinh Studio.
Đây là một studio quy mô nhỏ.
Chủ yếu sản xuất quảng cáo, phim ngắn và MV ca nhạc.
Thỉnh thoảng mới tham gia một dự án
điện ảnh với vai trò hỗ trợ.
Không nổi tiếng.
Nhưng hoạt động khá ổn định.
Đối với người mới như Lục Trạch.
Đây là nơi thích hợp để học hỏi.
* * *
Vừa bước vào sảnh.
Một cô gái ở quầy lễ tân mỉm cười.
"Xin chào."
"Anh đến phỏng vấn?"
"Đúng."
"Xin cho biết họ tên."
"Lục Trạch."
Nghe cái tên này.
Nụ cười của cô gái thoáng khựng lại.
Rõ ràng.
Cô cũng từng đọc tin tức trên mạng.
Tuy nhiên, cô vẫn giữ thái độ chuyên nghiệp.
"Mời anh lên tầng ba."
"Phòng họp số hai."
"Cảm ơn."
* * *
Trong phòng chờ đã có tám người.
Người trẻ nhất khoảng hai mươi mốt tuổi.
Lớn tuổi nhất gần ba mươi.
Ai cũng cầm hồ sơ.
Có người tranh thủ xem lại tài liệu.
Có người liên tục tập trả lời phỏng vấn.
Không khí căng thẳng bao trùm cả căn phòng.
Lục Trạch tìm một góc yên tĩnh ngồi xuống.
Đúng lúc ấy.
Một thanh niên đeo kính bước tới.
"Xin chào."
"Cậu cũng phỏng vấn trợ lý sản xuất à?"
"ừ."
"Tôi là Trần Minh."
"Lục Trạch."
Nghe cái tên ấy.
Trần Minh hơi sửng sốt.
"Lục.. Trạch?"
"Chính là người.."
Lục Trạch cười nhẹ.
"Đúng."
Trần Minh có chút ngượng ngùng.
"Xin lỗi."
"Tôi không có ý gì."
"Không sao."
Thấy Lục Trạch không hề nổi nóng.
Trần Minh cũng thở phào.
Hai người bắt đầu trò chuyện.
Qua cuộc nói chuyện ngắn, Lục Trạch biết Trần Minh từng làm thực tập sinh ở một đoàn phim nhỏ gần nửa năm.
Lương không cao.
Nhưng học được rất nhiều.
"Tôi nghe nói."
"Trợ lý sản xuất cực lắm."
"Phải chạy khắp nơi."
"Bị mắng cũng là chuyện bình thường."
Trần Minh cười khổ.
"Làm nghề này."
"Ai mà chưa từng bị mắng."
Lục Trạch gật đầu.
Đây mới là điều hắn muốn nghe.
Thông tin thực tế luôn có giá trị hơn những bài viết trên mạng.
* * *
Đúng chín giờ.
Cửa phòng mở ra.
Một người đàn ông trung niên mặc áo sơ mi xanh bước vào.
Ánh mắt ông lướt qua từng ứng viên.
"Tôi là Chu Khải."
"Quản lý sản xuất của Ảnh Tinh Studio."
"Hôm nay có chín người."
"Nhưng chúng tôi chỉ tuyển một."
"Hy vọng mọi người chuẩn bị tâm lý."
Vừa dứt lời.
Không khí trong phòng lập tức trở nên nặng nề hơn.
Ai cũng hiểu.
Cơ hội..
Chỉ có một.
Chu Khải đặt tập hồ sơ lên bàn.
Ông nhìn lướt qua chín người rồi bình tĩnh nói:
"Trước khi bắt đầu, tôi muốn nói trước một điều."
"Studio chúng tôi không lớn."
"Không có đãi ngộ quá tốt."
"Làm trợ lý sản xuất cũng không hào nhoáng như mọi người tưởng."
"Có những ngày phải đến đoàn phim từ năm giờ sáng."
"Có khi nửa đêm mới được về."
"Có lúc phải chạy hơn mười nơi chỉ để mượn một món đạo cụ."
"Nếu ai cảm thấy mình không chịu được áp lực.."
"Có thể rời đi ngay bây giờ."
Cả căn phòng im lặng.
Không ai đứng dậy.
Chu Khải gật đầu.
"Được."
"Vậy bắt đầu."
* * *
Buổi phỏng vấn diễn ra theo thứ tự bốc thăm.
Lục Trạch bốc được số tám.
Có nghĩa là phải chờ khá lâu.
Trong lúc chờ, hắn không ngồi lướt điện thoại như vài người khác.
Thay vào đó, hắn quan sát.
Quan sát cách nhân viên studio làm việc.
Quan sát người ra vào.
Quan sát bảng thông báo treo trên tường.
Thậm chí còn ghi nhớ sơ đồ các phòng ban.
* * *
【Đinh! 】
【Tiến độ nhiệm vụ "Quan sát thế giới" : 38/100. 】
Lục Trạch khẽ mỉm cười.
Hệ thống không bỏ sót bất kỳ cơ hội học hỏi nào.
* * *
Người đầu tiên bước ra khỏi phòng phỏng vấn chỉ sau năm phút.
Sắc mặt trắng bệch.
Có người hỏi nhỏ:
"Thế nào?"
Anh ta cười gượng.
"Khó."
"Cực kỳ khó."
"Tôi còn chưa kịp giới thiệu xong đã bị hỏi về quy trình sản xuất."
Mọi người đều trở nên căng thẳng.
Đến lượt người thứ hai.
Rồi người thứ ba.
Có người chỉ vào phòng ba phút.
Có người gần mười lăm phút.
Không ai biết tiêu chuẩn tuyển chọn là gì.
* * *
Trần Minh là người thứ sáu.
Trước khi vào, anh quay sang Lục Trạch.
"Cố lên."
"Chúc cả hai chúng ta đều may mắn."
Lục Trạch gật đầu.
"Mong vậy."
Mười hai phút sau.
Trần Minh bước ra.
Trên trán còn lấm tấm mồ hôi.
Anh lắc đầu.
"Tôi không biết."
"Có lẽ.."
"Không ổn lắm."
* * *
"Ứng viên số tám."
"Lục Trạch."
Một nữ nhân viên gọi lớn.
Lục Trạch đứng dậy.
Chỉnh lại cổ áo.
Sau đó bình tĩnh bước vào phòng.
Trong phòng có ba người.
Chu Khải.
Một phụ nữ phụ trách nhân sự.
Và một người đàn ông khoảng hơn ba mươi tuổi đang lật xem hồ sơ.
Chu Khải nhìn hắn.
"Lục Trạch?"
"Vâng."
"Ngồi đi."
Lục Trạch ngồi xuống.
Người phụ nữ mở hồ sơ.
"Cậu từng học chuyên ngành điện ảnh?"
"Không."
"
Âm nhạc?"
"Không."
"Đạo diễn?"
"Không."
"Vậy vì sao muốn vào giới giải trí?"
Lục Trạch im lặng hai giây rồi trả lời.
"Tôi muốn học."
"Muốn bắt đầu từ vị trí thấp nhất."
"Cũng muốn hiểu một tác phẩm được tạo ra như thế nào."
Người đàn ông đang xem hồ sơ ngẩng đầu.
"Chỉ vậy?"
"Vâng."
"Không muốn nổi tiếng?"
Lục Trạch mỉm cười.
"Ai cũng từng mơ nổi tiếng."
"Nhưng nếu ngay cả công việc cơ bản cũng không làm được."
"Thì giấc mơ chỉ là giấc mơ."
Ba người nhìn nhau.
Đây là câu trả lời đầu tiên trong buổi sáng khiến họ gật đầu.
Chu Khải tiếp tục hỏi.
"Cậu có biết trợ lý sản xuất phải làm gì không?"
Lục Trạch thành thật đáp.
"Chưa biết hết."
"Nhưng tôi đã tìm hiểu."
"Từ chuẩn bị lịch quay."
"Hỗ trợ hiện trường."
"Liên hệ đạo cụ."
"In kịch bản."
"Kiểm tra tiến độ."
"Đến xử lý các việc phát sinh."
"Tôi biết mình còn thiếu rất nhiều."
"Cho nên.."
"Tôi muốn học."
Chu Khải không nói gì.
Ông lật sang trang cuối cùng của hồ sơ.
Đột nhiên hỏi:
"Cậu chính là Lục Trạch trên tin tức?"
"Đúng."
"Cậu không sợ việc đó ảnh hưởng đến studio?"
Lục Trạch nhìn thẳng vào ông.
"Nếu chỉ vì tin đồn mà từ chối tôi."
"Tôi chấp nhận."
"Nhưng nếu cho tôi cơ hội."
"Tôi sẽ chứng minh bằng công việc."
Trong phòng lập tức yên tĩnh.
Chu Khải nhìn hắn khá lâu.
Cuối cùng mới gật đầu.
"Được."
"Cậu có thể ra ngoài chờ."
Lục Trạch đứng dậy.
"Cảm ơn."
* * *
Sau gần nửa giờ.
Chín ứng viên đều hoàn thành phỏng vấn.
Chu Khải bước ra ngoài.
Ánh mắt ông quét qua từng người.
"Kết quả sẽ được thông báo trước sáu giờ tối."
"Nếu được nhận."
"Studio sẽ gọi điện."
"Nếu không.."
"Mong mọi người tiếp tục cố gắng."
Mọi người lần lượt rời đi.
Không ai nói thêm điều gì.
* * *
Lục Trạch bước ra khỏi tòa nhà.
Ánh nắng đầu thu vẫn khá gay gắt.
Hắn không biết mình có được nhận hay không.
Nhưng ít nhất.
Hôm nay hắn đã bước được bước đầu tiên.
Không dựa vào thân phận thiếu gia.
Không dựa vào gia đình.
Cũng không dựa vào hệ thống.
Mà bằng chính bản thân mình.
Đúng lúc ấy.
Điện thoại trong túi quần khẽ rung lên.
Một cuộc gọi từ số máy lạ.
Lục Trạch nhìn màn hình.
Hít sâu một hơi.
Rồi bấm nút nghe.
Hết Chương 2.