Sương mờ đáp sà sà xuống hàng cây, đọng lại trên phiến lá từng giọt sương thanh mát, đây là lúc mà cây cỏ được "tắm mưa" duy nhất trong mấy tháng qua.
Bọn Đản Đản trong chuồn gáy vang từng hồi, Tiểu Kiều rải thức ăn cho chúng. Bữa nay nàng không cần phải lên núi, định ở nhà quét tước sân vườn, làm rào bao quanh đám rau trong vườn rồi thả bọn Đản Đản cho chúng nó chạy nhảy.
Nếu muốn nuôi bọn nó để bán, thì không nên nuôi nhốt như thế, người dân ở đây không chuộn ăn mỡ gà, chỉ có gia đình túng quẫn mới lấy mỡ gà để nấu ăn.
Tranh thủ sáng sớm mọi người chưa dậy, Tiểu Kiều ra thăm góc rau của nàng hôm qua. Đúng như dự kiến của nàng, nước ở sông do hạn hán trở nên thiếu thốn, đất đai thì cần nước mới có dinh dưỡng nuôi cây, đất khô nức nẻ tối qua được nàng truyền năng lượng, sáng nay lại có sương xuống thành ra phát triển vô cùng tốt.
Nhìn đám cải mới trồng đó thôi lại lớn nhanh xanh um tùm, Đinh mẫu từ phía sau im hơi lặng tiếng mà đến gần, vẻ mặt kinh ngạc thật vui sướng cất tiếng: "Tốt quá, không ngờ nhà ngươi trồng trọt cũng rất tốt. Ngày mai có thể đem lên bán được mấy đồng."
Thấy bà đang cao hứng, nàng tranh thủ hỏi:
"Nương có biết nhà ai có bán hạt giống rau trồng, con muốn loại thêm mấy loại nữa bán kiếm tiền."
"Nói về trồng cây thì có nhà Danh thúc đó, trước kia mưa còn thuận gió còn hòa, gia đình họ chuyên bán hạt giống cây trồng cho người dân trong làng. Đến nay như thế nào thì ta không rõ, muốn tìm thì ngươi đến nhà họ hỏi."
Nghe con dâu thứ nói muốn trồng thêm, bà vừa vui mừng cũng vừa lo lắng. Đất trời hiện tại đang hạn hán khắp nơi, chỗ nào không bị đâu, muốn loại thêm rau củ cũng là chuyện khó khăn.
Nhận được đồng ý từ bà, Tiểu Kiều nhanh chóng vào hâm lại cháo. Nồi cháo lần này không loãng giống trước, đó là do hôm qua hai người đều bị đói lả đến sinh bệnh, Đinh mẫu lo lắng rút kinh nghiệm nấu cháo đặc hơn ăn cho chắc bụng.
Khoáy cháo lên mà Tiểu Kiều không khỏi xót xa, không biết khi nào nàng mới ăn được một bữa cơm hoàn chỉnh đầy đủ thịt cá đây?
Đinh Sâm chưa ngồi dậy được nên phu thê hai người ăn bên trong phòng. Đinh mẫu và Hạo Hạo ngồi ăn cùng nàng. Bữa sáng kết thúc, Đinh mẫu dặn lại nàng đi sang nhà Danh thúc thì rời đi, bà đi đến nhà Tào chủ hộ để hỏi việc làm công.
Chưa quen biết ai nàng đành dẫn theo Hạo Hạo dẫn đường. Dọc đường trẻ nhỏ tụm ba tụm bảy đi chơi, ngang qua Hạo Hạo cũng không nhìn bé. Thấy làm lạ, thường trẻ nhỏ trong thôn đều chơi chung từ nhỏ đến lớn, tại sao chúng không đến rủ Hạo Hạo chơi cùng?
"Tại sao cháu không đi chơi cùng các bạn?"
"Tụi nó không thích con, con cũng không chơi cùng tụi nó." Bé nói ra thản nhiên, nhưng trong đó có một chút tủi thân không giấu được.
Tiểu Kiều thở dài, ở đâu cũng thế, dù thành thị hay ở nông thôn, dù hiện đại hay ở
cổ đại, triều đại nào cũng có sự phân biệt giàu nghèo, đây là quy luật của xã hội. Nàng không biết phải an ủi bé thế nào, nàng không muốn bé cô đơn lớn lên, lại không thể khuyên bé cố gắng gia nhập với lũ trẻ.
Hạo Hạo so với mấy đứa trẻ khác đã quá giỏi, quá hiểu chuyện rồi, nhiều lúc chính sự hiểu chuyện đó làm nguời ta thật đau lòng. Nàng xoa đầu bé một cái, xem như an ủi.
"Thẩm đừng xoa đầu con, bà nói xoa đầu sẽ không cao lên được." Hạo Hạo khuôn mặt non nớt nhăn lại nghiêm túc từ chối cái xoa đầu an ủi của nàng.
"Được rồi, thẩm không xoa nữa."
Đi thêm một lát đã đến nhà Danh thúc. Cửa nhà làm bằng gỗ nâu, to hơn và vững chắc hơn so với Đinh gia, tràn ngập hơi thở vững chải của đàn ông trong nhà.
Từ trong nhà tiếng trò chuyện vang ra, cửa nhà không khóa chiếu hình bóng của vị thẩm thẩm lớn tuổi đi cùng một chàng trai trẻ khôi ngô chững chạc.
Danh Thúc Siêu không ngờ sẽ nhìn thấy Hạo Hạo và một cô nương nhỏ tuổi trước cửa, đoán đây là nương tử mới cưới của Đinh Tử Khuê, vẻ mặt hắn hơi biến hóa.
"Ồ, kế bên Hạo Hạo là ai đấy?" Danh đại thẩm dịu dàng lên tiếng, khác với giọng nói của những phụ phân làm lụng cực khổ, giọng nói bà nhẹ nhàng du dương.
Hạo Hạo nhìn Danh đại thẩm: "Dạ Danh bà bà, bên cạnh con là tiểu thẩm thẩm ạ."
Tiểu Kiều gật đầu chào bà rồi lên tiếng:
"Nương sai con qua đây gặp thẩm, đến cùng là hỏi thẩm còn chút ít hạt giống không, chia cho con đem về trồng."
Nghe nàng muốn mua hạt giống, Danh đại thẩm dịu dàng cười, không hỏi càng cần gì mà đi ngay vào nhà. Để lại Danh Thúc Siêu đứng đó hơi ngượng ngùng, một cô nương cùng một hài tử cùng hắn không có gì để nói, chỉ thuận miệng hỏi một hai câu trong nhà.
Từ trong nhà Danh đại thẩm cầm theo mấy túi lớn nhỏ, màu sắc cũng khác nhau đi ra.
Danh đại thẩm: "Nhà ngươi muốn chọn loại nào, độ khó tùy theo màu sắc từ nhạt đến đậm. Ta khuyên ngươi chọn mấy cái dễ loại thôi."
Tiểu Kiều: "Các hạt giống này là loại cây gì?"
Danh đại thẩm: "Đây chỉ là mấy cây loại mùa khô, trồng rất dễ dàng nhưng nhiều giống cần tỉ mỉ chăm sóc mới lớn được."
Tiểu Kiều nhìn nhìn rồi chọn mấy túi hạt giống nhạt màu về, Danh đại thẩm dặn dò nàng từng loại cần gì, chăm sóc thế nào đầy đủ rồi tính tiền. Mấy bọc đó Danh đại thẩm tính cô chỉ năm xu, tiền trao cháo múc Tiểu Kiều cùng Hạo Hạo về nhà.
Việc hạt giống quá rẻ như vậy nàng cũng hiểu, Liên Thủy suốt mấy tháng khô hạn thế này, làm gì có ai tìm kiếm nhà họ để mua hạt giống về trồng, đa số các loại này đều đã cũ, khả năng trồng được không cao.
Tất nhiên Tiểu Kiều cũng không lo, dù gì nàng cũng có
dị năng, cùng lắm chỉ tốn thêm thời gian và năng lượng truyền vào để bọn chúng lớn mà thôi.