6 ❤︎ Bài viết: 98 Tìm chủ đề
Đọc: 42 Tìm: 0
Hoàng Hạc Lâu (Bốn câu cuối)

Phiên âm:

Tình xuyên lịch lịch Hán Dương thụ,

Phương thảo thê thê Anh Vũ châu.

Nhật mộ hương quan hà xứ thị?

Yên ba giang thượng sử nhân sầu.

Dịch nghĩa:

Sông Hán trong xanh, cây cối bờ Hán Dương hiện rõ ràng, xa xa nhìn thấy

Cỏ xanh mướt, rậm rạp trải dài trên bãi Anh Vũ

Hoàng hôn đã buông xuống, quê hương tôi ở đâu chốn nào?

Khói sương mênh mông trên mặt sông, khiến lòng người dâng lên nỗi sầu hoài hương vô bờ.

Dịch thơ:

Sông tạnh Hán Dương cây sáng ửng,

Cỏ thơm Anh Vũ bãi xanh ngời.

Hoàng hôn về đó, quê đâu tá?

Khói sóng trên sông não dạ người.


(Khương Hữu Dụng-Dịch)

Sơ lược bài thơ Hoàng Hạc LâuThôi Hiệu

*Tác giả: Thôi Hiệu (704–754), nhà thơ đời Đường thịnh thế, nổi tiếng với thơ thiên nhiên, trữ tình, ngôn ngữ thanh cao.

*Hoàn cảnh sáng tác: Bài thơ được viết trên tường đài Hoàng Hạc Lâu (thành phố Vũ Hán, Trung Quốc), khi tác giả đến tham quan, cảm cảnh mà viết. Được xem là "bài thơ thứ nhất trên thiên hạ" về đề tài đài các.

Đoạn thơ này tả cảnh sông nước rộng lớn, trong sáng lúc chiều tà; từ cảnh hoàng hôn bộc lộ nỗi nhớ quê hương da riết, vô bờ. Đây cũng là phần nổi bật nhất, đi vào lòng người nhất; khép lại toàn bộ cảm xúc, nâng tầm giá trị bài thơ.
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back