Quá khứ lặp lại..
Tôi rời xa hà nội. Bỏ đi những kiến thức học trong trường, bỏ qua tấm bằng công nghệ, về nhà với bố.
Tưởng thế đã là đủ..
Gác lại mọi ước mơ.
Nơi mà tôi từng sống lại trở nên khó sống đến lạ.
Chỉ việc đơn giản tôi cũng phải học, thậm trí phải để bố nhắc đến vài lần.
Chỉ có 200 mét mà tôi cũng không tìm thấy nhà để giao hàng, hỏi ra mới biết đó là nhà bạn cùng cấp 3 với tôi.
Và đó cũng không phải là lần lạc đường duy nhất của tôi.
Mộc châu giờ giống hà nội từ bao giờ? - tôi tự hỏi bản thân.
Tôi đã từng tự hỏi bản thân, mình bôn ba bên ngoài nhiều năm vậy, có nhiều mối quan hệ tốt như thế, giờ về nhà có đúng hay không?
Nhưng một lần nọ, một chuyện xảy ra khiến tôi thay đổi hoàn toàn suy nghĩ của bản thân.
Có một anh gọi điện đặt mua cám nhà tôi, chỉ mua duy nhất một chủng loại cám. Buổi sáng đặt hàng cám, đến chiều lại gọi thuốc tiêm phòng cho lợn. Lấy số lượng rất chi là nhiều, nhưng chỉ một loại.
Loại thuốc đó nhà tôi không bán, qua tìm hiểu thuốc đó là thuốc nhập khẩu.
Anh ta có cho bố tôi số điện thoại của một công ty bán thuốc mà anh ta đã từng mua.
Chuyện sẽ chả có gì đặc biệt nếu như bên phía công ty thuốc lại yêu cầu đặt cọc tiền trước mới giao hàng. Có cả bảng chiết khấu phần trăm theo số tiền đặt cọc, còn tặng kèm theo cả tủ lạnh bảo quản thuốc.
Bố tôi sau khi suy nghĩ thì quyết định không chuyển tiền lấy hàng, mặc dù bên anh lấy cám có đảm bảo và phía bên công ty thuốc có gọi điện thúc dục.
Sáng hôm sau trước khi giao cám, chúng tôi có gọi điện cho anh kia, nhưng không liên lạc được. Số zalo và số điện thoại không khớp. Dù tự nhận là công an, phụ trách gần cửa khẩu.
Nhờ người tìm hiểu trong đồn biên phòng thì không có ai trùng tên.
Bên phía công ty thuốc, số điện thoại cũng là số ảo.
Nếu không nhờ sự tỉnh táo, nhiều năm trong nghề của bố thì gia đình đã mất một khoản tiền lớn.
Còn tôi cũng rút ra được bài học cho bản thân.
* * *
"Có những thứ trong cuộc đời không được coi là sai lầm, nhưng nhiều năm sau khi chuyện đó xảy ra, ta lại thấy tiếc khi mình đã làm thế."
Nhớ lại những ngày làm ở công ty kính, gian khổ, vất vả, nguy hiểm..
Ngày đó còn trẻ, mới ra trường đời, còn thiếu suy nghĩ và cái tôi cá nhân quá lớn.
Tôi đã làm một việc dại dột, đáng xấu hổ.
Ngày hôm đó cũng thật kỳ lạ..
- Cường! - ông quản lý gọi với tôi khi tôi đang chuyển bị về.
- Dạ, sao vậy ạ.
- Hôm nay việc nhiều, ở lại làm thêm. Giờ thì chuyển bị đi ăn. - ông quản lý đến gần, vỗ vào vai tôi.
- Dạ vâng, tôi thều thào đáp, dù sao cũng 2 tháng nay đã liên tục làm thêm rồi.
Nhiều đến mức tôi cảm thấy sợ đi làm.
Mọi chuyện vẫn ổn cho đến 8 giờ tối, 9 giờ tối, nhưng chả hiểu sao mẻ kính cuối cùng lại vỡ liên tục.
Áp lực thật sự. Mỗi lần kính ra lò đều có hai, ba tấm vỡ.
Tât cả mọi người đều không rõ nguyên nhân.
Ngoài trời lúc này là âm 25 độ c.
Nhiệt độ bên trong phòng uốn dường như mỗi lúc một tăng, mồ hôi ướt sũng áo tôi.
Tấm bìa cát tông tôi kê sau lưng ở chỗ ngồi ướt đẫm, như vừa bị hất cả ca nước vào.
Gần một tiếng trôi qua, kính vẫn vỡ rất nhiều, ông quản lý cứ nhấp nhổm đi lại. Tý tý lại cầm kính ra ngoài vứt.
Lúc đó tôi không hiểu sao mình lại hành động như thế..
Tôi đứng bật dậy, đập mạnh tay xuống bàn.
- Cường.. cậu làm gì vây? Ông quản lý hét lớn.
Tôi im nặng không nói gì.
Sư im nặng của tôi có lẽ cũng khiến ông ấy nổi nóng, hơn mười phút trôi qua thì ông ấy cũng không kiềm chế được, cẩm gậy đến trước mặt tôi hét lớn - cậu có ý gì, thái độ của cậu là gì?
Mấy người làm cùng nghe thấy to tiếng thì bắt đầu chạy xuống can ngăn, kéo tôi ra một góc, bảo tôi xin lỗi ông quản lý và cho tôi về nghỉ trước.
Tôi cũng đến trước ông quản lý cúi đầu và lặng lẽ đi về.
Chỉ mười phút sau khi tôi về, mọi người cũng gác lại hết công việc và tan làm. Sáng hôm sau giám đốc gọi chúng tôi lên văn phòng, hỏi rõ chuyện tối qua.
Sau hôm đó tôi chuyển vị trí làm việc.
Gần 1 năm sau tôi chuyển công ty.
Tôi cũng có ghé về thăm công ty mấy lần, cũng có gặp mua nước uống và chút quà cho mọi người trong công ty, trong đó có cả quản lý kim. Cũng có mở lời xin lỗi ông ấy. Người đã từng chỉ dạy tôi, cả về việc làm kính, địa lý và lịch sử của vài nước mà ông ấy đã từng đi.
* * *
Sáng sớm hôm nọ bố đèo tôi ra bến xe để đón xe xuống hà nội, vừa ra đến nơi thì có xe đi ngang qua, tôi và bố chạy vội đuổi theo.
- Con đi đây. - tôi cởi mũ bảo hiểm đưa cho bố và nói. Rồi bước vội lên xe.
Bố gọi với tôi - cường! Tài khoản còn tiền không, có thì chuyển khoản cho bố một ít để nhập cám.
- Bố khẽ nói nhỏ khi tôi vừa bước một chân lên xe.
* * *
Hôm nay bố cũng lại chở tôi ra bến xe. Cả chặng đường, bố không nói gì cả.
Chỉ thấy tay bố lạng chạng chánh từng ổ gà.
Bố đã già thật rồi.
* * *
"Đôi khi bạn không biết rằng bạn đã trở thành người
như thế nào.. trở thành người mà bản thân bạn không bao giờ nghĩ bạn sẽ trở thành."
Gác lại mọi hoài bão!
Về nhà thôi.
Hết!
Rồi một ngày con mới nhận ra mình đã sai như thế nào.
Tác giả: Đình nguyên.