Trình Mỹ Ân

Thả hồn đi lang thang, chìm đắm trong cơn mơ!
863 ❤︎ Bài viết: 1677 Tìm chủ đề
58 0

Để đảm bảo tính riêng tư của người liên quan, tên nhân vật đã được thay đổi, địa điểm là hư cấu. Và con bé dẫn truyện là Miêu.

55286127109_79fced7359_o.jpg

Đôi lời tâm sự và giới thiệu của tác giả:

Mỗi người đến với ta trong cuộc đời đều có một vai trò hay sứ mệnh nào đó. Người tốt thì dạy ta biết "tin vào bản thân, cứ là chính mình", người không tốt thì dạy ta "nặng tình hay cả tin không phải lúc nào cũng tốt, có khi còn vì nó mà tự tổn thương chính mình", người lại để ta hay "trước khi yêu người khác thì phải biết yêu lấy chính mình". Hẳn là ai cũng từng gặp, quen biết những người như thế trong đời. Miêu cũng chẳng khác gì, có chăng chỉ là duyên tự đến, tình tự tan. Có lẽ bởi vậy mà cái cảm giác crush một người, rồi tìm cách tán người ta, Miêu mãi mới được trải nghiệm, một phần cũng vì lời đồn con gái chủ động thường không có kết quả nên Miêu chưa tán zai bao giờ ấy.

Để Miêu kể mọi người nghe về một Miêu đã từng, để Miêu tạm biệt một Miêu đầy dại trai tuổi đôi mươi, cũng để nhìn lại một quãng thời gian thiếu ánh sáng của quá khứ, và xây dựng, vun đắp cho tương lai như ý nghĩa của câu rap "delete quá khứ, copy hiện tại, rồi ta paste vào tương lai".

Truyện ngắn này Miêu viết dành để tạm biệt một đoạn duyên đã cũ và đón nhận một crush đầu tiên mới đến, nên những vấn đề liên quan đến đời sống cá nhân hay mảng học vấn sẽ không được đề cập chi tiết ở đây, đôi khi lướt qua để hiểu hoàn cảnh.

Các mốc thời gian có thể sẽ bay loạn theo dòng hồi ức của nhân vật chính.

Cảm ơn mọi người đã đón đọc và ủng hộ!

1041 p76411 64676​

Chú thích trong truyện:

1. (lời trong ngoặc là lời dẫn truyện của Miêu hiện tại hoặc thời điểm sự việc xảy ra )

2. "Lời trong ngoặc là thoại hoặc từ có ý nghĩa đặc biệt, hoặc nội dung trích dẫn, tuỳ ngữ cảnh/tình huống"

3. Miêu thay dải phân cách thường bằng cái này: 1041 p76411 64676

4. *lời trong ngoặc là suy nghĩ của nhân vật*
 
863 ❤︎ Bài viết: 1677 Tìm chủ đề
Chương 1: Gió không thể buộc thì đành buông.

Tối thứ 2 đầu tuần, trời đang mưa, sấm nổ uỳnh oàng ngoài phòng trọ nhỏ của Mây. Mây sợ lắm, cứ mỗi lần nó vang lên lại khiến Mây bị giật mình. Mây lại nhớ và nghĩ về hắn.

(Đúng vậy, hồi đó con bé sợ sấm lắm, còn nghĩ vẩn vơ rằng một ngày mưa nào đó sẽ bị sấm sét giật chết. Nhưng bây giờ thì đỡ rồi, vì chỉ có Miêu để dựa vào thôi )

Hắn chẳng phải loại người sẽ chạy đến chỉ vì một tin nhắn ẩn ý cần hắn ở bên. Nhưng Mây vẫn vô thức trông ngóng, chờ đợi hắn tới xoa dịu cảm giác sợ hãi, bất an này.

(Hoặc bởi lúc đó hắn đang đi nghĩa vụ nên dù có muốn cũng không đi được)

Chỉ là giờ đây, chỉ còn mỗi Mây với bốn bức tường, còn hắn thì đã đi về nơi xa lắc.

Ngoài kia mưa vẫn rơi, còn Mây thì co ro góc tối, điện thoại để chế độ máy bay, rút hết phích cắm khỏi ổ điện, chùm chăn, bịt tai, miệng lẩm nhẩm "mình không sợ, chỉ là sấm sét thôi mà, sẽ qua mau thôi".

Rồi cố nén nỗi sợ, Mây hát, một đoạn nhạc tự nghĩ

"Mỗi cô gái đều có chàng trai để nhớ khi bão về

Còn em, chẳng hình bóng như không có gọi tên

Ngồi một mình trong đêm

Tiếng sấm át tiếng hạt mưa

Em vô thức buông lời ca, họa ra bức tranh người xa lạ.."

Theo tiếng ca nhỏ dần, Mây chìm vào dòng hồi ức về hắn, về những tháng ngày bên hắn.

1041 p76411 64676​

Hồi đó cấp ba, Mây là một cô bé hơi quê so với mặt bằng trung nữ nhân trong lớp, tóc dài nhưng hay tết đuôi sam (coi lại ảnh hồi xưa mới để ý thời cấp ba thích tết tóc vỡi mà nhìn có xinh đâu cơ chứ), chủ yếu mặc đồng phục tới trường, không biết make up là gì, có chăng chỉ tô đại lớp son dưỡng hoặc hiếm lắm tô son đỏ cho có. (hồi cấp ba đó, có lần mặc áo dài đầu tuần chào cờ xong tiện tay quẹt môi đỏ thôi cũng bị trêu lên trêu xuống, da mặt con bé mỏng, từ đó lại càng chẳng thèm tô choẹt gì nữa, có xấu cũng để mặt mộc ra đường) Nhà Mây cách trường ước chừng năm, sáu cây số nên Mây đến trường bằng xe đạp, mất khoảng 30 đến 40 phút đạp xe.

Ở trường, Mây được thầy/cô và bạn bè nhận xét là một người sống nội tâm, ít nói, không xinh, không cao, nhưng trắng, tốt bụng, học hành thuộc tốp giữa lớp chuyên Nga.

(Miêu hồi đó phải xuất phát trước cả tiếng để kịp giờ vào lớp, đến sớm còn có thời gian mà thở, hầu như đều là đến trước nhất lớp. Đọc lại nhật ký, hóa ra trong mắt bạn bè Miêu lại chẳng tốt đẹp gì)

Trong một lần đang online Ola – một app xưa cũ mà Mây vẫn hay đọc truyện và chat với người lạ - tìm truyện Hoa vô lệ để đọc trong giờ giải lao tự học ở nhà, hắn– một người lạ nhắn tin cho Mây, lấy cớ chào người đồng hương để làm quen.

Mây cũng chào lại theo phép lịch sự.

Hắn thấy Mây đáp lại nên cũng kéo dài cuộc hội thoại.

Hắn nói rằng quen được gái trường chuyên như Mây khiến hắn cảm thấy hắn cũng rất gì và này nọ.

Hắn nói hắn hơn mây 1 tuổi, nhưng qua cách nói chuyện, và vốn hiểu biết, Mây nhận ra hắn trưởng thành hơn nhiều so với tuổi.

Hắn vui tính, biết đọc rap, ca hát, đôi khi là làm thơ, hắn cũng biết cả nấu ăn nữa.

Mây với hắn nói chuyện với nhau về đủ mọi thứ trên đời.

(Hắn kinh thương thì chả thấy đâu nhưng mua vui, nội trợ các thứ thuộc diện có thể tự lo thân mình. Cũng không nhớ liệu có phải lúc đó con bé coi hắn là chị em nội trợ với nhau không nữa, haha)

Rồi hắn hẹn gặp mặt Mây, không phải qua màn hình điện thoại hay máy tính nữa mà là mặt đối mặt trò chuyện. Hai người ra công viên phía bắc thành phố, Mây thả tóc cho gió tung bay, hắn cà lơ phất phơ đợi đầu đường. Khi Mây đạp xe tới, hắn chuyển sang đạp xe chở cô đi vòng vòng trong đó.

Mây nhớ khi đó, hắn nói rằng để một người con gái phải đèo mình chẳng đáng mặt nam nhân chút nào, nên hắn mới cầm lái chở Mây.

Hắn đem giọng nói, tiếng cười vẩn vơ, kèm theo một chút hài hước bất ngờ, đến chờ thời cơ khiến Mây thương tâm động phách.

Hắn còn tranh thủ thả vài câu thính. Mây cũng đớp liên hồi.

(Lần đầu bị tán, hay được tán ta, con bé chả biết gì, ngây thơ đến nỗi người ta bảo gì làm đấy. Có vẻ như đến giờ vẫn vậy, để người ta trêu đùa trong lòng bàn tay).

Hắn nói hắn thích màu đen- màu mà không ai có thể nhìn thấu cảm xúc của mình khi ở trong nó.

Hắn nói hắn thích trời mưa đơn giản chỉ vì khi hắn khóc sẽ không ai thấy được chúng.

Hắn nói hắn thích ăn sườn xào chua ngọt và hắn có thể ăn hết cả một nồi.

Hắn nói hắn thích hát nhưng lại chỉ hát khi hắn buồn mà thôi.

Hắn nói hắn muốn có một tình yêu đúng nghĩa như bao người, muốn được ăn những gì các cặp đôi thường hay ăn, muốn làm những việc couple thường làm..

Còn Mây khi đó chủ yếu nghe hắn nói, thi thoảng phụ họa dăm ba câu vâng dạ. Cũng ngẫu nhiên đáp lại đôi điều.

Mây thích bầu trời xanh thật xanh, dù biết những ngày như thế trời cực nóng.

Mây thích ngân nga vài giai điệu khi làm việc nhà, đôi khi cả trên đường đến lớp.

Mây thích màu xanh như đại dương thăm thẳm, cảm giác như mọi nỗi buồn đều bị nước cuốn trôi.

Mây thích viết nỗi buồn ra giấy, hết buồn rồi, giấy cháy, tro bụi bay.

Mây thích gió, hay trêu đùa hoa cỏ, lướt qua Mây, tóc theo gió tung bay.

Mây thích "nướng khét lẹt" trên giường những ngày không phải đi học.

Cuộc sống vẫn lặng lẽ trôi, đôi bạn trẻ lặng lẽ hẹn hò, lặng lẽ bên nhau.

(Kiểu là hồi đó con bé yêu đương không nói cho phụ mẫu biết nên việc yêu đương hơi khó khăn)

Rồi đến một ngày hắn bảo phải đi nghĩa vụ, không thể ở nhà lông bông làm mấy việc như trông quán nét hay đòi nợ thuê gì đó được.

Hắn nói hắn không muốn xa Mây, không muốn để Mây ở lại một mình, nhưng hắn không có lựa chọn khác để đảm bảo tương lai của chính hắn cũng như nếu muốn Mây với hắn về chung một nhà.

Ngày hôm sau hắn lên đường, chẳng để cho Mây một lời chào từ biệt.

Thay vì cứ chìm đắm trong nỗi nhớ hắn, Mây đâm đầu vào học điên cuồng, từ ôn thi đại học đến năm nhất rồi năm hai đại học. Hai năm đầu đại học chủ yếu toàn những môn cơ sở. Cũng có mấy môn quen quen như vật lý, sinh học, toán xác suất thống kê, hóa học, tin học..

(Con bé khi ấy cũng lấy hắn làm động lực cố gắng, cày cái môn nó dốt nhất đến qua điểm liệt, hồi đó cũng đặt mục tiêu cao lắm nhưng đầu óc của kẻ yêu đương nào được bình thường, qua được điểm liệt là may rồi)

Ban đầu Mây đâu nghĩ có thể tìm cơ hội gặp hắn khi học đại học, chỉ là Mây không xác định được mục tiêu phấn đấu cho tương lai của mình nên phó thác cho phụ mẫu Mây quyết định. Nếu không vì còn giữ liên lạc với hắn thì có lẽ Mây cũng chẳng "vượt đường xa" đi thăm hắn, để rồi có khoảng thời gian khiến Mây khó quên.

(Con bé ban đầu định theo bên ngữ, đến một nơi xa thật xa, nhưng bị não yêu đương úng nước nên cuối cùng lại theo bên mà phụ mẫu vẽ tương lai, còn đi học trúng cái ngành có môn con bé ngu nhất, giờ nghĩ lại hồi đó thật dại, kéo dài việc học từ 4 5 năm thành gần chục năm)

Thăm hắn cho thỏa nhớ mong. Nhưng mỗi lần gặp mặt Mây đều phải chờ một khoảng bởi không phải lúc nào hẳn cũng rảnh. Dù đã hẹn trước rồi mới qua nhưng luôn là Mây phải đợi.

Người ta hẹn hò được đi chơi phố, ăn đồ ngon, rồi làm những việc couple thường làm. Nhưng với Mây, câu nói quen thuộc nhất luôn là "chờ anh một tý", còn địa điểm hẹn hò cũng chỉ loanh quanh bốn bức tường (của cái bôt-gác) cùng cầu thang sắt leo lên đó. Hoặc giả có nơi nào khác để đi cũng chỉ là quán nét gần đó.

(Con bé nhớ đời cái lần giáng sinh vô quán nét ngủ xuyên đêm, hờ hờ! Couple nhà người ta thì dạo phố, đồ đôi, chụp ảnh. Còn con bé thì cùng hắn vô quán nét, hắn chơi game, con bé nghe nhạc đọc truyện, còn chả ngồi gần nhau để gọi cái gì mà "hơi ấm anh" mùa đông, xong con bé chán thì kê hai cái ghế tựa lưng lại sát nhau rồi nằm lọt thỏm ở giữa để ngủ, hờ! Chả hiểu sao, đêm đấy cũng chẳng ấm áp gì thậm chí còn rét vì đông lạnh thì chớ mà quán nét còn bật điều hòa lạnh, vậy mà vẫn ngủ ngon ơ)

Mây những ngày đó, bên hắn, cũng ca, cũng hát, cũng vui đùa, thi thoảng rap cùng hắn dăm ba câu, cũng vẽ vời vài thứ. Mây coi đó như một thế giới nơi Mây được là chính Mây, nơi Mây được bao bọc bởi sự quan tâm của hắn.

(Lúc đó không hẳn con bé không được ai quan tâm, chỉ là nó mặc định sự quan tâm của người nhà là việc tất lẽ dĩ ngẫu. Điều này mãi sau này Miêu mới thấu, chẳng ai có nghĩa vụ phải yêu thương người khác, dù là bất kỳ ai)

Hắn – tên Kiệt Phong, chẳng khác một cơn gió là bao, chẳng muốn dừng chân nơi nào quá lâu, cũng thường chẳng đắn đo nay mai ra sao.

Giống như câu rap nào đó: "Sáng đi làm, tàn tàn chiều về hút cỏ, làm không xong, không thích thì lại bỏ.. Tiền thì khi không khi có, lang bạt lãng tử theo mây, gió.."

Hắn luôn giấu nỗi đau đằng sau mỗi nụ cười, không đẹp trai hay giàu có, chỉ có chút tài lẻ về viết rap và đọc rap.

Hắn thích Mây sau dăm ba lần nói chuyện, dẫn Mây tới 'vùng đất rap' của hắn.

(Có lẽ có những thứ con bé đã hiểu sai ngay từ đầu, bởi góc nhìn của nữ nhân và nam nhân là khác nhau. Miêu cũng không chắc hắn nghĩ gì về Mây khi ấy nữa)

Ban đầu hắn thậm chí còn coi Mây là phiền phức, luôn làm cái đuôi nhỏ lẽo đẽo theo sau. Rồi dần dà hắn lại thích cách cô coi hắn như một người có thể tâm sự và dựa dẫm (mặc dù lúc bấy giờ hắn chả có cái quái gì trong tay cả, Miêu mãi sau mới hiểu là Mây quá phụ thuộc vào người khác, sống kiểu thụ động).

Hắn thấy Mây khác với những cô gái khác hắn đã từng yêu, từng quen, từng qua lại. Hắn nghĩ Mây là một người con gái tốt, hắn không xứng với Mây.

(Lại là vấn đề kiểu như "trông em xinh gái thế này chắc nhiều người theo đuổi lắm", mặc dù Mây chẳng xinh đến thế, mặc dù hầu hết nam nhân trong lớp đều chả để ý hay biết tới sự hiện diện của Mây. Hóa ra Miêu bị thu hút bởi trap boy à, cả hai lần)

Nghĩ là vậy nhưng thực ra hắn đã biết rằng Mây chính là định mệnh của đời hắn, Mây là người hắn muốn dùng cả đời để chăm sóc.

Với hắn, Mây là một "con rùa chân ngắn" đáng yêu, lùn lùn mập mập nhưng dễ thương lại dễ lừa và tốt bụng, hiền lành.

(Vấn đề này Miêu miễn bàn luận, mắt nhìn của hắn có vẻ được lắp thêm ống kính lọc màu hồng, còn con bé hay bị lừa mà chả mấy khi nghi ngờ gì, chắc do cả tin, dễ dụ quá).

Hắn lại nhớ cái ngày trước khi hắn đi, hắn có đưa Mây cầm chiếc đồng hồ vốn là đồ hắn được tặng, bảo Mây giữ gìn nó cẩn thận.

(Nghe như trao kỷ vật trong phim ngôn tình vậy. Hồi đó bên nhau được mấy tháng thì con bé cầm "tín vật định tình" này "quy nguyên chủ" rồi)

Lần đầu Mây tới thăm hắn khiến hắn rất bất ngờ, bởi hắn cứ ngỡ phải sau hai năm hoàn thành nghĩa vụ trở về mới có thể gặp lại Mây.

(Con bé bị não yêu đương úng nước nên nào biết 'làm giá' là cái gì, rảnh ra cái là đi tìm trai tâm sự này kia, haha! Dại trai hết cỡ)

Trời tối dần, hắn đưa Mây về bôt-gác do hắn có ca trực.

Rồi hắn kể Mây nghe về ba tháng huấn luyện khắc nghiệt ra sao, kể Mây nghe về chuyện liên lạc được với Mây khó cỡ nào, kể Mây nghe rằng hắn đã nhớ Mây như thế nào.. Cứ như thể lâu lắm rồi hắn mới có người để tâm sự vậy.

Mây chỉ im lặng ngồi nghe, đôi khi phụ họa bằng vài tiếng cười yếu ớt.

Có lẽ Mây đã quá mệt khi phải đi chặng đường dài để đến đây. Trong tiếng thủ thỉ kể truyện của hắn, Mây thiếp đi lúc nào không hay.

Mây cũng chẳng thể ở lâu, cả hai người đều có lịch trình học và làm việc khác nhau, người này rảnh thì người kia bận, cuối cùng Mây phải tự lên xe bus đi về.

(Nhắc đoạn này lại nhớ con bé còn giả làm phú bà đi bao nuôi zai nữa chứ! Đầu tư thua lỗ nặng mà còn vui vẻ cho được, haha! Hai năm bên nhau không biết đã đổ bao tiên nuôi zai nữa)

Hắn từng đến phòng trọ Mây mấy lần, khi thì vì đưa Mây về ghé vào, khi thì vì 'nhớ Mây' nên qua.

(Nhớ Mây hay nhớ tiền của Mây, hay nhớ cái gì khác của Mây thì chỉ có hắn mới là người rõ nhất. Còn những lần Mây thấy cô đơn trong chính tình yêu của mình thì hắn có lẽ còn đang mải vui bên người khác)

Hắn cũng từng nói rằng hắn mãi mãi yêu Mây.

Nhưng thế gian thường nhắc "nói yêu thôi đừng nói yêu mãi mãi", bởi mãi mãi là bao xa, mãi mãi là bao lâu, chính hắn cũng đâu biết câu trả lời.

Hắn cũng từng nói sẽ viết dành tặng Mây một bài rap love.

Mây nghe rồi tin sái cổ, rồi chờ đợi và từng vẽ ra tương lai đẹp đẽ nơi hai người bên nhau đến cuối đời.

(Con bé cũng thật ngây thơ, định bên nhau kiểu "một túp lều tranh hai quả tim vàng hay gì" , lại còn thật sự chờ một bài rap love từ hắn)

Nhưng thực tế chưa bao giờ là màu hồng hoàn mỹ. Một lần chờ là chờ đến tận lúc chia tay vẫn chẳng nhận được gì.

Yêu nhau kiểu gì mà Mây chẳng có lấy một món đồ đôi.

Rồi từ những cãi vã nhỏ nhặt, vì cái tôi quá lớn của cả hai, lại vì những suy diễn tiêu cực của Mây không được hắn làm sáng tỏ kịp thời nên sau gần hai năm bên nhau, hắn và Miêu đường ai nấy bước.

(Thực ra bây giờ nhớ lại, Miêu cũng chẳng rõ lý do chia tay là gì nữa. Chuyện tình cũng có sự xuất hiện của một người con gái khác ngoài Miêu nhưng người đó có phải tiểu tam không Miêu cũng chẳng biết; cũng có những khúc mắc từ nhỏ đến lớn giữa hai người, cũng có những suy diễn từ cái đầu hay ảo tưởng của Miêu, cũng có những lần mây mưa vượt ngưỡng, cũng có những thứ Mây trân quý nhưng bị hắn cướp rồi tỏ thái độ kiểu cần thì lấy, thích thì giữ, túng thì bán, chán thì vứt.. Rồi chỉ cứ thế mà xa nhau)
 
863 ❤︎ Bài viết: 1677 Tìm chủ đề
Chương 2: Rơi

Hậu chia tay, Mây thích một mình gặm nhấm nỗi đau, chả vì lí do gì đặc biệt, đơn giản vì Mây không muốn người khác làm "thùng rác" cảm xúc tiêu cực của Mây, cũng không muốn ai biết Mây đang bất ổn.

Nhưng kỳ lạ ở chỗ Mây thích ở một mình mà lại ghét sự cô đơn. Ghét cái cảm giác ở trong đám đông nhưng lạc lõng, ghét cái cảm giác miệng cười nhưng trong lòng chẳng vui.

(Đời mà, nào có chuyện bạn ghét chuyện gì thì đều tránh chuyện đấy được)

Mây vẫn phải bước tiếp. Ăn cơm một mình, đi dạo một mình, đi hát một mình, đi shopping một mình, đi xem phim một mình.. Cố mà tự lập, cố mà làm lấy một mình, cố mà tự thỏa mãn ước vọng của bản thân.

(Cái gì cũng có giá của nó, tỷ như việc Mây muốn ở một mình thì hẳn là sẽ cô đơn rồi, hay nếu muốn tự do thì sẽ chẳng ai bên cạnh quấn quít hay trói buộc)

Ngoài kia mưa lại nặng hạt hơn, tiếng sấm lại lần nữa vang lên, kéo Mây từ dòng hồi ức về thực tại.

Mây khẽ lẩm nhẩm một đoạn rap vụng về - Mây tự viết- từ những ngày Mây cần hắn nhưng hắn không ở bên:

"Đợi, chờ!

Nhận lại là hững hờ.

Tình yêu của anh đang ở nơi mà em có lẽ chẳng thể với.

Mình em chơi vơi với một cảm xúc không diễn tả thành lời.

Bên ai kia hạnh phúc, đâu cần thiết người phải nhớ

Rằng nơi đây con ngốc không hề biết vẫn mãi chờ.

Nếu không muốn em bơ vơ thì người đâu rời đi nơi khác,

Ngoảnh đầu nhìn lại mới biết, thật sự ta đã lạc.

Chẳng thể về bên nhau đâu vì người đâu yêu, người đâu nhớ.

Xem đây như một giấc mộng, không hoài phí công mong chờ.

Rời nhau tại đây thật ra đâu phải điều ta mong ước,

Xem như trả nợ cho nhau, dù kiếp này chẳng có được.

Chỉ là một đoạn duyên, chẳng là người đầu tiên."

Trước, Mây có thể chờ, chỉ cần không phải là mãi mãi; Mây có thể đợi nhưng không thể quá lâu. Giờ, nếu không có gì sao nhãng/ phân tán sự chú ý của Mây vào việc chờ đợi, Mây cũng chẳng tự nguyện chờ.

Phòng trọ bên cạnh đúng lúc vang lên tiếng rap của Như Hexi: "Em không mạnh mẽ như anh thấy, và không yếu đuối như anh nghĩ, em chỉ là em.. Em vẫn sẽ gọi anh là gió.. Khi đi rồi thì mãi không về, muốn buộc gió cũng khó ha.."

Lại thật hợp với hoàn cảnh Mây lúc này.

1041 p76411 64676​

Bốn mùa vẫn thay nhau tới, Mây giữ cho mình không sa đọa vào mấy thứ như rượu bia hay đồ kích thích tiêu cực, nhưng không có nghĩa Mây không sa ngã.

(Con bé không mai thuý, không bia bọt rượu chè, con bé chỉ 'ăn' thôi, haha! Còn là ăn bằng hai cái miệng)

Mây chia tay hắn khoảng cuối năm ba đến đầu đầu năm tư đại học. Chương trình học chưa kết thúc, nhưng đầu óc Mây chẳng tiếp được tý kiến thức nào. Nguyên một kỳ khoảng gần chục môn học Mây bỏ dở.

Mây ở lỳ trong căn phòng trọ thuê chật hẹp, ăn tuỳ, uống tiện.

Mây chìm vào thế giới ảo, nơi mà chẳng ai biết Mây là ai, thiết lập một hồ sơ hẹn hò, mong tìm thêm nam nhân để nhanh chóng quên đi hắn.

Mỗi người chỉ duy trì được dăm ba câu đều quy kết đến một hành động, như thể coi Mây như một món ăn mới lạ. Mây cũng chẳng chối từ.

Mây chẳng còn ngây thơ như trước, cũng chẳng còn 'làm bạn với ngũ chỉ cô nương' mỗi đêm đến, "từng cuộc gọi mỗi tối", "căn phòng ấm dần, hơi thở vang vọng", "cánh hoa phai tàn, kìa tiếng cơn mưa đang rơi", Mây trở thành loại người mà đến chính Mây cũng chẳng ưa nổi bản thân mình. Rẻ. Daam. Lạnh.

Chỉ là Mây nghĩ *giải quyết nhu cầu sinh lý thôi mà, sao phải vì một cây xúc xích mà bi luỵ một con heo, gió vẫn là gió, chẳng thể buộc, chỉ đành buông. Vậy sao không để bản thân thoải mái một chút! *

1041 p76411 64676​

Hậu chia tay, hắn ôm theo những mảnh vụn hạnh phúc bên Mây sống qua ngày.

(Trong khi chính hắn là người tỏ ra muốn chia tay nhất, rồi dồn ép Mây vào tình thế nói ra lời đau lòng trước, như thể hắn coi mình thành nạn nhân, đổi chân thành lấy đổ vỡ vậy)

Hắn không tin Mây có thể dứt khoát nói chia tay là chia tay, nên vẫn giữ liên lạc với Mây như một cách huyễn hoặc bản thân rằng chỉ cần Mây quay lại mọi thứ sẽ trở về ban đầu.

Hắn giữ liên lạc nhưng theo cái cách khiến Mây khó ở.

Kiểu như chỉ khi hắn cần cảm giác tồn tại của hắn trong Mây mới tìm đến vậy.

Cứ mỗi lần Mây nghĩ bản thân đã thực sự buông bỏ được hắn, hắn lại tìm tới Mây, nói chuyện như chưa có gì xảy ra, như một cách gieo hy vọng vào chuyện tình dang dở này, sau đó lại mất hút như chưa từng tồn tại.

Giống như câu rap

"và có khi nào đó đợi chờ một cuộc điện thoại hay là một tin nhắn

Để những lúc có điều như thế thì lại thất vọng

Vì đó chẳng phải điều anh mong

Cho đến khi anh đã hết hy vọng, quay lại vạch mốc từ cong số không

Thì điều đó lại xảy ra"

Mây cũng mềm lòng.

(Chắc có lẽ chưa gom đủ thất vọng, trái tim chưa mệt bởi nỗi đau)

Có lần một thì sẽ có vô số lần.

Phải sau hàng trăm lần như vậy hắn mới bị Mây kéo vào danh sách chặn.

(Con bé đúng ngốc, làm vậy sớm đi thì sẽ chẳng có bi kịch nào xảy ra)

Hắn sau chia tay vẫn cầm những món đồ Mây trân quý. Từ quà tặng của bạn bè, người thân, đến quần áo, khăn quàng của Mây hắn cũng lấy.

Thế nhưng trả lại Mây lại là từng thứ Mây trân quý như bảo vật, hắn lại tỏ ra như cần thì lấy, thích thì giữ, túng thì bán, chán thì vứt, có khi trong đó có cả Mây.
 
863 ❤︎ Bài viết: 1677 Tìm chủ đề
Chương 3: Dừng

Đến một ngày, bầu trời xanh trong không một gợn mây, Mây tỉnh giấc bởi bài nhạc từ phòng trọ bên cạnh

".. Giấu yêu thương ở đâu để một sớm mai em không thể tìm, cất nỗi cô đơn kia ở đâu để chẳng cần ai đến ủi an.."

Mây chợt nghĩ *phải ha, cần gì tìm ai ủi an, mình cứ dựa vào mình là ổn rồi! *

Bật dậy. Mây nhìn mình trong gương. Tóc bết dầu cả tuần chưa gội, người dính nhớp sau những cuộc mây mưa, váy hai dây trễ vai một nửa, mắt quầng thâm như tố cáo chưa chừa, tự nhủ rồi ai sẽ là người kế bữa.

*Đủ rồi Mây, mày nhìn lại mày trong gương đi xem có giống người không? Hay chỉ là một vũng bùn nhão không thể trét tường? Mày thấy vui chưa, hay chỉ cảm thấy bản thân vô dụng hơn, càng ngày chỉ càng trốn tránh, buông xuôi, làm vết thương thêm sâu, rốt cuộc mày đang làm cái éo gì cuộc đời mày vậy? Đáng không hả? *

"Thật thảm!"

Mây bật thốt hai từ, như tự giễu bản thân.

Mây với tay lên giường lấy điện thoại, tắt chế độ máy bay đêm qua, xóa hàng loạt thông báo từ phần hẹn hò trên face, xóa những tin nhắn "check hàng", gạ gẫm; xóa hồ sơ hẹn hò, xóa hết những thứ khiến Mây chỉ còn thấy ghê tởm.

Mây đặt điện thoại xuống, bật nước, tắm gội. Vặn nước, Mây để mặc dòng nước chảy từ đỉnh đầu xuống, len qua mọi ngóc ngách, Mây muốn rửa trôi hết thảy những dơ bẩn, rẻ rúng bám lấy thân xác và cả những suy nghĩ lệch lạc bao ngày qua. Bước ra khỏi phòng tắm, Mây tìm lại bộ đồ ngủ kín đáo đã bị lãng quên nơi góc tủ từ lâu để mặc vào người.

Sấy khô tóc, Mây bắt tay vào dọn dẹp mớ hỗn độn, nhân tiện dẹp bỏ mớ vẩn vơ tiêu cực trong đầu, rồi Mây ngân nga một đoạn nhạc Mây tự viết

"Trái tim em, chẳng phải là, là sắt đá như con tim anh đâu

Vài chỗ rách, vài chỗ vá, chẳng thể lành.."

Sau khi dọn dẹp hết đống vỏ mì tôm, đồ ăn sẵn, đồ còn thừa mốc meo, căn phòng tạm thoát cái mác "bãi rác", Mây mở toang cánh cửa sổ để gió sớm ùa vào, thổi bay cái mùi âm u, ẩm mốc của những đêm mây mưa vô nghĩa.

Như thể sau bao lâu Mây mới nhận ra rằng "muốn chữa lành một vết thương, việc đầu tiên không phải là tìm một liều thuốc giảm đau tạm thời, mà là phải ngừng cào rách nó ra."

1041 p76411 64676​

Âm nhạc là thứ hữu dụng để chữa lành một con tim đang tan nát.

Playlist của Mây đã xóa hết những bài hai người từng cùng nhau nghe, từng cùng nhau hát, giờ chỉ toàn nhạc sôi động, nghe đã thấy hứng khởi để bắt đầu một khởi đầu mới.

Mây đăng ký học lại những môn đã bỏ dở, kiếm việc làm thêm để khiến mình bận rộn, bận rồi đầu óc sẽ không có lúc nghĩ linh tinh.

Mây học cách dựa vào chính mình. Viết ra nỗi sợ lớn nhất và đối diện với nó, tập quen dần với cô đơn, tập cười cho những tình huống khó khăn nhất. Mây lại viết nhật ký như một cách xoa dịu bản thân.

Mây không bay theo gió thì để gió tự do, để Mây tự tại.

Những ngày này Mây mơ những giấc mộng chẳng đầu cuối, nhưng khi chắp vá chúng lại với nhau lại như dự báo rằng tương lai sẽ có một chàng trai chân thành tìm đến Mây.

Gần cuối tháng bảy năm 202x, Mây tình cờ biết tới một diễn đàn đăng truyện kiếm tiền khi đang tìm nơi để đăng truyện đầu tay, muốn thỏa một lần làm tác giả đăng bộ truyện tự sáng tác để kiếm từng đồng.

(Miêu lúc mới vào diễn đàn thấy quy tắc hơi phiền nên lưỡng lự mãi, để nick bỏ không cả năm trời chẳng đụng đến. Chứ mà hoạt động sớm biết đâu giờ có chồng con rồi! Haha)

Mây đăng ký vào diễn đàn, chỉ riêng tên tài khoản trên diễn đàn cũng là ngàn chọn vạn tuyển sau bao cái tên nghĩ ra trong đầu.

Rồi thông tin cá nhân, giới thiệu về mình..

Truyện đầu tay còn chưa đến hồi kết, vậy mà Mây háo hức đăng nó lên diễn đàn. Bao sầu muộn về cuộc tình cũ tan biến.

Người đọc truyện, người không, người thả like, người không.. Nhưng Mây biết công sức Mây bỏ ra không bị vứt đi; đứa con tinh thần này không bị ai cướp mất. Chỉ vậy thôi cũng đủ khiến Mây vui hết ngày dài.

Rồi Mây sống những tháng ngày mơ mộng, hết thơ thẩn lại thẫn thờ, ngẩn ngơ.

Mây như được tái sinh sau chuỗi ngày thương tổn, tiếp năng lượng cho một cốt tâm hồn.

Rồi một ngày kia, khi Mây vừa tải lại trang chủ diễn đàn để xem có chủ đề mới nào khiến Mây hứng thú không, ngoài ý muốn nhìn thấy trên Chợ ế đang rao bán trai độc thân.

Nào trai bắc thi nhân, nào trai nam tìm vợ, nào trai sắc tìm bạn.. Cùng một bà mai nhiệt huyết "lành nghề"

(Cao tay thật không thì không biết, cơ mà nhiệt huyết thì có thừa)

Mang tâm lý thử vận may, cũng là tìm một cái cớ để bản thân thay đổi, Mây cũng vô chợ góp vui, nhờ bà mai mối cho một đám.

Nào trai sắc chân dài miên man, nào trai tâm lý vững vàng ổn định, nào trai già thơ ca cả tá, nào trai lạ điều kiện xa hoa..

Đủ thể loại cho Mây lựa chọn.

Mây chẳng vội, xem xét từng người với tiêu chuẩn riêng mình.

(Thực ra Miêu ngoài đời chẳng kén đến thế, trước còn có kiểu mẫu bạn trai các thứ, nhưng từ sau chia tay là dẹp hết, chỉ cần không xấu đau xấu đớn thì việc nói chuyện rồi hẹn hò vẫn ok thôi, chẳng qua ra vẻ nhan khống, thanh khống một chút, kén chọn một chút cho đỡ việc sơ loại)

Trai miền nam- Mây không muốn yêu xa nên loại, trai lùn- Mây vốn chẳng cao, nếu còn yêu người lùn thì chẳng có gì thú vị nên loại, trai nhàm- Mây vốn đã ít nói cũng thuộc loại nhàm nếu cũng yêu người nhàm vậy dăm bữa là bỏ nên loại.. Dần dần ứng cử viên còn sót lại cũng chẳng được mấy người.

Rồi Mây vô coi thông tin từng người còn lại.

Avatar xấu- tìm trai để chữa lành mà chọn trai xấu không khéo lại tự làm mình bực nên loại, không avatar- kiểu này có thể là kiểu người không rõ ràng nên loại..

Đến đây chỉ còn lại một người đủ tiêu chuẩn.

(Tất cả sẽ chỉ là nguỵ biện nếu trong lòng sớm đã nhận định một người)

Còn tiếp
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back