Tối hôm đó, sau bữa cơm, H. Anh đưa tờ giấy mời cho ba, mẹ:
- Dạ, cô gửi về giấy mời họp phụ huynh cuối học kỳ I
Ba H. Anh cầm tờ giấy mời nhìn một chút rồi nói:
- Ừm, ba biết rồi, chủ nhật này ba rảnh buổi sáng..
H. Anh cười, gật đầu nói:
- Dạ..
Thời gian tiếp tục trôi qua cho tới..
9 giờ sáng, chủ nhật, ba H. Anh đi họp về, ông bước vào nhà, H. Anh đã ở đó, cậu nhìn ba cười và ông ấy cũng vậy, ông đưa phiếu liên lạc cho H. Anh và nói:
- Con có tiến bộ lớn, nhưng vì đầu năm điểm không tốt cho nên vẫn cần phải tiếp tục cố gắng..
H. Anh nhìn vào điểm số của mình, đúng là nó đã có tiến bộ nhưng do những bài kiểm tra lần trước quá tệ nên điểm thi không kéo lại được.
Cậu đạt được
học sinh khá, cậu vui, vì điều này đã chứng minh cho sự cố gắng thời gian qua của cậu nhưng cậu cũng khá thất vọng, không phải vì ai khác mà cậu thất vọng chính bản thân mình vì cậu có thể làm được hơn thế, rồi cậu dừng lại ở ba con điểm của ba môn Toán, Văn, Anh, vì cậu đăng ký vào khối xã hội nên Toán, Văn, Anh là các môn quan trọng cho kỳ tuyển sinh sắp tới, đặc biệt là để lấy điểm vào đại học.
H. Anh trầm tư suy nghĩ:
- Hơi.. điểm Toán có 6.4, còn điểm Anh Văn có 6.2. Cứ đà này thì không ổn rồi, mình phải học tập chăm chỉ hơn nữa..
Tuy biết là vậy nhưng mọi chuyện đâu như những gì mình nghĩ, H. Anh vẫn còn kém về phần tự học, vì cả thời gian dài cậu đã không màng đến thế sự rồi. Cũng may H. Anh đã thức tỉnh sớm và cậu cũng đã đặt mục tiêu rõ ràng cho cuộc đời mình.
Đây có lẽ là một dấu hiệu tốt vì khi đã lên được kế hoạch rõ ràng thì chúng ta sẽ biết nên làm gì tiếp theo.
Ông Hùng thấy con có vẻ buồn bã, ông cười nói động viên:
- Con đã làm rất tốt rồi con trai, cố lên nha.
H. Anh nghe ba nói như vậy cậu rất vui, cậu trả lời:
- Dạ, ba yên tâm.
Ba cậu cười rồi nói tiếp:
- À, con học hai tuần nữa rồi sẽ nghĩ Tết vào ngày 20 tháng 2 và đi học lại vào ngày 7 tháng 3, nghe chưa.
H. Anh gật đầu trả lời:
- Dạ, con biết rồi.
Tết này nghỉ được 15 ngày à, trước tiên phải nghỉ ngơi cái đã rồi tính tiếp, H. Anh thầm nghĩ.
Và điều đó là cần thiết khi H. Anh đang thiếu năng lượng và cần bổ sung cho học kỳ tiếp theo.
Rồi mọi thứ diễn ra như thường lệ vào những ngày tiếp theo cho đến ngày thứ năm:
- Chết tiệt, sao lại như vậy.
- Là thằng rảnh hơi nào làm không biết.
Lời này được phát ra từ H. Anh, chuyện là hai ngày trước, khách hàng của H. Anh và nhỏ lớp phó Khánh Vi gửi tin nhắn đến báo, trang web của cậu tự gửi những tin rác và files rác đến máy của họ làm họ cảm thấy rất khó chịu và trở nên dần mất lòng tin, chưa kể mọi người còn lên mạng xã hội nói xấu tùm lum.
Đó là tác dụng phụ của việc dùng hàng free mà chưa tìm hiểu kỹ, H. Anh vô cùng khó chịu và tức giận vì cậu không nghĩ chuyện này lại xảy ra. Trái với cậu, nhỏ Vi thì buồn bã, nhỏ cố bình tĩnh hỏi H. Anh:
- Giờ phải làm sao đây ông?
H. Anh nhìn nhỏ Vi, lần đầu tiên cậu thấy nhỏ buồn như vậy, khuôn mặt tỏ vẻ chán nản còn giọng nói thì run run như muốn khóc, cậu trấn an bạn:
- Không sao đâu, tui về sữa lại là được à.
Nhỏ Vi có vẻ đỡ buồn hơn, nhỏ cố hỏi:
- Thật hông, sữa được hả?
H. Anh cố cười, trả lời:
- Ừm, yên tâm đi
Thật ra cậu cũng không chắc chắn 100% nhưng để Vi bớt lo và tránh ảnh hưởng tới học tập thì đành vậy..
Nhưng mặt nhỏ Vi vẫn buồn bã, nhỏ than thở:
- Nhưng mọi người đã mất lòng tin tụi mình rồi, làm sao đây, tui mệt mỏi quá ông à..
H. Anh thấy được sự bất lực trong bạn, cậu cũng cảm thấy có lỗi, cuối cùng nguyên nhân chính cũng là do cậu, cậu nói một cách buồn bã:
- Tui.. Tui xin lỗi..
Nhỏ Vi lắc đầu:
- Không phải lỗi của ông đâu..
Trên đường về nhà, tâm trạng H. Anh buồn đến lộ ra cả mặt.. cậu bước vào nhà, không lúc nào cậu không nghỉ về chuyện web bán hàng.
H. Anh leo thẳng lên gác, cầm điện thoại và bấm lia lịa tìm kiếm cái gì đó.
Sáng hôm sau, H. Anh mặt vẫn buồn bã vì cậu chưa tìm ra cách giải quyết vấn đề cho chuyện web. Thấy con buồn bã, bà Diễm hỏi:
- Sao vậy H. Anh? Ở trường có chuyện gì hả con?
H. Anh mặt vẫn buồn, trả lời mẹ:
- Dạ.. không có gì đâu mẹ.
Rồi H. Anh đi học, hôm nay thằng Tuấn được nghỉ nên nó còn đang say giấc mộng.
Khi lên trường H. Anh cũng không vui lên tý nào khi bắt gặp khuôn mặt buồn bã của nhỏ Vi. Hôm nay nhỏ không nói câu nào.
Vào giờ ra chơi, thằng Khánh thấy H. Anh lạ quá nên qua hỏi chuyện:
- Ê, mấy bữa nay mày bị cái gì vậy mày? Nhỏ lớp phó với mày giận nhau rồi hả?
H. Anh nhìn thằng Khánh chán nản không muốn trả lời. Khánh càng không hiểu nó kiếm chuyện hỏi tiếp:
- À, mà sao dạo này tao không thấy tụi bay giới thiệu sản phẩm hay bán hàng gì nữa vậy?
H. Anh nhìn thằng Khánh một lần nữa, rồi cậu đã kể toàn bộ mọi chuyện cho thằng bạn mình nghe.. Nghe xong thằng Khánh nói:
- Thì ra là vậy..
Khánh suy tư một chút rồi nói:
- Mà sao mày không đổi sang hình thức bán hàng online khác đi, tao thấy đâu nhất thiết phải cần trang web..
H. Anh chợt nhận ra là cậu đã quá tự tin vào trình của mình và cậu cứ cố tự tạo ra một thứ gì mới mẻ chưa được công nhận mà quên đi ngoài kia những bậc thầy IT đã làm ra những thứ còn tuyệt vời hơn. Cậu thốt lên:
- Phải rồi ha, sao mình không nghĩ ra ta.. Cảm ơn mày nhiều nha Khánh..
Thằng Khánh được bạn khen, nó đắc ý lắm, nó cũng vui vì thằng bạn chí cốt của nó gần như đã trở lại như mọi ngày.
Cũng nhờ có H. Anh nhắc nhở mà Khánh cũng cố gắng học tập nên cũng tiến bộ trong học kỳ vừa qua, nhưng phần lớn cũng là nhờ công ngủ chung với ba nó nữa. Khánh hớn hở nói tiếp:
- Vụ này tao sẽ giúp mày, chị hai tao là chuyên gia bán hàng online á, để tao gọi điện cho mày gặp, có gì nhờ bả chỉ vài chiêu.
H. Anh vui mừng:
- Vậy thì tốt quá, cảm ơn mày..
Chiều hôm đó sau khi ra về, H. Anh và nhỏ Vi qua nhà anh hai và chị dâu thằng Khánh, may là nhà anh hai Khánh cũng ở gần trường. Anh hai và chị dâu Khánh 5 giờ là tan làm và thằng Khánh cũng đã điện thoại trước nên ba bạn đến nhà và gặp mọi người lun không cần đợi..
- Dạ chào anh hai, chị hai, em mới tới..
Trông thằng Khánh hay quậy phá trên trường vậy mà khi gặp anh chị hai nó cứ như là bé ngoan. H. Anh thầm nghĩ.
Đây cũng là lần đầu tiên cậu gặp anh hai Khánh, anh độ khoảng 25 tuổi, tuy anh không cao lớn lắm nhưng trông rất khỏe mạnh với những bắp thịt săn chắc. Khi thấy ba người đến anh hai Khánh cười nói:
- Chào mấy đứa.
Anh hai Khánh nói tiếp:
- Thôi mấy đứa vào nhà đi.
H. Anh và nhỏ Vi đồng thanh:
- Dạ, cảm ơn anh.
Anh thằng Khánh nói với vợ:
- Em ơi, bạn thằng Khánh tới chơi nè.
Từ trong nhà bếp vọng ra:
- Em biết rồi, em ra liền.
Chị hai của Khánh thì có dáng người vừa phải, mái tóc dài ngang lưng và chị có khuôn mặt rất tươi trẻ, yêu đời. Chị cười với nhóm bạn và nói:
- Chào mấy đứa, nãy Khánh nó có điện thoại nói với chị rồi.
Anh hai và chị hai của Khánh nói chuyện luyên thuyên với đám bạn cả tiếng:
- Hình thức này rất được ưa chuộng, chỉ cần thông qua Facebook cá nhân là mấy đứa có thể bán được hàng à
- Anh, chị thấy bán hàng trên Facebook cá nhân có lợi hơn fanpage
- Tiếp cận khách hàng MIỄN PHÍ, cho tương tác cao, có thể thoải mái trò chuyện, inbox, mời mọi người mua hàng vì họ đều nằm trong danh sách bạn bè của mấy đứa.
- Dễ được khách hàng tin tưởng, nhất là các khách mua lẻ. Do vậy, tỷ lệ chốt được đơn hàng sẽ cao hơn.
- Khả năng hiển thị bài viết trên Newsfeed mọi người cao hơn so với Fanpage.
- Bán hàng trên Facebook cá nhân ổn định hơn Fanpage, không lo lắng về thanh toán, tài khoản, chính sách Facebook.