Mê gái không lối thoát![]()
Tiếc là không có gái nào mê đại hiệp. Ôi buồn
Mê gái không lối thoát![]()
Ồ, phó chỉ huy của đội Shinsengumi. Tại hạ thì thích Okita Soji: Đệ nhất kiếm sĩ của shinsengumi- mỹ nam tử đoản mệnh. Hình tượng ngôn tình đỉnh cao
Mạc mạt là bên Nhật, tại hạ không phải người Nhật, đằng gái cứ an tâm kk
Chúc mừng nàng nha, lại thắng lớn rồi![]()
Ái khanh miễn lễ, mặc quần vô đi.
Biết thế mình cũng để ngày cuối mứi gửi có phải là đại mỹ nhân không có bài 2 không. Đại hiệp bị lừa![]()
![]()
Phù Vân Mộng
Tác giả: Lunar
Bài tham gia Cuộc thi Nét Bút Tuổi Xanh Tuần 36+37+38
Chủ đề: Giọng Ngâm Tự Tình
Thể thơ: Tự do
![]()
Bản Audio do Lunar diễn đọc:
Trên nền nhạc: Tự tạo bằng AI
Lời thơ:
Một đời toan tính giữa phong sương,
Nhìn bao hào kiệt ngã ven đường.
Tri kỷ hóa thù trong chớp mắt,
Mưu sâu sao cản nổi vô thường.
Chiến thắng đến rồi, lòng trống rỗng,
Giang sơn mộng, sớm hóa tro bay.
Quyền uy đến cuối còn chi nữa,
Bàn cờ tàn, chỉ còn tốt đứng trơ
Chung trà hương lạnh không người uống,
Lửa đỏ soi hoài chẳng ấm lòng.
Đông chưa kịp tới ngoài song vắng,
Hàn khí trong tâm đã mấy trùng.
Thuở trẻ chí cao từng ẩn nhẫn,
Mỗi bậc công danh, mỗi đoạn sầu.
Lên tới đỉnh cao từng mộng tưởng
Mới hay vinh hiển cũng phù vân.
Gió cuối chiều xoáy tro tàn cuộn,
Nửa đời tranh đoạt trả về không.
Cúi xuống chỉ còn mình với bóng..
Nửa đời lẫm liệt, nửa hư không..
* * *
Bài thơ mình viết về Tư Mã Ý - một con người cả đời đi giữa toan tính và phong sương. Khen chê của thế nhân vốn chẳng còn quan trọng; cơ hội hay trung liệt, mưu sâu hay nhân nghĩa.. Đến cuối cũng chỉ còn lại đôi dòng trong sử sách.
Điều mình muốn gửi gắm chỉ có một:
Đến tận cùng vinh hiển mới hay mọi sự cũng hóa phù vân. Địa vị càng cao thì khoảng trống trong lòng càng rộng.
Kẻ cười sau cùng chưa chắc là người hạnh phúc; đôi khi chỉ là kẻ còn đứng lại để nhìn thế cuộc tàn phai.
Rốt cuộc, đời người dẫu từng rực rỡ huy hoàng hay chìm trong lặng lẽ, vẫn trở về với một chữ Không.
****Lunar***
Chào em. Chúc mừng em đã đạt giải cao nhất chủ đề kì này. Sau đây là nhận xét của BGK xin gửi đến em!
Gk1:
Bài thơ của em mang một âm hưởng trầm buồn, sâu sắc và đầy tính triết lý về nhân sinh. Nó giống như lời tự sự của một bậc tiền bối sau khi đã đi qua hết những thăng trầm, vinh nhục của cuộc đời để rồi nhận ra sự hư ảo của quyền lực và danh vọng.
Xuyên suốt bài thơ là sự tương phản gay gắt giữa những thứ người ta hằng khao khát và thực tại phũ phàng. Sự đối lập giữa cái có và cái không. Nỗi cô độc của kẻ chiến thắng, mà nỗi cô đơn ở đây không phải vì thiếu vật chất, mà là sự thiếu vắng tâm giao. Trà vẫn thơm nhưng lạnh vì thiếu người đối ẩm, lửa vẫn đỏ nhưng không sưởi ấm được hàn khí trong tâm. Cái lạnh từ bên trong lòng người luôn đáng sợ hơn cái lạnh của mùa đông sắp tới.
Bài thơ là một bức tranh thủy mặc buồn về một kiếp người tài hoa nhưng cô độc. Nó nhắc nhở chúng ta rằng: Đỉnh cao đôi khi không phải là nơi để tận hưởng, mà là nơi để nhận ra sự nhỏ bé của con người trước dòng thời gian.
Nói về audio thì:
- Có đầu tư.
- Giọng đọc hay. Có nội lực, thực sự vô cùng hợp để làm phát thanh viên luôn á.
- Hình ảnh, nhạc đệm ấn tượng.
Góp ý thì thế này:
- Mới vô em hãy mở màn Intro bằng đàn tranh và nhị hồ nha. Để nó khớp lời ngâm thì em chuẩn bị prompt chi tiết luôn. Đoạn nào cao trào, bao nhiêu giây thì em chịu khó ghi lại để khi thu em nhớ và em diễn ngâm vô.
- Giọng em hay nhưng ngâm thì phải giữ hơi tí, để nó liền mạch câu sau. Khi mình nghỉ để thở thì nhạc nó len vô, giống mình hát á. Như em nghỉ hơi để chờ nhạc thì khoảng nghỉ đó nó bị ngắt ra nên nó gián đoạn. Cảm giác nó bị rời rạc ấy.
Nói chung bài này xét về góc độ giải nhất thì ok.
Gk2:
- Nội dung: Có ý tưởng, nhưng diễn đạt bố cục chưa rõ ràng
- Chưa nêu bật được chân dung nhân vật muốn nói đến, còn quá chung chung
- Theo thể thất ngôn tứ tuyệt nhưng gieo vần lúc có lúc không
- Giọng đọc vẫn là cái gì đó rất cuốn hút, nghe mà nổi hết cả da gà, tự sự sâu lắng day dứt
Gk3:
Em đầu tư rất nhiều. Dù chưa quá xuất sắc về nội dung nhưng tôi thích chất giọng của em. Rất có năng khiếu và đài từ tốt.