4,805 ❤︎ Bài viết: 207 Tìm chủ đề
2913 28
Tác phẩm: Phồn hoa hóa tro tàn

Tác giả: Bán Yêu Khuynh Thành

Thể loại: Ngôn tình, ngược, nữ cường

Link góp ý:

[Thảo luận - Góp ý] - Các tác phẩm của Bán Yêu Khuynh Thành

K0hPbTy_d.webp

Văn án:

Hắn là Tam Vương gia của Nạp Lan quốc vốn chỉ lợi dụng con gái duy nhất của Tô tướng quân - Tô Tử Diệp để đăng cơ hoàng đế nhưng không ngờ hắn lại yêu nàng. Nhưng cuối cùng hắn vì lo sợ gia tộc của nàng mà phản bội nàng, khiến gia tộc nàng suy vong. Nàng từ đó vứt bỏ hết tình yêu quyết tâm trả thù cho gia tộc.
 
Last edited by a moderator:
4,805 ❤︎ Bài viết: 207 Tìm chủ đề
Chương 1: Ám sát

Nạp Lan quốc năm thứ 30,

Trong Mộc Thanh lâu - tửu lâu nổi tiếng nhất kinh thành của Nạp Lan quốc, một thân nam y màu lam ngồi phe phẩy chiếc quạt giấy trong tay phía dưới đang một mình thưởng thức rượu, ánh mắt hờ hững nhìn một đám nữ nhân đang múa qua múa lại một cách nhàm chán. Gương mặt hắn lộ ra nụ cười như có như không khiến chúng nữ tử trong tửu lâu hò hét một phen. Hắn mang vẻ đẹp khiến cả đám nam nhân và nữ nhân đều phải ghen tị, sườn mặt hoàn mĩ, làn da trắng như ngọc mịn màng muốn búng ra sữa, đôi mắt anh đào trong veo tĩnh lặng như nước mùa thu, khi chớp mắt hàng lông mi cong vút như cánh bướm dập dờn

Trong lúc đang nhàm chán chuẩn bị rời đi thì một hồng y nữ tử tiến đến chỗ hắn

- "Công tử! Người uống với Tuệ Nhi một ly đi". Giọng nói ngọt ngào, thân hình gợi cảm lắc cái éo thon mang theo mùi hương quyến rũ khiến bất cứ nam nhân nào cũng phải mềm lòng nhưng chỉ tiếc..

Vốn định từ chối nhưng bên kia lại thêm một đợt reo hò ủng hộ nên hắn không để ý uống cạn chén rượu để nhanh chóng trở về mà không biết bên kia có một ánh mắt đang chăm chú nhìn bên này qua tấm rèm mỏng.

Trong bóng đêm, thân nam y một mình bước đi với vẻ mặt không mấy thoải mái. Đúng, từ sau khi uống chén rượu kia hắn liền cảm thấy không ổn, bước chân càng nhanh hơn. Chỉ cần qua một đoạn nữa sẽ đến nhưng lúc này lại có một đám hắc y nhân bịt kín mặt xông ra, tên cầm đầu lớn giọng

- "Tô đại tiểu thư, đêm khuya còn một mình chốn này sao?". Trong giọng nói có vài phần cợt nhả nhưng lại phảng phất lộ ra sát khí.

Quan trọng hơn chúng biết nàng là Tô Tử Diệp - con gái duy nhất của Tô đại tướng quân, vì ham chơi nên cải nam trang trốn ra ngoài "hóng gió"

- "Mẹ kiếp! Chắc chắn hôm nay ra cửa bước chân trái rồi". Tô Tử Diệp thầm mắng một câu.

Đừng hỏi vì sao một tiểu thư lá ngọc cành vàng lại biết chửi thề. Nàng vốn là con nhà võ tướng lại ham chơi phá phách nên thô lỗ một chút cũng không có gì quá đáng.

Tô Tử Diệp lạnh mặt nhìn đám hắc y nhân âm thầm rút chủy thủ bên hông ra, vốn dĩ chỉ đưa phòng thân nhưng không ngờ cuối cùng lại phải dùng đến, Tô Tử Diệp biết mấy người này không có ý đàm phán nên cũng không nhiều lời chỉ lạnh nhạt phun ra một câu:

- "Tới đi." Khoé miệng nàng khẽ nhếch lên nhưng trong lòng đã thấy không ổn từ lâu. Ly rượu kia có vấn đề nhưng bây giờ có hối hận cũng không kịp.

Đám hắc y nhân cũng không muốn làm mất thời gian nên một mực xông lên. Công phu của Tô Tử Diệp tốt hơn chúng nghĩ nhiều, nàng một thân cùng chủy thủ sắc bén chiêu thức nhanh gọn xử lý một nửa đám hắc y nhân. Chỉ là lúc này thuốc trong chén rượu đã phát tác công hiệu, Tô Tử Diệp chỉ thấy một tràng hoa mắt, đầu đau như có gai đâm vào. Ngay lúc phân tâm liền bị kiếm đối phương cắt qua cánh tay đau nhói, máu tươi ấm nóng chảy ra.

Tô Tử Diệp vẫn gắng gượng, một nữ tử khuynh quốc khuynh thành một thân nam y đầy máu nhìn thế nào cũng thấy xót xa. Đúng lúc Tô Tử Diệp sắp không trụ nổi thì trong bóng đêm ba thân ảnh xuất hiện ngay trước mặt nàng. Nhìn cách ăn mặc có thể đoán ra kẻ đi đầu - một nam nhân mặc trường bào đỏ rực là chủ nhân, hai kẻ còn lại một thân hắc y là hộ vệ của hắn.

Nam nhân mặc trường bào tiến lên đỡ lấy Tô Tử Diệp đang lảo đảo nhỏ giọng nói bên tai nàng

- "Yên tâm ta không có ý hại ngươi. Xử lý hết bọn chúng đi". Hiển nhiên câu trước là nói với Tô Tử Diệp còn câu sau là nói với hai hộ vệ, trong giọng nói có chút tùy ý. Tô Tử Diệp tuy không tin tưởng lắm nhưng bây giờ nàng không còn sự lựa chọn. Tô Tử Diệp ngửa mặt lên trời "hỏi thăm" thân thiết một lượt các vị ở trên rồi rũ mắt xuống.

Hại hộ vệ thân thủ tốt liền rất nhanh giải quyết hết đám hắc y nhân. Đám hắc y nhân đến lúc chết vẫn chưa hiểu chuyện gì xảy ra đã phải đi chầu Diêm Vương. Chúng chỉ nhận tiền làm theo ý đối phương nhưng không ngờ lại bỏ mạng.

Tô Tử Diệp lúc này đã gồng hết mình, dần dần mất đi ý thức. Tên nam nhân ôm lấy Tô Tử Diệp khoé miệng hơn cong lên đắc ý nói với hai hộ vệ

- "Đi. Chúng ta ghé thăm Tô phủ một chuyến". Rồi hắn bế Tô Tử Diệp ung dung ngồi vào xe ngựa đã chuẩn bị sẵn ở gần đó.

Hai hộ vệ: . Chủ nhân chúng ta làm vậy có ổn không. Tuy nhiên lời này họ chỉ trao đổi bằng ánh mắt chứ không dám nói ra.

Hết chương 1
 
Chỉnh sửa cuối:
4,805 ❤︎ Bài viết: 207 Tìm chủ đề
Chương 2: Ân tình

Trong xe ngựa, Nạp Lan Thiên Trác ôm lấy Tô Tử Diệp, bóng đêm như bao trùm lấy hai thân ảnh. Hắn chính là Tam Vương gia cao cao tại thượng của Nạp Lan quốc - Nạp Lan Thiên Trác. Nương theo ánh trăng, hắn nhìn thật kĩ nữ tử trong lòng. Nàng thở rất khẽ, thỉnh thoảng nhíu chặt mày lại tỏ vẻ đau đớn khó chịu.

Chính Nạp Lan Thiên Trác cũng phải thừa nhận rằng Tô Tử Diệp rất đẹp, nàng có vẻ đẹp khuynh quốc khuynh thành, dù một thân nam trang cũng không thể làm lu mờ đi vẻ đẹp đó. Bất giác hắn đưa tay lên nhẹ nhàng chạm nhẹ vào khuôn mặt nhỏ nhắn đang nhăn nhúm vì khó chịu. Một cảm giác mịn màng mát lạnh truyền đến tay hắn, hơi thở thiếu nữ bao trùm cả cỗ xe ngựa. Bỗng lòng hắn nảy lên như có một cọng lông mềm mại quẹt qua. Hắn giật mình, lấy lại sự tỉnh táo và lý trí, bỗng chốc khôi phục dáng vẻ lạnh nhạt tùy ý dường như kẻ lúc nãy không phải là hắn.

Hắn hiểu rõ hơn bất cứ ai, hắn sinh ra trong hoàng cung, ngay từ nhỏ đã được mẫu phi hắn dạy rằng không được động lòng mới có thể làm nên đại nghiệp. Những thứ xảy ra hôm nay đều nằm trong dự đoán của Nạp Lan Thiên Trác. Duy chỉ có việc về võ công của Tô Tử Diệp khiến hắn có chút bất ngờ. Hắn nghĩ nàng là con nhà võ tướng sẽ có chút võ phòng thân nhưng không ngờ thân thủ nàng lại tốt như vậy.

Nếu lúc này Tô Tử Diệp nghe được tiếng lòng của hắn chắc chắn sẽ nhảy dậy đánh thật mạnh vào đầu hắn mà kiêu ngạo nói rằng

- "Không phải vì lý rượu kia thì ngay cả ngươi và hai hộ vệ kia cũng không phải đối thủ của bản tiểu thư".

Xe ngựa dần chậm lại rồi dừng hẳn trước cổng phủ, bên trên uy nghiêm đề hai chữ "Tô Phủ". Một tên hộ vệ bên ngoài hơi khom người thái độ cẩn trọng bẩm báo với người bên trong

- "Vương gia! Đã đến Tô phủ."

Nạp Lan Thiên Trác chỉnh lại y phục, nhẹ nhàng bế Tô Tử Diệp ra khỏi xe ngựa hất hất cằm ý bảo hộ vệ gõ cửa. Hộ vệ thấy thế lập tức tiến lên gõ ba cái.

Đã đêm khuya nhưng bên trong Tô phủ vấn đèn đuốc sáng trưng, người hầu toán loạn vừa chạy vừa gọi

- "Đại tiểu thư! Đại tiểu thư! Người ở đâu rồi"

Tô đại tướng quân và Tô phu nhân thì khuôn mặt đầy lo lắng. Nha đầu nhà họ đêm khuya lại không thấy đâu, nếu không phải bên trong bỗng có tiếng động lạ thì họ cũng không phát hiện ra. Đúng lúc này tên hạ nhân gác cổng hấp tấp chạy vào bẩm báo

- "Thưa tướng quân thưa phu nhân, bên ngoài có một công tử mặc trường bào đỏ nói muốn gặp tướng quân". Tô đại tướng quân nghĩ nghĩ một chút rồi nhìn về phía Tô phu nhân, cả hai người ăn ý cùng gật đầu. Tô đại tướng quân nhìn về phía tên gác cổng

- "Ngươi đi mở cổng. Ta và phu nhân sẽ tự mình nghênh đón." Giọng nói tràn đầy sự bất an.

Cổng lớn Tô phủ, Tô đại tướng quân và Tô phu nhân đang xúc động tới mức muốn đánh người. Con gái bảo bối của họ một thân nam trang, người đầy vết thương đan xen mùi máu đang được một nam tử bế trên tay. Mà nam tử này không ai khác lại là Tam Vương gia - kẻ nổi tiếng khắp kinh thành về đào hoa lãng tử ăn chơi. Mà lúc này vì thuốc chưa hết tác dụng nên trông Tô Tử Diệp ngoan ngoãn như một con mèo nằm trong lòng Nạp Lan Thiên Trác.

Vợ chồng Tô đại tướng quân lấy lại tinh thần chào hỏi khách sáo với Nạp Lan Thiên Trác xong rồi nhìn về con gái bảo bôi của họ:

- "Tam Vương gia, không biết chuyện này..". Giọng nói tràn đầy nghi ngờ và sự không vui

Nạp Lan Thiên Trác hiểu suy nghĩ của Tô đại tướng quân, hắn nặn ra một nụ cười chuẩn mực đáp lại

- "Tô đại tướng quân không cần lo lắng, Tô tiểu thư gặp phải thích khách bị thương. Bản Vương đi qua tiện đường giúp đỡ một tay. Vì không muốn gây hiểu nhầm nên đêm khuya mạo muội đến phủ Tướng quân. Tô đại tướng quân yên tâm, Tô tiểu thư chỉ bị thương ngoài da, vì trúng thuốc nên giờ vẫn chưa tỉnh."

Vợ chồng Tô tướng quân lúc này mới vứt được tảng đá trong lòng, sai hai tỳ nữ lên đỡ Tô Tử Diệp. Tô đại tướng quân hơi khom người

- "Đa tạ Tam Vương gia đã giúp tiểu nữ một mạng, ân tình này cả đời vi thần sẽ không quên. Không biết Vương gia có yêu cầu gì không hay là Vương gia vào phủ uống trà rồi nói chuyện".

Nạp Lan Thiên Trác vẻ mặt đầy tùy ý buông một câu

- "Đêm đã khuya bản Vương không làm phiền phủ Tô đại tướng quân nữa. Còn về ân tình này bản Vương sẽ giữ lại, mong rằng đến lúc đó Tô tướng quân giữ lời". Nói xong hắn xoay người tiêu sái rời đi nói với hai hộ vệ

- "Hồi phủ"

Tô đại tướng quân cảm thấy đại sự không ổn nhưng vẫn lớn giọng:

- "Cung tiễn Tam Vương gia hồi phủ".

Vợ chồng Tô đại tướng quân thở dài một hơi rồi cùng nhau gấp rút bước vào phủ

Hết chương 2
 
Chỉnh sửa cuối:
4,805 ❤︎ Bài viết: 207 Tìm chủ đề
Chương 3: Tặng quà

Tô phủ, Tô Tử Diệp nằm trên giường gương mặt tái nhợt vì mất máu. Bên cạnh là một lang y đang bắt mạch. Lang y là một người lớn tuổi, mặt đầy nếp nhăn nhẹ vuốt vuốt bộ râu bạc phơ đứng dậy bước ra cửa gặp vợ chồng Tô tướng quân

- "Tô đại tướng quân, Tô phu nhân". Trong lời nói mang theo sự cung kính.

Tô đại tướng quân lên tiếng trước:

- "Mời đại phu cứ nói". Trên mặt tướng quân tràn đầy vẻ lo lắng, một tay khẽ vỗ nhẹ an ủi Tô phu nhân bên cạnh.

Lang y cũng không vòng vo:

- "Xin tướng quân và phu nhân cứ yên tâm. Tô tiểu thư chỉ bị thương ngoài da, vết thương có hơi sâu nên mất máu khá nhiều. May mà đã được cầm máu kịp thời nên không nguy hiểm đến tính mạng. Chỉ cần để tiểu thư nghỉ ngơi bồi bổ sẽ nhanh chóng khoẻ lại."

Tô đại tướng quân ra lệnh cho quản gia dẫn lang y rời đi kèm theo một túi bạc.

Vợ chồng Tô tướng quân nóng lòng bước nhanh vào phòng để xem con gái bảo bối của họ. Nhìn con gái thần sắc nhợt nhạt nằm bất động trên giường Tô phu nhân không kìm được nước mắt mắng một câu

- "Nha đầu thối, sao con không thể để mẫu thân ta yên tâm một chút nào vậy." Nói xong thì ngồi xuống bên giường ôm lấy Tô Tử Diệp khóc nức nở.

Tô đại tướng quân thở dài, đáy mắt tràn đầy sự đau lòng vỗ nhẹ lên vai Tô phu nhân an ủi

- "Không phải đại phu đã nói không sao rồi sao. Nàng đừng quá lo lắng mà ảnh hưởng tới sức khỏe."

Nói xong Tô đại tướng quân dặn dò chu đáo mấy nha hoàn đắp thuốc cho con gái. Công vụ bận rộn, con gái đã không đáng ngại nên Tô tướng quân đành quay về xử lý việc còn lỡ dở. Tô phu nhân một mực muốn ở lại chăm sóc con gái nên Tô tướng quân cũng không nỡ ép bà.

Tô đại tướng quân đi rồi, Tô phu nhân cùng mấy nha hoàn cởi y phục của Tô Tử Diệp ra. Vết thương vừa sâu vừa dài nổi bật trên làn da trắng nõn, bên trên còn lưu lại vết máu đã khô. Mắt thấy một cảnh này, Tô phu nhân vốn đã bình tĩnh lại không kìm được mà khóc, đôi mắt vừa đó hoe vừa sưng lên.

Tô phu nhân tự tay mình cẩn thận lấy nước ấm lau sạch vết thương cho Tô Tử Diệp. Thấy miệng vết thương đã sạch sẽ, Tô phu nhân liền sai người đem thuốc đến tự mình đắp lên. Tô Tử Diệp thỉnh thoảng nhíu mày vì đau nhưng vẫn chưa tỉnh lại.

Sáng sớm hôm sau, trước cửa lớn Tô phủ. Hạ nhân đang quét dọn trước cổng thì thấy có một hộ vệ khuôn mặt không chút cảm xúc đi về phía cổng Tô phủ, trên tay hắn là một hộp quà bọc giấy màu đỏ đến chói mắt, trên đó có in hoa văn kì lạ cổ quái nhưng trông rất đẹp mắt.

Hắn im lặng đứng trước cổng nghĩ nghĩ một lúc. Chủ nhân chỉ bảo hắn đến tặng quà cho vị Tô tiểu thư kia cũng không bảo hắn tặng kiểu nào. Nghĩ vậy hắn cũng không động não nữa, tiến lên trước mặt tên lính canh cổng thẳng tay nhét hộp quà vào lòng tên lính rồi lạnh nhạt phun ra một câu:

- "Tam Vương gia có chút thành ý gửi đến Tô tiểu thư". Nói xong hắn dứt khoát quay người rời đi.

Tên lính gác cảm thấy mình vẫn chưa tỉnh ngủ. Mới sáng sớm mà Tam Vương gia đã đến tặng quà cho tiểu thư nhà họ. Chắc chắn là giả, là giả. Chẳng lẽ là mở mắt sai cách

Nhắm mắt

Mở ra.

Tầm mắt dừng trên hộp quà trong lòng. Ôi mẹ ơi, đúng là thật rồi.

Tên còn lại không nhịn được nữa chạy qua đánh mạnh vào đầu tên kia một phát

- "Còn không mau đưa vào cho tướng quân". Lúc này tên kia mới hoàn hồn "úi da" một tiếng rồi nhanh chóng ôm hộp quà chạy như tên phóng vào bên trong.

Tô đại tướng quân đang cầm giáo luyện tập ở trong sân nghe tên lính bẩm báo không sót một chữ mà suýt nữa trật tay đâm mũi giáo vào chân. Thiên hạ sắp đại loạn à? Sao vị kia có thể đem đồ đến tặng cho con gái bảo bối của ông chứ. Chắc chắn là mơ rồi. Không đúng, phải là gặp ác mộng rồi.

Tô đại tướng quân cho tên lính lui ra rồi âm thầm nhéo đùi mình một cái rồi "úi" lên một tiếng. Trời ạ! Không phải là mơ.

Tô đại tướng quân cầm lấy hộp quà đến ngồi chỗ chiếc ghế gần đó suy tư một hồi. Nghĩ mãi Tô đại tướng quân chỉ có thể đưa ra kết luận: Có khả năng vị kia đêm qua thấy Tiểu Diệp của ông khuynh quốc khuynh thành nên đã có ý đồ với con bé. Con gái ông sắp gây ra họa rồi chăng

Diệp gây họa đang hôn mê: . Xinh đẹp cũng là lỗi của cô sao.

Tô đại tướng quân phát sầu lên, nhìn trời hi vọng vị kia chỉ là tạm thời ấm đầu. Ông chỉ muốn nhi nữ của ông gả vào một nhà bình thường an ổn sống hết quãng đời chứ không phải sa chân vào chốn hang hùm miệng cọp kia. Phải biết vị kia cũng không vô dụng chỉ biết ăn chơi như vẻ bề ngoài. Ông không muốn con gái bảo bối phải sống chung với kiểu người thâm sâu như vậy một đời

Tô đại tướng quân lấy lại bình tĩnh, giao hộp quà cho nha hoàn tùy thân của Tô Tử Diệp dặn dò

- "Lúc nào tiểu thư tỉnh lại thì giao cho tiểu thư. Cứ nói là Tam Vương gia tặng".

Tô đại tướng quân nói xong thì đăm chiêu suy nghĩ. Nha hoàn thức thời ôm hộp quà lui ra, trên mặt tràn vẻ nghi hoặc. Tiểu thư sao lại chọc đến vị kia rồi. Trong lúc em không có mặt tiểu thư lại làm ra việc gì rồi. Một thân đầy thương tích thì thôi đi, giờ còn dây dưa với cả Tam Vương gia của Hoàng thất.

Hết chương 3.
 
Chỉnh sửa cuối:
4,805 ❤︎ Bài viết: 207 Tìm chủ đề
Chương 4: Tỉnh lại

Lạc Hoa viên của Tô phủ - nơi ở của Tô Tử Diệp

Trong phòng thiếu nữ trên giường khẽ nhíu mày. Đôi mắt nặng trĩu mở ra, đầu đau như búa bổ. Khuôn mặt vì khó chịu mà nhăn nhó thành một nhúm. Nhìn thế nào cũng thấy có chút đáng yêu.

Tô Tử Diệp nhìn khắp một lượt trên trần nhà xác định là phòng mình thì nhẹ thở phào một hơi bình tĩnh nhớ lại chuyện xảy ra tối hôm qua. Vì lúc đó trời quá tối nên nàng không nhìn rõ được khuôn mặt nam nhân kia. Đang tính chống người ngồi dậy thì toàn thân truyền đến cảm giác đau đớn khiến nàng rên lên một tiếng. Nàng lại bất lực nằm xuống từ bỏ ý định ngồi dậy. Lúc này Tô Tử Diệp mới để ý bên cạnh giường là mẫu thân nàng đang ngủ, khuôn mặt đầy vẻ mệt mỏi.

Tô Tử Diệp không nỡ nhìn, nàng khẽ lay mẫu thân mình dậy. Tô phu nhân vốn chỉ chợp mắt một chút nghe tiếng động liền tỉnh lại. Thấy con gái đã tỉnh đang nắm lấy tay bà, trên gương mặt tái nhợt nở một nụ cười khiến bà mừng đến rơi nước mắt

- "Tiểu Diệp! Con tỉnh lại rồi. Tốt quá! Tốt quá rồi! Con có cảm thấy chỗ nào cảm thấy không khoẻ không.. bala.. bala"

Tô phu nhân hỏi một tràng khiến Tô Tử Diệp ong ong cả đầu. Nàng cầm lấy tay mẫu thân mình vỗ nhẹ nói

- "Mẫu thân. Con gái không sao. Mẫu thân nên về nghỉ ngơi đi, con không muốn thấy người vì con mà đổ bệnh. Đến lúc đó phụ thân lại lôi con ra đánh dập mông mất."

Tô phu nhân bật cười nhìn con gái mình

- "Nha đầu thối. Xem đến lúc khoẻ lại phụ thân con trị con thế nào". Trong mắt tràn đầy yêu chiều.

Tô phu nhân vốn định ở lại thêm một chút nhưng thái độ Tô Tử Diệp cứng rắn nên đành quay về tìm lão gia nhà mình nhưng Tô đại tướng quân đã đi vào Cung thượng triều.

Tô Tử Diệp nằm trên giường sai nha hoàn làm việc

- "Tiểu Nhu! Đến đây giúp ta thay thuốc". Tô Tử Diệp có 2 nha hoàn tùy thân là Tiểu Nhu và Tiểu Đào.

Tiểu Nhu nghe tiểu thư nhà mình gọi thì nhanh nhẹn chạy vào. Tiểu Nhu thay thuốc xong, nghe lời Tô Tử Diệp đỡ nàng ngồi dậy thì lui ra ngoài.

Lúc này Tô Tử Diệp lấy lại vẻ mặt nghiêm túc, giọng nói không nóng không lạnh

- Huynh vào đi.

Lập tức một thân ảnh màu đen nhanh chóng đi vào, thái độ kính cẩn hơi cúi người

- Bạch Dạ tham kiến tiểu thư.

Nam tử một thân hắc y, gương mặt đeo một chiếc mặt nạ làm bằng vàng che đi nửa khuôn mặt. Giọng nói vô cùng dễ nghe nhưng khiến người ta cảm thấy có chút lạnh.

Tô Tử Diệp khẽ gật đầu.

- Nói chuyện với ta huynh không cần mang theo mặt nạ.

Bạch Dạ nghe vậy tháo chiếc mặt nạ xuống. Lập tức một gương mặt tuyệt phẩm hiện ra. Mắt phượng, mày rậm, da trắng trông còn đẹp hơn cả nữ nhân. Nhưng trên gương mặt lại không mang bao nhiêu cảm xúc, lạnh lẽo như một khối băng tản ra khí lạnh.

Tô Tử Diệp hài lòng nhìn hắn hơi mỉm cười. Đây là hộ vệ đắc lực nhất của nàng. Hắn cùng 2 nha hoàn từ nhỏ đã ở bên cạnh cùng nàng trưởng thành. Ai nấy đều xinh đẹp đáng yêu nhưng đó là trong mắt Tô Tử Diệp. Bạch Dạ từ nhỏ đã rất đẹp, Tô Tử Diệp liền đánh chủ ý lên hắn cướp về làm của riêng. Trong Tô phủ này, Bạch Dạ chỉ thua mỗi công phu của nàng, tuy nhiên điều này ngoài nàng, Bạch Dạ và hai nha hoàn kia thì không ai biết.

Tô Tử Diệp nhẹ giọng hỏi

- Chuyện ta giao cho huynh đã làm đến đâu rồi?

Bạch Dạ nghe tiểu thư hỏi chính sự liền thẳng lưng báo cáo

- Thuộc hạ đã tìm được 50 người theo yêu cầu của tiểu thư. Việc sắp xếp chỗ ở thì tiểu thư có thể gọi Tiểu Đào.

Tô Tử Diệp gật đầu hài lòng rồi gọi Tiểu Đào vào. Nhiệm vụ này cô giao cho Bạch Dạ và Tiểu Đào đi làm. Chính vì vậy đêm qua không có Bạch Dạ đi cùng mới xảy ra tình huống kia.

Tiểu Đào khuôn mặt dễ thương, ánh mắt lanh lợi tiến vào

- "Tiểu thư cho gọi em ạ." Giọng nói trong veo, khuôn miệng tươi tắn

Tô Tử Diệp gật đầu.

- Chuyện ta giao em làm đến đâu rồi.

Tiểu Đào nhanh nhảu đáp với vẻ tự tin

- Tiểu thư yên tâm. Em đã sắp xếp ổn thỏa cho bọn họ nơi tiểu thư chỉ định. Bọn họ đều không muốn lang thang nữa nên đều đã đồng ý.

Nói xong thì ngồt bệt xuống bên giường Tô Tử Diệp, đôi mắt lướt qua một lượt trên người cô.

- "Tiểu thư! Lúc em với Bạch Dạ ca không ở đây sao người lại thành ra cái dạng này rồi." Đôi mắt long lanh nổi lên một tầng sương.

Bên cạnh Bạch Dạ cũng đang đợi câu trả lời của cô. Tiểu thư võ công cao cường sao lại thành ra thế này được. Chắc chắn có uẩn khúc.

- "Trong lúc không để ý bị người ta bỏ thuốc. Trên đường hồi phủ lại gặp phải thích khách". Tô Tử Diệp vừa xoa đầu Tiểu Đào vừa nói với giọng hờ hững như người bị thương không phải là nàng.

Tiểu Đào bỗng nhiên nhảy dựng lên làm Tô Tử Diệp và Bạch Dạ giật mình

- "Em bị ma nhập à". Tô Tử Diệp nghi ngờ nhìn Tiểu Đào.

- "Em còn lâu mới bị mà nhập ấy. Người nói xem sao người gặp thích khách lại dây dưa đến cả Tam Vương gia rồi."

Tô Tử Diệp nghe xong trợn tròn mắt

- "Em đừng tưởng ta vừa tỉnh dậy đầu óc không tỉnh táo mà gạt ta nhé."

Tiểu Đào không chịu thua chạy đi lấy hộp quà rồi đưa cho Tô Tử Diệp

- "Thế tại sao vị kia lại đến tận cửa tặng quà cho người. Em còn nghe nói đêm qua người là được một nam nhân cứu vê. Chắc chắn là vị kia rồi."

Tô Tử Diệp thầm than. Thôi xong thì ra đêm qua người cứu cô lại là Tam Vương gia.

Hết chương 4.
 
Chỉnh sửa cuối:
4,805 ❤︎ Bài viết: 207 Tìm chủ đề
Chương 5: Tô Hàn

Tô Tử Diệp cho Tiểu Đào ra ngoài chỉ để lại một mình Bạch Dạ. Nàng ngắm nhìn chiếc hộp màu đỏ trong tay bắt đầu nghi ngờ cuộc đời.

Tên trăng hoa Tam Vương gia kia cứu cô một mạng thì cũng thôi đi. Bây giờ còn tặng quà cho cô. Tô Tử Diệp thong thả mở chiếc hộp. Bên trong cũng không có gì quá đáng. Trên cùng là một lá thư, bên dưới là mấy lọ thuốc. Có vẻ là thuốc quý của các vị Hoàng thất. Tô Tử Diệp nhàm chán gạt sang một bên. Không thèm dùng, ai biết hắn có bỏ thuốc độc vào không chứ. Dùng đồ của chính mình vẫn yên tâm hơn.

Bạch Dạ đem mấy lọ thuốc cất đi. Tô Tử Diệp lúc này mới mở lá thư ra. Chữ viết rồng bay phượng múa, không hổ là Tam Vương gia. Nhưng nội dung bên trong thực sự khiến Tô Tử Diệp muốn cầm kiếm đi chém người

Cái gì mà có duyên, nếu không ngại có thể lấy thân báo đáp..

Liêm sỉ đâu hả, dáng vẻ cao cao tại thượng bị cún gặm mất rồi à. Hắn không sợ Hoàng đế mà thấy sẽ lôi hắn ra chém đầu à. Tô Tử Diệp lại thân thiết "thăm hỏi" 18 đời tổ tông của Nạp Lan Thiên Trác.

Bạch Dạ bên cạnh nhìn gương mặt lúc đỏ lúc xanh của tiểu thư nhà mình thì chỉ biết im lặng. Tam Vương gia thành công làm tiểu thư nhà họ tức giận rồi.

Tô Tử Diệp ổn định lại tâm tình nói với Bạch Dạ

- "Khi nào ta khoẻ lại, chúng ta sẽ gặp Tam Vương gia một chút. Trả phần ân tình này cho xong"

Bạch Dạ chỉ "Vâng" một tiếng rồi lại im lặng. Tô Tử Diệp cũng không tiếp tục chủ đề này nữa.

- "Ta muốn tìm thêm khoảng 150 người nữa để bồi dưỡng một thể, huynh làm được không?" Tô Tử Diệp hỏi bất ngờ nhưng Bạch Dạ không hề lúng túng

- "Ta có thể nhưng phải cần thời gian". Bạch Dạ nhanh gọn đáp

Tô Tử Diệp biết việc này cần thời gian nên cũng không đòi hỏi quá đáng. Thấy Bạch Dạ có chút rối rắm bên kia, tuy chỉ lướt qua nhưng vẫn bị Tử Diệp bắt gặp

- "Huynh muốn nói gì cứ nói"

Bạch Dạ hơi bất ngờ nhưng vẫn trả lời

- "Tiểu Thư làm như vậy có ổn không. Dù sao việc này nếu bị phát hiện sẽ gây rắc rối lớn cho người." Hắn nói vô cùng cẩn thận. Dù biết tiểu thư làm việc chu toàn nhưng hắn vẫn lo cho nàng.

Tô Tử Diệp nghe vậy chỉ hơi cười nhạt, một lúc sau mới chậm rãi nói

- "Ở dưới chân Thiên Tử mà không có chút phòng bị này ta không yên tâm được. Nếu mọi chuyện đều tốt đẹp thì xem như là nơi để ta kiếm tiền. Nhưng lỡ may xảy ra chuyện ngoài ý muốn thì đến lúc đó ta sẽ không phải hối hận. Phụ thân một lòng với Hoàng Thất nên không thể để phụ thân biết chuyện. Huỳnh hiểu ý ta không?"

- "Là tiểu thư suy nghĩ chu đáo". Bạch Dạ cũng không ý kiến thêm. Nếu ý tiểu thư đã quyết thì hắn sẽ lấy cả mạng sống để giúp nàng hoàn thành.

Đúng lúc Tô Tử Diệp còn định nói gì đó thì có một thân ảnh mặc đồ tướng quân vọt vào cũng không thèm nhìn lấy Bạch Dạ mà chạy thẳng đến trước giường Tô Tử Diệp. Ánh mắt không kiêng nể nhìn Tô Tử Diệp trên xuống một lượt. Tô Tử Diệp bị đọa cho nhảy dựng lên

- "Đại ca của ta ơi! Huynh muốn hù chết muội phải không?".

Lúc này Tô Hàn mới nhận ra mình hơi thất thố, hắn gãi đầu miệng cười cười khiến hắn trông càng đẹp và đáng yêu hơn.

- "Không phải là ta lo lắng cho muội sao. Nói nhanh kẻ nào dám hành muội ra nông nỗi này. Đại ca đem đại quân đi dẫm chết hắn." Hắn vừa nói vừa vỗ ngực ra vẻ ta đây muốn đòi lại công đạo cho muội muội nhà mình.

Đây rõ ràng là thái độ vui vẻ khi thấy người gặp nạn. Tô Tử Diệp trơn trừng mắt

- Chết hết rồi. Muốn dẫm chết thì huynh tìm Diêm Vương mà hỏi.

Nếu không phải đang bị thương thì Tô Tử Diệp đã nhảy xuống giường đánh cho Tô Hàn một trận.

Tô Hàn là con trai của đại bá cô. Nhưng đại bá cô và đại bá phụ đoản mệnh nên Tô Hàn từ nhỏ đã ở trong Tô phủ. Tô phủ cũng xem như có thêm một đại thiếu gia. Tô Hàn thiên phú rất tốt, tính tình hiền lành nhưng quyết đoán. Mỗi tật xấu là thích chọc ghẹo Tô Tử Diệp. Tô Hàn bây giờ là tướng quân dưới trướng Tô đại tướng quân rất được mọi người coi trọng.

Tô đại tướng quân không có con trai nên cũng hao tốn không ít công sức bồi dưỡng Tô Hàn. Sau này Tô phủ cũng chỉ có thể giao lại cho hắn.

Tô Hàn lúc này mới nhìn sang phía Bạch Dạ đã đeo mặt nạ lên giọng nói bỗng trầm thấp

- Ngươi là hộ vệ thân cận của Diệp Diệp sao lại để muội ấy ra nông nỗi này.

Bạch Dạ khom người cúi đầu

- "Là thuộc hạ tắc trách. Mong tiểu thư trách phạt."

Tô Tử Diệp không nhịn được nữa nhéo mạnh Tô Hàn

- "Ai cho phép huynh ở đây thị uy với người của muội hả. Bạch Dạ giúp muội giải quyết một số việc nên tối qua mới không đi cùng muội." Nói xong thì quay sang nhìn Bạch Dạ

- "Người của ta đừng để người khác ức hiếp. Không phải lỗi của huynh thì đừng nhận". Tô Tử Diệp còn thâm ý liếc Tô Hàn một cái ánh mắt tràn đầy cảnh cáo.

Tô Hàn lúc này đã hoàn toàn suy sụp. Diệp Diệp nhà hắn lại xem trọng một tên cận vệ hơn hắn. Huhu đau lòng quá đi mất. Tô Hàn bày ra bộ mặt khổ sở im lặng đi thẳng ra khỏi phòng.

Tô Tử Diệp lúc này đã mệt nên cũng không nói thêm gì. Nàng cho Bạch Dạ lui ra rồi gọi Tiểu Nhu vào đỡ nàng nằm xuống nghỉ ngơi. Nàng phải nhanh chóng khoẻ lại để "báo đáp" vị kia.

Hết chương 5.
 
4,805 ❤︎ Bài viết: 207 Tìm chủ đề
Chương 6: Hoàng thất

Phủ Tam Vương gia,

Một thân trường bào đỏ rực đang ngồi vân vê ly trà với vẻ mặt đầy ngả ngớn nhưng từng cái nhấc tay đều toát lên khí chất của hoàng thất. Bên cạnh là tên hộ vệ Hàn Thiên. Tên này là hộ vệ đắc lực nhất của Nạp Lan Thiên Trác.

Nhập xong một ngụm trà hắn mới mở miệng hỏi

- "Mọi chuyện thế nào rồi". Hắn hỏi một câu không đầu không đuôi nhưng với kinh nghiệm đi theo hắn bảo nhiêu năm thì Hàn Thiên lập tức hiểu ý chủ nhân nhà mình.

- "Thuộc hạ đã làm theo lời chủ nhân xử lý sạch sẽ gốc rễ bọn thích khách. Sẽ không bất cứ ai điều tra được chuyện này. Phía Tô phủ cũng rất kín tiếng nên chuyện tối qua chưa lọt ra ngoài. Còn hộp quà kia thuộc hạ đã đem đến Tô phủ tặng rồi."

Hàn Thiên thái độ kính cẩn cúi người bẩm báo một tràng với chủ nhân nhà hắn.

Nạp Lan Thiên Trác gật gật đầu, đôi mắt nhìn vào hư không suy tư. Bỗng trong đầu hiện lên khuôn mặt thiếu nữ dưới ánh trăng đêm qua khiến hắn bất giác kéo khoé miệng. Thấy chủ nhân nhà mình như vậy Hàn Thiên làm liều liền lên tiếng cắt đứt suy nghĩ của Nạp Lan Thiên Trác

- Chủ nhân, tiếp theo chúng ta phải làm gì?

Nói xong hắn mới phát hiện sau lưng đầy mồ hôi lạnh. Hắn biết mình đã quá phận nên cúi thấp đầu im lặng.

Lúc này Nạp Lan Thiên Trác mới nghiêm mặt lại, khuôn mặt lạnh tanh thu liễm hết mọi cảm xúc

- Đợi Tô tiểu thư tìm đến cửa "báo đáp" thôi.

Hàn Thiên "vâng" một tiếng rồi lui ra. Lúc chuẩn bị ra khỏi cửa thì đằng sau truyền đến âm thanh trầm thấp

- "Tuyệt đối không có lần sau. Đừng làm ta thất vọng". Hàn Thiên hiểu chủ nhân hắn có ý gì nên im lặng lui ra khép cửa phòng lại. Lúc này hắn mới thở dài một hơi. Dọa chết hắn rồi, chủ nhân đáng sợ quá.

Hoàng đế Nạp Lan quốc có ba người con trai là Nạp Lan Thiên Lê hiện là Đại Vương gia, Nạp Lan Thiên Trác - Tam Vương gia và Thất Hoàng tử- Nạp Lan Thiên Dịch vì còn nhỏ nên chưa được phong vương.

Nạp Lan Thiên Lê năm nay đã 25 tuổi là một người đa nghi, tính tình lạnh lùng lại có phần bảo thủ. Nhiều lúc hắn còn rất tàn bạo. Hắn là đích tử của Hoàng Hậu nhưng vị Hoàng Hậu này đoản mệnh, ra đi lúc hắn mới 10 tuổi. Đó cũng là một phần lý do tạo nên tính cách của hắn. Hắn có thể đứng vững trong triều như bây giờ là do hắn đủ thông minh và sự chống đỡ to lớn của gia tộc mẫu hậu hắn. Nạp Lan Thiên Lê đã thành gia lập thất. Vương phi của hắn là con gái của Tề thừa tướng, vô cùng đoan trang hiền thục. Tuy nhiên hắn vẫn chưa có con nối dõi dù đã thành thân 2 năm.

Nạp Lan Thiên Trác là con trai của Hoàng Quý phi rất được sủng ái và thế lực gia tộc mẫu phi hắn cũng rất tốt. Hắn nổi tiếng là ăn chơi đào hoa vô dụng nhưng lời này chỉ có dân chúng và đám quan lại nhỏ bé tin vào. Còn người Hoàng thất và đám "cáo già" trong triều đều biết nếu thực sự vô dụng thì hắn đã sớm bị Đại Vương gia đá rớt đài từ lâu rồi. Hắn tính tình trầm ổn lòng đầy mưu kế, một lòng muốn làm nên đại nghiệp. Hắn cố ý để người khác nghĩ sai về hắn, như vậy mới tốt cho việc hành động của hắn. Người ta chỉ biết hắn thông minh nhưng không bao giờ nắm bắt được hắn. Điểm này hắn hơn hẳn Đại Vương gia. Hắn đã 21 tuổi nhưng chưa thành gia lập thất. Trong phủ cũng không có thiếp thất hay thông phòng. Mẫu phi hắn giới thiệu cho hắn các cô nương con nhà quyền quý nhưng hắn đều không đồng ý. Vì hắn vốn đã có sự chuẩn bị cho riêng mình.

Còn lại Thất hoàng tử Nạp Lan Thiên Dịch là một cậu bé 16 tuổi vô cùng dễ thương. Hắn không màng chuyện triều chính, một lòng đam mê y thuật. Một ngày của hắn đều quanh quẩn ở Thái y Viện, thỉnh thoảng sẽ ghé phủ đệ của Nạp Lan Thiên Trác chơi đùa rồi kéo hoàng huynh của mình ra ngoài dạo phố. Cũng vì thế nên cả hai vị Vương gia đều không kéo hắn vào vòng xoáy quyền lực. Hắn rất ít tiếp xúc với Nạp Lan Thiên Lê vì hắn không thích người lạnh lùng, suốt ngày chỉ như khúc gỗ kia.

Hoàng đế là một người chính trực, yêu nước thương dân, xây dựng nên một Nạp Lan quốc hùng mạnh, dân chúng ăn no mặc ấm. Ông còn rất trẻ nhưng không may lại mắc căn bệnh nan y. Tìm danh y khắp thiên hạ cũng đều lực bất tòng tâm. Sức khỏe Hoàng đế đã yếu đi rất nhiều. Quan lại trong triều bắt đầu rục rịch dâng sớ muốn Hoàng đế nhanh chóng lập Trữ quân. Tuy nhiên Hoàng đế vẫn kéo dài thời gian mãi chưa quyết định. Trong triều liền nổi lên một đợt sóng ngầm chia làm 3 phe: Ủng hộ Đại Vương gia, ủng hộ Tam Vương gia và phe trung lập.

Hiện tại trừ phe của Tam Vương gia thì mọi người đều nghĩ Đại Vương gia sẽ là Trữ quân. Đại vương gia vừa là đích tử của Hoàng hậu có mẫu tộc chống lưng, hiện tại còn có Tề Thừa tướng ủng hộ.

Hoàng đế cũng đang rất đau đầu. Trong lòng đã có đáp án nhưng vẫn lo lắng đến lúc ông quy tiên, con trai ông có đủ thông minh và sức mạnh để giữ vững ngai vàng hay không. Ông đành gác lại, đợi thêm một thời gian rồi quyết định vẫn chưa muộn. Dù sao ông cũng còn thời gian 2 năm để sắp xếp.

Hết chương 6. [/ BOOK]
 
4,805 ❤︎ Bài viết: 207 Tìm chủ đề
Chương 7: Đại Vương gia

Đại Vương phủ,

Không khí âm trầm bao trùm khắp phủ. Nạp Lan Thiên Lê một thân trường bào màu bạc ngồi trong thư phòng. Lông mày rậm làm khuôn mặt đẹp đẽ của hắn thêm uy nghiêm còn có phần dữ tợn khiến người ta nhìn vào chỉ thấy đây là một nam nhân lạnh lùng, quyết đoán chứ không còn tâm trạng ngắm nhìn dung nhan hắn.

Hộ vệ bên cạnh hắn đang khom người bẩm báo

- Bẩm Vương gia. Thám tử đưa tin đêm qua Tô tiểu thư của Tô phủ gặp thích khách suýt mất mạng. Đúng lúc đó Tam Vương gia đi qua nên ra tay cứu giúp rồi đem Tô tiểu thư về Tô phủ ngay trong đêm.

Nạp Lan Thiên Lê suy nghĩ một chút rồi nói

- Ngươi không thấy kì lạ sao?

Hộ vệ lập tức đáp

- Đúng là rất kì lạ. Nhưng thần đã cho người điều tra nhưng một chút manh mối cũng không có. Đám thích khách đều chết hết. Những kẻ tiếp xúc với Tô tiểu thư đêm đó cũng không có gì bất thường. Quả thực như là Tam Vương gia thật sự trùng hợp ứng cứu.

Nạp Lan Thiên Lê cười lạnh

- Ngươi nghĩ thật sự có sự trùng hợp thế sao. Hắn làm việc đương nhiên sẽ không dễ dàng để người khác tóm được đuôi cáo.

Nạp Lan Thiên Lê hơi dừng một chút rồi mới nói tiếp

- Hắn đã đánh chủ ý lên Tô đại tướng quân rồi. Xem ra đã bắt đầu hành động. Ngươi liên lạc với mấy người kia rồi chuẩn bị đợi lệnh hành động.

Hộ vệ "vâng" một tiếng rồi thối lui ra ngoài. Hắn biết cuộc chiến giữa hai vị Vương gia đã khai mào rồi. Hắn vẫn nên chuẩn bị tốt một chút tránh làm Đại Vương gia thất vọng.

Nạp Lan Thiên Lê một mình trong thư phòng hít sâu một hơi. Gương mặt có chút thay đổi nhưng không nhìn ra tâm trạng gì.

Tam Vương phủ.

Trong phủ đều là sự âm u tĩnh mịch chỉ nghe thấy tiếng côn trùng kêu làm người ta nổi da gà. Nạp Lan Thiên Trác thường lệ sẽ nghỉ ngơi tại thư phòng, bên ngoài có người canh gác. Trong góc khuất, một đám hắc y nhân như đang hòa làm một thể với màn đêm.

Hai tên hắc y nhân tiến lên không một tiếng động xử lý hai tên canh cửa. Cửa phòng bị đẩy ra, đám hắc y nhân lần lượt tiến vào.

Trong phòng tối đen như mực. Nương theo ánh trăng mới lờ mờ thấy người đang năm ngủ trên chiếc giường, hơi thở đều đặn có vẻ ngủ rất say.

Đúng lúc đám hắc y nhân đang định bổ một đao xuống thì kẻ trên giường xoay người bật dậy. Ngay lập tức tên đầu tiên ngã xuống, mắt hắn trợn trừng không thể tin nổi. Những tên còn lại còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì đèn đuốc cả trong và ngoài thư phòng sáng trưng lên.

Đám hắc y nhân thầm than một tiếng. Bọn họ trúng kế rồi. Người trước mặt họ là Hàn Thiên chứ không phải Tam Vương gia. Bên ngoài là Nạp Lan Thiên Trác vẻ mặt thờ ơ cùng đám thuộc hạ

Đám hắc y nhân bị xử lý trong chốc lát. Hàn Thiên từ trong bước ra, trên tay còn xách theo một tên hắc y nhân còn sót lại đã bị nhét một cái khăn trong miệng để tránh hắn cắn lưỡi tự sát. Nạp Lan Thiên Trác ghét bỏ phun ra một câu

"Đem xuống dưới đi. Bản Vương sẽ tự mình thẩm vấn sau".

Hàn Thiên lập tức đem người lui xuống. Trong lòng tràn đầy khinh bỉ. Đám người này nghĩ Vương gia nhà hắn dễ đối phó vậy sao. Đúng là nựa cười.

Đám hạ nhân nhanh chân đi dọn dẹp lại thư phòng. Cả Vương phủ lại lâm vào yên tĩnh như chưa từng phát sinh chuyện vừa rồi.

Sáng sớm hôm sau, ở một nơi giống như mật thất. Xung quanh thắp đuốc sáng, khắp nơi đều là mùi ẩm mốc thậm chí còn có mùi máu tanh.

Nạp Lan Thiên Trác một thân màu đỏ ung dung bước xuống từng bậc thang. Đến trước một phòng giam lập tức có người đem ghế đến. Hắn ngồi xuống rồi nhìn thẳng về kẻ đang bị treo lên trước mặt, khắp thân là vết thương.

Nạp Lan Thiên Trác cho người hạ kẻ đó xuống. Ánh mắt lạnh như bằng nhìn vào kẻ đó

"Nói xem kẻ nào phái ngươi đến ám sát bản vương"

Tên hắc y nhân chỉ còn lại chút hơi tàn gắng gượng phun ra một câu.

"Muốn chém muốn giết tùy ngươi. Ta quyết không hé nửa lời".

Nạp Lan Thiên Trác thâm sâu nhìn kẻ trước mắt. Đứng dậy rồi quay người bỏ lại cho thuộc hạ hai câu

"Xử lý sạch sẽ. Đem xác vứt đến Đại Vương phủ làm quà".

Tên thuộc hạ cúi thấp đầu "vâng" một tiếng rồi bắt đầu làm việc. Tên hắc y nhân không thể tin nổi. Hắn cứ như vậy mà đi sao?

Nạp Lan Thiên Trác quay về thư phòng thay một bộ y phục sạch sẽ. Hắn cũng không hi vọng moi được tin tức từ tên kia. Hắn nhếch khoé môi, dường như trong nụ cười có chút cười nhạo chính mình.

Hắn vẫn luôn muốn cạnh tranh thực lực với hoàng huynh của mình một cách chính trực. Nhưng hoàng huynh lại muốn dồn hắn vào chỗ chết. Tình thân trong Hoàng thất đúng là một thứ xa xỉ. Quyền lực vẫn là trên hết. Chút tình cảm huynh đệ còn lại trong lòng hắn lại tiếp tục bị bào mòn.

Vì mẫu phi cũng vì chính hắn, hắn phải vô tình, hắn không được để bản thân sa chân vào tình cảm. Mẫu phi hắn từng nói "tình cảm là thứ vô cùng đáng sợ".

Người ngoài đều nói hắn ăn chơi, sống cuộc sống sung sướng của một Vương gia được hoàng thượng sủng ái. Nhưng có ai biết được hắn đã bao lần suýt mất mạng trong cái vòng xoáy quyền lực này.

Hắn không cho phép mình bỏ cuộc. Hắn còn mẫu phi của hắn. Lúc này mẫu phi hắn còn được phụ hoàng che chở có thể sống yên ổn. Nhưng đến lúc phụ hoàng xảy ra chuyện, quyền lực hắn không đủ thử hỏi mẫu phi hắn làm sao tiếp tục sống trong cái nơi đầy âm mưu kia.

Hết chương 7.
 
4,805 ❤︎ Bài viết: 207 Tìm chủ đề
Chương 8: Túy Tiên Lâu

Nửa tháng sau.

Lạc Hoa viên của Tô phủ,

Tô Tử Diệp lúc này đã gần khỏi hẳn đang luyện tập điều khí trong sân.

Sáng sớm không khí trong lành, bầu trời trong xanh có vài đám mây trắng trôi nhẹ. Thiếu nữ mặc một bộ y phục gọn gàng, tóc buộc lên đang luyện tập. Gương mặt lấm tấm mồ hôi, ánh mắt kiên định khiến người ta phải xuýt xoa khen ngợi.

Tô Tử Diệp lúc này đã thấm mệt, đến chiếc bàn nhỏ trong sân ngồi xuống nghỉ ngơi. Tiểu Nhu liền bưng lên một chén trà cho tiểu thư nhà mình. Tiểu Nhu lo lắng nhìn Tô Tử Diệp

"Tiểu thư người vào trong tắm rửa nghỉ ngơi đi. Thân thể vừa mới bình phục đừng vận động quá sức.". Vừa nói vừa rót thêm cho Tô Tử Diệp một chén trà.

Tô Tử Diệp cười nhẹ. Trong mắt tràn đầy sinh khí

"Ta tự có chừng mực, em đừng lo."

Biết tiểu thư nhà mình cứng đầu nên Tiểu Nhu cũng không nói nữa, bĩu môi đứng sang một bên.

Tô Tử Diệp luyện thêm một lát thì quay về phòng tắm rửa, thay một chiếc váy màu lam đậm làm tôn lên làn da trắng nõn của cô, chỗ eo nhỏ có thắt một bông hoa. Theo bước chân của cô làn váy đung đưa trông rất vui mắt.

Tô Tử Diệp đi thăm phụ thân và mẫu thân của cô. Nhìn thấy con gái khoẻ mạnh trở lại thì vợ chồng Tô đại tướng quân đều an tâm, tảng đá trong lòng cũng đặt xuống được rồi. Lúc này Tô đại tướng quân mới nghiêm mặt nhìn con gái mình.

Tô Tử Diệp thấy không ổn thì tính chuồn về phòng. Nhìn thấu ý đồ con gái, Tô đại tướng quân lập tức chặn đứng

"Con ở yên đó cho ta. Nói xem chuyện đêm đó là như thế nào. Đêm khuya con còn dám một mình trốn ra ngoài. Không cần mạng nữa phải không?"

Lúc này Tô đại tướng quân thật sự tức giận. Phải hiểu rằng nếu không gặp Tam Vương gia thì con gái ông lúc này không biết thành cái dạng gì rồi. Hậu quả này ông thật sự không dám nghĩ đến.

Tô Tử Diệp méo mặt. Biết ngay sẽ có chuyện mà.

"Phụ thân, mẫu thân. Là con gái bất hiếu ham chơi khiến hai người lo lắng".

Tô Tử Diệp kể một lượt vể chuyện đêm đó cho hai vợ chồng Tô đại tướng quân nghe. Hoàn toàn thành thật không nói dối một chữ nào. Cô đơn giản là trong phủ quá nhàm chán nên trèo tường ra ngoài chơi rồi gặp phải thích khách.

Tô đại tướng quân nghe xong vẻ mặt đầy thâm trầm. Ông có chút hối hận đã cho con bé học võ. Vì có võ nên gan con gái ông mới lớn như vậy.

"Lại có kẻ dám đánh chủ ý lên con gái ta. Từ nay con ra ngoài cẩn thận một chút. Với lại ta cấm con qua lại mấy chốn dung tục ấy".

Tô Tử Diệp ngoan ngoãn "dạ" một tiếng. Vừa định rời đi thì Tô đại tướng quân như nhớ ra điều gì

"Tiểu Diệp. Đám thích khách đều đã chết vậy còn ca nữ Tuệ Nhi hạ thuốc con thì sao?"

Tô Tử Diệp lập tức trả lời:

"Con đã cho Bạch Dạ trực tiếp tìm kiếm nhưng thật sự không có chút dấu vết nào. Giống như chưa từng xuất hiện vậy. Con cũng hết cách". Tô Tử Diệp nhún vai tỏ vẻ bất lực.

Tô phu nhân bên cạnh không nhịn được nữa lên tiếng

"Lão gia. Tiểu Diệp vừa mới khỏi, ông đừng hỏi nữa. Để con bé về nghỉ ngơi đi. Có chuyện gì sau này nói. Chuyện gì đến rồi sẽ đến thôi".

Tô đại tướng quân nghe phu nhân nhà mình nói vậy cũng không hỏi nữa. Tô Tử Diệp thấy thế nhanh chóng chuồn về phòng.

Tô đại tướng quân sầu não ngồi trước bàn trà. Rốt cuộc ông đắc tội với ai mà người ta lại đánh chủ ý lên con gái ông. Tô đại tướng quân nghĩ mệt đầu cũng không tìm ra được cái tên nào thích hợp. Ông đành gác lại, binh đến thì tướng chặn vậy.

Từ đó Tô phủ lại được trông coi càng nghiêm ngặt hơn.

Tô Tử Diệp vừa về tới sân viện thì thấy Bạch Dạ đang đứng trước cửa phòng cô. Ánh mặt trời như mạ lên khắp người hắn một tầng hào quang, đẹp đẽ vô cùng.

Bạch Dạ nghe tiếng động thì nhìn sang. Thấy Tô Tử Diệp lập tức khom người

"Tiểu thư"

Tô Tử Diệp gật đầu

"Để huynh đợi lâu rồi. Vào trong rồi nói chuyện".

Tô Tử Diệp kéo làn váy lướt qua Bạch Dạ vừa đi vừa nói. Hương thơm mát lành của thiếu nữ quét qua mũi Bạch Dạ. Hắn hơi khựng lại đè nén cảm xúc lạ đang dâng lên trong lòng.

Bạch Dạ hít sâu một hơi bước vào phòng. Tô Tử Diệp để Tiểu Đào canh ngoài cửa phòng. Chuyện chính sự không thể lơ là.

Trong phòng, Tô Tử Diệp ngồi bên bàn trà nhìn nhìn Bạch Dạ một lát mới mở miệng

"Huynh nói đi"

Bạch Dạ nghe thấy thì ngẩng đầu lên, ánh mắt bắt gặp phải gương mặt thiếu nữ thì lại cụp mí mắt xuống nhanh chóng báo cáo.

"Thuộc hạ đã tìm đủ số người mà tiểu thư yêu cầu. Đã chọn lọc theo phương thức của người kĩ càng. Hiện đám người đã được Tiểu Đào sắp xếp chỗ ở."

Bạch Dạ nói xong thì im lặng. Tô Tử Diệp "ồ" một tiếng

"Huynh làm việc cũng nhanh quá nhỉ". Tô Tử Diệp tiện thể khen ngợi Bạch Dạ một câu.

Bạch Dạ giống như không nghe thấy tiếp tục chủ đề lúc này:

"Tiểu thư. Tiếp theo chúng ta phải làm gì với bọn họ". Hiển nhiên "bọn họ" ở đây là chỉ đám người Bạch Dạ tìm về.

Tô Tử Diệp nghĩ nghĩ một chút

"Lập thành một bang phái, lấy tên là Túy Tiên Lâu. Ta sẽ là Lâu chủ. Bên ngoài cứ giả vờ ca hát đàn rượu. Trước tiên huynh để bọn họ" khởi động "trước nửa tháng. Nửa tháng sau ta sẽ trực tiếp đến gặp mặt."

Bạch Dạ "vâng" một tiếng rồi lập tức ra ngoài. Dù sao đây cũng là khuê phòng của tiểu thư. Hắn không tiện ở lại lâu.

Hết chương 8.
 
4,805 ❤︎ Bài viết: 207 Tìm chủ đề
Chương 9: Gặp gỡ .

Sáng sớm hôm sau, Tô Tử Diệp ngủ dậy thấy tinh thần vô cùng sảng khoái. Tiểu Nhu đứng cạnh giúp Tô Tử Diệp thay y phục thì thấy mắt tiểu thư nhà mình loé lên ánh sáng bất thường. Tiểu Nhu có chút ngờ vực nhìn Tô Tử Diệp

"Tiểu thư của em ơi. Mới sáng sớm người đừng làm em sợ".

Tô Tử Diệp trợn trừng mắt nhìn Tiểu Nhu

"Ta đã làm cái gì đâu. Mà em nghĩ ta xấu xa thế à. Đúng là tốn gạo nuôi em. Hay là ta gả em đi nhé".

Tiểu Nhu bĩu môi.

"Còn lâu em mới lấy chồng ấy".

Tiểu thư rõ rành có ý đồ còn chối. Không thèm nói với tiểu thư nữa.

Tiểu Nhu thay đồ xong cho Tô Tử Diệp thì hậm hực chạy ra khỏi phòng. Tô Tử Diệp nhìn mà bật cười. Cô suy nghĩ một lúc thì gọi Bạch Dạ vào.

"Huynh liên lạc với người của Tam Vương gia, bảo rằng ta đã khỏe. Hẹn gặp ở Mộc Thanh lâu vào giữa giờ thìn."

Bạch Dạ hơi khựng lại:

"Tiểu thư. Thật sự phải gặp Tam Vương gia sao. Vị này không phải người đơn giản vô dụng như lời đồn."

Tô Tử Diệp không chút để tâm tùy ý nói

"Chẳng phải ta còn có huynh bên cạnh sao. Với lại ban ngày ban mặt hắn không dám làm gì quá đáng đâu."

Bạch Dạ cụp mắt xuống không nói nữa. Đúng, tiểu thư còn có hắn. Hắn sẽ dùng cả đời để bảo vệ tốt cho nàng.

Tô Tử Diệp thấy Bạch Dạ không nói nữa thì lên tiếng

"Được rồi. Huynh đi làm việc đi. Lát nữa ta sẽ đem theo cả Tiểu Đào nữa."

Bạch Dạ khom người cáo lui ra ngoài. Hắn lập tức liên lạc với người Tam Vương phủ. Cách thức liên lạc này cũng là do Tam Vương gia để lại trong thư. Khiến hắn bất ngờ là tiểu thư thật sự tin vị kia.

Xong việc hắn liền sai người chuẩn bị xe ngựa. Xe ngựa dùng lần này là loại bình thường vì tiểu thư nói không muốn để người khác chú ý.

Xe ngựa được chuẩn bị xong thì hắn đích thân tự tay kiểm tra hết một lượt. Không thấy bất thường mới để người đáng tin ở lại trông xe.

Bạch Dạ đến trước cửa phòng Tô Tử Diệp hơi khom người

"Tiểu thư. Mọi thứ đã chuẩn bị xong rồi"

Bên trong vọng ra một tiếng "ừ" nhẹ. Cửa phòng từ từ mở ra, Tiểu Nhu bước ra ngoài cúi người nhỏ giọng chào một tiếng

"Bạch Dạ ca". Bạch Dạ hơi gật đầu, ánh mắt rơi trên người thiếu nữ đang ra vẻ lười nhác thưởng thức trà bên trong.

Tô Tử Diệp một lúc sau mới từ từ đứng lên, kéo làn váy đi ra ngoài. Lúc lướt qua Bạch Dạ mới lên tiếng

"Đi thôi. Không thể để khách quý đợi chúng ta được". Gương mặt tràn cô tràn đầy vẻ hứng thú.

Chuyện này Tô Tử Diệp không dám nói cho vợ chồng Tô đại tướng quân biết. Nếu họ biết chắc chắn sẽ ngăn cản. Còn nếu không ngăn cản thì cũng là phái một đám binh sĩ hộ tống. Cô không thích phiền phức, ngắn gọn luôn là sự lựa chọn hàng đầu của cô.

Ra đến xe ngựa, Tiểu Đào đã đợi sẵn ở đó. Bạch Dạ lại kiểm tra một vòng nữa mới để Tô Tử Diệp lên xe.

Tiểu Đào đỡ Tô Tử Diệp lên xe rồi thì cũng lên cùng. Bạch Dạ đi bên cạnh xe ngựa, qua chiếc mặt nạ ánh mắt đầy vẻ lạnh lùng.

Tiểu Đào ngồi trong xe thấp thỏm nhìn tiểu thư nhà mình. Tô Tử Diệp không nhịn được nữa phun ra một câu

"Em nhìn ta như vậy làm gì?"

Tiểu Đào bĩu bĩu môi

"Giờ em nhìn tiểu thư cũng không cho nữa à".

Tô Tử Diệp lười tranh luận với cô nàng nên không thèm để ý Tiểu Đào nữa, vén rèm nhìn dòng người náo nhiệt bên ngoài. Hôm nay không hiểu sao tâm tình cô rất tốt. Khoé miệng vẽ lên một nụ cười nhạt.

Xe ngựa yên lặng dừng trước một tửu quán. Trước tửu quán đề ba chữ "Mộc Thanh Lâu". Ở đây ban ngày dùng để người ta uống trà, uống rượu, dùng cơm, thậm chí là bàn việc quan trọng. Ban đêm là nơi ca hát giải trí. Ngày và đêm như hai tửu lâu hoàn toàn khác nhau. Đêm đó nơi cô đến cũng chính là đây.

Bạch Dạ đứng bên ngoài xe ngựa khom người bẩm báo một tiếng

"Tiểu thư, đến nơi rồi".

Tô Tử Diệp thu lại tầm nhìn, đeo lên mạng che mặt đã được chuẩn bị sẵn rồi mới để Tiểu Đào đỡ xuống xe. Bên ngoài phải tỏ ra dịu dàng một tý. Với lại cũng đừng hỏi tại sao cô phải đeo mạng che mặt. Nếu để Tô đại tướng quân biết thì không lôi cô về đánh cho một trận mới lạ.

Ba người một trước hai sau tiến vào trong tửu lâu. Phòng đã được Bạch Dạ đặt trước nên cả ba đi thẳng lên lầu hai dưới ánh mắt tò mò của mọi người. Bạch Dạ và Tiểu Đào đều đứng ở cửa phòng, một mình Tô Tử Diệp bước vào phòng.

Bên trong chưa có ai, chỉ có một bộ bàn trà được làm từ gỗ tinh xảo. Cả căn phòng đều rất sạch sẽ. Trên bàn là một bình trà vừa pha với mấy cái chén ngọc.

Tô Tử Diệp chỉ nhìn lướt qua khắp căn phòng một lượt rồi bỏ mạng che mặt xuống. Tô Tử Diệp kéo làn váy đến bên bàn trà rồi ngồi xuống. Chỗ cô ngồi là bên cạnh cửa sổ.

Tô Tử Diệp tự rót cho mình một chén trà. Trà còn nóng, hơi nước bay lên lượn lờ rồi biến mất. Tô Tử Diệp nhìn một lát rồi quay đầu nhìn ra cửa sổ. Cô nhìn xuống dòng người đi lại dưới con đường tấp nập, trong đáy mắt có chút mơ hồ. Đến lúc ly trà nguội đi, cô vẫn không hề động đến. Đồ chưa qua kiểm chứng cô không dám dùng bậy nữa.

Đúng lúc này, cánh cửa phòng từ từ mở ra. Một thân trường bào màu đen bước vào. Đúng, không phải màu đỏ mà là đen. Màu đen lại khiến hắn trông thêm thập phần tà mị.

Hết chương 9.
 
4,805 ❤︎ Bài viết: 207 Tìm chủ đề
Chương 10: Trà Bách Liên .

Nạp Lan Thiên Trác bước vào phòng lướt mắt nhìn khắp phòng một lượt. Thiếu nữ mặc chiếc váy màu ngọc ngồi bên cửa sổ lười nhác chống cằm nhìn xuống phía dưới. Làn da nàng trắng hồng, dáng người mỏng manh, hàng lông mi thỉnh thoảng hơi chớp như cánh bướm dập dờn. Nạp Lan Thiên Trác nhìn có chút ngây người. Nàng chẳng khác nào tiên tử hạ phàm rong chơi, chỉ cần yên tĩnh ngồi đó cũng khiến người ta mê đắm. Nào còn là nam tử tiêu sái đêm hôm ấy.

Tô Tử Diệp đã phát hiện Nạp Lan Thiên Trác nhưng vẫn không có ý ngoảnh lại. Một lúc sau không thấy có động tĩnh cô mới nghi ngờ quay đầu lại. Thiếu niên một thân trường bào đen đứng yên đó, ánh mắt chăm chú đang nhìn về phía cô.

Tô Tử Diệp có chút ngạc nhiên. Cô không ngờ Tam Vương gia này lại anh tuấn đến vậy. Mắt phượng, mày rậm, sườn mặt hoàn mĩ. Đúng là không có chỗ nào để chê. Gương mặt này thật sự đúng là sẽ gây họa mất. Quanh thân hắn lại bao phủ một luồng tà khí. Đúng, thứ cô cảm nhận được là tà khí.

Tô Tử Diệp kéo khoé miệng thành một nụ cười rồi đứng dậy. Nàng theo đúng quy củ nhún người

"Tham kiến Tam Vương gia". Giọng nói trong veo như nước mùa thu rót thẳng vào trái tim của Nạp Lan Thiên Trác.

Lúc này hắn mới thu ánh mắt về, lấy lại sự bình tĩnh và sự ngả ngớn trên gương mặt.

"Tô tiểu thư không cần đa lễ". Nói xong thì tự nhiên sải bước tới ngồi xuống bàn trà.

"Tạ Vương gia". Tô Tử Diệp cũng không kiêng nể ngồi xuống vị trí lúc nãy, đối diện với hắn. Nạp Lan Thiên Trác thấy vậy cũng không nói gì. Chỉ hơi kéo khoé miệng cười cười.

Hắn nhìn thật kĩ thiếu nữ 18 tuổi trước mặt không để sót bất kỳ đường nét nào. Nạp Lan Thiên Trác nhìn ly trà đã nguội trên bàn cất giọng.

"Tô tiểu thư cớ sao nỡ để trà nguội. Đây là loại trà ngon nhất của Mộc Thanh Lâu. Dưới kia bao nhiêu kẻ có tiền vẫn không dùng được."

Tô Tử Diệp hơi nghiêng người về phía hắn. Nhìn thật sâu vào đôi mắt đen hun hút đó khẽ mỉm cười

"Nhưng Tam Vương gia lại có thể. Vương gia sẽ không vì một chén trà mà nỡ trách ta chứ".

Nạp Lan Thiên Trác có chút thất thần trước cảnh này. Gương mặt thiếu nữ ở gần ngay tầm mắt hắn. Từng đường nét tinh tế trên mặt đều hiện rõ lên, tim hắn lệch mất một nhịp.

Lúc này bỗng dưng Nạp Lan Thiên Trác cười lớn. Hắn không ngờ nàng lại dám nói ra lời này với hắn.

"Haha. Bản Vương thật sự không nỡ trách Tô tiểu thư rồi."

Tô Tử Diệp cũng nhìn thật kĩ nam nhân trước mặt. Lúc hắn cười thật sự rất đẹp. Nụ cười như ánh mặt trời rọi thẳng vào tim cô. Đôi mắt đen hun hút lúc nãy, bây giờ đã điểm thêm ánh sáng như sao trời giữa đêm.

Tô Tử Diệp thu lại tầm mắt. Cô nhìn ra phía cửa, không nặng không nhẹ phân phó một tiếng

"Tiểu Đào. Em đi pha cho ta một bình trà."

Tiểu Đào bên ngoài nghe tiếng thì lập tức nhận lệnh chạy đi pha trà. Ngoài phòng chỉ còn lại Bạch Dạ và Hàn Thiên. Hai người như hai cái tượng đứng đó, không cảm xúc cũng không động đậy. Không khí có chút kỳ quái. Trên người Bạch Dạ lúc này phát ra một luồng hàn khí. Hàn Thiên bên cạnh khẽ rùng mình nhưng bên ngoài vẫn không biểu hiện gì.

Trong lúc chờ Tiểu Đào pha trà thì cả Tô Tử Diệp và Nạp Lan Thiên Trác đều không nói lời nào. Cả hai nhìn xuống dòng người dưới phố tấp nập nhưng ánh mắt không có tiêu cự. Cả hai đều có suy nghĩ riêng của riêng mình, không ai quan tâm đối phương đang nghĩ gì.

Bầu không khí im lặng đến quỷ dị nhưng hai người lại cảm thấy rất tự nhiên không chút ngượng ngùng.

Một lúc sau, Tiều Đào gõ cửa. Tô Tử Diệp liền cho vào. Tiểu Đào đặt bình trà mới lên bàn tiện tay đem đi luôn bình trà và chén trà cũ.

Tô Tử Diệp chậm rãi đứng lên, tự mình rót cho Nạp Lan Thiên Trác và cô mỗi người một chén trà. Cô vừa rót vừa nói

"Đây là loại trà đặc biệt của Tô phủ, mong Tam Vương gia đừng chê cười."

Trà vừa rót ra, khói bay lượn lờ đem mùi hương thanh mát len lỏi vào mũi. Nạp Lan Thiên Trác chậm rãi hít một hơi. Mùi hương trà này thật sự khiến người ta thoải mái. Hắn đưa chén trà lên miệng nhấm nháp. Nạp Lan Thiên Trác giống như lạc vào hồ sen rộng lớn bao la, thật trong lành thật thơm mát. Nó khiến cho những muộn phiền của hắn trong chốc lát tan biến đi.

Tô Tử Diệp nhìn Nạp Lan Thiên Trác thưởng thức trà, tiện tay đưa chén lên nhấp một ngụm. Trà này là cô đặc biệt chuẩn bị cho hắn. Hắn một thân đầy tâm cơ phiền muộn chốn hoàng cung. Trà này là hợp với hắn nhất.

Nạp Lan Thiên Trác thưởng thức xong thì nhìn về phía Tô Tử Diệp đầy thâm sâu

"Tô tiểu thư thật sự khiến người ta bất ngờ. Loại trà này khiến bản Vương cực kỳ hài lòng. Không biết tên gọi là gì."

Tô Tử Diệp cũng không có ý giấu diếm

"Tam Vương gia thích là tốt rồi. Trà này tên là Bách Liên."

Nạp Lan Thiên Trác gật đầu

"Quả nhiên đúng với cái tên." Nói xong hắn lại rót cho mình một chén nữa rồi im lặng thưởng thức.

Tô Tử Diệp bên kia có chút bất ngờ

"Vương gia không sợ trà có vấn đề sao." Ánh mắt cô dán chặt lên người hắn, không bỏ sót bất kì hành động nào của hắn.

Nạp Lan Thiên Trác cười lớn, nhìn thẳng lại đôi mắt trong veo kia

"Bản Vương tin Tô tiểu thư sẽ không lấy oán báo ân."

Tô Tử Diệp cười nói

"Đúng là ta không có". Nói xong thì ngừng một lát

"Hôm nay ta đến đây là để cảm tạ ân cứu mạng của Tam Vương gia. Tối hôm đó thật sự may mà có ngài. Đại ân này Tử Diệp nhất định sẽ báo đáp." Nàng vừa nói vừa đứng dậy nhún người cảm tạ với Nạp Lan Thiên Trác.

Hết chương 10.
 
4,805 ❤︎ Bài viết: 207 Tìm chủ đề
Chương 11: Tạm biệt.

Nạp Lan Thiên Trác hơi nhướng mày, đợi Tô Tử Diệp ngồi xuống, ánh mắt đầy thâm sâu nhìn nàng. Tô Tử Diệp có chút thấp thỏm.

Lúc này, ánh mắt Nạp Lan Thiên Trác chợt lóe lên. Tô Tử Diệp liền có dự cảm không lành. Hiển nhiên Nạp Lan Thiên Trác liền nói

"Vốn dĩ Tô tiểu thư không cần để trong lòng, đêm đó bản Vương chỉ là tiện tay tương trợ không đáng nhắc đến". Nói đến đây hắn hơi dừng lại.

Tô Tử Diệp vừa thở phào một hơi thì vị bên kia đã sát lại gần cô. Giọng nói đầy sự lưu manh

"Nhưng Tô tiểu thư đã nhiệt tình như vậy, nếu bản Vương từ chối thì chẳng phải phụ lòng mĩ nhân sao. Với lại báo đáp thế nào, nếu bản Vương nhớ không nhầm thì đã có nói rõ trong thư rồi. Phải chăng Tô tiểu thư lại mau quên như vậy."

Hơi thở nam tính đôi chút phả vào mặt Tô Tử Diệp. Khuôn mặt nàng có chút đỏ lên. Lúc này Tô Tử Diệp nghĩ đến bức thư liền muốn trực tiếp nhảy lên đánh người.

Cô áp chế suy nghĩ điên cuồng trong đầu lại. Dù sao đây cũng là Tam Vương gia của Hoàng thất. Nếu cô đánh hắn thật thì chắc chắn sẽ gây ra họa lớn.

Tô Tử Diệp lấy lại bình tĩnh. Khuôn miệng nhỏ nhắn kéo lên có chút không rõ ý tứ bên trong. Thanh âm trong vắt vang lên

"Tam Vương gia thật biết nói đùa khiến người ta mở rộng tầm mắt. Người không sợ bên ngoài nghe được, không biết sự tình nghĩ là thật sẽ làm hao tổn danh tiếng của ngài sao?'

Nạp Lan Thiên Trác cười lớn

" Tô tiểu thư vì sao nghĩ bản Vương nói đùa. Đến một ngày, bản Vương nhất định sẽ khiến Tô tiểu thư tin rằng lời bản Vương nói hôm nay đều là thật. Còn danh tiếng bên ngoài, bản Vương từ sớm đã không còn để ý đến rồi. "

Hắn nhìn thiếu nữ đối diện không biết vì tức hay thẹn mà đỏ mặt tiếp tục nói

" Bản Vương chỉ sợ Tô tiểu thư không nguyện ý. "Đến đây hắn không nói nữa. Ánh mắt đầy sự trông chờ và có chút hứng thú nhìn thẳng vào Tô Tử Diệp.

Tô Tử Diệp lúc này đã rối rắm. Cô không ngờ hắn lại nói như vậy. Ánh mắt hắn lúc đó rất chân thành chứ không phải là giọng diệu ngả ngớn vốn có.

Tô Tử Diệp hít sâu một hơi lấy lại bình tĩnh. Cô nhìn thẳng vào mắt Nạp Lan Thiên Trác mà nói:

" Ta thật sự không dám trèo cao mà với lấy Tam Vương gia cao cao tại thượng đây. Con gái của một võ tướng, ta dịu dàng không có nhưng thô lỗ lại có thừa. Thật sự là không đáng để Tam Vương gia bận tâm. Người bên ngoài sẽ cười chê ta không biết xấu hổ mất.'

Nạp Lan Thiên Trác là người thông minh, hắn hiểu nàng có ý gì. Làm gì có chuyện không xứng. Nàng là con gái độc nhất của Tô Đại tướng quân – trọng thần của triều đình, đứng đầu quan võ, lại là nữ tử khuynh quốc khuynh thành. Nếu nàng gả cho hắn thật sự không tính là với cao chút nào.

Rõ ràng là nàng không muốn gả cho hắn nên mới bày ra lý do này. Lòng Nạp Lan Thiên Trác không biết từ lúc nào đã quyết tâm phải cưới bằng được Tô Tử Diệp mặc dù mục đích là gì. Nhưng hắn không muốn nàng bị cưỡng ép gả cho hắn. Hắn muốn nàng toàn tâm toàn ý gả đi.

Hắn nhất định sẽ làm được điều đó. Nạp Lan Thiên Trác đầy thâm ý nhìn Tô Tử Diệp.

Tô Tử Diệp lúc này lạnh sống lưng thầm mắng trong lòng. Không ngờ cô mới ra ngoài chơi một đêm đã gây nên đại họa thế này. Hơn nữa cô thấy Tam Vương gia này cũng biến thái quá thể. Làm gì có ai mới gặp mặt vài lần đã có ý định xấu xa như thế.

Tô Tử Diệp lúc này thật sự muốn đánh cho mình một phát. Nếu cô không ham chơi ra ngoài còn chọn lúc không có Bạch Dạ thì làm gì có chuyện hôm nay. Thật sự mong Tam Vương gia kia chỉ là nhất thời ấm đầu.

Thấy Tô Tử Diệp rối rắm bên kia, Nạp Lan Thiên Trác cũng không tiếp tục vấn đề này nữa. Hắn im lặng ngồi thưởng thức trà. Khắp phòng đều là mùi hương thanh mát dễ chịu của trà Bách Liên.

Lúc nãy Nạp Lan Thiên Trác và Tô Tử Diệp nói chuyện trong này khá thoải mái nên Bạch Dạ và Hàn Thiên đều nghe thấy cuộc đối thoại kia.

Hàn Thiên biết ý đồ của chủ nhân nhà hắn nên cũng không có gì bất ngờ. Hắn cũng không bất ngờ với cách nói chuyện không giống cô nương nhà nào của Tô Tử Diệp. Dù sao hắn cũng đã từng thấy người ta đánh nhau rồi.

Còn Bạch Dạ bên kia vẫn giữ ánh mắt lạnh lùng đằng sau chiếc mặt nạ. Nhưng nếu nhìn thật kĩ vào đôi mắt ấy sẽ thấy bên trong đã nổi gợn sóng. Không ai biết lúc này Bạch Dạ đang rất khó chịu. Bản thân hắn cũng không hiểu vì sao sau khi nghe thấy đoạn hội thoại kia thì hắn kiền cảm thấy không thoải mái trong người.

Bạch Dạ có chút mơ màng không hiểu cảm xúc của mình. Hắn đè nén cảm xúc muốn vào trong đánh tên Tam Vương gia đó một trận rồi đưa tiểu thư về nhà. Hắn tiếp tục giữ vẻ lạnh băng, an tĩnh đứng chờ Tô Tử Diệp.

Còn Tiểu Đào thì lúc này cứ đi đi lại lại bên ngoài. Cô hiểu vị kia đã thực sự để ý đến tiểu thư nhà cô như lời lão gia nói hôm đó. Đại sự không hay rồi. Nhưng cô vẫn chỉ có thể đứng ở bên ngoài. Không có lệnh của tiểu thư không ai được vào bên trong.

Trong phòng vẫn rất yên tĩnh. Nạp Lan Thiên Trác thưởng thức trà của hắn, vừa nhấm nháp vừa cảm nhận một cách tinh tế.

Còn Tô Tử Diệp thì lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ, chìm đắm trong suy nghĩ của riêng cô.

Nạp Lan Thiên Trác nhiều lúc liếc nhìn cô như muốn tìm thấy điều gì đó trên gương mặt cô. Nhưng sự thật khiến hắn thất vọng. Cô chỉ đơn giản như đang ngắm cảnh, trên gương mặt không lộ ra bất cứ tâm trạng nào.

Một lát sau, Tô Tử Diệp từ từ đứng lên. Cô vừa nhún người vừa nói

"Thời gian đã không còn sớm. Ta thân là nữ nhi còn chưa gả, không thể ra ngoài quá lâu. Bây giờ đã đến lúc phải hồi phủ nếu không sẽ kinh động đến phụ thân. Mong Vương gia thứ lỗi. Ta xin cáo lui trước."

Tô Tử Diệp nói xong thì định kéo làn váy ra ngoài. Đúng lúc này Nạp Lan Thiên Trác lại lên tiếng.

"Tô tiểu thư đêm hôm còn có thể ra ngoài dạo chơi. Cớ sao hôm nay lại vội đến vậy. Phải chăng là cố ý tránh bản Vương." Hắn vừa nói vừa mang ý giễu cợt trên gương mặt.

Tô Tử Diệp suýt thì trợn tròn mắt, thầm chửi rủa trong lòng. Giờ cô biết nói tiếp cái gì đây. Cô ra ngoài chơi ban đêm là thật, còn bị hắn bắt gặp. Nhưng dù sao hắn cũng không nên nói ra như thế chứ. Còn để đường lui cho người khác không hả.

Tô Tử Diệp còn chưa kịp lên tiếng, âm thanh trầm ấm của nam nhân lại vang lên:

"Bản Vương chỉ đùa với Tô tiểu thư chút thôi. Nàng cũng đừng căng thẳng như vậy chứ. Nàng cũng quay về đi, ta không làm khó nàng nữa."

Tô Tử Diệp nghe vậy "đa tạ" một tiếng rồi kéo làn váy nhanh chóng ra khỏi phòng, chỉ để lại cho Nạp Lan Thiên Trác một bóng lưng mềm mại.

Ánh mắt nam nhân dõi theo nữ tử đến lúc bóng dáng khuất sau cánh cửa, khuôn miệng bất giác cười nhẹ mang theo chút dịu dàng. Nhưng chỉ là trong tích tắc, hắn lại quay về với bộ dạng thường ngày.

Hết chương 11.
 
4,805 ❤︎ Bài viết: 207 Tìm chủ đề
Chương 12: Bị phát hiện.

Tô Tử Diệp đeo mạng che mặt cùng Tiểu Dào và Bạch Dạ rời khỏi Mộc Thanh Lâu. Suốt dọc đường hồi phủ, Tô Tử Diệp không nói một lời nào.

Tiểu Đào hiểu rõ tiểu thư nhà mình cần suy nghĩ nên im lặng ngồi một bên không dám làm phiền. Chuyện này cô không có tư cách lên tiếng. Vẫn để tiểu thư nghĩ kỹ rồi quyết định.

Bạch Dạ bên ngoài vẫn yên lặng không. Nhưng quanh thân lại mang thêm một tầng hàn khí dày đặc hơn. Hắn cũng giống Tiểu Đào, hắn không có tư cách tham dự vào chuyện này của tiểu thư. Nhưng bất kể nàng chọn con đường nào thì hắn vẫn sẽ âm thầm bảo vệ nàng một đời này. Hắn thật sự chỉ mong nàng một đời này được an yên.

Bạch Dạ không hiểu đây là thứ cảm xúc gì. Hắn chỉ biết chỉ có làm như vậy thì cuộc đời hắn mới có ý nghĩa. Đây giống như lý do hắn tồn tại trên đời này.

Xe ngựa cứ thế lặng lẽ về đến Tô phủ. Tô Tử Diệp xuống xe thì lập tức về phòng. Cô im lặng ngồi trên giường, ánh mắt suy tư. Đột nhiên có tiếng gõ cửa, bên ngoài vọng vào tiếng của Tiểu Nhu.

"Tiểu thư, người quay về rồi à?". Giọng nói có chút khẩn trương.

Tô Tử Diệp tràn đầy nghi ngờ. Rõ ràng lúc ra ngoài cô không nói với Tiểu Nhu, vậy tại sao Tiểu Nhu lại biết. Hơn nữa, giọng con bé có chút khác thường ngày.

Tuy thấy kì lạ nhưng Tô Tử Diệp vẫn lên tiếng. Trong nhà mình còn sợ cái gì.

"Ừ. Em vào đi."

Tiểu Nhu nghe thấy lập tức mở cửa vào. Tô Tử Diệp có chút không vui nói.

"Em làm gì mà gấp thế hả. Tìm ta có việc gì à?".

Tiểu Nhu cũng không để ý tiểu thư nhà mình có tâm trạng gì nữa. Cô lập tức nói

"Lão gia bảo em lúc nào Tiểu Thư về thì đến gặp người, không được chậm trễ."

Tô Tử Diệp lộp độp trong lòng. Cô đã hết sức cẩn thận mà tại sao phụ thân vẫn biết được chứ. Cô lập tức nhìn thẳng vào Tiểu Nhu.

"Tại sao phụ thân lại biết ta ra ngoài?". Giọng nói cô hết sức âm trầm.

Tiểu Nhu gai rét đầy mình. Cô có làm gì đâu chứ. Tiểu thư đừng dọa em mà. Nghĩ vậy trong lòng nhưng cô vẫn thành thật trả lời.

"Lúc nãy lão gia có cho người đến tìm tiểu thư nhưng không thấy. Sau khi tra hỏi hạ nhân thì mới biết tiểu thư đã dùng xe ngựa ra ngoài rồi. Sau đó lão gia cho gọi em, nhưng em cũng đâu biết tiểu thư đi đâu."

Tiểu Nhu vừa nói vừa cúi đầu giống như trẻ con làm sai chuyện.

Tô Tử Diệp hiểu rõ mọi chuyện. Cô cũng không có ý trách gì Tiểu Nhu, con bé vốn chẳng làm gì cả.

"Được rồi. Em ra ngoài đi. Việc này em đâu có lỗi gì. Một chút nữa ta sẽ tự mình đi gặp phụ thân."

Tiểu Nhu nhanh chóng rời phòng. Tô Tử Diệp chỉnh lại y phục. Cô cứ cảm thấy có gì đó không đúng. Trước đây chẳng bao giờ phụ thân tìm cô vào lúc này.

Thư phòng của Tô đại tướng quân,

Tô đại tướng quân ngồi trước bàn khuôn mặt đầy nặng nề nhìn Tô Tử Diệp. Tô Tử Diệp có chút thấp thỏm nhưng vẫn giữ nét mặt bình tĩnh.

"Không biết phụ thân tìm con gái có việc gì."

Tô đại tướng quân trầm mặt, giọng nói đầy uy nghiêm.

"Nếu ta không tìm con thì làm sao biết con lại chạy ra khỏi phủ. Con cũng giỏi lắm. Chuyện lần trước vẫn chưa khiến con sợ đúng không." Nói đến đây giọng Tô đại tướng quân cao thêm vài phần.

Tô Tử Diệp biết mình sai nên không dám phản bác. Cô biết phụ thân là lo cho cô. Cô cúi thấp đầu, ánh mắt rủ xuống nhỏ giọng nói.

"Là nữ nhi bất hiếu khiến phụ thân lo lắng. Xin phụ thân trách phạt."

Tô đại tướng quân thấy bộ dạng này của con gái thì những lời sắp nói ra lại nuốt vào bụng. Ông kêu người hầu mang lên một chiếc hộp màu đỏ chói mắt đặt trước mặt Tô Tử Diệp.

Tô Tử Diệp lúc này có chút hoài nghi nhìn cái hộp rồi nhìn phụ thân mình.

"Phụ thân, đây là.."

Tô đại tướng quân thở dài một hơi, âm trầm nói.

"Là người của phủ Tam Vương gia đem tới. Nói là tặng cho con."

Tô Tử Diệp nghe vậy thì như bị ấn nút tạm dừng, tròn mắt nhìn cái hộp nhỏ ngay trước mắt. Mãi lúc sau mới tìm lại được giọng nói của mình.

"Phụ thân, người không nhầm đấy chứ."

Tô đại tướng quân không nói gì. Tô Tử Diệp nhìn vẻ mặt phụ thân mình thì biết chắc chắn đây là thật rồi.

Tô Tử Diệp lúc này máu nóng đã xông lên não. Bây giờ cô thật sự chỉ muốn đi đánh người xả giận. Tên Tam Vương gia kia cũng biến thái quá đi. Hắn nhất định là cố ý. Hắn chọn lúc cô ra ngoài gặp hắn thì gửi đồ đến cho cô. Món đồ nhất định sẽ qua tay phụ thân cô, khiến phụ thân nhìn rõ ý đồ của hắn. Nhân tiện còn chơi xỏ cô, để phụ thân biết cô lại lén chạy ra ngoài.

Tô đại tướng quân nhìn con gái mình mặt lúc đỏ lúc xanh thì chỉ biết thở dài. Vị kia có lẽ đã thực sự nhìn trúng con gái ông. Đợi Tô Tử Diệp bình tĩnh hơn ông mới tiếp tục hỏi chuyện.

"Tiểu Diệp." Ông gọi một tiếng giúp Tô Tử Diệp hoàn hồn lại.

"Phụ thân." Tô Tử Diệp gạt suy nghĩ trong đầu trả lời.

"Lúc này con ra ngoài làm gì. Tại sao không nói để ta cho người đi theo hộ tống. Con muốn để ta và mẫu thân con tức chết phải không."

Tô Tử Diệp cúi đầu nhỏ giọng.

"Con chỉ ra ngoài hóng mát thay đổi không khí thôi. Ở trong phủ lâu quá thật sự rất ngột ngạt. Với lại con có mang theo Bạch Dạ và Tiểu Đào. Ban ngày như vậy đã đủ an toàn rồi ạ. Con không thích phức tập. Phụ thân, người hiểu con mà."

Tô đại tướng quân biết tính tình con gái mình, không tiếp tục hỏi chuyện này nữa. Nhiều lúc ông cảm thấy thật sự bất lực trước con bé. Ông chỉ có thể phái người âm thầm bảo vệ con bé thôi.

"Từ này con ít ra ngoài thôi, ngoan ngoãn một chút. Tốt nhất đừng động đến vị kia nữa." Tô đại tướng quân vừa xoa huyệt thái dương vừa nói. Bây giờ ông rất đau đầu.

Tô Tử Diệp "dạ" một tiếng rồi chạy đến bên cạnh giúp phụ thân mình xoa bóp huyệt.

Tô đại tướng quân chìm vào suy nghĩ của riêng mình. Tô Tử Diệp vừa xoa bóp đầu cho phụ thân mình vừa nghi ngờ cuộc đời.

Hết chương 12.
 
4,805 ❤︎ Bài viết: 207 Tìm chủ đề
Chương 13: Hoa viên

Tô Tử Diệp trở về phòng, cô đuổi hết đám người Tiểu Đào đi, yên tĩnh một mình suy nghĩ. Lúc này trong đầu cô hiện lên hình ảnh nam tử một thân hắc bào tà mị, khuôn mặt hoàn mĩ như tạc tượng.

Tô Tử Diệp hơi mê man, cô bất chợt nhớ lại câu nói của Nạp Lan Thiên Trác: "Đến một ngày, bản Vương nhất định sẽ khiến Tô tiểu thư tin rằng lời bản Vương nói hôm nay đều là thật." Ánh mắt hắn lúc đó rất kiên định không giống nói đùa chút nào.

Tô Tử Diệp lẩm bẩm một câu "Là thật sao?" rồi phất tay đứng dậy kéo lên một nụ cười thật tươi rồi bước ra ngoài. Trên gương mặt cô bây giờ chỉ còn lại sự vô tư, tinh nghịch chứ không phải cô gái trầm tư lúc nãy nữa.

Ngoài hoa viên ánh nắng chiếu vàng, bầu trời trong xanh chỉ có vài gợn mây lăn tăn. Tô Tử Diệp vươn vai hít một hơi thật sâu. Thôi thì cái gì cần đến sẽ đến, cô không muốn phải suy nghĩ nhiều về chuyện này nữa. Những chuyện này cô càng cố nghĩ sẽ càng rối.

Tô Tử Diệp cất bước kéo làn váy đi dạo trong hoa viên. Hoa viên của cô khác với nữ tử khuê các khác rất nhiều. Tâm điểm của hoa viên là một màu đỏ rực như máu, đó là loài hoa bỉ ngạn. Đó là một loài hoa đại diện cho sự đau thương đến cùng cực nhưng vẫn ở đó nở rộ mê hoặc lấy chúng sinh. Một lần cô đi ra ngoài chơi đã vô tình gặp loài hoa này và cô rất ấn tượng với nó vì nó cực kì đặc biệt so với những lời hoa khác. Màu hoa đỏ rực khác thường, cây có hoa lại không có lá mà có lá lại không hoa. Cái gì cũng nhanh gọn nên cô đã đào thẳng mấy gốc hoa đem về trồng. Sau này cô còn vô tình biết đến những tiểu thuyết nói về bỉ ngạn nên cô quyết tâm trồng hẳn một vườn bỉ ngạn. Đây là một trong những việc khiến cô cảm thấy thỏa mãn vô cùng.

Xung quanh vườn bỉ ngạn lại đều là xương rồng và những cây cổ thụ to lớn làm cả hoa viên trông nhuốm màu âm u. Những cây xương rồng này là từ lần cô cùng cha đi đến vùng sa mạc lấy về được. Xương rồng đủ thù hình như giương hết gai để bảo vệ vườn hoa bỉ ngạn của cô.

Tô Tử Diệp rất đắc ý với hoa viên của mình. Cả kinh thành này, nó là độc nhất vô nhị. Ngay từ nhỏ cô đã không thích mẫu đơn, tú cầu.. Cô đều cảm thấy chúng không đẹp và cũng không hợp với cô. Cô cũng chẳng quan tâm người ngoài nhìn hoa viên của cô với ánh mắt kì quái, tò mò.

Dưới ánh nắng, thiếu nữ kéo làn váy xanh hòa mình vào biển hoa đỏ rực thật khiến người ta ấn tượng đến khó quên.

Bạch Dạ từ xa đứng nhìn Tô Tử Diệp đến thất thần. Hắn biết mỗi lần cô như vậy hẳn là trong lòng đang có khúc mắc. Mà khúc mắc này nhất định có quan hệ với Tam Vương gia.

Nghĩ đến đây hắn lại tự dưng cảm thấy khó chịu trong lồng ngực. Hắn lại đè ép cảm xúc này xuống, không cho phép nó tiếp tục sinh trưởng trong tim hắn.

Lúc này bỗng có một bàn tay to lớn vỗ mạnh lên vai hắn. Bạch Dạ giật mình thu hồi tầm mắt quay lại thì thấy người đằng sau là Tô Đại tướng quân. Hắn lập tức khom người cung kính:

"Đại tướng quân."

Tô đại tướng quân gật đầu rồi kêu Bạch Dạ đi ra chỗ khác.

Thư phòng của Tô đại tướng quân,

Tô đại tướng quân nghiêm nghị ngồi đó. Bạch Dạ sắc mặt không đổi sau chiếc mặt nạ lên tiếng trước:

"Không biết Tướng quân gọi thuộc hạ có việc gì".

Tô đại tướng quân âm trầm, khuôn mặt đầy nặng nề:

"Sáng nay tiểu thư đã đi đâu?"

Bạch Dạ nghe câu hỏi hơi cứng người nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh:

"Thưa Tướng quân, tiểu thư chỉ đi đạo trong thành thôi ạ".

Tô đại tướng quân trầm giọng hơn nữa:

"Ngươi chắc chắn chứ."

Bạch Dạ cúi thấp người giọng nói đầy kiên định:

"Thuộc hạ chắc chắn ạ."

Tô đại tướng quân phiền muôn phất tay ra hiệu cho Bạch Dạ có thể rời đi. Bạch Dạ lập tức quay người bước đi nhưng vừa ra đến cửa thì Tô đại tướng quân lại lên tiếng:

"Nhớ bảo vệ chu toàn cho tiểu thư. Con bé kiếp này là chủ nhân của ngươi."

Bạch Dạ sững lại, hắn quay người cung kính cúi người như đang làm một việc vô cùng trang trọng:

"Thuộc hạ nhất định sẽ dùng cả tính mạng bảo vệ cho tiểu thư."

Bạch Dạ rời đi rồi, Tô đại tướng quân xoa xoa huyệt thái dương. Tô phu nhân từ ngoài đi vào tiến tới giúp Tô đại tướng quân xoa bóp. Bà vừa thở dài một hơi vừa nói:

"Lão gia cũng đừng quá nhọc lòng đến chuyện này. Nếu Tam Vương gia thật sự nhìn trúng Tiểu Diệp thì chúng ta cũng khó lòng cản được."

Tô đại tướng quân vỗ nhẹ lên bàn tay Tô phu nhân:

"Đành chờ xem vậy. Ta chỉ sợ Tiểu Diệp chịu thiệt thòi. Con bé chưa hiểu được nguy hiểm chốn hoàng cung máu lạnh vô tình đó."

Nói rồi hai vợ chồng già chỉ biết nhìn nhau im lặng. Thế sự vô thường, không biết mọi chuyện rồi sẽ đi về đâu. Họ không thể một đời ở bên con gái mình. Họ chỉ mong con gái họ có một chỗ dựa vững chắc cho quãng đời còn lại.

Bên này, Tô Tử Diệp vẫn đang chìm đắm trong hoa viên của mình. Cô ngồi dưới mái đình được bóng cây che mát ngắm nhìn kiệt tác của mình. Gió nhẹ nhàng lướt qua thổi làn tóc bay bay khiến cô cảm thấy rất buồn ngủ. Mắt cô bắt đầu lim dim, mí mắt nặng trĩu. Đúng lúc cô gục đầu xuống thì một bàn tay lớn nhanh chóng đỡ lấy.

Bên đình, thiếu nữ gục đầu lên vai bạch y nam tử ngủ đến say sưa. Khung cảnh thật khiến cho người ta ghen tỵ.

Hết chương 13.
 
4,805 ❤︎ Bài viết: 207 Tìm chủ đề
Chương 14: Hai đứa bé

Nạp Lan Thiên Trác sau khi hồi phủ thì đi đến mật thất. Thuộc hạ thấy hắn lập tức cung kính cúi đầu rồi lấy đến một cái ghế cho hắn.

Trong mật thất trận ngập mùi máu tanh hòa lẫn mùi ẩm thấp thật sự rất khó ngửi. Nạp Lan Thiên Trác gương mặt đầy ghét bỏ nhìn ba năm nhân trước mặt:

- Vẫn còn chưa chết sao? Hắn thờ ơ hỏi một câu.

Thuộc hạ lập tức khom người bẩm báo:

- Bẩm Vương gia. Ba tên này dù tra tấn đến mức nào vẫn không hé răng nửa lời. Tạm thời vì kiệt sức mà ngất đi rồi.

Nạp Lan Thiên Trác vân vê viên ngọc trong tay, nhìn tên thuộc hạ thong thả nói:

- Cho chúng tỉnh dậy đi.

Thuộc hạ liền sai người đem xô nước lạnh đến tạt thẳng vào mặt ba tên thích khách. Vì bị lạnh đột ngột, ba tên kia cũng đã tỉnh lại. Bọn chúng rên rỉ trong cổ họng vì đau rồi kéo mí mắt nặng trĩu lên. Nhưng nhìn thấy người trước mặt mình thì cả ba đều không rên rỉ nữa. Một tên trong đó lấy hết sức gằn giọng:

- Muốn chém muốn giết tùy ngươi. Đừng hòng lấy được tin tức từ bọn ta.

Nói xong, cả ba tên nhắm mắt bày ra bộ dạng chờ chết.

Nạp Lan Thiên Trác cười lớn một tiếng. Hắn phất tay đứng dậy phủi phủi y phục mình rồi mới lên tiếng:

- Nếu đã như vậy.. Vậy thì cắt lưỡi của chúng đi. Để lại cũng vô dụng.

Thuộc hạ liền nhanh chóng "dạ" một tiếng. Cắt lưỡi đã quá may mắn cho bọn chúng rồi.

Nạp Lan Thiên Trác gật đầu rồi bổ sung thêm một câu:

- Phần còn lại ngươi biết phải xử lý thế nào rồi chứ? "

Thuộc hạ lập tức khom người nhận lệnh:

- Thuộc hạ đã hiểu.

Trong mật thất lúc này chỉ còn lại tiếng hét đến chói tai nhưng một lát sau thì im bặt lại. Mật thất được đám thuộc hạ thu dọn sạch sẽ như chưa từng có gì xảy ra.

Nạp Lan Thiên Trác quay về phòng tắm rửa. Trong phòng tắm nước nóng bốc khói đến mờ ảo. Nam nhân ngâm mình trong bồn tắm. Vòm ngực săn chắc còn đọng những giọt nước trong suốt từ từ chảy xuống. Đôi mắt hắn khép hờ dưỡng thần che đi cảm xúc phức tạp nơi đáy mắt. Đây thực sự là mĩ cảnh nhân gian hiếm thấy.

Lòng hắn lúc này có chút loạn. Chẳng lẽ hắn thật sự phải một sống một còn với chính hoàng huynh của hắn sao. Nạp Lan Thiên Trác thậm chí thiếp đi lúc nào không hay. Mấy ngày nay hắn thật sự mệt mỏi, hắn phải đề phòng mọi lúc mọi nơi ngay cả trong phủ của hắn.

Trong ngự hoa viên của Hoàng cung có hai nam hài tử đang cùng nhau chơi đùa rất vui vẻ, xung quanh là đám người hầu đang chạy loạn vì sợ hai đứa trẻ bị ngã. Một lớn một nhỏ nối đuôi nhau chạy khắp mọi ngóc ngách cười giòn tan làm cả Ngự Hoa Viên trở thành nơi nhộn nhịp nhất Hoàng cung.

Đang chơi vui vẻ thì bỗng dưng đứa bé nhỏ hơn bị vấp ngã. Đám người hầu đều xanh mặt lập tức chạy đến đỡ đứa bé nhưng tất cả đều bị đứa bé lớn đẩy ra. Đứa lên đi đến nhẹ nhàng đỡ đứa nhỏ đứng dậy, phủi sạch bụi bẩn trên y phục của đứa bé nhỏ. Đứa bé nhỏ vốn đang im lặng thì bụm đôi má sữa tròn lên òa khóc, đôi mắt long lanh toàn là nước mắt khiến người ta thương vô cùng. Đứa lớn rất điềm tĩnh dùng giọng điệu ôn tồn an ủi:

- Không sao. Có Hoàng huynh ở đây rồi, đệ đau ở đâu thì nói huynh nghe. Ngoan. Nín đi.

Nghe vậy đứa nhỏ mới nín đi vài phần rồi vừa nấc vừa nói:

- Chân đệ đau quá. Huhu. Nói rồi lại khóc òa lên.

Vậy là đứa lớn lại kiên nhẫn dỗ một lúc lâu đứa nhỏ mới chịu nín. Xong xuôi thì tự mình cõng đệ đệ về. Hai huynh đệ trên đường lại nói chuyện vô cùng vui vẻ

- Hoàng huynh đã hứa đưa đệ ra khỏi cung chơi rồi thì nhất định phải giữ lời nhé. Hay là móc ngoéo đi. Giọng nói trong veo của đứa nhỏ vang lên, vừa nói vừa ngoắc ngoắc ngón tay mũm mĩm ra hiệu.

Đứa lớn bật cười mắng một tiếng" ấu trĩ "nhưng vẫn đưa ngón tay ra móc ngoéo với đệ đệ mình.

Cả hai đi được một đoạn đường thì xuất hiện hai tên thái giám. Hai tên này chỉ nói một câu" Xin điện hạ thứ lỗi "rồi tiến lên kéo đứa lớn đi. Đứa lớn cũng chỉ mới 8 tuổi không thể chống lại hai tên thái giám to lớn.

Đứa lớn hét lớn lên" Ta không muốn đi, các ngươi buông ta ra "nhưng hai tên thái giám vấn không thèm để ý đến. Còn đứa nhỏ không hiểu chuyện gì xảy ra chỉ biết lết cái chân đau chạy đến ôm lấy chân một trong hai tên thái giám gào khóc:

- Buông Hoàng huynh của ta ra. Huhu không được bắt Hoàng huynh của ta đi.

Nhưng đứa nhỏ rất nhanh đã bị đám người hầu gỡ ra, chỉ biết gào lên như con thú nhỏ bị thương

- Hoàng huynh! Hoàng huynh!..

Nạp Lan Thiên Trác giật mình tỉnh giấc trong bồn tắm, khóe mắt còn sót giọt nước mắt trong suốt như pha lê. Nước trong bồn tắm đã lạnh, cái lạnh giúp hắn tỉnh táo hơn.

Hàn Thiên bên ngoài nghe thấy tiếng động lập tức lên tiếng:

- Chủ nhân.

Nạp Lan Thiên Trác điều chỉnh lại giọng

- Ta không sao.

Nghe chủ nhân mình nói vậy, Hàn Thiên cũng không hỏi thêm nữa.

Nạp Lan Thiên Trác vẫn ngồi trong bồn tắm. Hắn kéo khóe miệng nhếch lên. Hoàng huynh dịu dàng, ôn nhu luôn yêu thương bảo vệ hắn đã sớm không còn rồi. Bây giờ người ta chỉ muốn hắn chết càng sớm càng tốt. Những mảnh kí ức đó đã sớm không còn ý nghĩa.

Nạp Lan Thiên Trác rời bồn tắm, mặc y phục chỉnh tề rồi ra ngoài. Hàn Thiên thấy chủ nhân bước ra thì lập tức lên tiếng:

- Chủ nhân. Người ổn chứ?

Nạp Lan Thiên Trác" Ừm"một tiếng rồi bước đến ngắm dàn tường vi đỏ rực đang đua nhau nở rộ.

Hết chương 14.
 
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back