- Xu
- 754,080,917
5435
165
Nói cùng anh của tác giả Xuân Quỳnh là bài thơ được trích trong tập thơ Tự hát, NXB Tác phẩm mới, 1984. Đây là một trong các bài thơ mà Xuân Quỳnh viết tặng người chồng của mình – nhà văn Lưu Quang Vũ. Bài thơ Nói cùng anh thể hiện những quan niệm của Xuân Quỳnh về tình yêu đôi lứa cũng như giá trị cao đẹp của tình yêu đối với cuộc sống của mỗi con người. Với Xuân Quỳnh, tình yêu làm nảy sinh những khát vọng, là động lực để con người duy trì sự sống và sống có ý nghĩa hơn.
Cô gái trong những câu thơ này không nói về tình yêu bằng sự say đắm cuồng nhiệt, mà bằng một giọng điệu tỉnh táo đến lạ. Cô biết mọi điều rồi sẽ cũ, biết yêu thương không phải điều vĩnh viễn được hứa hẹn bằng lời thề. Thế nhưng, giữa cái nhận thức rõ ràng ấy, trái tim vẫn lựa chọn tin, lựa chọn yêu và lựa chọn sống hết mình cho khoảnh khắc hiện tại. Cảm giác ấy vừa mong manh vừa mãnh liệt, vừa dè dặt vừa thiết tha. Không phải thứ tình cảm ảo tưởng vào bất tử, mà là tình yêu được nhìn thẳng vào hữu hạn của đời người để càng trở nên đáng quý hơn.
Nói cùng anh
Em vẫn biết đấy là điều đã cũ
Chuyện tình yêu, quan trọng gì đâu:
Sự gắn bó giữa hai người xa lạ
Nỗi vui buồn đem chia sẻ cùng nhau
Em đâu dám nghĩ là vĩnh viễn
Hôm nay yêu, mai có thể xa rồi
Niềm đau đớn tưởng như vô tận
Bỗng có ngày thay thế một niềm vui
Ðiều hôm nay ta nói, ngày mai
Người khác lại nói lời yêu thuở trước
Ðời sống chẳng vô cùng, em biết
Và câu thơ đâu còn mãi ngày sau
Chẳng có gì quan trọng lắm đâu
Như không khí, như màu xanh lá cỏ
Nhiều đến mức tưởng như chẳng có
Trước cuộc đời rộng lớn mênh mang
Nhưng lúc này anh ở bên em
Niềm vui sướng trong ta là có thật
Như chiếc áo trên tường, như trang sách
Như chùm hoa mở cánh trước hiên nhà
Em hiểu rằng mỗi lúc đi xa
Tình anh đối với em là xứ sở
Là bóng rợp trên con đường nắng lửa
Trái cây thơm trên miền đất khô cằn
Ðó Tình yêu, em muốn nói cùng anh
Nguồn gốc của muôn ngàn khát vọng
Lòng tốt để duy trì sự sống
Cho con người thực sự Người hơn.
Trong khu vườn thơ tình Việt Nam, Xuân Quỳnh luôn hiện diện với một vẻ đẹp riêng biệt: đó là tiếng lòng của một người phụ nữ vừa nồng nhiệt, vừa lo âu, nhưng trên hết là sự thành thật đến tận cùng. Bài thơ "Nói cùng anh" chính là một trong những thanh âm dịu dàng và sâu sắc nhất của chị. Không cần đến những lời thề non hẹn biển, bài thơ là lời tự tình đầy chiêm nghiệm về tình yêu – một thứ tình cảm vừa giản đơn như hơi thở, vừa vĩ đại như cội nguồn của sự sống.
Mở đầu bài thơ, Xuân Quỳnh đưa người đọc vào một không gian của sự tỉnh táo và trải đời. Chị không tô hồng tình yêu như một phép màu vĩnh cửu. Với chị, tình yêu là "điều đã cũ", là sự gắn bó giữa hai người xa lạ vốn dĩ chẳng có gì quá lớn lao trước dòng chảy khắc nghiệt của thời gian. Đọc những vần thơ này, ta cảm nhận được một nỗi lo âu thường trực: "Hôm nay yêu, mai có thể xa rồi". Sự thú nhận này nghe có vẻ xót xa, nhưng đó lại là cái nhìn của một tâm hồn đã đi qua nhiều giông bão, hiểu rằng cảm xúc con người là hữu hạn và thế gian vốn dĩ luôn biến thiên.
Thế nhưng, chính từ cái nền của sự mong manh ấy, tình yêu trong thơ Xuân Quỳnh lại hiện lên rạng rỡ và trân quý hơn bao giờ hết. Chị so sánh tình yêu với "không khí", với "màu xanh lá cỏ" – những thứ bình dị đến mức đôi khi người ta quên mất sự hiện diện của chúng, nhưng lại là điều kiện sống còn để tồn tại. Sự khiêm nhường của nhân vật trữ tình trước cuộc đời rộng lớn không làm tình yêu bé nhỏ đi, mà trái lại, nó khẳng định một chân lý: hạnh phúc đích thực nằm ở những điều hữu hình ngay trước mắt. Đó là "chiếc áo trên tường", là "trang sách", là "chùm hoa mở cánh trước hiên nhà". Xuân Quỳnh đã kéo tình yêu từ những khái niệm trừu tượng trở về với hơi ấm của cuộc sống đời thường, nơi mà niềm vui sướng được định danh bằng sự hiện diện của "anh" ở bên cạnh "em".
Càng về cuối bài thơ, cảm xúc càng được đẩy lên cao trào và mở rộng biên độ. Tình yêu không chỉ là sự vỗ về cá nhân, mà đã hóa thành "xứ sở". Cách ví von "Tình anh đối với em là xứ sở" gợi lên một cảm giác bình yên và thuộc về. Anh là bóng mát trên con đường nắng lửa, là trái cây thơm trên miền đất khô cằn. Những hình ảnh ấy khẳng định một sức sống mãnh liệt của tình yêu: nó có khả năng cải tạo những khắc nghiệt của số phận, tưới mát những tâm hồn đang khô héo.
Và ở những câu thơ cuối cùng, Xuân Quỳnh đã dành cho tình yêu một sự tôn vinh cao đẹp nhất. Chị coi tình yêu là "nguồn gốc của muôn ngàn khát vọng" và là "lòng tốt để duy trì sự sống". Đây không còn đơn thuần là chuyện của hai người, mà là câu chuyện của nhân bản. Tình yêu chính là thứ ánh sáng cứu rỗi, giúp con người vượt lên trên những toan tính đời thường để sống "người hơn", bao dung hơn và tốt đẹp hơn.
"Nói cùng anh" không chỉ là một bài thơ tình, mà là một lời tuyên ngôn về lối sống yêu thương. Xuân Quỳnh đã dạy chúng ta rằng: dù cuộc đời có hữu hạn, dù tình yêu có thể mong manh, nhưng hãy cứ yêu bằng tất cả sự thành thật và lòng tử tế. Bởi chính tình yêu ấy sẽ là bệ phóng cho những khát vọng, là sợi dây kết nối chúng ta với vẻ đẹp vĩnh cửu của kiếp nhân sinh.
Xem thêm:
Tuyển tập thơ Xuân Quỳnh
Cô gái trong những câu thơ này không nói về tình yêu bằng sự say đắm cuồng nhiệt, mà bằng một giọng điệu tỉnh táo đến lạ. Cô biết mọi điều rồi sẽ cũ, biết yêu thương không phải điều vĩnh viễn được hứa hẹn bằng lời thề. Thế nhưng, giữa cái nhận thức rõ ràng ấy, trái tim vẫn lựa chọn tin, lựa chọn yêu và lựa chọn sống hết mình cho khoảnh khắc hiện tại. Cảm giác ấy vừa mong manh vừa mãnh liệt, vừa dè dặt vừa thiết tha. Không phải thứ tình cảm ảo tưởng vào bất tử, mà là tình yêu được nhìn thẳng vào hữu hạn của đời người để càng trở nên đáng quý hơn.
Nói cùng anh
Em vẫn biết đấy là điều đã cũ
Chuyện tình yêu, quan trọng gì đâu:
Sự gắn bó giữa hai người xa lạ
Nỗi vui buồn đem chia sẻ cùng nhau
Em đâu dám nghĩ là vĩnh viễn
Hôm nay yêu, mai có thể xa rồi
Niềm đau đớn tưởng như vô tận
Bỗng có ngày thay thế một niềm vui
Ðiều hôm nay ta nói, ngày mai
Người khác lại nói lời yêu thuở trước
Ðời sống chẳng vô cùng, em biết
Và câu thơ đâu còn mãi ngày sau
Chẳng có gì quan trọng lắm đâu
Như không khí, như màu xanh lá cỏ
Nhiều đến mức tưởng như chẳng có
Trước cuộc đời rộng lớn mênh mang
Nhưng lúc này anh ở bên em
Niềm vui sướng trong ta là có thật
Như chiếc áo trên tường, như trang sách
Như chùm hoa mở cánh trước hiên nhà
Em hiểu rằng mỗi lúc đi xa
Tình anh đối với em là xứ sở
Là bóng rợp trên con đường nắng lửa
Trái cây thơm trên miền đất khô cằn
Ðó Tình yêu, em muốn nói cùng anh
Nguồn gốc của muôn ngàn khát vọng
Lòng tốt để duy trì sự sống
Cho con người thực sự Người hơn.
Cảm nhận bài thơ Nói cùng anh
Trong khu vườn thơ tình Việt Nam, Xuân Quỳnh luôn hiện diện với một vẻ đẹp riêng biệt: đó là tiếng lòng của một người phụ nữ vừa nồng nhiệt, vừa lo âu, nhưng trên hết là sự thành thật đến tận cùng. Bài thơ "Nói cùng anh" chính là một trong những thanh âm dịu dàng và sâu sắc nhất của chị. Không cần đến những lời thề non hẹn biển, bài thơ là lời tự tình đầy chiêm nghiệm về tình yêu – một thứ tình cảm vừa giản đơn như hơi thở, vừa vĩ đại như cội nguồn của sự sống.
Mở đầu bài thơ, Xuân Quỳnh đưa người đọc vào một không gian của sự tỉnh táo và trải đời. Chị không tô hồng tình yêu như một phép màu vĩnh cửu. Với chị, tình yêu là "điều đã cũ", là sự gắn bó giữa hai người xa lạ vốn dĩ chẳng có gì quá lớn lao trước dòng chảy khắc nghiệt của thời gian. Đọc những vần thơ này, ta cảm nhận được một nỗi lo âu thường trực: "Hôm nay yêu, mai có thể xa rồi". Sự thú nhận này nghe có vẻ xót xa, nhưng đó lại là cái nhìn của một tâm hồn đã đi qua nhiều giông bão, hiểu rằng cảm xúc con người là hữu hạn và thế gian vốn dĩ luôn biến thiên.
Thế nhưng, chính từ cái nền của sự mong manh ấy, tình yêu trong thơ Xuân Quỳnh lại hiện lên rạng rỡ và trân quý hơn bao giờ hết. Chị so sánh tình yêu với "không khí", với "màu xanh lá cỏ" – những thứ bình dị đến mức đôi khi người ta quên mất sự hiện diện của chúng, nhưng lại là điều kiện sống còn để tồn tại. Sự khiêm nhường của nhân vật trữ tình trước cuộc đời rộng lớn không làm tình yêu bé nhỏ đi, mà trái lại, nó khẳng định một chân lý: hạnh phúc đích thực nằm ở những điều hữu hình ngay trước mắt. Đó là "chiếc áo trên tường", là "trang sách", là "chùm hoa mở cánh trước hiên nhà". Xuân Quỳnh đã kéo tình yêu từ những khái niệm trừu tượng trở về với hơi ấm của cuộc sống đời thường, nơi mà niềm vui sướng được định danh bằng sự hiện diện của "anh" ở bên cạnh "em".
Càng về cuối bài thơ, cảm xúc càng được đẩy lên cao trào và mở rộng biên độ. Tình yêu không chỉ là sự vỗ về cá nhân, mà đã hóa thành "xứ sở". Cách ví von "Tình anh đối với em là xứ sở" gợi lên một cảm giác bình yên và thuộc về. Anh là bóng mát trên con đường nắng lửa, là trái cây thơm trên miền đất khô cằn. Những hình ảnh ấy khẳng định một sức sống mãnh liệt của tình yêu: nó có khả năng cải tạo những khắc nghiệt của số phận, tưới mát những tâm hồn đang khô héo.
Và ở những câu thơ cuối cùng, Xuân Quỳnh đã dành cho tình yêu một sự tôn vinh cao đẹp nhất. Chị coi tình yêu là "nguồn gốc của muôn ngàn khát vọng" và là "lòng tốt để duy trì sự sống". Đây không còn đơn thuần là chuyện của hai người, mà là câu chuyện của nhân bản. Tình yêu chính là thứ ánh sáng cứu rỗi, giúp con người vượt lên trên những toan tính đời thường để sống "người hơn", bao dung hơn và tốt đẹp hơn.
"Nói cùng anh" không chỉ là một bài thơ tình, mà là một lời tuyên ngôn về lối sống yêu thương. Xuân Quỳnh đã dạy chúng ta rằng: dù cuộc đời có hữu hạn, dù tình yêu có thể mong manh, nhưng hãy cứ yêu bằng tất cả sự thành thật và lòng tử tế. Bởi chính tình yêu ấy sẽ là bệ phóng cho những khát vọng, là sợi dây kết nối chúng ta với vẻ đẹp vĩnh cửu của kiếp nhân sinh.
Xem thêm:
[Bài Thơ] Sóng - Xuân Quỳnh
Sóng được in trong tập Hoa dọc chiến hào, xuất bản năm 1968 của nữ nhà thơ tình nổi tiếng Xuân Quỳnh. Bài thơ nói về tâm trạng, tình yêu mãnh liệt của người con gái khi yêu.
Sóng
Dữ dội và dịu êm
Ồn ào và lặng lẽ
Sóng không hiểu nổi mình
Sóng tìm ra tận bể
Ôi con sóng ngày xưa
Và ngày sau vẫn thế
Nỗi khát vọng tình yêu
Bồi hồi trong ngực trẻ
Trước muôn trùng sóng bể
Em nghĩ về anh, em
Em nghĩ về biển lớn
Từ nơi nào sóng lên?
Sóng bắt đầu từ gió
Gió bắt đầu từ đâu?
Em cũng không biết nữa
Khi nào ta yêu nhau
Con sóng dưới lòng sâu
Con...
Sóng
Dữ dội và dịu êm
Ồn ào và lặng lẽ
Sóng không hiểu nổi mình
Sóng tìm ra tận bể
Ôi con sóng ngày xưa
Và ngày sau vẫn thế
Nỗi khát vọng tình yêu
Bồi hồi trong ngực trẻ
Trước muôn trùng sóng bể
Em nghĩ về anh, em
Em nghĩ về biển lớn
Từ nơi nào sóng lên?
Sóng bắt đầu từ gió
Gió bắt đầu từ đâu?
Em cũng không biết nữa
Khi nào ta yêu nhau
Con sóng dưới lòng sâu
Con...
Tuyển tập thơ Xuân Quỳnh
Chỉnh sửa cuối:

