Sáng nay chúng tôi có 5 tiết, cho nên đến gần 12 giờ trưa chúng tôi mới tan học. Coi như nhà trường còn lương tâm khi sắp xếp nghỉ buổi chiều vào những hôm này.
Lúc tôi về đến nhà thì đã muộn, cả nhà tôi đều đã ăn cơm và đang ngồi ở phòng khách xem tv. Tôi chào ba mẹ, chạy đi cất cặp sách rồi mới mò xuống bếp tìm ăn.
Tôi cho cơm cùng tất cả đồ ăn vào một cái tô to rồi đem lên nhà ngồi ăn tiện thể xem tv cùng ba mẹ. Ba tôi đang bóp vai cho mẹ tôi, ông quay sang nói: "Nhà trường ác ghê, hành học sinh bây giờ mới chịu thả, thế chiều nay được nghỉ chứ con gái?"
"Vâng ạ" rồi tôi quay sang mẹ nói "Hôm nay cơm ngon hơn mọi ngày mẹ ạ!"
Mẹ tôi đang ngồi xem phim, đến đoạn nam chính và nữ chính hiểu lầm nhau mà mẹ tôi tức anh ách, vỗ đùi ba tôi mấy cái không chút nương tay, rồi mới nhìn tôi nói: "Con này, mày chỉ được cái dẻo mỏ thôi, nhưng sau này cẩn thận yêu đương rồi thì lại ngu như con bé trong phim!"
Mẹ tôi đúng là nghĩ xa quá rồi, chắc là nên bảo mẹ hạn chế xem mấy thể loại phim truyền hình dài tập đầy ức chế này quá, chứ nếu không sau mỗi bộ phim, mẹ tôi lại bảo tôi nhìn mấy gương mấy nhân vật trong phim, đừng bao giờ giẫm lên vết xe đổ đó!
Rồi chẳng biết thằng em trời đánh của tôi từ đâu lù lù xuất hiện, nó gào to: "Mẹ ơi, mẹ không cần phải lo cho chị ấy, con chắc chắn anh Hải không như cái người trong phim đâu mẹ!"
Thằng ranh này, nó lại ngứa đòn tìm đánh rồi đây mà, lúc nào cũng chẳng để tôi yên, mới tí tuổi đầu mà đã biết châm chọc tôi như thế. Nhất là, bên miệng nó lúc nào cũng treo cái chữ "anh Hải, anh Hải" suốt, tôi còn đang hoài nghi thật ra thằng Hải mới là anh trai nó kìa.
Bây giờ nghe thằng em tôi nói thế, tôi bực mình mà vớ lấy cái dép tông ném về phía nó, còn không quên trừng nó một lúc lâu: "Cái thằng này, mày không để chị mày ăn một bữa cơm bình yên được à, riết rồi không biết Hải là anh mày hay chị là chị mày đây".
"Thì là cả hai.." thằng An thấy tôi tiếp tục phóng ánh mắt sát thủ về phía mình, thì lập tức ngoan ngoãn không nói thêm bất cứ cậu ngu ngốc nào nữa, lại còn đặc biệt mà ngoan ngoãn lại gần bóp vai cho tôi, giọng nó ngọt sớt hỏi: "Chị Lan, chiều anh Hải có sang nhà mình học không ạ?"
"Sao, mày nhớ thương người ta như thế thì chạy đi mà gặp!" Trời đánh còn tránh miếng ăn, nhưng thằng em tôi lại quyết không để tôi yên mà đề cập đến Hải khùng, cái tên mà tôi chẳng muốn nghe thấy một tẹo nào.
Thằng An lúc này còn thân thân thiết rót nước đưa cho tôi, nó nói: "Anh Hải bảo tuần này vào nhà mình học sẽ đem cho em mượn đôi giày trượt patin của anh ý, cho nên em phải mong rồi, thế chiều nay anh Hải vào học không chị, chị nhắc anh ý nhớ đem theo nha!"
Tôi cười gian: "Hôm nay cậu ta không vào đâu, có điều nếu muốn chị mày vẫn có thể gọi điện bắt cậu ta vào đây học.."
Hai mắt thằng em tôi sáng lên, nó háo hức xin tôi gọi điện kêu Hải khùng chiề nay vào nhà tôi học, và nhất định là không được quên đem giày cho nó mượn, sao tôi lại có thằng em mặt dày mức độ này cơ chứ!
Dù gì tôi cũng làm bộ như không thể dễ dàng đáp ứng, tôi nói: "Ừ, thế mày đi rửa bát cho chị đi". Nhưng sự thật là chiều nào được nghỉ mà Hải chẳng vào nhà tôi học kèm, chứ hôm nay đâu có không vào đây như tôi nói. Thế mà thằng em ngu ngốc của tôi lại đang vui vẻ nâng niu cái bát của tôi chạy ra sau bếp để rửa, còn không quên yêu đời hát lên vài câu.
Mẹ tôi quay sang gõ đầu tôi một cái: "Chỉ biết bắt nạt em suốt ngày, đúng là ngoài thằng Hải ra, ai nhìn thấy mày thế này có mà chạy mất dép"
Sao ngay cả mẹ tôi trên miệng cũng treo chữ "Hải", mà toàn khen tên đáng ghét đó, tôi giờ cũng hoài nghi rằng ai mới là con ruột của mẹ tôi nữa.
Từ nãy đến giờ cả nhà tôi cứ nhắc đến Hải khùng, chắc mọi người nghĩ chúng tôi có quan hệ thân thiết gì với với cậu ta lắm nhỉ. Nhưng mà thực tế thì không phải đâu, chỉ có mình cậu ta là suốt ngày bám dính ở bên nhà tôi, như vậy mọi người muốn không biết cậu ta cũng khó.
Chuyện cũng bắt đầu từ năm tôi học lớp 10, lúc đó cô giáo chủ nhiệm sắp xếp tôi ngồi cùng bàn Hải khùng với lí do là giúp đỡ cậu ta trong học tập, mà nào chỉ có học kém, cậu ta hồi đấy còn rất nghịch ngợm, ham chơi lêu lổng, căn bản là mắc cái chứng nổi loạn của tuổi dậy thì, chẳng muốn học.
Hồi ấy, có lẽ tôi đã phải dùng toàn bộ kiên trì nhẫn nại cùng mặt dày để mà chạy theo khuyên bảo cùng với ép buộc, đe dọa để cậu ta chuyên tâm học hành, lúc đấy cậu ta chỉ cần chịu khó ngồi nghe tôi chỉ bài đã là hạnh phúc lắm rồi.
Dần dần thì Hải cũng ngoan hơn, chịu khó nhìn đến sách vở hơn, đặc biệt là cậu ta lại rất ham thích ngồi đợi tôi giảng bài cho. Nhưng vẫn có điều khiến tôi bực mình đó là khi giảng bải cho Hải, tôi phát hiện ra hầu như cậu ta cái kiến thức gì cũng không biết. Tôi ôm đầu hỏi tại sao cậu ta lại có thể lên được lớp và thi được vào cấp 3 như vậy được. Hải bảo không nhớ rõ, có lẽ do ăn may trúng tủ, cũng có thể do hôm đó chép được bài.. nếu thế thì tôi nghĩ trên đời này sẽ chẳng ai có thể ăn may hơn cậu ta nữa đâu.
Thế rồi để có thể giúp đỡ Hải khùng học tập tốt hơn, tôi đã phải hi sinh những ngày nghỉ quý giá của mình, bắt cậu ta vào nhà tôi học kèm. Dĩ nhiên, điều này được các bậc phụ huynh vô cùng hoan nghênh.
Mẹ Hải còn thỉnh thoảng gọi điện rồi ân cần hỏi han tôi đủ thứ, có khi còn bắt hải xách đủ thứ sang cho nhà tôi mỗi khi cậu ta đến học. Chính vì sự nhiệt tình đó của mẹ Hải mà dù có nhiều lúc tôi điên tiết muốn đá bay Hải ra ngoài cửa tiễn khách thì cũng đều phải dằn lại.
Còn về phần Hải khùng, nhờ vào cái mã ưa nhìn cùng tài khua mua múa mép của mình, cậu ta đã thực sự thành công khi lấy lòng hết giả trẻ lớn bé trong nhà tôi, thậm chí là cả hàng xóm của tôi nữa.
Nhiều lúc tôi muốn hành hạ Hải khùng này cho cậu ta nếm mùi cực khổ một chút thì cậu ta lại giở cái chiêu khổ nhục kế đơn giản nhưng luôn hữu dụng kia ra. Vậy là bố mẹ tôi cứ bênh cậu ta suốt, tôi cảm nhận rằng vị trí của tôi trong nhà cứ thế mà tuột dốc không phanh, lại thêm hoài nghi có phải ngày trước bố mẹ tôi ôm nhầm tôi ở bệnh viện không?
Mà tại sao cậu ta đôi với người khác thì có vẻ ngoan ngoãn lễ phép hiểu chuyện nhưng với tôi thì lúc nào cũng trêu tôi tức đến xông máu lên não, chẳng lẽ cậu ta quên tôi mới là người kèm cậu ta học hành chứ không phải mấy bác gái hàng xóm? Ít ra cậu ta cũng nên biết lấy lòng tôi một chút chứ!
Nếu Hải như kẻ khiến cuộc đời tôi rơi vào tăm tối thì Nam lại giống như ánh sáng mặt trời rực rỡ, làm cho năm tháng của tôi bớt tẻ nhạt biết bao.
Nhắc đến Nam, tôi lại nhớ đến đoạn tin nhắn tối qua mình gửi. Bởi vì sợ chuyện này không cẩn thận bị bại lộ nên hôm nay tôi không dám đem điện thoại đến lớp. Cho nên bây giờ tôi cũng không biết được là Nam có nhắn gì cho tôi hay không.
Nghĩ thế, sau khi ăn xong tôi vội chuồn vào phòng, hồi hộp mở điện thoại ra, thấy có thông báo tin nhắn đến, tôi luống cuống mở ra xem.
[Chào cậu, tuy tớ không biết cậu là ai, dù thật tâm hay chỉ là một trò đùa vui thì tớ cũng cảm ơn cậu vì tớ mà mất công viết những lời này, tớ cảm thấy rất vinh hạnh. Tuy nhiên, tớ đã có người mình thích rồi!]
Đọc đoạn tin nhắn này xong, tôi thấy mình giống như một quả bóng bơm căng đang chờ được thả lên bầu trời thì bông nhiên xì hơi. Tôi còn mong đợi gì chứ, tôi chỉ là một người giấu tên, việc nhận được câu trả lời tử tế thế này đã là tốt lắm rồi. Khi nhìn đến câu "tôi đã có người mình thích rồi", tôi hiểu được khoảng cách giữa mình và cậu ấy đã xa giờ lại càng xa vời hơn. Tôi nhớ tới một đoạn trong bài thơ "bầy chim lạc" của nhà thơ Tagore, ông ấy viết khoảng cách xa nhất trên thế giới này chính là khi ta đứng trước mặt người mà người lại hề hay biết ta yêu thích người. Câu thơ đó thật đúng với tôi lúc này biết bao.
Tiếp theo, tôi lại thấy tò mò về người con gái có thể khiến lớp trưởng lớp tôi rung động, vì thế mà tôi bạo gan nhắn tin hỏi lại:
[Tớ nghe nói cậu vẫn chưa có bạn gái mà, chẳng lẽ hai cậu chưa công khai? ]
Tôi nghĩ Nam bây giờ mà bảo mình có bạn gái, chắc sẽ làm tan nát rất nhiều nữ sinh.. may là tôi cũng chưa đến mức đấy!
Lần này, chắc đang rảnh rỗi nên bên kia rất nhanh hồi âm:
[Không phải, là tớ
đơn phương thích người ta, bạn ấy là một cô gái ngốc nghếch nhưng cũng rất dễ thương, lúc nào cũng tỏ ra hưng dữ nhưng thật ra lại rất dễ mềm lòng]
Tôi đang nhìn thấy lời lẽ sặc mùi ngôn tình gì đây, không ngờ rằng bạn Nam lớp tôi sẽ có lúc nói về một người như thế, tôi cảm giác được cậu ấy mỉm cười viết những dòng này nữa. Bạn nữ được nhắc đến kia thật hạnh phúc biết bao, nếu đó là tôi thì tốt biết mấy, nhưng tôi cũng đủ tỉnh táo để biết tôi với Nam không có thân thiết đến mức được cậu ấy nói về mình như vậy.. tôi chậm chạp gõ tin nhắn trả lời:
[Sao cậu không nói với bạn ấy chứ, cậu tốt như thế thì có ai nỡ từ chối đâu, tớ còn biết ngoài tớ ra, cũng có rất nhiều bạn nữ khác thích cậu, cậu phải tin vào sức hút của bản thân của mình chứ!]
Nam vẫn như trước sớm nhắn lại:
[không đâu, vẫn chưa đến lúc, cậu ấy cậu ấy cứ như một con một sách, chỉ biết lao đầu vào học hành, không thì lại mơ màng ngắm trai đẹp, những lúc đấy, tớ vừa bực mình vừa buồn cười, trai đẹp bên cạnh không nhìn, còn hướng ánh mắt đi nơi khác. Hơn nữa, tớ thấy mình cũng thật dốt nát, yêu thích đối phương mà cũng không biết thể hiện thế nào, chỉ có thể lặng lẽ ngắm nhìn cậu ấy, trêu chọc cậu ấy để cậu ấy để ý đến mình, rồi nhìn cậu ấy xù lông đáp trả, còn lúc cậu ấy buồn thì lấy lòng cậu ấy, đùa để cậu ấy vui. Mà tớ cũng đã nói, cậu ấy rất ngốc, toàn bộ trí thông minh đều dồn hết vào học tập rồi, tớ có làm nhiều thứ đến đâu thì cậu ấy chẳng hiểu một tẹo nào, đúng là một cái đầu gỗ chính hiệu!]
Đọc đoạn này xong, tôi mới thấy lớp trưởng lớp tôi cũng không phải hoàn mỹ như tôi đã nghĩ, cậu ấy muốn theo đuổi một người cũng phải cẩn thận nghĩ ngợi, vụng về quan tâm, rồi ấu trĩ trêu chọc đối phương mong ánh mắt đối phương nhìn về phía mình. Tôi nghĩ ngợi không biết cô gái nào lại may mắn đến vậy, cô ấy chắc chắn không những giỏi giang mà còn xinh đẹp nhỉ?
Ngẫm nghĩ một hồi, tôi lại bắt đầu ngủ quên. Giấc ngủ trưa này của tôi không sâu, thậm chí còn mơ thấy rất nhiều thứ không liên quan gì đến nhau, tôi chỉ nhớ trong giấc mơ cuối cùng, tôi đứng trước mặt Nam và nói thích cậu ấy, rồi cậu ấy đáp lại rằng cũng thích tôi, tôi chưa kịp nở một nụ cười hạnh phúc thì bỗng Hải khùng từ đâu xuất hiện, cậu ta chen vào giữa hai chúng tôi nói: "Yêu đương cái gì, cậu còn một đống bài tập phải giảng cho tôi đây này". Tiếp theo là một loạt âm thanh vang lên khiến tôi thấy rất phiền, kéo tôi khỏi cơn mơ màng, là tiếng chuông báo thức từ điện thoại, đã 2 rưỡi chiều rồi, lát nữa khoảng 3 giờ Hải sẽ đến nhà tôi học.
Tôi ngao ngán thở dài, sao lại là Hải khùng, đến cả trong mơ cậu ta cũng không buông tha cho tôi nữa, bây giờ ngủ dậy thì lại sắp phải thấy bản mặt của cậu ta. Tính ra một ăm có 365 ngày, trừ mấy ngày lễ tết ra thì ngày nào tôi cũng đụng phải bản mặt cậu ta từ trên trường cho đến ở nhà, nếu mà thay vào đó là Nam thì tốt biết bao, phải không nhỉ?
Chiều nay Hải đến nhà tôi sớm hơn mọi khi, cậu ta tươi rói xách theo một túi lê, nói: "Mẹ tôi bảo mang sang cho nhà cậu ít lê".
Tôi thở dài: "Tôi đã dặn cậu nói với dì là không cần tốn kém mua cái gì rồi, sao lần nào cũng thấy cậu đem đồ sang!"
"Cậu yên tâm đi, cái này là có người biếu nhà tôi, mẹ tôi bảo ăn không hết thì đem sang đây" cậu ta tùy ý nói "có điều nếu cậu đã không thích thì tôi lại đem về, chẳng sao cả"
Tôi bèn lạnh lùng đá vào chân cậu ta một cái rồi cướp lấy túi lê, tôi ôm lê chạy vào bếp rửa sạch. Sau khi rửa xong tôi bỏ mấy quả vào đĩa mang lên phòng khách, lúc này Hải khùng đang vô cùng nhàn nhã vắt chân chơi game, giống như cậu ta mới là chủ nhà còn tôi thì là con ở cho cậu ta không bằng. Tôi hơi phẫn nộ đặt đĩa lê xuống bàn rồi cướp lấy điện thoại từ tay cậu ta, tôi nói: "Cậu gọt lê đi!"
Hải thắc mắc nhìn tôi: "Không phải tôi là khác nhà cậu sao, làm gì có đạo lí đối xử với khách như thế!"
Tôi khinh thường liếc mắt nhìn cậu ta: "Làm gì có loại khách nào không biết khách sáo là gì như cậu chứ"
Hải cười làm lành nhìn tôi nói: "Thôi thì thế này đi, chúng mình chơi kéo búa bao để quyết định xem ai mới là người gọt lê được không?"
Tôi suy nghĩ một hồi rồi cũng đáp ứng.
Chúng tôi ra ba lần và rất không may khi cả ba lần tôi đều bại dưới tay Hải khùng, tôi chấp nhận số phận cầm dao lên gọt lê. Bỗng nhiên lúc này Hải khùng giật lấy con dao từ tay tôi, trước ánh mắt không hiểu của tôi, cậu ta vừa gọt lê vừa cười nói: "Tôi thắng còn cậu thua, mà người thua thì nên được an ủi phải không, cho nên tôi đành nhận lấy trách nhiệm này thôi!"
Mặc dù lời cậu ta nói đúng là chả giống người bình thường tẹo nào, nhưng xét thấy hành động nhường nhịn như vậy, xem ra cậu ta còn có chút lương tâm, vậy thì tôi chỉ cần hưởng thụ là được rồi.
Trong lúc ăn lê, tôi chợt nhớ ra chuyện thằng em tôi nhờ nên mới quay sang hỏi Hải: "Cậu lại cho em tôi mượn cái gì nữa đấy, rồi nó lại phá hỏng đồ của cậu cho mà xem"
Hải thản nhiên đáp: "Ừ, là đôi giày trượt patin, lâu rồi tôi không dùng đến nên cho cu An mượn luôn, tôi đưa cho nó từ lúc gặp nó ngoài ngõ rồi, nó làm hỏng thì thôi chứ sao, nhưng nếu cậu thấy áy náy thì có thể thay nó đền cho tôi là được"
"Liên quan gì đến tôi, tôi có lòng tốt nhắc nhở mà cậu còn dám trêu tức tôi, thế thì mặc xác cậu luôn!" Haizz tên Hải khùng này quả nhiên là một tên lưu manh chính hiệu. Người ta thường có câu "anh hùng không kể xuất thân còn lưu manh thì không kể bao nhiêu tuổi" quả nhiên rất đúng với trường hợp của Hải khùng mà.
Dạo gần đây chúng tôi cũng chỉ có làm đề, chữa đề và bổ sung những lỗ hổng kiến thức qua từng bài chúng tôi làm. Tôi tự hỏi cái việc có thể tự làm này thì sao cậu ta còn cứ chạy đến nhà tôi mới chịu. Có mấy lần tôi kêu cậu ta ở nhà tự làm thì cậu ta không chịu, nói rằng ở nhà có một mình thì chẳng học hành được gì, rồi thì có rất nhiều chỗ chẳng hiểu, vẫn cứ phải đến nhà tôi nghe tôi tung bay nước miếng giảng bài. Theo tôi thấy Hải khùng đây là đang cố ý làm phiền tôi, cướp hết mọi thời gian rảnh của tôi mới đúng.
Chính vì dành cả buổi chiều để làm bài tập mà buổi tối tôi rất rảnh rỗi lôi sách ra đọc. Đọc được một lúc, tôi không tự chủ được nghĩ đến đoạn tin nhắn của Nam, tôi vô cùng tò mò, vốn muốn hỏi cậu ấy rất nhiều thứ, ví dụ như người cậu thích là ai, bạn ấy có học cùng trường hay cùng lớp với cậu ấy không. Mà biết đâu một người ngoài cuộc như tôi sẽ có thể suy nghĩ thấu đáo để tư vấn tình cảm cho Nam? Mà không được, sao tôi lại phải làm thế, tôi đáng ra phải mong cậu ấy độc thân thì tôi mới có cơ hội chứ, dù cảm thấy cơ hội ấy là vô cùng nhỏ..
Cuối cùng tôi cũng gõ tin nhắn gửi cho Nam:
[Chào buổi tối, cậu đang làm gì thế, cậu ngủ chưa? ]
Nhắn xong tôi tự thấy IQ của mình đúng là tuột dốc không phanh, sao tôi có thể hỏi cậu ấy ngủ chưa chứ, người ta ngủ rồi thì làm sao có thể trả lời tôi là đã ngủ!
Đối phương cũng chả biết những điều tôi đang xoắn xuýt mà nhanh chóng trả lời lại:
[còn chưa ngủ, tớ vừa làm xong bài tập mà cô giáo nhỏ của tớ giao cho]
Tôi thắc mắc:
[cô giáo nhỏ là sao? ]
Nam trả lời:
[Là người tớ thích, cậu ấy lúc nào cũng ở bên tai tớ niệm chú phải học hành chăm chỉ, còn hơn cả ba mẹ tớ nữa!]
Nhìn dòng tin nhắn của Nam, tôi tặc lưỡi một hồi, đúng là người ta yêu rồi thì sẽ thay đổi, cách Nam nói về người mình thích thật sự khác hẳn với cách nói chuyện hàng ngày của cậu ấy. Tôi cũng không ngờ rằng một người học giỏi và chăm chỉ như Nam cũng cần người thúc giục học hành, xem cách nói của cậu ấy thì có vẻ như cậu ấy rất hưởng thụ sự quan tâm này từ người mình thích. Hai người đối với nhau như vậy mà còn không phải người yêu thì thật là khó tin, cho nên nhắn tin hỏi lại Nam:
[Hai cậu trông rất thân thiết mà, giống như cả hai đều thích nhau chứ đâu phải là chỉ mình cậu đơn phương người ta đâu]
Một lát sau Nam hồi âm
[thì do cậu ấy rất ngốc, đến tình cảm là gì, rồi bản thân mình thích ai cậu ấy có khi còn không biết đâu. Nếu có một ngày nào đó được nghe cậu ấy nói thích tớ, chắc lúc đấy là do tớ đã đánh đổi hết thảy may mắn của đời mình để nhận được đấy]
Nam đang nói gì vậy, gặp được người mình thích rồi người đó cũng thích mình lại giống như là dùng toàn bộ may mắn để đổi lấy, tình cảm là thứ khó tìm đến thế sao? Lời này mà Nam nói cho bạn nữ kia nghe, chắc bạn ấy sẽ hạnh phúc chết mất, đến tôi còn thấy có chút ghen tị với người ta kìa. Tôi lại thấy như là bạn nữ ấy mới là người đã dùng toàn bộ may mắn của đời mình để đổi lại việc gặp được người tốt như Nam. Mỗi tin nhắn Nam gửi tôi đều tràn ngập bóng hình bạn nữ ấy, đủ hiểu nam yêu thích người ta đến nhường nào..
Tôi còn muốn biết thêm chút nữa về bạn nữ đó nên quanh co lòng vòng hỏi Nam thêm:
[Hai cậu làm sao mà quen nhau thế, thân thiết như vậy chắc đã biết nhau lâu lắm rồi nhỉ? ]
[tớ và cậu ấy biết nhau 3 năm, là do hai đứa chúng tớ học chung trường, khi tớ bắt đầu vào lớp 10 liền quen biết cậu ấy. Ban đầu, là cậu ấy cứ đeo bám tớ suốt, tớ lúc đó thấy rất phiền, rồi dần dần lại nhận ra trêu chọc cậu ấy rất thú vị, tớ cũng nhận ra nhiều điểm tốt từ cậu ấy, thế là tớ cứ mặc cho cậu ấy khuyên răn dạy dỗ mình như bà cụ non, cứ thế, tớ thích cậu ấy lúc nào không hay, chỉ muốn mỗi ngày được thấy đối phương, khi không gặp thì sẽ nhớ vô cùng]
Dù chỉ là vài dòng tin nhắn, tôi lại thấy không giống Nam ngày thường chút nào, phải chăng là do sức mạnh của tình yêu khiến con người thay đổi đến thế?
Rồi tôi lại nghĩ đến Hải khùng, nhưng không phải là tôi nhớ nhung gì cậu ta đâu. Chỉ là tin nhắn của Nam khiến tôi hồi tưởng lại tình cảnh của mình, lúc tôi mới chuyển đến chỗ ngồi cạnh Hải, tôi cảm thấy cậu ta đúng chất một tên ham chơi, lười học hơn nữa cũng rất đáng sợ. Nhiều lúc tôi cũng muốn bỏ mặc không quan tâm đến cậu ta. Nhưng cứ nghĩ đến việc cô giáo tin tưởng nhờ vả tôi kèm cặp cậu ta, tôi lại không muốn từ bỏ, vì tôi không muốn bỏ cuộc giữa chừng, điều đó còn đáng ghét hơn cả việc thất bại! Và kết quả là hiện tại, cậu ta cũng chăm học hơn, còn tiến bộ rất nhiều, điều đó khiến tôi vô vùng hài lòng với công sức mình bỏ ra bấy lâu nay. Tôi thấy mình cũng thật phi thường khi chịu đựng được Hải khùng suốt ba năm học. Nhưng không lâu nữa đâu, khi tốt nghiệp cấp 3 là tôi có thể vui vẻ tạm biệt cậu ta rồi, lên đại học thì chúng tôi còn lí do gì để mà gặp nhau nữa đâu!
Kết thúc hồi tưởng, tôi thấy cũng đã muộn rồi nên chỉ nhắn với Nam qua loa vài tin rồi tôi cũng đi ngủ.