11 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
15366 792
Những bài thơ hay về loài hoa Bỉ Ngạn

Hoa nở ngàn năm hoa bỉ ngạn

Vạn kiếp luân hồi vạn kiếp vương

Bài thơ về hoa bỉ ngạn 4 câu đanh đá:

Hoa bỉ ngạn có hoa không có lá

Trong lòng chàng có ả chẳng có ta

Chàng hãy nhớ vào một ngày không xa

Ta dập ả chả còn hoa với lá
1f33c.png


:))

20260820-032927-26df369e8c.jpg


Truyền thuyết hoa bỉ ngạn​


Tác giả: Phan Công Phúc

Tịch trần truyền thuyết yêu tinh

Loài hoa Bỉ Ngạn, chuyện tình đau thương

Xưa kia hoa ngự trong vườn

Thần sai hai vị làm phương gác hầu.


Nàng là trinh nữ Mạn Châu

Chàng là quân tử đa sầu Sa Hoa.

Yêu nhau... mắc lệnh hải hà:

Gần nhau... tình phải cách xa nghìn trùng


Duyên tình mãnh liệt nhớ nhung

Một hôm cãi lệnh không tuân luật trời.

Thần bèn trách tội hai người

Làm thân Bỉ Ngạn suốt đời lỡ duyên.


Thơ về hoa bỉ ngạn 4 câu​


Sầu Bỉ Ngạn​


Bỉ ngạn hoa nở, nở bên đường

Lá xanh hoa đỏ cách âm dương

Ngàn năm thương nhớ, ngàn năm khổ

Hẹn kiếp sau nữa, mãi vấn vương.

Tình Ngang Trái​


Đường hoàng tuyền dài bóng ai qua

Đỏ rực một vùng Bỉ Ngạn hoa

Lá thấy hoa buồn, hoa tiễn lá

Vạn kiếp tìm nhau, tình xót xa.

Cầu Nại Hà​


Bỉ ngạn hoa nở bên bờ sinh tử

Sông Vong Xuyên ánh đỏ cả một dòng

Mạnh Bà Thang là ai quên ai nhớ

Cầu Nại Hà là ai ngóng ai trông

Cổ Tử Cầm họa:

Nhỏ giọt cô đơn trên Bỉ Ngạn.

Những cánh mong manh tựa tơ trời.

Đêm hóa tình riêng cùng minh nguyệt.

Soi chiếu hồng trần.. Cánh hoa rơi..

* * *

Tiêu Tán Đường họa:

Mộng trong Bỉ Ngạn lưu ly

Tình riêng một giấc hoa phi hồng trần

Ảo ảnh nan buộc trầm luân

Đêm rơi nước mắt nguyệt, vân diệc sầu..

* * *

Vong Xuyên tiễn cuộc phân ly

Tàn hoa Bỉ Ngạn bất tri hồng trần.

Trăm năm giấc mộng trầm luân

Ai xui ta đến thế nhân tuyệt sầu.

* * *

Trầm trong suối mộng vô minh

Giá băng Bỉ Ngạn u tình xót xa

Nước trôi vùi dập cánh hoa

Trăng thề khoác lệ sương sa nẻo về

* * *

Lòng đã nở một nhành hoa Bỉ Ngạn

Nhìn Vong Xuyên đưa tiễn mấy dòng trôi..

Cánh mong manh trói đời ta vô ảnh

Bờ nhân duyên xa tít tắp chân trời.

* * *

Hoa nở ngàn năm hoa bỉ ngạn,

Hoàng Tuyền huyết nhuộm nỗi bi thương

Vô hoa hữu diệp, vô tương ngộ

Vạn kiếp luân hồi, vạn kiếp vương.

LfhOYIs.jpg


Stt về hoa bỉ ngạn​


"Ngàn năm hoa nở, ngàn năm hoa tàn

Hoa vừa nở, lá đã vội tan

Lá vừa chớm mọc, hoa lại rụng

Có lá không hoa

Thấy hoa không lá

Chung một rễ mà chẳng thể gặp

Ở rất gần mà cũng rất xa

Cứ nhớ thương mà ôm sầu thương nhớ

Vạn kiếp luân hồi, vạn kiếp bi"


Thơ hay về hoa bỉ ngạn​


Bỉ Ngạn hoa, nở rộ bờ đối diện

Đứng trước cầu Nại Hà biết thế nào

Nhìn xuống dưới, chính là Vong Xuyên thủy

Tam Sinh thạch, có Mạnh Bà kế bên

Cõi niết bàn thần bí cùng tương luyến

Kiếp phù sinh mộng mị phí thời gian

Duy chỉ có ngày tàn cùng năm tháng

Thời gian qua nhanh như gió reo ca

Bỉ Ngạn hoa, nở rộ bờ đối diện

Bờ Vong Xuyên, vậy mà cũng quên sông

Đứng trước cầu Nại Hà làm sao biết

Trên Tam Sinh, ghi chép hết ba đời

Kiếp này đã biết hết chuyện kiếp trước

Đá Tam Sinh, đầy đủ cả họ tên

Bỉ Ngạn hoa, nở rộ bờ đối diện

Chỉ thấy hoa lại chẳng thấy lá đâu

Nở nghìn năm, nghìn năm hoa cũng lụi

Hoa và lá, vĩnh viễn chẳng gặp nhau

Chuyện tình cảm không phải vì nhân quả

Duyên phận này, đã định tử sinh rồi.

7CmGqHY.jpg


Thơ về hoa bỉ ngạn tình yêu​


Bỉ ngạn hoa hoa nở không thấy lá

Sông Vong Xuyên nước sâu tựa trời cao

Sương Giang Nam mưa bụi phủ Nại Hà

Cố nhân cười chặt đứt một hồi duyên.

-

Trên đường hoàng tuyền, có hoa Bỉ Ngạn.

Hoa chờ một người, yêu tận tâm can.

Duyên phận trái ngang, đời đời lỡ dở.

Số mệnh sắp đặt, vạn kiếp chẳng nên duyên..

Chẳng phải thần tiên, chẳng phải hồ điệp

Nguyện làm tri kỷ bầu bạn nơi cửu tuyền.

Vong Xuyên bất tận, Bỉ Ngạn tịch liêu.

Có phải chăng chẳng chờ được người yêu?

Chỉ nguyện làm thân hoa mọc trên đất,

Có hoa không lá, có lá không hoa.

Lặng nhìn nhân thế, lặng nhìn đời trôi..

xwCsmHK.jpg


Bỉ Ngạn hoa nở bên bờ sinh tử

Sông Vong Xuyên ánh đỏ cả một dòng

Mạnh Bà Thang là ai quên ai nhớ?

Cầu Nại Hà là ai ngóng ai trông?

-

Nhìn Bỉ Ngạn cười, nhìn Bỉ Ngạn khóc?

Bỉ ngạn mọc bờ sinh tử,

Ký ức qua đây, để lại tương tư.

Nhớ thời cả hai chìm trong mộng tưởng,

Rong ruổi cùng nhau khắp bốn phương.

Bước qua những đền tháp đầy xương,

Tượng chúa xót đau nhìn lặng lẽ,

Lời nguyện cầu rất khẽ,

Cái nhìn âu yếm hoàng hôn.

Ân tình kiếp trước còn chôn,

Để kiếp này chút tình vương loạn,

Gặp nhau rồi đành đoạn,

Uống rượu chia ly.

Ân tình cũ cuồng si,

Gửi Bỉ Ngạn thu vào hồn máu.

Mặc ta trong luân hồi lục đạo,

Vạn kiếp lưu vong.

Cùng nhau vượt qua định kiến tổ tông,

Lại quay đầu buông xuôi tất cả,

Bỉ ngạn nở hoa không lá,

Bỉ ngạn ra lá không hoa.

Lá hoa cùng thân

Lại không cùng sống.

Dối nhau câu phù sinh nhất mộng,

Luyến ái còn theo.

Bờ Vong Xuyên lạnh lẽo,

Hoa Bỉ Ngạn vương hương.

Kiếp này lỡ đau thương,

Kiếp sau còn mong gặp?

Nhìn Bỉ Ngạn cười,

Nhìn Bỉ Ngạn khóc,

Trách ta cố chấp.

Nhớ chối canh Mạnh Bà ở cửa đầu thai..

Mơ một ngày,

Cùng nhau đến chân trời cuối đất.

Nắm tay kề cạnh,

Lãng du đến chốn khôn cùng..

cxmaCUH.jpg


Hoa Bỉ Ngạn U sầu nở rộ chốn vong xuyên

Một kiếp nhà chung với ưu phiền

Duyên mình xin gửi theo gió lạnh

Chờ đợi nhanh rồi cũng qua thôi

Ước chi mộng gặp ấy xa xôi

Cũng quên mong nhớ đến vô hồn

Máu còn thắm mãi tình chưa tận

Ngàn năm lại nữa ngàn năm trôi.



Mạn Châu Sa Hoa

Bỉ Ngạn hoa nở

Nở bờ đối diện

Đỏ rực một vùng

Cùng nhớ cùng thương

Lại chẳng được gặp

Một mình một cõi

Bên kia cực lạc.

Vào đêm hôm đó

Trong mộng gặp nhau

Ngươi màu trắng thuần

Như sen không rễ

Còn ta màu đỏ

Như hoa Bỉ Ngạn.

Ngươi, tái nhợt như tuyết

Ta, đỏ máu như ma.

Ngươi, thoải mái giữa hồ Thiên Sơn mênh mông rộng lớn

Ta, tịch mịch ở chốn Hoàng Tuyền âm u mờ mịt

Một khắc ấy

Yêu phải ngươi

Chính là số kiếp của sinh mệnh.

Không còn đường để trốn

Không còn chỗ để đi

Ta sẽ vẫn mãi chờ mãi đợi

Ba nghìn năm vật đổi sao dời

Ngươi cuối cùng rồi cũng già đi mất

Ta thì vẫn luân hãm mãi như xưa

Ngươi đi tới bến đò ở phía trước

Sông mịt mù, dòng nước lững lờ trôi

Ném cho ta một nụ cười nhợt nhạt

Canh Mạnh Bà, cạn chén tự bao giờ.

Cứ như vậy, cầu Nại Hà ngươi bước

Tâm này đã tĩnh lặng tựa nước sông

Và trái tim, nặng trĩu hệt như đá

Đành khép lại nhành hoa rối loạn này.

Tâm đau như vỡ nát

Tâm chết trong vô vọng

Ta đưa tình mùi hương hoa triền miên

Thay cho chén canh đắng lãng quên mất

Ta còn sống

Không có linh hồn, chỉ có thân thể

Thế nhưng mà, vẫn kiên trì yêu ngươi

Mạn Châu Sa Hoa

Bỉ Ngạn Hoa đó

Mãi ở bên kia

Thản nhiên nở rộ.

Thử Ngạn tâm đây

Chỉ ở bên này

Hãy còn lưỡng lự

Bao chuyện yên hoa, gửi hết cho mưa gió

Bao trần gian mộng, tùy theo nước Đông xoay

Xem hết những dập tắt

Tan biến những khắc ghi.

Tình yêu này vốn dĩ là của ta

Trên người ngươi mặc sức mà nở rộ

Ngươi lôi ra giẫm đạp lên trên nó

Đánh rơi ta ở miền cực lạc này.

Kiếp trước, chúng ta cùng nhau bay lượn dưới một mảnh trời

Kiếp này, ngươi ở bờ bên đó, ta ở bờ bên đây

Ta ngóng nhìn gương mặt ngươi ngân ngấn nước

Cảm nhận được cả tiếng ngươi tan nát cõi lòng

Nhưng lại chẳng thể nào giúp người lau khô dòng lệ đắng.

Nở đến hoàn mỹ, trổ bông rồi..

Yêu đến cuối cùng cũng tựa như hoa nở đến cuối cùng..

Những ký ức lưu lại bất quá là mỗi một cánh hoa mà thôi

Gió thổi đi rồi, sẽ không còn nữa

Tim đã từng yêu, khắc sâu trong ký ức

Người đã từng yêu, chớp mắt chẳng thấy đâu

Thứ không quên được, chính là cảm giác.

R44KNCr.jpg


Bỉ Ngạn hoa, nở rộ bờ đối diện

Đứng trước cầu Nại Hà biết thế nào

Nhìn xuống dưới, chính là Vong Xuyên thủy

Tam Sinh thạch, có Mạnh Bà kế bên

Cõi niết bàn thần bí cùng tương luyến

Kiếp phù sinh mộng mị phí thời gian

Duy chỉ có ngày tàn cùng năm tháng

Thời gian qua nhanh như gió reo ca

Bỉ Ngạn hoa, nở rộ bờ đối diện

Bờ Vong Xuyên, vậy mà cũng quên sông

Đứng trước cầu Nại Hà làm sao biết

Trên Tam Sinh, ghi chép hết ba đời

Kiếp này đã biết hết chuyện kiếp trước

Đá Tam Sinh, đầy đủ cả họ tên

Bỉ Ngạn hoa, nở rộ bờ đối diện

Chỉ thấy hoa lại chẳng thấy lá đâu

Nở nghìn năm, nghìn năm hoa cũng lụi

Hoa và lá, vĩnh viễn chẳng gặp nhau

Chuyện tình cảm không phải vì nhân quả

Duyên phận này, đã định tử sinh rồi.

Mạn Châu Sa Hoa

Bỉ Ngạn hoa nở

Nở bờ đối diện

Đỏ rực một vùng

Cùng nhớ cùng thương

Lại chẳng được gặp

Một mình một cõi

Bên kia cực lạc.

Vào đêm hôm đó

Trong mộng gặp nhau

Ngươi màu trắng thuần

Như sen không r

Còn ta màu đỏ

Như hoa Bỉ Ngạn.

Ngươi, tái nhợt như tuyết

Ta, đỏ máu như ma.

Ngươi, thoải mái giữa hồ Thiên Sơn mênh mông rộng lớn

Ta, tịch mịch ở chốn Hoàng Tuyền âm u mờ mịt

Một khắc ấy

Yêu phải ngươi

Chính là số kiếp của sinh mệnh.

Không còn đường để trốn

Không còn chỗ để đi

Ta sẽ vẫn mãi chờ mãi đợi

Ba nghìn năm vật đổi sao dời

Ngươi cuối cùng rồi cũng già đi mất

Ta thì vẫn luân hãm mãi như xưa

Ngươi đi tới bến đò ở phía trước

Sông mịt mù, dòng nước lững lờ trôi

Ném cho ta một nụ cười nhợt nhạt

Canh Mạnh Bà, cạn chén tự bao giờ.

Cứ như vậy, cầu Nại Hà ngươi bước

Tâm này đã tĩnh lặng tựa nước sông

Và trái tim, nặng trĩu hệt như đá

Đành khép lại nhành hoa rối loạn này.

Tâm đau như vỡ nát

Tâm chết trong vô vọng

Ta đưa tình mùi hương hoa triền miên

Thay cho chén canh đắng lãng quên mất

Ta còn sống

Không có linh hồn, chỉ có thân thể

Thế nhưng mà, vẫn kiên trì yêu ngươi

Mạn Châu Sa Hoa

Bỉ Ngạn Hoa đó

Mãi ở bên kia

Thản nhiên nở rộ.

Thử Ngạn tâm đây

Chỉ ở bên này

Hãy còn lưỡng lự

Bao chuyện yên hoa, gửi hết cho mưa gió

Bao trần gian mộng, tùy theo nước Đông xoay

Xem hết những dập tắt

Tan biến những khắc ghi.

Tình yêu này vốn dĩ là của ta

Trên người ngươi mặc sức mà nở rộ

Ngươi lôi ra giẫm đạp lên trên nó

Đánh rơi ta ở miền cực lạc này.

Kiếp trước, chúng ta cùng nhau bay lượn dưới một mảnh trời

Kiếp này, ngươi ở bờ bên đó, ta ở bờ bên đây

Ta ngóng nhìn gương mặt ngươi ngân ngấn nước

Cảm nhận được cả tiếng ngươi tan nát cõi lòng

Nhưng lại chẳng thể nào giúp người lau khô dòng lệ đắng.

Nở đến hoàn mỹ, trổ bông rồi..

Yêu đến cuối cùng cũng tựa như hoa nở đến cuối cùng..

Những ký ức lưu lại bất quá là mỗi một cánh hoa mà thôi

Gió thổi đi rồi, sẽ không còn nữa

Tim đã từng yêu, khắc sâu trong ký ức

Người đã từng yêu, chớp mắt chẳng thấy đâu

Thứ không quên được, chính là cảm giác.

Xem hết những dập tắt

Tan biến những khắc ghi.

Ta đứng ở chân trời góc biển

Nghe tiếng đất đai mới nảy mầm

Đợi hoa quỳnh nở rộ một lần nữa

Đem hương thơm giữ lại giữa tháng năm.

Bờ bên kia chẳng có lấy một ánh đuốc

Ta vẫn thế ngắm nhìn xung quanh

Mặc cho bầu trời đen lướt qua làn tóc trắng.

J2cCKTD.jpg


Ngươi là một đóa Bỉ Ngạn rực rỡ

Mãi vẫn là thứ cám dỗ trí mạng nhất của ta

Ta dùng văn tự bơi qua sóng mắt sâu thẳm nọ

Mà trong đó là biết bao tháng năm cùng nước mắt người.

Cuối cùng rồi cũng nhấn chìm ta thật sâu thật sâu ở trong ấy.

Đóa hoa đỏ rực như lửa

Thiêu đốt cả đám mây xa vời của hoàng hôn.

Dưới ánh tà dương, dựa vào nước mà ca hát.

Dập dờn trầm bổng, là sóng gợn ưu thương

Vươn dài tay ra

Vẫn là cả đời không thể chạm đến

Quay đầu nhìn lại

Vẫn là cự ly xa xôi không thể đuổi kịp

Theo gió bay đi

Là tiếng ngươi thở dài

Còn có những cánh hoa điêu linh buồn bã

Bờ bên kia, chưa từng đến

Luôn là chỗ dựa hạnh phúc nhất của kiếp này

Hay là cứ như vậy mà trông ngóng phía xa

Gửi gắm những tư tự mơ hồ này theo đó.

YE4zZNc.jpg


Bỉ ngạn – Bản tình ca bi thương mà say đắm..

Người ta vẫn nói rằng Bỉ ngạn, thứ hoa nhuốm máu u linh, cô độc bên bờ Vong Xuyên, người ta vẫn thường nói Bỉ ngạn như đóa hoa của những linh hồn, thứ hoa không may mắn nhưng đã mấy ai thấu hiểu bỉ ngạn..

Chứng khiến sinh tử vô thường, đến rồi lại đi, nhìn thấu thế sự xoay vần, nhìn thấu tâm ngạn của nhân thế, nhìn thấu nỗi khổ của nhân gian..

Cứ từng thứ từng thứ một dần dần xuất hiện bên nó, rồi lại nhìn từng thứ từng thứ một mất đi, mà chung quy nó – Bỉ ngạn vẫn đứng đó, vẫn là kẻ ngoài cuộc cho chuỗi sự đời vô thường, luôn biến hóa, xoay vần ấy..

Vốn không có khởi đầu rõ ràng, càng không biết kết thúc của bạn thân, dẫn đường cho ký ức của những linh hồn nhưng lại mất đi ký ức của bản thân vĩnh viễn, bản thân đã không có ký ức thì còn cần ký ức của người khác có ích gì..

Ở nơi mà không ai muốn ngắm, lại đời đời kiếp kiếp tồn tại bất tận, nhưng lại chẳng bao giờ thấy được thứ ánh sáng rực rỡ của thế gian..

Nỗi lòng ấy mấy ai thấu hiểu..

Tạo hóa cho chúng có cơ hội bên nhau, cùng nhau, đời đời kiếp kiếp bên nhau..

Nhưng tiếc thay tình yêu chưa kịp nở đã tàn..

Đời kiếp kiếp bên nhau nhưng lại chẳng thấy nhau, cũng chẳng chạm nổi vào thời khắc giao thoa giữa hoa và lá..

Lại bất diệt, bất tử, bất sinh.. Đã bao lần lướt qua nhau mà chẳng để lại cho nhau chút ký ức..

Phải chăng tất cả chỉ là trò đùa của số phận, sự trớ trêu của tạo hóa..

Vốn dĩ đã đau thương đến cùng cực sao còn nở rực rỡ để mê hoặc chúng sinh..

6hk5n4I.jpg


Ta thích mẫu đơn, chàng cũng thích mẫu đơn, chàng cũng thích ta bởi tên ta cũng là Mẫu Đơn.

Chàng nói ta là đóa mẫu đơn đẹp nhất, rực rỡ nhất mà chàng từng thấy.

Ta yêu chàng, hy sinh vì chàng..

Nhưng giây phút cuối cùng của cuộc đời, khi chàng dùng kiếm kết thúc sinh mạng ta, ta đau đớn phát hiện ra, không.. Ta không phải mẫu đơn trong lòng chàng..

Ta là bỉ ngạn, là đóa bỉ ngạn nhiễm máu đỏ tươi, là công cụ bị chàng lợi dung, là bỉ ngạn u ám chứ không phải rực rỡ mẫu đơn..

Mà chàng thì không cần bỉ ngạn, chàng chỉ muốn mẫu đơn..

Có lẽ ta cũng nên trở về với nơi của mình- chốn hoàng tuyền lạnh lẽo u linh, làm bạn với những con đường bỉ ngạn như máu kia..

Ta chờ chàng, chờ chàng ở nơi có dàn bỉ ngạn đỏ rực kia..

Vĩnh biệt..

NtFPu3b.png


"Bỉ ngạn hoa, khai nhất thiên niên, lạc nhất thiên niên, hoa diệp vĩnh bất tương kiến, tình bất vi nhân quả, duyên chú định sanh tử"

Bỉ ngạn hoa, một ngàn năm hoa nở, một ngàn năm hoa tàn, hoa lá vĩnh viễn không gặp nhau, tình bởi vì nhân quả, sinh tử do duyên định sẵn

Phật nói có một loài hoa, vô sanh vô tử, vô khổ vô bi, vô dục vô cầu, là thế giới cực lạc quên hết thảy đau khổ

Có một loại hoa, thoát khỏi tam giới, không thuộc ngũ hành, sinh tại bờ bên kia, không cành không lá, màu đỏ rực rỡ hoa lệ,

Phật nói đó là bỉ ngạn hoa

Khi hoa bỉ ngạn nở, chỉ có một màu lửa đỏ; hoa nở không có lá, có lá không có hoa; tương niệm nhớ mong nhưng không thể gặp nhau, một mình cô độc trên con đường đến bờ bên kia.

Kinh pháp cú có câu:

"Vì thương mà sầu mà bệnh, vì thương mà sợ mà lo

Dứt thương không còn sầu bệnh, lo sợ làm sao tìm về

Vì yêu mà đau mà ốm, vì yêu mà hãi mà kinh

Thôi yêu không còn đau ốm, kinh hãi làm chi được mình.

Bởi thế đừng thương yêu, lỡ ly biệt là khổ –

Không yêu thương ruồng bỏ, bịn rịn chẳng vương tơ"

Vạn vật từ hư không mà thành, từ không mà có – rồi cũng từ thành hình trở lại hư không, từ có rồi quay về không.

Bỉ Ngạn Hoa nguyện đọa vào U Minh Giới, năm tháng lặng lẽ mọc bên bờ Vong Xuyên, thu giữ hàng ngàn, hàng vạn ký ức những kiếp luân hồi của vạn vật.

Tôi nghĩ ngày mình trở về với hư không, ngày linh hồn lìa khỏi thể xác trở về thành không – sẽ được đi giữa cánh đồng hoa Bỉ Ngạn bên bờ Vong Xuyên, được nhìn thấy lại những ký ức tiền kiếp của chính mình. Chết tức là buông bỏ, không chấp niệm, không mong cầu, không còn dục vọng. Tôi nguyện mình là đóa hoa Bỉ Ngạn, nguyện đọa vào địa ngục ngày ngày tháng tháng, đời đời kiếp kiếp đứng bên bờ Vong Xuyên.

Kinh Phật nói, tình là do nhân quả, duyên quyết định sinh tử.

Duyên đã tẫn thì tình cũng hết, có kiếp này chưa chắc có kiếp sau, trả hết nợ một đời, thì không thể dây dưa thêm nữa.

Vì vậy nếu yêu, xin hãy nói yêu thôi, đừng nói yêu mãi mãi..

BCQpmE9.jpg


Mạn châu sa hoa bờ bên kia chi hoa ba đồ xuyên bạn hướng sinh độ chết

Hoa nở bờ bên kia hoa rơi hoàng tuyền hoa phồn vô diệp lá xanh biếc tàng hoa

Hai không gặp gỡ sanh sanh tương lỗi lửa theo đường huyết quang nhận ngày

Kiếp trước chi tư đời sau chi kiếp vô cùng vô chỉ sanh sanh vĩnh đọc

Biển cả vô lệ nơi nào thương hoa

Hóa thân làm phật trước đích mạn châu toa hoa

Hàng đêm tương tư cà liếc tóc

Nở rộ sau không tâm xuống phía dưới

Lái đến đồ mi liễu vô khiên quải

Sanh sanh gặp nhau lại đời đời đích chia lìa

Là tam giới trung đau nhất đích trừng phạt

Thế giới cực lạc đích phong hoa

Nồng nặc mùi thơm câu tẫn vết sẹo

teRCBFY.jpg


Bỉ ngạn mọc bờ sinh tử,

Ký ức qua đây, để lại tương tư.

Nhớ thời cả hai chìm trong mộng tưởng,

Rong ruổi cùng nhau khắp bốn phương.

Bước qua những đền tháp đầy xương,

Tượng chúa xót đau nhìn lặng lẽ,

Lời nguyện cầu rất khẽ,

Cái nhìn âu yếm hoàng hôn.

Ân tình kiếp trước còn chôn,

Để kiếp này chút tình vương loạn,

Gặp nhau rồi đành đoạn,

Uống rượu chia ly.

Ân tình cũ cuồng si,

Gửi Bỉ Ngạn thu vào hồn máu.

Mặc ta trong luân hồi lục đạo,

Vạn kiếp lưu vong.

Cùng nhau vượt qua định kiến tổ tông,

Lại quay đầu buông xuôi tất cả,

Bỉ ngạn nở hoa không lá,

Bỉ ngạn ra lá không hoa.

Lá hoa cùng thân

Lại không cùng sống.

Dối nhau câu phù sinh nhất mộng,

Luyến ái còn theo.

Bờ Vong Xuyên lạnh lẽo,

Hoa Bỉ Ngạn vương hương.

Kiếp này lỡ đau thương,

Kiếp sau còn mong gặp?

Nhìn Bỉ Ngạn cười,

Nhìn Bỉ Ngạn khóc,

Trách ta cố chấp.

Nhớ chối canh Mạnh Bà ở cửa đầu thai..

Mơ một ngày,

Cùng nhau đến chân trời cuối đất.

Nắm tay kề cạnh,

Lãng du đến chốn khôn cùng..

dPY6RjV.jpg


Bỉ ngạn nở bên hoàng tuyền, ngạo ngễ là thế, kiêu ngạo là thế..

Nhưng có ai biết được những đóa hoa ấy đã trải qua đau thương ngần nào, cô độc ngần nào..

Chứng kiến từng người từng người bước vào cõi u minh nhưng lại không thể hòa vào, không chạm vào..

Đời đời kiếp kiếp cô đơn, bất tử, bất diệt, còn gì hơn nỗi đau chia ly hoa và lá, còn gì hơn nỗi đau vĩnh viễn bên bờ luân hồi nhưng không nhập được luân hồi..

Nỗi đau ấy liệu được ai thấu hiểu..

4MRLq8Y.jpg


Bỉ ngạn hoa..

Không thanh khiết, một chút cũng không nhuốm bụi như bạch liên..

Cũng không phải cao cao tại thượng, là vạn hoa chi vương như mẫu đơn..

Bỉ ngạn mang một chút gì đó buồn thẳm, mang chút gì đó tà ác, mang một huyết sắc đỏ rực..

Bỉ ngạn hoa gợi cái cảm giác chính là trăng trong nước, hoa trong gương, càng ngắm càng muốn nắm giữ, tưởng chừng có thể nắm giữ được trong tay, nhưng cuối cùng lại phát hiện ra tất cả phải chằng đều hư hư thực thực..

Liệu đã có ai thật sự chạm vào, thật sự nắm giữ được trong tay..

Càng đẹp lại càng tà độc, càng rực rỡ lai càng chóng tàn lụi..
 
Last edited by a moderator:
111 ❤︎ Bài viết: 15 Tìm chủ đề
Bỉ Ngạn Hoa

Bỉ Ngạn hoa, nở rộ bờ đối diện

Đứng trước cầu Nại Hà biết thế nào

Nhìn xuống dưới, chính là Vong Xuyên thủy

Tam Sinh thạch, có Mạnh Bà kế bên

Cõi niết bàn thần bí cùng tương luyến

Kiếp phù sinh mộng mị phí thời gian

Duy chỉ có ngày tàn cùng năm tháng

Thời gian qua nhanh như gió reo ca

Bỉ Ngạn hoa, nở rộ bờ đối diện

Bờ Vong Xuyên, vậy mà cũng quên sông

Đứng trước cầu Nại Hà làm sao biết

Trên Tam Sinh, ghi chép hết ba đời

Kiếp này đã biết hết chuyện kiếp trước

Đá Tam Sinh, đầy đủ cả họ tên

Bỉ Ngạn hoa, nở rộ bờ đối diện

Chỉ thấy hoa lại chẳng thấy lá đâu

Nở nghìn năm, nghìn năm hoa cũng lụi

Hoa và lá, vĩnh viễn chẳng gặp nhau

Chuyện tình cảm không phải vì nhân quả

Duyên phận này, đã định tử sinh rồi.

Kí tên : Vô danh
 
111 ❤︎ Bài viết: 15 Tìm chủ đề
9AugTTo.jpg


Bỉ Ngạn sinh tử​


Ta thích mẫu đơn, chàng cũng thích mẫu đơn, chàng cũng thích ta bởi tên ta cũng là Mẫu Đơn.

Chàng nói ta là đóa mẫu đơn đẹp nhất, rực rỡ nhất mà chàng từng thấy.

Ta yêu chàng, hy sinh vì chàng..

Nhưng giây phút cuối cùng của cuộc đời, khi chàng dùng kiếm kết thúc sinh mạng ta, ta đau đớn phát hiện ra, không.. Ta không phải mẫu đơn trong lòng chàng..

Ta là bỉ ngạn, là đóa bỉ ngạn nhiễm máu đỏ tươi, là công cụ bị chàng lợi dung, là bỉ ngạn u ám chứ không phải rực rỡ mẫu đơn..

Mà chàng thì không cần bỉ ngạn, chàng chỉ muốn mẫu đơn..

Có lẽ ta cũng nên trở về với nơi của mình- chốn hoàng tuyền lạnh lẽo u linh, làm bạn với những con đường bỉ ngạn như máu kia..

Ta chờ chàng, chờ chàng ở nơi có dàn bỉ ngạn đỏ rực kia..

Vĩnh biệt..

Thơ sưu tầm
 
Last edited by a moderator:
49 ❤︎ Bài viết: 2 Tìm chủ đề
17/08/2020

Đêm mưa rả rích làm tâm hồn đã chùng xuống biết bao. Mở youtube lại thấy truyền thuyết hoa bỉ ngạn. Khi cả thế giới không có quá nhiều tạp âm, lời nói vọng ra từ tai nghe lại làm mình càng nghe càng thấm nổi sầu bi.

Tam sinh tam thế, dòng Vong Xuyên, cầu Nại Hà, đá Tam Sinh, canh Mạnh Bà, hoa bỉ ngạn. Những điều ở cõi âm lại làm lòng biết bao suy nghĩ. Vu vơ muốn biết kiếp trước ta đã làm gì, kiếp sau sẽ ra sao.

Nếu cuộc đời là 1 bộ phim thì tốt biết bao, chớp mắt ta đã biết cuộc đời trôi về đâu, tương lai thế nào. Dù đó là kết cục hạnh phúc hay đau thương còn hơn hàng ngày ta ôm nỗi mông lung không biết đâu là lối ra cho mình. Liệu ta đã từng yêu và được yêu tha thiết ở 1 kiếp khác hay không?

"Hoa nở ngàn năm hoa bỉ ngạn

Hoàng Tuyền huyết nhuộm nỗi bi thương

Vô hoa hữu diệp, vô tương ngộ

Vạn kiếp luân hồi, vạn kiếp vương"

An Nhiên.
 
Last edited by a moderator:
12 ❤︎ Bài viết: 4 Tìm chủ đề
Có khi nào sau này sẽ chia ly

Như Bỉ Ngạn hoa về chẳng còn lá

Người yêu thương đang xem là tất cả

Rồi bất chợt lại thêm chữ đã từng

Những tháng ngày nước mắt em rưng rưng

Vẫn hằn sâu như chưa hề xóa bỏ

Trái tim em ngày nào giờ bé nhỏ

Làm sao chứa được nhiều những đau thương

Bỉ Ngạn hoa nở dọc trên con đường

Bến Vong Xuyên người ta vẫn thường nhắc

Ai đi qua Nại Hà chớ quay mặt

Nhìn hồng trần để rồi lại vấn vương

Hoa đỏ rực chợt lan tỏa mùi hương

Xóa hết đi ký ức nhân gian ấy

Em chẳng muốn sau này phải như vậy

Quên một người mà lòng đã khắc sâu

Hay chúng mình như thế đừng bắt đầu

Thì sau này sẽ không phải kết thúc

Sa Hoa kia đâu cảm thấy côi cút

Hay u sầu vì chẳng gặp Mạn Châu

* * *

Nhưng em à!

Tình cảm đã đậm sâu

Sao có thể vài câu là xóa bỏ

Trái tim em bây giờ dù bé nhỏ

Vẫn xin nguyện một lòng mãi chở che

Mùa Thu về gió thổi em có nghe

Chuyện Sa Hoa - Mạn Châu, duyên trời định

Tuy đau thương nhưng mang nhiều thức tỉnh

Yêu hết lòng, chẳng nuối tiếc trong tim

Sao phải mang trong lòng nhiều nỗi niềm

Anh không phải Mạn Châu lá xanh đó

Em chằng là Sa Hoa màu rực đỏ

Thì đôi mình đâu cần phải chia xa

Đừng lo sợ khi bước qua Nại Hà

Kiếp nhân gian hết rồi xin để lại

Ký ức này gửi Bỉ Ngạn cất mãi

Có một đời vui vẻ chẳng cầu hơn

Một kiếp người đâu ai muốn cô đơn

Không bước đi làm sao tới được bến

Biết đâu được chúng ta là định mệnh

Chưa bắt đầu đừng nghĩ đến chia ly!

Tác giả: Phong Nhã
 
Last edited by a moderator:

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back