Thùy Minh

Đọc bài trong phần "Thông tin" nha!
33,941 ❤︎ Bài viết: 2031 Tìm chủ đề
6215 271
ygQFfQN.jpg


[COLOR=rgb(0, 89, 179) ]Những bài thơ xúc động về miền Trung trong lũ bão - Sưu tầm[/COLOR]

Ai đã từng qua miền Trung mùa lũ bão, hẳn lòng không khỏi xót xa trước cảnh trắng nước trắng trời, người người gieo neo nơi nóc mái, nhà nhà xơ xác trụi trơ. Bão lũ có năm nào đi qua mà không để lại bao niềm đau nhức nhói: Lúa ngập, nhà trôi, bò trâu cũng theo dòng mà cuốn đi gia sản.. Người miền Trung quanh năm bán mặt cho đất, bán lưng cho trời, chắt chiu dành dụm mà có khi chỉ một cơn lũ kéo qua là tiêu tán. Đồng cảm với cảnh ngộ của nhân dân miền Trung, cả nước đã chung tay góp sức "ôm khúc ruột của mình". Và những vần thơ cũng cất lên như tiếng lòng của đồng bào từ mọi miền gửi yêu thương về dải đất quanh năm nắng gió ấy..

VIẾT TỪ TÂM LŨ
Tác giả: Nguyễn Hữu Quý

Mưa thúi đất, thúi đai
Mưa chìm sông, lật núi
Mưa như trời bắt tội
Miền Trung ơi!

Bao cái chết nối dài cơn hồng thuỷ
Biết nói sao đây, mây cũng trắng màu tang
Mùa thu ơi, lòng ta trĩu nặng
Hết Rào Trăng lại đến Hướng Phùng!
Những đêm trắng nối dài đêm trắng
Mặt lũ soi trắng bệch mặt người
Đất trắng nước, người trắng tay ngồi đợi
Mặt trời lên, sao chửa thấy mặt trời?
Ta nghe quặn tiếng rừng thét gọi
Ai giàu lên vùn vụt bởi máu cây
Máu đời đấy, những kiếp người lẩy bẩy
Sống bao nhiêu cũng không hết khổ nghèo!
Lại rùng mình nghĩ những quả bom treo
Xả chìm ngập, lo âu vào xóm mạc
Người trách trời bạc ác
Sao chẳng trách người nhá bẩn non sông?

Miền Trung ơi, thương lắm miền Trung
Đẫm nước mắt trôi qua mùa bão lũ
Ai khắc khoải đợi mùa lau nhú
Vẫn ân tình mỗi bát cơm chia..

Trưa 18.10.2020
 
Chỉnh sửa cuối:
33,941 ❤︎ Bài viết: 2031 Tìm chủ đề
THƯƠNG LẮM MIỀN TRUNG
Tác giả: Lưu Văn Bính

Thương lắm người ơi, mấy tỉnh miền Trung
Suốt cả tháng rày "Lũ chồng lên lũ"
Thương những con người nhiều đêm không ngủ
Lặn lội cứu người giữa nước bạc, cuồng phong.

Giữa đêm khuya nghe tiếng thét xé lòng
Người mẹ trẻ, khóc tìm con trong lũ
Thương nhớ nhiều "khúc ruột miền Trung"
Nắng bạc đất, hoa màu chết rũ.

Mưa lũ về, tàn phá cả vùng quê
Mất mát, đau thương, tổn thất nặng nề
Bưởi Phúc Trạch, thơm ngon đâu còn nữa
Thối rụng tả tơi, trộn lẫn bùn sâu.

Trường học tan hoang, nước ngập ngang đầu
Khai giảng qua rồi vẫn chưa thể nào học được
Thương lính cụ Hồ, lấm lem, vội bước
Quên cả thân mình, ngập lặn cứu thường dân.

Có đến ngàn quân, dầm mình trong nước
Hăng hái, nhiệt tình, gặt lúa giúp dân
Xem lúa đồng bào như thể của người thân
Xúc động, nghẹn ngào giữa nước bạc, đồng không.

Nghĩa xóm, tình làng vẫn dạt dào, chung thủy
Chẳng phải văn hoa, hay những lời mộng mỹ
Nhưng chan chứa tình người, san sẻ thương đau
Trong gian nan vẫn ngẩng cao đầu
Khắc phục thiên tai, xây đời sống mới
 
33,941 ❤︎ Bài viết: 2031 Tìm chủ đề

THƯƠNG VỀ MIỀN TRUNG
Tác giả: Trần Quế Lâm


Ta sung sướng đứng trên mặt đất
Dân miền Trung đối mặt nước tràn
Ban đêm ta ngủ trong màn
Bao người trên nóc tan hoang nhìn trời.

GyjctBm.jpg

Sống trong cảnh chơi vơi với nước
Bao trẻ thơ nào được cơm no
Cứ ngồi bó gối co ro
Nhìn cha nhìn mẹ đang lo đói nghèo.

Mùa màng mất cheo leo cuộc sống
Tìm đâu ra một bóng chân tình
Mai nầy nước rút.. điêu linh
Nhà tan cửa nát hoảng kinh việc làm.

Lo khắc phục đồng cam cộng khổ
Mãi bám vào đất tổ quê cha
Dẫu rằng giông tố xót xa
Làm sao mà bỏ cửa nhà ra đi.
 
Chỉnh sửa cuối:
33,941 ❤︎ Bài viết: 2031 Tìm chủ đề
THƯƠNG VỀ KHÚC RUỘT MIỀN TRUNG
Tác giả: Anh Đại Võ

Mưa lũ đến nhấn chìm khúc ruột
Thấy đau lòng ê buốt tim ta
Nước dâng lên ngập mái nhà
Phận người trong lũ xót xa khốn cùng.

Thương nhiều lắm miền trung gian khó
Suốt bốn mùa nắng gió bão dông
Đời người sống kiếp long đong
Nhìn bao em nhỏ đắng lòng người ơi!

Mong lũ hết cho vơi nổi khổ
Để bà con còn chổ nương thân
Hãy trao một chút nghĩa ân
Chung tay chia sẻ vơi dần nổi đau.

Tình đồng loại ngọt ngào trong vắt
Ta cùng nhau góp nhặt nghĩa tình
Gởi trao một chút niềm tin
Đến nơi yêu dấu của mình miền trung.
 
33,941 ❤︎ Bài viết: 2031 Tìm chủ đề
MIỀN TRUNG ƠI
Tác giả: Toàn Tâm Hòa


Con dõi về nơi đất Mẹ miền Trung
Cứ mỗi năm lại sống chung cùng bão
Vẫn cái nghèo cả một đời dựng tạo
Bão lũ về cuốn cào hết.. xót đau?

Nước trắng đồng chẳng thấy bãi bờ đâu
Nhà cửa ngập và con trâu cũng chết
Đôi tay trắng giờ chẳng còn gì hết
Sức lực tàn dân lê lết thiếu ăn!

Đã một thời chịu khói lửa chiến tranh
Máu cha ông nhuộm đỏ.. thành bất tử
Nơi oanh liệt khắc ghi dòng quá khứ
Nên cháu con quyết gìn giữ chẳng rời

Bão lũ về ôi thương lắm em tôi
Đường đến trường chắc rồi đây xa lắm
Khi bữa no vẫn còn là lạ lẫm
Đánh cược mình trong mịt thẳm mông mênh

Cơn bão về lại thiếu những cái tên
Ôm cái đói vùi trong miền đất Mẹ
Bao nỗi đau rất cần lòng san sẻ
Ôi thiên tai cứ cào xé nơi này

Miền Trung ơi nghe khóe mắt cay cay!
 
33,941 ❤︎ Bài viết: 2031 Tìm chủ đề
VIẾT TRONG MÙA LŨ 2020
Tác giả: Nguyễn Thị Hồng Ngát


Chẳng thể khóc chẳng thể buồn thêm nữa
Thấm tháp chi với nỗi đau lớn ngoài kia
Bão lũ tràn về lòng dạ tái tê
Ôi khúc ruột miền Trung bão xoáy vào từng đợt

Hơn một trăm người bão đã mang đi mất
Hơn một trăm gia đình ngơ ngác tang thương
Nước mênh mông cuộn xoáy điên cuồng
Bao nhà cửa lợn gà bị cuốn trôi cùng lũ..

mcGuone.jpg

Đất nước ơi đã bao lần giặc giã
Nay yên hàn sao Trời nỡ hành thêm
Có điều gì đã động đến Thiên Nhiên
Để đến nỗi đất trời nổi giận?

Thiên nhiên cũng đau lòng không kém
Trước lòng tham và sự phá phách của con người
Bao cây già người đốn chảy máu tươi
Cây cũng khóc cũng đớn đau nhưng người đâu có biết

Năm lại năm những rừng cây cạn kiệt
"Đất nước ta biển bạc rừng vàng"
Bàn tay người đã phá nát tan hoang.
Trước những cái chết đau thương trong mùa lũ

Nỗi buồn riêng chẳng thấm vào đâu
Câu hỏi lớn cứ hiện lên trong đầu
Người ơi người người tỉnh lại chưa?
Nhìn thấy chứ-miền Trung đang gồng lên gánh chịu!

20-10-2020
 
Chỉnh sửa cuối:
33,941 ❤︎ Bài viết: 2031 Tìm chủ đề
THƯƠNG LẮM MIỀN TRUNG ƠI
Tác giả: Nguyễn Đắc Hải

Miền Trung ơi, xin mưa đừng mưa nữa!
Ngập hết cả rồi giờ sống dựa vào đâu?
Nước ngập phẳng làng: Chết gà, lợn, bò, trâu..
"Cha đất – mẹ trời" nỡ gieo sầu nhân thế!

Vô vàn nỗi đau biết bao nhiêu mà kể,
Đến cả con người còn "đem tế" xót xa.
Miền Trung ơi, khúc ruột đất Việt ta,
Mưa triền miên bao nóc nhà ngụp lặn.

Thủy quái điên cuồng không gì có thể chặn,
Lệ bao người đổ chát mặn suối, sông.
Lũ sẽ qua, cuộc sống bình yên không?
Khi nghèo đói lại chất chồng gian khổ.

Một mùa bình yên chẳng năm nào có chỗ,
Hết nắng hạn lại giông tố bủa vây.
Lũ sẽ qua, cuộc sống sẽ sao đây?
Nhà vẹo – đổ, bùn thì đầy sân ngõ.

Lúa đương xanh, ngập thối – thu hay bỏ?
Muốn yên bình nào trời có cho đâu.
Ngày vẫn thức, đêm lại trắng đêm thâu,
Miền đã nghèo, gánh nỗi sầu vô cớ.

Năm vài lần thiên nhiên như đòi nợ,
Triệu trái tim trăn trở miền Trung đau!
Mong gió mưa, bão lũ sẽ qua mau,
Để miền Trung lại tươi màu hi vọng.

Triệu người dân Việt Nam luôn mong ngóng,
Cầu miền Trung sẽ mau chóng bình yên!
 
33,941 ❤︎ Bài viết: 2031 Tìm chủ đề
GỬI QUẢNG BÌNH
VÀ MIỀN TRUNG THÂN YÊU
Tác giả: Phan Thị Thanh Nhàn


Khi tôi qua đây, cát trắng nắng vàng
Biển xanh dịu và gió trời êm mát
Trời thật xanh trải nắng vàng bát ngát
Những mái nhà đỏ rực dưới nắng mai..
Và con người ai nấy xinh tươi
Chia sẻ cùng tôi niềm vui được sống
Ai cũng lam làm, cần cù lao động
Và nghỉ ngơi ca hát nô đùa..
Nhưng hôm nay, mái ngói nhấp nhô
Tất cả đã chìm trong nước lụt
Trẻ em, cụ già thiếu ăn thiếu mặc
Bao con người vất vưởng ngày đêm..
Và bao người đã lặng lẽ nổi chìm
Đã trôi dạt, chết oan trong bão lũ
Núi đã lở vùi lấp người cứu hộ
Bao người lính cụ Hồ rất trẻ đã hy sinh?
Và cuộc đời vẫn phải sống- như tôi..
Nghĩa lý gì đâu khi nói nói cười cười
Lòng rơi lệ nửa đêm không ngủ nổi
Tôi thức dậy viết những dòng nhận tội
Bởi ngày mai vẫn cứ sống bình thường!
Có ai người dám nhận mọi tai ương?

21-10-2020
 
33,941 ❤︎ Bài viết: 2031 Tìm chủ đề
LÀNG ƠI..
Tác giả: Mai Nam Thắng


Tôi xa quê..
Năm nào làng cũng lở
Những Cửa Hác, Bãi Nèng, Cồn Xoi, Bến Hố..
Tuổi thơ hun hút bóng làng!
Mỗi bận về quê..
Cô bác thưa dần
Khói nhang dày nghĩa địa
Thêm lạ lẫm những cái nhìn con trẻ
Làng trong tôi cứ mỗi ngày vơi..
Tôi tha hương mấy chục năm rồi
Giọng làng quê pha nhiều tiếng phố
Lắm đêm mơ gọi "Mô, Tê, Răng, Rứa.."
Giật mình tỉnh giấc rưng rưng..

iXGQOnu.jpg

Chiều nay xem Ti-vi thấy trắng bãi, trắng đồng
Làng quăng quật, xác xơ cây cỏ
Con gái thơ ngây bảo: "Kìa, quê bố!"
Rồi quay sang lũ bạn hồn nhiên..
Để tôi buồn hơn cả nỗi tai ương
Dìm thôn mạc dưới ngầu ngầu bọt sóng
Buồn hơn cả nỗi niềm thưa vắng
Những người thân đã hóa đất đai..
Sông Gianh ơi, năm tháng rộng dài
Sao cứ lở bên thương?
Sao chẳng bồi bên nhớ?
Xin cúi lạy quê Cha đất Tổ
Xin nỗi niềm này ám ảnh các con tôi...
 
Chỉnh sửa cuối:
33,941 ❤︎ Bài viết: 2031 Tìm chủ đề
GỬI VỀ QUẢNG TRỊ
Tác giả: Ngô Đức Hành

Nơi ấy có anh
Có em & bao người nữa
Tháng mười ơi, đừng trút hờn lên nữa
Chúng con xin nhận hết lỗi lầm
Quảng Trị & miền Trung
Đòn gánh chông chênh nỗi lo đất nước
Đêm mênh mông trời chan nước mắt
Em chờ trên nóc nhà thảng thốt can qua
Anh về quê hương
Ngậm ngùi
Lở núi
Nước dâng bốn phía
Bà mẹ Kơ-tu thèm thuốc rê lưng gùi đứa trẻ
Con sông Ba Lòng chở nỗi lòng đau
Sao về được nơi đó bọc đùm nhau
Quảng Trị anh hùng gồng lên còn mất
Ái Tử, Khe Sanh, làng Vây, Thành cổ..
Hiền Lương ngẩng cao đầu thắm đỏ nghĩa hiền lương
Đừng giận hờn chi nữa
Quê tôi
Hy vọng xanh lên nao nao đường 9
La Lay thức trắng đêm Hướng Hóa
Triệu Hải xuôi dòng mái chèo nhẹ nhớ thương
Nơi ấy nỗi lòng chất chứa
Trong anh
Nơi chôn nhau mỗi người chỉ một
Không có đâu bằng quê hương ta hết
Mẹ ngóng trông gian khó gọi tên mình
 
33,941 ❤︎ Bài viết: 2031 Tìm chủ đề

QUÊ TÔI
Tác giả: Phan Thúc Định

Xứ Nghệ mùa này nắng trở thành xa xỉ
Bầu trời cao bỏ trốn khỏi khung trời
Mây sầm sập từ chốn nào kéo tới
Râḿ rứt lòng sùi sụt tháng ngày trôi.

GuS3Dlk.jpg

Nước trắng đồng ếch nhái thỏa thuê chơi
Yêu say đắm khúc giao hoan ì oap̣...
Trăng bất chợt tỏ, mờ...rồi đóng khép
Gian díu dở dang bối rối bỏ buông nhau!


Núi còn non nhưng đầu đã bạc phau
Dòng lệ trắng khóc tràn muôn khe suối
Cánh chim nặng ướt đầm trong gió thổi
Lục bình trôi dênh̀ daṭ mấy phương trời!


Mái ngói nhàu trổ những lỗ thông hơi
Chốc lấp ló bóng trẻ, già thấp thoáng...
Nước đỏ quacḥ giỡn trăng ngà bảng lảng
Nhà chênh chao như thuyền cắm ven dòng.

Ả mái hoa tục tác đến rạc lòng
Mấy anh trống ó ò o đáp lại
Nhưng chẳng thể nào gần nhau ân ái!
Nước ngập làng ngăn trở cả yêu đương.


Xứ Nghệ ơi thương biết mấy là thương!
Năm mấy bận luṭ về chới với...
Người xứ Nghệ có làm chi nên tội?
Mà nắng giày mưa dội tả tơi trôi!


7/2018.
 
Chỉnh sửa cuối:
33,941 ❤︎ Bài viết: 2031 Tìm chủ đề
CHỈ MỘT CHÚT TÌNH
Tác giả: Cỏ Hoang Tình Buồn

Ai ơi! thương lấy quê mình
Miền Trung lận đận điêu linh đói nghèo
Suốt đời tai họa bám theo
Nước cuồn cuộn chảy bọt bèo đầy sông.

Nước tuôn đổ xuống ruộng đồng
Băng qua quốc lộ ngập không chổ chừa
Phủ đầu bằng những trận mưa
Làm cho thủy điện nước thừa dâng cao.

Thủy điện xả lũ ào ào
Có hay nước đã cuốn bao nhiêu nhà
Miền Trung ruột thịt của ta
Giờ đây chịu cảnh vỡ òa đau thương.

Bắc Trung Nam thẳng một đường
Ra tay cứu giúp quê hương chúng mình
Bà con sống giữa điêu linh
Đang chờ cơm áo nghĩa tình thương yêu.

Sớt chia kẻ ít người nhiều
Chung tay góp sức lúc điêu đứng này
Bây giờ như đã trắng tay
Lấy gì nuôi sống những ngày mai sau.

Hãy thương dòng máu một màu
Đang gồng mình gánh thương đau rã rời
Tiếng lòng đang thét chơi vơi
Miền Trung máu thịt ngàn lời thiết tha.
 
33,941 ❤︎ Bài viết: 2031 Tìm chủ đề
THƯƠNG LẮM QUÊ TÔI
Tác giả: Nguyễn Quốc Thủ


Mưa như vỡ ối kho trời
Đắng lòng khoai lúa cuốn trôi trắng đồng
Mái nhà úp dưới cơn dông
Con sào vỗ nước rỗng không nữa rồi

Miền Trung yêu dấu tôi ơi
Phận người phận đất suốt đời cuộn xô
Ngược nguồn nước mắt nuốt vô
Lũng đời gió rách khi mô được lành

Chưa qua rốn lửa chiến tranh
Lại đau biển chết trở thành xác xơ
Nỗi buồn thấm đẫm ước mơ
Miền Trung ơi...đến bao giờ thôi đau.
 
33,941 ❤︎ Bài viết: 2031 Tìm chủ đề
THƯƠNG VỀ XỨ NGHỆ
Tác giả: Nguyễn Lan Hương

Lý giận thương đưa em về Xứ Nghệ
Đất quê nghèo nắng cháy thịt da
Mười hai tháng, ba tháng ròng đón bão
Mà câu hò ví dặm vẫn ngân nga.

Mẹ vẫn dặn đã là con Xứ Nghệ
Gái sông Lam thì phải thật kiên cường
Dẫu biển giận gió gào trong dâu bể
Vẫn mỉm cười thách thức mọi tai ương.


Cho em về ấm lại mấy mùa thương
Trong gió bão lại ngời lên sự sống
Nghe đài báo chiều nay trời biển động
Đất Nghệ An ngơ ngác dưới mưa ròng.


Ơi sông Lam nước khi đục khi trong
Câu hát cũ răng là thương là nhớ
Cho em gửi chút nắng về trong nớ
Lý mười thương có giữ nổi quê nghèo?


Đi khắp chốn vẫn là con Xứ Nghệ
Dẫu chẳng phải là nơi dưỡng, nơi sinh
Đất quê cha còn lại một chút tình
Thương nhiều lắm quê hương mình - Xứ Nghệ!
 
33,941 ❤︎ Bài viết: 2031 Tìm chủ đề
MIỀN TRUNG

Tác giả: An Nhiên


Khoảng trời tôi da diết một miền Trung
Nghe mưa đổ quê nhà lòng thao thức
Đất lam lũ quặn mình bao cơ cực
Vẫn kiên cường kiêu hãnh trước bão giông

"Muối mặn gừng cay" rất mực thủy chung
Cây ngút ngát xanh núi Hồng sừng sững
Sông Lam vọng giọng hò khuya sâu lắng
Cho cuộc đời trong đục những buồn vui

Gió Lào thiêu không cháy nổi hồn quê
Câu ví giặm suốt đời đi chẳng hết
Vầng trăng tiễn đưa đầy vơi hao khuyết
Nên nỗi niềm đau đáu thế quê hương

Người quê mình "hết giận lại thương"
Mùa đông lạnh hướng dương vàng khắp nẻo
Đất nhân hậu sinh anh hùng, thi sĩ
Tuổi thơ nào cũng câu ví đưa nôi

Biết ơn vô cùng những giọt mồ hôi
Bao xương máu thấm mặn mòi vào đất
Cho khát vọng lên màu xanh bát ngát
Em ngọt ngào như khúc hát dân ca

Hà nội mùa này nắng mới hanh hao
Rồi em nhỉ, nắng sẽ vào trong ấy
Như thương nhớ tìm về nhau mãi mãi
Giữa thanh bình hạnh phúc lại đơm bông!
 
Chỉnh sửa cuối:
33,941 ❤︎ Bài viết: 2031 Tìm chủ đề
DA DIẾT MIỀN TRUNG

Tác giả: Thụy Giang


Ta về dẻo đất yêu thương
Eo tròn thắt ruột vấn vương hai đầu
Nhớ làng Sen hát bí bầu
Ầu ơ con sóng tím màu sông Lam

Dệt thương níu gọi Nam Đàn
Bóng Cha yêu kính vô vàn Nước Non
Nguyễn Du xót nhớ hồng von
Kiều Kim cay đắng mỏi mòn tìm nhau

Quảng Bình Nhật Lệ bạc đầu
Vũng Chùa Đảo Yến đỏ mầu Tướng nghiêm
Mẹ Suốt đầu ngẩng trung kiên
Chang chang nắng gió thảo hiền mẹ Tơm

Quảng Trị tám mốt ngày đêm
Để thương để nhớ bạn hiền ... Ngẩn ngơ
Huế thương tím sẫm đợi chờ
Áo dài dáng thả sương mơ Trường Tiền

Nam ai Thiên Mụ nối miền
Bán Trăng Mặc Tử dạ xiên khóc đời
Đà Thành Đất Quảng mẹ tôi
Cơm phần chín đứa nghẹn lời nhớ thương *

Dạt dào khúc giữa đèo nương
Hải Vân Thiên Mụ kiên cường gió reo
Gói bao thương xót phận nghèo
Phong trào nổi dậy đuổi theo sao vàng

Xây lên hạnh phúc thênh thang
Dân giầu nước mạnh sánh hàng năm châu.


*Chú Thích: Mẹ Thứ có 9 người con hy sinh

 
Chỉnh sửa cuối:
33,941 ❤︎ Bài viết: 2031 Tìm chủ đề
THƯƠNG LẮM MIỀN TRUNG
Tác giả: Lăng Thủy

Miền Trung ơi hết nắng rồi mưa bão
Thương dân nghèo chênh chao quá đi thôi
Nước vây quanh sắp ngập mái nhà rồi
Đời lam lũ... ông trời ơi ác quá.

Đã qua rồi toàn sắn khoai rau má
Đất mẹ nghèo chỉ sỏi đá ai ơi
Giọt mồ hôi lưng áo mẹ đầy vơi
Nghĩ vậy thôi nước mắt rơi mặn chát.

Bao vất vả gửi lời ru câu hát
Thương miền trung thấy tan nát nghẹn ngào
Xứ nghệ ơi thân thương đến hanh hao
Xót xa quá... Cồn cào thương đến lạ .

Cái gió lào rát bỏng khô rơm rạ
Làn da nâu vì bươn bả mưu sinh
Người miền trung sống có nghĩa có tình
Rất mạnh mẽ với tinh thần hiếu học.

Cả nước ơi xẻ chia và bao bọc
Giúp miền trung qua khó nhọc thiên tai
Bởi quê hương sinh ra những thiên tài
Cùng đoàn kết một mai đời tốt đẹp.
 
Chỉnh sửa cuối:
33,941 ❤︎ Bài viết: 2031 Tìm chủ đề
MIỀN TRUNG BÃO LŨ
Tác giả: Nguyễn Ngọc Thủy Hằng


Thương khúc ruột miền trung mùa nước lũ
Chỉ nhìn thôi cũng đủ xót xa rồi
Tài sản... cây nhà các... thứ chìm trôi
Loài vật con người... thương sao lắm nỗi

Tiếng con trẻ kiêu bà ơi thật tội
Ngồi trơ vơ...đợi mẹ ở nóc nhà
Mái ấm quây quần chở nắng che mưa
Nay lũ quét... có còn gì đâu nữa

Tiếng trẻ thơ..giữa canh khuya khát sữa
Thật nao lòng bởi thiếu buổi cơm trưa
Góc nhà cao... quà cứu trợ cũng vừa
Tới kịp lúc..chia sẻ nhau qua bữa

Hãy chung tay..một lòng nhiều hơn nữa
Cứu miền trung qua thảm họa tóc tang
Đầu bạc tiễn- xanh...ngấn lệ tuôn hàng
Ôi... thương quá... cảnh tai nàn bão lũ

Sài Gòn ơi... hãy chung lời nhắn nhủ
Chuẩn bị chuyến hàng tích lũy cứu miền trung.
 
Chỉnh sửa cuối:
33,941 ❤︎ Bài viết: 2031 Tìm chủ đề
NHỮNG GÌ CÒN LẠI...
Tác giả: Nguyễn Hữu Thắng

Những gì còn lại sau mưa
Là cơn hồng thuỷ bất ngờ bủa vây
Mẹ cha chắt bóp bao ngày
Một đêm lũ cuốn trắng tay, trắng đầu
Chỉ còn nước bạc, bùn nâu
Chỉ còn bao nỗi lo âu chất chồng
Chỉ còn mẹ với mùa đông
Ngực trần không yếm, bếp không khói chiều
Bàn thờ kê chiếc bàn xiêu
Gió mưa chưa tạnh, còn nhiều bão giông
Những gì còn lại trong tâm
"Còn da lông mọc", còn mầm cây lên
Còn đây hơi ấm trăm miền
Còn đây " máu chảy ruột mềm" thương nhau
Những gì còn lại... mai sau
Nghĩa tình, đạo lý nhắc nhau ghi lòng

( Nguồn Facebook - Đăng nhập hoặc đăng ký)
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back