Đêm dài sẽ là lúc làm con người trở nên tĩnh lặng nhất. Là khoảng thời gian thích hợp nhất để con người ta suy ngẫm về những gì xảy ra trong cuộc đời mình.
Càng ngẫm, tôi lại thấy sao cuộc đời mình bạc bẽo quá.
Từ khi có nhận thức đến giờ, tôi không hiểu, mình sống trong gia đình này với cái thân phận là gì.
Là con sao? Trước giờ tôi chưa từng được cảm nhận một chút tình cảm,
yêu thương nào từ mẹ hay từ các anh chị em. Ngoài ba tôi những lúc bộc phát sẽ ôm tôi thủ thỉ.
Là người dưng sao? Họ đã nuôi tôi và cho tôi cuộc sống. Khiến bản thân tôi luôn phải có trách nhiệm với gia đình. Đây là điều tôi nên làm. Vì trong cơ thể tôi cùng chảy chung dòng máu với họ.
Càng nghĩ càng rối ren. Càng nghĩ lại càng thấy đau lòng.
Đây là gia đình tôi, là nơi duy nhất tôi có thể trở về cho dù có đi đâu đi chăng nữa. Dù họ có chào đón tôi hay không, đây vẫn là nơi tôi có thể trở về.
Tôi không biết họ có nghĩ giống tôi không? Hay chỉ mình tôi là lừa mình dối mình.
Có lẽ, nơi này, sau này tôi cũng không thể trở về.
Tôi nhớ khi bản thân còn rất nhỏ, tầm năm sáu tuổi gì đó. Trên trán tôi còn để lại vết sẹo do ngày ấy để lại. Anh hai tôi, người được yêu thương nhất nhà. Sự yêu thương và nuông chiều đã khiến anh ấy trở thành một đứa trẻ ương ngạnh, láu cá và ma lanh.
Hôm ấy, khi chúng tôi cùng trong sân chơi đùa. Nói đúng hơn là tôi nhìn hai anh chơi với nhau. Chỉ vì một cái ná bắn mà ba tôi đã làm, mà anh ấy nhẫn tâm cần phiến đá bằng lòng bàn tay ném vào đầu tôi.
Lực đạo mạnh đến nỗi khiến cơ thể gầy yếu bé nhỏ của tôi ngã trên mặt đấy.
Bây giờ hồi tưởng lại, cái cảm giác đau buốt và choáng váng không nhận thức rõ ấy như mới xuất hiện ngày hôm qua. Rõ ràng từng chi tiết.
Tôi giơ bàn tay gầy guộc của mình ôm lấy đầu. Nhìn bàn tay đã bị máu đỏ nhuộm kín. Tôi sợ đến nỗi chỉ có thể ngồi ngây ngốc tại đó. Không biết khi ấy mình có rơi một giọt nước mắt nào không, hay chỉ lạnh lùng nhìn từng đường máu chảy.
Mẹ tôi, bà từ trong nhà chạy ra. Vòng tay bà giang rộng chạy về phía bên này. Gương mặt lo lắng khiến trong một phút ấy nước mắt tôi đã trực chờ rơi xuống.
Nhưng viễn cảnh hạnh phúc được nằm trong vòng tay âu yếm của mẹ làm nũng đối với tôi thật quá xa vời.
Sao chuyện đó có thể xảy ra?
Chỉ trong chớp mắt, làn gió từ đâu đến thổi tung bay mái tóc bết máu trông thảm hại của tôi.
Nhìn người phụ nữ thân thuộc và xa lạ đang ôm lấy anh hai mà lo lắng, dỗ dành. Mỗi ánh mắt của bà đều chủ xoay xung quanh anh ấy. Một chút cũng không hề cho tôi.
Đôi mắt ngây dại nhìn cảnh tượng tình cảm mẹ con thâm tình trước mặt này, trong lòng chua chát như có hàng con kiến lửa bám vào toàn thân mà cắn xé. Đau đớn đến bỏng rát.
Bố tôi vô tình hôm ấy ông đi làm rẫy về, nhìn thảm trạng của tôi mà hết hồn.
Ông ôm chặt lấy cơ thể suy nhược đến run rẩy của tôi sốc lên, lao nhanh một đường đến trạm y tế xã, băng bó cho vết thương đã ngừng chảy máu. Nhưng vết máu khô loang lỗ trên khuôn mặt bé nhỏ của tôi vẫn trong rất dọa người.
Cũng là ngày hôm ấy, tôi lần đầu được ba tôi ôm trên tay. Cũng là lần đầu thấy ông vì tôi mà bênh vực, che chở trong đôi cánh của ông.
Nhưng đó cũng chỉ là lần duy nhất. Việc đó sau này cũng không còn xảy ra nữa.
Nhưng dù cho hiện tại ông có làm gì khiến tôi không thể chấp nhận được, tôi cũng chỉ có thể khuyên nhủ ông vài câu, hoặc là mặc kệ để ông muốn làm gì thì làm. Vì trong quá khứ, chính ông đã cho tôi một lần cảm nhận cảm giác được che chở là như thế nào.
Giơ bàn tay thô ráp của mình lên trên mặt, cảm giác cay nồng mà đau xót này là gì đây. Đôi mắt tại sao lại đau xót đến như vậy.
Họ sinh ra tôi, nhưng lại không chịu trách nhiệm về sự hiện diện của tôi. Nói bỏ thí cũng không phải là gì quá đáng.
Lắm lúc tôi rất muốn bản thân mình chưa từng được sinh ra. Thầm cầu nguyện với chúa trời có thể cho con biến mất đi được không?
Tôi thường nghĩ nếu như bản thân không xuất hiện trên cõi đời này thật là tốt biết mấy.
Tâm trí thật sâu bên trong của tôi cũng yếu ớt, cũng biết đau, biết buồn, biết giận hờn, biết tủi hờn, nhưng những thứ đó tôi không thể bộc lộ ra bên ngoài. Vì nơi đây, dù tôi có tỏ ra mình đáng thương đến mức nào, cũng không ai vì tôi mà cảm thấy nhói nhói.
Bởi thế, bản thân luôn phải tỏ ra mình thật kiên cường, thật mạnh mẽ, để che giấu đi tâm hồn đang chằng chịt vết thương đến rách bươm kia của tôi.
Chỉ là muốn trước mặt bố mẹ, tôi không phải là cái thứ vô dụng phải khiến họ lo lắng, phải khiến họ bận lòng. Nhưng hiển nhiên, không ai rảnh mà đi quan tâm xem cuộc sống của tôi vô vị như thế nào.
Chỉ có thể giải thích là họ không rảnh.
Tự khiến mình kiên cường, tự làm mình mạnh mẽ, và cũng chính tôi đã tự mình chai lỳ luôn với những cái thứ tình cảm xa vời ấy.
Tình cảm gia đình gì đó, thật sự là không có trong từ điển cuộc sống của tôi.
Thật khó hiểu.
Nhiều khi tôi cũng không biết mình sống là vì cái gì?
Bản thân tôi còn không thể hiểu nổi mình, thì ai có thể hiểu nổi tôi.
Nước mắt, là thứ gì đó thật xa lạ từ rất lâu nay không hề xuất hiện trên người tôi, thế mà hôm nay nó lại xuất hiện.
Những hành động bạo hành và mẹ tôi và anh hai trước đây đã làm với tôi, cũng là lúc tôi không còn rơi nước mắt nữa. Vì nước mắt cũng chỉ là một thứ vô dụng. Nó không thể đổi lấy sự thương xót của họ, thì không cần rơi nữa.
Tuyến lệ của tôi như bị tê liệt cũng từ khoảnh khắc ấy.
Đã rất lâu rồi, nó không còn xuất hiện cho dù tâm tình tôi có trở nên tồi tệ nhất.
Nhưng sao hôm nay, nó lại quay lại?
Cảm giác có thứ gì đó chặn lại trong cuống họng này thật khó chịu, khó thở đến không chấp nhận này. Thế mà nhiều người sao lại thích khóc thế.
Lau đi nước mắt đang chạy dọc theo đường nét khuôn mặt, tôi lấy tay gạt phanh cái thứ yếu đuối đấy đi.
Thật chua chát, bản thân tự hồi tưởng, tự đau lòng, rồi cũng là người tự ôm lấy những mất mát ấy mà gặm nhấm một mình. Không ai có thể hiểu được cảm giác này của tôi cả.
Không một ai.
Thân hình thanh niên cao lớn nằm co ro một mình trên chiếc giường đơn lạnh lẽo.
Nhìn sao cũng cảm thấy thật buồn cười, cũng thật đáng thương.