Ngày thứ hai mươi xa em
Trận mưa nặng hạt khi sáng khiến xương cốt anh như rã rời.
Mở tủ quần áo định tìm chiếc áo sưởi ấm, lại vô tình là chiếc áo em đan.
Anh từng bảo: "Em đan thật xấu!"
Nhưng trớ trêu thay, chiếc áo xấu xí ấy lại đang sưởi ấm thân anh những ngày lạnh giá.
Hôm nay anh mặc nó.. Dường như vẫn còn hơi ấm thân em.
Anh biết.. Tất cả chỉ là tự anh tưởng tượng ra thôi.
Chỉ là.. Anh chẳng nỡ buông tay.
Ngày thứ hai mươi bảy xa em
Lại là mùi thuốc sát trùng ấy, lại là một chuyến tái khám dài dằn dặt
Bệnh tình của anh chẳng chút khởi sắc.
Thú thật là.. Anh có một chút thất vọng.
Hơn ai hết, anh là người hiểu rõ nhất cơ thể của chính mình, nhưng như vậy thì sao chứ.. Con người mà, ai chẳng có lúc tham lam.
Anh vốn nghĩ, mình đã sẵn sàng đón nhận nhưng nhìn cái lắc đầu của bác sĩ lòng anh hẫng đi mộ nhịp.
Thì ra, anh vẫn còn sợ..
Kể em nghe chuyện này.
Lúc anh đi ngang qua khoa Nhi, có gặp một cô bé.
Cô bé ấy cười rất tươi, làm lòng anh cũng ấm áp theo.
Nhưng mà em ơi, sự ấm áp ấy cũng tựa như ngọn lửa thiêu đốt lòng anh.
Nếu như.. Anh nói chỉ là nếu như thôi.
Nếu như hai chúng ta có thể cùng nhau đi đến cuối con đường thì có phải.. Chúng ta cũng sẽ có bên mình những đứa trẻ đáng
yêu, lúc đó sẽ hạnh phúc biết bao, phải không em?
Ngày thứ ba mươi xa em
Anh đã đắn đo rất lâu để đưa ra quyết định khó khăn này.. Anh nghĩ mình đã đến lúc kết thúc công việc ở đây em ạ.
Sức khoẻ của anh.. Có lẽ đã không còn chống đỡ được cường độ công việc cao như vậy nữa.
Và có lẽ.. Là vì anh không muốn dùng khoảng thời gian ngắn ngủi còn lại của cuộc đời vào một công việc không hồi kết.
Nếu hỏi anh có tiếc không.. Thì câu trả lời là có.
Anh tiếc vì chữ hiếu chưa tròn, tiếc vì tuổi trẻ vô giá, tiếc vì.. Tình yêu chúng mình.
Ngày thứ ba mươi lăm xa em
Mấy ngày nay thật là bận rộn với anh em à.
Dù đã nộp đơn xin nghỉ việc rồi nhưng anh vẫn chưa thể nghỉ hẳn được.
Anh phải ở lại hỗ trợ cho công ty đến khi nào tìm được người thay thế cho công việc của mình rồi còn phải hướng dẫn nghiệp vụ cho người đó nữa.
Khoảng thời gian này ở công ty anh vẫn nghe mọi người nhắc đến em. Họ nói khoảng thời gian này em rất liều mạng với công việc, họ cũng nói em rất được sếp trọng dụng.
Hình như.. Họ biết chuyện gì đó giữa hai chúng ta rồi đúng không em, những câu chuyện anh nghe về em ngày càng thưa dần, nhưng đâu đó từ những câu chuyện anh chắp vá được từ những người đồng nghiệp thì anh có thể hình dung được rằng em đang dần thoát ra khỏi câu chuyện tình yêu của hai chúng ta.
Dù cho hành trình ấy có khó khăn, có gian khổ nhưng anh tin, một thời gian nữa thôi em có thể hoàn toàn quên đi anh.
Anh tin em có thể làm được mà, đúng không?
Yêu em!
Ngày thứ năm mươi xa em
Chắc em đã nghe mọi người nói rồi, đúng không? Anh đã chính thức nghỉ việc ở công ty và hôm nay là ngày làm việc cuối cùng của anh.
Trong ngày làm việc cuối cùng này anh lựa chọn đến công ty sớm hơn mọi ngày.
Không phải là vì công việc còn dang dở mà là.. Anh muốn nhìn nó nhiều hơn một chút.
Chiếc bàn làm việc gắn bó hơn bốn năm.
Chiếc kẹp tài liệu đã sờn cũ theo năm tháng.
Cây xương rồng nhỏ vẫn đặt nơi góc bàn.
Tất cả.. Sau hôm nay chỉ còn là quá khứ với anh.
Mọi người tổ chức cho anh một cuộc chia tay nhỏ, ai cũng tiếc cho anh.
Anh chỉ cười.
Em ơi, anh bây giờ có cố gắng thế nào cũng chẳng còn tương lai nữa.
Lúc ấy, anh vô thức đi về phía phòng làm việc của em, cho đến khi ý thức hồi thần anh đã đứng trước cửa từ khi nào. Qua cánh cửa khép hờ anh thấy em vẫn ngồi ở đó.
Nếu như lúc đó em ngước đầu lên hoặc là anh đẩy cánh cửa ngăn cách ấy là chúng ta có thể gặp lại nhau.
Nhưng em ơi, anh là một kẻ hèn nhát.
Anh không dám vượt qua ranh giới ấy, anh sợ.. Sợ lòng mình không kiềm chế được.
Anh cũng sợ.. Sợ mình sẽ nhào đến, ôm em thật chặt vào lòng mãi mãi không bao giờ buông em ra.
Em ơi, anh anh không dám và cũng không thể.
Anh không thể vì sự ích kỷ của mình mà làm tan nát cuộc đời người con gái.. Yêu anh.
Anh rời đi. Đi được vài bước lại quay đầu lại nhìn.
Có lẽ đây là lần cuối cùng anh nhìn lại nơi đây. Nơi chứng kiến tuổi trẻ và tình yêu của đôi ta.
Nơi anh gặp em – yêu em – và.. Mất em.
Ngày thứ bảy mươi lăm xa em
Thời gian trôi qua nhanh quá em nhỉ.
Nhưng mà.. Anh dường như đã dần quen cái cảm giác không có em bên cạnh.
Mấy hôm nay hình như sức khoẻ của anh đang dần yếu đi trông thấy. Anh cứ ho hoài không dứt.
Những ngày này anh đã dành rất nhiều thời gian để đi đến những nơi đong đầy kỷ niệm tình yêu của đôi ta.
Có công viên nơi lần đầu đôi ta hò hẹn, có quán nhỏ nơi ta thường lui tới.. Anh muốn đi đến tất cả những nơi mà hai ta từng đi qua, nhưng có lẽ cũng đã đến lúc anh dừng chân.
Ngày thứ tám mươi xa em
Hôm nay anh dọn lại căn phòng nhỏ của mình.
Không phải vì nó bừa bộn mà là vì anh sợ.. Sợ khi mẹ đến đây, mở cánh cửa ấy ra bà sẽ nhìn thấy quá nhiều thứ thuộc về anh.
Chiếc áo khoác gấp gọn, cuồn từ điển sờn góc hay tập công văn sếp chồng trên bàn.
Anh dọn sạch tất cả, đặt gọn nơi góc phòng.
Đến khi làm xong, anh mới chợt nhận ra.. Căn phòng này thì ra khi trống trải nó sẽ như thế này. Bởi lẽ, anh đã quá quen thuộc với căn phòng, với từng ngóc ngách đôi ta từng bài trí.
Nơi góc tủ, hộp quà em tặng vẫn còn đó.
Em biết không, anh luôn trân trọng những món quà nhỏ em tặng.
Chẳng biết từ khi nào, hộp quà ấy đã đong đầy những kỷ niệm: Những tấm vé xem phim đã bạc màu, một chiếc vòng tay em tự mình thắt và cả những tấm ảnh lưu lại nụ cười đôi ta.
Anh cầm từng món đồ lên, ngấm nghía một lúc lâu và rồi lặng lẽ anh đặt vào đó.. Chiêc nhẫn anh đã đeo suốt tám năm trời.
Ngày thứ tám mươi lăm xa em
Anh đang sắp mấy món đồ còn dùng được đem đi tặng cho mọi người.
Anh tặng cho T chiếc đồng hồ anh đã đeo mấy năm nay, thằng nhóc đó nó thích chiếc đồng hồ này từ lâu nhưng do anh tiếc của nên mãi chưa tặng đi.
Nhận được món quà từ chỗ anh, Tùng ngạc nhiên hỏi:
"Sao anh lại tặng nó cho em? Chẳng phải anh thích nó lắm à?"
Anh chỉ cười.
"Anh đổi cái khác!"
Nghe vậy, thằng nhóc hí hửng nhận lấy chiếc đồng hồ đeo vào tay, không quên bao anh một chầu cà phê xem như quà đáp lễ.
Thôi vậy.. Xem như.. Không ai nợ ai.
Anh tặng chị H bên phòng nhân sự cây xương rồng nhỏ, chị ấy thích lắm, cứ ngắm nó hoài.
Chị ấy nói:
"Cảm ơn em nhiều! Chị sẽ chăm sóc nó thật tốt!"
Anh cũng cười:
"Là em cảm ơn chị mới đúng chứ!"
Anh muốn nói: Hãy thay em chăm sóc nó thật tốt! – Nhưng rồi lại thôi, có những lời anh nghĩ không nên nói ra vẫn là tốt nhất.
Anh cũng có quà muốn tặng cho em, nhưng anh lại không có ý định gởi đi. Đợi một ngày nào đó trong tương lai khi em thật sự đã quên đi đoạn tình duyên này biết đâu vô tình hay hữu ý nó sẽ đến bên em.