Ngày đầu tiên xa em.
Hình như em ghét anh rồi.
Thật tốt.
Hôm nay, anh đã đứng trước gương rất lâu, rất lâu. Anh tự nói với mình rằng: "Anh đã không còn yêu em!" Nhưng em ơi, sao nước mắt anh lại rơi thế này.
Bác sĩ nói, thời gian của anh không còn nhiều.. Một năm, nửa năm, hay vài tháng thời gian ấy không đủ để anh cùng em bước hết cuộc đời, nhưng đủ để em quên anh.
Gửi em, người con gái anh từng yêu.
Anh hy vọng, em sẽ mãi mãi không đọc được những dòng nhật ký này.
Em từng hỏi anh, những câu hỏi vu vơ:
"Anh ơi, nếu một ngày ta lạc mất nhau thì.. Anh có tìm thấy em không?"
Ngày đó, anh đã cười và nói:
"Dù em ở đâu, anh cũng sẽ tìm thấy em!"
Nhưng em ơi, anh xin lỗi, xin lỗi vì anh không giữ trọn lời hứa. Bởi lẽ, lần này người lạc đường.. Lại chính là anh..
Em ơi, nếu sau này em tìm thấy một ai đó đối với em tốt hơn anh, đừng do dự.. Hãy nắm lấy tay người ấy.
Xin em, đừng quay đầu lại. Vì.. Mai này.. Sẽ chẳng còn anh đợi chờ.
Ngày thứ hai xa em.
Buổi sáng thức dậy, như một thói quen đã ăn sâu vào tiềm thức việc đầu tiên anh làm là lấy điện thoại nhắn tin cho em
Anh nhìn màn hình điện thoại rất lâu, rất lâu.
Muốn nhắn với em lời chào: "Chào buổi sáng, công chúa nhỏ của anh!". Nhưng chợt nhận ra, chúng ta đã là hai người xa lạ.
Do dự rất lâu lại không gửi nữa.
Khi lồng ngực nhói lên những cơn ê ẩm, phải chăng là căn bệnh quái ác đang hoành hành, hay là vì không gặp được em nên lòng anh nhớ nhung.
Anh vẫn chưa thể đối mặt với sự thật rằng.. Mình sắp phải rời xa khỏi cõi đời này.
Không phải vì anh sợ hãi cái chết, mà anh sợ.. Sợ sau khi anh rời đi rồi sẽ không một chàng trai nào.. Yêu em như anh đã từng.
Thật buồn cười phải không em, chẳng phải chính anh là người rời bỏ em sao, anh thì lấy tư cách gì để nói lời yêu em cơ chứ.
Lại còn so đo với người đến sau nữa chứ.. Ha ha!
* * *
Ngày thứ năm xa em
Khi hoàng hôn buông xuống, anh lại vô thức đi đến tiệm bánh mà hai đứa thường ăn, anh lại vô thức bước vào.
Cô bán hàng vừa nhìn liền nhận ra anh.
Cô ấy nhìn anh, cười nói:
"Như cũ hả em?"
Anh lại vô thức gật đầu, nhưng rồi chợt nhận ra người con gái anh yêu đã không còn cạnh kề. Lúc ấy, phục vụ đã mang ra cho anh một chiếc bánh Tiramisu mà em thích nhất cùng một ly nước ép táo và một ly cà phê đen mà chúng ta thường uống.
Anh ngồi đó, đối diện với khoảng không chết lặng.
Anh không nỡ bỏ đi chiếc bánh ấy, cũng chẳng đành lòng ăn. Cuối cùng, anh mang nó về nhà, đặt lên bàn ăn quen thuộc, giả vờ như em vẫn ở đây, giả vờ như chưa hề có cuộc chia ly.
Nhưng ông trời trêu ngươi, cơn đau thắt nơi lồng ngực đột ngột ập tới mà không hề có sự báo trước, tầm mắt anh bắt đầu nhoè đi..
Rồi.. Anh hất mạnh cánh tay, chiếc bánh văng khỏi mặt bàn, vương tung toé một chút hình dạng cũng chẳng còn.
Cảm giác của anh lúc đó vừa đau vừa tiếc.
Đau vì căn bệnh hoành hành– tiếc vì chiếc bánh nát tan cũng là vì.. Không giữ trọn tình yêu.
Ngày thứ mười xa em.
Như thường lệ anh đến công ty làm việc.
Hình như mọi người vẫn chưa biết chuyện của chúng ta đúng không em, họ vẫn nhắc về em với anh.
Anh tình cờ gặp chị H bên phòng nhân sự, chị ấy bảo tâm trạng của em mấy hôm nay không được tốt, hỏi anh có biết chuyện gì không, anh chỉ biết cười trừ.
Em ơi, làm sao anh có thể nói được.. Làm sao anh có thể mở lời khi người làm em buồn, khiến em khóc lại chính là anh đây.
Em ơi, anh xin lỗi.
Anh không muốn như vậy đâu.
Nhưng anh thà.. Anh thà làm em khóc một lần rồi thôi.
Còn hơn.. Để em vì anh mà một đời dang dở.
Ngày thứ mười lăm xa em
Hai ngày nay anh không đi làm, chắc em cũng chẳng hay.
Không biết em có nhớ không, nhưng hôm nay là ngày giỗ của ba anh.
Thật nhớ những năm trước, em lúc nào cũng là người thức sớm nhất nhà, cột gọn mái tóc cùng mẹ ra chợ chọn những bông hoa đẹp nhất, trái cây tươi nhất về cúng cho ông. Em lúc đó cứ líu lo cái miệng nhỏ làm cả nhà lúc nào cũng vui vẻ. Mẹ anh lúc nào cũng nói: "Con gái của mẹ khéo quá!"
Vậy mà năm nay, anh lại một thân một mình.
Không thấy em về, bà liền hỏi: "Vợ con đâu?"
Anh mỉm cười: "Chia tay rồi ạ!"
Bà sững sờ, không hỏi vì sao chỉ khẽ thở dài.
Có lẽ, trong vô thức bà đã ngộ nhận em là vợ anh, là người con gái sẽ đồng hành cùng anh cả chặng đường đời.
Chỉ là.. Số anh ngắn, nhưng tương lai của em vẫn còn dài phía trước.
Anh muốn nói với mẹ rằng:
"Mẹ ơi.. Con nợ mẹ.
Nợ mẹ một người con khoẻ mạnh.
Nợ mẹ một nàng dâu ngoan hiền.
Nợ mẹ tiếng trẻ thơ bi bô gọi bà.
Nợ mẹ những bữa cơm sum vầy.
Nợ mẹ một mái nhà đủ đầy.
Nợ mẹ những tháng ngày an yên.
Cũng nợ mẹ.. Một đời.. Bình yên.
Mẹ ơi.. Có lẽ đến cuối cùng..
Điều duy nhất con để lại cho mẹ..
Chỉ là nỗi nhớ không phai."