0 ❤︎ Bài viết: 3 Tìm chủ đề
Đọc: 42 Tìm: 0
Nhật ký 'cục sắt' 14 Pro Max

Phạm Quang Huy 1710

IMG-5350.jpg


Chương 1: Đêm than vãn của 'cục sắt' 14 Pro Max

Đừng tìm nút nguồn làm gì, tôi không tắt đâu. Tôi đang dùng cái phương thức truyền dữ liệu lượng tử giả tưởng duy nhất mà chỉ lũ IPhone đời mới thấu hiểu: Tiếng thở dài của linh kiện điện tử.

Tôi là một chiếc IPhone 14 Pro Max, mặc chiếc áo "tím mộng mơ" nhưng bị giam cầm trong cái ốp lưng hình con rồng Super Shenron quyền năng trong Dragon Ball. Chủ nhân của tôi là Huy – một chuyên viên Kiểm soát tài liệu chính hiệu tuy ra ngoài rất lịch sự, thoải mái nhưng về nhà thì lại bị cuốn vào ' thế giới sống ảo'.

Bây giờ là 11 giờ đêm. Đáng lẽ tôi phải được cắm sạc ngoan ngoãn trên kệ tủ, nhưng không! Tôi đang nằm ngửa hoắc trên giường, chịu đựng sức ép từ ngón cái của anh ấy.

Trùm chăn kín mít, màn hình hạ độ sáng thấp nhất nhưng ánh sáng xanh vẫn chiếu thẳng vào mặt. Huy lẩm bẩm: "Tài liệu hôm nay mình kiểm kê đầy đủ rồi nhưng có 1 cái bị lỗi gì đó sao không nhớ ra nhỉ?"

"Ting!"

Zalo kêu lên một tiếng. Huy vớ lấy tôi nhanh như chớp, tốc độ mở khóa Face ID nhanh đến mức nếu tôi có mắt, chắc tôi đã cận thị nặng. Hóa ra không phải crush, mà là Shopee trên Zalo: "Mã giảm giá 50K sắp hết hạn!". Đen thật, chưa nghĩ ra gì để mua mà lỡ dùng nó mất tiêu.

Tôi cảm nhận cục pin dung lượng đã tụt xuống còn 10%. Tôi muốn thét lên: "Anh ơi, em sắp sập nguồn rồi! Đêm nào cũng thêm vào giỏ hàng toàn móc khóa hay mô hình nhân vật mà có mua đâu, em mỏi tay đồng bộ dữ liệu lắm rồi!".

Nhưng trớ trêu thay, tôi đành phải tự động bật chế độ tiết kiệm pin màu vàng khè. Đổi lại là một sự than thở; "Má nó thật, cái điện thoại này lại dở chứng nữa rồi!".

Dở chứng á? Thử hỏi trên đời có cỗ máy nào khổ như tụi tôi không? Sáng réo báo thức từ 6 giờ, cả ngày làm trâu làm ngựa gõ báo cáo, lướt Excel rồi lại còn kiểm tra tài liệu.. Trưa làm giá đỡ xem mukbang, xem phim bị nước sốt bắn vào khe loa, tối đến lại phải gồng mình lên dù pin sắp cạn, máy nóng chỉ để anh ấy lướt TikTok, Facebook hay chơi game, lướt Shopee mua đồ.

Đèn flash chợt nhấp nháy. Mẹ anh ấy gọi từ quê lên.

Cái vẻ mặt đang cau có lúc nãy bỗng biến mất. Huy nhẹ giọng, nặn ra chất giọng chất phác, tình cảm: "Con ăn uống đầy đủ lắm mẹ ạ, công việc tốt lắm, dạo này ở dưới đó thế nào rồi ạ?.".

Tôi nằm im trong tay anh ấy, tự dưng thấy giận không nổi. Mấy đứa loài người này phiền thật đấy, lúc nào cũng phải đeo mặt nạ với thiên hạ, chỉ khi úp mặt vào một cục sắt vô tri như tôi mới dám thút thít buông xuôi.

"Rẹt.."

Pin tụt về 1%. Màn hình tối sầm.

Chủ nhân khẽ thở dài, đặt tôi xuống gối: "Hừm, lại hết pin. Ngủ thôi."

Hừ, đúng là đồ vô ơn. Nhưng mà.. Thôi được rồi, chúc ngủ ngon nhé, chủ nhân ngốc nghếch của tôi!
 
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back