Các bạn có tin không, khi tớ nói con người có tiền kiếp. Tớ đã nghiên cứu khá nhiều về vấn đề này và rút ra một nhận định. Mỗi con người chúng ta là một thực thể độc lập, là một linh hồn hoàn toàn tự chủ. Trong mỗi kiếp người, ta có một cơ thể khác nhau, cái tên,
cuộc sống, và những mối quan hệ khác nhau. Kiếp này có thể ta là một người phụ nữ giàu có hạnh phúc, nhưng kiếp sau có thể ta sẽ là một kẻ nghèo hèn, đau ốm..
Vậy chung quy những thứ chúng ta có được, cũng chỉ tồn tại trong một kiếp người mà thôi, cho cao lắm kéo dài một trăm năm. Vậy
câu hỏi ở đây là gì? "Nếu bạn mất đi tất cả trong cuộc sống bạn sẽ làm gì?"
Mình xin trả lời theo mặt tâm linh. Mất đi tất cả từ người thân, cuộc sống, địa vị, thân xác, cho tới tính cách, thì chẳng khác gì chúng ta đã chết. Vậy sau khi chết chúng ta sẽ làm gì?
Nếu là tôi, chắc phải chờ sự phán xét của thần linh, xem cuộc sống trước kia của tôi đã phạm phải điều gì kinh khủng hay không. Hoặc xem xem bản thân sẽ được đưa đi tới đâu, thiên đàng hay địa ngục, rồi sau đó mới tính tiếp được.
May mắn thì được lên thiên đàng, làm một linh hồn vui vẻ lạc quan. Xui xui thì xuống địa ngục để bị trừng phạt, và dĩ nhiên tôi sẽ phải chấp nhận chuyện đó rồi, lỗi do mình gây ra mà.
Còn nếu được đầu thai thì sao nhỉ? À, đây lại là một điều hoàn toàn khác.
Đầu thai, tức là tôi được sống lại, làm một con người mới, với một thân xác mới, một gia đình mới, một cơ hội mới. Vậy thì cứ tiếp tục sống thôi.
Hi hi, nói đến đây chắc các bạn nghĩ tôi tào lao, tầm xàm ba láp. Nhưng xin các bạn hãy khoan vội phát xét, thực tế tôi chỉ nghĩ theo hướng tích cực thôi. Tức là, nếu chúng ta có chết đi chăng nữa, thì cũng chẳng sao cả đúng không? Thế thì việc mất hết tất cả có là gì đâu, cùng lắm làm lại từ đầu thôi.
Ví như, ta mất một người bạn thân. Ừ, thì buồn chút thôi, nhưng rồi ta vẫn có thể kiếm một người bạn khác. Ta mất một người yêu thương đến mức muốn chết đi sống lại, nhưng rồi thời gian trôi qua, ta sẽ quên và tìm được một tình yêu mới.
Còn cuộc sống thì sao, tiền tài, địa vị, danh vọng, những thứ đó khi mới sinh ra chúng ta làm gì có, đúng không nào? Đã không có và tự mình kiếm được, thì tại sao khi mất đi chúng ta lại phải hối tiếc. Tại sao chúng ta không bắt tay vào mà kiếm lại chúng, ở đó buồn rầu đau khổ để làm gì? Thời gian cứ thế trôi qua thôi, sống được bao lâu đâu.
Còn người thân, ông bà, ba mẹ, vợ chồng, con cái.. Ừ thì ông bà, ba mẹ là những người thương yêu nhất với chúng ta, nhưng làm sao có thể chống lại được quy luật của thời gian, họ rồi cũng sẽ ra đi. Nếu nói theo mặt tâm linh, thì kiếp này họ là cha mẹ chúng ta đó, nhưng biết đâu kiếp sau lại chẳng là gì của ta, mà chỉ là một người xa lạ thì sao? Vậy có cần phải hối tiếc quá lâu hay không? Cuối cùng ta vẫn sống cuộc đời của chúng ta thôi.
Vợ chồng, con cái thì thế nào nhỉ? Có người thay vợ, thay chồng vài lần trong cuộc đời, vậy khi mất vợ, mất chồng ta có thể kiếm người khác để thay thế mà. Còn mất con thì sao? Nếu bạn nghĩ thế này, chung quy khi lớn lên chúng rồi cũng sẽ xa vòng tay ta mà thôi. Mỗi người đều có số kiếp của họ, con chúng ta có lỡ ra đi trước chúng ta, thì đó cũng chỉ là do số nó phải chịu như vậy. Chúng ta không có cách nào khác ngoài việc chấp nhận sự thật và phải sống tiếp.
Còn gì để mất nữa nhỉ, thân xác, con người, tính cách. À, nói đến đây tôi lại nhớ tới bộ phim, về một cô gái bị tai nạn mất đi tất cả. May mắn sao cô ấy lại được cứu giúp, có một cơ thể mới, gương mặt mới. Rồi cô ấy làm gì? Về trả thù những kẻ đã hại cô ấy, hay tiếp tục làm lại cuộc đời một cách vẻ vang hơn. Đó, đó là những gì cô ấy đã làm. Còn tôi thì sao? Ừ, thì tôi vui mừng ấy chứ, nếu được trở lại và lợi hại hơn xưa thì quá tuyệt luôn, hi hi.
Nhưng đời đâu như phim đúng không? Lỡ như từ một người xinh đẹp hoàn hảo, bị biến thành một người xấu xí kinh khủng như quỷ thì sao nhỉ, chết đi cho rồi.
Ha ha, sao phải vậy? Cơ thể chỉ là thứ bên ngoài thôi mà. Khi là linh hồn ta còn chẳng có hình dạng ấy chứ, có một cơ thể xấu xí đã là may lắm rồi. Nếu như vì nó mà đánh mất con người bên trong mới là điều đáng sợ.
Vậy khi bị mất một cơ thể hoàn hảo, tớ sẽ vẫn sống một cách lạc quan thôi. Có buồn thì cũng buồn chứ, nhưng buồn ít thôi, không buồn quá lâu. Rồi lại trở về với con người của mình, cố gắng sống tiếp những ngày tháng tươi đẹp. Nhìn bầu trời xanh, ánh mặt trời, bông hoa hé nở, con bướm, con chim bay lượn là thấy yêu đời rồi. Việc gì phải bi quan, chỉ sợ không có cơm ăn mà chết đói ấy chứ.
Để không phải chết đói thì dù có cụt tay cụt chân thì cũng phải kiếm được thứ gì đó để bỏ bụng. Mình đã là một con tinh trùng mạnh mẽ, thì tại sao lại đầu hàng trước số phận. Khi sinh ra ta đều có một mục tiêu là được sống, thế thì tại sao lại từ bỏ cuộc sống. Mỗi người đều có một lý do để được sinh ra mà.
Còn thứ cuối cùng tớ muốn nói. Điều tớ sợ nhất, là đánh mất chính bản thân mình. Và tớ đang phấn đấu để không bị mất thứ đấy, mất cái đấy là mất hết tất cả. Vậy nhé, đừng ai để mất con người bên trong, vì không có linh hồn, các bạn chỉ là một cái xác. Linh hồn là của chúng ta, không ai có thể làm mất nó ngoại trừ chính chủ nhân của nó.