NẾU ANH TỪNG
YÊU EM
"Ly hôn đi, ngày mai tôi sẽ viết đơn rồi gửi ra tòa, tôi hết chịu nổi loại người như cô rồi.."
"Nhưng còn con của chúng ta, nó cần có một gia đình.."
"Cô nói nó là con tôi mà cô không biết nhục à.. Cô làm ở đâu rồi cô nói nó là con tôi.. Mà tôi cũng ngu thật con mình thì không làm bố mà đi làm bố con thằng khác.."
Hắn khinh bỉ nói, cô ta cứ nói là con hắn trong khi hắn là làm giám định ADN hai lần đều không phải.. Nghĩ đến việc con mình thì không có trách nhiệm mà đi chịu trách nhiệm với đứa không phải con mình hắn lại cảm thấy có lỗi với cô.
"Anh ăn nói kiểu gì vậy hả, nó không phải con anh thì con ai.. Anh có làm xét nghiệm nhầm hay gì không mà đỗ lỗi lên đầu tôi và con.." Cô ta lớn giọng nhìn hắn.
"Tôi không nhầm, cô không tin thì lấy tóc của tôi và nó đi xét nghiệm thử xem. Cô biết trung tâm giám định ADN người ta không thể làm giả được mà.."
Cô ta như trúng tim đen không nói được gì, thấy thế hắn nói tiếp:
"Cô cứ thử đi, nếu nó là con tôi thật thì tôi sẽ không ly hôn với cô, còn nếu nó không phải con tôi.. thì chúng ta chấm dứt.."
Hắn nói rồi bỏ ra ngoài, cô ta tức giận nhìn đứa trẻ đang khóc trước mặt, rốt cuộc hắn cũng biết tất cả mọi chuyện, cô ta hận chính bản thân mình vì không đề phòng trước.
Tám năm trước cô ta bỏ đi theo người khác vì chê hắn nghèo, bây giờ lại quay lại tìm cách níu kéo hắn, cô ta xem hắn là trò đùa sao, thích thì cưới không thích thì bỏ chắc..
Cô ta nghĩ cách níu kéo hắn, cô ta tìm đến gặp cô. Hôm đó cô ta đến trường con cô học, chờ một lúc thì cô cũng xuất hiện.
"Tôi có chuyện muốn nói với cô, chúng ta nói chuyện một lát đi.."
"Chúng ta thì có chuyện gì để nói, tôi còn phải đón con."
"Chẳng phải chúng nó chưa về sao, chúng ta lại quán bên cạnh nói một lát đi"
"Tôi với cô không có gì để nói.." Cô định quay đi thì cô kéo tay cô lại:
"Tôi xin cô, làm ơn buông tha cho chồng tôi, anh ấy sắp bỏ mẹ con tôi để cưới cô rồi" Ả bỗng nhiên hét lên rồi khóc lóc thảm thiết, mọi người xung quanh cũng túm lại nhìn hai người..
"Cô làm cái trò gì vậy hả" Cô tức giận đẩy tay cô ta ra, cô ta giả vờ ngã xuống đất.
"Tôi xin cô đừng phá hoại gia đình tôi, con tôi nó chưa đầy 6 tháng, nó cần có ba.."
Cô ta ngồi dưới đất mà khóc lóc, cô cũng không hiểi chuyện gì đang xảy ra, nhưng mọi ánh mắt sự chỉ trỏ, bàn tán cũng dồn về phía cô..
"Chuyện của hai người không liên quan đến tôi.."
"Là cô cướp chồng tôi.. hức.. là cô quyến rũ anh ấy.. hức.. anh ấy sắp bỏ mẹ con tôi theo cô rồi.."
Cô ta tiếp tục khóc lóc, giả bộ diễn kịch trước đám đông với mục đích là làm cô mất mặt, làm mọi người nghĩ cô cướp chồng cô ta.. Nghe ả nói thì mọi người xung quanh bắt đầu bàn tán, có người ném cả đá vào người cô..
"Đáng đời, rõ là xinh đẹp mà lại đi cướp chồng người khác.."
"Con đó hiền chứ là tao tao tạt axit cho nát cái khuôn mặt đĩ điếm kia.."
"Trời, tưởng thế nào, xinh đẹp vậy mà làm con giáp thứ 13. Bộ xã hội hết trai hay gì?"
Cô đứng đó nghe mọi người chửi, đay điếng.. họ chửi cô những lời lẽ cay độc nhất trên đời. Cô không biết làm thề nào để mọi người tin mình, chính bản thân cô cũng không hiểu sao lại bị đổ lỗi như vậy. Hết lần này đến lần khác đều dính đến hai người họ, rốt cuộc cô đã làm gì sai, tại sao lại bị đối xử như vậy..
Cô uất ức nhưng không dám khóc, cũng không biết giải quyết như thế nào, còn cô ta thì cười thầm trong lòng..
"Tôi xin cô, buông tha cho chồng tôi đi mà.. hức.. xin cô hãy thương lấy con tôi.."
"Tôi xin cô, buông tha cho chồng tôi đi mà.. hức.. xin cô hãy thương lấy con tôi" Cô ta cứ níu tay cô mà khóc lóc
"Con đ* này buông tha cho chồng người ta nghe không, đừng có vì trai mà mất hết nhân tính.." Một người phụ nữ lại sỉ nhục cô
"Thôi mày, nhìn con này biết nó ghê gớm rồi, khéo nó hãm lên là mày cũng mất chồng luôn ý" Một người phụ nữ nữa xen vào..
"Trời, sợ gì tao tạt axit cho cháy khuôn mặt đĩ điếm luôn, cứ thử đụng đến chồng tao đi.." Người phụ nữ kia nhìn cô ra vẻ thách thức.
Cô ta cười thầm trong lòng khi nhìn bộ dạng của cô, ai cũng cho rằng cô ta đáng thương nên đứng về phía cô ta. Hôm nay làm nhục cô trước đám đông, ngay cổng trường con cô học nên cô ta cảm thấy sung sướng vô cùng.
"Con tôi nó còn nhỏ.. xin cô.."
Cô ta thấy chưa đủ nên nói thêm, cô ấm ức vì bị oan mà không biết làm cách nào, giải thích thì liệu có ai tin cô không, sao hết lần này đến lần khác cô dính phải hai người họ.
"Cô đừng cướp.."
"Bốp.. bốp.. Đủ rồi, cô diễn đạt lắm rồi đấy" Cô ta đang nói thì hắn từ đâu xuất hiện kèm theo một nụ cười và tiếng vỗ tay.
"Anh.. không phải như anh nghĩ đâu.. em.." Cô ta thấy hắn thì sợ hãi, ấm úng giải thích, cô ta sợ hắn đã chứng kiến hết mọi chuyện.
"Cô dư năng khiếu làm diễn viên rồi đấy, tại sao cô dám làm nhục cô ấy trước mặt mọi người, người cướp chồng cô ấy chính là cô" Hắn nhìn cô ta tỏ vẻ khinh bỉ.
"Anh.. thật ra.. em không có làm gì hết.."
"Lại diễn nữa sao? Chính cô 8 năm trước bỏ tôi bây giờ có thai với thằng khác rồi còn nói là con tôi, bắt tôi cưới cô, có giấy xét nghiệm ADN mà cô còn chối.. cô cũng.."
"Không, em không tin.. nó là con anh mà, anh không được vì một con tiểu tam mà kiếm cớ bỏ nó"
Hắn đang nói thì bị cô ta ngắt lời, cô ta đang muốn níu kéo hắn, muốn chứng minh mình trong sạch, đáng thương trước mặt mọi người.
"Cô mới là tiểu tam, cô quen tôi vì tiền, cô có người khác bên ngoài tưởng tôi không biết sao?" Hắn nói rồi ném một sấp ảnh vào mặt cô ta, ảnh vang tung toé khiến mọi người đều nhìn rõ, trong ảnh cô trần cùng người khác.
Mọi tiếng xì xào bàn tán lại vang lên, nhưng lần này không phải là cô mà là cô ta.
"Đê tiện quá, loại đàn bà này cho chó cũng không thèm.."
"Cướp chồng người ta rồi còn làm như oan ức lắm. Cái thứ đàn bà trơ trẽn.."
"Im hết đi, tất cả chỉ là giả dối, người trong ảnh không phải là tôi.. là anh muốn làm mất mặt tôi" Cô ta lớn giọng nói, cô ta không thể chịu thua, không thể chịu sỉ nhục được.
"Không phải cô? Hay đã để tôi mở clip của cô ra cho mọi người thấy xem có oan ức không nhé.." Hắn mỉa mai, hắn thấy sợ hãi trước trình độ diễn xuất của cô ta. Nghe hắn nói xong cô ta không nói gì nữa mà bỏ đi, ai cũng nhìn cô ta lắc đầu.
Hắn nhớ đến cô rồi tìm một vòng nhưng không thấy cô đâu hết, hắn đứng ở cổng trường chờ cô nhưng cô đã về rồi.
Hắn đang định đến nhà cô để giải thích về tất cả mọi chuyện thì hắn có điện thoại, đầu dây bên kia nói gì đó rồi hắn cũng đáp lại và cất điện thoại phóng thẳng đến công ty.
Suốt mấy ngày hắn lao đầu vào công việc cho xong để quay về giải thích với cô. Nhưng khi hắn xong việc thì nhận được tin cô đã nghỉ việc từ mấy ngày trước. Hắn vội vàng đến nhà cô nhưng cô đã trả nhà rồi.
"Cô có biết ba mẹ con cô ấy đi đâu không ạ" Hắn hỏi chủ căn nhà mà ba mẹ con cô cho thuê.
"Không biết.. à mà hình như hôm trước tôi vào để làm giấy trả trọ thì thấy tờ giấy xuất ngoại trên bàn.. có lẽ mẹ con cô ấy đi nước ngoài rồi.."
Trên đường về lòng hắn đặt ra biết bao nhiêu câu hỏi, không biết mẹ con cô đi đâu, có phải đi là muốn tránh mặt hắn.
Hắn thêu người tìm kiếm cô suốt nửa ngày tìm khắp thành phố nhưng không có tin tức gì. Hắn có thông tin của cô nên gọi điện cho hãng hàng để hỏi, hắn mong cô chỉ ở đâu đó trong thành phố này đừng có ra nước ngoài mà trốn hắn.
"Cho tôi hỏi gần đây nhất có ai tên Lâm Ánh Yên, sinh ngày 12/10/19xx, số chứng minh nhân dân 1658964246, hộ khẩu thường trú thành phố A.. thực hiện chuyến bay sang nước ngoài không ạ"
"Anh đợi một lát, chúng tôi kiểm tra rồi gọi lại.."
Hắn cầm chắc điện thoại mong chờ được cuộc gọi đó, hắn mong rằng không có ai như hắn nói, hắn cô không đi nước ngoài. Hắn ngồi tầm 5 phút thì cũng nhận được cuộc gọi, bàn tay hắn run run nhấn nút nghe.
"Chào anh, nếu chúng tôi không nhầm thì có Lâm Ánh Yên thực hiện chuyến bay sang Mỹ vào 9 giờ sáng nay, hình như có đi cùng hai người nữa"
Hắn đơ người khi nghe cô nhân viên gọi, thì ra hắn trốn cô thật. Hắn nhìn đồng hồ, gần 8 giờ rồi, chỉ một tiếng nữa là cô bay, hắn vội vã phóng xe đến sân bay, đường đến đó gần 100km số. Liệu hắn có cơ hội gặp cô để giữ chân cô lại không?
Hắn vừa đi vừa suy nghĩ rồi tự trách mình, hắn cảm thấy có lỗi với mẹ con cô mà không biết làm cách nào để bù đắp. Cô cứ cho hắn cơ hội thì hắn lại đánh mất, hết lần này đến lần khác bị hắn phản bội. Còn hắn thì ngu ngốc để bị lừa.
Hắn phóng xe như điên vượt mọi mốc đèn đỏ, để mong gặp cô và níu chân cô lại.. Nhưng mọi thứ quá muộn khi hắn đến thì máy bay kia cũng đã cất cánh, cô đã rời đi, tình yêu của hắn đã đi. Hắn nhìn theo máy bay trên bầu trời, trong đó có người con gái hắn yêu, có một gia đình hạnh phúc mà hắn lại vô tình đánh mất.
Hắn đứng một lúc rồi trở về nhà, hắn hết hi vọng thật rồi, đây là lần thứ hai cô trốn hắn, hắn biết tìm cô ở đâu bây giờ. Hắn lấy trong ví ra một tấm hình của cô ngắm một lúc rồi mỉm cười xót xa:
"Yên Yên, anh sai rồi, em đừng trốn anh nữa được không? Anh muốn bù đắp cho em và con.."
Hắn lẩm bẩm gì đó trong miệng, hai hàng nước mắt lại chảy ra, mỗi lần hối hận hắn chỉ biết trách chính bản thân mình rồi không kìm được mà rơi nước mắt. Trước đây hắn chưa từng rơi nước mắt vì ai mà giờ biết bao nhiêu lần hắn rơi nước mắt vì cô rồi..
"Ting.. Ting"
Hắn đang ngồi thì điện thoại hắn có tin nhắn.
"Chúng tôi xin lỗi, hệ thống hãng hàng không hôm trước của chúng tôi bị lỗi nên xảy ra nhầm lẫn. Lâm Ánh Yên thực hiện chuyến bay 9h sáng ngày 25/1 mới chính xác"
Đọc xong dòng tin nhắn, hắn vui mừng hẳn, sáng ngày mai cô mới bay thì hắn có cơ hội rồi, bằng mọi cách hắn sẽ giữ cô ở lại..
Sáng hôm sau tờ mờ sáng hắn đã đến sân bay để đợi mẹ con cô, hắn mong muốn có thể gặp cô trước khi cô chốt thủ tục. Đứng đợi một lúc hắn cũng gặp ba mẹ con cô, vẫn là ba bộ style đen khiến ai cũng phải ngước nhìn, vừa đến cửa cô đã bị hắn chặn lại:
"Xin em và con đừng đi"
"Anh tránh ra, anh không có quyền cản mẹ con tôi" cô tháo kính đen ra nói, cô xinh đẹp khiến ai cũng phải ngước nhìn..
"Anh biết, anh không có quyền gì cả, nhưng xin em cho anh một cơ hội.. Anh hứa sẽ thay đổi sẽ bù đắp cho mẹ con em"
"Bù đắp? Bao nhiêu lần rồi, tôi tin tưởng anh, cho anh cơ hội, cuối cùng tôi nhận được gì?"
"Anh xin em, là anh ngu ngốc, anh bị lừa mà không biết. Anh sai rồi, mong em tha thứ cho anh.." Hắn nói rồi quỳ xuống trước mặt ba mẹ con cô, khiến cả sân bay ai cũng phải ngước nhìn.
"Đứng dậy đi, tôi không xứng để anh quỳ đâu.." Cô hạ giọng xuống, khó xử nhìn em.
"Không, anh không đứng đâu, anh sẽ quỳ cho đến khi nào em chịu tha thứ cho anh.." Hắn rưng rưng nước mắt nhìn cô, hắn biết hắn sai rồi, quỳ thế này có là gì so với những nỗi khổ mà cô phải chịu đựng.
"Anh có từng yêu tôi không? Hay anh chỉ thấy có lỗi.." Cô nhếch môi nói, cô vẫn còn yêu anh, yêu anh rất nhiều. Nhắc đến anh là nhắc đến nỗi đau trong lòng cô.
"Anh yêu em, trước giờ anh vẫn yêu em, anh yêu em và con nhiều lắm nhưng anh không hiểu sao bản thân lại ngu ngốc đến vậy.. anh xin lỗi.."
Cô nhìn hắn thở dài, ánh mắt đầy xót xa. Cô khó xử không biết làm thế nào, những lời hắn nói là thật hay giả chính cô cũng không biết nữa.
"Bây giờ thế này, mẹ tôi sẽ tha thứ cho chú nhưng sẽ có một hợp đồng yêu cầu dành cho chú, chú phải thực hiện cả đời.." Minh Quân lên tiếng, cậu bé hiểu mẹ mình còn yêu ba như thế nào.
"Ba đồng ý, chỉ cần được ở bên ba mẹ con thì làm gì ba cũng đồng ý.." Hắn vui mừng nói, có một cơ hội nữa là hắn vui rồi, hắn nhất định sẽ không đánh mất
"Được, chú đừng có hối hận đấy, nếu sau này chú vi phạm hợp đồng thì sẽ ly hôn.. nhưng yên tâm chỉ có bốn điều thôi" Cậu bé cười rồi lên tiếng..
"Được rồi, về thôi" Cô nói rồi dắt tay hai đứa về trước, hắn lẽo đẽo theo sau, cô không đi nữa thì hắn vui rồi. Cô dẫn hắn về căn nhà cô mới thuê, Minh Quân chạy lên nhà lấy bản hợp đồng đưa cho hắn, hắn cầm lấy và đọc, bản hợp đồng giống như Minh Quân nói, chỉ có bốn điều:
"Điều 1: Việc nhà bố làm
Điều 2: Mẹ luôn đúng
Điều 3: Mẹ không sai
Điều 4: Nếu mẹ sai thì quay lại điều 2"
Bản hợp đồng chỉ có vài chữ nhưng được viết rất nắn nót, đọc xong hắn cũng phì cười, hắn do dự nhưng rồi cũng vui vẻ chấp nhận..
* * *
5 năm sau
"Mít.. anh dành tiền tiết kiệm mua váy cho em nè, đúng màu hồng em thích nha, lại đây mặc xem có hợp không nè"
"Không đẹp đâu Mít, em mặc sẽ già lắm.. lại đây mặc váy trắng anh mua đi, em mặc váy trắng sẽ xinh như thiên thần"
* * *
"Mít, anh mua búp bê cho em nè.. mẫu mới nhất ý, lại đây xem có thích không?"
"Mít, chẳng phải em thích gấu bông sao? Con gấu này đang hot lắm, anh mua tặng em nè.."
Bé Mít chính là con gái của cô và hắn, cô bé sinh ra đã được hai anh hết mực cưng chiều..
Cô ngồi nhìn ba đứa con nhỏ, còn hắn thì đang làm việc nhà, hắn thực hiện bản hợp đồng nên làm hết việc nhà, mọi việc hắn đều nghe theo ý cô..
"Chồng ra đây.." Cô khẽ gọi
"Gì thế vợ?" Hắn đang lau nhà thì cầm chổi chạy ra
"Chồng, em muốn có anh trai.. anh phải kiếm anh trai cho em.." Cô õng ẹo dựa vào người hắn.
"Thôi đi cô, già rồi, cô có chồng như tôi rồi còn đòi gì nữa" Hắn véo má cô.
"Không, phải kiếm anh trai cho vợ, nếu không thì ly hôn đi"
"Nhưng trong hợp đồng đâu có điều này này, chồng không vi phạm hợp đồng thì làm sao mà phải ly hôn"
Nhắc đến cái hợp đồng năm xưa cô lại phì cười, hắn đâu có biết, mọi việc ở sân bay năm đó là cô tự biên tự diễn, tin nhắn kia là cũng là giả. Trong lòng cô đã tha thứ cho hắn từ lâu nhưng vẫn làm hợp đồng đó vì lười làm việc nhà. Suy cho cùng hắn vẫn ngu ngốc, hết lần này đến lần khác bị lừa mà không biết đâu là thật đâu là giả.
(Hết)