Anna Đặng

U Lâm Thần Sứ
199 ❤︎ Bài viết: 6 Tìm chủ đề
1629 7
Tên truyện: Mùa hè năm ấy

Tên tác giả: Anna Đặng

Thể loại: Truyện ngắn


mAroKof.jpg


Vào một ngày hè mưa rơi tầm tã, tôi đi lang thang khắp nơi không chốn về, và anh ấy đã cưu mang tôi, đem tôi về nuôi.

Vốn dĩ đơn thuần chỉ là anh em, nhưng tôi đã trót phải lòng anh ấy. Tôi yêu anh trai nuôi của mình..

~7 năm sau, khi tôi 16 tuổi~

- Ú, dậy đi chứ, muộn học rồi đó. Không dậy là anh không chở đi học nữa đâu đấy!

- Uhh, cho em ngủ một lát nữa thôi mà..

- Haizz, hết nói nổi.

- Anh á, mới có mấy giờ.

- Ú ơi, 6h 45 rồi!

Tôi vội vã bật dậy.

- Thiệt hở anh?

- Uhh. Nhanh ra vệ sinh cá nhân, xong anh chở ra đây mua tạm cái bánh mì.

- Vânggg

Ngồi trên chiếc xe máy anh chở, tôi còn ngái ngủ. Chợt có tiếng hét của một đám nữ sinh làm tôi giật mình. Thì ra đó là bọn bạn học của tôi. Nó ganh tỵ với tôi khi có người anh đẹp trai như vầy đèo đến trường ấy mà. Nhưng tôi không thèm lo lắng tụi nó cướp ảnh đi. "Tụi nó nghĩ tụi nó là ai chứ? Giám giành anh ấy với tôi ư? Không có cửa đâu nhé. Ở đẳng cấp nào, đáng để tôi bận tâm sao?" Tôi tự kiêu.

- Nè cậu kia, quay mặt sang chỗ khác đi, thấy trai đẹp là mắt sáng lên, liêm sỉ rớt cũng không biết mà nhặt nữa.

- Liên quan đến cậu à?

- Sao không? Anh trai tôi thì đương nhiên tôi phải xen vào rồi. Với cả, mấy cậu bớt mộng tưởng đi nhé, vì dù thế nào đi chăng nữa, anh ấy cũng sẽ không liếc nhìn mấy cậu lấy một cái đâu.

- Mày..

- Gì? Kêu tôi làm gì? Đúng không anh?

Anh nhẹ mỉm cười với tôi. Tôi nói vậy cho đã cơn giận tụi nó làm tôi giật mình thôi, chứ điều khiến tôi chú ý chính là có một chị gái, lặng lẽ đứng bên mép tường nhìn anh tôi rồi quay đi. Tôi nghĩ người ấy có quan hệ gì đó với anh tôi, nhưng rồi cũng dần quên đi vì tôi chợt nảy ra một câu hỏi "Sau này, liệu anh trai tôi, có quan tâm, thương tôi như bây giờ nữa không?"

Tôi mạnh dạn hỏi anh ấy.

- Anh ơi..

- Gì thế em?

- Liệu, khi em lớn rồi, thì anh có thương em, bảo vệ em như giờ không, hay anh sẽ bỏ rơi em? "

- Ngốc! Anh sẽ luôn bảo vệ em, anh hứa đó!

Tôi thấy vui lắm. Câu nói đó của ảnh như nguồn động lực lớn lao cho tôi. Nhưng một thời gian sau đó, tôi như cảm giác rằng anh ấy đang cố giấu diếm tôi một việc gì đó, và cũng chả thèm để ý đến tôi nữa, trong khi tôi thì cứ muốn gây sự chú ý. Rồi đến khi, anh ấy nói ra một câu, làm tổn thương tôi, làm tôi khóc thật nhiều:" Em phiền quá đấy, đi ra chỗ khác chơi đi!"

Anh ấy quên điều anh ấy hứa rồi! Anh ấy thấy tôi phiền. Và kể từ lúc đó, tôi bơ anh ấy, nhưng trong lòng vẫn luôn mong ngóng được anh ấy xin lỗi, làm hòa, rồi tôi sẽ sẵn lòng tha thứ. Nhưng không! Anh ấy làm tôi thất vọng lần 2!

Buồn lắm, và cũng chả biết chia sẻ với ai.

Nhưng, cho tới giây phút này, tôi mới thực sự tuyệt vọng, anh ấy nói với tôi một chuyện động trời. Cầm tấm thiệp cưới trên tay, anh đưa cho tôi. Tấm thiệp ghi tên anh và một cô gái khác..

- Ú, ra đây anh nói nè.

- Sao ạ?

- Giới thiệu với em, đây là chị dâu của em.

- Anh cũng xin lỗi vì thời gian qua không để ý đến em nha. Vì anh bận tán chị dâu em ấy mà. Anh nhờ em một việc, là đi phát thiệp cưới hộ anh với nha, xong rồi thì anh và chị sẽ dẫn em đi chơi, được không Ú?

- Anh trai em đề nghị kết hôn gấp quá, nên chưa có kịp đi mua nhẫn, đặt váy cưới với chị, anh chị đành phải nhờ em. Cũng tại anh á.

Anh ấy đỏ mặt, rồi nở một nụ cười thẹn thùng. Trước giờ, tôi chưa khi nào được thấy biểu cảm đó của ảnh. Và cái gì nữa đây? Chị dâu ư? Ngạc nhiên hơn cả, chị dâu chính là người chị gái tôi gặp tuần trước.

Nhưng, đáng lẽ, vị trí đó, phải là của tôi chứ? Sao lại thành ra chị ta.. Tôi đến trước mà..

- KHÔNG. Em không muốn, em phải là vợ anh cơ!

- Ú, em nói gì vậy chứ? Chúng ta chỉ là anh em thôi!

- Chúng ta không cùng một dòng máu! Nên em và anh đến với nhau là chuyện bình thường. Với cả em là người đến trước!

- Ú! Anh chỉ coi em là em thôi

- KHÔNG!

- Ú. Chị biết em có tình cảm với anh trai mình, nhưng em cũng nên hiểu, không phải ai đến trước cũng sẽ có được tình yêu, nếu như vậy thì trên đời này làm gì có người yêu nhau nữa hả em!

- Em..

Thì ra là tôi sai. Chị ấy nói đúng. Tôi sai rồi..

- Em xin lỗi, chúc anh chị hạnh phúc.

Buông tay, chính là lựa chọn tốt nhất cho cả hai bên.. Cả hai mùa hạ, mùa hạ hạnh phúc, và mùa hạ đau thương..

Hết
 
Last edited by a moderator:
7 ❤︎ Bài viết: 1 Tìm chủ đề
Mùa hè năm ấy, tôi thu vào tâm khảm tiếng ve giòn giã. Mùa hè năm ấy, tôi lưu mãi trong tim ánh nắng cháy da. Mùa hè năm ấy, tôi nhớ những trò chơi đuổi bắt, trốn tìm, cờ caro.. Mùa hè năm ấy, tôi lằn vết những trận đòn của mẹ vì đi chơi đến tối muộn chưa chịu về ăn cơm. Mùa hè năm ấy, tôi để lại nước mắt, nụ cười cả bóng dáng của "cậu"

Cậu - phải chăng là một trong những người bạn đầu đời của tôi hay vì một lí do nào khác mà khiến tôi nhớ đến vậy. Một cậu nhóc dễ thương, vui vẻ mỗi mùa hè về chơi với tôi đôi ngày. Cậu không phải là hàng xóm của tôi, nhà cậu cách nhà tôi tận 5 tiếng đi xe. Nhưng chúng tôi vẫn có sợi dây liên kết vì là những con người cùng quê. Cậu thì sinh ra và lớn lên xa quê, chỉ có những ngày hè được về thăm họ hàng, còn tôi vẫn luôn ở đây, vẫn luôn đợi cậu..

Kí ức tuổi thơ với cậu đến giờ vẫn vậy, vẫn êm đềm chẳng có chút gì gợn sóng. Cũng như bao tuổi thơ khác, chúng ta đâu có những bon chen, những thất bại hay vấp ngã, chúng ta thậm chí chẳng cần lo lắng về bài kiểm tra ngày mai, về bài toán khó chưa giải được. Chẳng có gì to tát, ấy vậy mà cứ nhớ mãi, tuổi thơ tôi có cậu đi về một miền kí ức tươi mát, trong trẻo, mỗi lần nhớ lại có gì đó hạnh phúc xen lẫn niềm tiếc nuối và nhớ nhung.

Nhớ về cậu, tôi nhớ về những đêm trải chiếu ra ngoài cổng cùng nhau ngắm sao. Ngôi sao lớn, ngôi sao nhỏ, ngôi sao xanh, ngôi sao đỏ.. Rồi lại tranh nhau những ngôi sao để nhận về cho riêng mình. Nhớ về cậu, tôi nhớ dáng vẻ nhọ nhem khi chơi trốn tìm lại chọn một góc bếp đầy mồ hóng và mạng nhện nhà tôi để ẩn nấp, trông hệt như một "chàng lọ lem" bước ra trong mơ, làn da trắng nhuộm nâu và lấm tấm bụi phải cố rửa cho sạch trước khi về nhà vì sợ ông mắng.

Những ngày trời mát, hai đứa ngồi cùng nhau dưới tán cây nhãn mấy chục năm tuổi cùng kể chuyện, chơi cờ caro, cùng đánh bài quẹt nhọ nồi, xoắn não tìm lời giải cho những câu đố hóc búa của đối phương. Những vết nhọ nồi đen nhẻm cứ từng nét in trên mặt tôi, rửa mãi cũng trôi nhưng kỉ niệm về chúng thì chẳng loại nước nào có thể rửa trôi được. Những buổi trưa nắng gắt nhưng vẫn kịp hẹn nhau đi chơi trò dạy học. Những buổi chiều nhuộm vào đôi mắt cậu nét long lanh buồn buồn. Cậu là thế, gương mặt hiền hậu và đáng yêu nhưng thực chất lại vô cùng tinh nghịch và hiếu động, sự hiếu động ấy đã từng hiện hữu bằng những vết sẹo trên người tôi trong những trận 'quyết chiến"của hai đứa. Ấy vậy mà sau đấy vẫn chơi với nhau, vì tôi chẳng có ai ngoài cậu, cậu chính là tuổi thơ của tôi.

hoai-niem-ve-tuoi-tho.jpg


Cậu còn nhớ tôi không, còn nhớ những tối mát, hai đứa đâu cần hẹn trước. Chỉ cần cậu đến trước cửa nhà tôi ý ới là hai đứa lại có ngay một buổi tối hóng gió, buôn chuyện đó đây.

Và lần cuối cùng tôi gặp cậu cũng là vào một buổi tối, một buổi tối thứ bảy. Hôm ấy không như thường lệ, không còn là những cuộc hẹn không dầu cuối, cậu có hẹn tôi chủ nhật đi nghe chuyện kinh dị nhưng cuộc hẹn năm lớp 7 của hai đứa nhóc ngu ngơ sau gần 10 năm vẫn chưa thực hiện được. Vì những vấn đề của người lớn với nhau mà cậu phải về nhà sớm hơn dự kiến, bỏ lại những cuộc hẹn dang dở, bỏ lại thôn quê, bỏ lại cả tôi mà chưa kịp nói một lời tạm biệt. Cứ vậy mà hè năm sau, năm sau nữa và mãi cậu không về. Kí ức của tôi cứ ngưng đọng ở thời điểm gần 10 năm trước, cậu mang mùa hè của tôi đi xa mãi, cậu không còn viết tiếp những trang tuổi thơ còn dang dở của tôi thêm nữa.

Nhưng liệu có thể không? Có thể lại một lần cho tôi sống lại kí ức tuổi thơ, cho tôi tìm lại cậu giữa biển người vội vã? Xin cho tôi một lần nhìn ngắm rặng tre xanh, đồng lúa chín, đống rơm vàng, nghe lại tiếng ve trưa, tiếng mẹ mắng và tiếng nói của cậu. Cậu và tuổi thơ tôi đã hòa vào làm một - một miền kí ức vừa ảo vừa thực, tựa như một giấc mơ trưa tôi giật mình tỉnh giấc mà cứ mãi tiếc nuối..
 
Last edited by a moderator:
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back