Sau đêm mưa ấy, Tô Mộc Ninh và Lương Tự Khiêm đều không nhắc lại chuyện đã xảy ra. Sáng hôm sau Tự Khiêm vẫn sang như thường lệ, mang theo cái thang nhôm và một hộp dụng cụ cũ đến mức quai xách đã được quấn thêm hai vòng băng keo đen. Anh leo lên mái kho chỉnh lại mấy tấm tôn bị cành cây làm xô lệch, còn Mộc Ninh đứng dưới giữ chân thang, thỉnh thoảng ngẩng lên rồi lại vội cúi xuống vì bụi từ trên mái rơi thẳng vào mặt.
"Anh đừng có giẫm bên trái, chỗ đó tối qua kêu dữ lắm."
"Cô đứng dưới mà biết chỗ nào bên trái?"
Mộc Ninh ngẩng lên định cãi thì một nhúm lá mục rơi đúng xuống tóc. Cô lập tức im, phủi lia lịa rồi lùi ra xa. Trên mái, Tự Khiêm cười thành tiếng. Mộc Ninh nghe thấy, nhưng vì đang bận tìm xem có con gì bò trong tóc không nên tạm thời bỏ qua.
Đến gần trưa, mái kho đã được đóng lại chắc chắn. Tự Khiêm rửa tay ở vòi nước ngoài sân, uống hết cốc nước cô đưa rồi về. Chẳng ai nhắc chuyện tối qua, cũng chẳng có cái nhìn nào cố tình kéo dài. Chỉ đến lúc Mộc Ninh dọn hai chiếc cốc cà phê trên bàn, cô mới phát hiện cốc của anh đặt lệch hẳn sang phía mình, chắc lúc đứng dậy đã vô ý đẩy qua. Cô cầm cả hai vào bếp, rửa sạch, úp cạnh nhau trên giá.
Những ngày sau cũng vậy. Tự Khiêm vẫn ghé qua, có hôm từ sáng, có hôm đến quá trưa. Mộc Ninh vẫn sang
nông trại bên cạnh khi cần hỏi chuyện cây cối, nhưng cả hai tự nhiên bớt nói linh tinh hơn trước một chút. Chú Hòa chẳng nhận ra điều gì, Đậu lại càng không. Con bê giờ cứ trông thấy Mộc Ninh là đi sát hàng rào, có hôm còn thò cả mõm qua đòi ăn.
Tháng sáu trôi nhanh hơn cô tưởng. Mưa chiều kéo đến gần như ngày nào cũng có, nhưng sáng ra trời lại xanh đến phát bực, cứ như tối qua chẳng từng có một trận nước lớn đến mức đường đất biến thành bùn. Cỏ mọc rất nhanh. Mộc Ninh phát một mảng sau nhà chưa được bao lâu, quay đi quay lại đã cao gần đến bắp chân.
Vườn cam cũng thay đổi từng ngày. Những quả non nằm lẫn giữa lá, ban đầu chỉ nhỏ bằng đầu ngón tay, sau lớn dần, da xanh bóng. Mộc Ninh không còn phải đi tìm đôi găng mỗi lần ra vườn nữa. Có hôm làm được nửa buổi mới phát hiện đất bám đầy kẽ móng tay, cô nhìn một cái rồi thôi, chiều về ngâm nước nóng là được.
Một vết xước dài xuất hiện trên cẳng tay khi cô cố kéo một cành khô mắc trên hàng rào. Tự Khiêm nhìn thấy, bảo cô lần sau đừng với kiểu đó. Mộc Ninh đang buộc tóc, nghe vậy liền đáp mình đâu có mong ngày nào cũng bị cây cào. Anh nói chẳng ai mong, nhưng tay cô ngắn mà cứ tưởng dài. Cô quay sang nhìn anh, mất hai giây mới hiểu đang bị chọc.
"Anh cũng biết nói khó nghe ghê."
"Tôi nói đúng."
Mộc Ninh không thèm đôi co. Cô lấy kéo cắt cành, đi sang cây khác, cố tình quay lưng về phía anh. Chưa đầy năm phút sau, cô lại phải gọi vì không biết nên bỏ nhánh nào. Tự Khiêm đi tới, nhìn cái vẻ miễn cưỡng của cô rồi không nhắc lại chuyện ban nãy.
Anh bắt đầu để cô tự làm nhiều hơn. Không phải vì tin tưởng hoàn toàn, mà có lẽ vì biết đứng cạnh chỉ tổ làm cô căng thẳng. Lần đầu tự pha dung dịch chăm cây, Mộc Ninh đọc nhãn đến ba lượt, lấy điện thoại bấm máy tính thêm một lần nữa rồi vẫn chưa dám đổ nước.
Tự Khiêm đứng cách đó mấy bước, đang sửa vòi tưới. Anh nhìn sang, thấy cô vẫn giữ nguyên tư thế thì hỏi: "Cô định ngắm tới tối à?"
"Lỡ sai tỷ lệ?"
"Chưa sai."
"Anh còn chưa nhìn."
"Cô đọc to nãy giờ, tôi nghe thuộc rồi."
Mộc Ninh đứng khựng. Cô không biết mình đã lẩm bẩm thành tiếng từ lúc nào. Chú Hòa ở phía sau nghe thấy cười lớn, còn Tự Khiêm cúi xuống tiếp tục vặn cái khớp nối như chẳng liên quan. Hôm ấy cô làm đúng tỷ lệ, nhưng đến tối nằm trong phòng vẫn nhớ cảnh mình vừa bấm máy tính vừa đọc "hai mươi mi-li-lít cho mười lít nước" đến lần thứ ba, tự dưng thấy hơi quê.
Giữa tháng, nhà kính bên nông trại Tự Khiêm bắt đầu thu hoạch một đợt cà chua. Mấy hôm đầu Mộc Ninh chỉ đứng ngoài nhìn người ta chuyển từng thùng ra xe, sau bị một cô làm lâu năm ở đó kéo vào phụ. Cô bảo chỉ ở lại một chút, cuối cùng đến gần mười hai giờ vẫn chưa về.
Công việc tưởng đơn giản mà làm lâu mới thấy mệt. Quả chín vừa phải để riêng, quả dập để riêng, quả có vết sâu nhẹ lại sang một sọt khác. Mộc Ninh chọn chậm, lại hay cầm lên xem quá kỹ. Người bên cạnh đã đầy gần hai thùng thì cô còn đang xếp thùng đầu tiên.
Một cô lớn tuổi cười bảo cứ làm riết rồi quen, chứ ngày đầu ai cũng sợ đụng mạnh tay là cà chua nổ. Mộc Ninh cũng cười theo. Chưa đầy mười phút sau cô bóp dập thật một quả.
Nước cà chua dính vào ngón tay.
Cô nhìn quanh, thấy không ai chú ý thì lén bỏ quả đó vào sọt loại. Vừa quay lại đã thấy Tự Khiêm đứng ngay đầu luống, khoanh tay nhìn.
"Anh thấy hết rồi?"
"Thấy gì?"
Mộc Ninh biết anh cố ý nên không hỏi nữa. Cô cúi xuống làm tiếp, và từ đó nhẹ tay hẳn.
Nhà kính vào vụ đông hơn ngày thường. Người chuyển thùng, người cân, người ghi số, có lúc ai đó gọi thiếu sọt, có lúc lại tìm dây buộc. Mùi đất ẩm lẫn mùi lá cà chua rất đậm, bám cả vào tay áo. Tự Khiêm gần như không ngồi xuống từ sáng, hết phía kho lại chạy sang khu đóng hàng, rồi quay vào xem máy thông gió vì một quạt bị kêu.
Mộc Ninh ít khi thấy anh bực, nhưng hôm ấy có. Một thùng hàng bị xếp sai khiến mấy quả bên dưới dập gần hết, anh nói người làm trẻ tuổi hơi nặng lời. Sau đó chắc tự thấy quá, anh quay lại phụ chuyển nốt mấy thùng rồi bảo thôi, lần sau chú ý. Mộc Ninh đứng xa nhìn, nhận ra người đàn ông vẫn thường nói chuyện chậm rãi với cô hóa ra cũng có lúc cau mày, mất kiên nhẫn, nói một câu xong mới biết mình nói hơi gắt.
Tự dưng cô thấy anh dễ nhìn hơn.
Gần trưa, Mộc Ninh khát đến khô cổ mới nhớ từ sáng mình chưa uống gì ngoài nửa cốc cà phê. Trên chiếc bàn nhỏ cuối nhà kính có một chai nước và khăn sạch. Cô nghĩ chắc của ai đó, nhưng mấy người làm xung quanh đều đã có bình riêng.
Mộc Ninh cầm chai lên, nhìn về phía cửa. Tự Khiêm đang cúi cùng chú Hòa xem một bánh xe đẩy bị lệch, chẳng hề quay sang. Cô mở nắp uống một hơi gần nửa chai, phần nước lạnh làm ê cả răng.
Lúc ra về, cô tiện tay mang chiếc khăn sạch vào trả. Tự Khiêm nhìn khăn rồi hỏi: "Không dùng à?"
"Không cần."
"Trán cô còn đất kìa."
Mộc Ninh lập tức đưa tay quệt. Đất chẳng biết có thật hay không, nhưng Tự Khiêm đã quay lưng đi trước. Cô cầm khăn đứng đó một lúc rồi ném vào vai anh. Anh bắt được, không quay lại.
Mấy ngày thu hoạch sau, Mộc Ninh sang phụ thường hơn. Không ai mời nữa, cô cứ tự tới. Có hôm sáu giờ đã sang, tóc chỉ búi tạm, một tay cầm bánh mì chưa ăn hết. Những người ở nông trại quen dần với sự có mặt của cô, thấy cô chọn chậm cũng chẳng thúc. Có người còn đem chuyện trong làng ra kể, từ giá phân bón tăng đến chuyện nhà bà nào mất ba con gà rồi nghi con chồn nhưng cuối cùng hóa ra chó nhà hàng xóm tha.
Mộc Ninh phần lớn chỉ nghe. Thỉnh thoảng cô góp một câu rồi lại cúi xuống làm. Cô không biết từ lúc nào những chuyện nghe rất vụn vặt đó bắt đầu trở nên dễ chịu. Có hôm trên đường về còn nhớ chuyện con bò nhà chú Phúc bỏ ăn hai bữa, đến chiều gặp chú Hòa ngoài cổng lại hỏi nó khỏe chưa.
Một sáng cô sang sớm, vừa vào nhà kính đã bị Tự Khiêm dúi cho chiếc cốc giữ nhiệt.
"Cầm."
Mộc Ninh mở ra ngửi. Cà phê đen đặc, rõ ràng là cốc của anh.
"Anh chưa uống à?"
"Chưa."
"Vậy đưa tôi làm gì?"
"Cô ngáp từ ngoài cổng tới đây."
Mộc Ninh định bảo mình không cần, nhưng mùi cà phê thơm quá. Cô uống một ngụm rồi nhăn ngay mặt. "Anh uống thứ này mỗi sáng thật à? Đắng muốn chết."
Tự Khiêm đang kéo thùng, nghe vậy chỉ nói: "Ai bắt uống hết."
Cô vẫn uống thêm hai ngụm nữa.
Ngày hôm sau, trên bàn có một cốc giữ nhiệt khác, cà phê nhạt hơn và có sữa. Mộc Ninh uống thử, không nói gì. Tự Khiêm cũng chẳng hỏi vừa miệng không. Đến giữa buổi cô uống hết sạch, còn mang cốc đi rửa.
Cuối tháng sáu, có một ngày nắng ráo hiếm hoi. Trời trong từ sáng tới chiều, mây trắng trôi cao, đất trên đường đã khô bớt. Tự Khiêm bảo phải lên khu đất cao phía sau xem mấy cây mới trồng, hỏi Mộc Ninh có đi không. Cô định từ chối vì còn một báo cáo chưa sửa xong, nhưng nhìn màn hình hơn một tiếng vẫn không tập trung được, cuối cùng đóng máy đi thay giày.
Con đường lên đồi ngắn nhưng dốc hơn cô nhớ từ dưới nhìn. Cỏ hai bên cao đến gối, ở vài đoạn có loại hạt gai nhỏ bám vào váy. Mộc Ninh vừa đi vừa gỡ, được một đoạn thì thôi vì càng gỡ càng dính.
Tự Khiêm đi trước, ban đầu nhanh hơn cô khá xa. Đến lúc quay lại không thấy người đâu, anh phải đứng trên dốc chờ. Mộc Ninh lên tới nơi, thở còn chưa đều đã nghe anh bảo: "Tôi tưởng cô quay về rồi."
"Anh đi nhanh vậy ai theo nổi."
"Cũng bình thường."
"Đối với chân anh thôi."
Tự Khiêm nhìn xuống chân mình rồi nhìn sang cô, có vẻ muốn nói gì đó nhưng biết nói ra chắc bị mắng nên thôi.
Trên đỉnh đồi gió mạnh. Đứng ở đó nhìn xuống mới thấy hai nông trại chỉ là hai mảng nhỏ giữa một vùng đất rộng. Những cánh đồng nối nhau đến gần chân núi, giữa chúng là những con đường mảnh, mấy mái nhà và vài ao nước phản sáng. Nhà Mộc Ninh nằm thấp dưới tán cây, mái ngói sẫm màu. Xa hơn một chút là mái kính của Tự Khiêm, chói lên dưới nắng.
Mộc Ninh đứng một lúc rồi cúi xuống gỡ hạt cỏ bám ở gấu váy. Gỡ được ba cái, phát hiện còn hơn chục cái, cô bỏ luôn.
"Ngày trước tôi chưa từng lên đây."
Tự Khiêm đang kiểm tra một cọc cây, nghe vậy mới đáp cha cô ít lên. Ông từng lên một lần rồi xuống vừa xoa đầu gối vừa than rằng đứng dưới nhà nhìn núi cũng được, leo lên chỉ tổ mỏi chân.
Mộc Ninh bật cười ngay. Câu đó đúng kiểu cha cô đến mức gần như có thể nghe lại giọng ông.
Kiểm cây xong, hai người ngồi nghỉ dưới một gốc lớn. Tự Khiêm lấy trong túi mấy quả mận nhỏ, đưa cô. Mộc Ninh chọn ngay quả còn xanh nhất. Cắn một miếng, cô nhắm mắt vì chua.
"Chua dữ vậy mà anh mang theo?"
"Quả cô tự chọn."
"Anh không biết nói trước à?"
"Tôi tưởng cô thích."
Mộc Ninh nhìn sang. "Sao anh tưởng?"
"Lần trước ở chợ cô cũng lựa toàn quả xanh."
Cô không nhớ mình đã từng làm vậy trước mặt anh. Nghĩ mãi mới nhớ buổi đi mua đồ mấy tuần trước, cô quả thật đứng lựa một túi mận mà toàn chọn quả vừa già tới. Tự Khiêm lúc đó đang nói chuyện với người bán ở tận bên kia sạp.
Mộc Ninh cắn thêm một miếng, vẫn chua nhưng lần này không nhăn mặt nữa.
Hai người ngồi không lâu. Gió thổi mạnh làm lá cây xào xạc phía trên, thỉnh thoảng có một chiếc rơi xuống vai rồi bay mất. Mộc Ninh nhìn mái nhà mình phía dưới, nhớ đến cuộc gọi người môi giới hai hôm trước, trong lòng chợt hụt đi một nhịp.
"Tối thứ bảy có người tới xem đất."
Tự Khiêm đang dùng đầu que vạch mấy đường trên đất. Tay anh ngừng lại một chút rồi lại tiếp tục.
"Người mua?"
"Ừ."
"Khi nào tới?"
"Khoảng chín giờ sáng."
Tự Khiêm gật đầu.
Mộc Ninh chờ thêm nhưng anh không nói gì nữa.
Cô bóp hạt mận giữa hai ngón tay, cuối cùng hỏi: "Anh không thắc mắc tôi có bán thật không à?"
"Cô đã gọi người tới xem rồi còn gì."
Giọng anh bình thường đến mức Mộc Ninh nghe xong tự nhiên bực. "Thì vẫn có thể hỏi."
Tự Khiêm quay sang. "Hỏi rồi cô đổi ý à?"
Cô không đáp được ngay.
Anh nhìn vẻ mặt cô, chắc nhận ra câu vừa rồi hơi thẳng, bèn cúi xuống nhặt lại que gỗ. Một lúc sau anh mới nói thêm: "Ý tôi không phải vậy."
"Vậy ý anh là gì?"
Tự Khiêm thở ra, có vẻ không thích phải giải thích. "Tôi không biết."
Mộc Ninh nhìn anh một lúc rồi quay đi.
Lần đầu tiên cô thấy dễ chịu vì anh trả lời vụng về.
Hai người xuống đồi lúc nắng đã dịu. Đường ẩm, Mộc Ninh trượt chân một lần vì giẫm lên lớp cỏ ép sát đất. Tự Khiêm đưa tay đỡ, cô đứng vững xong liền rút tay lại, tiếp tục đi như không có gì. Đến chân dốc, anh chợt cúi xuống gấu quần cô, gỡ một hạt gai lớn đang mắc ở đó rồi vứt đi.
"Còn cả đống."
"Về tự gỡ."
"Anh gỡ luôn đi."
Tự Khiêm đứng thẳng. "Không."
Mộc Ninh bật cười, quên mất mình vừa bực anh cách đó mấy phút.
Tối hôm ấy cô mở tập hồ sơ đất ra lần nữa. Những trang giấy vẫn y như từ lúc mang về, chỉ dày thêm vài tờ ghi chú. Trên đầu trang có danh sách việc cô viết ở thành phố: Làm việc với môi giới, kiểm kê đồ trong nhà, xử lý hợp đồng thuê đất, dự kiến trở về trước tháng chín.
Mộc Ninh lấy bút gạch một dòng đã xong. Đầu bút dừng lại ở dòng cuối.
Ngoài sân có tiếng gì đó rơi đánh "bộp". Cô giật mình đứng dậy, chạy ra mới thấy một quả cam non bị gió làm rụng. Cô nhặt lên, đem vào đặt ngay cạnh tập hồ sơ rồi tiếp tục làm việc. Được thêm mười phút lại đứng lên pha trà, sau đó quên luôn mình đang đọc tới trang nào.
Sáng thứ bảy, cặp vợ chồng tới xem đất đúng giờ. Họ ngoài bốn mươi, ăn mặc gọn gàng, nói chuyện lịch sự. Người vợ vừa bước xuống xe đã thích khoảng sân và cây lớn trước hiên, còn người chồng mang theo một cuốn sổ nhỏ, hỏi khá kỹ về nguồn nước, diện tích đất cao thấp và đường xe chở hàng.
Mộc Ninh dẫn họ đi quanh. Người môi giới nói phần lớn, cô chỉ bổ sung khi cần. Đến vườn cam, người vợ hái một chiếc lá dưới đất, cầm lên xem rồi nói chỗ này sửa lại làm nhà nghỉ cuối tuần chắc đẹp lắm.
Mộc Ninh nghe xong quay sang nhìn căn nhà.
Cô biết đó chỉ là một câu xã giao. Nhưng trong đầu vẫn hiện ra cảnh cái bàn ngoài hiên bị thay, chậu cây của mẹ được dời đi chỗ khác, căn phòng cuối hành lang có thể bị đập thông để làm phòng ngủ lớn hơn.
Cô không thích hình ảnh đó.
Tới hàng rào phía tây, người chồng hỏi đất bên kia là của ai. Mộc Ninh nói nông trại hàng xóm. Đúng lúc ấy chiếc xe nhỏ của Tự Khiêm chạy ngang phía xa, phía sau chở mấy thùng rỗng. Anh nhìn về phía này, chắc thấy khách nên chỉ giơ tay chào rồi đi thẳng.
Người vợ nói: "Hàng xóm gần vậy cũng tiện."
Mộc Ninh chỉ "ừ" một tiếng.
Buổi xem đất kéo dài gần hai giờ. Lúc ra về, hai người bảo rất thích và sẽ bàn lại trong gia đình. Người môi giới ở lại thêm một chút, nói nếu họ mua thật thì mức giá có thể nhích hơn dự tính, bởi họ cũng thích phần nhà cũ chứ không chỉ mua đất.
Mộc Ninh nghe, gật đầu, ghi lại mấy thứ cần bổ sung rồi tiễn anh ra cổng.
Chiếc xe vừa khuất, khoảng sân im hẳn.
Cô đứng ở cổng một lúc, sau đó đi vào nhà. Cửa phòng khách vẫn mở, ánh sáng từ ngoài chiếu lên mấy vệt bụi nhỏ trên nền. Chiếc khăn cô để trên ghế sáng nay còn đó, cái kéo cắt cành đặt nhầm lên bậu cửa, trong bếp có hai quả cà chua Tự Khiêm mang sang hôm qua.
Mộc Ninh nhìn quanh, chẳng hiểu sao thấy khó chịu.
Cô đóng cửa lại, lại mở ra.
Cuối cùng bỏ đi ra phía đồng cỏ.
Tự Khiêm đang ở gần nhà kính, ngồi xổm cạnh đoạn ống nước bị rò. Anh đã tháo khớp nối ra, hai bàn tay dính bùn, bên cạnh là một cái xô đầy nước đục. Thấy Mộc Ninh tới, anh ngẩng đầu nhìn rồi vẫn làm tiếp.
"Khách về rồi?"
"Rồi."
"Thế nào?"
"Họ thích."
Tự Khiêm kéo thử đoạn ống, nước phun thẳng lên ống quần anh. Anh chửi nhỏ một tiếng, với tay khóa van rồi mới đứng dậy. "Vậy tốt."
Hai chữ đó làm Mộc Ninh bực ngay.
"Anh vui dữ ha."
Tự Khiêm nhìn cô, rõ ràng chưa hiểu mình vừa phạm lỗi gì. "Tôi nói gì?"
"Không nói gì mới tức."
Anh lau tay vào chiếc khăn treo bên hông. "Cô muốn tôi nói sao?"
Mộc Ninh há miệng rồi lại ngậm.
Đúng là cô cũng không biết.
Tự Khiêm cúi xuống lắp lại khớp ống. Anh làm lệch một lần, nước lại rỉ ra, vẻ mặt càng lúc càng khó chịu. Mộc Ninh đứng bên cạnh, cái bực ban nãy cũng xẹp bớt vì nhìn anh vật lộn với cái khớp nhựa.
Một lúc sau cô mới nói: "Nếu tôi bán thật, anh thấy sao?"
Tự Khiêm không ngẩng lên ngay. Anh siết nốt cái vòng ren, mở van thử, lần này nước không rò nữa. Xong xuôi anh mới đứng thẳng, nhìn cô.
"Không vui."
Mộc Ninh không ngờ câu trả lời lại thẳng như vậy.
Tự Khiêm cúi lấy cái xô. "Nhưng đất của cô."
"Anh lại nói câu đó."
"Chứ của tôi đâu."
Mộc Ninh bật cười vì tức. "Anh đúng là biết phá hỏng không khí."
"Tôi có tạo không khí gì đâu."
Cô hết nói nổi.
Tự Khiêm xách xô đi đổ, quay lại thấy cô vẫn đứng đó thì mới chậm giọng hơn. "Nếu cô muốn bán thì bán. Nếu không muốn thì đừng bán. Cô mới về chưa lâu, đừng vì tôi mà quyết chuyện đó."
Lần này nghe vẫn không hay ho gì, nhưng ít nhất không giống một câu đã được chuẩn bị sẵn.
Mộc Ninh cúi xuống mũi giày. "Anh nghĩ tôi dễ bị anh ảnh hưởng vậy à?"
Tự Khiêm im mấy giây. "Không biết."
Cô ngẩng lên.
Anh gãi nhẹ sau gáy, mắt nhìn sang chỗ khác. "Tối qua tôi còn nghĩ nếu cô bán thật thì phải dời lại đoạn hàng rào bên kia, vì người mới chưa chắc cho Đậu đi sát đó. Xong thấy mình nghĩ chuyện vớ vẩn."
Mộc Ninh đứng im.
Tự Khiêm vừa nói xong chắc cũng thấy mình lỡ miệng, lập tức quay lại thu dụng cụ.
Cô ngồi xuống bậc gỗ trước nhà kính, không hỏi thêm nữa.
Một lúc sau anh cũng ngồi xuống cạnh, nhưng vẫn cách ra một khoảng. Phía trước, ánh nắng cuối ngày đổ dài trên bãi cỏ. Đàn bò từ dưới thấp đi dần về chuồng, con đi trước bước nhanh, mấy con phía sau cứ dừng ăn thêm nên người lùa phải gọi liên tục.
Mộc Ninh bứt một cọng cỏ bên chân, xoay qua xoay lại.
"Tối ăn gì?"
Tự Khiêm nhìn cô, hơi ngạc nhiên vì câu chuyện đổi quá nhanh. "Chưa biết."
"Nhà tôi còn mì."
"Lần trước cô nấu mặn."
"Vậy khỏi ăn."
"Có nói không ăn đâu."
Cô ném cọng cỏ vào anh. Tự Khiêm tránh, cười.
Hai ngày sau, người môi giới gọi báo cặp vợ chồng vẫn đang cân nhắc. Mộc Ninh nói cứ để họ suy nghĩ, mình cũng chưa vội. Cô không kể chuyện đó cho Tự Khiêm. Anh cũng chẳng hỏi.
Mùa thu hoạch bên nông trại vẫn tiếp tục. Hai người lại quay về nhịp cũ nhanh hơn Mộc Ninh tưởng. Sáng sang nhà kính, trưa về làm việc, chiều nếu không mưa thì ra vườn. Có buổi Tự Khiêm chở rau lên chợ huyện từ sớm, cô đi theo vì muốn mua vài thứ.
Chợ sáu giờ sáng đã đông. Xe máy dựng sát hai bên lối, người mua kẻ bán chen nhau, nền chỗ bán cá ướt đến mức Mộc Ninh suýt trượt. Mùi rau, đồ ăn nóng, cà phê và cá tươi lẫn hết vào nhau. Cô đi sau Tự Khiêm một đoạn rồi bị kẹt lại vì đứng nhìn một hàng bánh hấp.
Anh quay lại không thấy cô, phải đi tìm.
"Cô đi chợ kiểu gì mà mất tích vậy?"
"Tôi đứng ngay đây."
"Ngay đây là chỗ nào?"
Mộc Ninh đưa cho anh một cái bánh còn nóng. "Ăn đi rồi bớt càm ràm."
Tự Khiêm cầm bánh, im thật.
Một cô bán rau quen anh thấy hai người đi cùng liền hỏi Mộc Ninh là ai. Tự Khiêm còn đang nuốt miếng bánh chưa kịp nói, cô đã đáp luôn: "Hàng xóm."
Người phụ nữ nhìn Tự Khiêm, rồi nhìn cô, cười cười. "Hàng xóm xa dữ."
Mộc Ninh giả vờ không nghe.
Lên xe về, Tự Khiêm cài dây an toàn xong mới hỏi: "Hàng xóm?"
"Chứ nói gì bây giờ?"
"Không biết."
"Anh cũng không biết thì hỏi làm gì."
Tự Khiêm nổ máy, môi hơi cong nhưng cố giấu. Mộc Ninh quay ra cửa sổ. Cô cũng chẳng biết vì sao mình cười.
Cuối tháng bảy, mấy hàng cam già phía trước nhà bắt đầu có một đợt quả thu được. Không nhiều, quả cũng không đồng đều, nhưng Mộc Ninh vui hơn cô tưởng. Cô dậy từ sáu giờ, ra vườn sớm đến mức chú Hòa tới còn ngạc nhiên.
Ba người làm tới gần trưa. Cam được đặt vào giỏ, quả đẹp riêng, quả xấu riêng. Mộc Ninh chưa quen cách bẻ cuống, mấy lần kéo mạnh làm cả lá rơi theo. Tự Khiêm nhắc hai lần, lần thứ ba chỉ thở dài rồi đưa kéo cho cô.
"Anh thở dài cái gì?"
"Không có."
"Rõ ràng có."
"Cô cắt đi."
Mộc Ninh lườm một cái rồi làm tiếp.
Đến giỏ cuối, cô tự tay hái mấy quả ở cành thấp. Một quả bị sâu một bên, cô định bỏ ra thì chú Hòa bảo đem về ăn vẫn được. Mộc Ninh đặt nó vào rổ riêng, sau đó đứng giữa vườn nhìn mấy giỏ cam dưới gốc cây.
Nắng gần trưa xuyên qua tán lá, đốm sáng nằm trên vỏ quả. Áo cô dính mồ hôi ở lưng, tóc xổ ra vài sợi, đầu ngón tay còn vương mùi tinh dầu cam. Cô giơ điện thoại chụp một tấm, nhìn lại thấy chú Hòa ở góc ảnh đang cúi buộc dây, Tự Khiêm phía sau thì quay mặt đi đúng lúc.
"Anh né ảnh hả?"
"Tôi có biết cô chụp đâu."
"Chụp lại."
"Thôi."
Mộc Ninh mặc kệ, giơ điện thoại lên lần nữa. Tự Khiêm lần này không quay đi, nhưng mặt nghiêm đến mức cô nhìn ảnh xong bật cười.
Chiều đó, cô chọn một giỏ cam đem sang nhà anh.
Tự Khiêm đang ngồi dưới hiên xem sổ giao hàng, kính đọc sách nằm hơi thấp trên sống mũi. Đây là lần đầu Mộc Ninh thấy anh đeo kính. Cô đứng nhìn thêm hai giây rồi mới đặt giỏ xuống bàn.
"Cho anh."
Tự Khiêm tháo kính. "Nhà tôi cũng có cam."
"Biết."
"Vậy mang qua làm gì?"
Mộc Ninh kéo ghế ngồi. "Không lấy thì tôi đem về."
Anh lập tức kéo giỏ vào phía mình.
Hai người bóc thử một quả. Cam chưa thật ngọt, hơi chua ở đầu lưỡi. Tự Khiêm tách đôi, vô thức đặt phần nhiều múi đẹp hơn về phía cô rồi tiếp tục xem sổ.
Mộc Ninh ăn được vài múi mới nhìn xuống.
Cô định đổi lại cho anh nhưng thôi.
Một con ruồi cứ bay quanh đĩa cam. Mộc Ninh xua hai lần, đến lần thứ ba bực quá cầm luôn cuốn sổ mỏng trên bàn đập. Con ruồi bay mất, còn Tự Khiêm nhìn trang sổ vừa bị cô dùng làm vợt.
"Xin lỗi."
"Không sao."
"Anh nhìn tôi như vậy là sao?"
"Tôi đang nghĩ mai có phải chép lại trang này không."
Mộc Ninh kéo cuốn sổ lại xem, thấy một góc đã dính nước cam. Cô im lặng lấy khăn lau, còn Tự Khiêm ngồi bên cạnh cười không thành tiếng.
Đầu tháng tám, cặp vợ chồng thành phố gọi lại.
Họ đồng ý mức giá.
Người môi giới báo tin vào một buổi sáng trời nắng rất đẹp. Mộc Ninh đang đứng ngoài hiên, một tay cầm điện thoại, tay kia ngắt lá vàng trên chậu cà chua. Mấy quả đầu tiên đã chuyển đỏ, nhưng có một quả bị chim mổ mất một góc.
"Chị Ninh, nếu được thì tuần sau mình ký đặt cọc luôn."
Cô không trả lời ngay.
Bên kia hàng rào, Đậu đang đứng nhai cỏ. Xa hơn, nhà kính của Tự Khiêm phản nắng sáng trắng. Cửa bếp sau lưng cô mở, trên bàn còn một cái bát chưa rửa từ tối qua.
Người môi giới gọi lại tên cô.
Mộc Ninh nhìn quả cà chua bị mổ, tự dưng cúi xuống bứt nó khỏi cành.
"Cho tôi thêm vài ngày."
Đầu dây bên kia có vẻ hơi ngạc nhiên nhưng vẫn đồng ý.
Cúp máy, Mộc Ninh đem quả cà chua vào bếp, cắt bỏ phần hỏng rồi ăn nốt phần còn lại. Nó hơi chua, vỏ dày, chẳng ngon bằng cà chua nhà kính bên Tự Khiêm. Cô vẫn ăn hết.
Buổi chiều Tự Khiêm sang, tay cầm một túi hạt giống.
Anh đặt lên bàn, bảo đây là giống rau mới, nếu cô muốn thử thì đầu tháng tới gieo được. Mộc Ninh cầm lên xem mặt sau. Thời gian thu hoạch khoảng ba tháng.
Cô đọc dòng đó hai lần.
"Nếu gieo đầu tháng thì tháng mười một mới có."
"Ừ."
Mộc Ninh ngước lên. "Lâu vậy?"
"Rau chứ có phải mì gói đâu."
Cô phì cười. "Anh càng ngày càng nói nhiều."
Tự Khiêm không đáp, cúi xuống kéo lại cái vòi tưới cô vứt lệch trên sân.
Mộc Ninh đem túi hạt vào đặt trên kệ dưới hiên. Một bên là đôi găng làm vườn đã cũ, một bên là chiếc kéo cắt cành cô cứ hay để quên ngoài sân. Cô xếp lại một chút rồi quay ra.
"Mai anh rảnh không?"
"Buổi sáng."
"Chỉ tôi gieo."
Tự Khiêm đang cuộn vòi nước, động tác dừng lại. Anh nhìn túi hạt trên kệ, rồi nhìn cô.
"Cô chắc không?"
"Gieo rau thôi mà chắc với không chắc gì."
"Ba tháng đó."
Mộc Ninh tựa vào cột hiên. "Tôi đọc được."
Tự Khiêm không nói nữa.
Một con muỗi đậu ngay trên cẳng tay cô. Mộc Ninh đập cái bốp, trượt, nó bay mất. Cô vừa gãi vết đỏ vừa càu nhàu đầu mùa muỗi gì mà nhiều quá.
Tự Khiêm nhìn cô một lúc rồi bật cười.
"Cười gì?"
"Không có."
"Anh cứ 'không có' hoài."
Anh xách cuộn vòi lên, quay về phía hàng rào. Đi được mấy bước mới quay đầu nói sáng mai qua lúc sáu rưỡi.
"Bảy giờ đi."
"Sáu rưỡi."
"Bảy."
"Sáu rưỡi trời mát."
Mộc Ninh khoanh tay. "Vậy anh cứ qua sáu rưỡi, tôi bảy giờ ra."
Tự Khiêm lắc đầu rồi đi.
Mộc Ninh đứng dưới hiên nhìn anh khuất sau hàng cây. Cô không nghĩ đến chuyện mình sẽ ở đây bao lâu, cũng không mở tập hồ sơ đất ra thêm lần nào trong tối đó.
Trước khi đi ngủ, cô ra bếp lấy nước, ngang qua chiếc kệ thì dừng lại chỉnh túi hạt giống cho khỏi rơi.
Sáng mai phải dậy sớm.
Chỉ vậy thôi.