Sáng hôm sau, Tô Mộc Ninh tỉnh dậy vì tiếng chim.
Không phải tiếng chuông báo thức quen thuộc phát ra từ chiếc điện thoại đặt trên đầu giường, cũng không phải tiếng xe rác hay tiếng cửa thang máy đóng mở ở hành lang chung cư. Âm thanh đầu tiên lọt vào căn phòng là một chuỗi tiếng ríu rít rất gần, lúc cao lúc thấp, chen lẫn trong tiếng lá cây cọ vào nhau ngoài cửa sổ. Cô nằm yên một lúc, nhìn ánh sáng nhạt màu đang dần lan trên trần nhà, phải mất vài giây mới nhớ ra mình đang ở đâu.
Cơn mưa đêm qua đã đi qua.
Cửa sổ cô quên khép hết để lại một khe nhỏ, gió sớm từ ngoài vườn thổi vào mang theo mùi đất ẩm và hơi nước lạnh. Tấm rèm mỏng lay nhẹ. Ngoài kia, từng giọt mưa còn đọng ở mép mái rơi xuống hiên, đều đặn như một chiếc đồng hồ chậm rãi.
Mộc Ninh chống tay ngồi dậy.
Đồng hồ trên điện thoại mới hơn sáu giờ.
Ở thành phố, sáu giờ sáng là thời điểm cô thường kéo chăn lên cao hơn, mặc cả với chính mình thêm mười phút ngủ. Nhưng ở đây, căn nhà dường như đã thức từ lâu. Ánh sáng len qua từng khe cửa, tiếng gà vọng từ phía xa, thỉnh thoảng có tiếng một chiếc xe máy chạy trên con đường ngoài cổng rồi nhỏ dần giữa những hàng cây.
Cô khoác chiếc áo mỏng lên vai, mở cửa bước ra hiên.
Nông trại sau mưa khác hẳn ngày hôm qua.
Mọi màu sắc đều trở nên rõ hơn, như thể có ai đó vừa rửa sạch cả khu vườn trong đêm. Những tán cam sẫm màu nước, từng chiếc lá mang một đường sáng mảnh ở viền. Cỏ dưới sân xanh đến mức gần như chói mắt, đầu lá đọng đầy những giọt nước nhỏ li ti. Mặt đất còn mềm, vài chỗ trũng giữ lại những vũng nước trong, phản chiếu khoảng trời xanh nhạt phía trên.
Xa hơn, một lớp sương mỏng vẫn nằm sát mặt đồng.
Cánh đồng cỏ phía tây kéo dài đến tận những hàng cây cuối chân đồi, xanh non sau cơn mưa đầu mùa. Gió chạy trên mặt cỏ thành từng lớp, lúc nghiêng sang trái, lúc lại đổi hướng, khiến cả cánh đồng như một mặt nước khổng lồ đang gợn sóng.
Mộc Ninh đứng dựa vào cột hiên nhìn rất lâu.
Có những cảnh đẹp đến mức người ta không biết phải làm gì ngoài đứng yên.
Ngày bé, cô đã từng nhìn thấy những buổi sáng như thế này hàng trăm lần. Khi ấy, chúng chẳng có gì đặc biệt. Cô chỉ thấy cỏ làm ướt dép, thấy đường đất lầy sau mưa, thấy quần áo phơi mãi không khô. Mãi đến nhiều năm sau, sống giữa những tòa nhà cao đến mức không nhìn thấy chân trời, cô mới hiểu có những thứ chỉ khi rời khỏi thật xa người ta mới nhận ra mình từng có.
Mộc Ninh đi vào bếp, mở chiếc tủ gỗ cũ tìm cà phê. Cô mang theo một túi nhỏ từ thành phố, nhưng dụng cụ pha gần như chẳng có gì ngoài chiếc phin nhôm cũ của cha. Cô rửa sạch, múc cà phê vào, đặt lên miệng cốc rồi rót nước nóng.
Mùi cà phê vừa lan ra, cô chợt nhớ cha thường uống vào lúc năm rưỡi sáng.
Ông ngồi ở đầu hiên, một chân đặt lên bậc gỗ, vừa uống vừa nhìn về phía khu vườn như thể cây cối có thể nói cho ông biết hôm nay nên làm gì. Khi Mộc Ninh còn nhỏ, cô luôn thắc mắc tại sao người lớn có thể ngồi im lâu đến vậy. Sau này, cô lại sống một cuộc đời mà mỗi sáng vừa mở mắt đã phải nhìn điện thoại, trả lời tin nhắn, đọc lịch làm việc, kiểm tra thư điện tử.
Cô mang cốc cà phê ra hiên.
Mới uống được hai ngụm thì nghe tiếng động từ phía hàng rào.
Mộc Ninh nhìn sang.
Lương Tự Khiêm đang đi từ con đường nhỏ giữa hai khu đất tới.
Anh không đi một mình. Phía sau còn có một người đàn ông lớn tuổi đẩy chiếc xe kéo nhỏ, bên trên chở mấy thanh gỗ mới, búa, đinh và một cuộn dây thép. Tự Khiêm mặc áo thun màu xám tối bên trong chiếc áo khoác lao động màu nâu nhạt, ống quần vẫn còn dính một ít bùn khô từ hôm qua.
Anh nhìn thấy cô từ xa, chỉ khẽ gật đầu.
Mộc Ninh đặt cốc xuống bàn rồi đi lại.
"Anh mang gỗ sang thật à?"
Tự Khiêm nhìn đoạn hàng rào bị đổ, như thể chuyện đó vốn chẳng đáng để hỏi. "Nếu không sửa, trưa nay nó lại sang."
Cô biết "nó" là con bê hôm qua.
Người đàn ông đi cùng bật cười, nói con bê tên Đậu, mới được hơn bảy tháng nhưng tính tình đặc biệt tò mò. Mộc Ninh nghe cái tên, bất giác nhìn sang đồng cỏ bên kia. Quả nhiên, cách hàng rào một đoạn, con bê nâu đang đứng dưới gốc cây, bình thản nhìn ba người như thể chẳng hề liên quan đến vụ việc.
Tự Khiêm và người kia bắt đầu tháo phần gỗ đã mục.
Mộc Ninh định giúp nhưng bị giao cho công việc nhẹ nhất là giữ hộp đinh. Cô đứng một bên nhìn hai người làm, thi thoảng đưa thứ họ cần. Những thanh gỗ cũ bị rút ra để lộ phần chân đã mềm vì ngấm nước nhiều năm. Đất sau mưa dễ đào hơn, nhưng cũng bám đầy lên ủng.
Tự Khiêm làm việc gần như không nói.
Anh đo khoảng cách bằng mắt, đóng cọc xuống, chỉnh lại từng thanh ngang rồi cố định rất nhanh. Có những người chỉ cần nhìn cách họ làm một công việc quen thuộc cũng đủ biết họ đã sống ở nơi đó rất lâu. Mộc Ninh nhận ra mình đang quan sát đôi tay anh nhiều hơn cần thiết. Những ngón tay dài, khớp xương rõ, lòng bàn tay có vài vết chai cũ. Không giống đôi tay ngồi trước máy tính cả ngày, cũng không giống hình dung hơi
lãng mạn của người thành phố về một chủ nông trại nhàn nhã đi giữa đồng cỏ.
Anh là người thực sự làm việc trên mảnh đất này.
Ý nghĩ đó khiến cô thấy khoảng cách giữa hai người rõ ràng hơn.
Gần tám giờ, hàng rào được sửa xong.
Người đàn ông lớn tuổi có việc nên đi trước. Tự Khiêm ở lại kiểm tra thêm phần cọc phía cuối. Mộc Ninh trở vào nhà rót nước, khi mở tủ nhìn thấy túi cà phê còn đặt trên bàn thì do dự một lúc rồi pha thêm một cốc.
Cô mang ra.
"Cà phê thôi. Tôi chưa kịp mua gì khác."
Tự Khiêm nhận lấy, nói cảm ơn.
Hai người ngồi ở hai đầu chiếc bàn nhỏ dưới mái hiên.
Đó là lần đầu tiên trên chiếc bàn cũ có hai cốc cà phê kể từ khi Mộc Ninh trở về.
Buổi sáng đã sáng hẳn. Mặt trời vừa nhô khỏi hàng cây phía đông, những vệt nắng đầu tiên xuyên qua tán lá rơi xuống sân. Từ chỗ ngồi có thể nhìn thấy một góc vườn cam, đoạn hàng rào vừa được sửa và cánh đồng cỏ của Tự Khiêm kéo dài phía sau.
Anh uống cà phê đen, không đường.
Mộc Ninh để ý nhưng không hỏi.
Tự Khiêm cũng không hỏi cô vì sao đột nhiên trở về sau nhiều năm. Có lẽ anh đã nghe cha cô kể, hoặc có lẽ anh vốn không có thói quen tìm hiểu chuyện riêng của người khác. Sự im lặng giữa hai người không khó chịu. Ngược lại, Mộc Ninh thấy khá dễ chịu khi không phải nghĩ xem mình nên nói gì.
Một cơn gió thổi qua hiên.
Trên cây, nước mưa còn đọng rơi xuống lộp bộp.
Tự Khiêm nhìn về phía vườn cam. "Mấy cây cuối hàng có dấu hiệu sâu."
Mộc Ninh cũng nhìn theo nhưng không biết anh đang nói cây nào.
Anh dường như nhận ra điều đó. "Chiều tôi sang chỉ cho."
"Anh biết hết cây nhà tôi à?"
"Chú Tô trước đây hay gọi tôi sang."
Một câu rất bình thường nhưng khiến tay Mộc Ninh dừng lại trên quai cốc.
Cô không biết cha và Lương Tự Khiêm thân đến mức nào.
Trong vài năm cuối, mỗi lần gọi điện cho cha, những cuộc trò chuyện thường chỉ quanh quẩn vài câu. Sức khỏe thế nào. Vườn ra sao. Cô có bận không. Bao giờ về. Cha cô không phải người hay kể dài, còn cô thì luôn nghĩ lần sau sẽ hỏi kỹ hơn.
Những lần sau ấy cuối cùng chẳng còn nữa.
Tự Khiêm không tiếp tục câu chuyện.
Anh uống hết cà phê, đặt cốc xuống rồi đứng dậy. Trước khi đi, anh nhìn sang khoảng sân vẫn còn lộn xộn vì lá rụng sau mưa, nói nếu cần người dọn vườn có thể gọi cho chú Hòa, người vừa sang sửa hàng rào. Mộc Ninh ghi số lại.
Cô nhìn bóng anh khuất dần sau hàng cây, rồi mới đem hai chiếc cốc vào bếp.
Không hiểu vì sao, cô rửa chiếc cốc anh vừa dùng kỹ hơn chiếc của mình.
Những ngày sau đó trôi đi bằng một nhịp rất khác.
Mộc Ninh bắt đầu thức dậy sớm mà không cần báo thức. Có hôm năm rưỡi đã mở mắt vì tiếng mưa rơi nhỏ trên mái. Có hôm trời vừa hửng, ánh sáng lọt qua rèm khiến căn phòng sáng lên trước khi cô kịp tỉnh.
Cô dần học lại những việc mình từng biết khi còn nhỏ.
Mở cửa nhà từ sớm để gió chạy qua các phòng. Phơi khăn ở nơi có nắng đầu ngày. Dùng chiếc chổi tre quét lá ngoài sân thay vì chiếc máy hút bụi vẫn nằm trong căn hộ thành phố. Nhìn màu trời để đoán chiều có mưa hay không, dù phần lớn vẫn đoán sai.
Chú Hòa tới giúp cô dọn vườn ba buổi.
Những cành cây khô được cắt bỏ, lối đi giữa các hàng cam dần hiện ra. Đám cỏ quá cao phía sau nhà được phát bớt, để lộ một chiếc giếng cũ Mộc Ninh gần như đã quên tồn tại.
Cô tìm thấy rất nhiều thứ trong quá trình dọn dẹp.
Một chiếc rổ tre bị thủng đáy. Một đôi ủng cao su của cha vẫn đặt trong kho. Chiếc radio cũ không còn bắt được sóng. Một thùng gỗ chứa những chiếc lọ thủy tinh mẹ cô từng dùng để ngâm trái cây từ rất lâu trước khi bà qua đời.
Mỗi món đồ giống như một cánh cửa nhỏ.
Mộc Ninh chỉ mở ra nhìn rồi khép lại.
Cô chưa sẵn sàng đi sâu vào những căn phòng ký ức đó.
Lương Tự Khiêm thỉnh thoảng xuất hiện.
Không đều đặn, cũng không có lý do đặc biệt.
Có sáng anh ghé qua xem đoạn hàng rào. Có hôm mang sang một túi phân hữu cơ vì thấy cô định trồng lại mấy chậu rau thơm bên bếp. Một lần khác, anh dắt Đậu đi ngang qua cổng, con bê vừa thấy Mộc Ninh liền dừng lại nhai cỏ, khiến cô có cảm giác nó mới là người thực sự muốn sang thăm.
Mộc Ninh bắt đầu pha hai cốc cà phê.
Ban đầu chỉ vào những sáng anh sang làm việc gì đó. Sau rồi chẳng hiểu từ lúc nào, cô vẫn pha hai cốc ngay cả khi chưa chắc Tự Khiêm có tới.
Có ngày cốc thứ hai nguội đi.
Cô đổ nó.
Ngày hôm sau lại pha.
Đó là một thói quen nhỏ đến mức Mộc Ninh không để ý nó hình thành từ bao giờ.
Một sáng cuối tuần, trời nổi sương dày.
Cánh đồng phía tây gần như biến mất trong lớp trắng đục, chỉ còn những ngọn cây cao nhô lên. Không khí lạnh hơn bình thường, Mộc Ninh mặc một chiếc áo len mỏng, ngồi ngoài hiên chỉnh lại danh sách những thứ cần làm trước khi người môi giới tới.
Tiếng bước chân trên sỏi khiến cô ngẩng lên.
Tự Khiêm xuất hiện từ màn sương, trên tay cầm một chiếc giỏ mây.
Anh đặt xuống bàn.
Bên trong là hơn chục quả trứng gà còn sạch, vài quả vẫn hơi ấm.
"Mấy hôm nay gà đẻ nhiều."
Mộc Ninh nhìn chiếc giỏ rồi nhìn anh. "Anh đem sang hết cho tôi à?"
"Không hết."
Cách anh trả lời quá nghiêm túc khiến cô bật cười.
Có lẽ đó là lần đầu tiên Tự Khiêm nhìn thấy cô cười thật sự.
Ánh mắt anh dừng lại trên gương mặt cô lâu hơn bình thường một chút rồi mới quay đi.
Mộc Ninh vào bếp rán hai quả trứng, lấy thêm bánh mì còn lại từ hôm trước. Bữa sáng được dọn ra rất đơn giản, chỉ có trứng, bánh mì, cà phê và ít cà chua cô mua ở chợ huyện.
Tự Khiêm không từ chối.
Sương vẫn chưa tan.
Hai người ăn dưới mái hiên, phía trước chỉ nhìn thấy khoảng sân mờ trắng và những thân cây thấp thoáng. Không ai nhắc đến chuyện đây là lần đầu tiên họ ăn cùng nhau.
Tự Khiêm kể nông trại nhà anh trước đây chủ yếu nuôi bò, sau này mở thêm vườn rau và một khu nhà kính nhỏ. Cha anh đã mất nhiều năm, mẹ sống cùng chị gái ở thành phố nhưng thỉnh thoảng vẫn về. Anh từng học xa một thời gian rồi trở lại.
"Anh chưa từng muốn sống ở thành phố à?" Mộc Ninh hỏi.
Tự Khiêm xé một miếng bánh mì. "Có."
Cô chờ.
Anh lại nói: "Sống rồi."
Chỉ vậy.
Mộc Ninh không hỏi thêm.
Cô nhận ra Tự Khiêm có cách trả lời khiến người khác hiểu rằng câu chuyện vẫn còn phần sau, nhưng nếu không thật sự cần thiết thì anh sẽ không kể.
Cũng giống cô.
Có lẽ người trưởng thành khi gặp nhau thường mang theo rất nhiều phần đã được gấp lại cẩn thận. Không phải bí mật, cũng chẳng phải điều gì đáng xấu hổ. Chỉ là đến một độ tuổi nào đó, người ta không còn thấy cần phải đem toàn bộ quá khứ bày ra trước mặt một người mới quen để chứng minh mình là ai.
Sau bữa sáng, Tự Khiêm đưa cô sang nông trại của anh.
Mộc Ninh đã nhìn nó từ phía hàng rào nhiều lần, nhưng đến khi thực sự bước sang mới biết khu đất rộng hơn mình tưởng. Con đường nhỏ chạy xuyên qua một đồng cỏ dài, hai bên là hàng rào gỗ thấp. Xa hơn có một căn nhà mái xám, một nhà kho lớn và khu chuồng bò nằm sau hàng cây.
Đậu chạy theo họ một đoạn.
Mỗi lần Mộc Ninh quay lại, nó lại giả vờ cúi xuống ăn cỏ.
Tự Khiêm đưa cô tới khu nhà kính.
Bên trong ấm hơn ngoài trời, mùi đất trộn với mùi lá non tạo thành một thứ hương rất dễ chịu. Những hàng cà chua chạy dài dưới giàn, quả xanh quả đỏ xen nhau. Một góc khác trồng rau thơm, xà lách và vài loại hoa nhỏ dùng để dẫn côn trùng có lợi.
Mộc Ninh đi chậm giữa những luống cây.
Ánh sáng xuyên qua mái kính, rơi thành những mảng trắng trên tóc và vai cô. Có vài giọt nước ngưng tụ trên mặt kính trượt xuống, để lại những đường dài trong suốt.
"Anh tự làm hết sao?"
"Có người làm cùng."
"Nhưng anh biết hết?"
Tự Khiêm nhìn cô. "Sống bằng nó thì phải biết."
Câu nói khiến Mộc Ninh im lặng.
Cô chợt nghĩ đến nông trại của cha.
Bốn héc-ta đất cô đang định bán đi vì cảm thấy mình không thể quản lý nổi. Trong mắt cô, đó là một tài sản cần giải quyết, một phần việc còn sót lại sau tang lễ. Nhưng đối với cha cô, từng cây cam, từng đoạn hàng rào, từng mùa đất nghỉ có lẽ đều là thứ ông đã sống cùng nhiều năm.
Mộc Ninh cúi xuống chạm vào một chiếc lá cà chua.
Mùi xanh bám lại trên đầu ngón tay.
Tự Khiêm không biết cô đang nghĩ gì. Anh chỉ hái một quả cà chua đỏ vừa chín, lau lên vạt áo rồi đưa cho cô.
Mộc Ninh nhận lấy.
Quả cà chua còn ấm vì nắng.
Khi cắn xuống, vị ngọt lẫn chút chua lan trên đầu lưỡi, nước chảy xuống đầu ngón tay. Không phải món gì đặc biệt, nhưng đã rất lâu cô không ăn một thứ vừa được hái khỏi cây.
Hai người ra khỏi nhà kính khi sương đã tan.
Cả vùng đồng quê hiện ra dưới ánh sáng trong trẻo của buổi sáng. Trên những ngọn cỏ, nước còn sót lại lấp lánh như vô số mảnh kính nhỏ. Xa xa, từng đàn bò đang chậm rãi di chuyển về phía bãi thấp. Những dãy đồi cuối chân trời xanh nhạt, đường viền mềm đi trong hơi nước.
Mộc Ninh đứng trên con dốc nhỏ nhìn xuống.
Gió thổi tóc cô rối quanh má.
"Đẹp thật."
Tự Khiêm đứng cạnh, mắt nhìn cùng một hướng. "Cô từng sống ở đây mà."
"Có lẽ lúc đó tôi không biết nhìn."
Anh quay sang.
Mộc Ninh mỉm cười, không giải thích.
Tự Khiêm cũng không hỏi.
Khoảnh khắc ấy kéo dài rất ngắn. Chỉ đủ để một cơn gió đi qua đồng cỏ, kéo theo mùi nắng và đất ẩm lướt giữa hai người.
Sau hôm đó, Mộc Ninh bắt đầu đi bộ mỗi sáng.
Con đường cô chọn thường vòng qua vườn cam, men theo hàng rào phía tây rồi trở lại bằng con đường đất ngoài cổng. Có những hôm cô gặp Tự Khiêm đang cho bò ăn. Có hôm anh lái chiếc xe bán tải cũ đi ngang, hạ kính chào rồi tiếp tục đi. Cũng có những hôm không gặp.
Cô không cố tình tìm.
Nhưng đôi mắt lại dần quen với việc nhìn sang phía bên kia hàng rào.
Một ngày cuối tháng năm, Mộc Ninh phải lên thị trấn làm giấy tờ đất. Buổi sáng trời đẹp nên cô đi từ sớm, đến gần chiều mới trở về. Khi xe vừa rẽ vào con đường nông trại, trời bất ngờ đổi màu.
Mây kéo tới nhanh đến mức những hàng cây phía xa gần như biến mất trong bóng tối.
Mộc Ninh vừa mở cổng thì mưa rơi.
Cô chạy vào hiên, vai áo vẫn ướt một mảng lớn. Chưa kịp thay đồ đã nhìn thấy mấy chậu cây cô mới trồng bên bếp còn đặt ngoài sân. Gió đang mạnh dần, mấy thân cây non nghiêng hẳn.
Cô chạy ra chuyển chúng.
Mưa chỉ trong vài phút đã dày đến mức mắt gần như không mở nổi. Nước chảy từ tóc xuống cổ, dép bám đầy bùn. Mộc Ninh ôm được hai chậu vào hiên thì nghe tiếng xe dừng ngoài cổng.
Tự Khiêm bước xuống.
Anh không mang ô.
Chỉ kéo mũ áo khoác lên, chạy qua sân rồi giúp cô chuyển những chậu còn lại.
Hai người mất chưa đến năm phút nhưng khi xong đều ướt gần hết.
Mộc Ninh đứng dưới mái hiên thở dốc, nhìn quần áo anh nhỏ nước xuống nền gạch rồi không nhịn được cười.
Tự Khiêm nhìn cô.
"Cười gì?"
"Tôi không biết."
Có lẽ vì họ vừa chạy giữa mưa để cứu vài chậu húng quế chẳng đáng bao nhiêu tiền.
Có lẽ vì tóc anh bị nước ép xuống trán, hoàn toàn khác vẻ bình thản thường ngày.
Hoặc có lẽ chỉ vì đã rất lâu rồi Mộc Ninh không làm một việc ngớ ngẩn đến vậy cùng một người khác.
Tự Khiêm cũng hơi cười.
Mưa đổ xuống trước mặt họ như một bức rèm trắng.
Mộc Ninh lấy hai chiếc khăn sạch, đưa anh một chiếc rồi vào bếp đun nước. Cà phê vào giờ này có thể khiến cô mất ngủ, nên cô pha trà gừng.
Hai người ngồi lại dưới mái hiên chờ mưa nhỏ.
Áo khoác của Tự Khiêm được vắt lên lưng ghế. Chiếc áo sơ mi bên trong ướt một phần ở vai, tay áo xắn cao. Mộc Ninh nhìn ra sân, cố không để ý đến việc lần đầu tiên có một người đàn ông ngồi trong căn nhà này lâu hơn một cốc cà phê buổi sáng.
Cơn mưa làm không khí lạnh xuống rất nhanh.
Tự Khiêm cầm cốc trà, hỏi cô chuyện giấy tờ đã xong chưa.
Mộc Ninh gật đầu.
Cô không nói mình đang chuẩn bị bán nông trại.
Không hiểu sao lời ấy vốn rất đơn giản, đến lúc ngồi đối diện anh lại trở nên khó nói.
Có lẽ bởi Tự Khiêm thuộc về nơi này quá rõ ràng.
Còn cô chỉ là người tạm quay về.
Mưa kéo dài gần một giờ.
Khi trời sáng trở lại, những vũng nước ngoài sân đã đầy đến mép. Tự Khiêm mặc áo khoác, chuẩn bị trở về.
Mộc Ninh đứng ở cửa nhìn anh đi qua sân.
Bất chợt anh quay lại.
"Sáng mai đừng pha cà phê cho tôi."
Cô hơi khựng.
Tự Khiêm nói tiếp: "Tôi phải đi từ sớm."
Mộc Ninh mất một lúc mới nhận ra điều đáng chú ý không phải việc anh sẽ đi đâu.
Mà là anh biết cô vẫn pha cà phê cho anh mỗi sáng.
Cô đứng dưới mái hiên, nhìn bóng anh đi qua hàng rào, cảm giác trong lòng rất khó gọi tên.
Sáng hôm sau, Mộc Ninh vẫn thức dậy lúc sáu giờ.
Cô vào bếp.
Theo thói quen, bàn tay lấy hai chiếc cốc xuống khỏi giá.
Đến lúc đặt chúng cạnh nhau trên bàn, cô mới nhớ lời Tự Khiêm.
Mộc Ninh nhìn một lúc.
Rồi cất một chiếc trở lại.
Buổi sáng hôm đó trời rất đẹp.
Nắng trải dài trên đồng cỏ, gió nhẹ, chim bay thành đàn thấp ngang cánh đồng. Mộc Ninh ngồi ngoài hiên với một cốc cà phê duy nhất.
Mọi thứ vẫn giống những ngày trước.
Chỉ có chiếc ghế phía đối diện trống.
Cô mở máy tính, cố làm việc. Được vài dòng lại nhìn lên. Đến gần tám giờ, cô tự thấy mình buồn cười nên đem máy vào nhà.
Một người chỉ mới xuất hiện trong cuộc sống của cô chưa đầy hai tuần.
Vậy mà buổi sáng không có anh lại dài hơn bình thường.
Mộc Ninh không thích phát hiện đó lắm.
Cô đã ba mươi tuổi, đủ lớn để biết một cảm giác dễ chịu không nhất thiết phải được đặt tên. Người lớn không còn cần biến mọi sự gần gũi thành tình yêu, cũng chẳng cần vì vài cốc cà phê mà tưởng tượng ra một câu chuyện.
Thế nên cô để nó ở đó.
Một chiếc ghế trống.
Một buổi sáng hơi dài.
Một điều nhỏ đến mức ngày mai có thể quên.
Nhưng sáng kế tiếp, khi Mộc Ninh mở cửa, trên chiếc bàn ngoài hiên đã có một túi giấy nhỏ.
Bên trong là bánh mì mới nướng từ tiệm ở thị trấn.
Tờ giấy gấp bên trên chỉ viết vài chữ bằng nét bút rất gọn:
Hôm qua không uống. Hôm nay bù.
Mộc Ninh đứng nhìn thật lâu rồi bật cười.
Phía bên kia hàng rào, Lương Tự Khiêm đang đi giữa đồng cỏ cùng Đậu. Khoảng cách khá xa nên có lẽ anh không nhìn rõ biểu cảm trên mặt cô.
Mộc Ninh mang túi bánh vào bếp.
Lần này, cô lấy xuống hai chiếc cốc.
Nước bắt đầu sôi.
Bên ngoài cửa sổ, nắng sớm chảy qua những tán cây, những ngọn cỏ còn ướt sương nghiêng mình theo gió. Một mùa mới đang chậm rãi đi qua nông trại, không ồn ào, chẳng có dấu hiệu gì đủ rõ để người ta nhận ra.
Cũng giống như việc từ một lúc nào đó, chiếc bàn dưới mái hiên của Tô Mộc Ninh đã không còn chỉ dành cho một người.