"Bá Nhân tiểu sư đệ, đây là lần đầu đệ theo ta đứng lớp giảng dạy các đệ tử. Ta nghĩ đệ cũng nên quan sát chúng một tí. Về sau, khi chọn đệ tử thân truyền sẽ dễ dàng hơn một chút."
"Đa tạ Nghiên Cơ sư tỷ đã nhắc nhở."
Hai người trò chuyện một lúc lâu đã đến gần cửa Hạ Khu lúc nào không hay.
Không khí nhộn nhịp bên trong bỗng nhiên tĩnh lặng như tờ. Tất cả đều đứng lên hành lễ với trưởng bối.
Nghiên Cơ tiến lại gần chiếc bàn bên trái lên tiếng: "Được rồi, các ngươi ngồi cả đi."
"Ta là nhị trưởng lão Nghiên Cơ, còn đây là Bá Nhân tiểu sư thúc các ngươi. Hai người bọn ta sẽ phụ trách dạy các ngươi về thảo dược và luyện đan cơ bản."
"Trong lớp của ta, nghiêm cấm các ngươi nói chuyện trong khi ta giảng, kẻ nào vi phạm chép phạt nội quy trăm lần."
Vừa nói xong, Nghiên Cơ nhìn sang tiểu sư đệ. Bá Nhân bên cạnh liền gật đầu, sau đó vung tay, từ không trung xuất hiện một cái lô đỉnh và một số thảo dược
"Có biết những thảo dược này là gì không."
Tất cả đều im lặng, không một ai lên tiếng, Nghiên Cơ thấy thế liền chỉ tay về phía thiếu niên ngồi cuối phòng: "Ngươi nói xem."
"Dạ.. đệ tử không biết, thật sự không biết chúng là gì"
"Đã không biết liền không chịu lắng nghe, còn ngồi đó thì thầm to nhỏ, người về chép phạt cho ta."
Gương mặt hắn chợt thay đổi, cúi gầm mặt xuống tỏ vẻ chán nản. Bất ngờ một người lên tiếng: "Đệ tử biết"
"Được, ngươi trả lời xem"
"Bẩm nhị vị sư thúc, theo đệ tử thì bên trái là Bách Luân thảo, bên phải Tinh Sinh Thảo, còn ở giữa thì hình như là Gỗ cây Trường Thọ."
Nghiên Cơ gật đầu hài lòng lên tiếng: "Ngươi nhập môn chưa bao lâu đã có thể đoán đúng được 2 trong 3 số thảo dược ở đây. Vật còn lại không phải là cây Trường Thọ."
"Nhưng như vậy là tốt lắm rồi. Có ai biết đây là gì không."
Bá Nhân nhìn quanh một lúc, rồi chầm chậm dừng lại ánh mắt trên người Thượng Quan Kiệt "Sư điệt, ngươi có thể trả lời được không."
Mọi người tập trung ánh nhìn vào hắn ngay lập tức, hắn nở nhẹ nụ cười, đứng dậy vui vẻ lên tiếng:
"Bẩm sư thúc, theo đệ tử thì đây là Thân cây Bích Hỏa, cây này thông thường có màu nâu đỏ nhưng khi đốn đi sẽ dần chuyển sang đỏ nhẹ, nếu để lâu ngày chúng sẽ tự động đổi sang màu cam. Cho nên sẽ dễ bị nhầm lẫn với cây Trường Thọ, nhưng cây Bích Hỏa thì khác, tuy cũng là cam nhưng vẫn ẩn chứa chút màu đỏ nhạt ở lõi cây. Cây này sinh trưởng nhiều ở chân núi Địa Hỏa, thường được dùng để làm lệnh kỳ xua đuổi yêu ma, làm thảo mộc để trị nhiều loại bệnh, cũng được dùng để luyện đan dược trị thương như là Sinh Lực Đan, Hồi Thiên Đan."
Nghiên Cơ kinh ngạc nhìn sang Bá Nhân, tiểu sư thúc như hiểu ý liền nhẹ gật đầu rồi ra hiệu cho hắn ngồi xuống, sau đó mới cất tiếng:
"Rất tốt, không ngờ tiểu sư điệt đây lại có hiểu biết về thảo dược tốt như vậy. Tương lai chắc ắt sẽ có thành tựu lớn."
Mọi người trong lớp ai cũng ngưỡng mộ nhìn hắn, cảm thán không thôi.
Lâm Vân cũng hết sức bất ngờ, vị sư đệ này của hắn thường ngày ngốc nghếch, cái gì cũng không biết nhưng nay lại giỏi đến như vậy.
[Thì ra lần trước trong lúc tham gia thí luyện, lời đệ ấy nói về yêu thú chắc cũng là sự thật, không chỉ vậy, sự am hiểu về thảo dược lại tốt đến như thế.]
"Này sư huynh."
"Sư huynh sao thế."
Đột nhiên có tiếng gọi làm cắt ngang dòng suy nghĩ của y: "À không gì. Chỉ là ta quá chăm chú nghe hai vị sư thúc đây giảng bài thôi. Đệ cũng nên tập trung lắng nghe đi."
"Hừ, huynh đúng là, đệ nghĩ chắc huynh chỉ biết học thôi nhỉ." hắn nói dứt lời rồi xoay mặt sang nơi khác.
Thấy sư đệ lại giận dỗi, trong hắn lúc này tựa như đứa trẻ không được mẹ cho đi chơi cùng đám bạn vậy. Y bất giác nhìn hắn mỉm cười.
Sau khi tan học, cứ cách vài ngày hắn lại đến tìm Tôn Anh Tử trò chuyện đến chiều tối mới trở về phòng.
Sau gần một năm, hắn dần trở nên thân thiết với Tôn sư huynh, hắn cần gì, y đều nhiệt tình giúp đỡ.
* * *
Một ngày chiều đông, từng cơn gió lạnh nhẹ nhàng thổi qua khe cửa.
Triệu sư thúc vừa lên tiếng kết thúc buổi học, hắn liền cười với Lâm Tiêu: "Sư huynh, giờ đệ phải đến Tàng Thư Các tìm một số thứ, huynh trở về phòng trước đi."
"A a, sư huynh, về phòng nhớ đợi đệ quay về đi ăn cùng đấy. Đệ đến một chút sẽ quay lại ngay thôi."
Lâm Tiêu còn chưa kịp trả lời, hắn đã vội vàng chạy đi mất.
Tàng Thư Các cách đó không xa, hắn bước vào trong đi lại mấy vòng tìm kiếm vật gì đó.
Hắn đã đến đây nhiều lần nhưng vẫn chưa tìm thấy thứ đó, hắn đành dừng tìm kiếm rồi cất bước rời đi.
Ra khỏi Các chưa được bao xa, từ sau những thân cây to lớn, bốn tên nam nhân nhào đến vây lấy Thượng Quan Kiệt.
Một tên trong số chúng khinh thường nói: "Tiểu tử, ngươi cũng oách thật đấy. Ta nghe nói ngươi rất giỏi đúng chứ. À mà không, phải nói là ngươi là một tên ngạo mạn thì đúng hơn, ha ha ha."
Hắn nói xong liền cười to, ba tên còn lại cũng theo đó mà cười lớn. Tên béo đứng bên cạnh cũng lên tiếng ngay: "
Nhóc con, hình như ngươi rất thân với tên họ Tôn kia nhỉ."
"Đúng rồi, bọn chúng đều là phế vật, hai tên bất tài, chơi thân với nhau là chuyện đương nhiên thôi mà, hahaha." tên khác nói xong, bọn chúng lời cười lớn ra vẻ khinh miệt.
Thượng Quan Kiệt cười to rồi quát lớn: "Các ngươi có tư cách gì nói bọn ta chứ, chỉ biết ăn hiếp kẻ yếu thì có gì hay ho. Thật ra chỉ là các ngươi đang tìm người yếu hơn mình để chứng minh bản thân không phải là vô dụng thôi. Đúng chứ."
Tên cao hai mắt trừng to, lao thẳng đến nắm lấy áo của y, hắn tức giận mắng: "Thằng oắt con. Ngươi tu luyện đã lâu cũng chỉ là tu sĩ luyện khí kỳ tam trùng, còn dám lớn giọng với bọn ta."
"Chuyện đột phá Trúc Cơ đối với ta chỉ là chuyện nhỏ. Ta nghĩ ngươi nên lo cho bản thân thì hơn, chắc là ngươi nhập môn đã lâu, nhưng chỉ là một tên chưa đột phá được Trúc Cơ, chắc ngươi phải biết bản thân vô dụng thế nào chứ."
Tên đó nghe vậy liền bất ngờ vung tay đấm mạnh tới phái trước, hắn né tránh vô tình ngã nhào xuống đất.