Nguyệt quang thăng thiên.
Phần lớn ban ngày Vân Tinh đều đi thu thập thức ăn, nhưng lại không tìm được gì ngoài một nắm Tam Chi Lục Thảo, bầy Bạch Thố phần lớn đã bị dọa chạy rất xa, không còn thấy một con nào nữa.
Bất đắc dĩ hắn đành ăn Tam Chi Lục Thảo, cái này ăn được, thậm chí là chữa thương, tuy nhiên vị thì hơi khó nuốt a.
Vừa khô vừa chát, khổ quá mà!
Vân Tinh ngồi kế bên nhúm lửa bập bùng, miệng ngậm một nhánh cỏ than khổ.
Hắn một lúc sau trên tay xuất ra một cuốn võ học, chính là Song Kiếm kiếm pháp, đã mấy ngày chưa luyện tập võ học, cơ thể bây giờ có một chút ngứa.
Song Kiếm võ học thế nhưng đã sắp đột phá thông thạo cấp độ một, một khi đột phá
hệ thống sẽ xuất ra phần thưởng, chính là một bộ võ học Song Kiếm mới.
Hắn đứng dậy, tùy tiện nhặt hai cành cây tiếp tục luyện song kiếm.
Tay phải cầm ngược để phía sau lưng, còn tay trái cầm chéo ở trước ngực, hai chân đứng thẳng.
Vù một cái, tay phải vung lên, tay trái tiếp tục chém xuống, sau đó tay trái chuyển cành cây ngược, tay phải để thuận tiếp tục lặp lại động tác khi nãy, chỉ có điều là đổi tay.
Giữa ánh trăng chiếu xuống, xuyên qua kẽ lá chi chít trên bầu trời, trở thành vài tia ánh trăng lờ mờ, đứng giữa đó là một thân ảnh đứng kế nhúm lửa, hai tay cầm cành cây đánh qua đánh lại càng lúc càng nhanh, đánh đến như nghe âm thanh của không khí như bị xé toạc.
Tiếng xé toạc vang vọng khắp cả khu rừng thơ mộng mà tĩnh lặng.
* * *
Thời điểm sau khi Vân Tinh bị đánh bay, tại sông Hoàng Hà.
Giữa bầu trời đêm, trên không trung oanh ra kim quang và hắc quang, hai ánh sáng đụng vào nhau tạo ra một làn phong bạo thổi đến dân làng đang đứng ở phía dưới xem phải lấy cánh tay cản lại.
- Dinh Tự, ngươi thật ngu xuẩn!
Khục Tư thân hình to hơn ba trượng, cơ bắp cuồn cuộn, toàn thân tỏa ra từng tia hắc khí, đang điên cuồng công kích một trung niên râu xồm nhìn như đơn giản, nhưng lại trên người lại tỏa ra kim quang, khí lực không kém gì Khục Tư, chính là Dinh Tự.
Dinh Tự khuôn mặt bình tĩnh vô cùng, hai bàn tay liên tục chặn lấy nắm đấm của Khục Tư, tốc độ cực nhanh.
Ở phía dưới, từ trong đám người chen lên, là Huân Cung, nàng sau khi nghe được tiếng động lớn phát ra từ sông Hoàng Hà liền bỏ dở công việc chạy ra đây, nàng thế nhưng biết nơi này Vân Tinh thường xuyên luyện võ học.
"Vân ca, ngươi đâu rồi.." - Huân Cung lo lắng, hai đôi mắt liên tục đảo qua đảo lại tìm Vân Tinh.
- Mạc Long quốc Thương Hưng tướng quân đến!
Một giọng quát vang trời, quát đến dân làng bên dưới vài người đều vịn tai lại, hai thân ảnh đang giao chiến trên không kia cũng lập tức dừng lại.
Thương Hưng!
Dinh Tự quay đầu lại hướng âm thanh kia tới, sau đó nheo mắt lại, Khục Tư thì nhíu mày, hai con mắt mở to, tựa hồ đang nhìn thấy cái gì đó rất đáng sợ.
Cường giả Sinh Cảnh đỉnh phong!
Dân làng bên dưới thì nhìn nhau bàn tán xì xào.
- Thương Hưng? Hắn tới đây làm gì?
- Là tướng quân, hình như tu vị cũng rất mạnh a.
- Ta mong hắn ngăn chặn cái trận chiến kịch liệt trên kia.
Thương Hưng đến, không ai vui mừng, ngược lại là làm nhiều người lo lắng, hoài nghi.
- Khục Tư, dám gan to mật lớn tiến vào địa bàn Mạc Long quốc gây chuyện lớn, tội đáng chết!
Thương Hưng tức giận quát, trên tay xuất ra một cái cự bạch kiếm, cự bạch kiếm trên chuôi khắc một cái biểu tượng hình điểu hướng Khục Tư bổ tới, cự kiếm thoạt nhìn trông rất nặng nhưng Thương Hưng lại huy động rất nhanh.
Khục Tư thân thể to lớn giật mình, lập tức né tránh, nhưng cự kiếm lại quá nhanh.
Đùng!
Một đạo kiếm khí mắt thường cũng nhìn thấy được bay nhanh trên trời, xé rách không khí, đến nỗi oanh ra tiếng nổ cực lớn.
Dân làng phía dưới ai nhìn thấy một màn này đều hãi hùng khiếp vía, nghĩ ra sao nếu thanh cự bạch kiếm kia bổ vào làng Tôn Hành? Huân Cung cũng nghĩ như thế
Dinh Tự một bên thì xem kịch, ánh mắt loé lên, hắn dạng này nhưng lại rất thích xem kịch hay, nên nhớ hắn nhưng Vân Tinh không thể xem thấu tu vị.
Ánh mắt mọi người đều nhìn theo, mãi đến khi đạo kiếm khí đi đến cuối chân trời, dân làng mới tĩnh hồn lại, chuyển ánh mắt đến lão to lớn kia.
Chỉ thấy Khục Tư tay phải đang ôm bên tay trái, chỉ là tay trái đã bị cắt đi một nửa, máu tươi liên tục vẩy ra rơi xuống sông Hoàng Hà.
Khục Tư thầm kêu không ổn, trực tiếp xoay người hướng phía sau bay nhanh đi.
- Muốn chạy!
Thương Hưng quát, lập tức chỉ cự kiếm hướng Khục Tư bay đi, khí lực dần tụ hợp tài đỉnh kiếm.
Sau đó, một tia ánh sáng cực mạnh phóng ra từ đỉnh kiếm, chói đến cả bầu trời như muốn thành ban ngày.
Khục Tư đang tẩu thoát đột nhiên cảm giác được tử vong cận kề, theo phản xạ quay đầu lại, vừa nhìn thấy bên kia bỗng nhiên sáng chói.
Phụt!
Tia ánh sáng xuyên thủng ngực hắn, khuôn mặt lập tức ngưng động, thuận theo trọng lực rơi xuống rừng cây.
Ánh sáng tiếp tục xuyên qua từng lớp mây, hướng bầu trời sáng chói.
Dân làng Tôn Hành thì hoảng hốt, cái này còn là con người sao? Cách ngàn mét liền nhẹ nhõm kích sát đối phương.
Dinh Tự khuôn mặt vẫn giữ nguyên bình tĩnh hướng Thương Hưng nói.
- Từ khi nào làng Tôn Hành là của Mạc Long quốc vậy? Khục Tư vẫn chưa biết sống chết, không đuổi theo?
Giọng nói lọt vào tai Thương Hưng, hắn lập tức hạ cự kiếm xuống, quay người hướng Dinh Tự hừ một cái.
- Hừ, tên đó chết chắc rồi.
Sau đó hắn quay người, hướng vị trí lúc xuất hiện bay ngược trở về, hoàn toàn không để Dinh Tự vào trong mắt.
Dinh Tự chỉ biết thở dài lắc đầu, thoắt một cái biến mất tại chỗ.
Dân làng được một phen mở mang tầm mắt, không ít người hoảng sợ cùng khâm phục, đành phải giải tán, phàm là người thường làm sao cản trở được cái chuyện kinh khủng kia?
Về Huân Cung, nàng vẫn ở lại tiếp tục tìm kiếm Vân Tinh.
- Vân ca!
Giọng nói nữ tử nhỏ nhắn vang lên giữa thiên địa chốn sông rừng, trông giọng nói dễ thương còn chứa một cảm xúc lo lắng làm xuyến xao lòng người.
* * *
Thời gian nhanh chóng chuyển động, thế nhưng đã qua bảy ngày.
- [Song Kiếm thành thạo tăng lên cấp độ 1, phần thưởng: 30 phút
Tu Luyện Không Gian, Bẫy Lá bản thảo, Đuốc bản thảo, đồng thời nhận được cuốn võ học tiếp theo]
-