- Xu
- 754,672,082
1719
15
Mây Và Núi của The Bells là một ca khúc mang màu sắc tự sự – ẩn dụ rất đặc trưng của nhạc Việt đầu những năm 2000, thời kỳ các ban nhạc trẻ bắt đầu kể chuyện tình yêu bằng hình ảnh thiên nhiên và ngôn ngữ giàu chất thơ. Bài hát được xem như một trong những sáng tác tiêu biểu của The Bells, gắn liền với phong cách nhẹ nhàng, lãng mạn nhưng ẩn chứa nỗi buồn sâu lắng.
Ca khúc ra đời trong bối cảnh dòng nhạc pop–ballad Việt Nam ưa chuộng những câu chuyện tình mang tính biểu tượng, không kể trực tiếp về con người mà mượn hình ảnh để nói hộ cảm xúc. Trong Mây Và Núi, tình yêu được kể thông qua hai hình tượng đối lập: mây – tự do, lang thang, thích phiêu du; và núi – lặng lẽ, vững vàng, thủy chung. Đây không chỉ là một câu chuyện tình buồn, mà còn là ẩn dụ cho những mối quan hệ mà một người muốn dừng lại, còn người kia chỉ biết chờ đợi.
Hoàn cảnh cảm xúc của bài hát xoay quanh sự đổi thay không báo trước. Khi mây đến, núi lặng lẽ che chở, làm nền cho mây tỏa sáng. Nhưng đến lúc mây muốn tự do, muốn đi theo gió, thì núi chỉ còn biết đứng yên nhìn theo, mang nỗi buồn xanh xao. Nỗi đau trong ca khúc không đến từ phản bội, mà đến từ sự khác biệt trong cách yêu và cách sống.
Mây Và Núi vì thế chạm đến rất nhiều người nghe: những ai từng là "núi" trong một mối quan hệ – yêu sâu, yêu bền, nhưng không thể giữ được người mình thương. Với giai điệu chậm, ca từ giàu hình ảnh và giọng hát trầm buồn của The Bells, bài hát trở thành một câu chuyện tình buồn đẹp, để lại dư âm dài lâu về sự chờ đợi, mất mát và hy vọng mong manh rằng một ngày nào đó, "cơn gió" sẽ đưa mây quay trở lại.
Xưa mây vẫn hay thường lang thang
Ngao du khắp nơi chẳng mỏi mệt
Đến lúc có cơn gió thật lạ
Thổi mây về kề bên đồi kia
Nơi mây đến đây thật nên thơ
Chung quanh núi cao kề bên mây
Núi cứ đứng yên đến hiền hòa
Làm cho mây ngập ngừng không rời xa
Từ ngày mây ghé qua trời bỗng xanh thêm lời ca
Mây làm ấm núi bao ngày qua thiết tha
Lời cỏ cây nói rằng, mây núi bên nhau thật yêu
Như tơ trời se duyên kiếp nào cùng nhau
Bao năm cứ như chẳng đổi thay
Nhưng nay sắc mây đã đổi màu
Có những lúc mây muốn một mình
Thả trôi đùa vui bên làn Gió
Ai hay núi kia buồn xanh xao
Trông theo dáng mây lòng ngậm ngùi
Núi có biết đâu đến lúc một ngày
Là mây muốn đổi tự do di xa
Vì ngày xưa núi hiền nên níu chân mây lại đây
Nay mây muốn phiêu du cùng cơn gió kia
Ừ thì mây cũng buồn nhưng núi kia đau buồn hơn
Mây đi rồi cỏ cây chẳng còn hồn nhiên
Giờ mây đang phương nào, để bao nỗi buồn cho núi
Mây có hay tình yêu núi không phai tàn
Nhưng núi luôn mong chờ, ngày kia sẽ có một cơn gió
Mang áng mây trở về lại bên đời núi
Chuyện tình mây núi buồn..
Singer: The Bells
Ca khúc ra đời trong bối cảnh dòng nhạc pop–ballad Việt Nam ưa chuộng những câu chuyện tình mang tính biểu tượng, không kể trực tiếp về con người mà mượn hình ảnh để nói hộ cảm xúc. Trong Mây Và Núi, tình yêu được kể thông qua hai hình tượng đối lập: mây – tự do, lang thang, thích phiêu du; và núi – lặng lẽ, vững vàng, thủy chung. Đây không chỉ là một câu chuyện tình buồn, mà còn là ẩn dụ cho những mối quan hệ mà một người muốn dừng lại, còn người kia chỉ biết chờ đợi.
Hoàn cảnh cảm xúc của bài hát xoay quanh sự đổi thay không báo trước. Khi mây đến, núi lặng lẽ che chở, làm nền cho mây tỏa sáng. Nhưng đến lúc mây muốn tự do, muốn đi theo gió, thì núi chỉ còn biết đứng yên nhìn theo, mang nỗi buồn xanh xao. Nỗi đau trong ca khúc không đến từ phản bội, mà đến từ sự khác biệt trong cách yêu và cách sống.
Mây Và Núi vì thế chạm đến rất nhiều người nghe: những ai từng là "núi" trong một mối quan hệ – yêu sâu, yêu bền, nhưng không thể giữ được người mình thương. Với giai điệu chậm, ca từ giàu hình ảnh và giọng hát trầm buồn của The Bells, bài hát trở thành một câu chuyện tình buồn đẹp, để lại dư âm dài lâu về sự chờ đợi, mất mát và hy vọng mong manh rằng một ngày nào đó, "cơn gió" sẽ đưa mây quay trở lại.
Lời bài hát
Xưa mây vẫn hay thường lang thang
Ngao du khắp nơi chẳng mỏi mệt
Đến lúc có cơn gió thật lạ
Thổi mây về kề bên đồi kia
Nơi mây đến đây thật nên thơ
Chung quanh núi cao kề bên mây
Núi cứ đứng yên đến hiền hòa
Làm cho mây ngập ngừng không rời xa
Từ ngày mây ghé qua trời bỗng xanh thêm lời ca
Mây làm ấm núi bao ngày qua thiết tha
Lời cỏ cây nói rằng, mây núi bên nhau thật yêu
Như tơ trời se duyên kiếp nào cùng nhau
Bao năm cứ như chẳng đổi thay
Nhưng nay sắc mây đã đổi màu
Có những lúc mây muốn một mình
Thả trôi đùa vui bên làn Gió
Ai hay núi kia buồn xanh xao
Trông theo dáng mây lòng ngậm ngùi
Núi có biết đâu đến lúc một ngày
Là mây muốn đổi tự do di xa
Vì ngày xưa núi hiền nên níu chân mây lại đây
Nay mây muốn phiêu du cùng cơn gió kia
Ừ thì mây cũng buồn nhưng núi kia đau buồn hơn
Mây đi rồi cỏ cây chẳng còn hồn nhiên
Giờ mây đang phương nào, để bao nỗi buồn cho núi
Mây có hay tình yêu núi không phai tàn
Nhưng núi luôn mong chờ, ngày kia sẽ có một cơn gió
Mang áng mây trở về lại bên đời núi
Chuyện tình mây núi buồn..
Singer: The Bells
Last edited by a moderator:

