- Con đã nói với mẹ rồi. Cuộc sống bây giờ của con rất tốt, tiền có thể tự kiếm, cũng tự chăm sóc tốt bản thân, không có nhu cầu cũng thấy không cần thiết phải thêm người nữa làm gì.
Cô gái trẻ mặc một bộ trang phục đen đang ngồi đối diện hai vị phụ huynh, đôi mày cau lại, giọng nói có chút khó chịu. Bầu không khí trong phòng khách có vẻ căng thẳng.
- Con bé cứng đầu này, 30 tuổi người ta đã có con đi học cấp hai rồi. Suốt ngày một thân một mình không thấy buồn à. Với cả để tuổi lớn sinh con cũng không tốt cả con cả mẹ.
Bà mẹ ngồi đối diện con gái, cố gắng không làm cho giọng của bản thân trở nên quá gắt.
- Mẹ cũng biết con 30 cũng không phải con nít, cháu thì em gái con đã sinh một trai một gái cho mẹ chăm sóc rồi mẹ chưa vừa ý, cũng không thấy mệt sao.
- Mày nói chuyện với mẹ như thế mà được à. Tao cũng chỉ muốn tốt cho mày. Mày từ bé đến lớn cứ cứng đầu cứng cổ như thế. Chê mẹ già rồi không quản được mày nữa phải không.
Lần này bà mẹ có vẻ không nhịn được, câu vừa nói ra khiến bà trở nên khó thở hơn vì tức giận. Người đàn ông bên cạnh cầm ly nướ đưa cho bà vừa xoa nhẹ lưng, nhẹ nhẹ giọng nói:
- Mẹ nó đừng tức giận kẻo lại bệnh ra thì khổ. Còn con nữa cũng biết mình lớn rồi mà cứ phải trái ý bố mẹ mới vừa lòng thế hả con.
- Con muốn thế à. Từ nhỏ đến giờ hai người có bao giờ tôn trọng ý kiến của con chưa. Lúc còn bé con đã răm răm nghe lời bố mẹ như vậy bố mẹ còn chưa vừa ý à. Bây giờ con không muốn nghe nữa. Con có hẹn với bạn con ra ngoài đây.
Chả biết đây là lần thứ bao nhiêu cuộc nói chuyện với bố mẹ vẫn luôn kết thúc bằng sự cãi vã. Đương nhiên chẳng ai muốn điều này xảy ra cả nhưng cả hai bên lại đều cho bản thân đúng đắn, nhiều chuyện nhỏ tích tụ dần thì sẽ thành một vách ngăn lớn trong mối quan hệ giữa ngừoi với ngừoi.
Tại một quán nét nào đó, một cô gái mặc nguyên một bộ đồ đen đang mua vé sau đó tìm kiếm số mà chủ quán đã đưa cho mình.
- Alo vào chưa.
Cô đeo tai nghe liền vào nick chat tìm em gái.
- Chờ chút em đang vào. Nay chị rảnh rỗi thế không đi làm à. Giọng em gái nhỏ nhỏ truyền qua tai nghe.
- Tao mới về nhà hôm qua. Bên kia xin nghỉ hai tuần lễ rồi. Vào chưa nhanh lên.
Cô nhăn nhăn mày, cảm giác muốn ăn thịt ngừoi đến nơi rồi.
- Đây rồi. Khiếp vẫn nóng tính thế.
Cô em gái lại được dịp cừoi cười.
- Hiếm lắm mới thấy nghỉ lễ chị về nhà đấy. Không đi đâu mà lại chơi game rồi.
- Chẳng có gì. Bố mẹ lại hỏi tao vụ chồng con. Nghe mệt ngừoi.
- Thì bố mẹ nói đúng mà. Bà cô già của tôi ơi, con em sắp đi học lớp 2 luôn rồi. Chị tính không lấy chồng luôn à.
- Ừ tao không lấy. Tao làm một bà cô già cô đơn nhiều tiền không tốt hơn à.
- Vâng vâng. Chị giỏi chị nhiều tiền. Nào lại cho em vay đê.
- Mày mà thiếu tiền à. Mày không có chứ chồng mày mà thiếu à.
- Em đùa tý. À nãy mẹ gọi nói chiều em qua nhà ăn cơm, chơi xong chị cũng về luôn đi nhé. Đừng có trốn đấy.
- Ừ biết rồi. Tập trung đi kìa. Hướng 200 có xe qua kìa.
Người ngoài không biết còn nghĩ rằng mấy đứa cấp ba đang kéo đội trốn đi chơi game không chừng.
Sau khi chơi vài ván game, nhoáng cái cũng 2 giờ chiều. Nói gì thì nói vẫn phải về nhà thôi. Trả vé, lấy xe,
Thiên Bình cứ thế phóng thẳng về nhà. Vừa về tới thì cũng thấy mẹ cô Thiên Xứng đang túi to túi nhỏ ngay ngoài cửa. Trông cứ như là vừa khuân cả siêu thị về nhà vậy.
- Mẹ mua nhiều thế làm gì, nay nhà có giỗ à?
- Mồm độc thế con nhỏ này. Nay có gì thì bác ở thành phố A qua nên làm cơm đãi khách. Mày vô lấy mẹ cái nồi to trong góc tủ ra đây luộc con gà. Có nhanh cái chân lên không. Chả biết giống ai mà vụng thế hả con.
- Vâng con mẹ chỉ biết kiếm tiền không biết làm đâu.
- Một câu là cãi. Mày như thế thảo nào ế chổng chơ mãi con ạ.
- Thì có làm sao. Chắc con cần.
Nhìn cô con gái đi vào trong mà bà mẹ lắc đầu. Ba mươi tuổi có khác gì 3 tuổi không. Nói thì lại dỗi. Chả biết giống ai nữa.
Bố Thiên Bình-Song Tử đang chặt con gà, mẹ thì giở tay nốt nồi xương hầm còn Thiên Bình và Sư Tử- em gái Thiên Bình đã dọn chén bát ra bàn ăn thì nghe tiếng chuông ngoài cửa. Mẹ nói chắc hai bác đến rồi, dặn dò chị em Thiên Bình dọn nốt rồi cùng bố Song Tử ra đón khách.
- A anh chị tới rồi. Cháu cũng tới rồi sao. Vào đi vào đi. Quý hóa lắm mới có dịp mời anh chị qua nhà chơi.
- Đâu có đâu có. Để anh chị mời tôi cũng ngại. Làm phiền nhà mình rồi.
Trước mặt là đôi vợ chồng trông vẫn còn khá trẻ. Người vợ mặc một chiếc đầm màu nâu, cách trang điểm nhẹ nhàng khiến bà trở nên thật dịu dàng. Còn ngừoi đàn ông mặc một bộ vest đen phong thái đậm chất một doanh nhân thành đạt. Theo phía sau là một chàng trai khôi ngô, thân hình cao ráo, đôi mắt nâu khiến ngừoi khác cảm giác là một người đáng tin tưởng.
- Có phiền gì đâu. Anh chị tới nhà tôi vui chứ phiền hà gì.
- Có gì vào nhà từ từ nói ai lại để khách đứng ngoài cửa thế.
Bố Thiên Bình nhắc nhẹ vợ mình.
- Đúng đúng đúng. Mọi ngừoi mau vào trong đi. Sư Tử vào xem chị dọn xong chưa vào phụ nốt đi rồi hai đứa ra chào hai bác. Ngại quá, anh chị qua chơi chuẩn bị không chu đáo anh chị đừng để bụng.
- Đều là ngừoi quen cả. Đừng khách sáo. Mọi ngừoi tự nhiên thôi.
Tất cả mọi người cùng vào bàn ăn, không khí lúc này thật vui vẻ. Hai bà vợ ngồi phía bên phải cùng nhau nói vài chuyện con cháu, cách chăm sóc da dẻ.
- Món gà nhà chị đúng là đi chỗ nào ăn cũng không bằng. Da vàng ươm, thịt chắc nịch lại ngọt như vậy. Giá mà có dịp lại xin chị một con mang về mất thôi.
- Gà nhà nuôi đấy. Có mảnh vườn thả phía sau, chỉ nuôi bằng bắp hạt nên thịt chắc và ngọt. Để tý anh chị về tôi bắt cho một con.
- Ấy tôi nói thế thôi chứ ai lại đến chơi còn mang quà về như thế.
- Có gì đâu mà ngại. Lần trước chị gửi biếu nhà tôi mấy hộp yến còn chưa có cảm ơn mà.
- Thế thì tôi không nhận không được rồi.
Bên này các ông chồng cung không kém chuyện.
- Anh mấy bận nay còn nhận thầu công trình nào không.
- Có nhà bên thành phố B vẫn đang trong quá trình sơn sửa. Giờ cũng lớn tuổi không nhận nhiều nữa.
- Tôi định nhờ anh xem giùm bản vẽ nhà khu 1. Quanh đi vẫn là tay nghề của anh tốt.
- Anh nói thế tôi không dám nhận đâu. Chút tài lẻ thôi.
Bố Thiên Bình nâng rượu ý mời người đàn ông bên cạnh.
- Anh đừng khách sáo. Lần trước căn nhà khu 5 nhờ anh xem giùm mà khách bên tôi khen không ngớt.
- Nào có nào có. À con trai anh giờ đang làm gì nhỉ.
- À cháu nó đang làm trong công ty tôi. Sớm muộn cũng giao hết lại cho nó tôi cũng nên nghỉ ngơi dưỡng lão rồi. Con trai chào chú đi. Chú ấy nổi tiếng trong giới xây dựng lắm. Tay nghề và vẽ bản thảo kiểu nhà đẹp lắm. Có thời gian theo chú học tập thêm đi.
- Dạ. Con là
Thiên Yết. Nghe bố con kể về chú đã lâu nay mới có dịp gặp. Rất mong có thể học hỏi thêm từ chú ạ.
- Ừ ừ. Thế con trai đã có vợ con gì chưa.
- Dạ cháu vẫn đang tập trung sự nghiệp vẫn chưa nghĩ tới ạ.
- Thế là không được rồi. Đàn ông an cư lạc nghiệp. Thành gia lập thất. Nên sớm nghĩ đến gia đình đi thôi.
- Đấy tôi cũng lo lắng lắm. Dù sao cũng là con trai độc nhất. Mãi chưa kiếm được vợ. Nhìn bạn bè có cháu bồng hết mà ham.
- Tuổi trẻ khó nói lắm. Suy nghĩ của các cháu mấy ông bà già như chúng ta theo không kịp.
Lại quay lại chỗ hai ngừoi phụ nữ xinh đẹp.
- À đây là con gái lớn Thiên Bình sao. Lâu quá không gặp cháu càng ngày càng xinh đẹp. Nghe nói cháu đang làm cho công ty ở Nhật hả. Đúng là vừa xinh lại vừa giỏi.
- Chị quá khen. Thế mà mãi chẳng mang về được chàng rể nào đấy chị ạ.
- Ơ kìa mẹ.
Thiên Bình còn đang uống dở ly nước, chợt ngừng khi nghe mẹ nhắc lại chuyện chồng con.
- Ơ cái gì. Không nhắc cô thì cô lại lơ đi phải không. Đấy chị xem, nhà người ta tầm này đã con cái đầy nhà vui vẻ hạnh phúc. Con mình cứ lủi thủi một mình. Nói thì nó cứ để ngoài tai thế đấy.
- Chị nói tôi cũng nhắc chứ thằng con trai tôi cũng thế. Nói thì lại bảo còn lo công việc không có thời gian. Người làm cha làm mẹ như chúng ta cũng thật lo lắng.
- Tôi thấy thế này. Hai nhà chúng ta cũng gọi là quen biết chi bằng để hai cháu tìm hiểu nhau thử biết đâu hợp thì thân càng thêm thân không phải sao.
- Tôi thấy đúng đấy. Ai chứ cháu Bình mà làm dâu nhà tôi thì đúng là phúc phận con trai tôi lắm.
"Sao từ một bữa cơm đang bàn chuyện làm ăn lại thành hai nhà xem mắt rồi. Bác với bố mẹ cháu thân chứ cháu có quen con trai hai bác đâu. Tìm hiểu cái gì? Ai tìm hiểu ai cơ? Ai hợp cơ?" Thiên Bình ngoài mặt cười cười, trong lòng thì đang không ngừng tự bạch khó hiểu.
- Tôi thấy chứ Thiên Yết mà chịu con gái tôi mới là phúc phận của nó. Thiên Yết giỏi giang ngoan ngoãn như thế chứ con gái tôi nó cứng đầu lắm. Mình cũng chỉ muốn tốt cho nó mà nói có nghe bao giờ. Mẹ lại bắt đầu rồi.
"Mẹ không cho con tý thể diện trước mặt ngừoi ngoài được à. Lần nào cũng thế vẫn là không tôn trọng con". Thiên Bình ấm ức, bây giờ đang trước mặt ngừoi ngoài cô cũng không thể mặt nặng mày nhẹ được. Chỉ đành im lặng ăn nốt phần thức ăn trong bát.
- Mẹ con ăn xong rồi. Mẹ cùng hai bác cứ tiếp tục, con còn có việc xin phép ạ.
- Ơ kìa chẳng mấy khi mới cùng mọi ngừoi ăn một bữa chưa được mấy miếng đã đứng lên rồi. Giờ lớn rồi quản không được.
- Con no rồi cũng không ăn được nữa. Mẹ với bác nói chuyện con cũng không có tiện tiếp vào. Vẫn nên đi ra ngoài thì tốt hơn. Con xin phép.
Nói rồi Thiên Bình dọn chén của mình, xoay người ra ngoài phòng khách. Bên trong mọi ngừoi vẫn tiếp tục những câu chuyện quanh chuyện làm ăn đến chuyện con cái rồi thì đi đây đi đó. Thiên Bình quen rồi, toàn những nội dung nhàm chán. Tầm này làm ván game là hợp lý. Nghĩ là làm, Thiên Bình liền phi ra ghế sô pha lôi điện thoại ra rủ đồng bọn. Đang combat căng thẳng thì lù lù trước mặt một thân con trai cao cao chắn mất ánh sáng khiến Thiên Bình cau mày ngước lên. Là Thiên Yết.
- Anh có chuyện gì sao?
- À thật ngại quá. Có thể chỉ tôi nhà vệ sinh không?
Thiên Yết có chút ngại đưa tay sờ sờ tóc, ấp úng nói.
- Đi thẳng dãy hành lang này đếm cửa phòng thứ ba bên cạnh chính là nhà vệ sinh.
- À ừ cảm ơn em.
Dạ một tiếng rồi Thiên Bình cũng không nói thêm gì cúi đầu tiếp tục trận đấu.
"Nghe giọng ai thế. Bạn trai hở."
Giọng nữ vang lên, đây là cô bạn thân duy nhất của Thiên Bình chơi với nhau từ lúc còn học cấp ba đến giờ.
- Trai cái đầu mày, tập trung đi chết cả lũ bây giờ.
"Bà phản bội tui đúng không? Chưa gì đã tìm trai rồi."
Giọng nam lanh lảnh vang lên. Ngừoi này à, chính là bạn trai hiện tại của Kim Ngưu-Song Ngư. Người này Thiên Bình quen biết khi học bên Nhật, về sau thì mai mối cho Kim Ngưu. Hai người này yêu nhau đến giờ. Cũng dự định đám cưới trong năm tới rồi.
- Ông im mồm. Ngon thì ông qua rước tui đê. Bà Ngưu chả đem ông đi nướng luôn ấy.
"Đùa tý. Có bạn trai thì nói. Tụi tui mừng cho bà mà. Chứ để bà ăn cẩu lương của tụi tui hoài cũng ngại lắm haha"
- Bây giờ tui có nên ném hai quả bom cho ông lên bảng đếm số luôn không khỏi mất công gặp địch bị bắn chết.
"Thôi mà thôi mà. Qua đây cho bà đồ này."
Hết ván
- Uầy tý thì top 1 rồi. Khúc kia di chuyển ẩu quá để bên kia phát hiện. Chờ tý tui đi lấy nước. Gào mồm với mấy ngừoi mệt quá.
Thiên Bình tháo tai nghe chuẩn bị đứng lên kiếm ly nước thì đã thấy Thiên Yết cầm nước để ngay trước mặt mình.
- À cảm ơn anh.
Cười nhẹ một cái rồi nhận lấy. Dù đang khát lắm nhưng cũng không thể mất mặt trước mặt ngừoi ngoài được. Uống nước cũng phải đẹp. Không đẹp sẽ chết. Đúng chính là tiêu chuẩn của Thiên Bình đấy.
- Em đang chơi game sao. Anh cũng có chơi game này. Tổ đội chung chứ?
Thiên Yết giơ điện thoại hơi nghiêng đầu chờ đợi.
"Cũng chỉ là chơi game thêm một ngừoi cũng không có vấn đề gì." Thiên Bình nghĩ nghĩ rồi gật gật đầu.
- Được thôi anh gửi em tên nick đi.
Hai ngừoi trao đổi web chat sau đó thì gửi tên nick.
"Oà ai đây. Phải chăng là ngừoi ấy của bạn tôi đã giấu diếm bấy lâu nay." Giọng Kim Ngưu lém lỉnh trêu trọc
- Người ấy cái gì. Nghiêm chỉnh chút đi. Đây là bạn tui, rảnh rỗi nên chơi cùng thôi.
Thiên Yết quan sát vẻ mặt Thiên Bình lúc này. Hai mày hơi nhăn lại. Cái miệng nhỏ chu lên kiểu giận dỗi vì ai đó nói sai, giọng hơi gắt lên giải thích như thể sợ ngừoi khác hiểu nhầm gì đấy. Tính cách này cũng khá nóng nảy đấy. Anh cười cười rồi tập trung vào trận. Thỉnh thoảng cũng sẽ ngươc lên mà nhìn biểu hiện của ngừoi bên cạnh. Khung cảnh này không thoát khỏi ánh mắt của các vị phụ huynh. Lần này chắc nhẩm đang tính toán ngày đính hôn cho hai đứa rồi luôn không chừng. Tấm lòng các vị phụ huynh cũng vơi bớt lo lắng nhiều.