...Gió thổi lộng, vù vù ở đâu xa Ù ù bay, vẫn mãi chẳng xuống nhà Chuông gió say, chẳng lung lay một chút Im lặng này, một phút chẳng là bao.
Tập thơ là một chút cảm xúc của mình khi ngắm nhìn và đắm chìm vào những tông màu vĩ đại của thiên nhiên, xen một chút vào đó là cái nhìn của mình về cuộc sống.
Khuya tĩnh lặng, hiu hắt ánh đèn
Ta bước chân, hòa vào trong bóng tối
Đêm đen..
Bập bùng ngọn lửa vò nát tâm trí
Dai dẳng, đói khát, đói mòn mỏi
Từng cơn sốt đau, chẳng lúc nào thoát khỏi
Hạnh phúc này vẫn mãi ngoài khơi xa.
Đêm tối đen, lờ mờ ánh lửa đèn
Vươn đôi tay hoài, mãi chẳng tới
Từng giây đốt lòng, nỗi lo chới với
Từng khắc gõ nhịp, niềm tin giờ còn đâu?
Ầm ầm sóng lặng vỗ vào mạn thuyền
Vù vù gió lộng thổi mãi từ đâu.
Ôi những mảnh đời – 1 trời tan nát
Lá trôi bồng bềnh, rồi lại về đâu?
Hải âu chao một miền trời lặng
Nước mênh mông, một vùng xanh bát ngát
Hải đăng soi, ánh vàng lên hạt cát
Ánh sáng vụt tắt, vào hư vô.
Đáy biển đen, hoang vu lạnh ngắt
Đêm tối bao phủ, ánh trăng dần tắt
Chìm vào hố sâu, nỗi âu lo vô vọng
Thăm thẳm mãi, tiếng gọi từ đâu...
Đôi tay quơ quào sợ hãi
Con ngươi đen đặc ráo hoảnh nhìn quanh
Một màu đen, kiếm tìm vô ích.
Dằn vặt, giày vò, đau đớn, tủi nhục
Từng trận cuồng phong, bóng đêm lạc lối
Đêm đen.
Đường xa thênh thang, lảng vảng tiếng thì thầm
Quay đầu đi, hơi người sao mà lạnh?
Khanh khách cười, cùng lời phỉ báng
Tình bạn đó, ta đan thắt thật chặt
Ta với người sao giờ thật xa?
Một mình ta – một ánh đèn
Một trái tim – một ngọn lửa sáng mãi
Niềm đau – tận cùng sự sợ hãi:
Đêm đen.
Sau đêm đen trời lại sáng
Bài ca ta hát vang lên cùng nước mắt
Cất lên từng nhịp đập trái tim.
Đêm đen.
10 - 3 - 2022
Bài thơ đã được mình viết từ rất lâu nhưng đến nay mới đăng, vì nó đã ghi lại những cảm xúc tiêu cực của mình khi đánh mất tình bạn và chuyện qua hơn một năm. Nhưng cuối cùng chúng mình đã làm hòa.
Đắm mình nghe, làn suối mùa thu chảy
Trầm mình nghe, chiếc lá cuối hạ rơi
Ta còn nghe, dòng mực tím dang dở
Ai còn nghe, nhịp thở đất, trời, mây?
Yên lặng nghe, tiếng thì thào ngọn gió
Gió vào đây, lời nhắn gửi ai hay?
Bay trên từng cõi mây cùng khúc hát
Khúc hát buồn văng vẳng từ đâu xa?
Mây bay qua, có buồn ghé ở lại?
Hương hoa nhài, gió đem gói tặng mây
Mây ra đi, để làn gió ướt đẫm
Chẳng trách mây, chỉ trách gió tình thâm.
Tuyệt vọng nghe, tiếng sấm gầm giận dữ
Giọt mưa buồn, mang theo chút trầm tư
Trầm tư này xin gửi vào hạt cát
Để biển trôi cuốn cát mãi đi xa.
Buồn ở kia, tiếng lòng vẫn ở đó
Cát đi rồi, dừa nhớ cát đã xa
Chỉ còn dừa ở lại cùng ngọn gió
Dừa cháy đỏ, chỉ còn gió và hoa.
Tha thiết nghe, lời hoa buồn da diết
Hoa chẳng còn lá, điên tiết khôn nguôi
Ù ù trời lộng, lá bay đi mãi
Lá trôi đi rồi, theo dòng ngược xuôi.
Mưa cùng lá theo dòng nước cuốn trôi
Trôi mất rồi, chẳng còn lối về nữa
Về gốc dừa, thuở nhớ xưa chiều nọ
Sóng vùi dập, mãi chìm xuống biển khơi.
Róc rách, rì rào, ào ào, tí tách
Chẳng trách giọt mưa cứ mãi khóc thôi
Ai còn nghe, một màu mưa đắng chát
Mưa đến rồi, lòng chẳng thể nhẹ vơi...
13 - 11 - 2022
Nhìn vào bức tranh thu mà cứ nghe thấy tiếng suối chảy, tiếng suối thu đã tạo cho mình một hồn thơ giản dị mang mùi gió hanh hanh khô. Bài thơ được viết khi mình đang ngồi ngắm tranh trước thềm nhà khi trời đang mưa.
Chiều đến rồi, lòng không còn chớm nở
Giọt nắng buồn, than thở chẳng ai hay
Gió lung lay, lướt qua từng kẽ lá
Lá chơi đàn, tiếng nhạc khẽ bay xa.
Mỗi độ chiều buông, lòng xao xuyến lạ
Có phải chăng, muốn quay về mùa hạ?
Trải đều ra, màu nắng xuôi buồn bã
Nhớ căn nhà, tiếng cười văng vẳng xa...
Nắng thẫn thờ rơi, ôm chầm lấy lá
Luồn qua khe cửa, đón lấy đài hoa
Hoa chẳng nói chi, hoa buồn man mác
Lác đác vài bông, hạ xuống cành hoa.
Gió dần thổi, làn nắng trôi nhàn nhạt
Tiếng đàn hạc sao mà dài lê thê
Đoá hoa lê, nhớ hạ về tha thiết
Tiếc chi hoài, giây phút thuở còn xanh?
Nắng chiều nghiêng, tán lá chiều cũng nghiêng
Khúc ca gần, thì thầm nghe sầu muộn
Tiếng chuông xa, với bài ca cuồn cuộn
Vương vấn buồn, chẳng biết buồn vì sao...
Nắng ngẩn ngơ, nghe gió reo xào xạc
Nắng đang buồn, liệu gió chiều có hay?
Buồn vu vơ, hỡi gió kia có biết
Nắng rầu rĩ, sao cảnh lại mộng mơ?
Chiều đến rồi, lòng không còn chớm nở
Giọt nắng buồn, than thở chẳng ai hay
Gió lung lay, lướt qua từng kẽ lá
Lá bay rồi, chẳng còn tiếng đàn ca.
14 - 11 - 2022
Mình không thích nắng, cứ nắng lên là cảm giác không được vui, nhưng vì có một chút gió thu nên mình cũng không quá sầu não. Chỉ có điều giọt nắng ấy sầu quá, mình cũng không biết vì sao bản thân lại nhìn ra nỗi sầu của nắng chiều nữa..
Mây vật vờ, mây lượn lờ che đỉnh
Sóng ngõ xa, sóng vẫn hát tình ca
Ào ào sóng vỗ, sao xa vời vợi
Du dương nhạc biển, đợi cảnh triều buông.
Thấp thoáng núi xa, chắn ngang sóng lượn
Dải lụa mòn, bắc sang núi loanh quanh
Lặng lẽ nghe, mảnh mặt trời lấp ló
Ngọn gió trầm, âm thầm cuốn đồng xanh.
Đón chào mây, lá cây vẫn miệt mài
Nước ngầm chảy, róc rách thật êm tai
Vị mát ngọt thấm trên từng chất đá
Cá khe suối rong ruổi bơi từng đàn.
Lất phất mảnh gió, vội vã chim bay
Ung dung suối chảy, trời đất chan hoà
Giọt nắng sáng loà, tan vào sương trắng
Sương hàn lắng động, bọc màu nắng trong.
Gió thổi lộng, vù vù ở đâu xa
Ù ù bay, vẫn mãi chẳng xuống nhà
Chuông gió say, chẳng lung lay một chút
Im lặng này, một phút chẳng là bao.
16 – 11 – 2022
Mình là một cô gái tuy thân thiện, dễ gần và đôi khi còn hơi nhiều chuyện nhưng thật ra "rất" hướng nội, không có người quen bên cạnh là tâm hồn lặng xuống ngay. Những phút giây ấy chính là lúc mà lòng mình ngập tràn cảm xúc với thiên nhiên nhất.
Thấp thoáng xa, mắt rồng sáng rực
Uốn thân dài, lặng nhìn gió sương
Dẫu biết rằng, ta khó đủ lực
Chẳng cần chừng mực, vẫn xưng vương.
Nanh độc giết ngay kẻ ương bướng
Chướng mắt, hàm nhe kẻ cứng đầu
Dẫu cho ngươi mạnh, vẫn chưa đủ
Dù ngươi máu mủ, cũng không tha!
Đêm vờn ác ma, ta độc miệng
Ánh trăng rình rập, thật thiêng liêng
Nghiêng người hứng trăng, thân uốn quặn
Chiếm mảnh đời ta, một tình riêng.
Trăng hồ ánh sao, đêm huyền ảo
Mắt rồng long lên, gườm gian xảo
Cành run cầm cập, lá lao xao
Gió xa rít gào, lại vút cao.
Trời rộng thênh thang, ta kiêu ngạo
Liệu có tên nào dám chống ta?
Cắt cổ, hạ đầu kẻ láo nháo
Có gan cãi lệnh bản vương sao?
Cuồn cuộn mình ta, nghênh ngang chảy
Mắt rồng sáng quắc, có ai hay.
Lặng lẽ trườn qua, sao ánh vảy
Ngay một cái đớp, chẳng còn may.
Phơi mình ta với ánh trăng dày
Uống gió say, hăng mùi máu ngọt
Xì tiếng bọt, tâm ta đè nén
Chiếc kén này – bí mật của ta.
Bí ẩn sao, một đời ác vương
Vờn long một chưởng, hưởng ngút ngàn
Đánh tan cánh phượng, nanh sáng rực
Siết lại dực hổ, vực trời quang.
Thế đã sao, ta xưng ác bá
Há chẳng là ta đánh gục ngươi?
Vết thương đỏ, còn tươi mùi máu
Chiến đấu khốn cùng, bại còn đâu?
16 – 11 – 2022
Tuy sợ rắn nhưng đây là con vật khiến mình nể phục nó nhất. Vẻ đẹp của rắn là vẻ đẹp có độc, cái tôi và bản lĩnh của loài rắn thì mình cũng đã được diện kiến trên ti vi.
Nổi gió lên, hỡi thiên nhiên oai hùng
Xa khắp vùng, cháy bùng lên ngọn lửa
Nhịp sống rừng, vẫn ngày đêm sập cửa
Sắp sửa chuẩn bị, đón ngày mới sang.
Nổi gió lên, hỡi trời xanh bát ngát
Khoác lên mình chiếc thiết giáp bông lau
Khắp mây trận, hàng chiến binh trắng toát
Giương lá cờ, mạnh mẽ vượt trời cao.
Nổi gió lên, hỡi bình nguyên đất bằng
Rộng hoang vu, cả ngày đêm im ắng
Gió ru thầm, tiếng càng thêm sâu lắng
Đắm thân mình, nồng nàn vị đất tươi.
Nổi gió lên, hỡi đồng xanh bạt ngàn
Xanh rì, xanh mướt, xanh tận trời xa.
Nhịp sóng xanh dồi dào như biển cả
Xì xào xì xào, lúa cỏ hát ca.
Nổi gió lên, hỡi sa mạc nóng bỏng
Thênh thang cát chảy phỏng cả ngày mưa
Ngày cát bay lồng lộng như vũ bão
Đêm cát vào, rít gào tựa gió cao.
Nổi gió lên, hỡi rừng xanh bí ẩn
Hun hút sâu, lẫn một rừng chen chúc
Văng vẳng xa, cả đoàn quân đứng lặng
Những đội giáo xanh chọc trời vươn lên.
Nổi gió lên, hỡi biển cả bao la
Cuồn cuộn sóng trào, bay xa vạn dặm
Sâu thăm thẳm, lòng đại dương nín lặng
Băng sâu nặng cùng đêm tối vĩnh hằng.
Nổi lên, nổi lên, hỡi gió lang bạt
Nhanh nhẹn đạp ván cùng biển khơi xa
Lang thang qua, bắt tay cùng cây lá
Cùng sa mạc, cồn cát với đàn mây.
Nổi lên, nổi lên, hỡi gió kiêu hùng
Vù vù băng qua cánh đồng trù phú
Vun vút bay cao, khuynh đảo trời đất
Giăng cánh buồm, khúc hát vượt trường sơn.
Nổi lên, nổi lên, hỡi thiên nhiên hoang dã
Ngút ngàn cây xanh, át cả dầu loang
Rì rào sóng xa, huy hoàng biển cả
Hừng hực lửa, núi hát bản trường ca.
17 – 11 – 2022
Thời còn bé, mình từng ước mơ được làm một ngọn gió; để mình có thể đi khắp nơi, những vùng đất xa lạ mà mình chưa bao giờ được đặt chân tới và được một lần rời khỏi vòng tay của bố mẹ. Đến khi lớn rồi, mình biết đấy là một ước nguyện ngốc nghếch, trẻ con nhưng cũng lớn lao đến nhường nào.
Thôi rồi em ơi, bom rơi đạn lạc
Khắp nơi nhà cửa vỡ nát tan hoang
Tiếng khóc than hoà tan từng khoảnh khắc
Đêm lắc mình, trở dậy như trời quang.
Xa rồi em ơi, quê hương không đợi
Trời xanh vời vợi, nắng gợi quốc ca
B–52 từ đằng xa bắn hạ
Tan mất rồi, ôi mảnh đời đã xa.
Em là thiếu nữ, hay là nàng tiên
Là nữ dũng tướng hay là hoàng hậu?
Em một lòng hướng về nơi tiền tuyến
Em chẳng màng thế sự về hậu phương.
Da thịt em là thép hay là đồng?
Tra tấn em trong lồng giam đầy máu
Đốt cháy em, bí mật kiên quyết giấu
Ý chí em, dẫu chết vẫn không tan.
Trái tim em bằng nước hay bằng lửa?
Em đi rồi, đến giờ đã về chưa?
Dẫu xa rồi, em vẫn còn yêu nước
Trái tim em, dù ngưng vẫn cháy bừng.
Mái tóc em là mưa hay là nắng?
Vắng em rồi, tổ quốc chẳng còn em
Em vẫn đi, chẳng quản mưa hay nắng
Sóng vùi gió dập, em vẫn tiến băng băng.
Máu của em thấm đỏ cờ sao vàng
Tuổi thơ em đã vùi trong bom đạn
Nụ cười em mãi sống trong tim bạn
Chiến công này tổ quốc mãi ghi danh.
18 – 11 – 2022
Khi xem về những cô gái mở đường trong những năm kháng chiến, mình thực sự cảm thấy rất xúc động. Họ khiến mình ngưỡng mộ và khâm phục tấm lòng yêu nước và quả cảm quên mình của họ.
Cánh đồng xa rải đầy những nắng
Trăng tắt rồi, đôi mắt lim dim
Chim oanh hát mừng trổ đòng sớm
Thơm mùi sữa, ngào ngạt lúa non.
Mùa sắp đến rồi, nhanh chóng vánh
Lúa xa rào rạt, mơn mởn xanh
Ngô rảy vàng hạt màu óng ánh
Gánh đòn gánh cả nắng trong lành.
Sớm mai này, nắng đã lên chưa?
Nắng lên rồi, nắng trổ đòng cùng lúa
Nắng lên rồi, cá lùa nước mùa hạ
Nắng lên rồi, cánh cò trắng bay qua.
Nắng nhạt lúa nâng niu từng hạt
Giọt nắng vàng tưới mát những cây
Cỏ may dập dìu xây thành mới
Lấp loáng con diều với gió xa.
20 – 11 – 2022
Hạnh phúc nhất đời mình không phải là những cánh đồng yên bình ở quê hương giống như suy nghĩ của mọi người, nhưng nó luôn là nơi để mình tìm về khi mệt mỏi và chán chường.
Ôi rừng xanh, bát ngát thiêng liêng
Cỏ cây hoa, xào xạc những tiếng
Tin với ta, niềm riêng bí mật
Cây tuyết se lại mùa tháng giêng.
Xanh những xanh, thì thầm cây lá
Lá những lá, ríu rít chim ca
Ca tiếng ca, bài ca ngày hạ
Hạ lại về, hạ đốt cháy tình ta.
Thu đến rồi, núi dệt áo những mây
Mây xen núi, rồi lại núi xen cây
Cây níu hoa, rồi hoa lại níu lá
Lá vờn gió, lá vẫn nhớ hạ xưa.
Trời lạnh rồi, tuyết lất phất rơi
Cỏ nồng thở ấm mùi hơi đất
Cánh đồng xanh vận lên áo tuyết
Đông rét này ta quyết băng qua!
20 – 11 – 2022
Ngày xưa khi gần nhà còn một khu rừng, mình thường xuyên ra đó ngồi hóng mát trong 3 năm tới khi chúng bị chặt bỏ. Vì có tới 3 năm chiêm nghiệm cùng cây cỏ nên mình cảm nhận được rõ nét sự chuyển giao mùa màng từ cây cối, mặc dù mình ở trong Nam.
Xa trông kia, trùng trùng điệp điệp
Nhạt màu xanh trải dài liên miên
Lòng đỏ trứng lập loè trông cửa biển
Bóng cây già đổ dài liêu xiêu.
Trời xanh cao nhấp nhô rừng sóng
Mây bông tinh nghịch đuổi nhau chạy long nhong
Núi hiên ngang gióng qua buổi sáng sớm
Tươi làn gió hóng mát bay sang.
Núi ngồi dậy, vươn vai ngày sáng
Bả vai dày sừng sững chắn ngang
Gió nhìn mây vờn núi hoang hùng vĩ
Núi bảo: "Này, anh bàn có biết chăng,
Rằng cánh chim kia bay xa vạn dặm?
Và cánh buồm mây như nhớ biển lặng
Nhớ thảm cỏ dày xanh rờn tấm chăn?"
Kìa núi già, thấp thoáng biển xa
Cậu có thấy cát vàng với biển cả
Tường chắn gió mang niềm vui khắp ngả
Kính ơn cậu, gánh vác cả đời ta.
22 – 11 – 2022
Ngẫm nghĩ kĩ về những dãy núi trùng điệp, mình thấy rằng đằng sau vẻ đẹp hùng vĩ của nó chính là một công lao to lớn: Ngăn gió bão. Điển hình là ở Việt Nam chúng mình thì có dãy Bạch Mã ngăn khí hậu ra làm hai vùng hay dãy núi Trường Sơn chẳng hạn.
Này biển ơi, tôi nhớ mãi rừng sò
Nhớ nạm ngọc sò lung linh sáng vỏ
Nhớ trăng vàng hằng đêm luôn sáng tỏ
Đến rồi biển, đâu còn những nỗi lo.
22 – 11 – 2022
Biển Vũng Tàu không sạch lắm, nhưng đêm đến thì hóng gió rất chill nhé. Mình ngồi trước ban công phòng khách sạn, cảm thấy rất thư thái và cơ thể mình dường như chưa bao giờ thanh thản như vậy. Gió biển và ánh trăng tỏ đã giúp mình tự chữa lành bản thân.
Diệp phong vô tiện, hảo vọng thiên
Điểu tiên thiên địa, quang nhật hiến
Vân thâm bất tri, vạn tuỳ nguyệt
Song kiếp tương phùng, sự tuỳ duyên.
Dịch thuần Việt:
Cơn gió hương cỏ không mong ước, chỉ ngắm trời cao Chim thần đất trời dâng ánh nhật Mây không chốn về tùy trăng sáng Hai kiếp gặp lại tùy duyên ta.
("Chim thần" ở đây thực chất là áng mây. Vì khi có nắng, mình thấy mây giống như những con phượng hoàng, vì thế mình mới ghi là "điểu tiên")
22 – 11 – 2022
Chỉ là một bài thơ Hán Việt ngẫu hứng khi mình ngồi học, vì vậy ý nghĩa không nhiều mà chỉ mạnh về nối chữ. Cho nên mình mất tơi 15 phút dịch sang thuần Việt nghe sao cho nó trôi chảy đó..
Lập loè ánh lửa giữa gió đông
Áo đỏ em đi trong nắng hồng
Giọt nước mưa sa trong lồng tuyết
Gió lửa bập bùng có biết không?
Áo đỏ em đi, đêm lộng gió
Rét buốt làn da, gió co ro
Tấm chăm theo em đâu chẳng có
Xin đừng xé gió khiến ta lo.
Áo đỏ em đi, đôi ủng da
Chân em nghiền nát sương lạnh giá
Khoé môi em nhếch sao hả dạ
Chuông bạc khẽ lắc ở đâu xa...
Áo đỏ em đi trong tuyết rơi
Ngôi sao trong mắt em chới với
Dải ngân hà đỏ em nới rộng
Cho lòng em cảm thấy nhẹ vơi.
Áo đỏ em đi, phố đông người
Hương mây hoa ngọc mới màu tuyết
Dải mây đen tuyền, nghiêng hè tưới
Ngày đêm chợt sáng, mắt em cười.
Áo đỏ em đi màu lá phong
Sắc tuyết hương mây chốn thư phòng
Đôi chân chuông bạc trong như nước
Mắt rồng ánh lửa khắp xa trông.
Áo đỏ em đi bóng xế tà
Mặt trời thầm lặng sà xuống hoa
Say đắm tình ta, nhìn hoa ngắm
Đắm đuối nắng chiều giọt mưa sa.
Áo đỏ em đi, vờn hoa tím
Hoa mềm sợ hãi vẫn nằm im
Quả tròn, hương hoa còn ngọt lịm
Tím màu ngọc thạch ngấm vào tim.
Áo đỏ em đi cùng diên vĩ
Lưỡi gươm sắc đỏ chẳng làm chi
Giết chết tim em vì tương kiến
Ánh mắt ngây dại kẻ cuồng si.
23 – 11 – 2022
Giữa chợ phố Đà Lạt mùa Tết lạnh căm, mình thấy một chị gái mặc đồ đỏ. Chị xinh đẹp và cực kì nổi bật nhưng bóng chị lướt đi khá nhanh, gần như không mấy ai để ý. Tới gần cuối năm khi mùa lạnh kéo về, cái rét lại làm mình nhớ tới Tết ở Đà Lạt và chị gái áo đỏ ấy, thế là mình đã viết nên bài thơ này.
Cô gái à, em có còn nhớ không?
Buổi chiều xưa, đầy mưa gió giông bão
Dưới tán dù, em nghe ta thầm bảo:
"Có đôi cuộc tình đậm như chiêm bao.
Tóc em thơm như mùi tán cây nứa
Tiếng em trong như tiếng mưa đầu nhà
Nắng ửng hồng, ánh vàng xa đôi mắt
Mắt em cười, trong vắt như chim ca.
Em có còn nhớ hay em đã quên
Cô gái áo đỏ - tình đầu lưu luyến
Quên đi nỗi đau, vượt xa nghìn dặm
Hoa trao tay nặng, nhớ buổi đầu tiên.
Đôi môi em với tấm lòng son sắt
Tay đan tay chặt, đôi mắt thiết tha
Áo đỏ hồng hoa, lưu ly chàm tím
Tím bông hoa này, cả trái tim em.
Cô gái ngây thơ, trong trắng của ta
Em có nguyện cùng ta đi xa hàng dặm?
Bàn tay em nắm, em đan thật chặt
"Tình yêu song nữ có là thật chăng?"
24 – 11 – 2022
Mình chưa biết giới tính thật của bản thân là gì, nhưng mình vẫn luôn ngưỡng mộ và ủng hộ những người thuộc LGBT+ dám đứng lên chứng minh tình yêu của mình. Mình đã luôn đồng hành và tâm sự với cô bạn cùng lớp đồng tính của mình, kể cả khi bạn gặp khó khăn trong việc bày tỏ tình yêu.
Họ cũng là con người, hi vọng cuộc đời sẽ không bạc đãi họ, sẽ đối xử với họ như bao người bình thường nhất.
Một cô bé ăn xin 6 tuổi ở Trung Quốc (nguồn: Eva.vn)
Những mảnh đời chẳng có tuổi thơ
Những thân xác chỏng chơ bé nhỏ
Nằm ngoài vỉa hè đầy mưa gió và bụi
Rồi yên lặng, lầm lũi bỏ đi.
Người ta đánh em
Chỉ vì em đi tìm miếng cơm manh áo
Người ta chửi em
Chỉ vì em ngủ bờ ngủ bụi
Người ta hận em
Chỉ vì em cắp đồ vặt vãnh
Chẳng ai thèm ngó ngàng tới em.
Chiếc bóng liêu xiêu
Như cơn gió say phiêu bạt
Em chẳng về, cũng chẳng biết vì sao
Em cô đơn làm người ta đùa bỡn
Trên cái tuổi thơ đã chết của em.
Người ta mặc em vùng vẫy trong đống bùn
Chẳng hề thương em dù chỉ một chút
Cái bộ mặt giàu nức của phố hội
Em đã biết, chỉ là giả tạo thôi
Có đâu đôi bờ tình thương cho em về
Vì em đã mất mẹ, mất cha
Vì em đã mất nhà, mất cửa
Em đã sắp sửa sang tuổi mới
Mà chẳng ai thèm chúc tuổi mới cho em.
Đôi mắt em ngây thơ mà vô tội
Khi nào cũng rơm rớm cần tình thương
Hỡi em ơi, đời người luôn phụ bạc
Em chẳng còn chốn về để được thương.
Đôi vai em gầy trơ gầy trụi
Run rẩy trong đống cỏ khô, em đã kiệt sức
Chỉ còn tiếng nức nở
Trước mặt em, đất trời như vỡ ra.
Ôi chiếc lá non, chưa tròn đã rụng
Những vết giày đã giẫm nát đời em
Kẻ ngang tàng, nghênh ngang chà đạp
Em trong em sạch, chẳng tội tình gì đâu
Em như một con cá mắc cạn
Nhưng chẳng biết vẫy vùng, chẳng biết kêu rên.
Nhà đến với em như một giấc mơ
Những tuổi thơ chết sẽ không quay lại
Em mơ về những chiếc chăn
Ấm áp nồng đượm
Em mơ về ngày cùng cha hái lượm
Trái sung chua ngọt của đời em
Em mơ về chiếc bóng nhá nhem
Trong kia là lập loè bóng mẹ
Em mơ về những khóm hẹ
Nấu đậu hũ cay, thoáng ngọt bùi.
Tội nghiệp thân em, còn đâu tuổi trẻ
Em không còn sáng, còn trưa, đã là xế chiều
Chiếc lá non đã tàn
Cành cây non đã rụng
Chú chim non đã chết
Hệt như tuổi thơ đã héo úa của em.
Em có hay câu chuyện của thế giới?
Rằng chiến tranh sẽ lần nữa xảy ra?
Em có biết chữ đâu, biết đọc gì bây giờ?
Giọt nắng bên người em đã chớm tắt
Những gì em biết chỉ là điều thô tục
Từ lời những kẻ lăng nhăng, nhậu nhẹt
Khắp xóm làng, ngõ hẻm gần xa.
Những bờ những bụi em sẽ trở về
Đó là nơi gió hoang, đầy cây và đầy muỗi
Em chẳng thể nghe tiếng tuổi thơ kêu gọi
Cuộc đời em, tâm hồn em, lý trí em
Cuối cùng đã tắt
Trước mắt em
Trời đất đã sập
Sau lưng em
Ngôi nhà đã tan
Cuối cùng em chẳng thể trở về
Với tuổi thơ còn sống của ngày xưa.
24 – 11 – 2022
Ở ngã tư gần chợ Đình Thủ Dầu Một có một em nhỏ hay ngồi ở cây đèn đỏ bán vé số. Mình nói thật, mỗi lần thấy những người như vậy mình đều thấy rất xót, mình thương thay cho số phận xui xẻo và đen đủi ấy. Một lần, mình lại mơ về em, đúng lúc em đang sắp chết cóng. Choàng tỉnh lại, mình đã ghi lại từng dòng khá lộn xộn để miêu tả em, vì thể Tuổi Thơ Chết là thể thơ tự do.
Chỉ mong cô bé ấy sẽ trở nên can trường và mạnh mẽ!
Tiếng mưa thét gào ở xa
Em về nhà chưa
Hay vẫn bôn ba khắp ngả?
Về đi em, dẫu nắng mưa gió bụi
Đi nới đâu em cũng bị hắt hủi
Về với tôi, dù điện đóm tối thui
Nhưng thôi, vẫn còn tình thương ấm
Về với tôi, hương cây sẽ thấm
Em sẽ được ngủ, được ăn ấm, uống no
Về với tôi, để tôi lo tất cả
Cho em không còn vất vả như ngày xưa.
Thương lắm em ơi, bờ vai gầy run rẩy
Em có đói không, em muốn ăn gì?
Bánh chưng, bánh giầy hay bánh hỏi?
Thương đôi mắt em, đã mờ mịt, đau mỏi
Hãy nghỉ ngơi đi em
Tương lai em đang đợi phía trước
Sớm mãi này đất nước sẽ chờ em.
Chiếc lá non của tôi
Em đã sắp rụng rời
Bóng em gầy, phờ phạc bé nhỏ
Lang thang đâu đó khắp xóm ngõ
Nhà là gì, em có biết đâu
Em chỉ biết bờ dâu, bụi rậm
Với những công viên ngập màu nắng đậm
Mặc em đói khát, ngày chầm chậm trôi.
Em biết gì đâu, chỉ biết chửi tục
Chẳng biết chữ chi, chẳng biết âm vần
Bản thân tôi lại là kẻ đần
Tôi chẳng biết làm chi
Để em thôi bị chỉ trỏ
Cuối cùng em vẫn bỏ đi.
Đôi mắt thơ ngây lại đầy oán hận
Tấm lưng gầy trơ trụi những xương
Thoáng phập phồng tấm lưng bé nhỏ ấy
Mi em dày vương đầy gió sương.
Chiếc lá non của tôi ơi, em đã chết
Sau lưng em chỉ còn lại vết chân
Nhưng không sao, em sẽ vui thôi
Sẽ được đoàn tụ về bên cha mẹ
Và ăn những bữa ngon, đậu hũ cay nấu hẹ
Sẽ được về nơi ấm áp tình thương.
Em sẽ có niềm vui được sum vầy
Ăn chiếc bánh chưng, bánh giầy đầy đặn
Bóng hình em sẽ không còn phờ phạc
Da dẻ em được bóng mịn, hồng hào
Ôi nghĩ về, hạnh phúc biết bao.
Em sẽ không còn phải nghe lời mắng chửi
Sẽ chẳng phải chịu những trận đòn roi
Và những câu sỉ nhục, lòng đau như cắt
Nước mắt em sẽ không còn chảy
Bàn tay em sẽ không còn đau.
Sẽ có người chúc tuổi mới cho em
Chúc em vui vầy, ăn no chóng lớn
Sẽ có người cùng em hái lượm
Những trái sung chua ngọt đời em
Sẽ có người cùng em ủ chăn ấm
Cùng em chìm vào giấc ngủ sâu
Sẽ có người che chở cho em
Lo cho em qua bao nắng mưa, sóng gió
Sẽ có người cùng em đi học
Để biết chữ, biết học hành, thơ ca.
Con chim non của tôi, em đã đi rồi
Nơi đâu không còn đôi môi khô cằn cỗi
Còn đâu đứa trẻ luôn bị sóng dội
Gió lộng thổi, thôi thúc em về với quê hương.
Em đi xa, tôi không kịp tiễn
Em sẽ bước vào những câu chuyện thần tiên
Bảy chú lùn và Bạch Tuyết nhân hậu
Hay Lọ Lem cùng đôi giày trắng
Em đi rồi, trước hiên nhà thanh vắng
Tuổi thơ chết sẽ rời đi chăng?
25 – 11 – 2022
Bộ ba phần của Tuổi Thơ Chết đã hết rồi. Mình tự viết mà cũng muốn khóc lắm, bởi vì mình quá xót cho những số phận hẩm hiu đen đủi ấy, chỉ mong những cô cậu bé mồ côi, những con người bán vé số lề đường khổ hạnh ấy sẽ có một kết thúc viên mãn trong lòng họ. Thương
Theo bước mây về, sáng vầng trăng
Khóm tre già cúi đầu im lặng
Suối uống dòng trăng đêm thanh vắng
Tiếng chuông gió buồn, có hay chăng?
Rì rào rì rào, suối trăng chảy
Xào xạc xào xạc, lá thu bay
Chuông gió xa gần như ngày ấy
Màn đêm thoáng lặng, rạng quầng mây.
Lanh canh lanh canh, tiếng chuông say
Gió lùa hương mây xuống nơi này
Dưới ánh trăng vàng suối đang vẫy
Lá cỏ xanh rì thoáng lung lay.
26 – 11 – 2022
Tiếng chuông "leng keng", khẽ rung động nhịp nhàng theo gió, chính là thứ âm thanh mà mình cực kỳ yêu thích. Ngồi dưới hiên nhà bà ngoại, vừa ngắm trăng vừa hóng gió lại vừa nghe tiếng chuông, tựa hồ như cảm nhận được suối đang chảy.