- Con gái con đứa.. con nhìn con xem từ đầu tới chân chỗ nào giống một đứa con gái? Tóc ngắn, hớt gọn, người mét bảy có dư, phía trước phía sau nhìn nhau như một. Chưa kể, con.. rượu cũng giỏi, bia cũng khá, ngồi thì tướng tá vô duyên, bước đi một bước dài một sải.. con.. con.. làm mẹ tức chết. Có phải con muốn ở nhà làm bà tổ cô không?
Phải, phải, đó là giọng của Dương phu nhân – mẹ của Dương Hướng Dương. Cái giọng cao vút xuyên thấu tận mây xanh ấy không thể lẫn đi đâu được, Dương papa luôn nói đấy là giọng nói khiến ông yêu hồn siêu phách lạc, không nhầm không lẫn mà yêu vợ của mình.
Nói nhảm, với cô, cái giọng này của mẹ thật sự là thất kinh bát đảo, làm cô ác mộng ập về mỗi khi.. mỗi khi.. như lúc này này. Cô lại bị mắng, mắng vì cái lý do xưa như trái đất: Còn chưa chịu lấy chồng!
Mẹ cô bảo rằng nhìn cô như vậy thì đàn ông con trai không chạy hết mới là lạ, nếu còn sót lại thì cũng toàn người sứt môi lồi giốn mà thôi. Ế, ế chắc rồi! Nhưng nói cũng lạ ế hay không ế cũng là chuyện của cô mà, cô không lo, mẹ cô lo gì vậy.
Nhưng cô không dám cự cãi, cãi lại mẹ cô là điều dại dột nhất trên đời, vì ngày đó, cũng vì chuyện này mà cô cự cãi với cái lí do tại tên bố mẹ đặt cho con mới vậy. Con gái mà tên Dương Hướng Dương. Thôi cho xin, làm gì có lắm mặt trời như vậy mà nhìn nhau (Dương tiểu thư nhà ta hiểu cái tên này là mặt trời nhìn mặt trời đó).
Một mặt trời thôi đủ chết cháy rồi, lại lôi ra vài cái, đám con trai nhìn thấy đủ chết cháy, không chạy là cô cảm ơn lắm rồi! Đấy! Cãi thế đấy, mẹ cô liền khóc ba ngày ba đêm vì đứa con bất hiếu, không hiểu tâm ý của bố mẹ. Cái tên do ông nội đặt cho là vì có lí do cả.
Bố mẹ cô kết hôn, phải 7 năm sau mới có được cô, có cô rồi bác sĩ bảo không thể có thêm đứa nữa, vậy cho nên cái tên ban đầu Dương Ái Nhi của cô bị ông nội đổi thành Dương Hướng Dương với mong muốn đứa nhỏ này tiếp nối họ Dương nhà ông, sau này không vì nhà chồng mà quên nguồn quên gốc, hơn thế, ông muốn đứa nhỏ này vĩnh viễn không lầm đường lạc lối, luôn nhìn về một nơi như loài hoa hướng dương xinh đẹp.
Cứ tưởng yên lặng là êm, ai dè, lần này mẹ cô thật sự làm căng thật. Mẹ cô nói, muốn làm sao thì làm, đến trước sinh nhật 25 tuổi của con phải tìm cho mẹ một chàng rể, không cần giàu, không cần đẹp trai, chỉ cần có đủ tứ chi, lai lịch trong sạch là được.
Thẳng thắn, dứt khoát, cô thực sự bị đuổi ra khỏi nhà.
Ngày cô đi, ông nội bí mật giao cho cô chiếc chìa khóa của nhà ông bà ở trước kia. Ông bảo, nơi đó gần biển, không khí trong lành, dễ chịu, coi như đi nghỉ mát. Cứ đến đó ở một thời gian đợi mẹ cô nguôi giận rồi về cũng được. Dù gì đây cũng là đứa cháu ông yêu thương nhất, nay lại bị đuổi đi ông sao nhẫn tâm cho được. Ông cũng là bậc trưởng bối, nhưng lại chẳng phải cha mẹ thân sinh ra cô, ông cũng không thể can thiệp vào chuyện mẹ con cô được mãi.
Hôm đó, mẹ cô mặt mày không đổi sắc, vẫn quyết chí: "Không có người yêu thì đừng về". Chỉ có bố cô là buồn bã luyến tiếc không thôi, cứ ôm con gái rượu:
- Khổ thân con tôi, khổ thân con tôi.. có trách thì trách papa, sao không khiến con giống ta hơn một chút thì con đã không có mảnh tình nào vắt vai như này..
Xoẹt.. hình như có gì đó bị cháy.. lỡ lời, lỡ lời rồi.. Biết bản thân nói hớ, Dương papa định kiếm cớ chuồn lẹ. Nhưng lại không thoát được thủ cốt chảo của mẹ, ông bị Dương mama tóm áo lôi lại.
- Ý ông là sao? – mẹ Dương nghiến răng ken két, hỏng rồi, lần này thì hỏng rồi..
Cô nhanh chân chuồn lẹ ra chỗ ông nội đang đứng, ông nội vỗ vai cô:
- Cháu ngoan, không lo ế, không lo ế..
Nói chỉ có vậy rồi cả nhà đành để cô đi, chỉ có mẹ cô là không quay đầu nhìn lại, vì bà biết, bà mà nhìn thì sẽ khóc, chẳng qua.. vẫn là vì muốn có con rể nên mới để cô đi thôi. Nhưng mà chẳng ai buồn lâu đâu, gia đình cô ấy mà.. khuất bóng sẽ lại cười ngay. Không phải họ vô tâm, là họ vô tư thôi. Chỉ riêng ông nội, chắp tay sau lưng vừa đi vừa cười đầy ẩn ý.
Ra ngoài, Dương Hướng Dương như con chim thoát ra khỏi lồng, cô cưỡi chiếc MV Agusta F4 1000R lao đi vun vút trong gió. Khứa, khứa, khứa, tự do, tự do muôn năm, cô mong chờ ngày này lâu lắm rồi, cuộc sống tự do muôn năm. Bao nhiêu cái kế hoạch đang cháy bùng bùng trong đầu cô lúc này, đời thật ưu ái cô quá rồi.
Năm năm du học nước ngoài, mà cô không một ngày được tự do, vì Dương phu nhân sợ cô sa ngã mà đích thân mình đến chăm sóc con gái yêu nơi đất khách quê người. Cũng trong năm năm này mà tài sản của chủ tịch Dương nhà chúng ta bị hao hụt hết một nửa, bởi nói thực ra, Dương phu nhân là đi du lịch thôi, chứ chăm sóc con gái ư?
Cứ đùa, Hướng Dương nhà cô là vừa học vừa làm đấy, cô học quản trị kinh doanh, học về thời trang và đồng thời cô ở cái đất Pháp này tìm một chỗ đặt chân cho tập đoàn Hướng Dương fashion nhà cô. Thời gian đâu mà sa với ngã. Còn cái khoản rượu bia kia ư? Là từ trước rồi, từ trước rồi..
Hơn 3 giờ đồng hồ chạy xe trên đường, tới nơi, cô đỗ phịch xe lại. Cô không vội ngắm nghía nhà cửa, cái cô vội bây giờ là giãn gân giãn cốt và quan trọng nhất là giãn bàng quang.
Mở cổng ra, cô phi thẳng vào nhà để xả hết cái bực tức trong người. Đến cả cái nồi cơm điện cô cũng không thèm tháo ra.
Xong việc, cô bước ra ngoài đầy khí thế, chỉ dùng một từ, hai chữ để nói: "Thoải mái". Lúc này cô mới nhớ còn cái nồi cơm điện trên đầu, cô tháo nó ra, đưa tay vuốt mái tóc đã ướt nhẹp mồ hôi, ngắm nhìn ngôi nhà mới. Thốt một từ thôi: Oa.. và chỉ oa oa mãi.
Không phải là cô chưa tới đây lần nào mà là vì nơi đây đẹp hơn so với hồi ức của cô rất nhiều. Ngày nhỏ cô hay tới đây chơi lắm, vì nơi này là nhà ông bà nội cô ở. Ông không muốn bán nơi này đi vì đây là nơi
tình yêu của ông và bà bắt đầu. Chỉ là sau khi bà mất, để ông ở một mình bố mẹ cô không yên tâm cho nên nhất quyết đón ông về, may mà ông có người tin tưởng để giao phó lại ngôi nhà nên mới an tâm rời đi. Ông vẫn muốn ở nơi này nhất.
Ngày đó tới đây cô đâu có thấy rặng hoa nào đâu, ông bảo vì bà dị ứng với phấn hoa cho nên dù trước khi yêu bà ông yêu hoa nhất, nhưng sau khi yêu bà thì hoa không còn xuất hiện trong cuộc đời ông nữa. Bây giờ nơi này ngập tràn hoa cỏ. Căn nhà xây dựng theo lối cổ xưa, khá rộng, có sân có vườn, căn nhà ở trên một dải đất cao, dài, nhìn được ra biển. Có thêm được mấy rặng hoa này nơi này trở nên tuyệt đẹp, là nơi lý tưởng để nghỉ ngơi.
Nhìn lên trời, cũng không còn sớm gì, cất được đống hành lý vào tủ, cô ngã lăn ra giường mà không cần ăn uống. Thực sự rất mệt. Rất mệt..