1111
10
Truyện: Là em nói dối
Tác giả: Johanna
Link Thảo luận-góp ý: [Thảo Luận - Góp Ý] Các Tác Phẩm Của Johanna
* * *
Tác giả: Johanna
Link Thảo luận-góp ý: [Thảo Luận - Góp Ý] Các Tác Phẩm Của Johanna
* * *
Ngày.. Tháng.. Năm..
Anh,
Anh có thể tính được bao lâu rồi ta chưa gặp nhau không? Ba năm. Đã ba năm rồi. Mà sao em lại cảm thấy cứ như là ba thiên niên kỉ vừa trôi qua vậy. Mọi cảnh vật trước mắt như đều úa tàn sau cơn bão lốc của thời gian-quét thật mạnh, cuốn thật nhanh và rời đi trong vội vã. Chẳng biết từ bao giờ, ánh mắt hồn nhiên vui tươi của em lại hóa nên ưu sầu ảm đạm như vậy. Em tự hỏi, thế giới không có anh lại u ám đến thế sao?
Thật buồn cười, ba năm trước em đã lựa chọn rời bỏ anh, phải chăng cảm giác này được người ta thường gọi là hối tiếc?
Em biết mình đã nói dối anh quá nhiều, làm tổn thương anh quá nhiều, chí ít, lần này xin hãy cho em một cơ hội để nói lời thật lòng.
Anh biết em đang ở đâu không? Hẳn anh sẽ bất ngờ lắm khi em nói mình đang trên một chiếc tàu hỏa đầy những người là người. Đông lắm, đông đến nghẹt thở luôn. Ngày chia tay, em đã nói với anh, em thích những nơi náo nhiệt đông người, chứ không phải phòng sách yên tĩnh như em từng chia sẻ. Sự thật là, em rất ghét những chốn xô bồ tấp nập. Mỗi lần bị buộc phải đến những nơi ấy, em bèn thấy khó thở, đầu óc choáng váng, không thể chịu được.
Có lần, khi cùng anh trên một chuyến xe buýt đông khách, em mệt, anh đã bảo em: "Nếu vì thấy nhiều người khiến em mệt, vậy thì đừng thấy họ, chỉ cần thấy mình anh là đủ rồi". Nhưng anh ơi, bây giờ không có anh, em biết nhìn ai đây? Sau ba năm, cuối cùng trong mắt em cũng không còn nhất nhất phải là nhìn thấy anh nữa. Em đã trưởng thành thật rồi. Anh thấy em có giỏi không?
Anh biết em sắp đến đâu không? Đến một nơi mà anh sẽ chẳng bao giờ ngờ tới: Vùng núi biển phía Bắc. Em từng thừa nhận mình sợ sóng biển vì không biết bơi, sợ độ cao vì không biết bay, sợ đói, sợ rét, sợ cô đơn. Ngày chia tay, em đã nói những lời kia chỉ toàn là lừa dối, em cố khiến mình trở nên yếu đuối để tự do buông mình nương dựa vào anh.
Thật ra, em sợ. Em rất sợ. Anh có nói, em không biết bay, anh sẽ làm đôi cánh của em. Em không biết bơi, anh sẽ là chiếc phao to đưa em bình an vào bờ. Em sợ đói, anh sẽ tìm thức ăn. Em sợ lạnh, anh đan áo cho em. Em sợ cô độc, anh làm bạn với em. Bây giờ rõ ràng không có anh, em vẫn có thể tự đối diện với những nỗi sợ đó. Anh thấy em có giỏi không?
Anh biết ba năm qua em đã sống thế nào không? Một cuộc sống khá bình dị, nhưng cũng rất bận rộn. Em bận đi mua sắm, bận ăn nhà hàng, điều mà trước kia em luôn than phiền với anh là tiêu dùng hoang phí. Ngày chia tay, em đã nói rằng, em quá ngán ngẩm cuộc sống tiết kiệm, lo toan suy tính rồi, em muốn được sống tự do, muốn được thoải mái, không phải lo nghĩ về vấn đề tiền bạc.
Hơn thế nữa, em chê anh nghèo.
Vì anh nghèo, em mới phải khổ sở như vậy.
Vì anh nghèo nên em mới phải từ bỏ những mơ ước của bản thân, để có thể cùng anh gom góp từng chút một, cùng anh xây dựng một tương lai tươi sáng của hai chúng ta.
Giờ nghĩ lại, em vẫn cảm thấy rất bàng hoàng, không hiểu sao lúc ấy em lại có thể thốt ra những lời đó.
Thật sự rất đau.
Em đã vượt qua những điều bản thân từng không chấp nhận được: Yêu thương, chiều chuộng bản thân, sống xa hoa sung sướng, khiến lời nói dối như hóa thành sự thật. Anh thấy em có giỏi không?
Em đã nói dối anh nhiều thế, chỉ để có thể rời bỏ anh, chỉ để anh có thể buông bỏ em. Cuối cùng anh cũng tin những lời đó là sự thật.
Cuộc đời em chỉ dối anh một lần và anh đã tin. Anh nghĩ xem, em thật sự rất giỏi đấy chứ?
Vài hôm trước, một người bạn cũ thông báo với em rằng mấy tuần nữa anh sẽ kết hôn. Em không biết cô ấy là ai, nhưng em tin cô ấy sẽ là người rất xinh đẹp, rất giỏi giang, là người không quản ngại khó khăn mà cùng anh gắn bó đến hết chặng đường còn lại phía trước.
Bây giờ anh đã là một doanh nhân thành đạt khác hẳn cô gái mang căn bệnh hiểm nghèo trầy trật sống qua ngày như em. Em thật lòng muốn tận mắt trông thấy anh hạnh phúc, thật lòng muốn chính miệng nói lời chúc phúc anh. Nhưng em làm sao còn mặt mũi xuất hiện trước mặt anh đây?
Hôm nay em viết lá thư này cũng không có ý định gửi đi. Em không mong anh sẽ đọc được nó. Anh có đọc cũng còn ý nghĩa gì nữa đâu? Có chăng cũng chỉ làm anh thêm đau lòng và tự trách. Em không nỡ nhìn anh khổ tâm, dằn vặt. Em cũng không muốn để anh nhìn thấy bộ dạng thê thảm này của em. Em đã không có khả năng mang đến niềm vui, hạnh phúc cho anh, sao còn có thể khiến anh vì em lại càng thêm xót xa phiền muộn?
Quên một người quả thật rất khó. Em sẽ không buộc anh phải quên em. Ngược lại, xin anh hãy nhớ đến em. Em mong mình sẽ luôn là một phần quan trọng trong miền ký ức của anh. Anh hãy nhớ em, nhớ em là một kẻ bội bạc, nhớ em là một kẻ phụ tình, nhớ em là một cơn ác mộng trong đời anh.
Hãy căm ghét em đi.
Hãy yêu cuộc sống hiện tại của mình.
Hãy tiến về phía trước.
Hãy chứng minh cho em thấy rằng em đã sai. Em đã sai khi đã lựa chọn bỏ rơi anh.
Em chỉ có thể giữ niềm mong ước này cho riêng mình. Những lời em nói đây, thật hay dối, cũng chỉ một mình em hiểu. Nói dối dẫu vì mục đích gì vẫn rất tai hại, phải không anh?
Tạm biệt anh, nếu còn duyên, ắt sẽ gặp lại.
Chúc anh hạnh phúc.
Em.
***
Một làn gió quạnh hiu bỗng lướt qua, vô tình cuốn theo cơn bão lòng.
Mảnh giấy vàng lửng lờ giữa không trung, trôi theo chiều gió lộng rồi dần nghiêng mình lăn trên con phố sầm uất. Nó khẽ nép vào đôi giày da đen bóng của một chàng trai thành đạt đang thẩn thờ rảo bước..
23/09/21
Johanna
(Chỉnh sửa: 28/4/2026)
Johanna
(Chỉnh sửa: 28/4/2026)
Chỉnh sửa cuối:

Người Việt viết truyện Việt nhưng lại bị lậm Hán Việt

