Bạn được Delpan blog mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
962 ❤︎ Bài viết: 17 Tìm chủ đề
Ký Ức Gửi Đèn Lồng

Tên tác giả: Hiki Potato.

Thể loại: Tâm lý, Giả tưởng..

55173404532_c62377d9ea_o.png


Văn án:

Thế gian loạn lạc, ký ức, tri thức lẫn xúc cảm dường như dần rơi vãi, phải có ai đó lưu giữ lấy nó, phải có ai đó kế thừa những ý chí, những câu chuyện về lịch sử để truyền lại thế hệ sau.

Tai ương tước đi sự sống, chiến tranh tước đi tương lai và cả hiện tại, phải có ai đó tới để lưu lại những hình ảnh, phải có ai đó quỳ gối tưởng nhớ họ, phải có ai đó khắc ghi những giọt máu lên bia đá để chúng không trở lên vô nghĩa.

Thế gian chuyển mình, phải có ai đó nhớ lấy vẻ đẹp mà nó đã từng.

Con người già yếu, con người thích nghi, con người đổi thay, phải có ai đó ngồi bên họ, phải có ai đó ghi nhớ họ đã từng là ai, họ sống vì điều gì, phải có ai đó đồng hàng cùng họ, phải có ai đó ngăn họ lầm đường lạc lối.

Thế giới rỗng tuếch, phải có ai đó lấp đầy nó.

Đó là lý do tại sao những người lang thang mang theo chiếc đèn lồng xuất hiện.

Ánh sáng của họ soi rọi tới từng ngóc ngách bé nhỏ nhất, sâu thẳm nhất, để lưu giữ, để khắc ghi, để kế thừa. Chính những thứ ấy đã thắp sáng lên những chiếc đèn lồng, những chiếc đèn lồng ấy sẽ tụ tập lại cùng một nơi, chúng để ánh sáng thoát ra và cùng tạo dựng lên trụ cột cho thế giới vốn mong manh này.

* * *

Câu truyện kể về những học giả lang thang khắp mọi nẻo ở lục địa nọ, họ lang thang khắp muôn nơi để thu lượm tri thức, để lưu giữ ký ức, họ được nhận dạng thông qua sắc tím trên trang phục, chiếc lồng đèn nhỏ trên tay, liễu kiếm ẩn chứa vô vàn bùa phép và biểu tượng ánh kim trên vai trái.

Thông qua chuyến hành trình và những ghi chép của họ, ta dần dần hiểu hơn về thế giới rộng lớn chung quanh, cũng như qua những dấu chân họ để lại ở mọi ngóc ngách thế gian, ta sẽ chứng kiến cuộc sống vận động không ngừng của chính những học giả lang thang ấy và những người mà họ đã gặp và lưu giữ bên trong chiếc đèn lồng nhỏ bé.
 
Chỉnh sửa cuối:
962 ❤︎ Bài viết: 17 Tìm chủ đề
Chương 1: Máu, linh hồn và đèn lồng.

Tuyết rơi che phủ một góc thế gian, hơi lạnh cứa dọc da thịt chẳng chút do dự.

Tiếng gió kêu lên từng đợt như gào thét, dồn dập mãi chẳng ngớt.

Đôi bàn chân nặng trĩu lết từng bước, máu đỏ nhỏ giọt.

Bóng người đàn ông lấp ló, run rẩy và vô hồn.

Ánh nắng mặt trời chẳng thể soi chiếu tới nơi này.

Mây đen khói đạn ngự trị đâu đó ngoài kia chẳng thể chạm tới nơi này.

Nhà mạo hiểm lang thang trên hành trình dài?

Kẻ bại trận đáng thương trên chiến trường?

Hoặc.. Cũng có thể chỉ là nạn nhân của sự xoay chuyển tất yếu của thế gian vốn đã trở lên méo mó và mong manh đến cùng cực.

Dù là trường hợp nào đi nữa, ánh nhìn của thần linh ngự trị cũng đã chuyển hướng, không phải cái cúi mình che chở, cũng chẳng phải vì hứng thú mà lắng nghe, nó giống một thông điệp từ nơi phàm trần hơn, rằng có lẽ đã có một chiếc chuông nào đó vang lên, báo hiệu cho một điều gì đó chỉ vừa mới bắt đầu.

Dù là trường hợp nào đi nữa, cơn bão trắng kia cũng dần cuộn mình, nó bám theo sợi năng lượng mờ nhạt lơ lửng giữa hư không, nó che chở cho hơi thở của đất trời, trước khi nó kịp nhận ra, cái thứ sức mạnh mà nó tự hào kia từ bao giờ đã là công cụ soi đường chỉ lối cho con mồi bé nhỏ tiến bước.

Ở điểm cuối của của lớp tuyết trắng buốt giá, kỳ lạ thay, hơi lạnh nhanh chóng tan biến, làn cỏ xanh mướt hiên ngang xuất hiện, chúng phơi mình giữa thế gian như thể đó là lẽ tất yếu.

Sương trắng mịt mù tưởng chừng như chưa từng tồn tại, ánh nắng mặt trời soi rọi như lời chào mừng đến với những lãng khách vô danh.

Hai thế giới, tách biệt mà cũng gần gũi vô cùng.

Chẳng có lằn ranh nào chia cắt, cũng chẳng có nền tường cao vời che chắn, chúng tồn tại cùng nhau, chưa từng hòa hợp, song cũng chưa một lần đối đầu.

Một kiểu tồn tại kỳ lạ.

Người đàn ông nửa tỉnh nửa mê bước tới khung cảnh như vậy với một tâm trí mơ hồ.

Con ngươi đen nhánh ấy gắng gượng những sức bình sinh cuối cùng để nhìn về phía trước, nơi sợi năng lượng mờ nhạt ẩn hiện giữa hư không.

Đôi bàn tay run rẩy vươn tới trong vô thức, đôi chân rỉ máu lại bước tiếp.

Người đàn ông băng qua làn cỏ xanh mướt, tắm mình trong ánh nắng ban mai, hòa mình vào tiếng chim hót, lội qua con suối trong vắt, ghé qua vườn hoa thơm lừng..

Và rồi..

Người đàn ông ấy dừng lại.. Ngay trước một căn nhà gỗ náu mình dưới những hàng cây khổng lồ. Sợi dây năng lượng trong tầm mắt anh dừng lại tại nơi này.. Một lần và mãi mãi.

Những nấc thang hoen rỉ đưa người đàn ông tới trước hiên nhà khiêm tốn và trước một ô cửa nâu nhạt đã phai mờ theo thời gian, trên thân ô cửa ấy là một lỗ hổng nhỏ.

Người đàn ông nhìn lại vào lòng bàn tay của mình, nơi những đầu ngón tay siết lấy thật chặt một khối đá, hình hài và kích thước gần như tương đồng với điểm còn khuyết trước tầm mắt.

Nó mang theo cảm giác sần sùi và ẩm ướt.

Nó mang một thứ mùi nồng nặc khó tả.

Nó mang theo dòng chảy tiềm thức khó cưỡng.

Về cơn bão tuyết dai dẳng gặm nhấm thân thể phàm trần, dai dẳng che phủ đi hiện thực ngập trong lửa đỏ náu mình giữa khói trắng sương xanh.

Về những suy nghĩ tiến tới cái chết âm ỉ bên trong trái tim rỗng tuếch đã chẳng còn thiết tha điều gì.

Về chiếc đèn lồng tím trên tay bóng người mờ nhạt, những lời thì thầm ấm áp vỗ về vành tai và một khối đá được trao đi với sợi năng lượng lơ lửng dẫn đường chỉ lối.

Mọi thứ ngỡ như chỉ vừa mới xảy ra.

Cớ sao nó lại mơ hồ đến vậy?

Mọi thứ ngỡ như một giấc mơ dài.

Cớ sao nó lại chân thực đến thế?

Khối đá được đặt vào nơi có lẽ nó lên thuộc về.

Và rồi..

Thứ ánh sáng của cõi huyền bí thắp sáng con người đen nhánh.

Cánh cửa mở ra.

Một màn đêm u tối đang chờ kẻ phàm trần ghé thăm.

Đôi bàn chân chậm rãi bước tới.

Hơi lạnh chạy dọc sống lưng, sương trắng liếm láp làn da đầy rẫy thương tích, màn đêm che phủ đôi đồng tử chỉ vừa mới cảm nhận được hơi nóng của cõi huyền ảo.

Đâu đó phía xa, tiếng bước chân kêu vang.

Đâu đó kề cận lồng ngực co thắt, tia sáng từ chiếc đèn lồng hiên ngang giữa màn đêm.

Gần hơn.. Hình ảnh một bà lão khom lưng dần hiện lên, không rõ khuôn mặt của bà, chỉ có thể cảm nhận được bà qua nhịp thở giữa hư không.

Đôi bàn tay nhăn nheo đưa lên, dịu dàng đến không ngờ.

Đôi bàn tay run rẩy đưa lên, hoàn toàn là trong vô thức.

Hai sinh mệnh như thể chỉ vừa xác nhận sự tồn tại của nhau.

Người đàn ông được một bà lão dẫn tới phía trước, chẳng rõ mục đích, dẫu vậy, ánh sáng le lói từ chiếc đèn lồng dường như chẳng thèm quan tâm đến những điều ấy. Màn đêm như thể bị xé toạc rồi nhanh chóng bị nhào nặn chỉ trong tích tắc, hai người đi đến đâu thì ánh sáng của chiếc đèn vẽ lên diện mạo của nó tới đó.

Dạo bước trên một con đường, chung quanh là dãy phố nhỏ và lớp tường thành cao vời.

Ngỡ ngàng trên chiếc cầu thang xoắn ốc, nó xuất phát từ nơi hố đen sâu thẳm, nó hướng lên nơi những vì sao trú ngụ.

Chơi vơi trên thân tàu khổng lồ, những cánh chim sải cảnh kề sát mặt biển đem theo khát vọng tự do xa xỉ.

Băng quang khu rừng xanh, nơi tiếng gầm của bạo chúa hòa lẫn với mưa bom bão đạn từ đâu đó phía xa.

Lội qua dòng suối cắt ngang, lửa trại lơ lửng cùng những bóng người mờ ảo.

Đồng hành bên vị pháp sư già, cùng nhau ngắm nhìn những khối đá phát sáng che trời lấp đất chẳng rõ ý nghĩa.

Sau cùng, đích đến cũng tới, giữa không gian mộng ảo tưởng chừng như kéo dài bất tận.

Bà lão dừng lại, bà nhẹ nhàng buông tay người đàn ông ra, cả hai nín thở như thể cúi mình tưởng nhớ hành trình đã qua.

Cái ngoái đầu, khoảng không u tối chạy dài.

Quay lại, phía sau lưng bà lão là một cây cầu nhỏ dẫn lối tới nơi chốn vô danh.

Chiếc đèn lồng khác được bà lão lấy ra, nó lặng im, không có lấy một tia sáng, bà đưa nó cho người đàn ông trước khi chẳng có thêm bất cứ thông điệp nào khác nữa, bà cúi người lùi vào màn đêm kề cận, như thể chưa từng tồn tại.

Người đàn ông có lẽ đã cảm thấy hoang mang trong giây phút ấy.

Song, nào đâu còn lựa chọn nào khác.

Anh phải tự mình bước đi từ đây, với chiếc đèn lồng bà lão để lại cho anh, một chiếc đèn lồng không còn ánh sáng nữa.

Thứ duy nhất giúp anh định hình phương hướng là sợi dây năng lượng lơ lửng trước tầm nhìn, thêm một lần nữa.

Nó hiện hữu mờ nhạt.

Ngỡ như không bao giờ gặp lại.

Nó tiến vào cây cầu với sứ mệnh có lẽ cuối cùng của chính nó.

Nó đưa dẫn người đàn ông với linh hồn vụn nát, tới một nơi hơi ấm ắt hẳn sẽ xua tan giá băng sâu thẳm bên trong da thịt phàm trần.

Hoặc..

Chính những mộng cảnh ấy sẽ nghiền nát những gì còn sót lại..

Cây cầu không to như những gì người đàn ông mong muốn, nó cũng chẳng kéo dài như những gì anh lo lắng.

Nhịp tim bên lồng ngực trái thay cho thước đo thời gian.. Từng nhịp..

Lòng bàn chân ứa máu in hằn.. Từng nhịp..

Cái chớp mắt, màn đêm u uất, sợi năng lượng mờ dần rồi biến mất.

Cái giật mình bừng tỉnh, trước khi người đàn ông kịp nhận ra, thế gian xung quanh đã xoay chuyển lúc nào không hay.

Người đàn ông bỗng thấy bản thân lơ lửng giữa hư không, chơi vơi bởi trọng lực nhạt nhòa, quay cuồng bởi những hình ảnh được vô vàn những đám mây tia sáng thêu dệt lên.

Lời mời chào đến với tri thức mà những lãng khách đường xa xứng đáng nhận được.

Câu trả lời về khởi nguyên của một thời đã qua chợt phơi mình trần trụi.

Những vì sao lấp lánh trên dải trời bất tận, chúng chào đón một thứ gì đó đang tiến đến, rất gần, sự hiện hữu ắt hẳn sẽ thay đổi tất cả.

Khối thiên thạch giáng xuống trần thế, nó đem dòng chảy của năng lượng kỳ lạ gieo mầm lên sự đổi thay của thế giới, không ai biết nó đến từ đâu hay bằng cách nào nó có thể tồn tại.

Tất cả những gì mà ta biết là..

Phép màu hiện diện, chúng reo hân hoan khắp muôn nơi, chúng biến những con sông bình thường thành những dòng sông biết múa ca, chúng biến những con thú vô tri trỗi dậy với lồng ngực rực sáng..

Tất cả những gì mà ta chứng kiến là..

Hủy diệt hiện diện song song, chúng đem đến những cơn sóng ồ ạt cuốn trôi đi những sự sống vô tội, chúng đảo lộn trật tự của mọi sự sống, chúng đem mùi tanh của máu hòa chung với gió tuyết mãi chẳng phai mờ.

Tất cả những gì chúng ta có thể làm..

Đất đá hòa vào cùng mây trời, con người xuất hiện, ý chí cùng nỗi sợ in hằn, tất cả hun đúc lên bóng những sự sống xuất chúng, họ trỗi dậy giữa biển hoa, họ tái sinh từ đống tro tàn, họ giữ vẹn nguyên màu sắc diệu kỳ lơ lửng, họ đứng ra dẹp đi những mối nguy mà sự đổi thay kia tự ý mang lại.

Đó là lý do tấm áo choàng rách phiêu bạt khắp mọi chốn.

Đó là lý do cây quyền trượng hiện hữu trên đỉnh núi cao vời.

Đó là lý do cây cung ánh sáng giương lên mỗi buổi bình minh.

Đó cũng chính là lý do người ta theo dấu sợi năng lượng mà tìm đến những nơi náu mình giữa huyền ảo mơ hồ, đó cũng chính là lý do chiếc đèn lồng ở mọi nơi được thắp sáng.

Ý nghĩa của nơi này.

Ý nghĩa của mọi chuyến đi.

Phải có ai đó để mắt đến những điều nhỏ bé.

Phải có ai đó có mặt vào những khoảnh khắc quan trọng nhất.

Thế gian loạn lạc, ký ức, tri thức lẫn xúc cảm dường như dần rơi vãi, phải có ai đó lưu giữ lấy nó, phải có ai đó kế thừa những ý chí, những câu chuyện về lịch sử để truyền lại thế hệ sau.

Tai ương tước đi sự sống, chiến tranh tước đi tương lai và cả hiện tại, phải có ai đó tới để lưu lại những hình ảnh, phải có ai đó quỳ gối tưởng nhớ họ, phải có ai đó khắc ghi những giọt máu lên bia đá để chúng không trở lên vô nghĩa.

Thế gian chuyển mình, phải có ai đó nhớ lấy vẻ đẹp mà nó đã từng.

Con người già yếu, con người thích nghi, con người đổi thay, phải có ai đó ngồi bên họ, phải có ai đó ghi nhớ họ đã từng là ai, họ sống vì điều gì, phải có ai đó đồng hàng cùng họ, phải có ai đó ngăn họ lầm đường lạc lối.

Thế giới rỗng tuếch, phải có ai đó lấp đầy nó.

Đó là lý do tại sao những người lang thang mang theo chiếc đèn lồng xuất hiện.

Ánh sáng của họ soi rọi tới từng ngóc ngách bé nhỏ nhất, sâu thẳm nhất, để lưu giữ, để khắc ghi, để kế thừa. Chính những thứ ấy đã thắp sáng lên những chiếc đèn lồng, những chiếc đèn lồng ấy sẽ tụ tập lại cùng một nơi, chúng để ánh sáng thoát ra và cùng tạo dựng lên trụ cột cho thế giới vốn mong manh này.

Vậy còn người đàn ông ấy thì sao?

Lý do mà anh theo dấu những sợi năng lượng?

Lý do mà anh tìm tới nơi này là gì?

Mộng cảnh cho anh ngắm nhìn bức tranh rộng lớn.

Khát khao giúp anh lơ lửng giữa hư không.

Tiềm thức đưa tiễn anh tới nơi đã từng hiện diện.

Anh khụy gối trước bàn tay mềm mại bên gò má, bóng người mờ ảo kề cận cùng những lời thì thầm ấm áp, những dòng năng lượng nhỏ bé mơn trớn, chiếc đèn lồng đặt trước tầm mắt, cây cổ thụ hiên ngang đối diện, cỏ cây mọc lên theo từng nhịp thở, ánh nắng lấp ló, rồi tuyết rơi, rồi mưa tuôn, rồi những lưỡi kiếm cắm chặt xuống nền đất, máu đỏ nhuộm kín một góc trời, tiếng bom vang vọng bên vành tai, những hình ảnh về sự bình yên bên trong đôi đồng tử long lanh dần rạn nứt.

Người đàn ông đưa mắt về phía một ngôi làng, anh thấy những khuôn mặt quen thuộc, lửa đỏ đã nhấn chìm họ.

Người đàn ông nghe thấy bên trong tàn dư khói lửa, những tiếng gào thét xé trời đập đá tìm kiếm lối thoát.

Người đàn ông ngỡ ngàng, dải trời u uất lóe lên từng đợt bom đạn, chúng dội xuống vùng đất nhỏ bé đã chẳng còn chút khả năng chống cự.

Người đàn ông gục xuống, răng nghiến ứa máu, ánh mắt vô hồn.

Tiềm thức xoay vòng, ký ức dồn dập trở lại, những ngày xưa cũ, những ngày đẫm máu, những ngày vô vọng, những ngày chìm trong nanh vuốt nơi địa ngục vô danh.

Anh có thể làm gì đây?

Gào khóc dưới những hạt tuyết? Thừa nhận sự thật rằng hơi ấm mong manh kia đã mãi mãi tan biến?

Vùi mặt vào băng giá ứa lạnh? Trốn tránh máu xương da thịt in hằn trên nền tuyết trắng trần trụi?

Quay lưng bỏ chạy đến một nơi vô định? Hoảng sợ và hèn nhát như cái cách mà chính bản thân anh đã làm?

Đặt lưỡi dao kề cận lồng ngực? Ngay trước khi khói đạn kẻ thù nghiền nát thân xác phàm trần?

Không..

Chẳng gì cả..

Hoặc..

Một thứ gì đó khác..

Một thứ lấp lánh, một thứ lơ lửng, một thứ mơ hồ, một thứ nằm ngoài tầm tay song cũng gần gũi đến kỳ lạ.

Người đàn ông chợt bừng tỉnh khỏi cõi mộng, hơi ấm liếm láp đôi bàn tay run rẩy, chiếc lồng đèn lặng thinh cạnh bên. Vành tai trầy xước lắng nghe tiếng thì thầm từ nơi cao vời, một cách khác để đối mặt với nanh vuốt nơi địa ngục.

Người đàn ông đưa chiếc đèn lồng lên, sợi năng lượng hiện hữu giữa hư không, nó hòa vào chung khói bụi từ mưa đạn, nó hòa vào chung với tuyết trắng lung linh, nó tìm đến nơi những thân xác bất động.

Khoảnh khắc ấy có lẽ đã thay đổi tất cả.

Người đàn ông mở to mắt, nhịp tim tưởng như đã héo tàn chợt bập bùng như cánh bướm những ngày nắng.

Anh có thể nhìn thấy, từ những thân xác tưởng như đã lụi tàn, những điều diệu kỳ bay lên cùng nhịp gió.

Anh có thể nghe thấy, từ những thân xác tưởng như đã lụi tàn, những linh hồn cất vang lời ca cuối cùng.

Anh vội vã lao tới phía trước, anh vươn tay tóm lấy những bong bóng lơ lửng giữa hư không, bỏ quên thân thể tàn tạ của bản thân.

Chúng thuộc về những thân xác đã vĩnh viễn rời khỏi thế gian, chúng thuộc về những ý chí còn sót lại với đất trời, chúng gói trọn những hình ảnh về một tương lai tươi đẹp mà họ mong muốn, chúng chứa tất cả những nguyện ước mơ hồ, những điều còn đang dang dở, những điều còn hối hận, chúng cất giữ những tâm sự thầm kín, những xúc cảm trần trụi nhất.

Phải có ai đó giữ lấy chúng.

Phải có ai đó ngăn không cho chúng tan biến vào khói đạn mịt mù.

Phải có ai đó lắng nghe từng câu từ quý giá ấy.

Phải có ai đó bảo vệ chúng, khắc ghi chúng.

Phải có ai đó..

Người đàn ông vùng vẫy với hàng mi ướt nhẹp, cánh tay vươn tới tóm lấy trong cơn run lẩy bẩy, mọi thứ đều bất thành, cơn hoảng loạn như có thể nuốt chửng người đàn ông ấy bất cứ lúc nào.

Người đàn ông hoảng loạn tìm cách, và rồi sức nặng bên tay còn lại cho anh câu trả lời đơn giản đến không ngờ, anh ngỡ ngàng, anh đưa chiếc đèn lồng trên tay lên, anh để nó hòa mình vào giữa những bong bóng phép màu, chỉ khi đó mọi thứ mới xoay chuyển.

Gió ngừng thổi trong khoảnh khắc ấy, thời gian dường như cũng vậy.

Bom đạn bất động cùng mây cùng tuyết, chẳng còn hiểm nguy nào chạm đến tới nghi lễ linh thiêng kia nữa.

Những bong bóng lơ lửng trong phút chốc đã cùng tụ tập lại về phía chiếc lồng đèn, chúng đan tay, chúng múa ca, chúng uốn lượn, chúng chuyển mình thành những sợi năng lượng mềm mại giữa hư không, chúng cùng nhau thắp sáng chiếc lồng đèn trên tay người đàn ông đang không ngừng ngỡ ngàng.

Khoảnh khắc ấy kéo dài chỉ trong chốc lát, chưa đến vài giây, song vô vàn những lời thì thầm, vô vàn những hình ảnh về những gương mặt thân quen chợt vụt qua tâm trí người đàn ông.

Chân thực đến ứa nước mắt.

Rõ ràng đến run rẩy cả tâm can.

Anh cảm nhận được hết..

Anh lắng nghe được hết..

Anh sẽ không quên, tuyệt đối không quên..

Bấy giờ, người đàn ông mới gục xuống nền tuyết trắng.

Không phải vì bất lực, cũng chẳng phải vì tuyệt vọng hay sợ hãi.

Lửa đỏ chung quanh cũng tắt.

Mưa bom như thể cúi mình đầu hàng.

Tuyết trắng cũng ngừng giăng phủ thế gian.

Cỏ cây cùng ánh nắng đồng loạt trỗi dậy, chúng thắp sáng một góc nơi người đàn ông đang không thể ngừng ôm lấy chiếc đèn lồng mà khóc, những giọt nước mắt của đứa trẻ sâu bên trong anh ngày nào mà chính bản thân đã bỏ lỡ..

Đứa trẻ ấy có tên..

Solon..

* * *​

Solon quay lại cây cầu, mang theo chiếc đèn lồng đã thắp sáng.

Bà lão ở đó như thể đã đợi chờ từ trước, mỉm cười gật đầu và đưa Solon ra bên ngoài ô cửa.

Khoảnh khắc ấy, một thành viên mới đã chính thức gia nhập hội lồng đèn.

Khoảnh khắc ấy, một con người đã được cứu rỗi.

Và như vậy..

Dưới ánh bình minh, ở một nơi náu mình giữa thế gian rộng lớn, ánh sáng đầu tiên mà Solon gửi vào trong chiếc đèn lồng..

Là câu chuyện của chính bản thân anh!
 
Chỉnh sửa cuối:
962 ❤︎ Bài viết: 17 Tìm chủ đề
Chương 2: Ngày Tưởng Nhớ

Một buổi sáng ảm đạm, tiếng công trường đâu đó bên ngoài vang lên inh ỏi xen lẫn với cảm giác ngái ngủ lúc nhúc quanh vành tai đem đến cảm giác thật khó tả.

Tôi rời khỏi chiếc ghế gỗ thô cứng, vô thức treo tấm biển "Văn phòng lắng nghe phiền muội" lên ô cửa và xoay nó về hướng thông báo mở cửa. Ngắt quãng một chút, tôi lùi lại, mơ màng nhìn lên trần nhà, rồi ngó qua ô cửa sổ dẫn lối ra con đường vắng náu mình bên dưới lớp tường thành cao vời, trong đầu không khỏi nảy sinh suy nghĩ cảm thán, so với sự nguy nga mà bên ngoài kia mang lại, căn phòng quanh tôi và cả chính tôi lúc này nhỏ bé và mong manh đến nhường nào.

Tôi vươn tay lấy một mảnh giấy nhỏ trên bàn rồi mở cửa bước ra ngoài, lựa lấy một góc trên thềm bậc thang rồi ngồi xuống.

Hôm này tôi có một câu chuyện đễ lưu giữ.

Những dòng trên được tôi ghi lại vào những khoảng trống đầu tiên, rồi kế đó, tôi thả trôi suy tư vô định của mình mà tiếp tục viết.

Khu chợ trên vỉa hè phía bên trái hôm nay vắng vẻ hơn hẳn hôm qua, đồn cảnh vệ bên phải hôm nay lại ồn ào hơn hẳn với hàng dài người tị nạn từ bên ngoài tường thành tìm đến, khói bụi trộn lẫn với gió trời nhảy múa lạc nhịp hết cả lên, chẳng có chút an ủi nào gửi đến quý cô ngoại lai đang ngồi lẻ bóng này cả.

Quốc gia tôi đang sống có tên là Digil, khu vực tôi đang ở là khu "Lao động" của thành phố, nó được cấu thành từ những nhà máy, khu khai thác vận chuyển và cả những khu nuôi trồng chạy dọc nguồn nước. Nếu được, tôi muốn kể thêm những tìm hiểu của bản thân về quốc gia này, như là lịch sử đấu tranh với loài quái vật bên ngoài tường thành, lý do bế quan tỏa cảng, nguồn gốc của việc khu lao động lại có diện mạo khác với dân khu vực khác..

Dẫu sao thì, tôi phải kiềm chế.

Theo quy tắc của hội, lời mở đầu là quan trọng, chúng tôi phải thông báo và chia sẻ ngắn gọn cuộc sống và góc nhìn hiện tại của bản thân để khởi động chiếc đèn lồng cá nhân.

Nhưng cũng chỉ đến đó mà thôi.

Bởi lẽ..

Nhân vật chính ngay từ đầu đã không phải chúng tôi rồi.

Viết đến đây, tâm trí tôi chợt nhớ về hình ảnh của một bé gái nhỏ nhắn đã từng đứng trước cửa văn phòng ngày hôm qua, cô bé nhìn tôi với con ngươi xoay vòng ký ức hỗn tạp, cô bé vô thức bấu víu lấy chiếc váy cũ như kìm nén lại xúc cảm loạn lạc, cô bé đưa giọng nói mong manh của mình gửi tới vành tai tôi một câu chuyện khiến ánh sáng bên trong chiếc đèn lồng lấp lánh.

Và như vậy.. Thời khắc ấy đã cập bến.

Tôi tên là Layla, học giả lang thang nơi xứ người, câu chuyện tôi gửi vào trong chiếc đèn lồng ngày hôm nay có tên..

Ngày tưởng nhớ!

O o o​

Đôi bàn tay mảnh khảnh vươn tới chạm vào bề mặt kính trong suốt.

Giây kế tiếp, một chuyển động dứt khoát cắt ngang, hư không mộng mị như chỉ vừa mới được xua tan. Ánh nắng mờ nhạt chiếu tới từ bên ngoài ô cửa sổ chắp vá, nó đưa thực tại quay lại với trần gian.

Cái chớp mắt, mặt đối mặt, hình ảnh phản chiếu của sự hiện diện chẳng mấy đáng tin.

Sara đứng đối diện bề mặt chiếc gương vô danh, cô bé nhìn thẳng vào đôi mắt nâu nhạt buồn bã của bản thân, liếc nhìn cả những sợi tóc ủ rũ vương trên gò má nhợt nhạt trước khi khẽ đưa tay chỉnh lại cổ áo nhăn nhúm bên dưới.

Tiếng đồng hồ vang vọng như mắc kẹt trong tâm trí.

Sara lùi lại một bước, hình ảnh của cô trong gương trở lên rõ ràng hơn.

Cô thấy một đứa trẻ vận trên mình bộ đồng phục đơn giản với váy xếp ly màu xanh lá và áo sơ mi trắng, trông chúng có vẻ chẳng mấy ăn nhập với bối cảnh xung quanh hay chính bản thân người mặc.

Phía sau lưng cô bé là dãy hành lang nhỏ dẫn đến cửa ra vào, nền tường đơn sơ được tô điểm thêm bởi những bức ảnh treo tường ngắt quãng, vài vết xước chưa rõ lý do và chiếc kệ dài đi cùng một bình hoa oải hương, nhìn kiểu gì đi nữa thì tất cả đều có vẻ không còn được tươi mới nữa.

Tám giờ ba mươi sáng, Sara đưa tầm nhìn đặt vào chiếc đồng hồ bên dưới kệ bàn đối diện.

Những ngày đầu thu vương trên những ngọn gió thoảng, cô bé cảm nhận nó qua làn da dưới lớp áo mỏng.

Loa đài vọng lại từ nhà hàng xóm, ở một góc phố quen thuộc, một sự kiện nào đó được tổ chức, dòng người tụ họp với bó hoa trên tay và mùi khói nến bên người, nghi lễ quen thuộc dành cho những thứ chẳng bao giờ quen thuộc.

Vành tai bé nhỏ nửa nghe ngóng nửa muốn mặc kệ, Sara quay lưng đưa gót chân bước đi trong vô thức.

Cô bé dừng chân trước thềm cửa, nhánh hoa oải hương rụng rời bên cạnh đôi giày đã phai màu.

Cánh cửa từ từ mở ra, Sara đón nhận từng đợt gió se lạnh ập tới như lời chào mừng chẳng mấy thân thiện từ thế giới bên ngoài vỏ ốc.

Thực tại lơ lửng lúc này thoáng qua thật trống rỗng..

Dãy hành lang đơn sơ trong khoảnh khắc này tưởng chừng như kéo dài đến vô tận, Sara đứng thu mình một góc, lặng lẽ đưa mắt nhìn ra bên ngoài, ở đó có bóng người phụ nữ khẽ mỉm cười bên dưới những tia nắng len lỏi, đôi bàn tay cô vươn tới như lời nhắc nhở về lý do tại sao đôi chân kia đến giờ vẫn ngoan cường lê bước.

Dòng chảy ký ức nhắc nhở về những ngày xưa cũ chưa từng phai nhạt..

Dãy tường gạch loang lổ giữa đêm đông lạnh buốt kéo dài tưởng chừng như vô tận, đứa trẻ rách rưới thu mình một góc, nó run rẩy ngước nhìn về phía trước, ở đó có bóng người phụ nữ ẩn hiện dưới ánh trăng, đôi bàn tay xa lạ vươn tới cứu rỗi linh hồn lang thang tưởng chừng như đã vỡ nát.

Hơi thở thoáng nhẹ bâng, tiềm thức ngổn ngang hiện diện như lẽ tất yếu.

Đứa trẻ lại vươn tay tới, những đầu ngón tay đan vào da thịt người đối diện, giống như ngày hôm đó, hơi ấm kề sát hơi ấm, sự hiện diện của cả hai như thể chỉ vừa được tái xác nhận.

Gió tới, những sợi tóc khẽ rung động, Sara như kẻ mộng du lạc lối giữa hư ảo và thực tại xoay vòng.

Nắng tới, chẳng đủ mạnh để đánh thức một linh hồn khỏi bùn lầy u uất, nhưng cũng chẳng yếu thế đến mức không thể dẫn lối cho những kẻ tha hương tìm đến nơi chốn an toàn.

Đôi giày cũ bước đi giữa bong bóng hỗn tạp ấy, nó đạp lên nền sàn hoen rỉ, nó bước qua thềm cửa khiêm nhường, nó đưa bước tới nền đất sần sùi bên ngoài thế gian, nó dừng lại trước đôi giày đối diện, nó khẽ lưỡng lự, nó bồn chồn, nó lại gần với hơi ấm mà nó nghĩ mình thuộc về.

Tầm nhìn nhòe đi trong thoáng chốc, Sara khẽ ngước lên, nhịp tim cô như hòa chung với tiếng máy khoan dồn dập đâu đó một góc phố.

Đôi bàn tay mảnh khảnh chẳng rõ vì lý do gì mà thoáng run rẩy, nó gặm nhấm bầu không khí se lạnh, nó luồn qua những tia nắng hoài niệm, nó lặng thinh giữa hư không rộng lớn, nó ngoan ngoãn nằm gọn trong lòng bàn tay người phụ nữ đối diện, nó chia sẻ sự bồn chồn xen lẫn bình yên với từng nhịp đập nơi ngực trái, nó có thể cảm nhận, nó có thể hiểu thấu.

Hai bóng người len lỏi giữa những tia nắng ngắt quãng, họ dắt nhau đi trên nhánh đường trải dài, không ai quay đầu nhìn lại, cũng không ai đưa mắt ước ao, họ níu giữ linh hồn của mình ở lại với trần thế u sầu, họ muốn thế, bằng tất cả xúc cảm mãnh liệt nhất.

Trời đất xoay vòng ngắm nhìn, màu sắc chung quanh nhợt nhạt thất thường như thể xúc động, những dãy nhà ngổn ngang cúi mình nhường bước, dãy tường thành phía xa uy nghiêm bao bọc lấy thành phố bé nhỏ.

Sara thấy bản thân mơ màng đến khó cưỡng trong thời khắc ấy.

Nếu có thể khép bờ mi lại mà tưởng tượng..

Vài nét vẽ nguệch ngoạc hiện lên.

Sâu thẳm vào trong màn đêm ẩn chứa những điều gì?

Hư không nuốt chửng tâm trí những con mồi xấu số, gốc rễ gai nhọn siết chặt lấy linh hồn lạc lối, sợ hãi trộn lẫn với tuyệt vọng vô tình thổi bùng lên màn sương u uất, nó khiến mọi khả năng đều có thể xảy ra.

Nếu có thể chắp tay lại mà mong ước..

Bong bóng tiềm thức trỗi dậy từ tro tàn xưa cũ.

Sara ước mình đã không nghe được những thanh âm ấy.

Tiếng khóc than của những linh hồn lạc lối, đau đớn đến tận xương tủy.

Tiếng bước chân của những người lính vô hồn cạnh bên vụn nát đất đá, trĩu nặng đến cùng cực.

Tiếng khóc than của những đứa trẻ đôi mươi, bất lực đến nghiệt ngã.

Sara ước mình đã không chứng kiến những hình ảnh ấy.

Người đàn ông vận quân phục siết lấy tay đứa bé kề cận, ông gào lên khi dãy tường thành phía xa vỡ nát trước hàm răng nhầy nhụa của con quái thú khổng lồ, đất đá ngổn ngang khi những ngôi nhà chung quanh lần lượt đổ gục, lửa đỏ bùng lên vây lấy cả một khoảng trời.

Nữ tu sĩ siết lấy tay đứa trẻ kề cận, bà lặng thinh trước cửa nhà thờ, bà thấp thỏm nhìn dòng người hớt hải qua lại, bóng người thương tích nằm la liệt cạnh bên những thân xác đã lạnh ngắt, mùi thuốc sát trùng trộn lẫn với mùi tanh của máu xộc lên khoang mũi thứ cảm giác chẳng thể lý giải.

Cô nữ sinh run rẩy siết lấy tay đứa trẻ kề cận, cô lê bước trên dãy hành lang chạy dài tưởng như không hồi kết, ánh mắt cô vô hồn trước hàng dài cô cậu học sinh quỳ gối khóc than cạnh bên những trang giấy nhàu nát, bên ngoài ô cửa sổ rạn nứt là thành phố hoang tàn vùi lấp tương lai mong manh.

Ta có thể làm được gì đây?

Ta bỏ chạy? Vuốt nhọn rồi sẽ kề sát cuống họng.

Ta dấn thân? Nọc độc rồi sẽ gặm nhấm cơ thể úa tàn.

Ta gào thét? Sương đen vây hãm tứ phía chẳng khoan nhượng.

Ta lặng im? Bùn lầy chậm rãi nuốt chửng xác thịt trần trụi.

Khai phá hay hủy diệt?

Vận mệnh xoay vòng đan xen, mọi ngả đường đều cho ra một kết quả khác biệt, chẳng thể lường trước, cũng chẳng thể né tránh. Dẫu vậy, với những người đã sẩy chân mà rơi vào miệng lưỡi hố đen ngoài kia, họ buộc phải đưa ra lựa chọn.

Bởi lẽ, dấu chân quỷ dữ kề cận sẽ chẳng bao giờ dừng lại.

Bởi lẽ, đôi cánh thiên thần rồi sẽ đến lúc rụng rời mà chìm trong máu đỏ.

Vậy thì..

Với đứa trẻ ấy thì sao?

Con đường chạy dài giờ đây mục rữa, ánh sáng chung quanh mây mù kéo đến vây hãm, thanh âm lơ lửng ngắt quãng như vong hồn đeo bám, Sara bước ra khỏi vòng xoáy tiềm thức để tới với nơi cội nguồn sâu thẳm.

Cô bé đi mà chẳng thể dừng lại, ai đó thúc giục bên vành tai bé nhỏ.

Da thịt cô bé bỏng rát, ai đó cào xé xát muối vào những vết thương chưa lành.

Đôi đồng tử cô bé xoáy lại, máu đen như ứa ra ẩm nóng.

Ba bóng đen nhầy nhụa ẩn hiện từ đống tro tàn sương khói.

Họ đợi sẵn ở cuối con đường tưởng chừng như bất tận.

Ba xúc cảm vẫn còn vẹn nguyên.

Ba hồi ức lẽ ra phải bị chôn vùi.

Mặt đối mặt.

Những con mắt chảy dài như đất nặn ẩm ướt, khoang mồm méo mó như cố gắng gầm gừ thứ tạp âm không rõ ý nghĩa.

Gần hơn nữa.

Gò má đứa trẻ đáng thương kia như tái lại, con ngươi nâu nhạt run rẩy trước áp lực vô hình đè nén lên nó.

Nghi lễ linh thiêng chẳng thể chối từ.

Hàm răng nhầy nhụa mở ra thật lớn, chúng cắn xé thân xác héo mòn.

Vuốt nhọn chẳng chút do dự, chúng xiên thủng cơ thể bé nhỏ.

Những đầu ngón tay lạnh lẽo siết lấy hơi ấm mong manh.

Sự vồ vập của con quái thú khát máu trong cơn điên cuồng.

Hoặc cũng có thể chỉ là cái ôm vụng về của những linh hồn đã vĩnh viễn từ biệt trần thế.

Sara hiểu hoặc cũng chẳng hiểu.

Cô bé khẽ nhắm lại đôi bờ mi, buông lỏng đôi tay.

Cô bé để cho dòng chảy tiềm thức trộn lẫn với dòng máu đỏ.

Hư ảo với thực tại đôi khi thật khó để phân biệt.

Bên trong bong bóng của giấc mộng trôi dạt, mọi thứ đều có thể xảy ra.

* * *

Lon nước ngọt bên đường bị ai đó dẫm nát, thanh âm thường nhật len lỏi vào không gian lơ lửng.

Bóng người phụ nữ ẩn hiện dưới ánh nắng mặt trời, lớp tường thành nguy nga sánh bước cùng mây cùng gió, ở một góc nhỏ nơi khu phố khiêm nhường, dòng người qua lại quanh mùi nhang nến, tấp nập rồi cũng vơi dần, chỉ còn lại một gia đình nhỏ lặng thinh với hương khói.

Đứa trẻ quay lưng lại với nhánh đường chạy dài, đôi mắt hướng về phía bia đá méo mó khắc ghi tên của những linh hồn đã mãi nằm lại nơi chiến trường khốc liệt.

Bên dưới bia đá ấy là một bãi đất được chăm chút có phần vụng về, là nơi để người ta trồng những cây thánh giá tượng trưng cho người thân của mình, là nơi để những nhánh hương hoa lá tưởng nhớ về một thời đại đã qua.

Gió tới, chúng thổi tung mái tóc đứa trẻ lặng thinh.

Cánh chim đập cánh giữa dải trời xanh, đôi chân bé nhỏ cuối cùng cũng đủ can đảm để cất bước.

Tiếng chuông nhà thờ vang vọng từ nơi xa, nghi lễ linh thiêng bắt đầu và kết thúc chỉ với một cái cúi người chậm rãi.

Sara đặt lên nền đất nóng ẩm những nhánh hoa oải hương, đôi mắt khắc ghi hình ảnh của ba cây thánh giá kề cận bên nhau, tia nắng len lỏi đủ để thắp sáng khoảng trời của riêng họ trong thời khắc này.

Gia đình nhỏ ấy, một lần nữa đoàn tụ với nhau..
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back