Hà An bước vào nhà, tháo đôi giày còn dính nước
mưa rồi khẽ khàng đặt chúng lên kệ. Bầu không khí trong nhà yên tĩnh lạ thường, chỉ có tiếng kim đồng hồ nhịp đều đều trên tường. Mẹ cô ngồi ở bàn ăn, ánh đèn trần chiếu xuống làm nổi bật gương mặt trầm ngâm của bà. Khi thấy Hà An bước vào, bà ngẩng lên, giọng nói dịu dàng hơn thường lệ:
"Con về rồi à? Có ướt không?"
Hà An khẽ lắc đầu, mỉm cười: "Không ạ, bạn con cho con đi nhờ ô."
Nghe thấy vậy, mẹ Hà An hơi nhíu mày nhưng không nói gì. Bà đứng dậy, rót cho con gái một ly nước rồi chỉ vào chiếc ghế trống:
"Ngồi xuống đi, mẹ muốn nói chuyện với con một chút."
Hà An thoáng hồi hộp, cô chần chừ một lúc rồi cũng ngồi xuống đối diện mẹ. Bà nhìn cô, ánh mắt pha lẫn yêu thương và sự nghiêm nghị.
"Hà An, mẹ biết con đang cố gắng để thích nghi với trường mới. Nhưng mẹ cũng cần con hiểu rằng, lý do mẹ chuyển con đến đây là vì mẹ muốn con có một tương lai tốt đẹp hơn. Mẹ không kỳ vọng con phải đứng đầu lớp, nhưng ít nhất, điểm số của con phải cải thiện. Con đồng ý với mẹ chứ?"
Hà An gật đầu, đôi mắt cô ánh lên sự quyết tâm:
"Dạ, con hiểu. Con sẽ cố gắng hơn."
Nhìn thấy ánh mắt ấy, mẹ cô dịu lại, đặt tay lên bàn, nhẹ giọng hơn:
"Mẹ tin con làm được. Nếu con cần gì, mẹ sẽ luôn ở đây. Nhưng nhớ rằng, mọi sự giúp đỡ chỉ có ích khi con thực sự nỗ lực."
"Dạ." Hà An khẽ đáp.
Sau đó cô ngập ngừng hỏi mẹ:
"Mẹ ơi có bạn sẳn lòng làm gia sư miễn phí giúp con học hai môn toán lý, mẹ thấy sao ạ?"
Mẹ Hà An nhìn cô, đôi mắt nheo lại, hỏi:
"Là nam hay nữ"
"Dạ là nam"
"Con có chắc sẽ học tốt hơn không hay lơ đễnh rồi.." Mẹ cô ngưng lại giọng điệu nghiêm khắc
Hà An cũng biết mẹ lo lắng điều gì.
"Dạ con sẽ cố gắng, con không yêu sớm, bọn con chỉ là bạn, hôm nay vừa quen, trùng hợp cậu ấy lại giỏi hai môn đó, nên muốn giúp đỡ, cậu ấy nói sau buổi học có thể đưa con về nhà, và sẽ về trước tám giờ tối".
Mẹ Hà An trầm ngâm rồi thở dài: "Vậy mẹ cho con một tháng, con phải cho mẹ thấy con tiến bộ như thế nào, nếu không thì mẹ sẽ tìm gia sư có bằng cấp đàng hoàng để dạy cho con, được không?"
"Dạ được ạ" Hà An ngoan ngoãn đáp, lòng cô nhẹ nhõm hơn khi thấy cuộc trò chuyện không căng thẳng như cô nghĩ.
Cô đứng dậy chào mẹ rồi về phòng. Trong không gian nhỏ bé quen thuộc của mình, Hà An mở balo, lấy những quyển sách mà Khanh mua đưa cho cô. Cô lật từng trang, cảm giác ấm áp từ những lời động viên của cậu bạn vẫn còn vương lại.
* * *
Về phần Khanh sau khi về đến nhà cậu liền về phòng. Trong căn phòng nhỏ gọn gàng, Khanh ngồi bên bàn học, ánh đèn vàng ấm áp chiếu xuống quyển sổ ghi chép. Cậu chống tay lên trán, ánh mắt dừng lại trên chiếc ô màu xanh nhạt treo ở góc tường. Trời đêm yên tĩnh, nhưng trong tâm trí cậu lại hiện lên những ký ức xưa cũ – những ký ức cậu luôn cố gắng giấu kín.
Năm ấy Khanh 10 tuổi. Một buổi chiều hè oi bức, không gian trong căn nhà nhỏ càng thêm ngột ngạt bởi tiếng cãi vã vang vọng khắp nơi.
"Anh đúng là chẳng được tích sự gì!" Giọng mẹ cậu chát chúa vang lên. Bà đứng giữa phòng khách, hai tay chống hông, ánh mắt đầy hằn học nhìn ba Khanh.
Ba cậu đặt hộp cơm công nhân xuống bàn, khuôn mặt rám nắng lộ rõ vẻ mệt mỏi. Ông thở dài, cố giữ bình tĩnh:
"Em có thể nói chuyện nhỏ nhẹ hơn không? Anh vừa tan ca, để anh nghỉ ngơi chút đã."
"Nhỏ nhẹ? Anh nghĩ tôi chịu được cảnh này bao lâu rồi? Cả đời tôi hy sinh cho gia đình, vậy mà anh chỉ loay hoay mãi với cái công việc lương ba cọc ba đồng. Tôi muốn một cuộc sống sung sướng hơn thế này!"
Bà ngoại ngồi trên ghế sofa, tay phe phẩy quạt, không quên chen vào:
"Nói cũng phải. Con gái tôi xinh đẹp thế này mà đi lấy một người chẳng có chí tiến thủ. Hôm trước hàng xóm còn bảo tôi xấu hổ thay."
Khanh ngồi thu mình trong góc phòng, ánh mắt đượm buồn nhìn ba. Cậu không hiểu tại sao mẹ và bà ngoại mỗi khi qua nhà thì luôn soi mói, chỉ trích ba, dù ông đã làm việc vất vả mỗi ngày.
"Chồng nhà người ta biết mua quà tặng mẹ vợ, còn anh thì sao? Ngày lễ cũng chẳng đưa vợ con đi đâu chơi, đừng nói tới mua quà tặng mẹ vợ!" Mẹ Khanh tiếp tục, giọng ngày càng lớn.
"Anh còn mua quà được sao? Lo tiền điện nước, tiền nhà, tiền học phí cho con đã đủ mệt rồi, rồi chi tiêu đám tiệc, tiền đưa cho em giữ. Em nghĩ anh là ai? Một ông chủ à?" Ba Khanh không giữ được bình tĩnh, đập mạnh tay xuống bàn.
Bà ngoại lại xỉa xói:
"Anh giỏi thì mua nhà riêng đi, đừng để con gái tôi phải ở trong cái nhà thuê tồi tàn này nữa!"
Không khí trong nhà trở nên ngột ngạt. Mỗi lời nói như một nhát dao, cứa vào lòng cậu bé Khanh non nớt.
Những trận cãi vã như thế diễn ra thường xuyên, từ những chuyện nhỏ nhặt như ba Khanh quên rửa chén, cái áo ba cậu mặc không vừa mắt mẹ, đến việc mẹ cậu than phiền về thu nhập. Cao trào xảy ra khi mẹ Khanh quyết định bỏ đi cùng một người đàn ông khác. Trước khi rời khỏi nhà, bà nói một câu mà Khanh không bao giờ quên:
"Tôi cần một cuộc sống xứng đáng hơn. Đừng mong tôi quay lại."
Ba Khanh không nói gì, chỉ lặng lẽ gom đồ đạc của bà vào một góc. Một tuần sau, mẹ cậu gửi đơn ly hôn về nhà qua bà ngoại.
Ngày hôm đó, bà ngoại đến nhà, hỏi Khanh một câu khiến cậu không bao giờ quên:
"Con muốn sống với ai? Với mẹ hay với ba? Chọn đi."
Khanh sững người. Làm sao một cậu bé 10 tuổi có thể đưa ra quyết định này? Trái tim cậu như bị bóp nghẹt, đôi mắt rưng rưng nhìn bà:
"Con không biết.. Con không muốn chọn.."
Bà ngoại nhíu mày, không giấu nổi vẻ khó chịu:
"Không chọn thì sao sống được? Mẹ con tốt hơn ba con nhiều, nó sẽ lo được cho con. Chứ ở đây thì nghèo rớt mồng tơi!"
Áp lực dồn nén khiến Khanh bật khóc. Cậu lao ra khỏi nhà, mặc kệ tiếng gọi phía sau. Cơn mưa mùa hạ trút xuống, những giọt nước lạnh buốt hòa cùng nước mắt trên má cậu.
Chạy mãi, Khanh vấp ngã trên con đường đầy bùn lầy. Toàn thân cậu lấm lem, đôi chân rớm máu, nhưng cậu không quan tâm. Cậu chỉ muốn trốn chạy khỏi những lời nói đau lòng.
Khanh dừng lại dưới một gốc cây lớn trong công viên gần nhà. Cậu ngồi bệt xuống đất, ôm chặt đầu gối, khóc nức nở.
"Bạn không sao chứ?" Một giọng nói nhẹ nhàng vang lên.
Khanh ngẩng đầu, thấy một cô bé mặc áo trắng đang cầm chiếc ô màu xanh. Đôi mắt cô ánh lên sự quan tâm. Không nói gì thêm, cô bé bước tới, đưa chiếc ô cho Khanh, rồi ngồi xuống bên cạnh cậu.
"Bạn bị ngã à? Có đau không?" Cô bé hỏi, giọng ấm áp.
Khanh không trả lời, chỉ khẽ lắc đầu. Cô bé nhẹ nhàng lau vết bùn trên mặt cậu bằng tay áo của mình.
"Ở nhà mình cũng không vui. Mình không có ba.."
Cậu bé Khanh ngạc nhiên ngước mắt nhìn cô, nghẹn ngào "Tớ thì hình như.. lần này chỉ còn mỗi ba.. mẹ tớ muốn ly hôn với ba"
Cô bé đưa tay lên xoa xoa đầu cậu: "Ngoan, tớ không có ba, cậu không có mẹ, nhưng chỉ cần bọn mình muốn dù cho gia đình không trọn vẹn mình vẫn có thể có hạnh phúc và niềm vui theo cách riêng của mình mà."
Câu nói ấy, dù đơn giản, lại như một ngọn lửa nhỏ sưởi ấm trái tim Khanh giữa cơn mưa lạnh giá.
Cô bé đứng dậy, nhìn cậu với nụ cười nhẹ:
"Giữ ô đi. Trời sắp tạnh rồi."
Khi cô rời đi, bóng dáng nhỏ nhắn ấy in sâu trong tâm trí Khanh. Cậu cầm chiếc ô, đứng lặng giữa cơn mưa, cảm nhận sự ấm áp lạ kỳ.
Khanh không biết tên cô bé ngày hôm đó. Chiếc ô xanh nhạt, nụ cười dịu dàng và những lời an ủi ấm áp đã khắc sâu trong ký ức của cậu, nhưng cô bé lại biến mất như một cơn mưa mùa hạ – đến nhanh, đi cũng vội.
Những năm sau đó, Khanh lớn lên cùng những ký ức mờ nhạt về cô bé ấy. Nhà cậu nằm trong một con hẻm nhỏ, cách nhà Hà An hai con đường. Dù không biết rõ cô là ai, cậu vẫn thường xuyên thấy bóng dáng cô bé ấy thoáng qua.
* * *
Một buổi sáng mùa thu, khi mặt trời vừa ló dạng sau những tầng mây mỏng, ánh nắng nhạt hắt xuống con đường lát gạch đỏ. Khanh đang đạp xe trên con đường quen thuộc, ngọn gió nhẹ luồn qua mái tóc cậu, mang theo mùi thơm ngai ngái của lá vàng rụng đầy ven đường.
Xa xa, cậu thấy một cô gái mặc đồng phục váy xanh nhạt đang đi bộ. Đôi vai nhỏ gầy, chiếc balo màu đen đung đưa theo từng bước chân.
Khanh khựng lại, ánh mắt dừng ở mái tóc đen nhánh buộc gọn sau gáy của cô. "Là cô ấy!" Trái tim cậu như thắt lại trong giây lát.
Cậu lặng lẽ giảm tốc độ, giữ khoảng cách để không gây chú ý. Cô bé ấy đi rất chậm, ánh mắt nhìn xuống mặt đường gạch ẩm ướt sau cơn mưa đêm qua. Cô không hề nhận ra cậu đang dõi theo phía sau.
Tiếng lá khô lạo xạo dưới chân cô khiến Khanh bất giác nhớ lại âm thanh của ngày mưa hôm nào. Một cơn gió thổi qua, cuốn vài chiếc lá xoay tròn trên không trung, rồi đáp xuống vai áo trắng của Hà An.
Khanh khẽ mỉm cười, nhưng không tiến lại gần. Cậu không biết phải bắt đầu thế nào. Với tính cách rụt rè của cô bé, liệu cô có còn nhớ cậu không? Hay đối với cô, cậu chỉ là một người lạ lướt qua trong khoảnh khắc ngắn ngủi?
* * *
Mùa đông đến, những cơn gió lạnh buốt luồn qua từng ngõ hẻm. Khanh đứng dưới hiên nhà, khoác chiếc áo len dày, nhìn ra con đường phía trước. Bầu trời xám xịt, vài chiếc lá trơ trụi trên cành cây rung rinh trong gió.
Cậu thấy cô bé ấy, lúc này đang bước về nhà với dáng vẻ mệt mỏi. Chiếc khăn quàng đỏ quấn quanh cổ cô lỏng lẻo, đôi bàn tay thò ra khỏi găng, bấu chặt lấy quai balo.
Cô bé đi ngang qua con đường trước nhà cậu, đôi mắt mơ màng nhìn đâu đó, không hề nhận ra Khanh đang đứng gần. Cậu muốn gọi tên cô, nhưng nhận ra mình vẫn chưa biết tên cô là gì.
Ánh mắt Khanh dõi theo cô cho đến khi bóng dáng nhỏ nhắn ấy khuất sau góc đường. Trong lòng cậu trào lên cảm giác mơ hồ – vừa thân thuộc, vừa xa cách.
* * *
Cho đến ngày mưa mùa hạ năm ấy, cô không mang ô, còn cậu thì có. Và ngày hôm đó, cuối cùng thì cậu cũng biết tên cô - là Hà An một cô gái rụt rè lại ấm áp.
Khanh không trách Hà An vì đã quên cậu. Cậu hiểu rằng, với cô, cậu chỉ là một người lạ thoáng qua trong cuộc đời. Nhưng đối với Khanh, cô là ngọn lửa nhỏ đã sưởi ấm cậu vào ngày mưa lạnh giá nhất trong tuổi thơ.
Ánh mắt cậu dịu lại, một nụ cười nhẹ nở trên môi. Cậu tự nhủ:
"Không sao. Bây giờ cô ấy đã ở đây. Mình có thể bắt đầu lại từ đầu."
Từ khoảnh khắc đó, Khanh quyết tâm giúp Hà An tìm lại sự tự tin, như cách cô đã từng mang lại ánh sáng cho cậu. Dù Hà An không nhớ, nhưng cậu tin rằng mọi thứ đều có thể bắt đầu từ những điều nhỏ nhặt nhất – một chiếc ô, một nụ cười, hay một lời động viên.
* * *
Quay lại hiện tại, Khanh nhìn chiếc ô trên tường, lòng dâng lên những cảm xúc khó tả.
"Cuộc đời thật kỳ diệu, phải không, tớ tưởng rằng chúng ta sẽ chỉ mãi là người lạ thoáng qua hoặc có chăng cũng chỉ là một đôi bạn với dăm ba câu giao tiếp thông thường theo một cách bình thường nhất, nhưng rồi định mệnh kỳ diệu cho tớ gặp lại cậu, rồi chúng ta làm bạn, thậm chí còn có thể cùng nhau học chung một lớp, ngồi chung một bàn. Lần này tớ không để mọi chuyện chỉ như thoáng qua nữa."
Khanh mỉm cười, ngón tay vô thức vuốt qua mép sách toán, ánh mắt tràn đầy quyết tâm. Cậu sẽ bảo vệ và giúp đỡ cô, giống như cách cô đã từng giúp cậu vào ngày hôm ấy.
* * *