703 ❤︎ Bài viết: 471 Tìm chủ đề
157 2

55139366676_ee3621c0a7_o.png



HUYỀN Y BẠCH PHỦ: ÁNH SÁNG TRONG ĐÊM


Tác giả: Thời Không

Thể loại: Tiên hiệp, Cổ đại, Song diện (Hai mặt), Cường thủ hào đoạt (nhẹ), Ngược luyến tình thâm

Tình trạng: Đang ra

Link tham khảo: Các tác phẩm của Thời Không

Nhân vật:
Thẩm Thừa Uyên x Tần Sở Y.

Văn án:

Thế gian tương truyền, Thanh Uyên Tôn Giả là vị tiên nhân mang trái tim đúc từ tuyết lạnh.

Chàng ngự trên đỉnh Phù Vân, vạt áo trắng tinh khôi tan vào mây ngàn, đôi mắt tĩnh lặng chẳng gợn chút bụi trần. Giữa cõi chính đạo rạng rỡ, chàng là vầng thái dương không thể chạm tới, cũng là kẻ thù mà Tần Sở Y nguyện dùng cả thanh xuân để oán hận.

Nhưng khi ráng chiều buông xuống, vị thần tiên ấy lại rũ bỏ hào quang, khoác lên mình lớp hắc y tĩnh mịch. Trong bóng tối sâu thẳm, chàng là Dạ Sát - một bóng hình đơn độc đi giữa lằn ranh của máu và chính nghĩa.

Tần Sở Y nương tựa vào bóng đêm, lỡ đem lòng yêu người đàn ông sau lớp mặt nạ bạc đã dắt nàng ra khỏi bờ vực tuyệt vọng. Nàng không hay biết, người dịu dàng dạy nàng từng chiêu kiếm, người lặng lẽ sưởi ấm đôi tay lạnh lẽo của nàng mỗi đêm... lại chính là kẻ nàng thề sẽ đâm xuyên trái tim.

"Sư phụ, sau khi nợ máu đã trả, người sẽ cùng ta rời bỏ nhân gian này chứ?"

Dưới ánh trăng tà, bóng lưng nam nhân mặc hắc y khẽ run lên, giọng nói khàn đặc tan vào gió:

"Nếu đó là điều nàng mong cầu... vậy khi ra tay, đừng để lòng mình dao động."

Ngày tuyết rơi trắng trời, mũi kiếm trong tay nàng nhuốm đỏ lồng ngực tinh khôi ấy. Nhưng khi chiếc mặt nạ bạc rơi xuống, vỡ tan trên nền đá lạnh, thế giới của Tần Sở Y cũng hoàn toàn đổ sụp.

Hóa ra, bấy lâu nay nàng yêu một cái bóng, nhưng lại hận người duy nhất dùng cả cuộc đời để che chở cho nàng.
 
703 ❤︎ Bài viết: 471 Tìm chủ đề
Chương 01. Mười năm mài một lưỡi gươm

Gió rít qua những khe đá trên đỉnh Phù Vân, âm thanh tựa như tiếng than khóc của hàng vạn linh hồn bị giam cầm dưới vực thẳm. Trên đỉnh núi cao nhất này, tuyết không bao giờ ngừng rơi. Những bông tuyết trắng muốt, lạnh lẽo bao phủ lấy những mái điện cong vút, biến nơi đây thành một tòa thành băng giá, tách biệt hoàn toàn với hơi thở nóng hổi của nhân gian. Đỉnh Phù Vân không chỉ là nơi ngự trị của kẻ đứng đầu chính đạo, mà còn là nấm mồ chôn vùi sự sống, nơi mà ngay cả ánh mặt trời cũng trở nên nhợt nhạt và thiếu sức sống.

Tần Sở Y đứng trong tẩm điện của Thanh Uyên Tôn Giả, hơi thở nàng nhẹ đến mức gần như tan biến vào không gian. Nàng đang mặc bộ đồ của một tiểu tiên hầu - chiếc áo lụa mỏng màu xanh nhạt, mái tóc búi đơn giản bằng một dải lụa mềm. Nhưng đôi mắt nàng, ẩn sau hàng mi rủ xuống, không hề có vẻ cung kính hay sợ hãi của một kẻ tôi tớ. Đôi mắt ấy chứa đựng một ngọn lửa đen ngòm, âm ỉ cháy qua mười năm mất nước, tan nhà nát cửa. Nàng hận từng tấc đất trên đỉnh núi này, hận từng làn mây lãng đãng vây quanh, vì chúng là chứng nhân cho sự thờ ơ của thần thánh trước cảnh lầm than của nhân gian.

Mùi đàn hương thoang thoảng lan tỏa, thanh khiết và tĩnh lặng. Phía sau bức rèm châu sa, một bóng hình cao lớn đang ngồi tĩnh tọa. Đó là Thẩm Thừa Uyên, vị Tiên tôn đứng đầu chính đạo, kẻ được người đời tụng ca là "ánh sáng của thiên giới". Người ta nói chàng đã thoát tục, đã không còn vướng bận bụi trần, trái tim chàng đã hóa thành ngọc thạch lạnh lẽo từ lâu. Và cũng chính là kẻ mà nàng thề phải băm vằn thành trăm mảnh để tế linh hồn phụ hoàng và mẫu hậu nàng.

Sở Y tiến lại gần, đôi tay bưng khay trà khẽ run lên - không phải vì sợ, mà vì sự hưng phấn tột cùng. Lưỡi dao mỏng như lá lúa đang giấu dưới đáy khay trà, chỉ chờ một khoảnh khắc lơ đễnh để tìm đường vào trái tim "ánh sáng" kia. Nàng đã chờ đợi khoảnh khắc này suốt mười năm. Mười năm sống trong bùn lầy, học cách giết người bằng những chiêu thức tàn độc nhất giữa đám lưu manh sát thủ, tất cả chỉ để bước vào được tẩm điện này.

"Tôn giả, trà đã pha xong." Giọng nàng trong trẻo, nhỏ nhẹ, cung kính đến mức giả tạo.

Người ngồi sau rèm không cử động, chỉ có giọng nói trầm thấp vang lên: "Để đó đi."

Sở Y bước qua bức rèm. Ánh sáng của những viên dạ minh châu trên tường hắt lên bóng lưng của Thẩm Thừa Uyên. Chàng không mặc y phục rườm rà như những vị tiên nhân khác, chỉ một thân áo trắng tinh khôi, phẳng phiu đến mức tàn nhẫn. Điều khiến nàng chú ý nhất chính là chiếc mặt nạ vàng ròng che kín nửa khuôn mặt chàng. Nó không có những hoa văn uốn lượn cầu kỳ, mà chỉ là một khối vàng lạnh lẽo, uy nghiêm và cứng nhắc, tạc nên hình ảnh của một vị quan tòa tối cao, kẻ nắm giữ sinh sát trong lòng bàn tay mà không cần lộ diện. Chiếc mặt nạ ấy như một bức tường ngăn cách giữa chàng và thế gian, một biểu tượng của sự phán xét không khoan nhượng.

Nàng đặt khay trà xuống chiếc bàn thấp bằng ngọc thạch. Khoảnh khắc ấy, không gian như ngưng đọng. Sở Y cố tình để bàn tay mình chạm nhẹ vào mép bàn, tạo ra một tiếng động nhỏ không đáng có - một sơ hở vụng về của một kẻ ám sát nghiệp dư. Nàng muốn chàng lơ là, muốn chàng nghĩ nàng chỉ là một quân cờ thấp kém đang lo sợ đến mức mất kiểm soát tay chân.

Và rồi, đoản kiếm dưới đáy khay trà bật ra.

Một vệt sáng lạnh lẽo xé toạc màn khói đàn hương mờ ảo. Sở Y xoay người, lực đạo dồn vào cổ tay mạnh mẽ như muốn bóp nát không khí. Lưỡi kiếm nhắm thẳng vào kẽ hở bên dưới chiếc mặt nạ vàng - nơi yết hầu của Thẩm Thừa Uyên đang lộ ra. Tốc độ của nàng nhanh đến mức tàn khốc, một chiêu thức mang theo tất cả sự hận thù của một quận chúa mất nước, của những người thân đã ngã xuống trong vũng máu năm xưa dưới vó ngựa quân thù, trong khi vị Tiên tôn này vẫn bình thản ngồi trên đỉnh núi hưởng thụ hương trầm.

Nhưng, lưỡi kiếm dừng lại khi chỉ còn cách da thịt chàng một phân.

Thẩm Thừa Uyên không hề dùng đến tiên lực. Không có một hào quang kim sắc nào bùng lên, cũng không có một áp lực tu vi nào đè nặng khiến nàng phải quỳ xuống. Chàng chỉ đơn giản là xoay cổ tay, một động tác nhu thuật lạ lùng nhưng đầy uy lực. Ngón tay chàng kẹp chặt lấy lưỡi kiếm, một thế võ thuần túy của những sát thủ ẩn mình trong bóng tối, không chút liên quan đến những chiêu thức hoa mỹ, hào nhoáng của chính đạo. Đó là đòn "Khóa Huyết" của giang hồ, thứ võ công mà một Tiên tôn chính phái không bao giờ nên biết.

Sở Y bàng hoàng. Một vị Tiên tôn sao lại biết những chiêu thức hạ đẳng của giới ám sát? Đôi mắt nàng mở to, phản chiếu ánh vàng lạnh lẽo từ chiếc mặt nạ của chàng.

Trước khi nàng kịp định thần, Thẩm Thừa Uyên đã đứng dậy. Chàng áp sát vào nàng, một tay khóa chặt cổ tay đang cầm kiếm của nàng, tay kia vòng qua eo, kéo mạnh nàng vào lòng. Tư thế ấy không hề có sự dịu dàng của tình nhân, mà giống như một gọng kìm sắt đá đang khóa chặt con mồi. Nàng cảm nhận được lớp áo trắng của chàng lạnh ngắt, hơi thở chàng cũng lạnh ngắt, nhưng vòng tay lại vững chãi đến mức khiến nàng ngạt thở.

Nàng ngước lên, đối diện với nửa khuôn mặt ẩn sau lớp mặt nạ vàng. Từ góc độ này, nàng có thể thấy đôi mắt của chàng qua khe hở. Đôi mắt ấy không lạnh lùng như tuyết ngoài kia, mà sâu thẳm như một vực thẳm không đáy, ẩn chứa một nỗi đau xót xa đến lạ kỳ, một sự mâu thuẫn giữa vẻ ngoài thánh khiết và nội tâm u tối.
 
703 ❤︎ Bài viết: 471 Tìm chủ đề
Chương 02. Nhất niệm từ bi, nhất niệm sát

"Sơ hở quá nhiều." Chàng lên tiếng, hơi thở ấm nóng phả lên trán nàng, trái ngược hoàn toàn với sự lạnh lẽo của lớp mặt nạ.

Sở Y nghiến răng, cố vùng vẫy nhưng vô dụng. "Ngươi là kẻ đứng đầu chính đạo, thấy chết không cứu, thấy nước mất nhà tan lại làm ngơ. Ngươi có tư cách gì mà chỉ dạy?"

Thẩm Thừa Uyên vẫn không buông tay. Chàng cúi đầu xuống thấp hơn, đôi mắt xoáy sâu vào đồng tử đang rực lửa hận của nàng. Chàng không dùng áp lực của một kẻ bề trên, mà bằng một sự bình thản đáng sợ của kẻ đã thấu hiểu mọi sự thống khổ trên đời.

"Muốn giết ta bằng chút bản lĩnh này sao? Tần Sở Y, nàng quá xem thường mạng sống của chính mình rồi."

Nàng giật mình khi chàng gọi tên mình. Hắn biết? Hắn vốn dĩ đã biết tất cả ngay từ đầu? Nàng cảm thấy mình như một con cá nhỏ đang cố vùng vẫy trong lòng bàn tay của một vị thần, mọi tính toán mười năm qua bỗng chốc trở nên nực cười và phù phiếm.

Chàng cầm lấy tay nàng, ép lưỡi kiếm nhích thêm một chút nữa, chạm vào lớp da cổ của chính mình. Một giọt máu đỏ tươi bắt đầu rỉ ra, thấm vào cổ áo trắng tinh. Màu đỏ ấy chói mắt trên nền trắng, như một vết nhơ trên tấm lụa hoàn mỹ. Nhưng khuôn mặt chàng không hề biến sắc, chiếc mặt nạ vàng vẫn tĩnh lặng như một pho tượng cổ. Chàng không sợ cái chết, hay chàng biết chắc nàng không đủ sức hạ gục chàng?

"Hãy nhớ lấy." Giọng chàng đột ngột trở nên khàn đặc, giống như tiếng gió rít qua rừng trúc đêm khuya. "Muốn giết ta, đừng dùng đôi mắt đầy thù hận đó. Hận thù sẽ làm mờ mắt nàng, sẽ làm tay nàng run rẩy, và cuối cùng, nó sẽ làm thanh kiếm của nàng đi chệch hướng. Kẻ ám sát giỏi nhất không phải kẻ hận nhất, mà là kẻ lạnh lùng nhất."

Chàng buông tay ra, đẩy nàng lùi lại một bước. Sở Y loạng choạng, thanh đoản kiếm rơi xuống nền đá thạch anh, phát ra một tiếng "keng" khô khốc, vang vọng mãi trong không gian tĩnh mịch của tẩm điện.

Thẩm Thừa Uyên quay lưng lại với nàng, vạt áo trắng tung bay theo cơn gió lạnh từ cửa sổ tạt vào. Chàng lại trở về với dáng vẻ của vị Tiên tôn thanh cao, cách biệt với cõi hồng trần, như thể cuộc ám sát vừa rồi chỉ là một hạt bụi rụng xuống vai áo chàng.

"Hôm nay ta tha mạng cho nàng không phải vì lòng nhân từ. Mà vì một kẻ ám sát không biết kiểm soát cảm xúc như nàng, không xứng đáng để ta phải nhuốm máu." Chàng bước lại về phía bệ đá, giọng nói lạnh lùng trở lại nhưng vẫn mang theo một sự uy nghiêm của vị quan tòa đang tuyên án cuộc đời nàng. "Về đi. Khi nào thanh kiếm của nàng không còn rung lên vì hận, lúc đó hãy đến tìm ta."

Sở Y đứng đó, giữa căn tẩm điện ngập mùi đàn hương và cái lạnh của tuyết đỉnh núi. Nàng nhìn giọt máu đỏ trên cổ áo trắng của hắn, rồi nhìn đôi bàn tay mình đang run rẩy. Lời nói của hắn như một mũi kim đâm xuyên qua lớp vỏ bọc cứng cỏi mà nàng đã cố công xây dựng suốt mười năm qua. Nàng tự hỏi, tại sao hắn không giết nàng? Tại sao hắn lại dạy nàng cách ám sát chính mình?

Nàng hận hắn, hận đến tận xương tủy. Nhưng khoảnh khắc chàng khống chế nàng bằng thế võ của một sát thủ, khoảnh khắc ánh mắt hắn nhìn nàng qua lớp mặt nạ vàng... một sự hoài nghi bắt đầu nảy mầm trong lòng nàng. Có một bí mật nào đó nằm dưới lớp áo trắng này, một bóng tối nào đó đang nương náu ngay trong lòng vị Tiên tôn này.

Sở Y thu hồi đoản kiếm, lùi lại, quay người chạy biến vào màn tuyết trắng xóa ngoài hành lang. Nàng không thấy, phía sau lưng mình, vị Tiên tôn cao quý ấy đang đưa tay lên chạm vào vết cắt nhỏ trên cổ. Chàng xoa nhẹ giọt máu đỏ giữa hai ngón tay, nhìn nó thấm vào lớp vàng ròng của chiếc mặt nạ. Chàng đứng lặng lẽ giữa ranh giới của ánh sáng dạ minh châu và bóng tối của góc tường, chiếc mặt nạ vàng phản chiếu ánh sáng lấp lánh nhưng cũng đầy u uất. Chàng khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhỏ đến mức chỉ có tuyết mới nghe thấy, tan biến vào hư không.

Chàng nhìn ra phía cửa, nơi dấu chân nàng đã bị tuyết mới lấp đầy. Chàng biết, ngày nàng quay lại, nàng sẽ không còn là một tiểu tiên hầu vụng về nữa. Và chàng, chàng đã sẵn sàng cho ngày thanh kiếm ấy không còn run rẩy.

Trên đỉnh Phù Vân, tuyết vẫn rơi, dày đặc và vô tình. Trắng và đen, hận và yêu, tất cả bắt đầu bị cuốn vào một vòng xoáy không thể cứu vãn ngay từ đêm tuyết đọng này. Một trật tự cũ sắp sụp đổ, và một sự thật tàn khốc hơn cả cái chết đang dần lộ diện sau lớp mặt nạ vàng ròng ấy. Chàng không chỉ là Tiên tôn, chàng còn là bóng tối mà nàng hằng khao khát để nương tựa, chỉ là nàng vẫn chưa biết mà thôi.

Cánh cửa tẩm điện khép lại, mùi đàn hương vẫn nồng nàn, nhưng trong đó đã phảng phất vị tanh nồng của máu và hơi lạnh của một cuộc chiến sắp bắt đầu. Thẩm Thừa Uyên nhắm mắt, để mặc bóng tối bao trùm lấy mình. Chàng là ánh sáng của thiên hạ, nhưng đêm nay, chàng chọn làm bóng tối của riêng nàng.
 
703 ❤︎ Bài viết: 471 Tìm chủ đề
Chương 03. Phía sau lớp mặt nạ

Đêm ở đỉnh Phù Vân chưa bao giờ thực sự tĩnh lặng. Khi mặt trời lặn hẳn sau dãy núi phía Tây, những làn sương trắng ban ngày bỗng chốc hóa thành những bóng ma lờ mờ, quấn quýt lấy những tàn cây cổ thụ khô héo dọc sườn núi. Tần Sở Y băng qua khu rừng trúc tăm tối phía sau điện, nơi linh khí loãng nhất và cũng là nơi những quy tắc của tiên môn trở nên lỏng lẻo nhất. Nàng di chuyển như một cái bóng, bước chân không hề chạm lên lá khô, đôi mắt sắc lạnh quan sát mọi biến động của những trạm canh gác từ xa. Nàng đã quá quen với việc tận dụng giờ giới nghiêm, khi các đệ tử Thanh Uyên bận rộn với việc hành thiền buổi tối, để lẻn ra khỏi kết giới mà nàng đã âm thầm tìm ra kẽ hở từ nhiều tháng trước.

Nàng đi theo ám hiệu của loài chim đêm, lách qua những bụi gai cào rách cả gấu áo tiểu tiên hầu mỏng manh. Cuối cùng, một khe đá hẹp khuất sau thác nước đóng băng hiện ra, dẫn sâu vào lòng núi. Đó là nơi đóng quân bí mật của "Ô Minh Các" - tổ chức sát thủ mà ngay cả Thiên đình cũng phải kiêng dè, nơi mà bóng tối được tôn thờ như một vị thần thực thụ.

Bên trong hang động, không có mùi đàn hương thanh khiết của Thanh Uyên Tôn Giả. Không gian sặc sụa mùi đất ẩm, mùi kim loại sắc lạnh từ lò rèn và mùi của những âm mưu đang thành hình giữa những bản đồ rách nát. Giữa hang, một nam tử đang ngồi quay lưng về phía nàng, đôi tay chậm rãi lau chùi một thanh hắc kiếm dài. Chàng mặc một bộ hắc y đơn giản, không thêu thùa hoa mỹ, hòa tan hoàn toàn vào bóng tối đậm đặc của hang sâu.

"Sư phụ." Sở Y lên tiếng, giọng nàng dịu lại, mất đi vẻ gai góc và hận thù của một tiểu tiên hầu trên đỉnh Phù Vân.

Nam tử ấy quay lại. Khác hoàn toàn với vị Tôn thượng luôn giấu mình sau chiếc mặt nạ vàng ròng uy nghiêm, người đàn ông này không đeo mặt nạ. Dưới ánh lửa bập bùng từ những lò rèn kiếm xung quanh, gương mặt chàng hiện ra một cách trần trụi. Đó là một gương mặt mang vẻ đẹp của gió sương và những trận chiến sinh tử. Một vết sẹo mảnh chạy dọc từ thái dương xuống tận gò má, minh chứng cho những lần chạm trán với tử thần. Đôi mắt chàng không chứa đựng sự phán xét của một vị quan tòa, mà lại mang theo nét mệt mỏi, u uất và cả những cảm xúc rất đời thường. Chàng có thể nhíu mày khi đau đớn, có thể nhếch môi cười nhạt khi khinh bỉ, và chính những biểu cảm ấy đã sưởi ấm trái tim vốn đã đóng băng của Sở Y.

Chàng chính là Dạ Sát.

"Nàng đến muộn." Dạ Sát đặt thanh kiếm xuống, ánh mắt chàng quét qua vạt áo bị rách và đôi bàn tay đỏ ửng vì lạnh của nàng. "Thẩm Thừa Uyên lại làm khó nàng?"

Sở Y tiến lại gần, nàng không kiềm lòng được mà đưa bàn tay nhỏ bé chạm vào vết sẹo trên má chàng. Làn da nơi đó thô ráp, thật đến mức khiến nàng đau lòng. Chỉ có ở đây, bên cạnh nam tử này, nàng mới thấy mình đang thực sự sống, không phải là một con rối mang danh tiểu tiên hầu hay một kẻ ám sát đang kiệt sức vì thù hận.

"Hắn rất đáng sợ." Nàng khẽ thở dài, cảm giác về hơi ấm và thế võ sát thủ của vị Tiên tôn ban chiều lại hiện về rõ mồn một. "Sư phụ, tại sao một kẻ đứng đầu chính đạo như hắn lại cho ta cảm giác... rất giống người? Hắn biết những chiêu thức mà chỉ kẻ đi trong bóng tối mới hiểu."

Dạ Sát nắm lấy cổ tay nàng, kéo nàng ngồi xuống bên cạnh đống lửa đang tàn. Chàng nhìn sâu vào những tàn tro đang bay lơ lửng, giọng nói khàn khàn vang vọng trong hang đá:

"Sở Y, nàng nhìn thấy gì trong đống lửa này?"

"Sự hủy diệt và hơi ấm." Nàng đáp không chút do dự.

"Đúng vậy. Nhưng nếu không có bóng tối bao trùm, nàng sẽ chẳng bao giờ thấy được ánh lửa rực rỡ đến thế." Chàng xoay người, đối diện với nàng. Ánh lửa nhảy múa trên những góc cạnh sắc sảo của gương mặt chàng, biến nét tàn nhẫn thường thấy thành một vẻ bao dung lạ kỳ. "Đám tiên nhân trên đỉnh Phù Vân luôn miệng nói về đạo đức, về hào quang cứu thế, nhưng nàng có biết dưới chân điện của chúng là bao nhiêu xương trắng không? Chúng dùng lớp áo lụa trắng tinh và những chiếc mặt nạ vàng ròng để che đậy sự thối nát từ bên trong."

Chàng đứng dậy, bước về phía vách đá tối tăm nhất, nơi những mật thư về tội ác của các danh môn chính phái được dán kín như một tấm mạng nhện khổng lồ.

"Ánh sáng của chúng chỉ là lớp màn che đậy những tâm địa hẹp hòi. Còn bóng tối này..." Chàng giơ đôi bàn tay đầy vết chai sần ra: "Bóng tối này lại là thứ bảo vệ sự thật. Chúng ta sát một kẻ ác trong đêm để cứu lấy vạn mạng người giữa ban ngày. Vậy kẻ nào mới thực sự là chính, kẻ nào mới là tà?"

Sở Y lặng người nhìn bóng lưng chàng. Những lời của Dạ Sát như đập tan hoàn toàn những giáo lý phù phiếm mà nàng từng nghe kể về giới tu tiên. Nàng nhìn gương mặt chàng - gương mặt của một kẻ sát nhân nhưng lại chứa đựng tâm hồn của một kẻ cứu rỗi. Nàng yêu sự thành thật của vết sẹo kia, yêu cách chàng dám bộc lộ nỗi đau mà không cần bất kỳ lớp vàng ròng nào che đậy. Nàng tự hỏi, tại sao một kẻ bị cả thiên hạ gọi là ma giáo lại có thể cho nàng cảm giác an tâm hơn cả vị thần thánh ngự trên đỉnh mây?

"Nếu một ngày, ta phát hiện ra Thanh Uyên Tôn Giả thực sự không phải là ánh sáng cứu thế... ta phải làm sao?" Nàng run rẩy hỏi, nỗi hoài nghi ban chiều vẫn đang gặm nhấm tâm trí nàng.

Dạ Sát tiến lại gần, đặt tay lên vai nàng. Áp lực từ bàn tay chàng vững chãi như một ngọn núi. Chàng cúi xuống, thì thầm vào tai nàng. Hơi thở ấy có một chút mùi đất ẩm và kim loại, nhưng ẩn sâu trong đó là một làn hương rất nhẹ, rất mỏng mà Sở Y cho rằng chỉ là ảo giác do nàng đã ở trong điện Phù Vân quá lâu.

"Vậy thì hãy dùng bóng tối mà ta đã dạy nàng, xé toạc lớp áo trắng giả dối đó ra. Nàng sẽ thấy, dưới lớp mặt nạ vàng ròng ấy, hắn cũng chỉ là một kẻ đáng thương đang vùng vẫy trong vũng bùn giống như chúng ta mà thôi. Không có thần thánh nào hoàn hảo. Sở Y à, chỉ có kẻ biết đeo mặt nạ giỏi hơn kẻ khác."

Đêm đó, Sở Y ở lại hang động rất lâu. Nàng tựa đầu vào vai Dạ Sát, nghe chàng kể về những quy tắc máu lạnh của giới ám sát, về cách nhìn thấu điểm yếu của một kẻ địch thông qua nhịp thở. Nàng cảm thấy ranh giới giữa chính và tà trong lòng mình đang tan chảy như tuyết mùa xuân. Một Thẩm Thừa Uyên hào quang rực rỡ nhưng xa cách, và một Dạ Sát nhuốm đầy máu tanh nhưng chân thực vô ngần. Nàng chọn nương tựa vào bóng tối của người đàn ông có sẹo này, vì ít nhất, bóng tối không nói dối nàng.

Nàng không hề hay biết rằng, khi bóng dáng nàng vừa khuất sau thác nước đóng băng để trở về đỉnh núi, nam tử áo đen ấy vẫn đứng lặng yên trong bóng tối. Chàng đưa tay lên, nhẹ nhàng chạm vào vết sẹo trên mặt mình. Dưới tác động của một luồng hắc khí, vết sẹo ấy khẽ rung lên rồi dịu lại. Đó là một vết thương được chàng dùng bí thuật duy trì mỗi đêm, để che đi gương mặt thật vốn dĩ quá đỗi thánh khiết của mình.

Chàng khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo sự cay đắng tột cùng chảy dài trong lồng ngực.

"Sở Y, nếu nàng yêu gương mặt này của ta... thì khi nàng biết nó vốn dĩ chỉ là một lớp mặt nạ khác bằng xương bằng thịt, nàng sẽ còn hận ta đến nhường nào?"

Phía trên cao, đỉnh Phù Vân vẫn chìm trong mây mù. Một người, hai thân phận, tự tay chia xẻ linh hồn mình để diễn một vở kịch mà kết cục chỉ có thể là tan nát. Chàng đứng đó, giữa hang sâu u tối, cảm nhận mùi hương đàn hương từ cơ thể Sở Y còn vương lại trên áo mình - một mùi hương vốn dĩ thuộc về chính chàng trong bộ áo trắng trên kia.

Chàng là ánh sáng bị nguyền rủa, và là bóng tối bị xua đuổi. Nhưng đêm nay, chàng bằng lòng để nàng yêu cái bóng của chính mình, dẫu cho cái giá phải trả là vạn kiếp bất phục.

Hang động dần chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng lửa tàn nổ lách tách, báo hiệu cho một ngày mai, khi mặt nạ vàng lại được đeo lên, và cuộc chiến giữa ánh sáng và bóng tối lại bắt đầu trên mũi kiếm của người con gái chàng yêu.
 
703 ❤︎ Bài viết: 471 Tìm chủ đề
Chương 04. Khế ước máu đào

Gió đêm rít gào qua những khe đá hẹp, mang theo cái lạnh thấu xương từ đỉnh Phù Vân tràn vào lòng hang ẩm ướt. Tần Sở Y đứng đối diện với Dạ Sát, tâm trí nàng vẫn còn kẹt lại trong ánh mắt xót xa của Thanh Uyên Tôn Giả ban chiều. Nàng không hiểu vì sao, giữa một kẻ sát nhân đầy sẹo và một vị thần tiên cao quý, lại có những lúc nàng thấy bóng dáng họ chồng lấp lên nhau đến kỳ lạ.

"Sư phụ, người gấp gáp gọi ta đến đây là có chuyện gì?" Sở Y lên tiếng, phá vỡ sự im lặng đặc quánh mùi rỉ sắt của lò rèn.

Dạ Sát không quay đầu lại, giọng chàng trầm xuống, mang theo một áp lực vô hình khiến lồng ngực nàng thắt chặt: "Thiên đình đã bắt đầu nghi ngờ. Vị trí tiểu tiên hầu của nàng tại điện Phù Vân không còn là nơi ẩn náu an toàn nữa. Thanh Uyên Tôn Giả đã nhận mật lệnh, nội trong ba ngày tới phải thanh trừng toàn bộ những kẻ có lai lịch bất minh trên đỉnh núi. Nàng... chính là mục tiêu đầu tiên."

Sở Y rùng mình, đôi bàn tay giấu trong tay áo siết chặt. Nàng biết ngày này sẽ tới, nhưng không ngờ sự tàn độc của chính đạo lại đến nhanh như vậy. "Vậy ý người là... ta phải bỏ chạy sao? Mười năm nhẫn nhịn, cuối cùng vẫn phải trốn chui trốn nhủi như một con chuột?"

"Chạy không bao giờ là cách để sống sót." Dạ Sát xoay người lại, đôi mắt u uất xoáy sâu vào nàng dưới ánh lửa chập chờn. "Muốn sống, nàng phải trở thành kẻ đi săn thay vì kẻ bị săn. Chỉ có cái chết của Thanh Uyên mới khiến Thiên đình rối loạn, tạo ra kẽ hở cho nàng thoát thân và tìm ra chân tướng diệt tộc năm xưa. Hắn chết, nàng mới có đường sống."

Chàng giơ một bàn tay ra, trên lòng bàn tay bỗng nhiên xuất hiện một đóa đào rừng đỏ thẫm. Chàng dùng lực bóp nát nó, nhựa hoa đỏ rực chảy dài qua kẽ tay như một lời nguyền rủa. "Ngày đại hôn sắp tới là lúc hắn suy yếu nhất khi phải mở kết giới cầu phúc cho thiên hạ. Đó là cơ hội duy nhất. Sở Y, nàng có dám lập khế ước máu với ta không?"

Sở Y không hề do dự, nàng rút đoản kiếm rạch một đường sắc lẹm trên lòng bàn tay. Máu đỏ tuôn ra, nhỏ xuống nền đá lạnh. Dạ Sát cũng làm điều tương tự, áp sát lòng bàn tay mình vào tay nàng. Hai dòng máu nóng hổi hòa quyện, một luồng hắc khí bùng lên, quấn quýt lấy cổ tay cả hai như một sợi xiềng xích vô hình rồi lặn sâu vào kinh mạch.

"Khế ước đã thành." Dạ Sát thì thầm, hơi thở chàng mang theo vị đắng của cỏ dại đêm đông. "Bây giờ, ta sẽ dạy nàng chiêu thức để kết liễu hắn: Nhất Kiếm Xuyên Tâm. Đây là chiêu thức không có phòng thủ. Một khi đã ra chiêu, hoặc là hắn chết, hoặc là nàng tan xương nát thịt."

Suốt đêm đó, tiếng kiếm va chạm chan chát vang vọng trong hang đá. Dạ Sát trở nên khắc nghiệt đến tàn nhẫn. Chàng không cho nàng nghỉ ngơi dù chỉ một hơi thở, mỗi đường kiếm của chàng đều ép nàng vào đường cùng. Thân hình chàng áp sát sau lưng nàng, dẫn dắt mũi kiếm đi đúng một đường thẳng tắp hướng về phía trước.

"Lạnh lùng hơn nữa! Nhớ kỹ, nếu nàng không xuống tay, hắn sẽ là kẻ giết nàng theo lệnh của Thiên đình!" Dạ Sát gầm lên.

Đột ngột, Dạ Sát buông tay, chàng lùi lại, đứng yên không chút phòng bị. "Rút kiếm thật của nàng ra. Đâm vào đây." Chàng chỉ tay vào trái tim mình.

"Sư phụ? Người điên rồi sao?" Sở Y bàng hoàng.

"Đâm đi!" Dạ Sát hét lên, ánh mắt rực lên một tia điên cuồng lạ thường. "Nếu nàng không dám đâm ta, kẻ đã dạy bảo nàng bao năm qua, nàng sẽ không bao giờ sống sót được trước Thẩm Thừa Uyên. Giết hắn, không chỉ là vì hận thù, mà là để nàng được sống!"

Sở Y nghiến răng đến bật máu môi. Nỗi hận thù, khế ước máu nóng rực và sự thúc ép của Dạ Sát đã đánh bại lý trí cuối cùng. Nàng hét lên, thanh đoản kiếm hóa thành một vệt sáng đen kịt lao thẳng về phía lồng ngực Dạ Sát. Trong một tích tắc, Dạ Sát nghiêng mình, mũi kiếm lướt qua sườn chàng, xé rách lớp hắc y và để lại một vết cắt rỉ máu.

Dạ Sát bước tới, bàn tay đầy vết sẹo nắm chặt lấy lưỡi kiếm của nàng, mặc cho máu tươi chảy dài trên thép lạnh. Chàng ép sát mặt mình vào mặt nàng, giọng nói như tiếng băng nứt dưới vực sâu:

"Ghi nhớ cảm giác này, Sở Y. Khi đâm vào hắn, nàng không được phép hối hận dù chỉ một giây. Vì nếu nàng do dự, người nằm xuống sẽ là nàng. Ta muốn nàng sống, dẫu kẻ phải chết có là ai đi chăng nữa."

Sở Y nhìn máu của chàng thấm đẫm tay mình, lòng bỗng dâng lên một nỗi đau không tên. "Sư phụ, nếu ta giết hắn, người sẽ bên cạnh ta chứ?"

Dạ Sát khựng lại một nhịp, nụ cười mang theo vẻ tự giễu đắng cay: "Ta luôn ở đây. Chỉ cần nàng không hối hận."

Chàng quay lưng đi, bóng cao lớn đơn độc tan dần vào bóng tối đậm đặc của hang sâu. Sở Y quỳ sụp xuống nền đá lạnh, tay vẫn nắm chặt thanh kiếm dính máu. Nàng không biết rằng, ngay khi vừa bước ra khỏi tầm mắt nàng, Dạ Sát đã gục người vào vách đá, bàn tay siết chặt lấy vết thương trên ngực. Trái tim chàng đau đớn không phải vì vết kiếm, mà vì chàng vừa tự tay rèn dũa nên một sát thủ sẽ kết liễu chính bản thân mình. Chàng đang dùng vai diễn "Dạ Sát" để ép nàng giết chết vai diễn "Thanh Uyên", dùng cái chết của chính mình để mở ra một con đường sống giữa vòng vây của Thiên đình cho người con gái chàng yêu nhất.

Dưới chân đỉnh Phù Vân, khế ước máu đã thấm sâu vào lòng đất. Trò đùa của số phận đã chính thức khai màn, và ngày đại hôn rực đỏ sẽ là nơi ánh sáng và bóng tối cùng hòa chung một dòng máu.
 
703 ❤︎ Bài viết: 471 Tìm chủ đề
Chương 05. Hỷ phục đỏ và mặt nạ vàng

Đêm sau khế ước máu, đỉnh Phù Vân không có lấy một khắc bình yên. Khi bình minh chưa kịp ló dạng trên những rặng mây, mật lệnh từ Thiên đình đã giáng xuống điện Phù Vân như một lưỡi dao hành hình lạnh lẽo. Tin tức về một kẻ mang dòng máu tội đồ họ Tần đang lẩn trốn trong hàng ngũ tiên hầu đã rò rỉ. Quân đoàn Thiên binh bắt đầu dàn trận dưới chân núi, bao vây Phù Vân với sát khí ngút trời.

Trong căn phòng tối tăm hẻo lánh của mình, Tần Sở Y nhìn qua cửa sổ, thấy những ánh kiếm quang của tiên môn đang lượn lờ như những con chim ưng chờ chực xé xác mồi. Nàng nắm chặt thanh đoản kiếm, lồng ngực phập phồng. Nàng thà chết trong một cuộc huyết chiến còn hơn bị bắt sống để làm nhục linh hồn gia tộc.

Đúng lúc đó, cửa phòng bị đẩy ra. Thẩm Thừa Uyên bước vào, trên mặt vẫn là chiếc mặt nạ vàng ròng uy nghiêm, thân hình cao lớn che khuất cả ánh sáng ít ỏi tràn vào phòng. Chàng không mang theo sát khí, mà trên tay là một bộ hỷ phục đỏ rực tựa như máu vắt ra từ tim.

"Mặc vào." Chàng ném bộ y phục lên bàn, giọng nói khàn đặc nhưng không cho phép cãi lời.

"Ngươi muốn nhục mạ ta sao?" Sở Y nghiến răng, đôi mắt rực lên hận thù. "Thiên đình muốn đầu ta, còn ngươi - vị Tiên tôn thanh cao - lại muốn ta làm thiếp của ngươi vào lúc này?"

Thẩm Thừa Uyên tiến lại gần, áp sát nàng vào vách tường lạnh lẽo. Hơi lạnh từ chiếc mặt nạ vàng chạm sát vào trán nàng, hơi thở của chàng phả lên da thịt nàng, mang theo một nỗi niềm u uất mà nàng không thể thấu hiểu.

"Muốn sống để báo thù, hay muốn chết ngay bây giờ dưới vạn tiễn của Thiên đình? Chỉ có thân phận Thiếp thân của Tiên tôn mới ngăn được chúng lục soát linh hồn nàng. Ngay cả Thiên đế cũng không thể tùy tiện chạm vào người của Thẩm Thừa Uyên này." Chàng siết chặt vai nàng, giọng nói như tiếng băng nứt: "Chọn đi. Mặc nó vào, hoặc ta sẽ giao nàng cho quân đoàn ngoài kia."

Đó là cách Sở Y bước lên lễ đường. Không phải vì tình yêu, mà là một sự đánh đổi nhục nhã để bảo toàn mạng sống. Một bước đi cờ tàn mà Thẩm Thừa Uyên đã tính toán để giữ nàng lại trong tầm tay, dẫu cái giá phải trả là sự phỉ nhổ của toàn bộ tiên môn.

***

Đỉnh Phù Vân ngày hôm nay nhuốm một màu đỏ đến nhức mắt. Không phải cái đỏ hân hoan của hỷ sự nhân gian, mà là màu đỏ của hàng vạn dải lụa hỷ dài dằng dặc, bay phần phật trong gió tuyết như những vệt máu tươi bị đóng băng giữa không trung.

Việc Thẩm Thừa Uyên đột ngột nạp một tiểu tiên hầu vô danh làm thiếp thân đã gây ra một cơn địa chấn. Dưới chân điện Phù Vân, các vị trưởng lão và đệ tử các môn phái đứng san sát, ánh mắt họ nhìn Sở Y không phải nhìn một tân nương, mà nhìn một con mồi đang bị nhốt trong lồng vàng. Những lời xì xào bàn tán về việc Tiên tôn bị mê hoặc bởi tà thuật nổi lên như sóng dữ.

Tần Sở Y bước đi trên con đường trải thảm đỏ thẫm, mỗi bước chân của nàng đều nặng nề như đeo chì. Dưới lớp hỷ phục nặng nề, thanh đoản kiếm áp sát vào đùi nàng. Nàng thấy mình giống một tử tù đang bước đến pháp trường để thi hành bản án dành cho kẻ thù hơn là một cô gái đi tìm hạnh phúc. Tiếng chuông tiên vang lên từng hồi u linh, rung động đến tận tâm can, như đang phán xét sự giả dối của buổi lễ này.

Phía cuối bậc thang, Thẩm Thừa Uyên đứng đó. Chiếc mặt nạ vàng ròng dưới ánh chiều tà rực lên một vẻ uy nghiêm tàn nhẫn. Chàng đứng giữa vạn tiên môn, lặng lẽ như một ngọn núi đá nghìn năm, gánh chịu mọi sự chỉ trích của thiên hạ.

Khi hai bàn tay chạm vào nhau trong nghi lễ giao bái, Sở Y bỗng rùng mình. Bàn tay của vị Tiên tôn này không hề mềm mại. Nàng cảm nhận được những vết chai sần thô ráp ở kẽ tay - vị trí cầm kiếm của một sát thủ hạng nhất. Một mùi hương đàn hương nồng nặc lan tỏa, nhưng nó không thể che giấu hoàn toàn vị tanh nồng của máu và gió sương đêm qua mà nàng đã ngửi thấy trong hang tối của Dạ Sát.

"Nhất bái..."

Lời hô của vị tiên quan chưa kịp dứt, một luồng sát khí đen kịt từ dưới vực sâu bỗng cuộn trào lên điện chính, xé toạc màn sương mù bao quanh đỉnh núi. Một bóng hình hắc y quen thuộc đáp xuống như một tia sét đen, thanh hắc kiếm rạch ngang không trung, chém đứt những dải lụa hỷ đỏ rực đang treo lơ lửng.

"Dạ Sát!" Vạn tiên môn đồng thanh hét lên, kiếm tu đồng loạt rút khỏi bao, tạo nên một rừng kiếm bạc rợn người.

Sở Y bàng hoàng nhìn nam tử đứng giữa điện. Gương mặt đầy sẹo, ánh mắt u uất - đó chính là Dạ Sát, người đã cùng nàng lập khế ước máu. Nàng nhìn Dạ Sát, rồi lại nhìn người đàn ông đang nắm tay mình dưới lớp mặt nạ vàng. Sự hiện diện đồng thời của cả hai khiến linh hồn nàng như bị xé đôi. Một bên là ánh sáng lạnh lẽo, một bên là bóng tối chân thực.

"Đâm hắn đi, Sở Y! Đây là lúc hắn yếu nhất khi phải duy trì kết giới bảo vệ đám tiên môn này!" Dạ Sát gầm lên, giọng nói khàn đặc đầy thúc giục.

Bàn tay của Thẩm Thừa Uyên bỗng nới lỏng ra, như thể chàng đang mời gọi nàng ra tay. Chàng không dùng tiên lực để trấn áp Dạ Sát, chàng chỉ đứng đó, tĩnh lặng một cách kỳ quái. Khế ước máu trên cổ tay nàng bỗng nhiên nóng rực lên như bị nung đỏ. Cơn đau này rung động cùng một nhịp với nhịp tim của người đàn ông đeo mặt nạ vàng trước mặt.

Trong một khoảnh khắc bản năng bùng nổ, Sở Y không nhắm vào Thẩm Thừa Uyên. Nàng xoay người, lao thẳng về phía Dạ Sát với chiêu Nhất Kiếm Xuyên Tâm. Nàng muốn kiểm chứng một điều kinh khủng đang nảy sinh trong đầu.

Mũi kiếm của nàng xuyên qua bả vai Dạ Sát, nhưng không có cảm giác đâm vào da thịt thật. Nó như đâm vào một khối sương mù đặc quánh được kết tinh từ máu và linh lực. Cùng lúc đó, Thẩm Thừa Uyên phía sau lưng nàng khẽ rên rỉ. Một vết máu tươi tức thì thấm đẫm lớp hỷ phục đỏ sậm trên bả vai chàng, ở vị trí y hệt nơi nàng vừa đâm Dạ Sát.

Sở Y nhìn vết máu trên vai Thẩm Thừa Uyên, nhìn làn khói đen vừa tan biến, trái tim nàng rơi xuống vực thẳm của sự hoài nghi. Thiên binh đã bao vây điện Phù Vân, áp lực từ vạn tiên môn khiến không khí đặc quánh sát khí.

Dạ Sát phía trước mặt nàng bỗng chốc tan biến thành một làn khói đen kịt, để lại Sở Y đứng giữa điện Phù Vân với thanh đoản kiếm đẫm máu. Vạn tiên môn bắt đầu xôn xao, các trưởng lão hét lớn: "Ả ta là nội gián của ma giáo! Giết chết ả!"

Thẩm Thừa Uyên lảo đảo bước tới, chắn trước mặt nàng. Chiếc mặt nạ vàng chỉ còn bám hờ trên khuôn mặt chàng, che giấu những gì đang tan vỡ bên dưới. Chàng không thừa nhận, cũng không giải thích, chỉ lạnh lùng rút kiếm, hướng mũi kiếm về phía quân đoàn Thiên đình đang hạ xuống từ không trung.

"Ai dám chạm vào nàng, kẻ đó phải bước qua xác của Thẩm Thừa Uyên này."
 
703 ❤︎ Bài viết: 471 Tìm chủ đề
Chương 06. Mặt nạ vàng vỡ vụn

Sấm sét từ những tầng mây đen của Thiên đình giáng xuống điện Phù Vân, xé toạc bầu trời vốn dĩ thanh tịnh. Giữa điện chính tan hoang, Tần Sở Y đứng đó, hơi thở dồn dập như một con thú bị dồn vào đường cùng. Ánh mắt nàng xoáy sâu vào Thẩm Thừa Uyên - người đàn ông đang chắn trước mặt nàng, tiên kiếm trong tay chàng ngân lên từng hồi rung động đối diện với vạn quân Thiên binh.

Sở Y nhìn vết máu trên vai chàng, rồi nhìn vào khoảng không nơi Dạ Sát vừa tan biến. Một ý nghĩ điên rồ nảy ra, nhưng nàng lập tức gạt đi. Không thể nào. Kẻ dạy nàng hận thù và kẻ là mục tiêu của hận thù không thể là một.

"Ngươi rốt cuộc là ai?" Nàng gầm lên, giọng nói lạc đi giữa tiếng gió rít: "Ngươi đã làm gì sư phụ ta? Dạ Sát đâu rồi?"

Thẩm Thừa Uyên không trả lời. Chàng đứng đó, tĩnh lặng như một pho tượng đá nghìn năm, mặc cho máu từ vết thương trên vai bắt đầu rỉ ra, thấm đỏ lớp hỷ phục đỏ sậm. Sự im lặng của chàng lúc này đối với Sở Y là một sự sỉ nhục, một sự thừa nhận tàn nhẫn rằng nàng chỉ là một quân cờ bị xoay vần trong một trò đùa độc ác.

"Nói đi!"

Cơn điên loạn bùng nổ, Sở Y cầm đoản kiếm, dồn toàn bộ hắc khí từ khế ước máu, lao vào chàng với chiêu Nhất Kiếm Xuyên Tâm - chiêu thức mà nàng đã luyện tập hàng nghìn lần trong hang tối dưới sự chỉ dẫn của Dạ Sát.

Thẩm Thừa Uyên vẫn không tránh. Chàng thu kiếm, đứng yên như thể đang chờ đợi một sự phán xét đã định sẵn từ mười năm trước.

"Phập!"

Mũi kiếm xuyên qua lồng ngực chàng, ngập sâu đến tận chuôi. Một tiếng động khô khốc vang lên giữa đại điện tĩnh lặng. Sở Y sững sờ, nàng cảm nhận được nhịp tim của chàng đập mạnh vào đầu mũi kiếm trước khi lịm dần. Nhưng thay vì ngã xuống, Thẩm Thừa Uyên lại tiến tới một bước, mặc cho lưỡi thép xuyên thấu tim mình để áp sát vào nàng. Chàng vươn đôi tay run rẩy ôm lấy đầu nàng, giấu gương mặt nàng vào lồng ngực đang đẫm máu.

"Rắc... xoảng!"

Dưới dư chấn của cú va chạm và linh lực xung đột, chiếc mặt nạ vàng ròng nứt vỡ thành trăm mảnh, rơi lả tả xuống nền đá lạnh lẽo.

Sở Y trân trối nhìn xuống. Những mảnh vàng vỡ vụn dưới chân phản chiếu một gương mặt không còn nguyên vẹn. Dưới lớp mặt nạ của vị Tiên tôn thanh cao vốn dĩ phải đẹp không tì vết, lại là một vết sẹo dài, thô ráp chạy dọc thái dương xuống gò má.

Vết sẹo ấy... chính là vết sẹo mà mỗi đêm trong hang tối, nàng vẫn thường nhìn thấy trên gương mặt Dạ Sát.

Nàng bàng hoàng lùi lại, đôi tay run rẩy buông chuôi kiếm vẫn còn cắm trong ngực chàng. Thẩm Thừa Uyên ho ra một ngụm máu lớn, nhưng chàng vẫn không nói một lời nào để bào chữa. Ánh mắt chàng nhìn nàng lúc này không phải là ánh mắt của một vị Tôn giả bề trên, mà là ánh mắt đầy u uất và chở che của người sư phụ đã cùng nàng trải qua bao đêm lạnh giá.

Sở Y nhận ra sự thật mà không cần một lời thú tội nào: Vết sẹo kia không phải là ảo ảnh, cũng không phải mặt nạ. Chàng đã tự rạch mặt mình. Chàng đã tự xé nát linh hồn mình làm đôi để đồng thời tồn tại trong hai bản ngã đối nghịch. Chàng dùng vai Tiên tôn để đứng ở đỉnh cao nhất che chắn cho nàng khỏi luật lệ Thiên đình, và dùng vai Dạ Sát để chìm xuống đáy sâu rèn rũa nàng, để nàng có đủ sức mạnh kết liễu chính chàng - mắt xích cuối cùng của hận thù.

"Thẩm Thừa Uyên... tại sao?" Nàng nghẹn ngào, nước mắt trào ra hòa cùng máu của chàng trên hỷ phục. "Ngươi muốn ta mang nợ ngươi cả đời bằng cách này sao?"

Lúc này, chàng mới khẽ nghiêng đầu, giọng nói nhỏ đến mức chỉ mình nàng nghe thấy qua tiếng sấm: "Nàng không nợ gì cả... Nhát kiếm này... là ta trả lại cho gia tộc nàng mười năm trước."

Sự thật về đêm diệt tộc giờ đây đã quá rõ ràng. Chàng đã vâng lệnh Thiên đình để tận diệt họ Tần, nhưng chính bản ngã Dạ Sát trong chàng đã phản bội lại chính nghĩa để cứu lấy một đứa trẻ. Chàng mang theo tội lỗi của kẻ giết người và gánh nặng của kẻ cứu mạng, sống dằn vặt suốt mười năm chỉ để chờ đợi giây phút này - giây phút nàng tự tay kết liễu vở kịch đau khổ của cả hai.

"Bắt lấy ả nội gián ma giáo!" Tiếng một trưởng lão gào lên từ phía ngoài.

Vạn quân Thiên binh bắt đầu giương cung, hàng vạn mũi tiên tiễn mang theo lửa trời hướng thẳng về phía hai người. Thẩm Thừa Uyên lảo đảo đứng dậy, dù thanh kiếm của nàng vẫn xuyên thấu tim, chàng vẫn cầm lấy thanh hắc kiếm của Dạ Sát rơi dưới đất, chắn trước mặt nàng.

"Thẩm Thừa Uyên, ngươi nghe cho rõ." Sở Y bước lên một bước, bàn tay nàng nắm chặt lấy bàn tay nhuốm máu của chàng. "Ngươi lừa dối ta mười năm, món nợ này ngươi chưa trả xong. Ta không cho phép ngươi chết như một kẻ tuẫn tiết."

Nàng giật phăng dải lụa hỷ trên đầu, quấn chặt lấy vết thương trên ngực chàng, ánh mắt rực lên một ngọn lửa phản nghịch tàn nhẫn.

"Kẻ nào dám chạm vào người của ta, kẻ đó phải bước qua xác Tần Sở Y này!"

Thẩm Thừa Uyên nhìn bóng lưng của nàng, một giọt nước mắt lăn dài qua vết sẹo trên má. Chàng đã chuẩn bị cho cái chết để giải thoát cho nàng, nhưng nàng lại chọn cùng chàng sa đọa vào bóng tối. Chàng cười nhạt, một nụ cười ngạo nghễ chưa từng thấy dưới danh nghĩa Tiên tôn.

Tuyết bắt đầu rơi đỏ thẫm trên đỉnh Phù Vân. Giữa vòng vây của vạn dặm binh đao, hai kẻ bị thế gian ruồng bỏ đứng tựa lưng vào nhau, bắt đầu cuộc huyết chiến nghịch thiên.
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back