Bầu trời trên đỉnh Phù Vân vốn dĩ là chốn thanh tịnh nhất lục giới, giờ đây đã bị nhuộm thành một màu xám xịt như tro tàn. Những tầng mây trắng muốt cuộn trào, bị xé toạc bởi những vết nứt đen kịch lan tỏa như mạng nhện. Từ trong những khe nứt ấy, những tia chớp tím của Thiên phạt rền vang, mỗi tiếng nổ đều như muốn nghiền nát linh hồn của kẻ đứng dưới.
Thiên đình đã hoàn toàn phẫn nộ.
Việc Thẩm Thừa Uyên - vị Tiên tôn đứng đầu chính đạo, người nắm giữ cán cân công lý của tiên môn - lại chính là Dạ Sát, kẻ đứng đầu tổ chức ám sát nhuốm máu nhất, là một sự sỉ nhục không thể dung thứ. Nó không chỉ là một vụ bê bối, nó là sự sụp đổ của một niềm tin kéo dài hàng vạn năm.
"Thẩm Thừa Uyên! Ngươi thân là Chấp pháp giả, lại dám lấy thân nuôi ma, lấy sát lập đạo. Ngươi không chỉ bao che cho huyết mạch tội đồ họ Tần, mà còn tự biến mình thành con quỷ tàn độc nhất. Tội này, vạn kiếp bất phục!"
Tiếng gầm của Thiên Tướng vang dội khắp tầng mây, khiến tuyết trên đỉnh núi cũng phải run rẩy mà tan chảy. Hàng vạn thiên binh mặc giáp bạc, tay cầm trường thương, bao vây kín kẽ điện Phù Vân. Những vị trưởng lão tiên môn - những kẻ mới vừa rồi còn cung kính gọi chàng là Tôn thượng - giờ đây nhìn chàng với ánh mắt kinh tởm, đầy rẫy sự thù hận và khinh khi. Họ đứng đó, nhân danh chính nghĩa, nhân danh Thiên đạo để đòi lại "sự thanh cao" mà họ cho rằng chàng đã vấy bẩn.
Giữa tâm bão của vạn dặm binh đao, Thẩm Thừa Uyên đứng sừng sững. Hỷ phục đỏ sậm trên người chàng đã rách nát, để lộ lồng ngực đẫm máu. Thanh đoản kiếm của Sở Y vẫn còn cắm sâu nơi đó, mỗi nhịp thở của chàng đều khiến lưỡi kiếm rung lên, máu trào ra nhịp nhàng, nóng hổi, nhỏ xuống nền đá cẩm thạch đã nứt vỡ.
Chàng không rút kiếm. Cảm giác đau đớn này là thứ duy nhất khiến chàng cảm thấy mình còn thực sự sống sau mười năm làm một pho tượng vàng ròng vô cảm. Chàng khẽ đưa tay lên, gạt đi vệt máu chảy ra từ khóe môi, rồi bất ngờ bật cười.
Tiếng cười của chàng ban đầu chỉ là những tiếng hừ lạnh trong cổ họng, sau đó lớn dần, ngạo nghễ và vang vọng khắp đỉnh núi, át cả tiếng sấm rền của Thiên phạt. Chàng nhìn lên chín tầng mây, nơi những vị thần tiên đang cao cao tại thượng nhìn xuống bằng ánh mắt phán xét.
"Thiên đạo?" Chàng nhổ một ngụm máu pha lẫn những mảnh vụn vàng ròng của chiếc mặt nạ vừa vỡ xuống đất. "Thứ đạo pháp bắt một đứa trẻ sáu tuổi phải chết vì tội lỗi của tổ tiên mà nó không hề gây ra... Thứ đạo pháp dùng máu của những gia tộc trung kiên để xây nên cái ngai vàng mục nát của các ngươi... đó gọi là công đạo sao?"
Chàng bước lên một bước, tiếng hài giẫm trên những mảnh vàng vỡ vụn phát ra âm thanh khô khốc. Mỗi bước đi, vết thương trên ngực lại rách thêm một phân, nhưng sát khí trên người chàng lại bùng nổ thêm một tầng.
"Nếu Thiên đạo đã thối nát và bất công như vậy, thì Thẩm Thừa Uyên ta... từ hôm nay xin tự lập đạo riêng!"
Sở Y đứng bên cạnh chàng, cả cơ thể nàng run rẩy kịch liệt. Nàng không sợ Thiên binh, nàng đang bị chấn động bởi sự thật vừa được phơi bày. Mười năm qua, nàng hận một cái bóng, và giờ đây, cái bóng đó đang dùng mạng sống của chính mình để chắn trước mặt nàng. Nàng nhìn vết sẹo trên mặt chàng - thứ chứng tích của sự hy sinh âm thầm - và thấy tim mình thắt lại đau đớn hơn cả vết kiếm đâm.
"Sở Y, nhìn ta."
Thẩm Thừa Uyên quay lại, đôi mắt chàng lúc này đã không còn màu bạc của tiên lực thuần khiết, mà rực lên tia sáng đỏ tàn khốc của ma tính. Chàng nắm lấy bả vai nàng, bàn tay nóng hổi như muốn thiêu cháy lớp áo mỏng.
"Hôm nay, ta không thể cho nàng sự cứu rỗi theo cách của những kẻ thanh cao ngoài kia. Ta cũng không cho nàng sự trong sạch để nàng được thế gian dung thứ." Chàng áp lòng bàn tay vào trán nàng, hơi thở nóng rực phả lên mặt nàng. "Ta sẽ cho nàng sức mạnh để xé nát tất cả những kẻ muốn phán xét nàng. Ta sẽ kéo nàng xuống vũng bùn cùng ta, để chúng ta cùng nhau đứng ở đáy vực sâu mà nhìn cái Thiên đình này sụp đổ!"
Chàng gầm lên một tiếng đau đớn, lồng ngực rung động dữ dội. Một luồng ánh sáng đen kịt, đặc quánh như nhựa sống của ác quỷ bắt đầu tuôn chảy từ lòng bàn tay chàng truyền vào linh đài của Sở Y.
Đó là một nửa Hắc ám linh lực - thứ sức mạnh tàn bạo mà chàng đã bí mật tích lũy suốt mười năm làm Dạ Sát. Chàng không hy sinh tu vi để nàng chạy trốn, vì chàng biết thế gian này không có chỗ cho kẻ yếu trốn chạy. Chàng đang biến nàng thành một Ma Thần thực thụ, để nàng có đủ tư cách đứng song hành cùng chàng trong cuộc huyết chiến nghịch thiên này.
"A!"
Sở Y thét lên một tiếng xé lòng. Nàng cảm thấy một dòng thác đen kịt, cuồn cuộn như dung nham tràn vào kinh mạch, thiêu cháy mọi rào cản tu vi trước đó. Đôi mắt nàng từ màu đen lánh bỗng chốc hóa thành màu đỏ rực của máu. Khế ước trên cổ tay nàng nổ tung, mảnh vỡ găm vào da thịt, hòa tan vào huyết quản. Trong đầu nàng, những mảnh ký ức đau đớn của Thẩm Thừa Uyên bất chợt ùa về.
Nàng thấy chàng tự tay cầm dao rạch lên gương mặt hoàn mỹ của mình trong bóng tối để tạo ra Dạ Sát. Nàng thấy chàng quỳ dưới mưa máu trong
đêm diệt tộc, cắn chặt môi đến bật máu để không thốt lên lời cứu giúp, trong khi đôi tay lén lút bế nàng giấu vào một mật đạo.
Hận thù mười năm hóa thành một loại sức mạnh cuồng bạo hơn bất cứ thứ gì. Nàng nhìn lên quân đoàn Thiên binh, trong lòng không còn một chút sợ hãi, chỉ còn sự phẫn nộ vô tận.
"Được." Sở Y nghiến răng, máu từ hốc mắt nàng chảy xuống như huyết lệ, nhuộm đỏ gò má. "Ngươi lập đạo, ta sẽ là kẻ thực thi đạo pháp của ngươi. Thiên đạo muốn giết chúng ta? Vậy thì hãy để máu của chúng nhuộm đỏ Phù Vân này!"
Nàng phất tay, dải lụa hỷ đỏ rực trên vai bỗng chốc hóa thành hàng vạn lưỡi đao đen kịt dài hàng trượng. Một cái phất tay, hắc khí quét ngang, đánh bạt hàng trăm thiên binh đang lao xuống, biến họ thành những mảnh vụn bạc rơi rụng giữa hư không.
Thẩm Thừa Uyên cũng không chậm trễ. Chàng dùng tay không rút thanh đoản kiếm từ lồng ngực mình ra, ném mạnh xuống đất. Máu phun ra như mưa, nhưng chàng không ngã. Chàng cầm song kiếm - một thanh tiên kiếm Phù Vân lấp lánh ánh kim, một thanh hắc kiếm Dạ Sát u uất hắc khí. Thân hình chàng như một cơn lốc hai màu vàng đen đối lập, mỗi nơi chàng đi qua đều để lại một con đường bằng máu thần tiên.
"Giết! Giết không tha cho đôi gian phu dâm phụ ma đạo này!"
Thiên binh vạn mã đồng loạt xông tới. Hàng vạn mũi tiên tiễn mang theo thiên hỏa phóng xuống, dày đặc đến mức che lấp cả ánh sáng yếu ớt của buổi hoàng hôn. Sở Y đứng dậy giữa cơn mưa tên, nàng vung tay tạo ra một vòng xoáy hắc ám khổng lồ, nuốt chửng mọi đòn tấn công. Sức mạnh hắc ám trong người nàng đang gào thét, cộng hưởng với sát khí của Thẩm Thừa Uyên, tạo nên một kết giới không thể xuyên phá.
Họ không còn là tân lang, tân nương của một lễ cưới giả dối. Họ là hai con quỷ bị dồn vào chân tường, đang cùng nhau nhảy múa một điệu múa chết chóc. Hỷ phục đỏ rực của họ rách nát, nhuốm đầy máu của kẻ thù và của chính mình, tạo nên một sắc đỏ tàn khốc nhất thế gian.
Máu của thần tiên bắt đầu rơi xuống đỉnh Phù Vân, nóng hổi và nhuốm mùi vị của sự mục nát. Cảnh tượng kinh hoàng chưa từng có trong lịch sử tiên giới: Một Tiên tôn phản đạo và một cô gái mang dòng máu tội đồ đang cùng nhau tàn sát giữa vòng vây của vạn dặm binh đao.
Thẩm Thừa Uyên vừa chém gục một vị tướng quân, chàng xoay người lại, tựa lưng vào lưng Sở Y giữa vòng vây. Chàng thở dốc, máu từ vết thương xuyên tim vẫn không ngừng chảy, nhưng nụ cười trên gương mặt đầy sẹo lại đầy vẻ thỏa mãn và ngạo nghễ.
"Sở Y, nàng có sợ không?"
Sở Y chém đứt một mũi thương đang đâm tới, mắt nàng rực lửa: "Ta chỉ sợ không thể giết hết bọn chúng trước khi ngươi ngã xuống!"
"Tốt!" Thẩm Thừa Uyên gầm lên, hắc khí bùng nổ mạnh mẽ hơn bao giờ hết. "Vậy thì hãy để cả lục giới này nhớ kỹ ngày hôm nay. Ngày mà Thiên đạo sụp đổ!"
Dưới chân đỉnh Phù Vân, máu chảy thành dòng, tuyết không còn màu trắng. Trên điện cao, hai bóng dáng đỏ rực đứng giữa hàng vạn quân thù, bắt đầu cuộc hành trình đẫm máu lên chín tầng mây để tìm kiếm một câu trả lời cuối cùng.