Chát!
Tiếng bạt tai điếng trời giáng xuống mặt một nữ nhi, làm người này ngã xóng xoài ra đất. Tưởng chừng như cái bạt tai ấy đang xé toạc nền trời vốn âm u, yên tĩnh..
"Tô Ngọc Hân. Ngươi luôn luôn tỏ ra mình đáng thương một cách thậm tệ. Thật ghê tởm!"
Tiếng người thiếu nữ chưa trưởng thành nghe mà thật chua ngoa, đanh đách khinh khỉnh quét đôi mắt đang hừng hực sát khí xuống người thiếu nữ nằm dài dưới đất. Mấy tì nữ xung quanh thi nhau cười lớn, thêm mắm thêm muối:
"Đúng đó Tô Bội Sam tiểu thư, người phải đánh cho con ả này không còn mặt mũi, đến lúc đó xem nhị tiểu thư còn có thể ra vẻ đáng thương với lão phu nhân được không?"
"Hahaha, ngươi nói đúng lắm. Hôm nay ta phải đánh ả không còn đường sống!"
Tô Bội Sam được thể mạnh miệng, tay mạnh bạo vung chiếc roi da lên sau đầu, ánh mắt ngập tràn sự khinh thường với người trước mặt..
"Các người là diễn viên đóng thế sao? Sao lại dám tát tôi hả?"
Cô chĩa đôi mắt nhìn Tô Bội Sam. Tôi Bội Sam đương nhiên phải dừng ngay động tác sau khi cô phát ra lời như thế, đám nô tì xung quanh cười phá lên, Tô Bội Sam hếch môi cười khó hiểu:
"Tô Ngọc Hân à, ngươi bị đánh đến ngây ngốc mất não rồi sao? Lại phun ra mấy lời hàm hồ đó nữa?"
"Tô Ngọc Hân là ai? Cô là ai?"
Cô khẽ chống người đứng dậy, liếc đôi mắt khẽ lườm Tô Bội Sam. Đám tì nữ đứng xung quanh cô ta có chút lạnh gáy, họ chưa từng trông thấy ánh mắt này của Tô Ngọc Hân từ khi đến làm ở phủ Tể tướng.
Tô Bội Sam ngạc nhiên vô cùng, Tô Ngọc Hân ấy vậy mà lại không hề tỏ ra sợ hãi, dám lườm cô ta một cách dữ tợn như thế..
"Ngươi.. ngươi là Tô.. Tô Ngọc Hân đấy thôi, nhị tiểu thư của phủ Tể tướng. Còn ta là Tô Bội Sam, tam tiểu thư của phủ.."
Tô Bội Sam dường như bị dọa cho đôi chút, giọng nói run run đầy sợ sệt.
"Tô Ngọc Hân là mình ư? Không thể nào!"
Cô thầm nghĩ mông lung trong đầu, tại sao cô gái kia lại nói cô là nhị tiểu thư của phủ Tể tướng cơ chứ?
Bấy giờ, đầu óc cô bắt đầu quay cuồng, trước mắt xuất hiện một màu đen kịt..
Cô đã thấy bản thân mình ở một tiếng trước. Khi đang trên đường đến gặp đối tác làm ăn, cuộc điện thoại hủy hợp đồng đột ngột của công ty đối tác làm cô mất đi sự bình tĩnh vốn có. Đang đau đầu vì bản hợp đồng vô cùng quan trọng, cô không còn để ý phía trước. Đến khi nhận ra rằng mình sắp đâm vào một đứa trẻ và một cụ già, cô tỉnh ngộ hẳn và nhấn ga phanh gấp. Kết quả đầu trực tiếp va vào vô lăng, tính mạng đứa trẻ và cụ già kia được bảo lãnh. Riêng cô lại bị mắc kẹt trong chiếc xe của mình, đầu chảy ra những vũng máu lênh láng.
Đó là chuyện của một tiếng trước, đáng lẽ bây giờ cô phải đang được cấp cứ trong bệnh viện rồi, nhưng tại sao cô lại xuất hiện ở nơi lạ hoắc nào đây? Những người xung quanh đều mặc Hán phục
cổ đại, trên người cô cũng mặc. Ban đầu cô còn tưởng mình đang mơ đi duyệt một bộ phim sắp ra mắt của công ty, nhưng cảm giác đau nhói ở bên má là thật, kể cả người thiếu nữ kia cứ khăng khăng nói cô là nhị tiểu thư của phủ Tể tướng gì đó.
Trong đầu cô hoàn toàn được lấp đầy bằng vô vàn dấu chấm hỏi
"Có vẻ như cô bối rối lắm nhỉ?
Một giọng nói dịu dàng xuất hiện giữa không gian đen tối. An Mặc Nhi rùng mình, xoay người tìm kiếm, xung quanh đều là màu đen nên chuyện có thể xác định được chủ nhân của giọng nói vừa rồi là hoàn toàn khó khăn.
" Ai? Ra mặt đi! "
" Đúng là xứng danh cô gái mà ta đã chọn! Có khí chất thật đấy! "
Cuối cùng tiếng nói khó xác định ấy cũng ra mặt, một người thiếu nữ xinh đẹp tuyệt trần, từng bước đi uyển chuyển mảnh khảnh, nước da trắng ngần, mái tóc bạch kim buông xõa dài tận chấm gót, khuôn mặt cân đối hài hòa giữa cặp mắt màu ngọc bích, sống mũi cao thanh tú, đôi môi đỏ tươi yêu kiều, trên thân khoác một chiếc áo lông vũ trắng tà xòe rộng sang hai bên. Một vẻ đẹp quý phái, trẻ trung mà diễm lệ biết bao. Cô ấy đẹp tự nhiên chứ không cầu kì, kiểu cách..
" Cô là ai? "
An Mặc Nhi nhìn người thiếu nữ trước mặt một lượt, lông mày hơi cong lên, vẫn không thể quên được việc tra hỏi.
Cô gái kia cất tiếng, giọng nói thánh thót, ấm áp êm ru truyền đến bên tai:
" Xin thứ lỗi cho tôi, An Mặc Nhi.. Tôi là thân chủ của Tô Ngọc Hân, nhị tiểu thư của phủ Tể tướng.. "
An Mặc Nhi hơi sững lại sau khi nghe thân chủ Tô Ngọc Hân nói:
" Tô.. Tô Ngọc Hân ư? "
Cô giật sững, toàn thân sởn gai ốc, đây chính là cái tên mà Tô Bội Sam kia đã gọi cô.
Thân chủ của Tô Ngọc Hân như ngấm ngầm đi guốc trong bụng cô, cô ấy lên tiếng:
" Tôi biết cô đang nghĩ gì. Chắc hẳn cô sẽ bất ngờ rồi sẽ hận tôi lắm.. "
Dừng một chút như lấy nhịp, cô ấy lại thở dài:
" Tô Ngọc Hân tôi đã chọn cách trốn khỏi nhân gian này. Nhưng dường như cuộc đời của tôi chưa hoàn thành sứ mệnh để có thể đầu thai sống kiếp khác. Nên trước khi chết, tử thần đã yêu cầu tôi phải chọn một người thế thân tôi để hoàn thành cuộc đời này. Và cô chính là lựa chọn tốt nhất, tính cách của cô khác hẳn với bản tính yếu đuối, mềm mỏng của tôi.. "
Tô Ngọc Hân dứt lời, khuôn mặt An Mặc Nhi đã sớm đen lại, răng nghiến vào nhau, cuối cùng bật cười một cách đầy khinh thường:
" Thật nực cười. Cuộc sống ở phủ Tể tướng không đủ vui phải không? Chứ nếu vui thì chắc cô đã không thay thế tôi sống thay cô. Thật ích kỉ. Quá hèn mọn! "
An Mặc Nhi không thể kiềm chế cơn giận trong người, ngọn lửa đang hừng hực cháy lên đến đầu não. Giọng nói pha vào là sự tức giận..
" Thực sự xin lỗi. Đúng là tôi quá hèn mọn, nhưng thực sự hèn mọn theo cách này mới khiến tôi cảm thấy thanh thản nhất. Tôi thực sự.. thực sự mong cô.. có thể giúp tôi! "
Tô Ngọc Hân nghẹn ngào trong cổ họng, giọng nói thiết tha khiến cô mềm lòng.
" Thực sự buồn đến nỗi cô phải lấy cái chết ra sao? "
" Phải, tôi sẽ trao kí ức của tôi cho cô.. "
Tô Ngọc Hân dứt lời, An Mặc Nhi cảm nhận được một luồng khí lạnh nào đó đang luồn lách vào người mình, sống lưng mảnh khảnh khẽ run. Trong một khắc cô đã nhận toàn bộ kí ức của thân chủ. Hóa ra, Tô Ngọc Hân luôn phải chịu sự dày vò, đánh đập của Tô Bội Sam ngày qua ngày ở phủ Tể tướng, cô ấy với một thân thể mềm yếu, hoàn toàn không thể chống cự..
An Mặc Nhi buồn thay cho cô gái yếu ớt, lẳng lặng thở dài:
" Được, tôi sẽ giúp cô. Nhưng sau khi hoàn thành việc, tôi có thể trở về thế giới của tôi được không? "
" Tất nhiên là có "
Thân chủ khẳng định chắc nịch.
" Đưa tôi trở về thời điểm em gái cô gây sự đi "
" Được, cảm ơn vì tất cả. An Mặc Nhi "
Tô Ngọc Hân mỉm cười trìu mến, ánh mắt tràn ngập sự hạnh phúc, lẳng lặng biến mất sau khoảng không..
" Giờ thì tôi là Tô Ngọc Hân. Sẽ giúp cô hoàn thành cuộc chơi này. Chờ mà xem!"