Đây là lần thứ hai tôi xin nghỉ việc tại chỗ làm Nhưng cảm giác ngại ngùng và tội lỗi vẫn không hề thuyên giảm. Lần đầu tiên thì cảm giác không nặng nề như thế bởi vì lần đó là làm không công sếp cũng không dễ chịu như lần này. Có một người sếp tốt thì là mơ ước của bao người lần này làm đúng chỗ lãnh đạo tốt, đồng nghiệp thì cũng ổn nhưng mà vì đồng lương nên phải nghỉ việc thôi.
Tôi ra trường chưa được một năm nhưng đã làm ở hai chỗ rồi lần thứ nhất làm mới hai mươi ngày đã xin nghĩ rồi. Lần thứ hai làm hơn tám tháng mới xin nghỉ. Hai lần xin nghỉ nhưng cảm nhận của tôi không hề giống nhau chút nào. Lần đầu tiên thì thoải mái nhiều hơn là ngại ngùng. Còn lần thứ hai thì vừa luyến tiếc vừa ngại vừa mong cơ hội mới cũng vừa tiếc nuối vì phải chia tay.
Nghe lịch sử làm việc của tôi thấy tôi nhảy như cóc vậy phải không nè. Lần đầu tiên mới ra trường hăm hở lắm sách cái bằng đi xin việc ngay ngày hôm sau ra trường. Tôi không ở chung nhà với ba mẹ mà ở nhờ nhà họ hàng ở một thành phố khác. Ngày đầu tiên tôi đã đi một hơi mười cái nhà thuốc để xin việc. Lúc đó còn non nớt vô cùng cứ nghĩ cứ xin vô rồi làm việc mà thôi nhưng 10 nhà thì 8 nhà từ chối không nhận sinh viên mới ra trường, có một chỗ thì kêu chờ đi em để cô bàn lại với một cô khác. Chỗ đó là chỗ thực tập mình lúc còn đi học đó là hệ thống chủ nhà thuốc chứ không phải nhà thuốc riêng cho nên có chi ca trực nha. Nhưng vì các cô làm lâu năm cho nên các cô có thể nhận thực tập chờ lấy chứng chỉ hành nghề. Chỗ đó còn có một chị nữa đang thực tập tại đó chờ đủ thời gian lấy chứng chỉ.
Mới ra trường chưa có dám đòi hỏi lương lửa chỉ hy vọng đủ sinh hoạt thôi. Vì đang sống ở những thành phố nên tôi hi vọng mức lương khởi điểm là 3 triệu. Con số này có phải cao quá không đối với sinh viên ngành y dược. Nói thiệt bây giờ công nhân lương nó còn gấp mấy lần nữa mà sinh viên ngành dược học 3 năm ra trường bằng cao đẳng loại khá chỉ hi vọng mức lương đó thôi không được à.
Tôi ứng tuyển rất nhiều chỗ cuối cùng lại chọn chỗ ở gần nhà họ hàng tôi đang ở. Bởi mấy chỗ khác không trả lời dứt khoát thì là phải chờ đợi thời gian dài nên chi bằng cứ làm trước đi rồi tính có kinh nghiệm sau này cũng dễ xin việc mà. Ngây thơ quá trời quá đất luôn giờ nghĩ lại sau hồi đó mình không nghĩ tới chuyện mình còn phải ăn để sống. Mình đâu có thể thích không khí mà sống được.
Làm không công cho chỗ đầu tiên có 20 ngày thôi mà bị chê quá trời. Đại khái như: Em là sinh viên mới ra ra trường không có kinh nghiệm thì không có chỗ nào nhận em đâu. Bây giờ người ta cần người có kinh nghiệm chứ cái thứ sinh viên mới ra trường ai mà cần. Ngành dược bây giờ đầy rồi học làm chi bây giờ ra rồi không có việc làm.
Rồi không biết ta đi làm không công cho bả hay là ăn uống không nhà bà mà bả chê quá trời. Lúc đầu tôi không nhận ra vấn đề bởi vì ở nhà cũng hay bị chê vậy. Người nhà tôi tôn thờ kiểu con cái là phải vậy la mới nên người cho nên bị la riết quen rồi. Giờ mới thấy sống trong môi trường độc hại nhiều khi mình nhiễm độc hồi nào cũng không biết cứ tưởng sống trong chất độc là bình thường.
Làm được một thời gian bạn bè hẹn nhau ra uống nước
tâm sự mấy đứa bạn nó nhắc nhở tôi mới được nhận ra mình đang sống trong một môi trường làm việc độc hại. Đi làm không có một đồng lương nào mà mỗi ngày bị chê tới chơi lui cảm giác như mình muốn làm người ta phải mang ơn người ta kiểu đó. Về nhà thì cũng bị nói này nói nọ bởi vì làm việc gần nhà nên bị méc với người nhà tôi chậm tay chậm chân. Nói coi hoàn cảnh khó khăn chịu nhận tôi vô là phải mang ơn đội nghĩa. Rồi tôi đi ăn xin hay đi làm vậy trời.
Cuối cùng nghĩ đi nghĩ lại tôi phát hiện không có làm ở đây thì mình cũng không chết đói được. Bởi vì làm ở đây ngoại trừ kinh nghiệm làm việc ra thì tôi không có đồng xu nào còn phải sống bằng tiền tiết kiệm. Cho dù có nghỉ ở đây cũng chẳng ảnh hưởng gì bao nhiêu cũng sẽ không lăn đùng ra chết ngay lập tức vì hết tiền chết đói. Chỉ cần không phải chuyện sống chết thì tất cả mọi thứ cũng không phải như vậy không thể thay thế.
(Còn tiếp)