Không có công việc này tôi có thể làm công việc khác. Không đúng chuyên ngành tôi có thể đi làm lao động tay chân việc gì mà phải ép buộc bản thân ở trong một môi trường độc hại. Nếu như tiếp tục như vậy có ngày tôi chịu không nổi tìm cọng dây treo cổ hoặc là nhảy lầu thì phiền phức lắm. Tôi còn không muốn chết còn muốn sống còn muốn hưởng thụ cuộc đời này. Còn rất nhiều thứ muốn học còn muốn trải nghiệm rất nhiều chuyện.
Những người tự tử đâu phải ai cũng muốn chết chỉ vì họ không chịu nổi áp lực của cuộc sống thôi. Nếu đã không có tiền đi tìm bác sĩ tâm lý thì hãy tự điều chỉnh tâm lý của mình đừng để tới lúc phát hiện đã quá muộn rồi. Phát hiện tâm lý của mình hơi bị trục trặc tôi đã đọc rất nhiều sách chữa lành tâm hồn, nghe nhạc thư giãn, tìm cách để giải tỏa làm những việc mình thích như vẽ tranh, đọc sách. Học cách không chia sẻ những tâm tư tình cảm của mình với gia đình nữa. Biết im lặng đối với những chuyện chị nên một mình biết là đủ rồi.
Có những lúc tôi nghĩ tiêu cực thì tôi lại chợt nhớ tới tại vì bản thân mình đã đem những chuyện riêng tư của mình để chia sẻ với người nhà cho nên mới xảy ra hoàn cảnh đó. Rất hâm mộ những gia đình có thể chia sẻ với nhau những vất vả những niềm vui trong cuộc sống mỗi ngày dù có đi xa cũng vẫn nhớ về nhau ở bên cạnh nhau cho nhau ôm ấp ấm áp chứ không phải tổn thương nhau. Với gia đình của mình tôi đã thử nhưng không được có lẽ vì đã quen rồi.
Nếu đã quyết định thì hãy dứt khoát. Bản thân tôi là một đứa hay do dự phân vân cho nên muốn xin nghỉ thì tôi xin nghỉ liền để tránh bản thân mình do dự. Tôi là một đứa ăn trong bác lại nhìn trong nồi nên có từ hai lựa chọn trở nên là tôi bắt đầu do dự. Mà con đường xin việc của tôi lúc nào cũng có lựa chọn đầy hết chứ không phải chỉ duy nhất một cái. Mỗi lần có bên nào thông báo trúng tuyển là ngay lập tức vài ba chỗ thông báo một lượt. Còn nếu không có bên nào thông báo thì tất cả đều in phao phrắc không một tin nhắn không một cuộc gọi chỉ nói em chờ thông báo nha em.
Công việc làm thứ hai của tôi cũng đúng chuyên ngành mà thay vì làm ở nhà thuốc lần này là làm ở trạm y tế. Cũng chả có lương. Lúc đi học làm tình nguyện viên không công nhiều quá hay sao mà bây giờ cứ có duyên với mấy chỗ không Lương à Lần này làm không lương mới đầu vô áp lực cũng không ít hơn lần trước đâu
Lần đầu tiên thì có bà chị đồng nghiệp hỏi hộ khẩu gia đình của tôi như hỏi cung tội phạm hỏi gia đình tôi có buôn bán gì không. Tôi nói nhà có bà Út buôn bán tập quán nhỏ thì bả phán ngay một câu sau không ở nhà bán tạp hóa đi đi học dược làm chi.
Ủa bộ tôi học dược là bà đóng học phí cho tôi hay sao. Tôi ăn cơm nhà bà tôi uống nước nhà bà à. Người ta học cái gì thì là chuyện của người ta chứ tự nhiên nói vậy hà. Đồng nghiệp ba bốn người nhưng có chị này là khó tính nhất nhiều khi còn bắt bẻ hơn bà chủ nữa. Làm mấy ngày sau tôi mới biết em ruột của bà chị này vô trước tôi một tháng cũng đang làm công như vậy. Khi đó tôi mới biết là ra vì sao bả soi mói tôi từng li từng tí. Bà chủ kêu chỉ tôi này nọ thì thái độ lắm lúc chỉ lúc không. Bởi bà chủ đang do dự nên nhận hai đứa hay một đứa thôi làm nhân viên chính thức. Hai đứa tôi không chung bạn kia ca sáng trưa còn tôi là ca sáng tối. Một ngày làm việc 10 tiếng nha.
Đời lần đầu bước chân ra xã hội cảm nhận được đòn hiểm của xã hội bơ vơ lạc lõng lắm nhất là khi bên mình chẳng có ai ủng hộ. Gia đình tôi chỉ ủng hộ về mặt vật chất chứ tinh thần thì không có miếng nào đâu. Bản thân mình đã không hạnh phúc thì làm gì có thể chia sẻ được hạnh phúc cho người khác. Nếu chính bản thân mình cũng không vui vẻ làm sao có nói chuyện vui đùa bình thường được. Lần đầu tiên tôi cảm nhận được cái thứ gọi là xã hội ở đời thật chứ không phải chỉ trên sách vở. Hồi đó giờ đọc
truyện cũng biết xã hội sẽ không ôn nhu như trong ghế nhà trường nhưng bây giờ lần đầu tiên cảm nhận được.
Măng cũng có măng tốt măng xấu ngày cũng có ngày nắng ngày mưa đâu phải ai cũng thích ma cũ bắt nạt ma mới. Ngoại trừ chị nhân viên đặc biệt đó ra thì các đồng nghiệp khác cũng dễ chịu lắm ai làm việc đó mà thôi không có khinh khi bắt nạt ma mới.