Trưa hôm đó lớp tôi nhận được lời nhắn gửi từ thầy Nghĩa (1) thầy bảo rằng lớp tôi hãy đến trướng lúc một giờ trưa để học tiết dạy kèm của thầy.
Nhận được tin, tôi vội nhìn lại giờ trên điện thoại, tôi sửng sốt! Đã mười hai giờ ba mươi rồi mà tôi vẫn chưa chuẩn bị gì cho tiết học sắp tới, ấy thế nên tôi vội bỏ điện thoại xuống lao ngay vào việc chuẩn bị tập sách.
Một giờ trưa hôm đó, tôi đã có mặt tại trường, tôi vội chạy lên phòng học mà thầy Nghĩa đã hướng dẫn cho chúng tôi.
Trong lúc vội vã tôi đã vô tình vấp Một thứ gì đó và ngã nhào xuống đất, nhưng tại sao tôi lại không thấy đau? Đó là câu hỏi lúc đó trong đầu tôi, cứ mãi nghĩ về câu hỏi đó mà tôi quên mất có một thứ gì đó cấn dưới bụng mình.
Tôi nhìn xuống bụng mình có một bàn tay nắm lại, nhìn trước mặt tôi là người thầy mà tôi rất ghét, tôi bất ngờ đứng dậy, không biết phải nói thế nào tôi chỉ nhìn thầy một cách ngượng ngùng, miệng tôi thì lại muốn nói một câu gì đó nhưng không thể nói, thế là tôi vẫn chỉ nhìn thầy ấy trong im lặng.
"Có sao không?" Giọng thầy cất lên giữa bầu không khí ngượng ngùng.
"D.. dạ, chỉ hơi đau ở phần tay phải thôi thưa thầy.." Tôi ấp úng trả lời.
"Lần sau đi cho cẩn thận vào!" Thầy nghiêm giọng nói.
"Tay em bị trầy rồi, em lên phòng y tế đi."
"Thưa thầy.. em không nhớ phòng y tế ở đâu.."
Thầy nhìn tôi rất lâu trong im lặng rồi nói "Đi theo thầy!"
Tôi đi theo thầy, thầy đi trước tôi. Hai người chỉ im lặng chẳng nói nhau câu gì, vừa đi theo thầy tôi vừa nhìn lại cảnh xung quang ngôi trường này. Để ý mới thấy trường tôi cũng đẹp lắm chứ, những ánh ánh chiếu qua từng tán lá nhỏ của 1 cây trồng lớn, những cây nhỏ cứ việc đung đưa theo gió, những lớp học được nắng chiếu vào nhìn khung cảnh rất đẹp.
"Đến rồi!" Tiếng nói ấy phá tan sự mộng tưởng của tôi về khung cảnh của ngôi trường này.
"Em vào đi."
"Dạ.." Tôi nhìn thầy ngại ngùng đáp.
Thầy nhìn tôi rồi lặng lẽ rời đi.
"Th.. Thầy ơi.." Tiếng nói tôi khiến bước chân thầy dừng lại.
"Em.. Em ca.. cảm.. ơn thầy!" Tôi ngập ngừng nói.
Thầy quay đầu nhìn tôi bằng ánh mắt dịu dàng.
"Lần sau đi đứng cẩn thận vào, hậu đậu quá!" nói rồi thầy nhìn tôi cười và rời đi.
Lúc đó tôi như chết lặng, tôi chỉ đứng yên như cái xác không hồn, không thể nói không thể làm gì được ngoài việc nhìn người thầy mà tôi rất ghét dần rời đi.. Tôi vẫn đứng im cho đến khi có 1 người lên tiếng hỏi.
"Sao em đến đây, em cần gì?" Giọng của cô y tế vang lên.
"Dạ.. dạ không có gì, em đến để xin cô băng keo cá nhân."
"Của em đây!" cô đưa miếng bang keo ấy cho tôi.
"Cảm ơn cô!" Tôi vội cầm rồi mang lên lớp học.
Vì sự việc hôm đó mà tôi đã đến trễ mất mười lăm phút, thầy Nghĩa cũng chẳng quở trách gì tôi ngược lại còn quan tâm đến vết thương trên tay tôi, và cũng vì sự việc đó mà tôi lại càng muốn hiểu thêm về cái "người thầy mới" kia. Nhưng song song với những chuyện như thế thì cũng có chuyện vui.. "Người thầy mới" kia đã chấp nhận lời mời kết bạn của tôi trên mạng xã hội!
Sáng thứ bảy tuần thứ hai, lại một lần nữa tôi phải đối mặt với "người thầy mới" lần này tôi khá lúng túng, không biết phải làm thế nào cho đúng, tôi ngồi suy nghĩ mãi mà bỏ quên luôn tiết học của người thầy mà tôi rất quí. Cứ thế thời gian cứ trôi.. cuối cùng cũng đến lúc phải đối mặt với "người thầy mới" trong tiếng ồn ào.. tiếng cười đùa của bạn bè.. tiếng ồn ào của những người xung quanh.. tôi vẫn nghe tiếng bước chân ấy!
"Cộp Cộp..".
Âm thanh đó dần đến gần, người tôi cứng đờ.. Và rồi.. điều tôi không mong đợi đã đến.. Thầy ấy.. Vào rồi!
"Tất cả các em tập trung! Em nào vô trễ tôi ghi vô sổ đầu bài!"
Người tôi
hôm nay lại là thường tự dung lại rung bần bậc lên.. Nhi (2) quay sang rồi hỏi tôi.
"Bà làm sao vậy?"
"Không biết nhưng tui thấy sợ người thầy này!"
"Tui thấy ổng hiền mà."
"Hiền với bà thôi."
Nói rồi Nhi cười với tôi điều đó khiến tôi bớt đi một phần căng thẳng trong bản thân mình, tôi bắt đầu chuyển hướng nhìn "người thầy mới" đang ngồi trước mặt tôi, ngay lúc này tôi cảm thấy bất ngờ.. vì thầy ấy cũng đang nhìn tôi.. tôi chạm mắt thấy ấy.. tôi nhìn thấy được gương mặt thầy ấy rất rõ.. Đôi mắt tròn, chiếc mũi cao, môi nhỏ cùng với một nước da ngâm. Đôi mắt thầy ấy cứ cuốn hút tôi nhìn mãi.. Rất lâu sau đó mọi người đã vào đầy đủ.
"Cả lớp, nghiêm!" giọng lớp trưởng vang lên trong sự ồn ào của các bạn.
Tôi bị tiếng nói ấy làm cho giật mình đứng dậy..
"Cả lớp ngồi xuống."
Sau tiếng nói ấy lớp chúng tôi bắt đầu vào tiết học.. Trong tiết học tôi không hiểu sao vẫn cứ có một ánh mắt luôn dõi theo tôi, người đó cứ nhìn tôi mãi.. Tôi bối rối tự hỏi trong đầu tôi đã làm sai điều gì? Rồi giọng nói của người đó vang lên.
"Em, đọc tiếp cho thầy."
Nhìn lên người phát ra giọng nói đó tôi thấy được cánh tay của người đó đang chỉ vào tôi, tôi lúng túng đứng lên ấp úng trả lời.
"Thưa thầy, em.."
"Em thưa thầy!"
"Em nữa thầy ơi!"
Dần dần tiếng nói của mọi người ngày càng nhiều, tôi ngơ ngác trước câu hỏi của thầy, tôi chỉ im lặng và nhìn thầy. Mọi người thừa cơ hội dơ tay, tôi đứng im trước những sự nhiệt tình trong tiết học của mọi người, lúc đó tôi cảm thấy tôi thật lạc loài, cứ giống như giữa bầy thiên nga lại xuất hiện một con vịt.
"Các em trật tự nghe thầy nói!" Giọng nói nhẹ nhàng của thầy cất lên.
"Khi thầy đã kêu 1 bạn trả lời, các em phải trôn trọng bạn của mình, hãy để bạn trả lời hết rồi hẳn giơ tay nhận xét, đừng giơ tay lúc bạn đang trả lời, như vậy sẽ làm bạn mất tự tin về chính mình." Thầy khẳng giọng nói.
Cả lớp như hiểu được ý thầy nên dần im lặng, rồi họ nhìn tôi như chờ đợi điều gì đó? Lúc đó tôi chỉ nhìn thầy rồi trả lời.
"Thưa thầy, em không biết!"
"Ngồi xuống lắng nghe bạn trả lời, tiết sau tôi trả bài em đầu tiên."
Tôi đã ước gì thầy gọi người khác chứ không phải tôi. Tiết học hôm đó kết thúc nếu nói thật lòng tôi cảm thấy khá có lỗi với thầy.. có lẽ tôi nên tập trung trong giờ học của thầy hơn nữa. Tối hôm đó về nhà, tôi cứ suy nghĩ về hành động của mình.. Tôi bắt đầu rời chiếc giường êm ái của mình và lấy tập Công Dân ra học.. Chắc hẳn tôi đã chuẩn bị cho việc trả bài vào thứ bảy tuần sau..
(1) : Thầy Nghĩa là thầy dạy tiếng anh và công dân trước đó mà tôi bảo rất quý.
(2) : Nhi là lớp phó lớp tôi và là người ngồi kế bên tôi.