27
0
[..]
Gửi về phương xa,
Nơi có em. Và có cả những năm tháng chúng ta từng thuộc về nhau.
Nguyệt, Anh từng nghĩ mình là người hiểu rất rõ bản thân muốn gì. Anh muốn một vị trí cao hơn, một tương lai rộng mở hơn, một cuộc sống mà mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát. Vì thế anh luôn tin rằng những cuộc chia ly chỉ là tạm thời. Rằng nếu thật sự thuộc về nhau, chúng ta có thể đợi thêm vài năm, vài tháng, thậm chí vài ngày. Cho đến khi em đi.
Những năm qua, cuộc sống của anh vẫn vận hành như nó vốn phải thế. Công việc thăng tiến, những mục tiêu lần lượt hoàn thành, những bản kế hoạch vẫn được ký duyệt đúng hạn. Mọi thứ đều ở đúng vị trí của nó. Chỉ có anh là không. Anh từng cho rằng người rời đi là em. Mãi về sau mới hiểu, người bị bỏ lại thật ra là anh. Vắng em, thế giới vẫn xoay như chưa từng có điều gì xảy ra. Mặt trời vẫn mọc, thành phố vẫn sáng đèn, dòng người vẫn vội vã bước qua nhau. Chỉ có cuộc đời anh, từ ngày em rời đi, đã lặng lẽ rơi khỏi quỹ đạo và chìm dần vào một khoảng tối không lối thoát.
Ngày đó anh đã ngây ngốc đến mức nghĩ rằng thời gian có thể thay anh giữ em lại. Anh cho rằng chỉ cần em còn yêu, em sẽ luôn ở đó. Chỉ cần anh quay đầu, em vẫn sẽ đợi. Nhưng anh quên mất rằng, con người cũng biết mệt. Tình yêu dù sâu đậm đến đâu cũng có lúc cạn kiệt bởi những tháng ngày chờ đợi không hồi đáp.
Người ta thường nhìn anh bằng ánh mắt ngưỡng mộ. Họ nói anh đã có được tất cả: Một sự nghiệp đáng mơ ước, một vị trí mà biết bao người khao khát, danh vọng, tiền tài và một tương lai rộng mở. Anh chỉ cười. Bởi chẳng ai biết rằng phía sau vẻ ngoài đủ đầy ấy là một cuộc đời đã khuyết mất một phần linh hồn. Anh đã mất nhiều năm để chạm tới đỉnh cao mà mình hằng mong muốn. Từng bước một, anh có được mọi thứ mình từng đặt ra làm mục tiêu. Nhưng cũng phải mất thêm rất nhiều năm nữa, anh mới hiểu rằng có những điều quý giá hơn mọi thành tựu trên đời. Em chính là điều đó. Em giống như một mảnh ghép nhỏ bé đến mức ngày trước anh từng ngạo mạn nghĩ rằng mình có thể sống thiếu. Để rồi sau khi em rời đi, anh mới nhận ra chính mảnh ghép ấy mới là thứ giữ cho cuộc đời mình được nguyên vẹn. Những gì anh có hôm nay chưa bao giờ đủ để lấp đầy khoảng trống em để lại. Người ta nhìn thấy những điều anh đạt được. Chỉ có anh nhìn thấy những điều mình đã đánh mất. Và sự thật đau lòng nhất là sau ngần ấy năm, cuối cùng anh có được tất cả. Chỉ trừ em.
Anh từng nghĩ mình đánh đổi em để đổi lấy tương lai. Đến khi có được tương lai ấy rồi, anh mới biết thứ mình đánh mất lại chính là cuộc đời. Có những đêm anh ngồi một mình bên ô cửa sổ, nhìn ánh đèn trải dài ngoài phố, chợt nhớ đến câu hỏi em từng hỏi:
"Anh có từng nghĩ sẽ mất em không?"
Ngày đó anh trả lời quá dễ dàng. Bởi anh chưa từng tin em sẽ rời đi thật. Anh luôn nghĩ em sẽ quay về. Giống như mọi lần. Anh không biết rằng, có những người khi đã quay lưng thì không phải vì hết yêu. Mà vì đã đợi quá lâu.
Nguyệt à, Nếu thời gian có thể quay lại, anh vẫn sẽ chọn em. Không phải sau khi ổn định. Không phải sau khi thăng chức. Không phải sau khi hoàn thành mọi dự định. Mà là ngay lúc đó. Ngay khoảnh khắc em đứng trước mặt anh và hỏi rằng liệu anh có sợ mất em hay không. Tiếc rằng con người luôn như vậy. Chỉ khi căn phòng trở nên trống trải mới nhận ra ai là người từng thắp đèn. Chỉ khi một người thật sự rời xa mới hiểu rằng mình đã yêu họ nhiều đến nhường nào. Anh vẫn sống. Vẫn làm việc. Vẫn gặp gỡ rất nhiều người. Nhưng không còn ai là em nữa. Và có lẽ suốt phần đời còn lại, điều khiến anh day dứt nhất không phải việc em đã rời đi. Mà là việc ngày đó, anh đã không giữ em ở lại.
Trịnh Đình Kiên.
P/s: Bức thư này anh chẳng biết phải gửi về đâu. Đành gửi về phương xa. Nơi có em. Và có cả những năm tháng anh đã đánh mất.
[..]
Đình Kiên - một người từng giữ niềm tin mơ hồ, cứ ngỡ người mình thương đi rồi sẽ quay về. Đến khi nhận ra sự thật, anh mới hiểu rằng có những người đã đi là đi mãi, và điều đau lòng nhất là đánh mất họ ngay trong niềm tin của chính mình.
"Em đi rồi cũng sẽ về thôi." Anh đã từng tin như thế. Nhưng đến cuối cùng mới hiểu. Có những chuyến đi. Là để rời xa mãi mãi.
Chỉnh sửa cuối:
