17 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
37 0
55360639370_542b0471c9_o.png


Văn án:

Lạc Tụng xuyên vào một kịch bản phim được chuyển thể từ cuốn tiểu thuyết cẩu huyết cùng tên, trở thành nhân vật pháo hôi cùng tên với mình – "chân thiếu gia" (thiếu gia thật).

Không sai, là "chân thiếu gia", rất uất ức.

Điểm mấu chốt là vị "chân thiếu gia" này lại là một kẻ lụy tình, đem lòng yêu gã "giả thiếu gia" chiếm đoạt vị trí của mình là Lê Lệ Hoài. Đáng tiếc, trong lòng Lê Lệ Hoài đã sớm có một "ánh trăng sáng" lớn lên cùng mình là Tạ Thư Dịch.

Điều vô lý hơn là, Tạ Thư Dịch lại chính là vị hôn phu được đính ước từ trong bụng mẹ với "chân thiếu gia" này.

Nói cách khác, Lê Lệ Hoài đã cướp đi tình thân mười mấy năm của Lê Lạc Tụng, chiếm đoạt vị hôn phu của cậu, cuối cùng còn lấy luôn cả trái tim si mê mù quáng của cậu!

Kết cục, cậu chẳng có lấy một cái kết tốt đẹp. Một trận mưa lớn khiến cậu hoàn toàn "bay màu", mà tất cả đều là do Lê Lệ Hoài âm thầm bày mưu tính kế!

Lạc Tụng: "..."

Được thôi, được thôi, pháo hôi là vận mệnh, cậu chịu.. Chịu cái đầu cậu ấy!

Nguyên chủ thi đứng bét toàn trường, tại sao cậu cũng phải cam chịu chứ!

Đã vậy, cậu còn chẳng được cha mẹ yêu thương, mấy hôm trước vừa mới đắc tội cha mẹ nguyên chủ, bây giờ bảo họ đến trường họp phụ huynh cho cậu?

Cậu thà nhận Lê Lệ Hoài làm cha còn hơn!

Lê Lệ Hoài: Là cậu tự nói đấy, đến lúc đó nhớ gọi một tiếng "cha" nhé.

Lạc Tụng: ?

Phải nói rằng, đây là một khoảng thời gian "bà con xa không bằng láng giềng gần". Kể từ sau khi nhận Lê Lệ Hoài làm "cha", Lạc Tụng đã có thể bắt đầu đi ngang dọc trong cái thế giới này rồi!

Họp phụ huynh? Lê Lệ Hoài đi họp cho cậu.

Gây chuyện thị phi? Cứ báo danh Lê Lệ Hoài.

Bỏ nhà ra đi? Kéo Lê Lệ Hoài đi cùng.

Thậm chí ngay cả chuyện yêu đương cũng là yêu với Lê Lệ Hoài.

Lạc Tụng: ? Thế còn vị hôn phu của anh thì sao?

Lê Lệ Hoài: Là vị hôn phu của cậu.

Lạc Tụng: Là vị hôn phu của anh!

* * *

Hoàn toàn không biết rằng vị hôn phu trong miệng họ lúc này đang nhìn họ với ánh mắt ngày càng sai trái.

Tạ Thư Dịch mắt sáng rực: Hai vị hôn phu của mình cuối cùng cũng về chung một nhà rồi sao?
 
17 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
Chương 1:

Mười giờ đêm, Lạc Tụng tựa vào ghế sofa xem kịch bản đến mức buồn ngủ díp mắt, thì chiếc điện thoại đặt hờ bên hông bỗng reo lên. Lạc Tụng vươn tay cầm lấy, là quản lý gọi tới.

Cuộc gọi vừa kết nối, quản lý đã lên tiếng trước:

"Sắp vào đoàn làm phim rồi, kịch bản nghiên cứu đến đâu rồi?"

Lạc Tụng liếc nhìn kịch bản trên tay kia: "Anh chắc chắn đây là vai diễn được 'đo ni đóng giày' cho tôi đấy chứ?"

"Tên còn giống hệt nhau, sao lại không phải?"

Lạc Tụng lập tức bật cười: "Đo ni đóng giày cho tôi một vai pháo hôi độc ác? Trên mạng chửi còn chưa đủ nhiều sao? Công ty nghĩ cái gì vậy?"

Lạc Tụng cảm thấy thật vô lý. Người khác được đo ni đóng giày thì hoặc là nam chính chính nghĩa, hoặc là phản diện trùm cuối, sao đến lượt cậu lại thành một pháo hôi độc ác công cụ, lại còn là loại nửa đường đã "bay màu".

"Công ty có thù với tôi à?"

"Hết cách rồi, đối phương đưa ra cái giá quá hời. Gần như sắp vượt qua thù lao của bộ phim truyền hình cậu quay nửa năm trời đấy." Quản lý khuyên nhủ: "Ai mà lại đối đầu với tiền cơ chứ? Hơn nữa đây còn là bộ phim được dự đoán sẽ bùng nổ vào năm sau, diễn vai gì chẳng là diễn, đều là tác phẩm tiêu biểu cả."

"Tác phẩm tiêu biểu của tôi nhiều thế này, thiếu cái này chắc?"

Quản lý nghẹn lời, giải thích: "Cậu chẳng phải đang thiếu một nhân vật pháo hôi độc ác tiêu biểu sao? Đây là vai được thiết kế đặc biệt cho cậu đấy."

"Đặc biệt cái con khỉ, phim này là chuyển thể từ tiểu thuyết, bên trong vốn đã có nhân vật trùng tên với tôi rồi. Tôi chưa đọc nguyên tác, nhưng không có nghĩa là fan của tôi chưa đọc."

Khi fan biết cậu chuẩn bị nhận bộ phim này, ngay lập tức đã tràn vào bình luận, bảo nguyên tác là tiểu thuyết hào môn cẩu huyết vô não, bảo cậu chạy nhanh đi.

Ngày trước khi văn mạng chưa thịnh hành kiểu cẩu huyết, đa số vẫn là văn học thanh xuân đau thương, hoặc là kiểu Long Ngạo Thiên cuồng ngạo, hay là tiểu thuyết ngọt sủng chữa lành, ai nấy đều giữ thái độ chê bai đối với kiểu cẩu huyết Mary Sue. Mà nguyên tác này viết cũng rất bình thường, tình tiết thì theo lối mòn, hành văn non nớt, bất kỳ cuốn nào trên mạng cũng có thể "đè bẹp" nó.

Thế mà chỉ vì quá cẩu huyết, nó lại nổi bật giữa đám văn mạng, khiến cư dân mạng bàn tán xôn xao rồi trở nên nổi tiếng, đến mức thể loại cẩu huyết vốn đã tàn lụi lại hồi sinh, chiếm giữ nửa giang sơn trong văn mạng.

Thật ra Lạc Tụng không phải không hài lòng với vai diễn này. Tuy là pháo hôi độc ác, nhưng cậu ta vẫn có những phân đoạn cao trào. Trong phim, Lạc Tụng với tư cách là chân thiếu gia nhận tổ quy tông, sau nhiều năm vẫn đối xử tốt với người bạn thân lớn lên cùng mình. Ít nhất phần này, nếu nghiêm túc mài giũa thì tuyệt đối sẽ nổi bật hơn cả nhân vật chính.

Cậu chỉ là không vừa mắt với mấy trò vặt này của công ty.

"Cậu đừng nghĩ nhiều quá, cậu là diễn viên, không phải minh tinh, phải dũng cảm thử thách các loại vai diễn mới để đột phá bản thân, đó mới là công việc chính của diễn viên. Được rồi, tôi không làm phiền cậu nữa, dạo này nhớ ngủ sớm, điều chỉnh trạng thái cho tốt."

Lạc Tụng mỉa mai: "Nếu anh không gọi cuộc điện thoại này, có khi tôi đã ngủ rồi, cúp đây."

Cậu cúp máy, cười nhạt một tiếng rồi nằm ườn ra đó.

Lạc Tụng sao có thể không biết ý đồ của công ty.

Ông nội của Lạc Tụng là đại phú hào một thời, cha thừa kế bản đồ thương mại của ông, mẹ là diễn viên kịch nói, có thể nói cậu là cậu ấm ngậm thìa vàng từ nhỏ.

Từ nhỏ Lạc Tụng đã có ngoại hình xuất chúng, một lần đi cùng cha mẹ tham gia tiệc tối thì được một đạo diễn nổi tiếng nhắm trúng. Có lẽ do thừa hưởng thiên phú diễn xuất của mẹ, Lạc Tụng từ nhỏ đã diễn xuất xuất thần khiến người ta kinh ngạc.

Cậu bắt đầu đóng phim trong các đoàn làm phim từ năm sáu tuổi, cho đến năm thứ ba đại học mới ký hợp đồng với công ty quản lý này.

Hiện tại cậu và công ty còn nửa năm hợp đồng, Lạc Tụng mãi vẫn chưa có ý định gia hạn, công ty sợ con gà đẻ trứng vàng này chạy mất nên đang vội vàng dẫn dắt những người mới của công ty.

Cậu nhắm mắt lại, lười chấp nhặt với công ty.

Sở dĩ mãi không gia hạn, không phải vì công ty đối xử không tốt với cậu. Cậu có gia thế chống lưng, lại là sao nhí xuất thân, danh hiệu Lạc thiếu gia đặt ở đó, công ty cho ăn ngon mặc đẹp cũng không dám bạc đãi cậu.

Nhưng cũng chính vì thế, công ty khó lòng kiểm soát Lạc Tụng, nên mới vội vã muốn cậu dẫn người mới. Nếu Lạc Tụng thực sự không định gia hạn nữa, công ty còn có thể bồi dưỡng thêm mấy diễn viên mới.

Lạc Tụng vẫn luôn biết những hành động nhỏ của công ty, không phải không muốn dẫn người mới, chỉ là cậu đã bị công ty lợi dụng suốt bao năm qua, giờ đây thực sự không muốn bị người khác kiểm soát nữa. Ngay cả khi sau này không làm diễn viên nữa, cậu cũng không muốn vì nâng đỡ người mới mà bị công ty ép đi nhận những kịch bản mình không thích.

Lạc Tụng thở dài, cũng lười về phòng, tiện tay lấy chiếc chăn trên lưng ghế sofa đắp lên rồi ngủ thiếp đi.

Phòng khách rất yên tĩnh, ánh trăng chiếu qua cửa sổ sát đất đang khép hờ, ánh sáng và bóng tối trong phòng phân định rõ ràng.

Có lẽ vì dạo này Lạc Tụng luôn nghiên cứu kịch bản về Lê Lạc Tụng, trong lúc suy tư chìm nổi, cậu ngủ không được yên giấc. Từng khung hình về trải nghiệm cuộc đời của Lê Lạc Tụng trong phim cứ như những thước phim cũ, không ngừng ùa về, chân thật đến mức cậu tưởng đó là trải nghiệm của chính mình.

Đột nhiên hình ảnh ngưng trệ, mọi thứ xung quanh đều lùi về sau, Lạc Tụng ngay lập tức rơi vào bóng tối mịt mù. Một mảng đen kịt khiến cậu cảm thấy vô cùng áp bức, cậu ôm lồng ngực nặng trĩu, trong tích tắc mồ hôi lạnh toát ra, hít thở dồn dập.

"Ha ha ha ha ha.."

"Đây là ai vậy, sao mà hậu đậu thế, thế mà cũng ngã xuống được."

"Không biết, trước đây tôi chưa từng thấy ở nhà họ Lê."

"Đây không phải là Lê Lạc Tụng, nhị thiếu gia nhà họ Lê mới được đón về từ nông thôn hồi trước sao?"

"À, là hắn ta à. Bảo sao mà quê mùa, người ở quê lên thì luôn không bao giờ lên được mặt bàn."

"Nhị thiếu gia nhà họ Lê cái gì, căn bản chính là con ngoài giá thú thôi. Ai lại mang con ruột đi cho người khác nuôi chứ."

* * *

Từng tiếng chế nhạo ác ý từ xa đến gần, Lạc Tụng cảm thấy quần áo mình lúc này đã ướt đẫm, hút đầy nước, nặng nề treo trên người.

Cậu vùng vẫy mở bừng mắt, phát hiện mình đang đứng trong hồ phun nước, xung quanh là một đám nam nữ ăn mặc lộng lẫy đang đứng vây xem mình với vẻ chế giễu hoặc khinh bỉ.

Mà ngay phía trước chính là kẻ tội đồ vừa đẩy cậu xuống nước.

Lạc Tụng nhất thời rất mơ hồ.

Từ những lời chế nhạo vừa rồi, cậu chắt lọc được vài thông tin quan trọng.

Nhị thiếu gia nhà họ Lê? Nhà họ Lê, trong kịch bản này?

Không phải cậu đang ngủ sao? Chẳng lẽ bây giờ cậu đang nằm mơ.

Nhưng mọi thứ trước mắt lại chân thật đến mức cậu tưởng đó là trải nghiệm của chính mình.

Lạc Tụng quét ánh mắt nhìn quanh những người đang mang ánh nhìn khinh bỉ, lại nhìn kiến trúc xung quanh, chính là ở trong sân vườn nhà họ Lê, xem ra đang tổ chức một bữa tiệc.

Với tư cách là một diễn viên có nhiều năm kinh nghiệm, cũng đã từng tham gia không ít buổi biểu diễn kịch nói, giữ bình tĩnh trong cơn nguy cấp là tố chất nghề nghiệp của cậu.

Lúc này Lạc Tụng vô cùng bình tĩnh.

Trong lòng cậu cười lạnh, dù đang nằm mơ hay xuyên vào kịch bản, thì Lạc thiếu gia đây đi đến đâu cũng không thể bị bắt nạt.

Cậu nhớ lại những cảnh quay trong kịch bản.

Đúng rồi, đây là khoảng nửa năm sau khi Lê Lạc Tụng được đón về, và bữa tiệc này chính là tiệc mừng thọ của đại thiếu gia Lê Lệ Hoài nhà họ Lê, cũng nhân tiện công khai thân phận của Lê Lạc Tụng, giới thiệu với mọi người vị nhị thiếu gia mới được đón về.

Chỉ là, kế hoạch ban đầu đã bị đảo lộn hoàn toàn sau khi Lê Lạc Tụng bị đẩy xuống hồ phun nước.

Người ngoài chê bai cậu thô bỉ, người nhà họ Lê lại thấy cậu lỗ mãng, không thể lên được mặt bàn, đến khi bữa tiệc kết thúc, người nhà họ Lê cũng không có ý định công khai giới thiệu thân phận của Lê Lạc Tụng, khiến cho thân thế của cậu sau đó bị đồn thổi thành con ngoài giá thú.

Thô bỉ? Không lên được mặt bàn?

Lạc Tụng không ngờ mình vừa mở màn đã diễn vở kịch lớn này.

Dù là đang mơ hay vô tình xuyên vào kịch bản, đã thay nguyên thân trải nghiệm những điều này, thì cậu tuyệt đối không thể để người khác bắt nạt.

Lạc Tụng liếc nhìn camera giám sát dưới mái hiên. Rõ ràng nhà họ Lê có lắp camera, thế mà họ lại chẳng buồn kiểm tra sự thật, cứ thế đổ hết lỗi lầm lên đầu Lê Lạc Tụng.

Lạc Tụng điềm tĩnh bước ra khỏi hồ nước, tiến về phía kẻ đã đẩy mình.

Mái tóc ướt sũng dính bết trên trán, dù lúc này đang trong tình cảnh chật vật, nhưng vẫn không thể che lấp đi gương mặt tuấn tú của Lạc Tụng, trái lại còn mang đến vẻ thanh tao, tuấn tú khi vừa từ dưới nước bước lên.

Cậu nhếch môi cười, nhưng ý cười không chạm đến đáy mắt: "Là anh đẩy tôi?"

Dương Việt, thiếu gia nhà họ Dương.

Một trong những người ái mộ nhân vật chính Tạ Thư Dịch trong kịch bản.

Nhà họ Tạ và nhà họ Lê vốn đã đính ước từ trước khi Lê Lạc Tụng và Tạ Thư Dịch chào đời.

Đáng tiếc là khi Lê Lạc Tụng lên ba, vì sức khỏe yếu nên cha mẹ nhà họ Lê đã gửi cậu về quê nuôi dưỡng, mấy năm sau lại nhầm lẫn đón nhầm Lê Lệ Hoài về nuôi nấng suốt mười mấy năm trời.

Vì chuyện này quá vô lý, đến mức Lạc Tụng đã từng nghi ngờ liệu những tình tiết sau này có thực sự cùng do một biên kịch viết hay không.

Đã bảo là kịch bản được biên kịch vàng chấp bút dưới sự hỗ trợ của tác giả nguyên tác cơ mà?

Nhà họ Tạ và nhà họ Lê qua lại rất thân thiết, nhờ có tờ hôn ước này, Tạ Thư Dịch và Lê Lệ Hoài cũng coi như là thanh mai trúc mã, lớn lên cùng nhau, mối quan hệ rất tốt.

Ai nấy đều cho rằng họ là một cặp trời sinh, nhưng không ai ngờ rằng sai lầm lại xảy ra trên người Lê Lạc Tụng.

Dương Việt tuy thích Tạ Thư Dịch, nhưng thích không có nghĩa là chiếm hữu. Anh ta rất kính trọng Lê Lệ Hoài, nên việc Tạ Thư Dịch và Lê Lệ Hoài ở bên nhau khiến anh ta tâm phục khẩu phục.

Dương Việt sớm đã biết người trước mắt là con trai ruột mới được nhà họ Lê đón về, nhưng đây là lần đầu tiên anh ta gặp Lê Lạc Tụng, theo lý mà nói thì không thù không oán, vậy mà lại công khai ra tay với cậu ngay tại bữa tiệc do nhà họ Lê tổ chức.

Nguyên nhân chẳng có gì khác, vì Dương Việt biết Lê Lạc Tụng là con ruột, mà nhà họ Lê và nhà họ Tạ đang có hôn ước. Nếu để Lê Lạc Tụng thực sự nhận lại nhà họ Lê, thì tờ hôn ước giữa Tạ Thư Dịch và Lê Lệ Hoài rất có thể sẽ bị Lê Lạc Tụng cướp mất.

Dương Việt nhìn người trước mắt bằng ánh mắt khinh bỉ, vị hôn phu của Thư Dịch sao có thể là loại người này, đúng là đồ nhà quê!

"Chính mày không có mắt lại còn đổ vấy lên người khác.. Đệch!" Dương Việt chưa kịp nói hết câu, trong mắt Lạc Tụng thoáng hiện lên tia sắc bén, cậu túm lấy tay anh ta, một cú quật qua vai quăng thẳng anh ta vào hồ nước.

Chỉ nghe "ào" một tiếng, nước bắn tung tóe.

Sự việc xảy ra quá nhanh, mọi người bị nước bắn vào chân tay mới phản ứng kịp chuyện gì vừa xảy ra, những kẻ đứng xem xung quanh kinh ngạc thốt lên.

Cú này ngã không hề nhẹ, nhờ có nước trong hồ làm đệm giảm chấn rất nhiều, chứ nếu ngã cắm đầu xuống đất thật thì e là không chỉ dừng lại ở chuyện phải đi bệnh viện đâu.

Dương Việt khó khăn bò dậy, anh ta nhổ nước, ho sặc sụa, đến khi lấy lại được hơi thở mới chật vật ôm cánh tay, giận dữ đến mức không thốt nên lời: "Lạc Tụng, mày điên à? Mày có biết tao là ai không?"

Mẹ kiếp, trật khớp tay rồi.

"Biết chứ, chỉ là 'có qua có lại' thôi mà." Lạc Tụng vẩy vẩy tay, tỏ vẻ chẳng hề quan tâm.

Chỉ là lời nói ngoài miệng thì là "có qua có lại", nhưng thực tế cậu cố tình làm trật cánh tay của Dương Việt luôn. Dù sao thì đã quật qua vai rồi, việc vô tình làm trật cánh tay cũng không phải là chuyện gì lạ lẫm.

Với tư cách là một diễn viên, cậu từng đóng phim võ thuật, dù gì cũng từng học qua một vài kỹ năng võ thuật từ thầy hướng dẫn, việc sử dụng lực khéo léo cũng coi như là quen tay hay làm.

Hành vi của Lạc Tụng khiến những người xung quanh không thể nhẫn nhịn được nữa, họ bắt đầu thi nhau chỉ trích cậu.

"Lạc Tụng! Cậu quá đáng rồi đấy, Dương Việt là khách, vậy mà cậu dám đẩy anh ta xuống hồ nước?"

"Phải đó, nhà họ Lê đối đãi với khách khứa thế này sao?"

"Tôi thấy là Lạc Tụng ghen tị vì cha tổ chức tiệc sinh nhật cho anh trai nó nên mới quậy phá trong dịp trọng đại thế này đây, đúng là muốn phá nát bữa tiệc mà."

* * *

Vợ chồng nhà họ Lê lúc này đang ở tiền sảnh bận rộn tiếp đãi Lê lão gia và Tạ lão gia. Động tĩnh lớn thế này ở sân sau vẫn chưa truyền đến tai họ nhanh như vậy được.

Lạc Tụng đột nhiên bật cười, lạnh lùng liếc nhìn đám người đó: "Tôi cứ tưởng ngồi đây toàn người hiểu chuyện, ai ngờ toàn là kẻ mù lòa?"

"Mày đang nói nhảm gì đấy?" Diệp Hằng, anh em tốt của Dương Việt, tức giận bất bình.

Lạc Tụng chỉ vào bộ quần áo ướt sũng của mình: "Không thấy à? Tôi mới là người bị hại. Dù thế nào thì tôi cũng coi như là đang phản kháng."

Cậu khinh bỉ liếc nhìn Diệp Hằng: "Hình như các người biết tôi là ai nhỉ? Lạc Tụng, Lê Lạc Tụng, con trai duy nhất nhà họ Lê." Cậu nhấn mạnh hai chữ cuối.

"Các người cũng biết đây là nhà họ Lê chứ? Bây giờ nhà họ Lê tổ chức tiệc sinh nhật cho con nuôi thì thôi, các người lại là bạn bè do tên con nuôi 'chim khách chiếm tổ chim cu' kia mời đến, vậy mà dám ra tay với con trai ruột nhà họ Lê ngay trong tiệc sinh nhật của nó, rốt cuộc là ai muốn phá hỏng bữa tiệc này?"

"Mày!" Diệp Hằng bị chặn họng đến á khẩu, một kẻ khác đứng sau anh ta nhảy ra: "Rõ ràng là do mày tự trượt chân rơi xuống, mày còn đổ lỗi cho Dương Việt."

Diệp Hằng nghe thấy lập tức phụ họa: "Đúng thế! Ai nhìn thấy? Ai nhìn thấy Dương Việt đẩy mày?" Tất cả những người có mặt đều là bạn bè cáo mượn oai hùm của Dương Việt, đương nhiên là phải giả mù giả điếc, chẳng hề cảm thấy xấu hổ vì việc ỷ đông hiếp yếu, thi nhau hùa theo.

Dương Việt lúc này mới chậm rãi đi lên khỏi hồ nước, mắt đỏ ngầu, hung tợn nói: "Mày tiêu đời rồi!"

Lạc Tụng cười khẩy, ánh mắt nhìn anh ta tràn đầy vẻ khinh miệt.

Cậu không phải là nguyên chủ nhút nhát, yếu đuối.

Cậu sẽ không tiêu đời!
 
17 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
Chương 2:

Sân sau nhà họ Lê không hề nhỏ, không ít người tụ tập thành từng nhóm ba năm người trên bãi cỏ, vừa cầm ly sâm panh do nhân viên phục vụ mang tới, vừa thong thả trò chuyện. Động tĩnh ồn ào phía bên này đã thu hút sự chú ý của rất nhiều người, họ tò mò lũ lượt kéo tới.

Trong đám đông, Lê Lệ Hoài khoác trên mình bộ tây trang lễ phục sang trọng bước ra từ phía cuối, nhìn thấy tình cảnh này, anh không khỏi nhíu mày hỏi: "Chuyện gì xảy ra vậy?"

Lạc Tụng nhìn sang, trong đáy mắt thoáng hiện tia ngạc nhiên, không ngờ lúc này Lê Lệ Hoài lại xuất hiện.

Theo kịch bản, sau khi Lê Lạc Tụng bị đẩy xuống hồ nước trong bộ dạng vô cùng chật vật, vừa bò lên đã lao vào ẩu đả với Dương Việt. Đáng tiếc là đối phương đông người thế mạnh, chẳng mấy chốc cậu đã rơi vào thế hạ phong, bị đè xuống đất không thể động đậy, chỉ có thể vô dụng mà gào thét trong giận dữ.

Chính sự việc này đã dẫn cha mẹ từ tiền sảnh đến.

Sau một hồi chỉ trích không phân biệt đúng sai, họ bắt Lê Lạc Tụng về phòng riêng, không được phép ra ngoài làm mất mặt.

Mà tất cả những điều này, Lê Lệ Hoài đứng trên ban công tầng hai đã chứng kiến từ đầu đến cuối.

Lê Lệ Hoài không có nhiều tình cảm với người em trai này, dù cho cậu có đang chiếm giữ thân phận Lạc Tụng, hưởng thụ vinh hoa phú quý suốt nhiều năm, anh ta cũng chẳng mảy may cảm thấy áy náy.

Bởi vì Lê Lệ Hoài quá xuất sắc, xuất sắc đến mức nhà họ Lê cảm thấy có anh ta trong nhà mới là phúc phận của họ.

Dương Việt lên tiếng trước: "Lạc Tụng nó điên rồi.." Anh ta ướt sũng từ đầu đến chân, mái tóc vốn được chải chuốt tinh tế giờ đây đọng đầy những giọt nước, rũ rượi trên trán, "Nhìn xem nó làm tôi ra nông nỗi nào đây này."

Nghe vậy, Lạc Tụng mỉa mai: "Đúng là thứ chưa dứt sữa. Ồ, không nên nói vậy, phải nói là chó chủ đã đến, đang tìm chủ để mách tội à?"

"Mày!"

"Lạc Tụng." Ánh mắt Lê Lệ Hoài nhìn qua tràn đầy cảnh cáo.

Lê Lệ Hoài không có tình cảm với Lạc Tụng, và Lạc Tụng vừa mới xuyên vào kịch bản cũng chẳng có chút cảm tình nào với anh ta. Cậu không hề sợ hãi, thẳng thừng đáp trả: "Có rắm thì mau phóng đi!"

Lạc Tụng không sợ đắc tội Lê Lệ Hoài.

Nguyên chủ lúc mới tới vốn có thiện cảm với Lê Lệ Hoài, từng cẩn trọng lấy lòng anh ta. Nhưng Lê Lệ Hoài luôn tỏ ra vẻ xa cách, lạnh lùng, khiến nguyên chủ vô cùng uất ức và tự ti.

Cũng chính vì vậy, việc lấy lòng Lê Lệ Hoài là vô ích. Lạc Tụng dứt khoát buông xuôi, dù sao cũng đã bị chán ghét rồi, việc gì phải giữ nguyên hình tượng cũ để cứ mãi "lấy mặt nóng dán vào mông lạnh" như vậy.

Lê Lệ Hoài nheo mắt nhìn cậu hồi lâu, lạnh lùng lên tiếng: "Xin lỗi."

"Xì.." Lạc Tụng như vừa nghe thấy một trò đùa thế kỷ, cậu khinh bỉ nhìn Lê Lệ Hoài, "Anh nghĩ tôi dễ bắt nạt đến thế sao? Anh tưởng tôi không biết anh đã đứng trên tầng hai lạnh lùng quan sát mọi chuyện xảy ra ở đây từ đầu sao?" Lạc Tụng nhếch mép chế giễu, "Cái bài vị đạo đức mà anh dựng lên kia, trông cũng ra dáng phết đấy nhỉ."

Lời Lạc Tụng nói không sai, anh ta quả thực đã tận mắt chứng kiến toàn bộ quá trình. Anh ta biết Dương Việt có chừng mực, chút xô xát nhỏ nhặt này đối với anh ta chẳng đáng để bận tâm.

Thế nhưng, diễn biến sau đó lại khiến anh ta vô cùng kinh ngạc.

Anh ta không ngờ rằng Lê Lạc Tụng – kẻ vốn luôn tỏ ra khúm núm, cẩn thận lấy lòng anh ta trước đây – lại đột nhiên trở nên kiêu ngạo, đanh đá và sắc sảo như vậy.

Thậm chí, cú quật qua vai gọn gàng dứt khoát của Lạc Tụng dành cho Dương Việt lúc nãy càng khiến anh ta sững sờ.

Cũng chính vì khoảnh khắc này, anh ta mới quyết định đích thân xuống đây để xem xét cho ra lẽ.

Trong không khí nhất thời tràn ngập mùi thuốc súng, những người xung quanh đứng xem đều mang vẻ mặt hả hê.

Lê Lệ Hoài có uy tín rất lớn trong giới.

Những năm trước, nhà họ Lê liên tục sa sút, sắp sửa đối mặt với nguy cơ phá sản, chính anh là người đứng ra xoay chuyển tình thế, mang vinh quang trở lại mới giúp nhà họ Lê có được địa vị như ngày hôm nay.

Vì vậy, Lê Lệ Hoài có uy thế rất lớn trong nhà, thậm chí còn vượt qua cả vợ chồng nhà họ Lê.

Mọi người đều hiểu, giờ đây khi Lê Lệ Hoài đã đích thân ra mặt, thì kẻ xui xẻo nhất khả năng cao chính là Lê Lạc Tụng.

Lê Lệ Hoài chằm chằm nhìn cậu, như muốn thăm dò điều gì đó trên gương mặt Lạc Tụng.

Một lát sau, như thể đang thỏa hiệp, anh quay sang nói với Dương Việt: "Xin lỗi cậu ấy đi."

Tất cả mọi người đều sững sờ.

Ánh mắt Lạc Tụng nhìn Lê Lệ Hoài cũng tràn đầy vẻ kinh ngạc.

Dương Việt không phục: "Tại sao tôi phải xin lỗi? Chính nó.."

"Không xin lỗi thì cút ra ngoài." Lê Lệ Hoài không nể mặt mà lên tiếng, "Cậu coi những lời tôi dặn là gió thoảng bên tai hết rồi sao?"

Dương Việt lập tức nghẹn lời.

Nhớ lại lúc mới gặp mặt hôm nay, Lê Lệ Hoài quả thực có nhắc nhở họ đừng gây chuyện, chỉ là nói qua loa nên họ cũng chẳng để tâm. Hơn nữa, những chuyện xô xát kiểu đẩy người xuống hồ này, Lê Lệ Hoài lẽ ra cũng sẽ chẳng thèm để ý.

Ai mà ngờ được Lê Lạc Tụng lại không hề sợ chuyện bé xé ra to, dám công khai báo thù ngay tại trận, quật thẳng anh ta xuống hồ nước.

Anh ta đỏ bừng cả mặt, cánh tay lại còn bị trật khớp, chỉ hơi cử động là đau thấu xương, vậy mà giờ còn phải đi xin lỗi kẻ tội đồ này.

Nhưng khốn nỗi đây là sân nhà của Lê Lệ Hoài.

Trong nhóm bạn của họ, Lê Lệ Hoài nắm giữ quyền ngôn luận tuyệt đối.

Anh ta trừng mắt nhìn Lạc Tụng, sắc mặt vô cùng khó coi, lòng đầy uất ức nhưng không thể không nói: "Xin lỗi."

Lạc Tụng vốn là thiếu gia tùy hứng quen thói, không phải kiểu người thích dĩ hòa vi quý, cậu chỉ tay vào mấy kẻ đứng sau Dương Việt: "Cả bọn chúng nữa, những kẻ vừa gọi tôi là đồ hoang ấy. Xin lỗi tôi đi!"

Dương Việt lập tức sầm mặt lại, giận dữ nói: "Lạc Tụng, đừng có được đằng chân lân đằng đầu!"

"Lê Lệ Hoài là bạn anh, cái gọi là 'gần mực thì đen', thái độ của các người cũng chính là thái độ của Lê Lệ Hoài. Nếu anh không muốn người khác nghĩ rằng Lê Lệ Hoài không chỉ cướp đoạt vị trí của người khác mà còn bày trò bắt nạt, thì xin lỗi ngay lập tức!"

"Mày.."

"Dương Việt!" Lê Lệ Hoài lạnh giọng ngắt lời anh ta.

Mấy kẻ đứng sau Dương Việt dường như cũng hiểu rõ thái độ của Lê Lệ Hoài, biết rằng hôm nay nếu không xin lỗi thì không xong chuyện, chỉ đành nghiến răng nói lời xin lỗi.

Lạc Tụng nghe thấy mà vô cùng sảng khoái. Tâm trạng tốt lên, cậu nở một nụ cười ngọt ngào với Lê Lệ Hoài: "Anh vẫn là người biết thức thời. Chuyện ân oán đã xong, em là người làm em đương nhiên sẽ không so đo tiếp, nể mặt anh cả nên em miễn cưỡng chấp nhận vậy. Em vẫn rất hiểu chuyện của anh mà."

Hành vi được lợi lại còn khoe mẽ của Lạc Tụng khiến Dương Việt vốn đã không cam tâm lại lần nữa nổi giận: "Mày mẹ nó.."

Kết quả lời còn chưa nói hết đã bị Lê Lệ Hoài dùng ánh mắt chặn lại.

Đối mặt với sự khiêu khích của Lạc Tụng, Lê Lệ Hoài coi như không thấy, anh thản nhiên nói: "Vừa rồi thấy chú cứ 'Lê Lệ Hoài' này, 'Lê Lệ Hoài' kia, anh còn tưởng chú không muốn nhận người anh này nữa rồi."

"Sao có thể chứ." Lạc Tụng vẩy vẩy cánh tay vẫn còn đang nhỏ nước, tiến lên vài bước rút ngắn khoảng cách giữa hai người. Ở cự ly gần, có thể thấy rõ sự chênh lệch về chiều cao, Lạc Tụng thấp hơn Lê Lệ Hoài nửa cái đầu.

Có lẽ vì ánh mắt quá mức không chút sợ hãi, Lạc Tụng bình thản nhìn thẳng vào anh, không hề lép vế.

"Nếu anh cả muốn.." Cậu dừng lại một giây, nở nụ cười tà ác rồi tiến sát vào tai anh thì thầm, "Gọi anh một tiếng bố thì đã sao?"

Lê Lệ Hoài liếc mắt sang, hai người lại lần nữa chạm mặt.

Lạc Tụng thấy đủ thì dừng, lùi lại vài bước rồi xua tay: "Thứ lỗi cho em không thể tiếp chuyện được nữa, dù sao chút tự biết mình đó em vẫn có."

Cậu biết mình không được chào đón nên cũng chẳng muốn chuốc lấy phiền phức.

Lạc Tụng lễ phép mỉm cười với đám đông: "Mọi người cứ ăn uống vui vẻ, đừng vì tên nhà quê không giáo dục như tôi mà làm ảnh hưởng tâm trạng."

"Đợi đã."

Lạc Tụng vừa bước đi được một bước thì Lê Lệ Hoài gọi cậu lại: "Lát nữa thay đồ xong thì ra ngoài, hôm nay chú cũng là nhân vật chính."

Lạc Tụng sững sờ, không ngờ anh lại nói như vậy. Trước đó đọc kịch bản cậu chỉ mải mê hiểu về nhân vật Lê Lạc Tụng chứ thực sự chưa phân tích kỹ tính cách của Lê Lệ Hoài.

Nhưng có một điều Lạc Tụng hiểu rất rõ, tốt nhất là không nên dính líu bất cứ điều gì với người này.

Vì nguyên tác là tiểu thuyết cẩu huyết Mary Sue, là nhân vật chính thì đương nhiên không thể chỉ có thân phận là con nuôi nhà họ Lê.

(Giải thích: Tiểu thuyết cẩu huyết Mary Sue nghĩa là tiểu thuyết chứa đầy những tình tiết kịch tính vô lý, sến súa, và tập trung xoay quanh một (hoặc nhiều) nhân vật được tác giả ưu ái đến mức hoàn hảo hóa một cách phi thực tế)

Dù nhà họ Lê đối xử với cậu như con ruột, nhưng vấn đề là họ có một hôn ước chỉ bụng đính hôn từ trước. Mười mấy năm qua, cả hai gia đình đều tưởng là giữa Lê Lệ Hoài và Tạ Thư Dịch, nhưng giờ lại xuất hiện thêm chân thiếu gia Lê Lạc Tụng.

Khoảng cách giữa Lê Lạc Tụng và Lê Lệ Hoài không chỉ là một chút, chưa nói đến việc Tạ Thư Dịch có nguyện ý hay không, bản thân nhà họ Tạ cũng không muốn con trai mình phải kết hôn với một kẻ "thùng rỗng kêu to".

Nhưng dù sao Lê Lạc Tụng cũng là thiếu gia thật, ông cụ nhà họ Lê cảm thấy năm đó không đón cậu về đã khiến cậu chịu quá nhiều khổ cực, giờ không nên để hôn ước đã định từ trước cũng bị cướp mất. Có ông cụ Lê đứng ra biện hộ đầy chính nghĩa, ông cụ Tạ cũng là người hiểu lý lẽ, cũng thấy chuyện này rất bất công với Lê Lạc Tụng.

Hai nhà thương thảo không xong, đành rằng bọn họ còn nhỏ, chưa gấp gáp kết hôn nên tạm thời gác lại chuyện hôn ước.

Lê Lệ Hoài và Tạ Thư Dịch lớn lên cùng nhau, bọn họ chắc đã sớm chỉ công nhận đối phương. Lê Lệ Hoài biết nếu Tạ Thư Dịch có khả năng bị Lê Lạc Tụng cướp mất, anh tiếp tục ở lại nhà họ Lê sẽ rất thụ động, nên năm tốt nghiệp cấp ba, anh đã rời khỏi nhà họ Lê.

Trở về lần nữa, anh đã trở thành đại gia nắm giữ phần lớn bản đồ thương mại thành phố A.

Dù sao Lạc Tụng cũng chỉ cầm kịch bản vai phụ, nhiều tình tiết ở giữa cậu thực sự không nhớ rõ lắm, chỉ biết việc đầu tiên Lê Lệ Hoài làm sau khi trở về chính là nắm giữ huyết mạch kinh tế của hai nhà Lê - Tạ để uy hiếp, cắt đứt cuộc hôn nhân liên minh giữa họ. Ông cụ Lê và ông cụ Tạ dù có không muốn đến đâu cũng chỉ đành chịu thua.

Tất nhiên anh làm việc này là vì ai, tự khắc đã rõ ràng.

Lạc Tụng giả vờ cười nói: "Anh cả anh khiêm tốn rồi, nhân vật chính mãi mãi chỉ có mình anh thôi."

Lời này tuy nghe có vẻ nịnh nọt giả tạo, nhưng đó lại là lời thật lòng của Lạc Tụng.

Cậu là một vai phụ, làm sao dám tranh vị trí trung tâm với vai chính?

Hiện tại cốt truyện có chút đi chệch hướng, theo lý mà nói lúc này cha mẹ của Lê Lạc Tụng nên xuất hiện trách mắng một trận, cuối cùng Lê Lạc Tụng lủi thủi rời đi rồi nhốt mình trong phòng.

Để tôn trọng sự phát triển của cốt truyện, đương nhiên Lạc Tụng cũng không thể xuất hiện trong phần sau của bữa tiệc sinh nhật.

Sau khi Lạc Tụng đi, những người vây xem thấy không còn trò hay để xem nữa cũng tản đi gần hết, chỉ để lại nhóm người Dương Việt vẫn còn đang bất bình.

Dương Việt không phục thái độ của Lê Lệ Hoài.

Anh ta nhăn mặt ôm vai nói: "Cậu cứ thế bỏ qua cho nó sao? Cậu không biết nó ra tay độc ác thế nào đâu." Quan trọng là, Lê Lệ Hoài làm thế quá dễ khiến người khác kiêu ngạo, sợ rằng tên nhóc Lê Lạc Tụng này tương lai sẽ leo lên đầu Lê Lệ Hoài mà ngồi.

Lê Lệ Hoài không dấu vết liếc nhìn vai anh ta. Quá trình Lạc Tụng ra tay với anh ta, anh đã nhìn thấy rõ mồn một từ tầng hai, động tác dứt khoát thành thạo, quá trình kéo vai rất cố ý nhưng lại không để lại dấu vết, khiến người ngoài thực sự tưởng rằng chỉ là vô tình bị kéo trật khớp thôi.

"Sau này không có việc gì thì đừng tìm rắc rối với cậu ấy."

"Tớ làm tất cả chuyện này là vì ai chứ?"

Lê Lệ Hoài liếc mắt nhìn qua: "Dù hiện tại chưa công khai, cậu ấy vẫn luôn là thiếu gia thật của nhà họ Lê. Tớ chiếm chỗ của cậu ấy bao nhiêu năm nay vốn đã là đuối lý, giờ còn liên kết với bạn bè nhắm vào cậu ấy, truyền ra ngoài thì cậu bảo người ta nhìn tớ thế nào?"

Dương Việt nghẹn lời: "Đó cũng là chuyện của mấy anh em mình, thì liên quan gì đến cậu."

"Đã là bạn bè, thì thái độ của cậu đối với cậu ấy cũng chính là thái độ của tớ. Hơn nữa.." Lê Lệ Hoài dừng lại, nhìn về hướng Lạc Tụng biến mất, giọng điệu đầy ẩn ý, "Cậu đấu không lại cậu ấy đâu."

Bởi vì anh nhìn thấy những thứ khác biệt trong mắt Lạc Tụng. Đó là sự bình thản và tự tại tích tụ sau bao năm tháng.

Đó là thứ có thể khiến Lạc Tụng luôn ở trong trạng thái gió thổi mây bay, không hề lép vế. Dù chuyện gì xảy ra, cậu cũng không quan tâm người khác nhìn nhận mình thế nào, cậu có thể nhanh chóng tìm thấy vị trí khiến mình thoải mái. Đây là điều mà ở độ tuổi của Dương Việt chưa hề có.
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back