74 ❤︎ Bài viết: 143 Tìm chủ đề
Chương 80: Tiểu Khả Ái Của Lão Đại (8)

Trà Trà tràn đầy tự tin nói chuyện với Thất Thất.

Mà Ninh Phong vốn đang nhớ thương Bạch Trà thịnh thế mỹ nhan, hoàn toàn không biết rằng mình đang bị Bạch Trà ghi nhớ.

Ninh Phong, "..."

Ta muốn đuổi theo ngươi, nhưng là muốn cướp nam nhân của ta?

Ah! Rút dao!

Trong một buổi học, Trà Trà cảm nhận được ánh mắt của rất nhiều người.

Còn cô thì ngồi ngay ngắn và nghiêm túc lắng nghe giảng bài.

Thất Thất nói.

Ngoài việc hoàn thành nhiệm vụ lần này, cô cũng nhân cơ hội này để trải nghiệm cuộc sống vườn trường.

Nhân tiện học hỏi thêm kiến thức.

Học tập là thú vị!

Học tập làm cho Trà Trà vui vẻ!

Học tập làm cho Trà Trà..

Ngượng ngùng, vui vẻ là không có khả năng vui vẻ được.

Lớp học này hơi chán, muốn ngủ, muốn ăn.

Nhưng đến lớp thì phải tuân thủ, không thể ăn không thể ngủ nên cô rất không vui, không vui.

Cô rũ mắt liếc nhìn thời gian trên điện thoại.

Nga, lớp học sẽ kết thúc sau năm phút nữa!

Nhịn một chút!

Lại kiên trì thêm năm phút nữa.

[ Trà Trà, cố lên, chúng ta có thể thắng.]

"Ân."

Một cái bỏng ngô, hai cái bỏng ngô, ba cái bỏng ngô.. Một trăm cái bỏng ngô, một trăm lẻ một cái ngô..

Thất Thất, [..] cuối cùng cũng phát hiện ra rằng Trà Trà có gì đó không ổn.

Nó vừa định mở miệng nói.

Trà Trà nghiêng đầu, nhìn về phía trước với vẻ mặt vô tội và ủy khuất.

Thất Thất, [..] được rồi, cô đã thắng.

Mẹ nó như vậy sao có thể chống đỡ được?

Những gì Trà Trà làm đều là đúng!

Ngồi trong giờ học đếm bỏng ngô cũng là đúng!

Không chấp nhận phản bác.

Ký chủ nhà mình chính mình sủng, Trà Trà nhà mình chính mình đau!

Cuối cùng cũng đến giờ giải lao.

Trà Trà cúi xuống, lấy trong túi ra một miếng chocolate.

"..."

Không có gì để ăn.

Cô ấy chỉ còn lại một miếng chocolate.

Trà Trà nhìn chằm chằm viên chocolate trong lòng tay, nhìn chằm chằm nửa phút, cuối cùng cẩn thận cất vào trong túi.

"Quên đi, sau khi tan học thì ăn đi!" Nếu không, cô e rằng sau khi ăn chocolate sẽ không còn thứ gì, cô sẽ không thể chờ đến khi tan học.

Thất Thất, [ ooh, ôm Trà Trà một cái.]

Ngay sau đó, cô ấy lại sờ vào túi của mình, ooh, không biết còn bao nhiêu tiền.

Chắc là, còn đủ để mua rất nhiều rất nhiều thức ăn ngon.

Vừa nghĩ, cô vừa tính toán bằng ngón tay của mình.

Nhưng cô không biết, dáng vẻ của cô đã lọt vào mắt người khác, trong lòng chỉ còn lại có một ý nghĩ: Đáng yêu đâu? Vừa ngoan vừa mềm mại, và khi cười lên rất ngọt ngào! Thật muốn mạng!

Ninh Phong bỏ qua Chu Kình Hoán, lén lút liếc nhìn.

A, thật ngoan!

Có phải cô em gái này đang muốn kể lại cuộc đời của mình không?

Hắn vô thức muốn đưa tay ra kéo quần áo của Chu Kình Hoán, cũng muốn Chu ca nhìn cô bé mềm mại kia.

Tuy nhiên, bàn tay chỉ duỗi ra.

Hắn phát hiện ra rằng đôi mắt của cô bé nhỏ nhắn rơi trên khuôn mặt của mình.

Ninh Phong, "..."

Tiểu bảo bối đang nhìn tôi!

Đang nhìn tôi!

Có phải là thích tôi không?

Có phải hay không cảm thấy tôi rất đẹp trai?

Ngao, vui vẻ!

Trà Trà, "..."

Cô luôn cảm thấy rằng não của Ninh Phong có chút vấn đề.

Nhưng cô không dám nói.

Cô sợ rằng mọi người sẽ không vui.

Tôn trọng ý nghĩ quan tâm đến các bạn cùng lớp, Trà Trà nở một nụ cười dịu dàng với Ninh Phong.

Ninh Phong, "!"

Tiểu bảo bối cười với tôi!

Tôi biết mà!

Cô bé đáng yêu nhất định có tình cảm với tôi!

Chu Kình Hoán lạnh lùng liếc hắn một cái, "Thu liễm lại một chút." Giống như kẻ ngốc thứ hai.

Lập tức, anh ta nghiêng đầu liếc nhìn Bạch Trà, "..."

Ánh mắt lại nhanh chóng thu lại.

Nhưng trong lòng không khỏi lẩm bẩm.

Cười gì mà cười vậy?

Không dễ thương chút nào!
 
74 ❤︎ Bài viết: 143 Tìm chủ đề
Chương 81: Tiểu Khả Ái Của Lão Đại (9)

Trà Trà cảm nhận được Chu Kình Hoán liếc nhìn cô.

Cô nhanh chóng nhìn về phía anh, khéo léo nở một nụ cười còn ngọt ngào hơn vừa rồi.

Ninh Phong, "..."

Tôi nghi ngờ cô gái nhỏ không chỉ có yêu ta, còn coi trọng huynh đệ của tôi, nhưng tôi không có chứng cớ!

Chu Kình Hoán, "!"

Đừng cười với tôi!

Anh ta lạnh lùng nhìn Bạch Trà, ánh mắt sắc bén hung ác.

Trà Trà, "..."

Giáo bá đang nhìn tôi, Là lão đại tương lai của tôi, tôi sẽ tiếp tục cười với anh ta.

Vì thế.

Trà Trà quay về phía anh và mỉm cười một lần nữa.

Nụ cười thật ngoan ngoãn và thật ngọt ngào.

Chu Kình Hoán đột nhiên ngẩn ra, hồi lâu mới nghiêm khắc uy hiếp, "Đừng cười với ta!"

"Hả? Được." Trà Trà gật đầu.

Không cười liền không cười a, hung dữ cái gì.

Cô nghiêng đầu, mở sách giáo khoa, ngồi thẳng lưng nhìn dòng chữ trên đó.

Cô cũng có tính tình của mình!

Mọi người ngơ ngác nhìn cô gái nhỏ bị giáo bá uy hiếp sau khi cười cười với anh ta.

Sao lại dễ thương thế này?

Không cho ngươi cười, ngươi, ngươi vừa vặn quay đầu liền đi đọc sách?

Tiểu khả ái, bạn đang nhìn cái gì vậy!

Bây giờ là thời gian nghỉ ngơi!

Nếu bạn không mỉm cười với giáo bá, bạn có thể mỉm cười với chúng tôi!

Thất Thất, [ Trà Trà! Nhanh lên, cười lên nào mấy nam sinh đó, độ nổi tiếng siêu đỉnh! Chúng ta cần tạo mối quan hệ tốt giữa các bạn trong lớp với mọi người xung quanh.]

"Được rồi."

Trà Trà ngước mắt, nghiêng đầu nở một nụ cười ngọt ngào với người đang nhìn mình ở phía trước.

"Xin lỗi, có chuyện gì sao?"

Chậc chậc, nụ cười không chỉ rất ngọt mà giọng nói cũng rất ngọt ngào.

Ngọt đến tận tim, giòn tận xương.

Chu Kình Hoán, "!" Trực tuyến gắt gỏng!

Không biết là ai đã hét lên "Tiểu khả ái, có bạn trai chưa?"

Ngay lập tức, tất cả mọi người đều phá lên cười, nhìn cô như thiêu thân chờ đợi câu trả lời của cô.

Nhiều cô gái liếc nhìn Trà Trà và thầm nguyền rủa trong lòng: Bạch Trà gì chứ? Tôi sợ đó là một tiểu trà xanh!

Ác ý vô cớ bao trùm lớp học.

Nụ cười trên mặt Trà Trà cũng nhạt đi một chút, cô ấy lắc đầu, "Câu hỏi này là chuyện riêng tư, tôi từ chối trả lời."

"Vậy thì tiểu khả ái, bạn thấy tôi thế nào?"

Người nói câu này không phải là ai khác chính là Ninh Phong.

Ngay khi Ninh Phong xuất hiện, đám học sinh xung quanh lập tức thu liễm vài phần.

Này, bọn họ gần như đã quên mất mối quan hệ của Ninh Phong với người bạn học mới này, có vẻ không được bình thường?

Không đủ khả năng để khiêu khích.

Trà Trà nghiêng đầu nhìn Ninh Phong.

Cô mở miệng muốn từ chối, nhưng nghĩ đến lời nói của Thất Thất nói phải chú ý lời nói của mình, không nên quá đã kích.

Kết quả, mi mắt cong cong, vẻ mặt nghiêm túc, nghiêm túc nói: "Ninh Phong, chúng ta còn là học sinh, việc quan trọng nhất bây giờ là phải tập trung vào học tập, yêu đương không phải chuyện nên làm, việc phải làm bây giờ là lấy vở ra, chăm chỉ học bài, cố lên!"

Ninh Phong, "..."

Thật tức giận!

Lần đầu tiên hắn bị từ chối.

Nhưng tại sao hắn lại nghĩ rằng cô bé xinh xắn thực sự siêu đáng yêu?

Ninh Phong lập tức che lại trái tim nhỏ bé của mình, trên mặt lộ ra vẻ đau khổ, "Tiểu Trà Trà, cậu nói cho tôi biết, cậu sẽ đợi tôi tốt nghiệp sao?"

Bạch Trà ngẩn ra, "?"

Hắn ta thật sự không được thông minh.

Hắn ta thậm chí không đây là lời từ chối?

Nga, cảm thấy hơi đau lòng về chỉ số thông minh của hắn.

Cô thương hại nhìn Ninh Phong một hồi, mới nhàn nhạt nói: "cậu nghĩ nhiều rồi, tôi chỉ từ chối nên mới nói vậy, đương nhiên, cậu là người tốt." Mặc dù không phải rất khéo léo, nhưng Trà Trà không quên phát thẻ người tốt.

Suy cho cùng, khi nữ chính trong phim truyền hình từ chối người khác thì cũng gần giống như vậy.
 
74 ❤︎ Bài viết: 143 Tìm chủ đề
Chương 82: Tiểu Khả Ái Của Lão Đại (10)

Ninh Phong từ chối thẳng thắn và khéo léo như vậy, trên mặt lộ ra vẻ sững sờ.

Mất nữa ngày cũng chưa lấy lại tinh thần.

Các học sinh xung quanh ngơ ngác nhìn cảnh tượng này.

Cảm xúc trong lòng rất phức tạp.

"..."

Bạn học mới thật đáng yêu, thật can đảm! Tôi ngưỡng mộ bạn!

Lúc đó, lớp học im lặng đến lạ.

Ánh mắt của Trà Trà rơi lên trên người Chu Kình Hoán, cô càng ngày càng cảm thấy đau lòng cho anh.

Các tiểu đệ của anh ta thật là ngớ ngẩn, còn những người khác thì sao?

Nếu vậy còn không phải là dọn dẹp đống lộn xộn mỗi ngày?

Ồ, thật làm khó cho anh ta.

Cho rằng sự đau lòng trong mắt cô quá đột ngột, Chu Kình Hoán lạnh lùng ngước nhìn cô, khẳng định cảm xúc trong mắt cô là đau lòng vì anh.

Chu Kình Hoán lại trở nên hung ác.

Đau lòng?

Tiểu khả ái? Não cậu bị hỏng à? Bạn quan tâm đến tôi làm gì?

Hắn liếc mắt một cái, đột ngột đứng lên, chân dài tiến lên một bước, đi tới trước mặt Bạch Trà.

Giống như từ trên cao nhìn xuống.

Khi mọi người nhìn thấy tư thế này, họ đột nhiên trở nên thích thú.

Chu Kình Hoán có phải là bởi vì Tiểu khả ái từ chối Ninh Phong nên mới biến thành tức giận? Muốn giúp Ninh Phong đỡ xấu hổ?

Luôn cảm thấy bộ dáng như vậy rất tuyệt vời.

Nhưng mà, tiểu bảo bối mềm mại ngọt ngào như vậy, Chu Kình Hoán đấm xuống, cô gái nhỏ có thể thật sự sẽ khóc.

"..."

Một số người hả hê khi thấy người gặp nạn, còn những người khác đã vắt một giọt mồ hôi lạnh cho cô.

Nói cho cùng, Chu Kình Hoán sẽ không bao giờ mềm lòng với bất kỳ ai.

Ngay cả khi cô gái nhỏ dễ thương khiêu khích anh ta, anh ta không thể bỏ qua.

Trà Trà lặng lẽ ngồi đó, thấy anh đi tới, một tia khó hiểu thoáng qua mắt cô, "Có chuyện gì sao? Vừa rồi tôi cũng không có cười với cậu!" Tôi không cười với anh ta, sao anh ta lại đến đây tìm lỗi?

Đây là anh ta không đúng rồi!

Cô gái nhỏ ngẩng đầu nhìn thiếu niên mà không sợ ánh mắt của hắn.

Đôi mắt ngấn nước kinh ngạc trước cái nhìn lạnh lùng và dữ tợn của Chu Kình Hoán, họ nhìn nhau trong 30 giây.

Ninh Phong, người không biết mình sẽ đi đâu, vẻ mặt thất thần.

Từ góc độ của hắn, ánh mặt trời chiếu vào hai người họ, xinh đẹp như một bức tranh.

"..."

Hắn luôn cảm thấy có gì đó không đúng.

Nhưng hắn không thể nghĩ ra điều đó trong lúc này.

Ah, Chu ca cũng không bình thường như mọi khi.

Đột nhiên, Chu Kình Hoán hừ lạnh một tiếng, đôi mắt thâm thúy cùng cảm xúc ảm đạm, xoay người bước ra khỏi phòng học, không chút giải thích.

Cô gái nhỏ bị bỏ lại ngồi ngây ra.

Hả?

Đi rồi?

Đi rồi?

Đi rồi liền đi rồi đi cô lại tiếp tục đọc sách.

Cô ấy nghiêng đầu một cách bình tĩnh và nhìn vào sách một lần nữa.

Đám đông vay xem chỉ có cảm giác như một chiếc tàu lượn siêu tốc, lên xuống lên xuống.

Cảm giác này thực sự không thể diễn tả được.

Ninh Phong nhìn chằm chằm Bạch Trà trong ba giây, sau đó vội vàng đuổi theo Chu Kình Hoán, vừa đuổi theo vừa thắc mắc không biết Chu ca rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Ai da, đau lòng quá, không biết đã xảy ra chuyện gì, không dám hỏi.

Chu ca tâm tư càng ngày càng khó đoán.

Thật sự làm khó một tiểu đệ như hắn mà.

Toilet nam.

Chu Kình Hoán dùng nước lạnh rửa mặt.

Trong gương.

Thiếu niên tóc ướt đẫm nước lạnh dính vào má, nhưng không hề chật vật chút nào mà ánh mắt có chút bối rối.

Nếu nhìn kỹ hơn và bạn sẽ phát hiện.

Vành tai phiếm đỏ đáng ngờ của anh ta.

Sau khi Chu Kình Hoán nắm bắt được điều này, sự bối rối trong mắt anh ta nhanh chóng bị thay thế bằng sự khó chịu.

"..."

Chết tiệt, gặp quỷ!

Nhìn một cô gái nhỏ, anh ta như vậy thẹn thùng, thật là mẹ nó có độc!

Ân, lúc này khi anh rời khỏi, hẳn là không ai để ý, bình tĩnh, anh ta vẫn là giáo bá lạnh lùng và hung dữ kia!
 
74 ❤︎ Bài viết: 143 Tìm chủ đề
Chương 83: Tiểu Khả Ái Của Lão Đại (11)

Sau khi Ninh Phong đuổi kịp, hắn nhìn thấy Chu ca của mình đang ngẩn người nhìn trong gương.

Hắn ngẩn người ra, nhìn chằm chằm vào gương cả phút đồng hồ, nhưng hắn không thấy gương có gì sai.

"Chu ca? Gương này nhìn đẹp sao?"

Ánh mắt Chu Kình Hoán lạnh lùng, liếc nhìn Ninh Phong, người có chỉ số IQ thấp.

Chậc chậc, anh đột nhiên cảm thấy Ninh Phong có chút chướng mắt.

Anh nheo mắt, môi khẽ nhếch.

"Cậu thích Tiểu khả ái ngốc nghếch kia sao?"

Ninh Phong toàn thân rùng mình một cái, sau đó vô thức sờ sờ cánh tay của mình, hừ một tiếng, sao lại có cảm giác hơi lạnh.

Ngay sau đó, trong đầu hắn lướt qua lời nói của Chu ca.

Tiểu khả ái ngốc nghếch?

Tiểu khả ái?

"Chu ca, tiểu khả ái người ta khi nào ngốc nghếch rồi? Rõ ràng gọi là mềm mại, không phải ngốc nghếch." Anh mà cứ như vậy sẽ không có vợ được đâu, anh biết không?

Ninh Phong trong nội tâm nói thầm.

Làm thế nào anh có thể nói rằng cô gái nhỏ ngốc nghếch chứ?

Rõ ràng là rất dễ thương, mềm mại và ngọt ngào.

Ai!

Khi nghĩ đến cô, hắn cảm thấy như được ăn mật ngọt, trái tim hắn ngọt ngào.

"Cậu vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi."

Sắc mặt Chu Kình Hoán tối sầm lại với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Áp lực im lặng xung quanh gần như khiến Ninh Phong toát mồ hôi lạnh, đến khóe miệng cũng gượng gạo, "Tôi, tôi chỉ nghĩ rằng cô gái nhỏ rất đáng yêu, tôi muốn trêu chọc cô ấy, nhưng thật đáng tiếc, tiểu bảo bối không coi trọng tôi."

Nói xong, hắn lặng lẽ quan sát sắc mặt của Chu Kình Hoán.

Chắc chắn, sắc mặt của Chu ca đã tốt lên một chút.

Ninh Phong, "!"

Hắn thực sự phát hiện ra rằng Chu ca có vấn đề! Và hắn đã có một số bằng chứng.

Nghe xong lời này, Chu Kình Hoán nhìn Ninh Phong, mới phát hiện Ninh Phong ánh mắt so với vừa rồi còn dễ chịu hơn.

"Ừ."

Nếu đã ra khỏi lớp học, vậy.. Vậy thì không quay lại nữa.

Anh không biết làm thế nào để đối mặt với cô gái nhỏ khiến anh ngại ngùng, anh cần phải ổn định lại cảm xúc của mình.

Ninh Phong nhìn Chu ca của mình lạnh lùng rời đi, trong lòng hỗn độn, ánh mắt phức tạp nhìn chằm chằm bộ dáng kia.

Hồi lâu, hắn thở dài thườn thượt.

"..."

Cũng may là hắn phản ứng rất nhanh.

Mặc dù lúc bình thường hắn không quan tâm đến bất cứ điều gì, nhưng hắn vẫn rất nhạy cảm với những thay đổi trong cảm xúc của Chu ca.

Chết tiệt, khi nghĩ đến những lời mình nói với Bạch Trà trong lớp học lúc nãy, hắn thật sự muốn bóp chết chính mình.

Hô!

Lúc đó, làm sao hắn có thể nghĩ rằng Chu ca lại có hứng thú với cô gái nhỏ xinh xắn kia khi chỉ vừa mới gặp?

Cho đến vừa rồi đại não đột nhiên mở ra.

Hắn cũng rất may mắn là Chu ca chỉ mới quan tâm đến Bạch Trà và chưa phát triển thêm.

Còn may hắn nhận ra sớm, nếu không, hắn nghi ngờ rằng mình không tìm được chỗ nào để khóc.

Khát vọng tồn tại, khát vọng tồn tại!

Đó thực sự là một điều tốt, nhờ vào mong muốn tồn tại.

Thấy Chu ca không có ý định học tiếp, cân nhắc một chút, hắn cũng phải đi theo a!

Vạn nhất Chu ca biết được hắn lén lút quay trở lại lớp học..

Nga, tiểu khả ái vẫn còn ở trong phòng học, nếu Chu ca không cẩn thận suy nghĩ lung tung thì.. Trời ạ, vẫn là nên nhanh chóng đi theo Chu ca.

Khóc lớn.

Ninh Phong đau lòng, nhưng đồng thời cũng thấy thú vị.

Chu ca lần đầu tiên có hứng thú với con gái!

Không biết tiếp theo sẽ thế nào.

Thật đáng mong chờ!

Giáo bá lạnh lùng và hung tợn, Chu ca, cuối cùng cũng sắp nở hoa rồi!

Hơn nữa đối phương lại là một cô gái nhỏ mềm mại dễ thương, này không biết sẽ phát ra tia lửa gì nữa.

Là trực tiếp đoạt lại? Hay vẫn là trực tiếp đoạt lấy?

Không được, hắn nhất định phải mua một ít pháo để chúc mừng chúc mừng!
 
74 ❤︎ Bài viết: 143 Tìm chủ đề
Chương 84: Tiểu Khả Ái Của Lão Đại (12)

Ninh Phong tưởng tượng lung tung.

Hắn thậm chí không biết rằng bộ dáng của mình đã lọt vào mắt của Chu Kình Hoán.

Chu giáo bá cảm thấy mình thật ngốc.

Tại sao lúc trước anh ta lại chấp nhận một tiểu đệ ngốc nghếch như vậy?

Hai người rời khỏi khu dạy học, quen thuộc cửa nẻo trèo qua bức tường gần cổng.

"Chu ca, lần này chúng ta đi chơi ở đâu?"

Chu Kình Hoán không ngẩng đầu lên, ".. Về nhà ngủ."

Ninh Phong ngồi dựa vào tường suýt nữa ngã lăn ra, "?"

Về nhà ngủ? Có đáng phải trèo tường trốn học sao?

Ngốc.

Mãi cho đến khi hắn đi theo đến căn hộ của Chu Kình Hoán gần trường học và nhìn thấy Chu ca vào phòng ngủ mà không nói một lời, hắn mới chắc chắn rằng Chu ca của mình thực sự trốn học để về nhà ngủ.

Hắn ngựa quen đường cũ sờ sờ cái gối, nằm trên ghế sofa và tìm điện thoại, và bắt đầu trò chơi.

Bên trong phòng ngủ.

Chu Kình Hoán ôm chăn phát ngốc.

Chỉ cần anh ta nhắm mắt lại, sẽ xuất hiện khuôn mặt tươi cười của tiểu ngốc nghếch kia.

Lớn lên thật ra rất xinh đẹp, nhưng tại sao lại ngốc nghếch như thế?

Chu giáo bá cũng không biết, khóe môi của anh đã sớm nhếch lên.

Cho đến khi buổi sáng tan học.

Chu Kình Hoán và Ninh Phong đều không xuất hiện trong lớp nữa.

Trà Trà bề ngoài vẫn yên lặng.

Trên thực tế, cô ấy đã liên tục phát ra tiếng bíp lặng lẽ với Thất Thất.

"Thất Thất, bọn họ có phải trốn tiết không?"

[ Đúng vậy a! Bọn họ trốn học.]

"Thật tuyệt khi trở thành giáo bá, có thể tùy ý trốn học."

[ Đúng vậy!]

[ Ah? ] Có điều gì đó sai sai?

[ Trà Trà, chúng ta là đưa trẻ tốt. Một đứa trẻ ngoan không thể trốn học..]

Thất Thất cố gắng thuyết phục, lại phát hiện, Trà Trà của nó đang nhỏ giọng thì thầm và không nghe những gì nó nói.

Trà Trà, "Giáo bá = có thể trốn học, trốn học = có thể ăn bất cứ lúc nào, cho nên, giáo bá = có rất nhiều đồ ăn ngon!"

Ân, lại thêm một ngày cố gắng trở thành giáo bá!

Trà Trà rời khỏi lớp học để hướng tới tương lai và chạy nhanh về phía nhà ăn.

Cô ấy đang tìm kiếm có cái gì ngon!

Thất Thất, [.. Đúng, Trà Trà nói có lý!]

Không cần biết quá trình là gì, dù sao thì kết quả vẫn là đúng.

Cố gắng để trở thành giáo bá, không có gì sai!

Cùng lúc đó Trà Trà đến nhà ăn.

Một số học sinh tụm ba tụm bảy là thảo luận.

Các nhóm này có đặc điểm riêng.

Có một nhóm là nữ sinh.

Có một nhóm là nam sinh.

Có cả nam sinh và nữ sinh cùng với nhau.

Nhưng không có ngoại lệ, không có giáo viên, Chu Kình Hoán và Ninh Phong trong những nhóm này.

Nhóm mà Chu Kình Hoán, Ninh Phong, và giáo viên ở đó thường được gọi là nhóm chính thức của Lớp 10, trong nhóm này, ngoại trừ một số tin tức từ màn hình của giáo viên, thường sẽ không có ai phát biểu.

Tại thời điểm này, ngoại trừ nhóm chính thức.

Tất cả các nhóm riêng của họ bùng nổ.

Xx: Cái quái gì vậy? Danh tính của cô gái xinh đẹp mới đó là gì?

Xx; danh tính của cô ấy tạm thời không rõ ràng, nhưng cô ấy không phải là một nhân vật đơn giản.

Xx: Một cô gái nhỏ dám từ chối Ninh Phong, lại dám nhìn Chu Kình Hoán, trạc trạc, giả làm heo ăn cọp!

Xx:.

Sau một số trao đổi.

Trên diễn đàn trường cũng bùng nổ.

Không biết ai đã thực hiện một bài viết ẩn danh.

Sau khi Bạch Trà từ chối Ninh Phong, Chu giáo bá nhường đường cho cô ấy, sau khi cùng Chu giáo bá đối mặt với nhau, giáo bá và Ninh Phong đồng thời trốn học, mỗi lần nói đều thêm mắm dặm muối..

Để cho bài đăng tràn ngập ý tưởng mới của bạn học mới cùng lớp.

Vẻ ngoài nhỏ bé xinh xắn vô song như thế nào lại có thể khiến Chu giáo bá nhìn với con mắt khác?

Một số châm chọc, một số hâm mộ và một số ghen tị..

Mà đương sự của chúng ta hiện tại đang ăn món chua ngọt của cô trong nhà ăn.

"Ahhhh, Thất Thất ta thích ở đây, không ngờ đồ ăn trong nhà ăn của trường này cũng không tệ lắm!"

Khi ăn, cô ấy rất nghiêm túc và không thích bị ngắt lời hay phân tâm. Cô ấy chỉ muốn ăn.

Không có gì trên vi diện trong lúc này có thể ngăn cô ấy ăn!

Đồ ăn là một loại phong cảnh trong mắt cô ấy, và cô ấy đã trở thành phong cảnh trong mắt người khác.
 
74 ❤︎ Bài viết: 143 Tìm chủ đề
Chương 85: Tiểu Khả Ái Của Lão Đại (13)

Trong nhà ăn, phản ứng đầu tiên của nhiều người đối với Trà Trà về cơ bản cũng giống như các học sinh lớp 10.

Ân?

Cô gái nhỏ này đến từ đâu?

Cô ấy xinh đẹp và thanh tú, giống như một con búp bê sứ.

Trông rất ngoan và mềm mại.

Nghĩ muốn đi tới xoa xoa..

Và thật sự đã có một nam sinh đi đến, nói chuyện với Trà Trà, hỏi tên cô ấy, và hỏi cô ấy có phải hay không học ở trường này..

Cha Cha ngước mắt lên nhìn cậu ta, cô rất không vui.

"Cậu quá ồn ào!" cậu không biết làm phiền người khác khi họ đang ăn là một chuyện không tốt sao?

Nam sinh đến nói chuyện với cô, "?"

Cậu ta bị khí đến suýt bật cười.

Tuy nhiên, sự tức giận đó đã biến mất không dấu vết sau khi nhìn thấy khuôn mặt xinh xắn của Bạch Trà.

Nhìn cận cảnh, đẹp quá!

Ngọt ngào và xinh xắn.

Dù là hoa khôi của trường sợ là cũng phải cúi đầu trước gió.

Trên mặt cậu ta có thêm vài phần trêu chọc.

"Cô bé? Tôi hỏi bạn một câu hỏi, bạn không chỉ không trả lời tôi và còn nói tôi ồn ào? Bạn như vậy là không có phép lịch sự, dọa đến ca ca tôi rồi, bạn nói phải làm thế nào mới tốt đây?"

Nam sinh làm ra bộ dáng rất ủy khuất, ánh mắt hắn mang đầy ác ý đánh giá Bạch Trà.

Chậc chậc, cô gái nhỏ nay bộ dáng rất không tồi.

Tâm trạng tốt của Trà Trà đột nhiên bị phá hỏng.

Sắc mặt cô trở nên lạnh lùng, nhìn thẳng vào cậu ta, "Cậu nói bậy bạ gì đó, là cậu đã cắt ngang bữa ăn của tôi, cậu mới là người không biết lịch sự! Tôi còn chưa đòi tiền bồi thường, cậu còn dám xưng ca ca với tôi sao? Không biết xấu hổ!"

Thất Thất cũng rất tức giận, [ Tìm nơi không có người liền đánh hắn một trận!]

Khí đến phát nổ!

Kẻ xấu vô liêm sỉ này từ đâu ra?

Còn dám đánh chủ ý lên người Bạch Trà?

Mẹ kiếp, cặp mắt nhìn vào đâu đấy?

Có tin hay không, ta bò ra ngoài chụp chết ngươi!

"Thất Thất, bình tĩnh! Có rất nhiều người ở đây! Làm thế nào có thể tìm thấy nơi không có người để đánh anh ta? Không dễ tìm được a."

Trà Trà rất bình tĩnh nói với Thất Thất.

Thất Thất có chút sốt ruột, [ Vậy phải làm sao đây? ]

"Rất đơn giản nha, trực tiếp ở chỗ này đánh!"

Bạch Trà đặc biệt thong dong bình tĩnh, giọng nói vẫn ngọt ngào như cũ, nhưng lại có chút giống bình yên trước cơn bão.

Thất Thất rùng mình, và lặng lẽ thấp một ngọn nến cho nam sinh kia.

Thiếu niên, chúc ngươi đi mạnh khỏe.

Trà của nó không phải ăn chay!

Lại cứ, nam sinh ấy vẫn làm theo ý của mình, làm người ta không thể bỏ qua cho hắn.

Chỉ thấy cậu ta duỗi tay chạm vào mặt mình, "Tiểu muội muội, cô nhìn mặt tôi, có chỗ nào không tốt? Bằng không, cô gọi tôi một tiếng ca ca tốt, muốn bồi thường cái gì, tôi đều bồi thường cho cô!"

Thời điểm này có rất nhiều người trong nhà ăn.

Có rất nhiều người ở gần Trà Trà, khi nghe thấy điều này, họ đã bật cười, phá lệ chói tai.

Cô nghiêng đầu về phía nam sinh và mỉm cười, ngọt ngào và gợn sóng.

Thất Thất, [!] Nụ cười thần chết, lại tới rồi!

Giây tiếp theo.

Một tiếng vang rất lớn.

Tiếng cười đột nhiên im bặt.

Đĩa đồ ăn nguội lạnh rơi từ đầu nam sinh rơi xuống đất va chạm với sàn nhà, phát ra âm thanh chói tai.

Nước canh rau ngổn ngang trên đầu nam sinh trượt dài trên má, nhỏ xuống chiếc áo sơ mi trắng của cậu ta, cả người thoạt nhìn chật vật đến cực điểm.

Đồng tử của cậu ta giãn ra và vẻ mặt đầy hoài nghi.

"..."

Trà Trà thu lại ý cười, biểu tình nghiêm túc nói: "Cậu thật rất ồn ào lại còn phiền phức!"

"Đúng rồi, cậu có hài lòng với bữa ăn mà tôi mời không?"

Ngọt ngào thanh âm không hợp với hành vi của cô một chút nào.

Những người xung quanh lúc nãy đã cười theo bản năng lùi lại một bước.

"..."

Cô gái nhỏ này tính tình thật cay a!

Thật là mẹ nó có quỷ mới cảm thấy rằng cô ấy thật ngọt ngào!
 
74 ❤︎ Bài viết: 143 Tìm chủ đề
Chương 86: Tiểu Khả Ái Của Lão Đại (14)

Nam sinh sững người trong vài giây.

Sau khi phản ứng, đã rất tức giận.

Dù cho có xinh đẹp đến mấy cũng không thể làm điều đó trước mặt nhiều người!

Hắn ta không cần mặt mũi sao?

Tuy nhiên, hắn đã quên mất rằng mình là người đã chọc tức Bạch Trà bằng những lời lẽ thô lỗ và không có ý tốt.

"Cô đối với tôi động thủ, cô có biết tôi là ai không?"

"Nga? Cậu là ai?"

Một giọng nói mang theo lệ khí vang lên, khiến người nghe sởn tóc gáy.

Nam sinh quay đầu lại và nhìn về phía phát ra âm thanh, sợ tới mức sắc mặt trắng biệt.

"Chu, Chu, Chu, Chu ca.."

Chu ca như thế nào lại xuất hiện ở đây?

"Ngươi là ai? Chu ca là để ngươi gọi à?"

Ninh Phong lạnh lùng quát hắn.

Mmp!

Hãy xem ngươi đem tiểu khả ái dọa thành bộ dáng gì?

Nếu không phải hắn đột nhiên xem điện thoại thấy một đám người đang thảo luận về tiểu khả ái, và xúi giục Chu ca đến nhà ăn của trường một chuyến, có lẽ tiểu khả ái sẽ bị bắt nạt đến khóc mất.

Đáng thương hề hề.

Chân tay gầy guộc lớn lên mềm mại, này chỉ thiếu một Chu ca làm vệ sĩ bảo vệ.

Chu Kình Hoán ánh mắt âm trầm không rõ, anh ta bước chân dài, cả người toát ra sát khí, đi về phía Bạch Trà,

Khi bước đến chỗ cô, thấy cô ngoan ngoãn nhìn anh, đôi mắt ươn ướt, cả người ngoan ngoãn đến muốn mệnh, theo bản năng anh thu lệ khí lại, vẻ mặt ôn hòa lạ thường.

"Em, em có sao không?" Anh nhìn từ trên xuống dưới.

Xem ra về sau anh phải thường xuyên đến nhà ăn.

"Tôi không sao."

Trà Trà lắc đầu, đôi mắt đẹp tràn ngập ánh sáng.

"Thất Thất, Chu giáo bá thực sự rất lợi hại, khi anh ấy xuất hiện, anh ấy sẽ khiến mọi người sợ đến mất hồn mất vía, ta muốn học hỏi từ anh ấy!"

[ Ân, Trà Trà cố lên! Hay quá, cố gắng vượt qua Chu giáo bá sớm hơn!]

Ah?

Từ từ..

Giống như có điều gì đó không đúng lắm?

Nam sinh sợ đến mức mặt không có chút máu.

Mẹ nó.. Hắn như thế nào không biết Chu ca có em gái?

Đây, mối quan hệ giữa hai người này là gì?

CHÚA ƠI!

Hắn vừa mới làm cái gì vậy?

Xong rồi!

Hắn gần như đã khóc nhìn về phía Bạch Trà, ".. Chị chị chị chị chị chị dâu." Tha mạng a!

Ai mà không biết rằng Chu Kình Hoán trong trường này là một giáo bá?

Người ta nói đánh nhau sợ nhất là không muốn sống.

Nhưng mấu chốt ở chỗ, Chu Kình Hoán xuống tay rất tàn nhẫn a!

Không chỉ là tàn nhẫn, mà cũng không cần liều mạng đánh nhau, bởi vì.. Mẹ nó không ai có thể đánh bại Chu Kình Hoán cả!

Thật dễ dàng để đánh bại mười người!

Cho dù những người khác có muốn liều mạng đánh, thực lực của bọn họ vẫn ở thế hạ phong, vẫn không thể đánh bại Chu Kình Hoán.

Vậy, liền tính liều mạng thì có ích gì?

Đối mặt với sức mạnh cường đại mà mà liều mạng, điều đó không đáng nhắc tới.

Sau khi Trà Trà nhìn thấy Chu Kình Hoán, sắc mặt của cô ấy đã khá lên một chút.

Nhưng lại không nghĩ nghe được nam sinh yêu cầu cô dọn dẹp?

"..."

Thật quá đáng a!

Cô ấy rất tức giận kéo đi Chu Kình Hoán đang đứng bên cạnh cô ấy qua một bên, hung dữ nhìn nam sinh kia, "Cậu vẫn còn dám để cho tôi dọn dẹp? Tin hay không, tôi liền đánh cậu!"

Nam sinh suýt nữa hỏng mất, "..."

Là chị dâu a, không phải là dọn dẹp!

Khô héo.

Hắn liều mạng lắc đầu, "Không, không, ta không có ý tứ đó, Chu ca là đại ca, cô đương nhiên là chị dâu!"

Muốn mạng a!

Chị dâu trở nên hung dữ, cũng rất đáng sợ a.

Trách không được có thể làm người của Chu ca.

Trà Trà sững người một lúc, "?"

"Thất Thất, tại sao ta không hiểu hắn nói gì?"

Thất Thất, [ Cái này.. Ân, chính là hắn không phải gọi cô là chị dâu sao, hắn là tưởng cô và Chu giáo bá là.. Người yêu của nhau.]

Trà Trà lại không vui.

"Cậu nói cái gì vậy! Ta là người sẽ đuổi Chu Kình Hoán khỏi vị trí giáo bá trong tương lai!"

Không phải là chị dâu!
 
74 ❤︎ Bài viết: 143 Tìm chủ đề
Chương 87: Tiểu Khả Ái Của Lão Đại (15)

Ngay khi Trà Trà nói câu này, toàn bộ nhà ăn đều im bật không một tiếng động.

Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào cô.

Cô bé, cô cô cô thật can đảm!

Dám nói điều này?

Chu Kình Hoán, Chu giáo bá là người mà cô có thể tuỳ tuỳ tiện tiện đuổi xuống?

Mà nam sinh kia đang trong giai đoạn suy sụp đã bị sốc bởi những lời này.

Chị dâu, chị lá gan lớn đến như vậy?

Cô có đem đại ca để vào mắt không?

Hắn ta khẽ liếc nhìn Chu Kình Hoán, thấy Chu giáo bá cũng không có cái gì không vui, mà khóe môi lại có vẻ cong lên.

"..."

Được rồi, hắn trong nháy mắt đã hiểu.

IQ tại thời điểm này nháy mắt bật online.

Hắn nghĩ, đây có lẽ gọi là gọi là, Tình! Thú!

Nó có thể là một cách chơi mới của đại ca và chị dâu!

Hắn ta co rúm nhìn về phía Chu giáo bá, ánh mắt nịnh nọt, "Là tôi có mắt không thấy Thái Sơn, không cẩn thận đắc tội chị dâu, Tôi nguyện ý.. Blah blah.."

Trà Trà, "!"

"Thất Thất, ta cảm thấy thính giác của hắn ta có vấn đề, ta đều đã nói rõ ràng như vậy, tại sao hắn ta vẫn gọi ta là chị dâu? Và tại sao hắn ta lại nói chuyện với Chu Kình Hoán thay vì nói với ta?"

Thất Thất, [ Vấn đề này, xin lỗi, Trà Trà, tôi, tôi thực sự vô pháp trả lời!]

Ngốc bạch Thất Thất oa oa khóc.

Trà Trà luôn hỏi những câu hỏi khó như vậy, nó, nó cũng rất tuyệt vọng!

"Được rồi." Trà Trà có chút mất mát.

Cô mờ mịt nhìn nam sinh đang thao thao bất tuyệt.

Ngay sau đó, cô nhạy bén phát hiện được cảm xúc của Chu Kình Hoán, dường như rất tốt?

Cô muốn chiếm lấy vị trí của anh, tại sao anh vẫn vui vẻ như vậy?

Nga.. Chẳng lẽ những gì nam sinh kia nói vừa lúc hợp khẩu vị của Chu Kình Hoán?

Cô chìm trong suy nghĩ.

Ai, lúc nãy quên chú ý nghe những gì nam sinh kia nói, hiện tại khi cô muốn nghe, thì hắn đã nói xong rồi, này thật sự là mộng bức.

Đồng thời mộng bức còn có Ninh Phong.

"?" Chu ca có kiên nhẫn như vậy từ khi nào?

Cư nhiên chịu đựng được một người nói nhiều lời vô nghĩa như vậy?

Cho đến khi Ninh Phong nhạy bén bắt được nam sinh kia từng lời nói ra đều có liên quan đến Chu ca và chị dâu, Ninh Phong mới cảm thấy mình có lẽ đã vô tình đoán được chân tướng.

"!" Ah! Chu ca, hóa ra anh là người có lòng dạ đen tối!

Hắn ta khẽ liếc mắt nhìn tiểu khả ái.

Này, tiểu khả ái vẻ mặt đầy mờ mịt, trông bộ dáng thật ngoan ngoãn.

Đợi đã.

Dường như có điều gì đó không đúng, hãy bắt đầu lại!

Ân.

Vẻ mặt mờ mịt của chị dâu cùng với Chu ca thật xứng đôi!

Hãy giữ phong cách này trong tương lai!

Ninh Phong trong lòng âm thầm thở dài.

Trà Trà hoàn toàn không biết, trong lòng Ninh Phong đã hiện lên nhiều kịch bản như vậy.

Không chỉ có Ninh Phong, mà ngay cả những người xung quanh ăn dưa bở cũng âm thầm lấp đầy yêu hận tình thù.

Mối quan hệ giữa giáo bá và cô gái xinh đẹp là gì?

Thật đáng kinh ngạc là nam sinh kia một ngụm lại một ngụm chị dâu, Chu giáo bá không hề phản bác và cũng không tức giận khi nghe người khác nói như vậy.

Thật thần kỳ!

Còn cô gái nhỏ vừa nói thay thế vị trí của Chu giáo bá, giáo bá cũng không tức giận!

Đây quả thật là một chuyện kinh thiên động địa!

Bọn họ thực sự nghĩ rằng tin tức này có thể tạo ra trận oanh động trong trường.

Hơn nữa, sau khi dùng bữa, họ vô tình trở thành nhân chứng của lịch sử!

Cảm giác này là một niềm tự hào tự nhiên!

Ngay sau đó, họ thấy giáo bá vẫy tay, nam sinh thận trọng lùi lại vài bước.

Hả?

Kịch lớn sắp bắt đầu?

Chỉ thấy vẻ mặt của Chúng giáo bá mang theo ý cười nhàn nhạt nhìn về phía Bạch Trà.

"Em đối với chuyện này có ý kiến gì không?"

Trà Trà lộ vẻ mặt bất mãn, "..."

Tôi thấy anh rất không tốt, tôi còn không biết hắn ta đã nói gì, anh còn hỏi tôi có ý kiến gì không?

Vấn đề có rất nhiều a!

Đặc biệt nhiều!
 
74 ❤︎ Bài viết: 143 Tìm chủ đề
Chương 88: Tiểu Khả Ái Của Lão Đại (16)

Trà Trà lại liếc nhìn Chu Kình Hoán.

Biểu tình thật cổ quái.

Cô rối rắm trong vài giây.

Đột nhiên nghiêng đầu nhìn thiếu niên, nghiêm túc chỉ tay xuống mặt đất lộn xộn, "Cậu nhớ dọn dẹp sạch sẽ nơi này!"

Giọng nói nhẹ nhàng xen lẫn chút không vui.

Nam sinh, "..."

Được rồi, dọn dẹp.

Chỉ là.. chị dâu, dọn dẹp cái này, có thể bỏ qua được không?

Hắn lại lặng lẽ nhìn Chu giáo bá.

"Còn không nhanh lên!" Chu Kình Hoán hung hăng rống hắn, tại sao bây giờ một chút mắt nhìn cũng không có?

Cậu đang làm gì ở đây?

"..."

Được rồi!

Chu giáo bá vẫn là cái lạnh lùng và hung dữ kia!

Tâm trạng tốt ăn cơm của Bạch Trà đã bị phá hủy, tự nhiên không cần thiết ở lại nhà ăn nữa.

Hơn nữa, cô ấy còn có chuyện muốn nói với Chu Kình Hoán.

Cô ấy vừa định mở miệng nói.

Thất Thất liền nhanh hơn, [ Trà Trà, tôi đề nghị cô tìm một nơi ít người qua lại thì tương đối thích hợp hơn.]

"Hả? Được rồi!" Quả nhiên ở đây có rất nhiều người.

Cô ấy quét một vòng, và chắc chắn, có rất nhiều người ăn dưa.

Cô bình tĩnh nhìn Chu Kình Hoán, sắc mặt đã khôi phục, nói: "Chúng ta đi ra ngoài nói chuyện đi?" Trà Trà có chút không hiểu tính khí của vị giáo bá này.

Dù sao thì chuyện vừa rồi cũng thật là kỳ quái.

Nhưng trong mọi trường hợp, chính vì sự xuất hiện của anh ấy mà sự việc được giải quyết nhanh hơn.

Mặc dù cô ấy có thể giải quyết.

Tuy nhiên, kể từ khi Chu Kình Hoán giải quyết xong chuyện này, cô liền miễn cũng không cũng nam sinh kia so đo!

Thấy thái độ thừa nhận lỗi lầm của nam sinh khá tốt, cô cũng không đánh gãy cánh tay hắn.

Dọn dẹp một chút, nga, vẫn là quá dễ dàng a!

Ninh Phong ngơ ngác nhìn Chu ca của mình, đi theo tiểu khả ái.. Ah phi.. Đi theo chị dâu ra khỏi nhà ăn.

Hơn nữa liền đi theo sau Bạch Trà một cách ngoan ngoãn như vậy?

"..."

Cái này mẹ nó, đây là muốn hù chết hắn sao?

Hắn biểu tình phức tạp rối rắm trong chốc lát.

Cuối cùng, hắn quyết định rằng tốt hơn hết là đừng làm phiền hai người đó vào lúc này.

Nhưng hắn ta thực sự rất tò mò!

Loại trường hợp như thế này chắc chắn là một cảnh lớn hiếm có!

Ba giây sau.

Ninh Phong lặng lẽ mạo hiểm đi tìm đường chết.

Tuy nhiên, hắn ta phi thường tự giác đứng cách một khoảng khá xa.

Trà Trà mang người ra khỏi nhà ăn, sau khi quét qua một vòng cũng không thấy chỗ nào thích hợp.

Vì vậy, chỉ tuỳ tiện tìm một nơi để đứng ở đó.

Cô quay đầu, nghiêm túc nhìn Chu Kình Hoán.

"Tôi có chuyện muốn nói với anh."

Chu giáo bá giọng nói hiếm thấy bình tĩnh, "Ừm, em nói."

Toàn thân hắn cũng mất đi vài phần sát khí thường ngày, tựa hồ bị cố ý áp chế xuống.

Trà Trà nghiêng đầu, nội tâm rối như tơ vò.

"Tôi đây liền nói?"

".. Nói"

"Tôi, tôi.." Ồ, loại chuyện này thật sự có chút xấu hổ.

Chu kình Hoán lông mày cong lên, nhìn bộ dáng rối như tơ vò của cô anh rất thích thú, làm sao có thể đáng yêu như vậy?

"Em cảm thấy ngượng ngùng sao?" Môi anh nhếch lên, nở một nụ cười nhẹ.

Trà Trà gật đầu, "Đúng vậy, tôi có chút ngượng ngùng."

"Không sao, tôi có thể chờ em từ từ suy nghĩ những gì muốn nói, tôi không vội."

Thiếu niên tâm tình rất tốt nhìn cô gái nhỏ trước mặt, đôi mắt ướt át của cô, như ẩn chứa ma lực đặc biệt, chỉ cần nhìn thoáng qua, trái tim anh liền mềm nhũn đến rối tung rối mù.

Thổ lộ kiểu sự tình này thật sự cần phải rối rắm một chút.

Hắn hiện tại tâm tình rất tốt, có thể từ từ chờ.

Không vội vàng chút nào.

Nếu đổi người khác, đừng nói là để Chu giáo bá đợi cô ấy, ngay cả cơ hội nói chuyện với cô ấy cũng không có.

Chu giáo bá tràn đầy tự tin chờ cô gái nhỏ thổ lộ.
 
74 ❤︎ Bài viết: 143 Tìm chủ đề
Chương 89: Tiểu Khả Ái Của Lão Đại (17)

Trà Trà nhìn chằm chằm vào dáng vẻ có phần dịu dàng của Chu Kình Hoán.

Càng ngày càng cảm thấy có lỗi với anh.

"Thất Thất, anh ấy thực sự quá thảm."

Thất Thất, [..] cô có thể có hiểu lầm gì đó về cái từ thảm này.

"Là một giáo bá, anh ấy cư nhiên lại rất dễ nói chuyện?

Anh ấy đẹp trai, không lạnh lùng, cũng không hung dữ, anh ấy hoàn toàn không giống trong lời đồn. Hơn nữa, Ninh Phong kia lại ngốc như vậy, tôi vẫn luôn cảm thấy, Vị giáo bá này có phải hay không là có tiếng mà không có miếng!"

Vẻ mặt Trà Trà càng lúc càng phức tạp, "Bây giờ, ta muốn làm tiểu đệ của anh ấy, sau đó lại đoạt lấy vị trí giáo bá của anh ấy, ta nghĩ anh ấy thật thảm a!"

Thất Thất, [ tôi hiện tại đột nhiên cảm thấy, hắn thật sự rất thảm!]

Đụng tới tra Bạch Trà.

Tôi đây là muốn cùng cô nói về chuyện tình cảm, nhưng cô lại cùng tôi nói về đoạt vị trí?

[ Trà Trà bây giờ cô định làm thế nào? ]

"Hả? Đương nhiên là hành động theo kế hoạch! Ta có nhiệm vụ!"

Trà Trà tự tin.

Tuy rằng nhìn anh ấy như vậy thật thảm, nhưng là..

Tôi là người có nhiệm vụ phải làm!

Cô lo lắng nhìn Chu Kình Hoán với đôi mắt ướt át, "Cái kia, tôi, tôi, tôi muốn làm.. tiểu đệ của anh!"

Chu giáo bá đang tự tin định gật đầu, nhưng sắc mặt của anh đột nhiên cứng đờ.

"Em nói cái gì?" Ý cười trong mắt thiếu niên lập tức biến mất.

"Tôi đã nói, tôi muốn làm tiểu đệ của anh! Nhìn xem, anh là một giáo bá, ngoài Ninh Phong ra, dưới tay anh nên có những tiểu đệ khác, nhiều thêm tôi một người, hẳn là cũng không có vấn đề gì mà đúng không.

Hơn nữa, Chu, Chu, Chu ca? Anh nghĩ, khi em là tiểu đệ của anh, em nhất định sẽ làm tốt hơn Ninh Phong!"

Trà Trà đĩnh đạt nói chuyện, và gần như muốn lặp lại lời nói của mình một lần nữa.

Chu Kình Hoán đứng tại chỗ với vẻ mặt dại ra, ánh mắt rất kỳ quái.

Anh nhìn ánh mắt đơn thuần và cực kỳ nghiêm túc của cô gái, đột nhiên theo bản năng sờ sờ vào mặt của mình.

"..."

Mặt của anh thực sự rất đau..

Anh tràn đầy tự tin chờ đợi cô tỏ tình với mình, anh còn nghĩ xem nên trả lời như thế nào.

Kết quả..

Em lại nói với tôi, em có muốn làm tiểu đệ của tôi?

Tôi thiếu tiểu đệ sao?

Điều tôi đang thiếu là một cô vợ nhỏ!

Chu giáo bá không kịp trả lời câu hỏi của Trà Trà, Trà Trà cũng không vội.

Cô đang đứng đó, nhìn anh bằng đôi mắt ướt át, ngoan ngoãn và mềm mại, nghiêm túc đến mức muốn ôm cô vào lòng.

Nhưng thật tiếc.

Bộ não giống như được không tốt lắm.

Anh đã từng chứng kiến nhiều cô gái trẻ tỏ tình với anh bằng nhiều cách khác nhau, nhưng anh chưa từng thấy một cô gái muốn làm tiểu đệ của anh..

Sắc mặt liền tục thay đổi, Chu giáo bá thật sự không biết nên trả lời câu hỏi này như thế nào.

Ninh Phong đang yên lặng trốn sang một bên, "?"

Hắn lặng lẽ đưa tay ra che miệng.

"..."

Xin lỗi, hắn rất muốn cười, nhưng không thể cười thành tiếng.

Hắn nghẹn thật sự rất vất vả.

Ba giây sau, "hahhahaha.."

Chu ca, thực xin lỗi!

Tôi thực sự không thể nhịn được nữa.

Anh có đánh chết tôi, tôi cũng nhận hahhahahahaha..

Mẹ nó từ đâu đến một tuyệt thế tiểu khả ái, một vài lời nói có thể khiến Chu ca lăn lộn thành bộ dáng như vậy?

Mẹ nó cười chết!

Chu Kình Hoán sắc mặt tối sầm, hung ác trừng mắt nhìn Ninh Phong một cái, sau đó xoay người rời đi không thèm nhìn lại.

Trà Trà, "?"

Anh ấy vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi!

"Này, đừng đi, anh còn chưa có trả lời tôi đâu?"

Trà Trà nhanh chóng ngăn Chu Kình Hoán lại, nghiêm túc nhìn anh ta một cái. "Nếu anh không tin lời tôi nói, tôi có thể đánh chết Ninh Phong ngay tại chỗ, cho anh xem thực lực của tôi!"

Ninh Phong đột nhiên bị điểm danh, "..."
 
74 ❤︎ Bài viết: 143 Tìm chủ đề
Chương 90: Tiểu Khả Ái Của Lão Đại (18)

Ninh Phong nửa phút sau mới phản ứng lại.

Hắn ta ngây người liếc nhìn Chu Kình Hoán đang trầm ngâm, rồi nhìn sang tiểu khả ái.

"..."

Được rồi, tôi hiểu rồi.

Ba giây sau, Ninh Phong chạy trốn khỏi đây với tốc độ cực nhanh.

Các người đang yêu đương?

Nhưng kéo tôi xuống nước? Đây có phải là những gì mọi người nên làm?

Một cậu bé cơ trí như tôi đương nhiên sẽ chạy mất dép!

Trà Trà nhìn Ninh Phong đang phóng đi với tốc độ gần 100 mét, có chút sững sờ, "Tôi, tôi thật sự có thể đánh bại hắn! Anh phải tin tôi."

Lúc này, Chu Kình Hoán cũng đã bình tĩnh lại một chút.

Anh thở dài biểu tình không rõ nhìn cô.

"Tại sao em muốn trở thành tiểu đệ của tôi?"

Trà Trà, "..."

"Ân? Lúc nãy trong nhà ăn em nói muốn đuổi tôi xuống khỏi vị trí giáo bá, cũng là nghiêm túc?"

Anh nheo mắt đánh giá tiểu khả ái trước mặt này.

Thanh tú, yếu đuối đáng thương, sao lại có tham vọng như vậy?

Nghe thấy Chu Kình Hoán nhắc lại những gì cô đã nói ở nhà ăn lúc trước, cô đành phải gật gật đầu.

Này, có phải cô ấy bại lộ quá nhanh rồi không?

Làm gì ai chưa đánh vào lòng địch đã nói kế hoạch của mình cho họ biết?

Thất Thất, [..]

Con sói đuôi to bị biến thành kẻ địch?

Xin lỗi, nó cũng rất muốn cười!

Rõ ràng, Trà Trà không phải là một người hay rối rắm, chỉ cần rối rắm nhiều nhất là ba giây, cô ấy sẽ vô tâm vô phế mà quên mất.

Đối với cô ấy, biết là biết.

Dù sao không có gì không thể nói.

Cô gật đầu và giải thích với Chu Kình Hoán một cách rất nghiêm túc, "Tôi thực sự rất nghiêm túc! Tôi nghĩ rằng việc trở thành giáo bá là rất mạnh, mọi người sẽ tránh xa ba mét khi nhìn thấy tôi, vì vậy tôi muốn trở thành tiểu đệ của anh trước và làm quen với nó.."

Nói xong đến lời cuối cùng thì Trà Trà cũng có chút ngượng ngùng.

Sau khi làm quen với việc này, cô sẽ tìm cách chiếm đoạt ngai vàng.

Vẻ mặt của thiếu niên trở lại bình tĩnh.

Giọng nói cũng bình tĩnh hơn một chút.

"Làm tiểu đệ của tôi cũng không phải là không thể, nhưng.."

"Nhưng sao?" Mắt Trà Trà đột nhiên sáng lên!

Chắc chắn, anh ấy là một người tốt! Đồng ý thật sảng khoái!

Ngay lập tức, cuộc trò chuyện của Chu Kình Hoán chuyển sang, đôi mắt đen của anh ta dường như phát ra ánh sáng xanh lục.

Nó giống như một con sói với cái đuôi to ăn thịt người.

"Tuy nhiên, tôi cần em đi thực tập với tôi vài ngày trước, khi thời gian thực tập kết thúc, tôi sẽ quyết định có để em làm tiểu đệ của tôi hay không."

Trà Trà ngẩn người, "A? Còn phải thực tập sao?"

"Đúng vậy! Vạn nhất năng lực của em không tốt, nếu đi ra ngoài dưới danh nghĩa của tôi, em có thể làm mặt mũi của tôi bị nén đi? Vì vậy, thực tập rất quan trọng, tiểu khả ái, em phải cố gắng lên a!"

Chu giáo bá cười rất dịu dàng.

Hoàn toàn không cảm thấy phương pháp dụ dỗ này có vấn đề.

Yên tâm thoải mái bắt cóc!

Trà Trà, "Được rồi."

Thực hành trước.

Ninh Phong có thể đứng thứ hai, đương nhiên cô cũng có thể!

Ninh Phong lại bị kéo ra nói: "..."

Ta thực khổ mà.

Chu giáo bá, thành công dụ dỗ cô gái nhỏ, cười tươi như gió xuân.

Tỏ tình hay không tỏ tình không quan trọng.

Dù sao, bây giờ, người đã ở đây.

Tương lai còn dài.

Hắn có nhiều thời gian, chậm rãi đem người nhét vào trong mương.. Không đúng không đúng chậm rãi đem người ôm vào trong lòng.

Thất Thất đã bị choáng váng bởi thói quen của con sói đuôi to.

[..] Đơn giản như vậy liền đem Trà Trà của nói bắt cóc đi rồi?

Trà Trà ngoan của nó lại bị sói đuôi to bắt cóc?

Rất tức giận!

Nhưng không sao cả, cho dù bắt cóc được cũng vô dụng, không phải cũng chỉ nhìn được mà không ăn được đây thôi.

Hừ hừ, Trà của ta là của ta, con sói đuôi to xấu xa!

Về sau cũng có thể có thể làm theo sói đuôi to!

Thất Thất tràn đầy tự tin.

Giống như Chu giáo bá tự tin chờ Trà Trà tỏ tình với mình
 
74 ❤︎ Bài viết: 143 Tìm chủ đề
Chương 91: Tiểu Khả Ái Của Lão Đại (19)

Sự kiện ở nhà ăn nháo lớn đến mức như vậy, tự nhiên sẽ có người đưa lên diễn đàn của trường.

Nhiều người đồn đoán về mối quan hệ giữa Chu giáo bá và cô gái mới chuyển đến.

Tin đồn đoán về bài viết đột nhiên biến mất..

Mộng bức.

Một nhóm người đang rất bối rối.

Sau đó lại cân nhắc, có thể là có ai đó đã nhúng tay vào.

Bởi vì không chỉ có bài đăng đó đã mất.

Ngay cả bài đăng trước đó nói rằng Bạch Trà từ chối Ninh Phong và Chu giáo bá nhường chỗ cho cô, cũng đã biến mất.

Kết quả là, thân thế của Bạch Trà một lần nữa bị gán cho một vài cái mác: Thần bí, bối cảnh cường đại, hơn nữa cùng Chu giáo bá có quen biết..

Những người trước đây không tin việc này, chỉ cảm thấy mặt mình đau đến lợi hại!

Đối với mối quan hệ giữa Bạch Trà và giáo bá, nó cũng đã trở thành một vấn đề thảo luận riêng.

Rốt cuộc, thì không ai dám thảo luận công khai.

Này, ngay cả ăn dưa ngày nay cũng có rủi ro.

Nếu vô tình chọc giận giáo bá hậu quả không thể chịu nổi.

Học sinh lớp 10 gần đây rất không vui.

Mọi người thường hỏi họ mối quan hệ giữa Bạch Trà và giáo bá là gì.

Bọn họ trả lời: Mối quan hệ giữa đại ca và tiểu đệ.

Tuy nhiên, không ai tin bọn họ.

Những người ăn dưa bở nói: Nếu bạn nói họ đang yêu, tôi rất sẵn lòng tin!

Nhưng đại ca và tiểu đệ?

Đang lừa quỷ sao?

Ai sẽ tin điều này?

Học sinh lớp 10, "..."

Thật sự là ủy khuất.

Vì họ đã thực sự nhìn thấy tận mắt!

Hơn nữa Bạch Trà tiểu khả ái đã nói sự thật với họ.

Nhưng là bọn họ không có video hay ghi âm.

Lại một buổi sáng tươi đẹp, sau khi tan học, Trà Trà ngoan ngoãn ngồi vào chỗ của mình, cố gắng làm cho mọi người thấy là cô ấy với Chu Kình Hoán quan hệ thật tốt!

Cô nhẹ nhàng hô lên, "Chu ca ca? Chúng ta buổi trưa ăn cái gì?"

Chu ca cười, cảm thấy rất vui, "Chu ca ca đưa em đi ra ngoài ăn cơm, mấy ngày nay nhà gần như chán ăn rồi phải không?"

"Được rồi, đều nghe lời Chu ca ca!"

Ngoan ngoãn đáng yêu nghe lời. Jpg

Chu giáo bá bị Trà Trà một tiếng Chu ca ca hai tiếng Chu ca ca tâm tình vui sướng như gió xuân.

Tiểu khả ái ngốc nghếch một chút cũng có chỗ có lợi.

Yêu cầu cô ấy gọi Chu ca ca, cô ấy liền sẽ gọi Chu ca ca!

Ngoan cực kỳ!

Ninh Phong theo dõi toàn bộ quá trình, "Chu ca ca, còn tôi thì sao?" Tôi có thể đi ăn cùng anh không?

Chu giáo bá lạnh lùng liếc hắn một cái, "Ngươi kêu cái gì? Chu ca ca của ngươi là ai?"

Chu ca ca chỉ có thể để tiểu khả ái nhà anh gọi.

Không ai khác được phép gọi lên!

Ninh Phong, "..."

Dụ dỗ bắt cóc tiểu khả ái, còn chưa có tính.

Quay đầu lại, ngay cả hung đệ cũng không cần nữa?

Lương tâm đâu rồi?

Hắn ôm chặt trái tim nhỏ bé của mình, đau lòng.

"Những năm này, ta theo ngươi sinh tử, mưa mặc mưa gió mặc gió, tận tâm tận lực, công lao vô ngại, hiện tại ngươi đối với ta thật sự là làm như vậy, ngươi.. ngươi.."

"Ngươi đủ rồi!" Chu Kình Hoán ngẩn người nhìn Ninh Phong, "Ngươi những thứ đó có từng tồn tại quá sao?"

Còn vào sinh ra tử?

Tận tâm?

Mặt mũi đâu?

Tại sao anh lại không biết Ninh Phong thật ra là diễn tinh?

Ninh Phong, "..."

Không thể nói nữa! Tạm biệt!

Anh còn không phải là có tiểu khả ái?

Có gì đặc biệt hơn người?

Sao này tôi cũng sẽ tìm thấy một người, mỗi ngày đều biểu diễn ân ái!

Hắn tức giận quay đầu bỏ đi.

Trà Trà nhìn bóng dáng đó, trong lòng nhẹ nhõm nói: "Ninh ca ca, mặc dù anh bây giờ đã thất sủng, nhưng anh cũng phải nghĩ thoáng một chút."

Ai, nếu không phải tại cô ấy, Ninh ca ca có thể sẽ không thất sủng nhanh như vậy.

Ninh Phong dưới chân lảo đảo một cái suýt chút ngã nhào, "!"
 
74 ❤︎ Bài viết: 143 Tìm chủ đề
Chương 92: Tiểu Khả Ái Của Lão Đại (20)

Ninh Phong yên lặng quay đầu lại.

Mẹ nó, thất sủng!

Thất sủng là được sử dụng như thế này sao?

Còn có.. Ninh ca ca?

Cô cô cô, đây là muốn mạng của Ninh ca ca a!

Ninh Phong vô tội nhìn Chu ca của mình, "Tôi thật sự không phải là Ninh ca ca của cô ấy!" Tôi vô tội, tôi muốn khóc!

Chu Kình Hoán môi mỏng mím lại thành một đường thẳng, trên mặt được viết hoa ta đây không vui, "..."

Mùi dấm chua nồng nặc phảng phất trong không khí thật làm người ta đau đầu.

Không dừng ở đó.

Trà Trà ở bên cạnh bổ sung thêm một câu.

Mềm mại thanh âm phá lệ nghiêm túc, "Ninh ca ca, đừng lo lắng, em sẽ chăm chỉ đi theo Chu ca ca học hỏi và cố gắng sớm giúp Chu ca ca chia sẽ giải quyết vấn đề!

Anh phải tin em, chỉ số IQ của em rất cao, hơn nữa em thật sự có thể đánh, một mình em, có thể, có thể.."

Trà Trà sững người một lúc, rũ mắt xuống xoa xoa các ngón tay.

Ngay lập tức, tràn đầy tự tin tiếp tục nói, "Một mình em, có thể đánh rất nhiều người như Ninh ca ca!"

Ninh Phong, "..."

Tôi thật sự không muốn biết một mình cô có thể chứa đánh được bao nhiêu người như tôi.

Ngay cả khi bạn muốn thế chỗ của tôi, tôi cũng không quan tâm.

Tiểu tổ tông của tôi ơi, cô đừng có một tiếng Ninh ca ca hai tiếng Ninh ca ca có được hay không?

Cô không thấy Chu ca sắc mặt tối đến muốn giết người sao?

Vẻ mặt khổ sở, hắn lặng lẽ lùi lại, lùi sắp đến cửa, hắn vừa khóc vừa nói: "Chị dâu, làm ơn buông tha tôi đi! Tôi, tôi, tôi thật sự chưa từng đắc tội chị a! Tôi vẫn muốn sống tốt."

Trà Trà, "?" Với vẻ mặt mộng bức.

"Chu ca, em còn có chuyện phải làm, em đi trước đi! Chúc hai người trăm năm dài lâu bên nhau!"

Bỏ những lời này, hắn chạy như bay rời đi.

Nhị ca, cái ghế này, xin lỗi, hắn ta không muốn nó!

Hắn chỉ muốn sống tốt.

Trà Trà nhìn bóng dáng nhanh chóng rời đi, có chút sững sờ.

"Em nói gì sai sao?"

Cô rũ mắt xuống, vẻ mặt có chút mất mát.

Ninh Phong có vẻ rất sợ hãi?

Ah?

Bởi vì cô ấy sẽ giành lấy vị trí nhị ca của anh ta?

Ai, hay là khi cô đuổi Chu ca ca xuống và chiếm được vị trí, cô sẽ trả lại vị trí nhị ca cho Ninh Phong?

Rốt cuộc, cô cảm thấy vị trí nhị ca này rất thích hợp với Ninh Phong.

Chu Kình Hoán nhìn cô gái nhỏ ngoan ngoãn, rốt cuộc cũng không nói ra được lời khó chịu nào, anh giơ tay sờ lên đầu nhỏ của cô, "Về sau em không được phép gọi người khác là ca ca, em chỉ có thể gọi anh, cô hiểu không?"

Cô gái nhỏ nhướng mắt nhìn Chu Kình Hoán, trong mắt hiện lên vẻ khó hiểu.

"Tại sao nha?"

"..."

Anh sẽ ghen!

Gọi người khác là ca ca với một giọng mềm mại như vậy?

Muốn chọc giận anh sao?

Nhưng điều này không thể nói, anh ấy chuyển sang phương pháp khác.

Chu giáo bá hung ba ba nhìn chằm chằm cô gái nhỏ, "Từ đâu ra nhiều tại sao như vậy? Nếu không nghe lời, em đừng làm tiểu đệ của tôi!"

Trà Trà cúi đầu cắn cắn khóe môi, tay xoa xoa góc áo, "Được rồi."

Giọng nói mềm mại tràn đầy ủy khuất.

Chu Kình Hoán, "..."

Mẹ nó anh thực sự thua ở trên tay cô!

Cảm xúc của anh lập tức thay đổi.

Anh bất đắc dĩ thở dài, "Chúng ta đi ăn thôi."

Trà Trà đột nhiên ngẩng đầu, đôi mắt đẹp đầy sao, "Được rồi! Em, em muốn món sườn xào chua ngọt."

"Ừ."

"Em, em còn muốn cá chua ngọt."

"Có thể."

"Em, em còn muốn ăn bắp cải chua cay."

".. Cũng có thể"

"Em com muốn ăn chua.."

"Không! Em không muốn!" Chu Kình Hoán buồn bực.

Tiểu ngốc nghếch này là cố ý sao?

Một đống chua?

Ngại anh ăn dấm còn chưa đủ nhiều sao?

Trà Trà, "Được rồi, vậy thì không gọi nữa."

Chu Kình Hoán nhìn bộ dạng của cô, vừa tức giận vừa đau lòng, đôi mắt ngấn nước thật mẹ nó muốn mệnh.

"Gọi gọi gọi, em quyết định là được!"

Không phải chỉ là dấm chua thôi sao?

Không có gì khác hơn là ăn nhiều và ăn ít!

Chỉ cần cô vui, anh có thể ăn bao nhiêu đều được.
 
74 ❤︎ Bài viết: 143 Tìm chủ đề
Chương 93: Tiểu Khả Ái Của Lão Đại (21)

Gần đây, có một tin đồn như vậy giữa những thiếu niên bất lương trên đường phố bên ngoài Nhất Trung.

Người ta đồn rằng tiểu đệ mới thu nhận của giáo bá là một cô bé rất xinh đẹp.

Nhiều người tò mò muốn chết.

Phải biết rằng, Chu giáo bá không phải là người tuỳ tiện nhận tiểu đệ.

Hơn nữa, lại còn là một cô gái nhỏ?

Này, tin đồn chắc chắn là giả.

Ai, bây giờ những tin đồn không đáng tin chút nào lại có thể phát tán khắp nơi?

Nó thực sự gây khó chịu.

Ai mà không biết rằng thứ mà Chu giáo bá ghét nhất chính là cô gái nhỏ hay khóc?

Cho tới hôm nay.

Một đám người nhìn thấy một cô gái nhỏ đi theo Chu giáo bá.

Hai người bước ra từ một nhà hàng tình yêu.

Bọn họ đã bị sốc.

Tiểu đệ được đồn đại có thể là giả.

Nhưng..

Chu giáo bá chắc chắn có một mối quan hệ phức tạp với cô gái nhỏ khiến người tò mò.

Nếu không, tại sao lại đến nhà hàng của các cặp đôi để ăn cơm?

Có người đánh bạo tới gần anh, "Chu ca? Thật trùng hợp? Đến đây ăn cơm?"

Chu giáo bá liếc mắt nhìn anh ta một cái, "Ân."

Thấy Chu ca tâm trạng tốt, người nọ lại hỏi.

"Xin hỏi vị này, là chị dâu sao?"

Không đợi Chu Kình Hoán mở miệng nói.

Trà Trà ho khan một tiếng, sắc mặt lạnh lùng tiến lên một bước, giống như bộ dáng của Chu giáo bá, tràn đầy khí thế, "Không phải! Ta là tiểu đệ mới thu nhận của Chu ca ca! Ngươi nhìn thấy ta thì gọi ta Trà ca, không được gọi cái khác!"

"Phốc.."

"..."

Trà ca?

Này tiểu khả ái là từ nơi nào tới?

Chu Kình Hoán khóe miệng giật giật, "!" Em cái tiểu ngốc nghếch này!

Anh duỗi tay ấn huyệt thái dương, gần như không kìm nén được cảm xúc phức tạp.

Người nọ rõ ràng cũng bị kinh ngạc một phen.

Ngốc ngốc nhìn về phía Chu Kình Hoán.

Chu giáo bá, "..."

Trà ca?

Tại sao không nói là Trà tỷ?

Cô ấy có thể có sự hiểu lầm về giới tính của mình.

Chu Kình Hoán phải mất một thời gian dài để bình tĩnh lại, lấy một cái nhìn sâu sắc vào người đang mong chờ, và sau đó quay đầu lại nhìn về người nọ, "Có nghe rõ không? Về sau gọi là Trà ca."

Người nọ, ".. Được, được a."

Mấy người đi theo phía sau, "Được."

Chuyên mục, trợn mắt há hốc mồm!

Bây giờ có Trà ca rồi Ninh ca thì sao?

Ninh ca có bị thất sủng không?

Ninh Phong đang ăn đột nhiên hắt xì một cái, "..."

Tổng luôn có cảm giác hắn lại là nằm không cũng trúng đạn.

Thảm hề hề!

Chu Kình Hoán sợ tiểu ngốc nghếch nhà mình.. Không đúng là tiểu khả ái.

Tiểu khả ái nhà anh!

Anh ấy không thể nói cô ngốc.

Vạn nhất về sau anh ấy càng nói càng ngốc thì làm sao bây giờ?

Sợ tiểu khả ái lại nói ra điều gì kinh ngạc, hắn vươn tay nắm lấy cổ tay của Bạch Trà, nhanh chóng rời khỏi con phố này.

Anh quyết định lần sau đổi phố ăn.

Tại thời điểm này.

Trà Trà đặc biệt nghe lời, để cho Chu giáo bá kéo cô, đôi mắt đẹp tràn đầy vui sướng.

"Thất Thất, tôi đã bước ra bước đầu tiên a!"

Về sau liền có người gọi cô là Trà ca!

Thất Thất. [! Trà ca thật lợi hại!]

Lại là một ngày làm việc chăm chỉ để trở thành giáo bá!

Chu Kình Hoán nhìn dáng vẻ vui vẻ của cô gái nhỏ, trong lòng đột nhiên cảm thấy sau này nếu có thêm vài chuyến đi tới con phố này nữa, xem ra cũng có thể?

Rốt cuộc, một tiếng Trà ca có thể khiến cô gái nhỏ cảm thấy vui vẻ đến vậy.

Tuy không biết mạch não của cô ấy là cái quái gì nhưng cô ấy đáng yêu như vậy, đều có lý, có lý!

Sau ngày này.

Trong nhóm thanh thiếu niên vô đạo đức bên ngoài Trường Nhất Trung, có một tin đồn khác.

Ninh Phong bên cạnh giáo bá đã thất sủng!

Ninh ca đã bị thay thế bởi Trà ca.

Điều đó có nghĩa là Chu Kình Hoán có thể không còn bảo vệ anh ta trong tương lai.

Nói một cách khác: Nếu bạn có thù oán với Ninh Phong, nếu thấy Ninh Phong không vừa mắt, bạn có thể lợi dụng việc này để tấn công Ninh Phong.

Ninh Phong biết mình bị thất sủng: "?"

Ta thảm như vậy sao?
 
74 ❤︎ Bài viết: 143 Tìm chủ đề
Chương 94: Tiểu Khả Ái Của Lão Đại (22)

Ninh Phong thất sủng ngày thứ hai.

Nghênh đón một nhóm đối thủ một mất một còn đầu tiên.

Khi hắn nhìn đến bốn năm thiếu niên đột nhiên xuất hiện trước mặt vây quanh hắn.

Hắn trong lòng lộp bộp một tiếng, thầm kêu không tốt.

Đây là một nhóm năm người.

Hắn sợ rằng mình không thể đánh bại bọn họ.

Ninh Phong nhìn chằm chằm vào sau lưng mấy người kia, "..."

Hắn luôn cảm thấy phía sau bọn họ vẫn có người.

Người thiếu niên dẫn đầu huýt sáo với Ninh Phong với thái độ không kiên nể, "Chậc chậc, sao hôm nay ngươi không ở cùng Chu ca của mình? Nghe nói anh ta không cần ngươi nữa?"

Ninh Phong phi một ngụm, "Vớ vẩn! Chu ca của tôi mặc kệ như thế nào vẫn là Chu ca của tôi!"

Mặc dù bây giờ anh ấy đã có tiểu khả ái, nhưng anh ấy thực sự không phải không cần tôi.

Tuy nhiên, tôi vẫn là người anh em thân thiết nhất của Chu ca!

"Chu ca của anh đúng là Chu ca của anh, nhưng nếu Chu ca không nhận thừa anh, thì đó là một vấn đề khác."

Ninh Phong, "Ngươi Mẹ nó.."

Nửa câu tiếp theo đột ngột dừng lại.

Anh ta thấy một số người khác đang dần dần tiến lại gần anh ta.

Ninh Phong, "!" Tôi mẹ nó mỗi ngày ăn cẩu lương còn chưa tính.

Không ngờ đến bây giờ vẫn phải bị đánh?

Chu ca, Chu ca, em thực sự không muốn anh nữa.

Trọng sắc quên bạn.

Phía trước có sói phía sau có hổ, cho dù hắn có chạy nhanh đến đâu cũng không tìm được đường thoát!

Anh thầm nói trong lòng: Hôm nay ra cửa không xem hoàng lịch.

Những người này trước kia đang thu tiền bảo kê gần trường bị anh gặp được, nên anh đã đóng vai anh hùng cứu mĩ nhân.

Sau đó..

Ân, trước đây anh ta chưa đánh qua những người này, đã dũng cảm bị thương.

Sau đó, Chu ca đã cầm một thanh gỗ và đưa những người này vào bệnh viện.

Vì vậy lần kết thù đó đã kết thúc như vậy.

Hắn nghiến răng nghiến lợi, cùng lắm là đánh một trận, dù sao Chu ca của hắn sau này sẽ đến báo thù cho hắn.

Chỉ là hiện tại, làm sao thoát khỏi tay những người này mới là vấn đề.

"Cần giúp đỡ không?" Một giọng nói nhẹ nhàng vang lên.

Ninh Phong sửng sốt một chút, theo sau giọng nói kinh ngạc nhìn sang.

"?" Tại sao Tiểu khả ái lại ở đây?

Hắn theo bản năng quét qua một vòng, khiếp sợ.. Chu ca không ở đây?

"Ngươi là ai, ta không biết ngươi!" Ninh Phong vội vàng phủi sạch quan hệ, liều mạng nháy mắt với cô.

Anh ta bị thương thì không sao, chị dâu nhà anh, mềm mại yếu đuối, tay chân nhỏ nhắn, không thể để cô ấy bị thương được.

Trà Trà nghiêng đầu nhìn anh, trên tay vẫn cầm ly trà sữa.

Chậc chậc, Ninh Phong đã trở nên không đáng yêu.

Cư nhiên nói rằng không biết cô ấy?

Trà Trà tiến lên hai bước, giọng điệu đầy bất mãn, "Ta là Trà ca của ngươi!"

Xem ra sau này nhất định phải hảo hào giáo dục, giáo dục.

Để Ninh Phong giống như đám người đó, khi nhìn thấy cô ấy, nhất định phải gọi Trà ca!

Ninh Phong, "..."

Tổ tổng của tôi ơi.

Đừng có xưng Trà ca nữa!

Thấy ở đây không đủ nguy hiểm sao?

Nhìn Trà ca đang đi về phía mình, Ninh Phong suýt chút nữa đã khóc vì sợ hãi.

"Ngươi, ngươi, ngươi, ngươi, ngươi đừng qua!"

Trà Trà, "Ta ta ta ta ta liền tới đây!"

Ninh Phong, "..."

Tiểu khả ái thật là đáng yêu.

Nhưng mẹ nó.. Có chút ngốc.

Những thiếu niên vay quanh Ninh Phong nhìn thấy cô gái nhỏ xông vào, mấy người đưa mắt nhìn nhau.

Ah.

Gọi là cái gì?

Trà ca.

Ân?

Trà ca?

Vậy, Tiểu đệ mới thu nhận của Chu Kình Hoán là một cô gái?

Vài người nhìn nhau và đột nhiên trở nên hứng thú.

Cô bé trông thật tinh tế và xinh đẹp, không chỉ dễ thương mà còn rất ngọt ngào.

"Ninh Phong, cô ấy không phải là tân binh của Chu Kình Hoán sao?"

Vẻ mặt Ninh Phong trở nên lạnh lùng, anh kêu lên: "Lăn!"

"Ồ, thảo nào Chu Kình Hoán không cần ngươi, nguyên lai la bị cô gái nhỏ làm mờ mắt"

"Chậc chậc, Trà ca, phải không? Nào, chúng ta chơi chơi?"
 
74 ❤︎ Bài viết: 143 Tìm chủ đề
Chương 95: Tiểu Khả Ái Của Lão Đại (23)

Những thiếu niên đó rõ ràng đã chuyển sự chú ý của bọn họ sang Bạch Trà.

Khi đó, đối với bọn họ, Ninh Phong là người thừa.

Người dẫn đầu nhìn về phía Bạch Trà cười tủm tỉm, ánh mắt không kiên nể trên dưới đánh giá.

Phải có điều gì đó đặc biệt ở cô gái nhỏ mà Chu Kình Hoán có thể coi trọng.

Chỉ nhìn khuôn mặt này thôi, tôi đã cảm thấy rất thanh tú và xinh đẹp.

Tâm địa xấu xa chợt trào dâng trong lòng.

Trước khi Trà Trà nói bất cứ điều gì, Thất Thất đã rất tức giận, [ ah ah ah! Giết nó! Đánh anh ta cho đến khi anh ta không thể đứng dậy!]

Trà Trà, "Ngoan, bình tĩnh."

Chúng ta nên là một cậu bé ngoan, hiểu lễ phép.

Cầm ly trà sữa, cô bình tĩnh liếc nhìn thiếu niên.

Ninh Phong ở bên cạnh lo lắng quá, ghé vào tai Trà Trà thì thào nói: "Đợi lát nữa tôi bắt đầu động thủ với bọn họ, cô nên rời đi trước."

Trà Trà quay đầu lại nhìn Ninh Phong với ánh mắt rối rắm.

Cô nhai một viên trân châu, mơ hồ trả lời anh, "Ninh.."

Nga, không thể gọi Ninh ca ca.

"Tiểu Ninh Tử, tôi đến đây để cứu anh!"

Thân là Trà ca của Tiểu Ninh Tử, cô ấy phải xông lên vào thời điểm quan trọng!

Ninh Phong đột nhiên im lặng, "Ngươi, ngươi có thể gọi ta là Ninh Phong." Tiểu Ninh Tử tình huống như thế nào?

Ah phi, có phải là lúc để thảo luận về điều này?

"Này, chị dâu, ở đây rất nguy hiểm phải không"

Uống xong trà sữa, bảo đảm sạch sẽ hoàn toàn, cô đặt cốc giấy vào tay Ninh Phong, ánh mắt dịu dàng ngắt lời anh. "Này, Tiểu Phong Tử, tìm thùng rác vứt đi, Trà ca dạy bọn họ cách làm người!"

Mấy thiếu niên nghe điều này, thì ha ha cười to.

"Chỉ là ngươi? Dạy chúng ta làm người sao? Trước tiên để chúng ta dạy ngươi cách phục vụ."

"Ngươi thật phiền phức!" Trà Trà lại cầm lấy ly trà sữa từ Ninh Phong đang hoảng sợ, hướng về phía người nọ trực tiếp ném qua.

Tất cả những lời tiếp theo của người đó đã bị chặn lại.

Ngay lập tức, người no hét lên một tiếng chói tai.

"A______đau quá!"

Hắn kinh hãi sờ sờ trán, máu tươi dính dính tay, mùi máu tanh nồng nặc bắt đầu lan ra giữa mũi.

Ba giây sau, hắn dữ tợn hét lên, "Đánh! Hung hăng đánh cho ta!"

Hắn cư nhiên bị một cô gái nhỏ đập ra máu?

Chết tiệt?

Liệu anh ta về sau còn ra ngoài lăn lộn?

Những người này dù sao cũng gọi hắn là lão đại, hắn không biết xấu hổ sao?

Ninh Phong trợn mắt há hốc mồm cân nhắc chị dâu nhà anh sức lực có bao nhiêu đại, ly trà sữa này có phải là làm bằng sắt không?

Anh chưa kịp phản ứng thì đã thấy chị dâu mềm nhũn, dùng tay ném một cái.

Trong vòng chưa đầy một phút, số ít người đã ngã xuống đất và kêu la đau đớn.

Ninh Phong, "!"

Mờ mịt, mộng bức!

Anh đưa tay ra dụi mắt, ôi là thật.

Ân?

Anh đưa tay ra và tự nhéo mình một lần nữa.

Nga, có chút đau.

Đau!

Chị dâu của tôi thật lợi hại!

Ninh Phong nhìn chằm chằm cô chị dâu trước mặt với hai mắt tỏa sáng, động tác còn nhanh nhẹn hơn cả Chu ca!

Trà ca!

Trà Trà dường như đã cảm nhận được điều gì đó, liền yêu thương nhìn lại Ninh Phong, "Tiểu Phong Tử, ta có soái không?"

Tiểu điên tử, "..."

Đây là một.. Cái tên rất hay!

Trà ca đặt biệt danh chính là không giống nhau!

Ninh tiểu điên tử điên cuồng gật đầu, "Soái! Soái!"

"Vậy thì, tôi cũng với Chu ca, ai soái hơn?" Trà Trà nhìn anh ta đầy mong đợi.

Ninh Phong, "Vậy thì cần phải nói sao? Đương nhiên, Trà ca là soái nhất!"

Đặc biệt như vậy, ai có thể chịu được, bị ánh mắt ngấn nước của chị dâu nhỏ nhìn chằm chằm?
 
74 ❤︎ Bài viết: 143 Tìm chủ đề
Chương 96: Tiểu Khả Ái Của Lão Đại (24)

Trà Trà hài lòng gật đầu.

Đôi mắt nhìn Ninh Phong tràn đầy vui sướng, thiếu niên ngươi mắt nhìn không tồi.

"Tôi cũng nghĩ tôi tốt hơn Chu ca ca!"

Nhưng tôi không thể nói thẳng.

Sẽ thật tệ nếu nó đánh vào lòng tự tin của Chu ca ca.

Rốt cuộc, Chu ca dường như không có khuyết điểm nào ngoại trừ đòi hỏi nhiều một chút, tính tình xấu một chút, lộ ra vẻ mặt, không thích ăn đồ chua.

Chao ôi, Chu ca trông khá ổn, vì vậy chúng ta hãy dành thời gian cho anh ấy.

Trà Trà buồn bã nghĩ.

Đây thực sự là một vấn đề cần có thời gian để giải quyết.

Nếu có đánh nhau thì sao?

Không, cô ấy phải kìm lại!

Không thể đánh bại Chu ca ca!

Cô kiên quyết quay đầu lại, sau đó, ánh mắt quét qua vài người trên mặt đất không vui.

"Hiện tại có biết ai dạy các ngươi làm người không?"

Còn muốn dạy cô sao?

Hừ!

Tin hay không tôi đem Thất Thất ra đánh chết các ngươi!

Thất Thất tràn đầy tự tin, [ tôi nhất định có thể đánh chết bọn chúng!]

Chẳng mấy chốc lại là một trận ưu thương, [ Nhưng là tôi bò ra không được..]

Trà Trà, "Được rồi, ngươi, hiện tại đừng nói nữa."

Cô sợ mình không nhịn được nói Thất Thất ngốc.

Vài thiếu niên nằm trên mặt đất, nhìn cô gái nhỏ thập phần ngoan ngoãn kia, trong lòng tràn đầy hoảng sợ và sợ hãi.

Ngươi mẹ nó, có thực sự là một cô gái nhỏ?

Vì sao động tác đánh người còn tàn nhẫn hơn cả Chu Kình Hoán?

Cô gái nhỏ dễ thương này ở đâu?

Đây rõ ràng là một tiểu ác ma, hãy nghe những gì cô ấy nói!

Rất tức giận.

"..."

Nhưng có thể làm được cái gì?

Cái nắm tay nhỏ bé của cô gái nhỏ giả vờ vô tình vẫy vẫy trước mặt bọn họ, vài người sợ tới mức rùng mình một cái.

"Cô cô cô dạy chúng tôi làm người.." Được rồi, co được dãn được mới là đại trượng phu!

Ngay khi lão đại nói, số ít người còn lại lập tức làm theo.

Không nghe thấy thứ mình muốn nghe, Trà Trà không hài lòng cho lắm.

Cô chỉ vào góc tường, "Các người, đứng dậy ngồi xổm ở đằng kia!"

Mấy người, "..."

"Mau lên! Không nghe thấy lời của Trà ca sao?"

Ninh Phong cười hả hê nhìn chằm chằm vào bọn họ, đáy mắt tràn đầy tuỳ ý.

Mắt thấy mấy người đó đang thành thành thật thật ngồi xổm.

Tâm trạng của Ninh Phong rất tốt.

"Này, không muốn đánh tôi sao? Có bản lĩnh thì đến đây đánh tôi a!"

Hôm nay Trà ca đáng yêu nhà anh ta, tại tuyến dạy cách làm người!

Trà Trà muốn kêu Ninh Phong đừng tự cao tự đại, nhưng cô quay đầu nghĩ, như thể người này chính là người đứng vị trí nhị ca mà cô đã chọn.

Vị trí nhị ca, chỉ cần phụ trách mặt tiền.

Chiến đấu hay gì đó, để cô đến!

Nhìn thấy anh ta hạnh phúc như vậy, cô sẽ không nói gì nữa!

Chỉ cần làm quen với nó trước!

Vì vậy Trà Trà dùng ánh mắt từ ái nhìn Ninh Phong đang khoe khoang.

Vẻ mặt của những người bị giáo huấn kia đều tái nhợt, nhưng không ai dám nói thêm gì nữa, rốt cuộc tiểu ác ma vẫn đang nhìn chằm chằm vào bọn họ.

Có độc!

Sao lại nhẫn tâm như vậy, xứng với vẻ ngoài mềm mại, ngoan hiền của cô?

Quá dối trá!

Khóc lớn, bọn họ quá thảm.

Ninh Phong không dừng lại cho đến khi một giọng nói không vui vang lên.

"Trà Trà!"

Ninh Phong nghiêng đầu nhìn, "Chu ca?" Tại sao anh ấy lại ở đây?

Chu Kình Hoán sắc mặt lạnh lùng đi đến trước mặt mấy người, trên mặt dị thường đỏ bừng, đầu tóc rối bù một chút, anh ta bình ổn lại hơi thở của mình.

Đôi mắt tràn đầy giận dữ nhìn Trà Trà.

"Tại sao em đến đây để không nói với tôi một tiếng?" Em có biết tôi đang sợ hãi như thế nào không?

Cô muốn ăn kẹo mút có nhiều hương vị khác nhau nên anh đã đi mua.

Không ngờ sau khi mua kẹo xong, cô gái nhỏ trong nháy mắt biến mất, anh lo lắng đến mức quay đi quay lại mấy lần.

Tuy rằng biết cô ấy lớn như vậy, không có nguy hiểm, nhưng là hắn vẫn sợ hãi!

Cảm giác đó kích thích trái tim anh dữ dội.

Nó gần như khiến anh khó thở.
 
74 ❤︎ Bài viết: 143 Tìm chủ đề
Chương 97: Tiểu Khả Ái Của Lão Đại (25)

Nghe được Chu Kình Hoán nói như vậy, Trà Trà cảm thấy chột dạ không thể giải thích được.

Đôi mắt đẹp của cô ấy lấp lánh.

Chính là không dám nhìn thẳng Chu Kình Hoán.

Cô ấy sủng ái cầm trà sữa, Thất Thất đột nhiên nhắc nhở cô ấy rằng Ninh Phong đang gặp nguy hiểm.

Vì vậy..

Vì để thể hiện uy phong của Trà ca cho người khác thấy, cô đã chạy đến để cứu Ninh Phong.

Về phần Chu Kình Hoán, người đang mua kẹo mút.

Nga, cô ấy lúc đó kích động đến mức quên mất người ở chỗ đó.

Lúc này, đối mặt với Chu Kình Hoán, đôi mắt xinh đẹp của cô chuyển a chuyển, trong đầu chợt lóe lên.

Cô chăm chú nhìn Chu Kình Hoán, bước từng bước nhỏ đi tới đứng trước mặt anh ấy, sau đó dùng móng vuốt trắng nõn của mình kéo kéo góc ào của anh, "Chu ca ca, đừng tức giận có được không?"

Chu giáo bá đang tức giận đến đau ngực, ngay lập tức tước vũ khí đầu hàng.

Tức giận cũng được không vui cũng được.

Chỉ cần cô vừa mềm mại vừa ngọt ngào kêu một tiếng Chu ca ca.

Anh ấy còn có thể nói cái gì nữa?

Nếu anh ấy tức giận, anh ấy có còn là người không?

Không thể tức giận với tiểu khả ái.

Sau đó

Chu Tiểu Bạch nhìn Ninh Phong với vẻ mặt lạnh lùng.

Ninh Phong kinh ngạc một chút, phản ứng nhanh, hắn tới trên tường chỉ vào vài người còn đang ngồi xổm, "Chu ca, bọn họ muốn đánh ta, cũng may nhờ có Trà ca đã đến kịp đem bọn hắn đánh ngã!"

Ta ta ta ta, ta là nạn nhân, chính là không phải việc của ta!

Chu Kình Hoán hừ lạnh một tiếng, "Ngươi là một đại nam nhân còn không biết xấu hổ chờ một cô gái nhỏ cứu ngươi? Ngươi không cần mặt mũi sao?"

Ninh Phong, "..."

Kỳ thật ta thực xấu hổ.

Đặc biệt là sau khi nhìn thấy năng lực của chị dâu tôi.

Tôi không nghĩ có vấn đề gì với một chục hay một trăm.

Nhưng anh ta không dám nói ra điều này.

Lại không nghĩ, Trà Trà lớn tiếng giải thích: "Nga, Chu ca ca anh đừng mắng anh ấy, tiểu phong tử là người đảm đương mặt ngoài, trí lực và năng lực không quan trọng, anh ấy chỉ cần bán mặt thôi, không sao đâu! Chúng ta không cần đòi hỏi quá nhiều."

Ninh Phong vẻ mặt khó coi nhìn Trà Trà.

"..."

Trà ca, cô thật sự có thể nói chuyện!

Cái gì mà trí lực và năng lực không quan trọng?

Ngay sau đó, Chu Kình Hoán lại cắm một con dao, "Ân, cũng có lý."

Ninh Phong, "!" Tôi cảm thấy rằng các người đang bắt nạt tôi, và tôi có một số bằng chứng!

Nhưng tôi thực sự không thể đánh bại hai người này, quên đi, cứ giả vờ như không nghe thấy!

Nói đến đây, Chu Kình Hoán thật sự không ngờ những người này lại can đảm đến mức dám cản đường Ninh Phong?

Anh chợt nghĩ đến những tin đồn mới nhất.

Này, những tin đồn lộn xộn đó khi nghe được đều biết là giả, não bọn họ thật tồi tệ khi nghĩ rằng anh ta cũng Ninh Phong nháo đến cạnh mặt?

Thiếu niên cầm đầu run rẩy hô lên một tiếng, "Chu ca."

Tổng cảm thấy rằng trong tương lai, Chu Kình Hoán sẽ đi ngang qua đây!

Chính anh ta đã lợi hại như vậy, lại từ đâu ra một tiểu ác ma ra ta lưu loát dứt khoát..

Thật là đáng sợ!

Ánh mắt Chu Kình Hoán tràn đầy sát khí, hoàn toàn khác với khi anh đối mặt với Trà Trà.

"Đừng gọi tôi như vậy, tôi không nhận nổi.

Thừa dịp tôi không có ở đây, liền xuống tay với Ninh Phong? Là lần trước ta đánh còn quá nhẹ sao?"

"Không, không, không! Không phải, hiểu lầm hiểu lầm a!"

"Đúng, đúng, đều là hiểu lầm, chúng ta chỉ muốn cùng Ninh ca nói chuyện nhân sinh."

"..."

Ninh Phong trợn mắt, "Lăn!"

Nói chuyện nhân sinh? Ai mẹ nó cầm cây gậy nói chuyện nhân sinh?

Đột nhiên, Trà Trà nhìn về phía cách đó không xa với vẻ mặt kỳ quái, cô hét lên: "Các người tại sao không qua đây?"

Chu Kình Hoán cùng Ninh Phong theo bản năng nhìn theo hướng Trà Trà đang nhìn, sau đó bọn họ nhìn thấy cách đó không xa có vài vị thiếu niên.

Trong số đó, mái đầu nhuộm một màu xanh lá cây, đặc biệt nổi bật.

Hai mắt Ninh Phong nheo lại, "Chu ca, bọn họ đều là cùng một nhóm!"

Trà Trà mỉm cười nhìn mấy người đi qua, nghiêm túc phản bác Ninh Phong, "Tiểu Phong Tử, đừng nói như vậy, những người này là người tốt, lần trước đã cho tôi rất nhiều tiền nha!"
 
74 ❤︎ Bài viết: 143 Tìm chủ đề
Chương 98: Tiểu Khả Ái Của Lão Đại (26)

Khi mấy người nhìn thấy cô gái cười vô hại, họ gần như khóc ngay tại chỗ.

Lần đầu tiên nhìn thấy cô ấy, họ định chạy thật nhanh.

Không nghĩ đến.

Đôi mắt của cô gái nhỏ quá sắc bén, chỉ cần liếc mắt một cái bọn họ đã bị phát hiện.

Trong trường hợp này, bọn họ không thể chạy, vì vậy bọn họ phải cắn răng bước qua.

Ngay sau đó, lại nghe thấy những lời lanh lảnh của cô gái nhỏ.

"..."

Người tốt?

Chúng ta từ khi nào trở thành người tốt?

Ánh mắt Ninh Phong quét qua quét lại những người đó, sau đó liền nghĩ đến những lời mà Trà ca vừa nói.

Dường như có điều gì đó thoáng qua trong đầu anh ta.

Đột nhiên, mắt anh ta sáng lên.

"Trà ca? Cô là cô gái nhỏ đêm hôm đó ở ngõ hẻm cướp.. Vì dân trừ hại sao?"

Ninh Phong người này, về khát vọng sinh tồn đặc biệt thông minh.

Biết nói những lời nào dễ nghe, những lời nào đắc tội người khác.

Khi nghe điều này, khuôn mặt Trà Trà ngay lập tức lộ ra vẻ tự hào.

"Ở trong mắt anh, tôi hóa ra là người vì dân trừ hại là người tốt? Tiểu Phong Tử, anh thật sự rất có mắt nhìn!" Ninh Phong thật không dễ dàng mới được khen ngợi một lần.

Mặc dù anh và Chu ca vào đêm hôm đó không nhìn thấy mặt, nhưng bọn họ có thể biết được điều gì đã xảy ra bằng thính giác của mình.

Một số thiếu niên vô lương tâm không những bị đền tiền mà còn phải bỏ tiền ra để trị thương, đây đúng là mất cả chì lẫn chài.

Bị giáo huấn một bài học, hơn nữa tiền trong túi đều bị lấy hết.

Này, loại chuyện này, anh ấy chỉ muốn nói rằng đã làm rất tốt.

Giờ đây, anh đã biết cô gái nhỏ không phải ai khác mà chính là Trà ca của anh.

Vào lúc này, sự ngưỡng mộ của anh dành cho Trà ca không ngừng như dòng sông dâng trào!

"Trà ca, cô là nữ thần của tôi!"

"Trà ca, cô thật soái!"

"..."

Chu Kình Hoán xoa xoa mí tâm, vẻ lạnh lùng trên gương mặt gần như có thể chết cóng, anh đá thẳng vào chân của Ninh Phong, "Câm miệng!"

Kêu la cái gì?

Đó là chị dâu của ngươi!

Ninh Phong đau buồn nhìn Chu ca, rồi nhìn Trà ca của anh.

Chu ca, em xin lỗi.

Tôi chọn Trà ca.

Sau tất cả, Trà ca là người mềm mại, cư xử tốt và nhẹ nhàng và sẽ không đá tôi.

Anh ta chạy lại phía sau Trà Trà, "Trà ca, Chu ca, anh ta không để tôi khen ngợi cô."

Bộ dáng khoe khoang của anh ta giống như một gian thần.

Trà Trà đang được hống đến vui vẻ, khuôn mặt nhỏ nhắn tức giận nhìn Chu Kình Hoán.

"Anh tại sao không để cho hắn khen em? Chẳng lẽ là bởi vì hắn không khen anh, anh không vui sao?" Vậy không để cho tiểu phong tử khen tôi sao?

Hãy để tôi nói với anh rằng anh làm điều này là sai.

Anh sẽ bị tôi soán ngôi!

Chu giáo bá sắc mặt tối sầm, trừng mắt nhìn Ninh Phong đang núp sau lưng.

Nói đến tâm đen tối của mình, Ninh Phong vẫn không sánh được với một con sói đuôi to như Chu Kình Hoán.

Chỉ nghe Chu giáo bá bình tĩnh nói: "Anh mua cho em một đống kẹo que với các mùi vị khác nhau, em còn muốn ăn nữa không?"

Trà Trà mắt sáng lên, đôi mắt ướt át nhìn anh đầy mong đợi, "Ân ân!" Muốn ăn!

Bộ dáng này, ngoan ngoãn cực kỳ.

Nó hoàn toàn khác với Trà Trà giận dữ vừa rồi.

Ninh Phong nhìn Trà ca của mình bị Chu ca dùng kẹo mút để dỗ dành đem anh quên đi.

Ninh Phong, "?"

Như vậy, Chu ca có phải là Chu ca của anh ta không!

Khóc lớn.

"Chu ca, tôi nghĩ, Trà ca và anh dù sao cũng là người cùng một nhà, khen ai đều không phải giống nhau sao?"

Chu Kình Hoán cười lạnh một tiếng.

Thấy có người coi là quen, hắn cũng không thèm đoái hoài.

Hơn nữa, những gì Ninh Phong nói là sự thật.

Anh và Trà Trà ngay từ đầu đã là một gia đình, và họ không cần phải quan tâm quá nhiều.

Đó là hai tên côn đồ.

Cần phải được xử lý hợp lý.
 
74 ❤︎ Bài viết: 143 Tìm chủ đề
Chương 99: Tiểu Khả Ái Của Lão Đại (27)

Năm phút sau.

Chu Kình Hoán mang theo Ninh Phong và Trà Trà cùng nhau rời đi.

Phía sau bọn họ.

Hơn chục người ngồi xổm trong góc, co rúm người lại và khóc lớn.

Ninh Phong tràn đầy vui mừng.

Chu ca rất lợi hại, Trà ca là siêu cấp lợi hại.

Vì vậy, anh ấy có lợi hại hay không không quan trọng!

Trà Trà nắm chặt túi, bảo vệ nó như bảo bối.

Chu Kình Hoán ở bên cạnh xem động tác nhỏ của cô, suýt chút nữa bật cười, anh ước chừng lấy tên cầm đầu tóc xanh làm gương mấy người kia có thể rất lâu, rất lâu, thậm chí là sẽ không xuất hiện ở phố này nữa.

Đã bị bại dưới tay của tiểu khả ái đến hai lần.

Một lần thảm hơn một lần.

Chậc chậc.

Xem ở tiểu khả ái ngoan như vậy, thưởng cho cô ấy một cây kẹo mút thì sao?

Anh lần sờ sờ trong túi một lát, lấy ra một cây kẹo que đưa cho Trà Trà, "Trà Trà, kẹo que."

Trà Trà che túi và nhìn lên cây kẹo mút, sau đó quay đầu lại nhìn anh và lắc lắc đầu, "Em không muốn nữa, anh có thể tự mình giữ lại ăn đi."

Chu Kình Hoán, "?"

Vừa rồi không phải vẫn còn tốt sao?

"Em có chắc là không muốn không?"

Vẻ mặt của Chu Kình Hoán dần thay đổi, Ninh Phong im lặng dừng lại, lặng lẽ cách xa hai người.

Lúc này đương nhiên phải né tránh, nếu không rất dễ trở thành bia đỡ đạn.

Trà Trà nghiêm túc nhìn Chu Kình Hoán, cô vỗ về cái túi căng phồng của mình, "Anh xem, em có rất nhiều tiền! Em có thể mua rất nhiều loại kẹo que, vậy nên anh hãy giữ lại cho mình ăn đi!"

Và không chỉ mua được kẹo mút, cô ấy còn có thể mua được rất nhiều loại đồ ăn ngon.

Chu Kình Hoán khuôn mặt chìm xuống không kiểm soát được.

Cho nên mẹ nó, tại sao những người đó lại mang theo tiền?

Như thế nào có thể vô dụng như vậy?

Bị tiểu khả ái nhà anh giải quyết dễ như trở bàn tay?

Rất tức giận!

Rất muốn quay lại đem mấy người đó đánh thêm một lần nữa!

Ninh Phong nhìn thấy toàn bộ quá trình, "..."

Anh ấy nghĩ, Trà ca của anh ấy vẫn là Trà ca, mặc dù Chu ca có một thói quen lừa gạt rồi bắt cóc, nhưng Trà ca không đi theo lẽ thường hahhahahahahaha.

Phía trước vừa vặn có một cửa hàng đồ ăn vặt.

Trà Trà chạy như bay đến đó.

Chu giáo bá một lần nữa bị ném tại chỗ, sắc mặt càng ngày càng âm trầm.

Ninh Phong rất đúng lúc chen vào, "Chu ca, nếu không anh mua hết tất cả các cửa hàng ăn vặt gần trường học đều đưa cho cô ấy thì thế nào? Anh xem, Trà ca đã bị anh bắt đến bên cạnh, chiêu này gọi là gãi đúng chỗ ngứa!"

Chu giáo bá hai mắt lóe lên, môi mỏng khẽ nhúc nhích, ý tứ này xem ra rất hay?

Anh lạnh lùng liếc nhìn Ninh Phong, "Việc này nếu có hiệu quả thì nói cái gì cũng được, nếu không hiệu quả.."

Ninh Phong lại nói thêm, "Tin em đi, anh vừa mới dụ dỗ cô ấy bằng một cây kẹo mút phải không? Có thể thấy được đồ ăn quan trọng với cô ấy như thế nào? Còn việc một cây kẹo mút không thể dỗ dành được là do bây giờ cô ấy đang có tiền trong túi.

Thực tế, anh có thể chọn thêm cân nặng của mình vào đúng thời điểm.

Hoặc, Sau này anh sẽ cho cô ấy một túi kẹo mút là được rồi."

Chu giáo bá theo bản năng gật đầu, ý kiến này có vẻ hay nhỉ?

Anh sờ vào túi, may mà vừa nãy không có dưới sự tức giận mà đem kẹo ném đi hết.

Thấy vẻ mặt anh ta dịu đi, Ninh Phong lập tức nghiêng người, "Nói đến Chu ca, anh đã biết cô ấy chính là cô gái nhỏ trong ngõ hôm đó rồi sao?"

Bằng không, tại sao vừa rồi Chu ca vẻ mặt bình tĩnh không chút gợn sóng?

"Giọng nói."

"Hả?"

Chu Kình Hoán ghét bỏ giải thích, "Tôi nhận ra cô ấy qua giọng nói của cô ấy."

Ninh Phong, "..."

Tại sao tôi không nghe thấy giọng nói của cô ấy?

Chu Kình Hoán nhìn Ninh Phong một cái, hắn cảm khái: Còn không phải là bởi vì ngươi ngốc sao?
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back