Thân Đông không dám nói lời nào nữa mà ngây ngốc nhìn hắn. Sau đó cậu liền phát hiện Thịnh Khâu cười một chút, cậu dời tầm mắt đi, không lâu lúc sau liền xuất hiện lần nữa làm cậu sợ tới mức mắt nhắm mắt mở.
"Nếu là như thế này thì tôi sẽ không khách khí đâu.. Dù sao mục đích của em vốn dĩ là câu dẫn tôi mà, có đúng không?" Thịnh Khâu đem chăn xốc lên, duỗi tay bắt đầu cởi áo sơmi đen của cậu. Áo sơmi đen kia cực kì tôn lên màu da ấy, dưới loại vải màu đen, màu da của Thân Đông giống như tuyết lớn rơi vào mùa đông, lộ ra vẻ đẹp cấm dục mỹ cảm.
Biểu tình của hắn làm Thân Đông sởn cả tóc gáy, thân thể dâng lên một cảm giác dậy sóng, cậu nghiêng đầu, 'Cậu, làm gì..'.
"Đương nhiên là làm em rồi." Thịnh Khâu cười một chút, ở vị trí xương quai xanh hắn trao cho cậu một nụ hôn.
Thân Đông vốn không hiểu hắn đang nói cái gì, ngạc nhiên nhìn hắn, thân thể cậu nổi lên chút phản ứng, hơi run run một chút, chủ động dán lên.
Thịnh Khâu sửng sốt, cười nói: 'Như thế nào? Em cũng gấp đến không chờ nổi?'.
Thân Đông vươn móng vuốt giữ chặt trên tay áo hắn rồi hừ một tiếng giống mèo.
Âm thanh này làm cho cả người Thịnh Khâu nóng lên, duỗi tay bắt đầu cởi cúc áo cậu. Hai điểm hồng nhạt trước ngực bị ngón tay mang theo vết chai dày mà cọ qua. Thân Đông run rẩy, theo bản năng muốn kháng cự lại, mà giờ phút này cậu lại như là đang đợi bị làm thịt. Dễ như trở bàn tay, Thịnh Khâu cầm cổ tay cậu, thanh âm trầm thấp chậm rãi nói: 'Đây là lần đầu tiên của chúng ta đi.'.
Lông mi Thân Đông loé loé, mơ hồ cảm thấy có chỗ không đúng, 'Tôi, tôi ngủ đây..'.
Cậu còn nhắm hai mắt lại, chỉ là lông mi hơi run run, như vậy càng làm người muốn điên cuồng chà đạp thêm.
Thịnh Khâu cong cong khoé miệng, cúi đầu, đầu lưỡi xẹt qua nhu nộn mẫn cảm ấy, nghe được cậu có kêu nhỏ một tiếng. Trong nháy mắt như được dã thú cổ vũ, hắn mạnh mẽ vùi đầu vào trước ngực cậu, tuỳ ý cường lộng, hàm răng hắn ác ý lôi kéo cái mạt đạm hồng kia.
Thân Đông a một tiếng, thân thể dưới chăn càng lúc càng nóng, lại còn tự lừa mình dối người nói: 'Tôi ngủ rồi, tôi ngủ rồi.'.
Nhưng mà Thịnh Khâu vẫn một mực mặc kệ.
Hắn hung hăng mút vào bầu sữa bên trái, khiến cho nó sưng lên. Lại phảng phất ý vừa lòng mà liếm liếm, sau đó lại chuyển tới bên khác mà chăm sóc như vậy.
Thân Đông dần dần cảm thấy thoải mái, ở trong thân thể cậu bốc lên một cảm giác kì lạ, theo bản năng mà tiếp nhận nó. Thịnh Khâu động tác mềm nhẹ mà đem áo quần cậu thoát ra, thân hình hoàn mỹ, thon dài mà trắng trẻo bại lộ ở trước mặt hắn.
Đây là ước mơ mười sáu năm của hắn, giới tính thứ ba cũng không có ai động lòng người như cậu.
Từ lúc Thịnh Khâu phát hiện chính mình thích nam nhân thì cũng tìm kiếm đối tượng cho mình, nhưng giới tính thứ ba tất nhiên không dễ tìm, đó là một nguyên nhân. Còn một loại là bọn họ là đàn ông nhưng có trách nhiệm như nữ nhân. Hắn cũng từng nghĩ đến sẽ chịu trách nhiệm với một người giới tính thứ ba, rồi cùng hắn kết hôn
sinh con, nhưng sự thật chứng minh rằng hắn đối với kẻ khác không cứng nổi.
Chỉ có Thân Đông là mỹ vị hắn muốn ăn nhất, người khác ai đều không được.
Hắn nắm chặt bàn tay gầy gò của cậu, hầu kết lăn lộn, trong miệng phân bố đại lượng chất lỏng, cơ hồ là chảy nước bọt mà thong thả tuần tra mỹ vị trước mặt, xem chỗ nào có thể hạ khẩu.
Hắn đem cậu liếm từ đầu đến chân.
Nay hắn đã hơn ba mươi, sớm đã mất đi bộ dạng nóng nảy hồi còn tiểu tử, mà lần này lại có thể là lần đầu tiên và lần cuối cùng của bọn họ, thế nên Thịnh Khâu không muốn nuốt trọn liền.
Hắn muốn chậm rãi, nhắm nháp hương vị cậu, thăm dò điềm mỹ, muốn cho đêm khuya về sau có thể nhớ đến, đều có dư vị đọng lại.
END CHƯƠNG 4.