Trong cái ao trên Tử Tiêu Cung, một bóng hồng y bồng bềnh trên mặt nước, mái tóc đen của chàng trai xõa tung, nằm trên một đóa sen màu đen nở rộ, ma khí mù mịt quấn quanh người y che đi dung mạo sẵn có. Y tựa linh hồn của Diệt Thế Hắc Liên (*), lại cũng tựa yêu quái trong nước, để lộ sát khí dữ dội.
Song, những sát khí đó biến mất ngay khi một bàn tay chạm lên mặt y.
La Hầu tỉnh dậy từ giấc ngủ ngắn ngủi, nhận thấy có người chạm vào mình, thoải mái vươn người. Chỉ tiếc là cánh tay dịu dàng vuốt ve kia chỉ quanh quẩn bên cổ y, trêu chọc y mà thôi. Lần thứ ba ngón tay ấy đụng lên môi, La Hầu thất vọng mở mắt:
"Hồng Quân, ngươi có thể dứt khoát cho giống đàn ông chút được không?"
"Đàn ông là cái gì?"
Thanh âm mịt mờ tựa tiên khí lúc ẩn lúc hiện vang lên bên tai y.
La Hầu:" "
Thôi được rồi, bây giờ con người vẫn còn chưa sinh ra.
Một thanh niên áo tím không biết ngồi lên Diệt Thế Hắc Liên từ khi nào, một tay ôm vai La Hầu, một tay đặt trên môi y. Đóa hoa sen có phẩm chất là Tiên thiên linh bảo (**) này tỏ vẻ rất không vui, lắc lư thân mình, nỗ lực ném đối phương xuống dưới.
Nó vừa mới bắt đầu lắc lư, La Hầu đang ngâm mình trong linh tuyền liền liếc sang, dùng suy nghĩ ngăn nó lại:
" Đừng nghịch. "
Diệt Thế Hắc Liên tỏ vẻ: Nó rất oan nha.
Chủ nhân của nó chỉ có mình La Hầu mà thôi, sao nó lại phải cho kẻ khác dẫm lên đầu nó chứ!
Một bảo vật tốt là bảo vật không nhận hai chủ a!
La Hầu hơi ngẩng đầu, mái tóc đen tán loạn, đôi mắt hẹp dài nửa khép nửa mở:
" Hồng Quân, ngươi bế quan lâu quá. "
Chữ 'lâu' bị y ngân dài, trong ngữ điệu ẩn chứa uy hiếp.
Hồng Quân vuốt ve đôi môi mỏng của y, hắn có thể ngửi thấy hương sen thoang thoảng trong miệng y, quả thật là chủ nào tớ nấy.
Đôi lông mày dãn ra, hắn nhẹ giọng:
" La Hầu, em nên rèn thêm tính kiên nhẫn đi, lần này chỉ ngắn bằng một nửa lần trước mà thôi. "
Để La Hầu không còn tiếp tục so đo thời gian bế quan của hắn, Hồng Quân chuyển đề tài đến đóa sen dưới thân:
" Em quả thật vô cùng có duyên với Diệt Thế Hắc Liên, chỉ đi dạo biển mà lại có thể tìm ra nó trước cả ta. "
" Đây là chuyện tất nhiên rồi. "
" Chúng ta lại so xem ai tìm được bảo vật tiếp theo trước, được không? "
" Ngươi nghiện tìm bảo vật à? "
" Thu gom những bảo vật này để thi thoảng ngắm nhìn cũng là một thú vui. "
Nghe Hồng Quân nói xong, La Hầu không thể không câm lặng, chỉ gào thét trong lòng: Người hiện đại gọi thói quen này là nghiện thu gom đó!
Nên biết rằng thời kỳ Hỗn Độn đã qua, trong
Hồng Hoang do Bàn Cổ tạo nên này, Hỗn Độn Ma Thần bọn họ chính là người ngoài, không được Thiên Đạo chấp nhận. Dù cho Hồng Quân cướp đi bao nhiêu bảo vật thì cũng khó có thể đảm bảo sau này không bị Thiên Đạo bắt trả lại.
La Hầu nắm lấy tay hắn, giọng nói dường như hơi mềm xuống:
" Bổn tọa không muốn ngươi phí công vô ích. "
" Ta biết. "
Hồng Quân thoải mái trả lời, trong đôi mắt hắn chợt vụt qua tia sáng.
" La Hầu, sao lại tự nhiên em lại xưng 'bổn tọa'? "
La Hầu bình tĩnh nói:
" Bổn tọa đang ngồi trên thánh tòa (***). "
Hồng Quân:" "
Phát hiện mình thế mà lại khiến cho Hồng Quân không thể nói gì, La Hầu cười đến đau bụng, y cảm thấy sử dụng loại từ ngữ cao ngạo khí thế này quả không phải ý kiến tồi. Ai biểu toàn Hồng Hoang vừa mới trải qua Long Phượng Đại Kiếp Nạn, tri thức văn hóa lạc hậu, toàn bộ sinh linh vẫn đang còn khờ dại khiến cho y không thể nào tìm được người ngang hàng để trò chuyện.
Những Hỗn Độn Ma Thần có thể sống sót đến bây giờ, hoặc là bị kết cục của Bàn Phượng, Tổ Long dọa đến sợ đứng tim, hoặc là bị suy giảm sức mạnh, không còn tư cách xuất hiện trước mặt y nữa.
Nay mặt đất vô cùng rối ren, chỉ có ở Tử Tiêu Cung ngoài tầng trời thứ ba mươi ba này may ra mới có được chút yên tĩnh.
La Hầu không muốn tiếp tục nói những chuyện không đâu đó nữa, tay hơi dùng lực hòng đem Hồng Quân trên Diệt Thế Hắc Liên kéo vào trong nước.
Hắc Liên vô cùng hiểu ý mà phối hợp với y..
Nó cố gắng lắc lư!
Tiếc là Hồng Quân đã sớm nhìn ra mưu tính của y, tay áo lay động đánh tan sức kéo, chân vẫn đứng vững trên Diệt Thế Hắc Liên. La Hầu không ngờ đến hắn lại làm vậy, cổ tay đau nhức, vừa sợ vừa bực, những cảm xúc u ám do phải chờ đợi mấy ngàn năm rốt cục bùng nổ.
Y bỗng từ trong nước đứng dậy, tóc đen áo hồng tựa như một bức tượng thần chiến tranh bị ma khí bao bọc.
" Hồng Quân! "
Y chịu đủ sự lãnh cảm của Hồng Quân rồi!
Hồng Quân ngẩn người, không kịp trở tay nhìn La Hầu bước ra từ trong nước, mặc kệ mái tóc ướt sũng cùng quần áo xộc xệch, đi thẳng ra Tử Tiêu Cung.
Nhìn khung cảnh hỗn độn ngoài Tử Tiêu Cung, La Hầu cười lạnh: 'Đời này của Hồng Quân vẫn nên tiếp tục làm bạn với tay phải của hắn đi (****) !'còn về chuyện hắn có thực sự dùng tay phải để giải quyết hay không cũng không thuộc phạm vi lo lắng của La Hầu đang nổi giận bừng bừng. Có đôi đạo lữ nào từ khi Hỗn Độn biến mất đến lúc Hồng Hoang xuất hiện, qua Long Phượng Đại Kiếp Nạn vẫn chưa có gì giống họ không hả?
Càng nghĩ càng thấy tức, y sải bước đi khỏi Tử Tiêu Cung.
Bỗng, cổ tay đang đau nhức bị người nắm lại.
La Hầu còn chưa kịp băn khoăn liệu có nên giãy khỏi tay hắn hay không đã bị Hồng Quân ôm lấy thắt lưng từ phía sau, tay đạo bào màu tím giao thoa với hồng y vô cùng dễ nhìn.
Cảm nhận được hơi ấm trên lưng, tâm tình La Hầu thoải mái hơn, thờ ơ hỏi:
" Ngươi muốn làm gì? "
Hồng Quân im lặng hồi lâu.
Sắc mặt La Hầu càng lúc càng đen, khuôn mặt yêu nghiệt tràn đầy sát khí, nhưng tại lúc y chuẩn bị nổi giận, bên tai bỗng xuất hiện hơi ấm quen thuộc. Hồng Quân cúi đầu hôn tai y, mặc kệ cơn giận của La Hầu mà trực tiếp bế y đến đại điện Tử Tiêu Cung.
La Hầu vui vẻ ra mặt.
Chẳng lẽ Hồng Quân nghĩ thông rồi?
Biến hóa trong nháy mắt khiến tim La Hầu đập thình thịch, mắt nhìn chằm chằm khuôn mặt bị y gọi là họa thủy của Hồng Quân.
Hồng Quân rất đẹp, và quan trọng nhất là hắn hoàn toàn phù hợp khẩu vị của y!
Nhớ năm đó y phải sống chung với một đám Hỗn Độn Ma Thần có bộ dạng giống hệt ma quỷ khiến cho thẩm mỹ quan bị tàn phá nặng nề. Vì ngay cả Bàn Cổ cũng là một gã cơ bắp cuồn cuộn nên y vốn cũng không trông mong gì mấy với đám đồng loại khác, nhưng ai mà ngờ được, khi tình cờ gặp hắn lúc săn tìm bảo vật trong thế giới Hỗn Độn, y đã bị sốc nặng.
Không biết khi ấy trong đầu y có dây thần kinh nào bị đứt không mà thúc đẩy La Hầu điên cuồng theo đuổi thanh niên áo tím cả người toàn tiên khí này.
Sự thật chứng minh: Ánh mắt quá tốt đôi khi cũng là một bi kịch.
Người mà La Hầu nhìn trúng vốn không phải dạng vô danh tiểu tốt gì mà là Đạo Tổ Hồng Quân tương lai tiếng tăm lừng lẫy, là tử địch cả đời của y.
Phải mất một thời gian ngắn băn khoăn trăn trở, La Hầu mới đưa ra quyết tâm thực hiện đại sự đời mình trước: Đem Hồng Quân đuổi tới tay, còn chuyện Ma Đạo tranh đấu sau khi Bàn Cổ sáng tạo thế giới thì đến lúc đó rồi tính.
Vì thế nên mới có ngày hôm nay.
Bọn họ đã trở thành đạo lữ, cùng nhau tìm hiểu Đại đạo, theo đuổi cảnh giới tồn tại mãi mãi.
Ngoại trừ chuyện chưa từng quan hệ với nhau-
La Hầu tỏ vẻ: Mình vô cùng ưng ý với mọi mặt của Hồng Quân.
Tử Tiêu Cung,
Đại điện năm xưa dùng luận đạo giờ đây tĩnh lặng đến cực điểm, sương khói mờ nhạt từ trong lư hương tỏa ra một mùi thơm nhàn nhạt.
Hồng Quân không hề dừng lại, ôm La Hầu đi về phía sau. Nơi này là chỗ họ dùng luận đạo, nếu bọn họ phát sinh quan hệ ở trên đại điện thì sau này La Hầu nhất định sẽ không ngoan ngoãn ngồi trên bồ đoàn luận đạo nữa. Đây là chuyện hắn không bao giờ cho phép xảy ra, bời vì luận đạo là điều họ theo đuổi cả đời.
La Hầu có tu vi cùng thân thể cường đại, thậm chí còn có thể tránh khỏi kiếp nạn khai thiên, không trở thành một trong những Ma Thần đã vẫn lạc[1] .
Không chỉ vậy, sau khi Hồng Hoang ra đời, y còn sớm thích ứng với thế giới mới này hơn hắn. Nhờ phong cách làm việc khiêm tốn không khiến Thiên đạo để ý, La Hầu có thể sống một cách tùy ý với thực lực mạnh mẽ khiến Thiên đạo cũng phải kiêng kỵ ba phần.
Trong mắt Hồng Quân, La Hầu vừa có ưu điểm, vừa có khuyết điểm.
Y quá coi trọng cảm xúc, sát khí rất nặng, nếu không thể ngăn lại đúng lúc thì y nhất định sẽ trở mặt với hắn.
Dù sao La Hầu là người đi theo con đường lấy giết chóc chứng đạo và hắn chính là một trong những chướng ngại vật của y.
Hồng Quân cũng không lo lắng lắm cho tình cảnh của mình. Vào thời kỳ Hỗn Độn, thực lực của hắn còn mạnh hơn La Hầu rất nhiều. Dù cho thân thể Ma Thần của hắn bị tổn thương do Kiếp nạn Bàn Cổ khai thiên và rơi xuống cảnh giới Thánh nhân nhưng tâm cảnh của hắn vẫn còn, chỉ thiếu cơ hội chứng đạo: Hồng Mông tử khí mà thôi. Vả lại, mới đây hắn đã tìm thấy Hỗn Độn chí bảo: Tạo Hóa Ngọc Điệp rồi, chỉ cần lĩnh hội hoàn toàn thì việc khôi phục thực lực cũng chỉ là chuyện sớm chiều.
Điều quan trọng nhất bây giờ là hóa giải khúc mắc của La Hầu.
Hồng Quân tự kiểm điểm lại mình: Thật khó tin là mình có thể bỏ mặt La Hầu nhiều năm như vậy, hồn nhiên không biết khát vọng trong lòng y.
Hắn bị lãnh cảm cũng không không có nghĩa là La Hầu cũng bị lãnh cảm với hắn!
Vừa qua cửa, Hồng Quân cúi người xuống, đặt La Hầu lên giường mây mà hắn hay dùng để nghỉ ngơi.
La Hầu cảm thấy mình được đặt lên thứ gì đó mềm như mây. Y ngồi dậy. Hồng Quân dùng sức mạnh hong khô tóc cho y. Mái tóc đen mềm mại rơi trên vai y và giường mây, đối lập với mái tóc bạc của Hồng Quân. Hồng Quân ngồi lên giường, đôi mắt tím nhạt chăm chú nhìn y, hình như đang ưu tư điều gì, hoặc nghĩ cách thực hiện bước tiếp theo.
La Hầu nằm xuống, kệ cho trang phục lộn xộn, lười biếng nói:
" Bổn tọa đã nằm xong, giờ đến lượt ngươi. "
Sắc mặt Hồng Quân biến hóa vi diệu[2] .
Mấy ngàn năm không gặp, La Hầu hình như thẳng thắn hơn trước.
Thấy Hồng Quân mãi vẫn không nhúc nhích, La Hầu mở to mắt, nhìn hắn tựa tiếu phi tiếu[3], cười nhạo đối phương chưa đánh đã rút.
Thật ra, trong lòng La Hầu vô cùng thất vọng.
Chuyện này vốn nên thuận theo tự nhiên, nhưng y với Hồng Quân vẫn luôn bị kẹt ở bước cuối cùng này, không thể có tiếp xúc thân mật trên thân thể.
Là do Hồng Quân tu đạo Vong Tình sao?
Nghĩ rằng hôm nay lại tiếp tục ngủ với nhau một cách thuần khiết, La Hầu nhắm mắt nghỉ ngơi, không muốn thấy Hồng Quân chọc y tức giận, tránh cho tức giận ảnh hưởng tình cảm của họ. Nếu không vì khách khí thì y đã sớm cường bạo Hồng Quân, mà không phải chờ Hồng Quân từ từ phát triển quan hệ, muốn dùng nước ấm nấu ếch[4] cũng không phải nấu kiểu đó!
Nhưng, mọi chuyện lại thay đổi trong nháy mắt.
La Hầu giật giật mí mắt, thấy y phục trên người bị nới lỏng, đai lưng bị người rút ra.
Bị.. bị.. bị rút ra?
La Hầu kinh ngạc muốn nhìn Hồng Quân, lại bị tay Hồng Quân che mắt, chỉ thấy một chút ánh sáng mơ hồ qua khe hở.
Những ngón tay đang bịt mắt y lạnh như băng vậy. La Hầu không có dùng thần niệm để nhìn, tim đập loạn nhịp, mặc kệ bàn tay Hồng Quân cởi r vạt áo lỏng lẻo của mình. Chỉ là lúc ngực y tiếp xúc với linh khí trong Tử Tiêu Cung, làn da hơi co lại, lồng ngực phập phồng bán đứng chủ nhân nó không có bình tĩnh như vẻ bề ngoài.
Hồng Quân vô thức nhìn lại mấy lần.
Trên giường mây, hồng y của thanh niên tóc đen bị cởi đi hơn phân nửa, đẹp không sao tả xiết.
Đây là đạo lữ nhà mình.
La Hầu hồn nhiên không biết lực sát thương của nhan sắc y, mày nhíu lại lộ rõ vẻ không vui.
" Ngươi còn muốn nhìn đến lúc nào vậy!"
Hồng Quân buông tay, cởi đạo bào tím trên người mình, nằm lên giường với La Hầu.
Vào khoảnh khắc cơ thể Hồng Quân đè lên người y, La Hầu run rẩy, dục niệm bị ẩn dấu rất lâu bùng cháy. Khác với các Hỗn Độn Ma Thần khác, y theo đuổi cái tôi bản thân, chưa bao giờ kiềm chế thất tình lục dục[5], nhưng vì Hồng Quân, y có thể thu liễm sát khí bẩm sinh, che dấu tâm tư khát cầu dục vọng, chỉ thể hiện bộ mặt tốt nhất của mình.
Và y đã nhận được sự đáp trả.
La Hầu cười vui sướng, hai tay ôm lấy Hồng Quân, dẫn dắt hắn vuốt ve chính mình.
Mặc dù y cũng là người mới nhưng y tin là kỹ thuật của mình tốt hơn Hồng Quân nhiều.
Ít nhất thì y biết các bước tiếp theo!
(*) hắc liên = hoa sen đen, nó là tên của món bảo vật này nên mình để nguyên là Diệt Thế Hắc Liên.
(**) Các bảo vật trong truyện Hồng Hoang thường được chia thành mấy cấp sau:
Hỗn Độn linh bảo: Thường thì sinh ra do mang sứ mệnh hoặc là bạn sinh của Hỗn Độn sinh linh, thường xuất hiện có Búa Bàn Cổ, Hỗn Độn Thanh Liên (thứ sinh ra Bàn Cổ) và Tạo Hóa Ngọc Điệp.
Tiên Thiên chí bảo: Sinh ra là những mảnh vỡ của Hỗn Độn linh bảo sau khi Bàn Cổ khai thiên, như Diệt Thế Hắc Liên của La Hầu là một trong mấy mảnh của Hỗn Độn Thanh Liên.
Tiên thiên linh bảo là bảo vật do trời đất dựng dục sau khi Bàn Cổ khai thiên
(***) chỗ ngồi của các vị thánh ấy
(****) ý của anh Hầu là muốn anh Quân 'tự thẩm'
[1] chết
[2] chỉ sự phức tạp sâu sắc, khó có thể đoán được.
[3] như cười mà không phải cười
[4] là một câu chuyện ngụ ngôn của TQ: Khi bỏ một con ếch vào nước nóng thì nó sẽ lập tức nhảy ra, mà khi đem ếch bỏ vào nước lạnh từ từ đun sôi thì ếch sẽ quen hoàn cảnh này cho đến khi bị nấu chín.
[5] Lục dục (六欲) gồm:
1. Sắc dục: Ham muốn nhìn thấy sắc đẹp.
2. Thinh dục: Ham muốn nghe âm thanh êm tai.
3. Hương dục: Ham muốn ngữi mùi thơm dễ chịu.
4. Vị dục: Ham muốn món ăn ngon miệng.
5. Xúc dục: Ham muốn xác thân sung sướng.
6. Pháp dục: Ham muốn ý nghĩ được thỏa mãn.
Thất tình (七情) gồm:
Hỷ, Nộ, Ái, Ố, Ai, Lạc, Dục. (mừng, giận, thương, ghét, buồn, vui, muốn)