Thực ra lãnh khốc Tu La Tô Kỳ Viễn kỳ thực có một điểm yếu, chỉ là không có người biết.
Hắn không chịu nổi nữ nhân nũng nịu cùng nước mắt của họ.
Hai điều này đối với hắn mà nói quả thực chính là điểm yếu trí mạng, để cho hắn không cách nào cự tuyệt.
Đây cũng chính là lí do vì sao trong đội quân lính đánh thuê của hắn chưa từng có nữ nhân, bởi vì hắn lo lắng có nữ nhân khóc hoặc nũng nịu, hắn liền sẽ không cách nào tiếp tục thi hành chính vụ, áp dụng tiêu chuẩn nghiêm khắc của mình.
Mà bây giờ thấy Tô Liên lại một mặt mong đợi nhìn hắn, nũng nịu thỉnh cầu, hắn cũng căn bản không cách nào cự tuyệt.
- Ta đã biết. - Nhưng mặt ngoài, Tô Kỳ Viễn vẫn ra vẻ bình tĩnh, ngồi xuống bên cạnh giường Tô Liên, mặt không biểu tình. - Ngủ đi, ta ở đây trông coi ngươi.
Tô Liên nhìn thấy hắn ngồi xuống, lập tức nhịn không được cười lên.
Theo nụ cười của nàng, hai cái lúm đồng tiền lập tức lộ ra, trong mắt càng thêm tốt hơn, giống như có ngàn ngôi sao sáng lấp lánh.
- Anh trai, ngươi thật tốt!
Tô Kỳ Viễn: !
Lại bị đánh trúng vào điểm yếu.
Mà bên này Tô Liên lại tựa hồ như không có chú ý tới sắc mặt của Tô Kỳ Viễn đã biến hóa, thật cao hứng nằm xuống, khuôn mặt hướng về Tô Kỳ Viễn, ngọt ngào thiếp đi.
Tô Kỳ Viễn sau khi xác định nàng đã ngủ, mới chuẩn bị rời đi.
Thật không nghĩ đến hắn vừa đứng dậy.
- Không..
Trong lúc ngủ mơ, Tô Liên đột nhiên phát ra một tiếng run rẩy.
Tô Kỳ Viễn khẽ giật mình, cúi đầu, mới phát hiện Tô Liên hai mắt mặc dù vẫn đóng chặt như cũ, nhưng lông mi xinh đẹp như hồ điệp của nàng lại không ngừng run rẩy.
Nàng thật sự thấy ác mộng?
Tô Kỳ Viễn hơi nhíu mày, đang muốn chuẩn bị đưa tay vỗ về Tô Liên, thật không nghĩ đến trong lúc ngủ mơ Tô Liên lại khóc ra thành tiếng.
- Mẹ, mẹ.. Đừng đi.. Cầu xin người đừng đi..
Tô Kỳ Viễn đang chuẩn bị nắm lấy bả vai Tô Liên, tay lập tức cứng lại.
Hắn cúi đầu nhìn về phía Tô Liên, mới phát hiện nàng vậy mà trong lúc ngủ mơ khóc, nước mắt rơi xuống làm lông mi thấm ướt.
Không thể không nói, Tô Liên lớn lên thật sự rất xinh đẹp.
Cùng Tô Khinh Khinh tướng mạo thanh nhã khác biệt, Tô Liên thuộc loại xinh đẹp vô cùng khoa trương.
Nhưng lúc này khuôn mặt xinh đẹp ngày bình thường ấy lại tái nhợt, khóe mắt ngập nước, lông mi run rẩy, thiếu đi mấy phần xinh đẹp ngày thường, nhiều hơn mấy phần yếu đuối khiến cho người ta thương tiếc.
Tô Kỳ Viễn chỉ cảm thấy trong lòng mình nhói đau, trực tiếp xúc động không nói nên lời.
Hắn gục đầu xuống, đáy mắt thoáng qua một tia tự trách.
Đúng rồi.
Hắn thế nào lại quên.
Từ trước đến nay, Liên nhi thế nhưng là người được mẹ thương yêu nhất, hơn nửa năm trước mẹ qua đời, đoán chừng Liên nhi đến bây giờ còn không thể chấp nhận?
Cũng khó trách nàng sẽ nhạy cảm như vậy đối với người con gái tư riêng Tô Khinh Khinh mà cha mang về, trực tiếp chán ghét như thế.
Nhưng bọn hắn thân là anh trai, mỗi ngày chỉ biết làm việc, cho tới bây giờ cũng chỉ thấy được Tô Liên ác độc tùy hứng, nhưng chưa bao giờ nghĩ tới nội tâm nàng yếu đuối thế nào.
Nghĩ tới đây, mắt Tô Kỳ Viễn hơi tối sầm lại.
Nếu như nói vừa rồi Tô Liên nũng nịu chỉ là để cho hắn nhất thời mềm lòng, vậy bây giờ, hắn thật sự có chút đau lòng cùng áy náy.
- Đừng sợ. - Hắn không biết nên làm như thế nào để an ủi người khác, chỉ có thể nắm chặt tay Tô Liên, có chút cứng rắn an ủi. - Anh trai ở đây, đừng sợ.
Dường như bị giọng nói của hắn an ủi, Tô Liên toàn thân đang run rẩy vậy mà thật sự bình tĩnh lại, không còn thút thít, hô hấp chậm rãi dần ổn định.
Xác định Tô Liên không còn bị ác mộng giày vò, Tô Kỳ Viễn mới đứng dậy, cẩn thận giúp nàng đắp chăn lại, mới quay người rời khỏi phòng.
Mà sau khi Tô Kỳ Viễn đóng cửa, trong phòng Tô Liên được coi là đang ngủ mơ lại đột nhiên mở mắt ra.
Đúng vậy.
Vừa rồi cũng là nàng giả vờ, nàng không ngủ, càng là không mơ thấy ác mộng.
Nói đùa, nàng tốn sức giữ Tô Kỳ Viễn ở lại chờ mình chìm vào giấc ngủ, chẳng lẽ chỉ là để hắn đơn giản ngồi lại thôi sao?
Mới không phải.
Nàng là muốn cho Tô Kỳ Viễn một liều thuốc mạnh.
Phải biết, chuyện mẹ qua đời thật sự đối với Tô Liên trong tiểu thuyết đã trở thành vết thương lớn nhất, chỉ là nàng cậy mạnh, không muốn đem nỗi khổ trong lòng biểu lộ ra, cho nên mấy người anh trai của nàng còn tưởng rằng nàng đã sớm không để tâm.
Nhưng Tô Liên mới không có ý định "kiên cường" như vậy.
Đã là Bạch Liên Hoa, nên khóc thì khóc, nên yếu thì yếu.
Chứ đừng nói chi là nhìn tiểu thuyết nàng liền biết, trong 5 người anh trai, kỳ thực người ưa bộ dáng này nhất chính là người anh cả Tô Kỳ Viễn này.
Đừng nhìn hắn mặt ngoài lạnh lùng vô tình, một dạng lãnh huyết Tu La, nhưng kỳ thật điểm yếu trí mạng chính là nước mắt cùng nữ nhân nũng nịu.
Cũng bởi vì cái nhược điểm này, ở trong tiểu thuyết, trong 5 người anh trai, người đầu tiên bị Tô Khinh Khinh bắt được tâm chính là Tô Kỳ Viễn.
Bất quá bây giờ Tô Liên nàng ở đây, bắt được người anh cả chắc chắn là nàng.
Nghĩ tới đây, Tô Liên không kịp chờ
hệ thống hiển thị liền mở ra, quả nhiên trông thấy độ hảo cảm của Tô Kỳ Viễn đối với mình, từ 0 đã tăng tới 10.
Tô Liên hài lòng gật đầu.
Theo độ thiện cảm của Tô Kỳ Viễn được đề thăng, bảng thuộc tính thể lực cũng theo đó từ 0 thăng lên đến 10.
Miêu tả tả bên cạnh cũng từ 【0, tùy thời đánh rắm đều có thể chết. 】 đã biến thành 【10, thật đáng mừng, ngươi ít nhất có thể còn sống. 】.
Tô Liên: .
Cái hệ thống chết tiệt nhà ngươi, thật sự là muốn ăn đòn.
Bất quá nghĩ đến có thể trở nên khỏe mạnh, Tô Liên vẫn rất cao hứng, nàng thử vươn vai giãn gân cốt, quả nhiên cảm thấy cơ thể mình trở nên thoải mái hơn.
- Chỉ là khỏe mạnh như vậy vẫn không đủ. - Nàng suy tư, lẩm bẩm. - Còn phải tiếp tục
công lược đại ca, nghĩ biện pháp lấy chút kỹ năng mới được.
Nghe thấy lời này của Tô Liên, hệ thống lúc này lập tức phát còi báo động.
- Ngươi muốn làm gì! - Hệ thống hoảng hốt nói. - Ta không phải đã nói với ngươi rồi sao, công lược anh trai chỉ là nhiệm vụ chi nhánh! Ngươi chỉ cần thân thể khỏe mạnh là đủ rồi, không cần tiếp tục lãng phí thời gian ở anh trai nữa! Công lược nam chính! Nhiệm vụ chính tuyến của ngươi là công lược nam chính, làm nữ chính chân chính!
Đúng rồi.
Mặc dù vừa rồi Tô Liên công lược Tô Kỳ Viễn, nhưng hệ thống vốn cho là nàng chỉ muốn có một thân thể khỏe mạnh thôi, cho nên cũng thuận theo nàng.
Thật không nghĩ đến, Tô Liên vậy mà đem nhiệm vụ trọng tâm đều chuyển thành công lược anh trai!
- A. Quên nói cho ngươi. - Tô Liên lúc này mới nhớ tới cái gì đó, cười híp mắt thông báo cho hệ thống. - Ta nghĩ kỹ rồi, ta không có ý định công lược nam chính, ta dự định chuyên tâm công lược 5 người anh trai.
Nói đùa, có thể lực đỉnh cấp, iq tăng cao, vận khí ngập trời đi đường nhặt được bảo bối, thông thạo y thuật cùng mị lực người gặp người thích, còn muốn cẩu nam nhân đấy làm gì?
- Ngươi! - Hệ thống quả thực là bị Tô Liên dọa điên rồi.
Bạch liên hoa tinh không phải chỉ biết quyến rũ nam nhân, giả bộ đáng thương, tâm tư đơn thuần sao, nhưng bạch liên hoa tinh nó tìm như thế nào mà có dã tâm lớn vậy!
Nó hoảng hốt muốn tiếp tục khuyên can Tô Liên, nhưng Tô Liên vậy mà hai mắt đã nhắm lại, thoái mái ngủ ngon đi.
Ừm, nghỉ ngơi dưỡng sức, ngày mai tiếp tục công lược anh trai!
* * *
Mà cùng lúc đó.
Một bên khác.
Tô Kỳ Viễn sau khi rời đi từ phòng Tô Liên, vừa xuống lầu, đã nhìn thấy Tô Khinh Khinh đứng ở cầu thang.
Chỉ thấy Tô Khinh Khinh cùng Tô Liên không chênh lệch nhiều, nhưng tướng mạo lại hoàn toàn khác biệt.
Nàng không tính là đại mỹ nữ kinh diễm, nhưng lại cực kỳ ôn nhu thanh tú, ánh mắt giống như nai con, thân hình nhỏ bé yếu đuối, là nữ chính tiêu chuẩn của các tiểu thuyết
ngôn tình.
Đặc biệt là lúc này nàng lại mặc áo ngủ không vừa, suy nhược đứng ở trong bóng tối, càng là để cho người ta nhìn một chút liền muốn bảo vệ.
Nhưng Tô Kỳ Viễn lại là nhíu mày.
- Tô Khinh Khinh. - Hắn lạnh lùng nói. - Ngươi ở đây làm gì.
- Em.. - Tô Khinh Khinh có chút bứt rứt, tay nắm mép váy. - Em muốn đi xem chị. Em vừa rồi cẩn thận suy nghĩ rất lâu, dù sao em thật sự là cùng Tư Phong Lam xảy ra loại chuyện đó, Tư Phong Lam lại là vị hôn phu của chị, chị tức giận cũng là điều bình thường. Em.. Em chỉ là muốn đi giải thích mọi chuyện.
Nói xong Tô Khinh Khinh dường như nghĩ lại đêm phát sinh truyện kia, không kìm được lòng nắm lấy cánh tay của mình, hốc mắt cũng hơi đỏ lên, nước mắt ngăn không được liền trào ra.
Bộ dáng kia, yếu đuối lại mang theo kiên cường, khiến cho người ta đau lòng.
Nếu là Tô Kỳ Viễn lúc trước, trông thấy Tô Khinh Khinh lúc này đang khóc, đoán chừng cũng sẽ mềm lòng.
Ai bảo hắn kị nhất nước mắt của nữ nhân.
Nhưng hết lần này tới lần khác, hắn bây giờ trong đầu đều là hình ảnh Tô Liên vừa rồi khóc trong lúc ngủ mơ, cho nên lúc này trông thấy Tô Khinh Khinh khóc, hắn ngược lại cảm thấy có chút vô cảm.
Không thể không nói, kể từ sau khi tới Tô gia, Tô Khinh Khinh luôn lấy nước mắt rửa mặt, nhiều lần cũng sẽ trở thành hiển nhiên.
Ngược lại là Tô Liên, ngày bình thường phách lối ngang ngược, trong lúc ngủ mơ mới im lặng rơi nước mắt, mới càng khiến người ta đau lòng.
Hơn nữa cuối cùng, Tô Liên mới là em gái cùng mẹ với Tô Kỳ Viễn hắn. Mà Tô Khinh Khinh, đến cùng chỉ là con gái riêng mà cha sinh ra với người phụ nữ khác, Tô Kỳ Viễn tất nhiên sẽ có chút khúc mắc đối với nàng.
Cho dù là trong nguyên tác, Tô Kỳ Viễn ngay từ đầu cũng không thích Tô Khinh Khinh, là Tô Khinh Khinh lần lượt "yếu đuối và kiên cường", mới phá vỡ phòng bị của Tô Kỳ Viễn.
Mà bây giờ, sau sự việc hắn thấy ở Tô Liên, hắn đối với Tô Khinh Khinh càng không có nhiều kiên nhẫn như vậy.
- Mọi việc đều xảy ra rồi, cũng không có gì để giải thích cả. - Hắn lạnh lùng nói. - Liên nhi hiện tại tâm tình không tốt, ngươi cũng không cần tìm em ấy kiếm chuyện. A, đúng rồi, còn có..
Tô Kỳ Viễn đột nhiên nghĩ đến cái gì đó, lạnh nhạt nhìn về phía Tô Khinh Khinh
- Về sau không cần gọi ta anh cả, em gái của ta, chỉ có Liên nhi mà thôi.
Sau khi nói xong, Tô Kỳ Viễn không nhìn Tô Khinh Khinh, cũng không quay đầu liền trực tiếp trở về phòng của mình.
Chỉ để lại Tô Khinh Khinh sững sờ tại chỗ, mặt mũi tràn đầy kinh ngạc.
Chuyện gì xảy ra vậy.
Qua mấy ngày nay ở chung, nàng rõ ràng cũng đã nhìn ra, Tô gia người anh cả này nhìn thì lạnh lùng vô tình, nhưng kỳ thật chịu không được nước mắt và nữ hài yếu đuối.
Nhưng hôm nay nàng điềm đạm đáng yêu ở trước mặt hắn giả bộ đáng thương, sao hắn lại thờ ơ, còn nói giúp Tô Liên Nhi?
Chẳng lẽ tối nay Tô Liên cùng Tô Kỳ Viễn đã nói gì chăng?
Suy nghĩ này từ trong đầu chợt lóe lên, Tô Khinh Khinh cũng rất nhanh lắc đầu.
Không có khả năng.
Tô Liên kia chính là một người ngu ngốc, ngoại trừ ngang ngược khiến người chán ghét, còn có thể làm gì?
Chắc chắn chỉ bởi vì niệm tình anh em cùng cha cùng mẹ thôi.
Bởi vì là anh em cùng cha cùng mẹ, cho nên Tô Kỳ Viễn mặc dù chán ghét Tô Liên, cũng không thể không đứng bên phía nàng.
Nghĩ rõ ràng hết thảy, ánh mắt Tô Khinh Khinh thoáng qua một tia không cam lòng.
Dựa vào cái gì!
Cũng bởi vì Tô Liên có một người mẹ được cưới hỏi đàng hoàng, liền có thể ngang ngược càn rỡ. Mà nàng và mẹ, rõ ràng mới là người được cha yêu, nhưng phải nén giận mọi chuyện.
Nàng không cam tâm!
Tất cả mọi thứ thuộc về Tô Liên, nàng nhất định đều phải đoạt lại tất cả!
Nghĩ tới đây, Tô Khinh Khinh ngẩng đầu nhìn về phía phòng Tô Liên, đáy mắt thoáng qua một tia oán khí.
Xem ra, chút trò trẻ con này là không được, nàng phải nghĩ một đại chiêu, triệt để để Tư Phong Lam cùng Tô Kỳ Viễn chán ghét mà vứt bỏ Tô Liên.