395 ❤︎ Bài viết: 221 Tìm chủ đề
Chương 160: Lộ kiêu Dương bị ghét bỏ


"Bùng nổ bằng tiêu cực có hữu dụng không?" Diệp Mạn nói: "Hơn nữa, ai mà chẳng biết cô ta lập nghiệp là dựa vào chồng! Bây giờ chồng cô ta cặp kè với người khác, cô ta tính là cái gì? Dù sao tôi cũng mặc kệ, nếu như ông dùng cô ta, vậy tôi liền từ bỏ. Tôi sẽ không hợp tác với cô ta."

Lộ Kiêu Dương nghe cuộc đối thoại của hai người, có thể cảm nhận được vị đại minh tinh này ghét bỏ mình.

Đạo diễn nói: "Đừng như vậy, chương trình của chúng ta còn có những khách mời khác, đến lúc đó cô cùng người khác thành một cặp là được. Cũng không cần tiếp xúc cùng cô ấy."

Khách mời của chương trình này được chia thành hai người một đội, là một chương trình manh tính cạnh tranh.

Diệp Mạn nhìn thoáng qua đạo diễn, "Không thể khai trừ cô ta sao?"

"Hợp đồng cũng đã ký, hơn nữa tôi và Long tổng có quan hệ tốt, cũng không có cách nào, đúng không?" Đạo diễn nhìn Diệp Mạn, "Đi, chúng ta vào trước."

Bắt gặp một màn như thế, Annie ở bên cạnh nhỏ giọng châm chọc nói: "Cô ta dựa vào cái gì mà còn ghét bỏ chúng ta! Rõ ràng bản thân mình cũng không nhận được hợp đồng gì."

"Cô ấy nổi tiếng như vậy mà không nhận được hợp đồng?" Lộ Kiêu Dương có chút kinh ngạc.

Annie nói: "Đúng vậy! Trước đó cô ta rất nổi tiếng, nhưng mấy bộ phim cô ta đóng đều là phim thần tượng. Hiện tại lớn tuổi, ai còn tìm cô ta quay phim thần tượng nữa chứ? Về phần nhũng bộ phim hay khác, cũng không có ai sẽ cho cô ta quay. Bởi vì có nhiều diễn viên có thực lực hơn cô ta."

Lộ Kiêu Dương nghe Annie nói, cảm thấy rất mỉa mai, bởi vì khi đó cô nghĩ rằng Diệp Mạn thực sự rất nổi tiếng, không nghĩ tới bây giờ, cũng đã đến mức này.

Giới giải trí, thật đúng là rất tàn khốc.

Lộ Kiêu Dương đi về phía phòng họp, cũng không quan tâm những gì vừa nghe được.

Cô biết tình huống hiện giờ của mình là gì, bị người khác ruồng bỏ là chuyện hết sức bình thường. Nhưng nếu chỉ vì bị người khác ghét bỏ mà cô liền bỏ qua cái cơ hội thật vất vả mới giành được này, vậy cũng quá ngu.

Cô gõ cửa một cái, mấy người trong phòng họp thấy cô, mặt đều trầm xuống.

Lộ Kiêu Dương nhìn mọi người một cái, sau đó đi tới vị trí của mình ngồi xuống.

Có thể cảm giác được đa số tất cả mọi người đều xem thường cô.

Nhất là Diệp Mạn, dù mới cùng đạo diễn nói xong, bây giờ còn không quên ở trước mặt trào phúng, "Đây không phải là Lộ gia sao? Ngôi sao lớn như cô mà cũng tới tham gia cái loại chương trình này của chúng tôi à? Với lại, tối hôm qua tôi còn thấy chồng cô lên hotsearch cùng người khác mà."

Lộ Kiêu Dương nghe Diệp Mạn nói, ngẩng đầu, liếc mắt nhìn Diệp Mạn.

Mệt cô trước đây lúc xem phim truyền hình của cô ta, mình còn rất thích cô ta.

Đâu nghĩ tới, tính tình người phụ nữ này một chút cũng không tốt.

Lộ Kiêu Dương nói với Diệp Mạn: "Cô Diệp khách khí rồi, tôi xem phim truyền hình của cô mà lớn lên đấy! Trong lòng tôi, ngài chính là đại minh tinh, có thể hợp tác cùng ngài là vinh hạnh của tôi. Còn về việc của chồng tôi cũng không nhọc lòng người khác quan tâm."

Diệp Mạn nghe Lộ Kiêu Dương nói như vậy, liền vô cùng tức giận.

Trước đây cô ta có tiếp xúc qua với Lộ Kiêu Dương một lần, chính là hai năm trước, khi Lộ Kiêu Dương đang rất nổi tiếng, rõ ràng là chỉ là một minh tinh lưu lượng lại có thể đóng vai chính, mà bản thân mình chỉ có thể đóng vai mẹ cô.

Điểm này khiến cho cô ta rất khó chịu.

Không ngờ lúc này Lộ Kiêu Dương còn châm chọc mình.

Đạo diễn nhìn hai người này, nói: "Chúng ta họp trước đi!"

Diệp Mạn nhìn thoáng qua hai bên vị trí trái phải trống không, nói: "Không phải là còn người chưa tới sao?"

Chương trình《 Nhật ký mỹ thực 》này, gồm sáu vị khách mời cố định, nhưng hôm nay, bao gồm cả Lộ Kiêu Dương và Diệp Mạn, tổng cộng chỉ có năm người có mặt.

Cố Kiều, bốn mươi mốt tuổi, khi còn trẻ là một tiểu thịt tươi nổi tiếng một thời. Bây giờ đã kết hôn và phát tướng, hoàn toàn là bộ dáng của một ông chú trung niên.

( Hết chương )
 
395 ❤︎ Bài viết: 221 Tìm chủ đề
Chương 161: Đều là cho mẹ

Trong ấn tượng của Lộ Kiêu Dương, chính là vào năm bảy tuổi, cô và mẹ xem phim điện ảnh của ông ấy, khi đó ông ấy quả thực vô cùng đẹp trai, so với bây giờ đúng là hai người khác nhau.

Nếu đạo diễn không nói, bọn họ căn bản cũng không nhận ra được. Nói cách khác, thời gian là con dao của đồ tể.

Vương Thi Dương, một ca sĩ tài năng mới hai mươi tuổi, Lộ Kiêu Dương không biết.

Chu Nhứ, một nhà văn nữ có chút danh tiếng.

Đến lúc đó trong chương trình, sẽ có hai người tạo thành một đội. Danh tiếng Lộ Kiêu Dương quá thối, không ai trong số bọn họ muốn cùng đội với cô, nên đều đã tự lập thành một đội.

Không còn cách nào khác, cô chỉ có thể lập đội với vị khách mời chưa đến.

Sau khi tan họp, Annie đi theo bên cạnh đạo diễn, nói: "Đạo diễn, vị khách mời chưa tới kia là ai? Có thể tiết lộ một chút không, để chúng tôi chuẩn bị tâm lý."

Người đó hôm nay có việc nên không tới.

Bây giờ Lộ Kiêu Dương lại được phân cùng một đội với người đó, Annie đặc biệt quan tấm đến việc này.

Đạo diễn nói: "Đến lúc đó các cô sẽ biết."

Annie nói: "Tiết lộ một chút cũng không được sao?"

Đạo diễn nhìn cô một cái, trực tiếp rời đi.

Annie thất vọng quay về, nói với Lộ Kiêu Dương: "Nếu như gặp người dễ ở chung thì tốt rồi, nếu mà gặp phải người không dễ chung đụng thì làm sao bây giờ?"

Tuy là cuộc họp kết thúc suông sẻ, nhưng bị ghét bỏ rõ ràng như vậy, suy cho cùng vẫn khiến tâm trạng có chút không tốt.

Nhất là Annie, cô luôn quan tâm đến những việc này hơn Lộ Kiêu Dương.

Ngược lại Lộ Kiêu Dương vẫn tốt, gần đây bị chán ghét đến thành thói quen rồi. Hoàn toàn chính là trạng thái thuận theo tự nhiên, "Chúng ta đi về trước. Không phải buổi chiều chúng ta còn phải đến chỗ T thần học sao?"

Annie nhìn Lộ Kiêu Dương, lặng lẽ đi theo phía sau cô.

Hai người tới phòng làm việc của T thần, Lộ Kiêu Dương vừa vào cửa, liền thấy A Ly.

"Mẹ!" A Ly chạy tới.

Lộ Kiêu Dương nhìn thấy cậu, rất bất ngờ, "Sao con lại ở đây?"

A Ly đưa gà vàng nhỏ đang cầm trong tay cho Annie, để Annie cầm giúp cậu, sau đó cởi cặp sách nhỏ xuống, lấy kẹo que ở bên trong ra, "Cái này cho mẹ."

Lần này còn đặc biệt chuẩn bị cho Lộ Kiêu Dương hai cây.

Lộ Kiêu Dương nhìn vật nhỏ này, vẻ mặt phức tạp, cô muốn nói, cô thực sự không cần cái này nha! Nhưng nhìn dáng vẻ một mảnh chân thành của con trai, cô không thể làm gì khác hơn là nhận lấy.

Annie ở bên cạnh nhìn A Ly, "Của cô đâu?"

"Cô không có đâu." A Ly nói: "Đều là của mẹ."

Annie nhìn tiểu gia hỏa này, có loại cảm giác khóc không ra nước mắt.

Lộ Kiêu Dương hỏi: "Con sẽ không lại một mình chạy tới chứ?"

"Con đi với ba." A Ly cười hì hì nói, nhào vào trong lòng Lộ Kiêu Dương muốn ôm một cái, "Mẹ, hai ngày nay con rất nhớ mẹ! Mẹ có nhớ bảo bảo không ạ?"

Lộ Kiêu Dương nói: "Nhớ con! Ba con đâu?"

"Đang ở cùng với chú Thịnh ạ." Ngoài Thinh Thư Hành, Trình Vũ Gia cũng ở đây, lúc Lộ Kiêu Dương theo A Ly đi vào, thấy họ đang ở trong phòng khách.

Thẩm Trường Hà mặc áo sơ mi đen cài khuy, trong tay cầm rượu đỏ đang giới thiệu với bọn họ.

Thỉnh thoảng họ sẽ trao đổi một chút về chuyện rượu vang đỏ, mà về phương diện này, Thẩm Trường Hà là chuyên gia.

Lộ Kiêu Dương nắm tay A Ly, đứng ở cửa nhìn ba người đàn ông.

Thịnh Thư Hành vẫn là dáng vẻ lười nhác kia, trông có vẻ hơi lôi thôi.

Còn về Trình Vũ Gia, tóc anh hơi dài, có chút xoăn, ngũ quan sinh ra vô cùng yêu nghiệt, khiến Lộ Kiêu Dương cảm thấy có vài phần nữ tính.

Nhìn tới nhìn lui, lại cảm thấy chồng cô là người đàn ông đẹp nhất trong ba nguời họ!

( Hôm nay là thứ hai, phiếu đề cử hai ngày nay các bạn chưa bỏ phiếu có thể trả lại cho ta không? Che mặt...đừng đánh ta...Phiếu đề cử đều là miễn phí, qua 0 giờ mỗi ngày hệ thống đều sẽ gửi chúng, đừng quên bỏ phiếu nha! Mỗi một tấm vé đều là sự khích lệ đối với Tư Tư. Vì vậy, thực sự mong muốn mọi người sẽ bỏ phiếu cho Tư Tư. Cảm ơn các bạn)

( Hết chương )


 
395 ❤︎ Bài viết: 221 Tìm chủ đề
Chương 162: Hai ba con lớn lên trông rất giống nhau

Đẹp trai?

Ý nghĩ này vừa nảy ra, Lộ Kiêu Dương ngay tức khắc kiềm chế chính mình lại.

Nói đùa thôi, Thẩm Trường Hà có đẹp trai đến đâu cũng không có khả năng đẹp trai hơn T thần của cô!

A Ly nắm tay Lộ Kiêu Dương, thấy Lộ Kiêu Dương đứng ở cửa, hỏi: "Mẹ, mẹ không đi vào sao? Mẹ không phải là muốn gặp ba sao ?"

Lộ Kiêu Dương cạn lời nhìn thằng nhóc này, nghe cậu nói như vậy, nhất thời lúng túng.

Có ý gì?

Cái gì gọi là cô muốn gặp Thẩm Trường Hà?

Cô đâu có?

Chính là vì cô nghe nói anh ở đây, có chút tò mò nên mới muốn tới xem chút có được không!

Cô nói với A Ly: "Con đi tìm ba con đi, mẹ phải đi học."

"Không nói với ba một tiếng sao ạ?" A Ly mở to hai mắt nhìn Lộ Kiêu Dương. Cũng đã đi tới cửa rồi, nhưng ngay cả chào hỏi cũng không chào một câu, cậu tất nhiên không hiểu được.

Lộ Kiêu Dương rất muốn đem cái miệng nhỏ nhắn nhanh mồm này che lại. Cô nói: "Không thấy ba đang bận sao? Mẹ đi học đây."

"Con cũng muốn đi." A Ly thấy cô muốn đi, đi theo sau như một cái đuôi nhỏ, thật vất vả mới gặp được mẹ, cậu mới không muốn bị mẹ ném đi như vậy đâu.

Lộ Kiêu Dương nhìn đồng hồ, còn mười lăm phút nữa sẽ bắt đầu vào học, cô nhìn A Ly, tuy rằng tiểu gia hỏa này rất đáng yêu, nhưng mỗi ngày có cậu ở bên cạnh, thật sự quá phiền toái.

Lộ Kiêu Dương ngồi xổm xuống, nói: "Con đi tìm ba con đi, học xong mẹ sẽ đến tìm con nhé? Nếu con không nghe lời, mẹ...."

"Mẹ sẽ không để ý A Ly sao?" Hai mắt to tròn đều đã ẩm ướt, trông rất ủy khuất.

Lộ Kiêu Dương vươn tay, cài nút áo trên người lại cho cậu, "Con không nghe lời mẹ sẽ đánh con."

"Vâng ạ." Nhắc tới ăn đòn, A Ly một chút cũng không sợ.

Lúc hai người nói chuyện, Thẩm Trường Hà đã đi ra. Anh đứng ở đó, dáng người cao lớn, thâm âm mang theo vài phần cưng chiều, "A Ly làm gì sai mà em muốn đánh nó?"

Lộ Kiêu Dương nhìn anh một cái, lại nhìn tiểu A Ly một chút, "Nó có vẻ rất muốn ăn đòn."

A Ly lớn lên rất giống Thẩm Trường Hà, mặt mũi cái gì cũng rất giống.

Thẩm Trường Hà đi tới bên cạnh cô, cúi đầu nhìn cô, "Ai cũng nói A Ly lớn lên giống anh, em đây là nghĩ anh rất đáng bị đánh?"

"Không sai biệt lắm." Lộ Kiêu Dương đứng lên, thấy anh đã đi ra, hỏi: "Sao anh lại ở đây? Anh bận rộn như thế, cũng không phải là lại tới tìm em chứ?"

"Nếu anh nói phải thì sao?" Anh nhướng mày, nhìn cô.

Lộ Kiêu Dương cũng không biết tại sao, gần đây luôn cảm thấy Thẩm Trường Hà làm cái gì, đều giống như là đang chọc ghẹo cô.

Cô nói: "Vậy anh cũng thật là nhàm chán!"

Thẩm Trường Hà nói: "Đến giờ đi học chưa?"

"Còn mười phút nữa."

"Vậy chúng ta ngồi một lát đi." Anh chỉ chỉ bên cửa sổ sát đất, nơi đó có đặt sofa và bàn.

Lộ Kiêu Dương thấy thời gian còn chưa tới, cũng không từ chối, liền đi qua.

Một nhà ba người ngồi xuống, A Ly ngồi bên cạnh ba mẹ, trông rất vui vẻ. Cậu nói: "Mẹ, tối con có thể đến ở chỗ mẹ được không ạ?"

Nhắc tới việc này, Lộ Kiêu Dương theo bản năng nhìn thoáng qua Thẩm Trường Hà, nhớ tới người nào đó đã ở lại chỗ cô rồi, cô nói: "Tùy con."

Có A Ly ở đó, dường như sẽ bớt lúng túng hơn nhiều.

Thẩm Trường Hà nói: "Hay là để Nhược Hề tới đón A Ly đi! Anh thấy có nó ở đó, rất ồn ào."

Lộ Kiêu Dương không khỏi nhìn thoáng qua nguời đàn ông phát rồ này, "Anh có lương tâm không vậy! Thằng bé là con ruột của anh đấy!"

Thẩm Trường Hà nhìn về phía A Ly, nói: "Anh nghĩ nó cũng không để bụng, anh và em sinh thêm em trai em gái cho nó."

A Ly nói chen vào: "Con muốn có em trai em gái."

"..." Lộ Kiêu Dương nghe đến đó, nhíu mày, "Lúc trước em vẫn luôn nghĩ, là ai dạy hư A Ly, không phải là anh chứ!"

( Hết chương )


 
395 ❤︎ Bài viết: 221 Tìm chủ đề
Chương 163: Như gọi một cô gái nhỏ

"Vậy em có bằng lòng không?" Thẩm Trường Hà nhìn cô.

Lộ Kiêu Dương suy nghĩ một hồi, vẫn cảm thấy có chỗ nào không đúng.

Cô bằng lòng con quỷ!

Dựa vào cái gì cô phải bằng lòng?

Ngay cả A Ly lòi ra thế nào cô cũng không biết, còn sinh một em trai em gái?

Cô tức giận vươn tay, véo anh một cái.

Người đàn ông này rất hư!

Đúng lúc này, cô thấy Annie cuất hiện ở cửa, đứng lên, "Em đi học đây."

Annie đứng ở cửa chờ cô, nhịn không được nhìn về phía Thẩm Trường Hà.

Lộ Kiêu Dương đi về hướng phòng tập, nói với Annie: "Đi thôi."

Annie mau chóng đi theo sau Lộ Kiêu Dương, hiếu kỳ nói: "Quan hệ của chị và Thẩm tiên sinh đã tốt như vậy rồi sao?"

Lộ Kiêu Dương nói: "Thế nào, em không muốn thấy chị và anh ấy tốt như thế?"

Hơn nữa, nói như thể quan hệ của cô và Thẩm Trường Hà cũng không có tốt bao nhiêu à!

Chỉ là anh rất hèn hạ, lấy chuyện hotsearch để uy hiếp cô, cô mới không có cách nào.

Annie nói: "Không có, chị có thể hòa thuận với ngài ấy, em rất vui."

Ít nhất, sau này ở giới giải trí, cô có chỗ dựa vững chắc, không còn phải lúc nào cũng luôn bị khi dễ nữa.

Chẳng qua, có thể là bởi vì biết chuyện Lộ gia mắc bệnh trầm cảm, trong lòng Annie luôn cảm thấy tủi thân thay cho Lộ Kiêu Dương.

Cô nói với Lộ Kiêu Dương: "Chuyện trước đây chị mắc bệnh trầm cảm, có muốn nói cho Thẩm tiên sinh biết không?"

"Nói cho anh ấy biết làm gì?"

Cô nhớ tới bản thân lúc trước khó khăn như vậy, cũng không nói những chuyện này cho Thẩm Trường Hà.

Bây giờ nói ra, để chiếm được sự đồng tình của anh ấy sao?

Annie nói: "Lộ gia, em thấy chị quá cứng cỏi. Có lẽ chị nên nói một chút chuyện trước kia cho Thẩm tiên sinh."

"...Nói sau đi."

.....

Sau khi lớp thanh nhạc hôm nay của Lộ Kiêu Dương kết thúc, lúc đi ra, thấy Thẩm Trường Hà và Tần Phong đứng ở đó, Tần Phong nói: "Tống Dương hỏi, ngài có muốn giải thích về hotsearch không. Công ty bên kia rất chú ý chuyện xấu của ngài tối hôm qua."

Bắt đầu từ hôm qua, hotseach treo ở trên đó, mọi người ai cũng đều đang thảo luận về tin đồn này.

Tuy rằng phần lớn đều nhắc tới Lộ Kiêu Dương, nhưng Thẩm Trường Hà cũng ở trên đó.

Anh cũng không phải là minh tinh giải trí, bởi vì chuyện xấu lên đầu đề, còn bị người ta xem như trò cười, cũng không phải là điều đáng để vui mừng.

Những người trong công ty rất để ý đến chuyện này.

Mấy năm nay, trên con đường Thẩm Trường Hà đi qua, anh đã đắp nặn lên hình ảnh một người lãnh đạo lý trí trong công ty, anh chưa bao giờ vì bất cứ việc riêng nào mà làm ra chuyện bất lợi đối với công ty.

Cũng chính vì thế, nên mới có nhiều người nguyện ý đi theo anh.

Hiện giờ ảnh hưởng của sự việc hotsearch có thể tưởng tượng được.

Thẩm Trường Hà nghe Tần Phong nói, như là đang suy tư gì đó,

Sau một lúc lâu, anh đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt rơi vào trên người Lộ Kiêu Dương.

Lộ Kiêu Dương nói: "Em không cố ý muốn nghe lén."

Chỉ là đúng lúc tới đây, nghe được hai người nói chuyện.

Thẩm Trường Hà trầm giọng nói: "Lại đây."

Lúc anh gọi cô, giống như là đang gọi một cô bé.

Lộ Kiêu Dương nhu thuận đi tới.

Tần Phong lễ phép nói: "Phu nhân."

Theo sự chuyển biến quan hệ của cô và Thẩm Trường Hà, thái độ của Tần Phong bây giờ đối với cô, cũng trở nên tốt hơn rất nhiều.

Cô nhìn Tần Phong một cái, nói: "Tôi vừa nghe thấy các anh đang nói về chuyện hotsearch?"

Hôm qua nghe Thẩm Trường Hà nói không sao, cô còn tưởng rằng thật sự không có việc gì.

Hiện tại từ phản ứng của Tần Phong, xem ra vấn đề còn rất nghiêm trọng.

Nếu không người vẫn luôn trung thành và tận tâm như Tần Phong cũng sẽ không đem loại chuyện này đến làm phiền Thẩm Trường Hà.

Tần Phong nói: "Vâng, hiện tại bên ngoài đang bàn tán về chuyện này. Tuy rằng chúng ta đều biết đó là ngài, nhưng người ngoài không biết, nên khó tránh khỏi có chút lời bàn tán kỳ quái, ảnh hưởng không tốt đến Thẩm tiên sinh."

( Hết chương )
 
395 ❤︎ Bài viết: 221 Tìm chủ đề
Chương 164: Cách xử lý của Thẩm tiên sinh

Lộ Kiêu Dương nhìn về phía Thẩm Trường Hà, nhưng Thẩm Trường Hà lại giống như không thèm để ý chút nào, một tay ôm vai Lộ Kiêu Dương, nói: "A Ly chờ ở bên ngoài đã lâu, chúng ta về thôi!"

"..." Cô cho là anh gọi mình lại, là muốn xử lý chuyện này.

Kết quả...

"Không phải, Thẩm tiên sinh..." Tần Phong nhìn anh, bộ dáng rất sốt ruột.

Lộ Kiêu Dương có chút không hiểu, tò mò hỏi: "Anh cứ mặc kệ sao? Dù thế nào cũng là người phụ trách công ty, cái bộ dạng này của anh, ở trước mặt Tần Phong sẽ mất uy tín đấy."

Thẩm Trường Hà nói: "Việc này không có cách xử lý."

"Tại sao?" Lộ Kiêu Dương khó hiểu: "Giải quyết việc này, không phải rất đơn giản ư?"

Công ty lớn như vậy, đối với việc này, tất nhiên đều có kế sách ứng đối.

Thẩm Trường Hà nghe xong, nhìn thẳng Lộ Kiêu Dương.

Lộ Kiêu Dương bị anh nhìn có chút không tự nhiên, hỏi: "Em nói sai?"

Cô cũng chỉ là quan tâm anh thôi.

Thẩm Trường Hà nói: "Không phải. Giải quyết chuyện này rất đơn giản, nhưng nếu anh giải quyết, có thể sẽ khiến em không vui."

"..." Lộ Kiêu Dương sửng sốt một chút, "Chuyện này có liên quan gì đến em? Tại sao em sẽ không vui."

Thẩm Trường Hà nhìn về phía cô, "Cho nên, dù cho có để mọi người biết chúng ta ở cùng một chỗ, em cũng sẽ không mất hứng?"

"..."

Không đợi cô nói, Thẩm Trường Hà đưa tay, nhẹ nhàng vén mái tóc cô, "Vậy thì anh sẽ để người giải thích."

Nói tới đây, anh quay qua nói với Tần Phong, "Nghe thấy chưa? Phu nhân đã nói rồi."

Tần Phong như là đã chờ thời khắc này đã lâu, nhếch khóe miệng, "Vâng, vậy tôi đi gọi điện, để bọn họ xử lý."

Nói xong, trực tiếp đi.

Lộ Kiêu Dương nhìn bóng lưng Tần Phong, lại nhìn về phía Thẩm Trường Hà, ánh mắt Thẩm Trường Hà rất dịu dàng, dường như không có chuyện gì xảy ra cả.

Lộ Kiêu Dương bị anh nhìn có chút hoài nghi nhân sinh, "Sao em có cảm giác, anh là đang đào hố em vậy hả?"

Mẹ nó, cô bị anh uy hiếp suốt cả một buổi tối, cho tới hôm nay cũng không dám phản kháng anh, vậy mà...

Anh lại còn muốn đem tin tức này nói ra!

Hơn nữa, còn giả vờ chạy tới hỏi cô!

Người đàn ông thối tha không biết xấu hổ aaaaaaa!

Thẩm Trường Hà thò tay, nắm tay cô, mặt không đổi sắc nói: "Sao có thể, anh thương em như vậy, sao đành lòng đào hố em chứ?"

Anh nói dối không chớp mắt.

Lộ Kiêu Dương nói: "Anh là một tên lừa đảo!"

Cô cảm giác sớm muộn gì mình cũng bị anh bán đi, còn giúp anh đếm tiền, anh thực sự quá âm hiểm.

Khó trách anh có thể làm ăn giỏi như thế.

Không có chút tài năng, thật đúng là không làm được mấy chuyện xấu hổ như thế!

Lộ Kiêu Dương vô cùng tức giận, hất tay anh ra, trực tiếp đi ra ngoài.

Thẩm Trường Hà đi theo phía sau cô, "Chờ một chút."

Lộ Kiêu Dương cáu kỉnh lên, nên không đếm xỉa tới anh.

Cô đi ra cửa, thấy A Ly ở đó, đang muốn đi tới, lại nghe thấy bên cạnh truyền đến một giọng nói: "Kiêu Dương."

Cô quay đầy lại, thấy Giang Hành đang đứng ngay trước mắt.

Anh ta mặt áo sơ mi trắng, quần jean. Hôm nay cũng là tới tìm Thịnh Thư Hành, kết quả, không thấy Thịnh Thư Hành, lại gặp được Lộ Kiêu Dương ở đây.

Lộ Kiêu Dương nhìn anh, theo bản năng nhìn thoáng qua phía sau, Thẩm Trường Hà không cho cô cơ hội phản ứng, đã đi tới rồi.

Anh đứng bên cạnh Lộ Kiêu Dương, thấy Giang Hành ở chỗ này, ánh mắt trong phút chốc liền tối sầm xuống.

"Em nhắc tới anh ta một lần, anh liền hôn em một cái!" Hôm qua anh đã nói như thế.

Nhưng dường như không ai nói cho cô biết, nếu như Giang Hành xuất hiện ở trước mặt bọn họ, chồng của cô sẽ như thế nào!

( Chào buổi sáng! Không cẩn thận lại viết suốt đêm...chờ ta làm xong xuôi bài cũ, liền cố gắng hết sức để cập nhật bài mới này...Không biết có bao nhiêu người trúng thưởng trong hoạt động hôm qua...Nguwoif trúng thưởng để lại lời nhắn ta sẽ xem. Tiếp tục cầu phiếu đề cử a)

( Hết chương )

 
395 ❤︎ Bài viết: 221 Tìm chủ đề
Chương 165: Lộ gia bao che khuyết điểm

Giang Hành nhìn Thẩm Trường Hà, địch ý trong mắt lập tức bùng lên. Anh ta nói với Lộ Kiêu Dương: "Sao ngài còn ở cùng một chỗ với anh ta?"

Lộ Kiêu Dương nhìn Thẩm Trường Hà ở bên cạnh mình, bình tĩnh mà lên tiếng, "Ừ, không được sao?"

Cô thích ở cùng ai, đều là tự do của cô!

Ghét nhất là bị người khác đàm tiếu xen vào việc của mình, cũng không phải ba mẹ cô, quản được cô à?

Giang Hành kích động nói: "Em không thấy tin tức sao? Anh ta cùng người phụ nữ khác lên đầu đề, đối xử với em như vậy, em còn ở chung với anh ta?"

Rõ ràng lần trước, những gì nên nói cũng đều đã nói với Lộ Kiêu Dương, nhưng cô vẫn cứ ở bên Thẩm Trường Hà, thực sự khiến Giang Hành không biết nói gì.

Này còn chưa tính! Thẩm Trường Hà đối xử với cô như thế nào?

Còn cùng người phụ nữ khác nháo lên hotsearch, hoàn toàn không để cô vào mắt.

Thế mà cô một chút cũng không nóng nảy!

Anh ta biết hiện tại Lộ Kiêu Dương mất trí nhớ, cho dù có nói với cô thì cũng là vô nghĩa, dứt khoát nhìn về phía Thẩm Trường Hà, "Thẩm Trường Hà, nếu như anh còn là đàn ông, thì cách xa cô ấy một chút! Anh hoàn toàn không xứng ở bên cạnh cô ấy!"

Thẩm Trường Hà nhìn Giang Hành, trầm giọng nói: "Tôi không xứng, anh xứng à?"

Nếu không phải bởi vì Lộ Kiêu Dương đã từng nói: Người của tôi, anh động thử xem.

Thì Giang Hành không có khả năng còn đúng lý hợp tình đứng ở đây ngày hôm nay.

Anh vẫn luôn yêu cô, lời cô nói một câu anh cũng sẽ không quên.

Dù anh hi vọng cái người Giang Hành này có thể biến mất, nhưng vẫn mãi băn khoăn đến cô.

Giang Hành nói: "Tôi không xứng! Tôi cũng không cảm thấy tôi xứng! Nhưng còn anh? Anh cũng chỉ thừa dịp hiện giờ cô ấy mất trí nhớ, trói cô ấy bên người. Có tiền có thế rất giỏi sao? Chờ cô ấy nhớ lại, vẫn sẽ vứt bỏ anh! Kiêu Dương cô ấy chưa bao giờ hiếm lạ những thứ đó của anh."

Lộ Kiêu Dương nghe Giang Hành nói mấy lời này, chỉ cảm thấy da đầu tê dại, cũng rất bội phục dung khí của Giang Hành.

Ai nói chuyện cùng Thẩm Trường Hà mà không phải khách khí?

Còn anh ta, chỉ mặt gọi tên không nói, mà từng câu còn nhắm thẳm vào chỗ đau của Thẩm Trường Hà.

Vừa nghĩ tới Giang Hành dám lớn lối như vậy là do mình, Lộ Kiêu Dương có chút nhìn không được, trầm giọng cắt đứt anh ta: "Giang Hành!"

Chồng của cô, không cho phép người khác tới nói như vậy!

Cô vẫn rất quan tâm đến mặt mũi của Thẩm Trường Hà.

Mặc kệ quá khứ của hai người như thế nào đi nữa, nhưng ít ra bọn họ bây giờ còn chưa ly hôn, Giang Hành nói như thế với Thẩm Trường Hà, chẳng khác nào là đang nói chính mình.

Lộ Kiêu Dương vừa mở miệng, Giang Hành trái lại thu liễm vài phần.

Ở trong lòng anh ta, Lộ Kiêu Dương vẫn luôn là người anh ta thích nhất, sung bái nhất.

Anh ta nhìn Lộ Kiêu Dương, trong mắt có chút ủy khuất: "Em bây giờ cái gì cũng không biết, ngây ngốc để anh ta lừa gạt, anh rõ ràng cũng là vì muốn tốt cho em! Em không thể nghe anh một lần sao?"

Lộ Kiêu Dương ung dung nói: "Cho dù anh vì tốt cho tôi, cũng không được nói chồng tôi, hiểu không?"

Bất bình thay cô là một chuyện, nhưng xúc phạm đến Thẩm Trường Hà lại là một chuyện khác.

Giang Hành không cam lòng mà nói: "Nhưng anh ta có quan tâm tới em sao?"

"Có mà! Tại sao không có? Tôi mất trí nhớ, anh ấy chăm sóc tôi, anh ấy lại nấu ăn cho tôi, tôi đi học anh ấy còn tới đón tôi về nhà..." Nhắc tới những chuyện này, ánh mặt Lộ Kiêu Dương trở nên dịu dàng, cô nhìn về phía Giang Hành, nói: "Quan trọng là, anh ở đây nói chuyện với anh ấy như thế, anh ấy không tính toán với anh, anh cho là vì sao? Là vì anh lợi hại, anh ấy sợ anh à? Là bởi vì anh ấy nể mặt tôi. Vì thế anh cũng không cần quá đáng."

Thẩm Trường Hà đứng ở bên cạnh, nhìn Lộ Kiêu Dương.

Không nghĩ tới những lời nói này, là do cô nói ra!

Thanh âm dịu dàng của cô, nhưng lại tràn đầy sức uy hiếp, còn đem trái tim anh, gắt gao nắm lấy.

( Hết chương )

 
395 ❤︎ Bài viết: 221 Tìm chủ đề
Chương 166: Tôi và anh ấy chia tay

Giang Hành nhìn Lộ Kiêu Dương, lại nhìn Thẩm Trường Hà.

Kỳ thật nếu là trước kia, Lộ Kiêu Dương nhất định sẽ không cho phép anh ta làm càn như vậy ở trước mặt Thẩm Trường Hà!

Anh ta không nghĩ tới chính là, cho dù là trước đây, hay là hiện tại, Lộ gia đều che chở cho Thẩm Trường Hà như vậy.

Anh ta bất đắc dĩ nhìn Lộ Kiêu Dương, sau đó yếu ớt nói: "Hiểu rồi."

Nhìn anh ta như vậy, Lộ Kiêu Dương không biết nên nói gì.

Giang Hành thấy Lộ Kiêu Dương nghe mình, không còn cách nào với cô, lại không thể làm gì cô, nên trực tiếp rời đi.

Thấy Giang Hành đi rồi, lúc này cô mới nhìn về phía Thẩm Trường Hà bên cạnh, bắt gặp ánh mắt của Thẩm Trường Hà nhìn cô chằm chằm.

Giống như một thiết bị tinh vi, hận không thể nhìn chòng chọc ra một cái lổ trên người cô.

Lộ Kiêu Dương ho khan một tiếng, "Anh nhìn em như vậy làm gì?"

Thẩm Trường Hà nhìn cô, nói: "Không phải là em nói ghét anh sao? Nhưng vừa rồi..."

Ở trước mặt Giang Hành, những lời cô nói, tất cả đều là bảo vệ anh.

Gặp phải Giang Hành, vốn nên là chuyện khiến trong lòng người ta buồn bực, nhưng bởi vì những lời đó của cô, làm cho cả thế giới phẳng phất bừng sáng lên.

Lộ Kiêu Dương có chút chột dạ nhét tay vào túi quần, "Con người của em tương đối sĩ diện, lại hay bao che khuyết điểm. Nếu chúng ta không ly hôn, bảo vệ anh thì cũng là bảo vệ mặt mũi của em. Anh đừng suy nghĩ nhiều!"

Thẩm Trường Hà nhìn Lộ Kiêu Dương, nói: "Trước đây em chỉ biết chọc giận anh, bây giờ lại luôn dỗ anh vui vẻ."

Khi đó rõ là chỉ nói những lời khiến anh đau đớn, bây giờ lại luôn cho anh kinh hỉ.

Lộ Kiêu Dương nói: "Em không có, anh nghĩ nhiều rồi!"

Cho nên là nói, làm người thật khó, dường như cũng không quá phúc hậu.

Nhưng che chở anh, lại sợ anh sẽ tự luyến, tự mình đa tình.

Cô mới không thích anh đâu!

Lộ Kiêu Dương nói, đi thẳng về phía A Ly.

Thẩm Trường Hà nhìn cô sốt sắng đi tìm A Ly để dời lực chú ý, bất đắc dĩ cười cười.

.....

Về đến nhà, Thẩm Trường Hà nấu cơm, Lộ Kiêu Dương đi bơi, hiện tại trời nóng, mỗi ngày cô trở về đều sẽ dành chút thời gian để bơi.

A Ly ngồi trước cửa sổ sát đất, đang chơi đùa với Công Chúa.

Điện thoại đặt ở bên cạnh vang lên, cậu kêu to: "Mẹ ơi, điện thoại của mẹ."

Bởi vì lần trước đã từng bị Lộ Kiêu Dương giáo huấn qua một lần, hiện tại cậu cũng không đến mép bể bơi chơi nữa, Lộ Kiêu Dương bơi, cậu liền cách một cái cửa sổ nhìn cô.

Lộ Kiêu Dương từ trong bể bơi đi ra, tháo kính bơi xuống, khoác khăn lông màu trắng đi tới, nhìn hai chữ Lương Thiến trên màn hình, nhíu mày.

Từ lần trước sau khi bị cô dạy dỗ một lần, mấy ngày nay Lương Thiến trái lại rất yên tĩnh.

Lúc này gọi điện tới, phỏng chừng lại là muốn làm quỷ quái gì đây.

Lộ Kiêu Dương cũng không sợ cô, nhận điện thoại, nói: "Alo."

"Kiêu Dương." Thanh âm rất giả tạo của Lương Thiến lọt vào trong tai Lộ Kiêu Dương, "Tới vừa mới quay xong, bây giờ mới thấy tin tức, cậu và Thẩm tiên sinh đây là làm sao thế? Lại chia tay? Người phụ nữ đi cùng anh ấy là ai?"

Lương Thiến đã biết tại sao lần trước cô ta lại đắc tội với đạo diễn Hồ.

Là bởi vì đạo diễn Hồ nói ra tin tức Lộ Kiêu Dương và Thẩm Trường Hà cùng nhau đi đến nhà hàng kia, hiện tại rất nhiều người đều biết.

Lộ Kiêu Dương và Thẩm Trường Hà ở cùng nhau, trong lòng Lương Thiến rất không thoải mái.

Hiện tại thấy Thẩm Trường hà ở cùng một chỗ với người khác, tất nhiên vô cùng đắc ý trong bụng.

Lộ Kiêu Dương nhìn thoáng qua người nào đó đang nấu cơm trong nhà bếp, nói với Lương Thiến: "Tôi và anh ấy chia tay, cậu vui như thế à?"

Lương Thiến giả mù sa mưa nói: "Sao có thể chứ? Tớ đang lo lắng cho cậu đấy! Người phụ nữ kia là ai thế? Xấu như vậy mà Thẩm Trường Hà cũng có thể để ý được."

( Hết chương )
 
395 ❤︎ Bài viết: 221 Tìm chủ đề
Chương 167: Em muốn ly hôn với ai?

Ảnh chụp trên tin tức, cũng không rõ nét.

Thẩm Trường Hà và bóng dáng của người phụ nữ đó rất mơ hồ.

Bởi vì tất cả mọi người đều nói đó là một người phụ nữ rất xấu, Lộ Kiêu Dương lại đổi tóc giả, đương nhiên mọi người không nghĩ tới là cô.

Vì thế cho dù là Lương Thiến và Giang Hành, cũng không nhận ra được.

Nghĩ đến Thẩm Trường Hà ở cùng với một người phụ nữ xấu như vậy, cũng không liếc mắt nhìn mình một cái, trong lòng Lương Thiến còn rất không phục.

"..." Lộ Kiêu Dương ngồi trên ghế sofa: "Cậu gọi điện tới, là để nói mấy chuyện này?"

"Tớ sợ cậu buồn." Lương Thiến nói: "Khi nào cậu muốn tìm người tán gẫu, nhớ tìm tớ nhé."

"Tìm cậu tán gẫu?" Lộ Kiêu Dương đang nói chuyện với cô ta, chợt có hung thú, nhếch khóe miệng, nói: "Trong lòng cậu lúc này chắc là đang đắc ý lắm nhỉ! Cuối cùng tôi cũng bị vứt bỏ, đúng không?"

Lương Thiến nói với Lộ Kiêu Dương: "Tớ đâu có ý này? Đây là tớ quan tâm cậu, được không? Tớ đã sớm nói với cậu rồi, bảo cậu cách xa Thẩm Trường Hà chút đi. Trước đó anh ta đối xử không tốt với cậu, sau này cũng sẽ không đối tốt với cậu đâu. Nhưng cậu không nghe, luôn cảm thấy là tớ hại cậu! Bây giờ cậu biết rồi đấy, những gì tớ nói với cậu đều là thật!"

Ngay từ đầu, Lộ Kiêu Dương và Thẩm Trường Hà ở bên nhau, Lương Thiến cũng không tin Thẩm Trường Hà thật sự có thể không so đo tính toán chuyện trước kia.

Có người đàn ông nào có thể dễ dàng tha thứ cho việc vợ của mình cắm sừng cho mình không?

Còn là một người đàn ông có thân phận và địa vị vô cùng tôn quý.

Lộ Kiêu Dương nói: "Hôm nay Giang Hành mới nói với tôi chuyện này, bây giờ cậu lại tới nói! Hai người các cậu đúng thật là quan tâm chuyện của tôi."

Nhìn ra được Giang Hành ngược lại thật sự hy vọng cô và Thẩm Trường Hà chia tay.

Nhưng Lương Thiến này, Lộ Kiêu Dương thật sự là...

Vừa nghe thấy Giang Hành, Lương Thiến sửng sốt một chút, sốt ruột hỏi: "Cậu gặp Giang Hành?"

Cô ta không nghĩ tới, lại sẽ từ trong miệng Lộ Kiêu Dương nghe được tin này.

"Đúng vậy! Có gặp." Lộ Kiêu Dương nói: "Cũng giống như cậu, nói cái gì mà tôi không nên ở cùng với Thẩm Trường Hà. Tôi thấy hai người còn rất quan tâm tôi đấy."

Lương Thiến nói: "Kiêu Dương, thực ra Giang Hành đối với cậu rất tốt. Anh ấy tốt với cậu hơn Thẩm Trường Hà! Chỉ là bây giờ cậu cái gì cũng không nhớ rõ. Tớ thấy anh ấy thật đáng thương."

Lộ Kiêu Dương thấy cô ta thuận thế bò lên, cái kiểu luôn chỉ mong sao mình và Thẩm Trường Hà ly hôn, thấy thật thú vị.

Thực ra cô cũng không hiểu, ai nấy đều thấy được, mình và Thẩm Trường Hà tốt lên rồi, Lương Thiến mới có thể tốt lên.

Nhưng tại sao, Lương Thiến cứ một mực nhìn không hiểu.

Thậm chí còn ước gì mình và Thẩm Trường Hà mau chóng ly hôn?

Khó trách Lam Tinh cả ngày ở đoàn làm phim ăn gắt gao cô ta.

Lộ Kiêu Dương nói: "Cảm ơn cậu đã nói với tôi những lời này! Cậu đúng là người tốt."

"Cậu có thể hiểu ý tốt của tớ là được rồi." Lương Thiến nói: "Ly hôn với anh ta mới là chuyện cậu nên làm. Miễn cho sau này lại chịu thua thiệt nữa."

"Được." Lộ Kiêu Dương nói: "Lát nữa tôi sẽ ly hôn với anh ta."

Cúp máy, Lộ Kiêu Dương nhìn tên Lương Thiến trên điện thoại, thè lưỡi.

Cô đoán rằng lúc này Lương Thiến đang mơ về những năm tháng cô và Thẩm Trường Hà ly hôn.

Đáng tiếc, cô ta càng như vậy, bản thân càng sẽ không ly hôn với Thẩm Trường Hà.

Lộ Kiêu Dương đang đắc ý, phía sau bỗng vang lên thanh âm của người nào đó: "Em muốn ly hôn với ai?"

"..."

Lộ Kiêu Dương nhìn anh, ho khan một tiếng, nói: "Anh không nấu ăn cho xong đi, chạy ra đây làm gì?"

"Điện thoại của ai?" Thẩm Trường Hà hỏi, ánh mắt nhìn thoáng qua điện thoại di động của cô.

"Lương Thiến!" Lộ Kiêu Dương đưa tên cho anh nhìn, "Không phải cô ta thấy tin tức của anh sao? Cô ta gọi điện tới hỏi em có phải chia tay với anh rồi không!"

"Sau đó em muốn ly hôn với anh?"

( Ngủ ngon. Hôm nay cập nhật sớm! Hihi )

( Hết chương )
 
395 ❤︎ Bài viết: 221 Tìm chủ đề
Chương 168: Lương Thiến tiết lộ

Anh nhíu mày nhìn cô, tựa hồ có hơi ủy khuất.

Khuôn mặt anh tuấn bức người lộ ra dáng vẻ này, liền khiến Lộ Kiêu Dương cảm thấy, hình như chính mình làm sai chuyện gì.

Cô giải thích: "Anh biết em trêu cô ta mà."

Thẩm Trường Hà nghe cô nói, bỗng nhiên lại cúi đầu, mặt hướng ở trước mặt cô.

Lộ Kiêu Dương: "...Làm gì?"

"Hôn anh một cái, anh sẽ không so đo với em chuyện vừa rồi."

"Nếu em không hôn thì sao?" Mẹ nó, A Ly ở ngay đây mà anh cái người này không biết xấu hổ!

Thẩm Trường Hà nhìn cô, "Nhược Hề mới nói, lát nữa em ấy tới đón A Ly."

A Ly đi rồi, nơi này cũng chỉ có hai người cô và anh.

Lộ Kiêu Dương: "..."

Cô nhìn Thẩm Trường Hà, lấy lòng nói: "Cũng đã lâu rồi A Ly không gặp em, hôm nay để thằng bé ngủ ở đây đi được không?"

Thẩm Trường Hà nói: "Không được."

"...' Thấy anh không nể tình, cô duỗi tay đẩy anh một cái, "Anh mau đi nấu cơm đi được không! Em đói bụng."

Thẩm Trường Hà nhìn Lộ Kiêu Dương, cũng không làm khó cô nữa, chỉ nhìn cô, nói: "Hôm nay anh rất vui."

"Vui cái gì?"

"..." Thẩm Trường Hà không lên tiếng.

Đương nhiên là bởi vì, Lộ Kiêu Dương bảo vệ anh ở trước mặt Giang Hành.

Anh không sợ Giang Hành, nhưng cô đứng về phía anh, với anh mà nói lại quan trọng hơn bất kỳ thứ gì.

Thẩm Trường Hà nhìn về phía Lộ Kiêu Dương, cưng chiều nói: "Đi thay bộ đồ khác đi, rồi về đây ăn cơm."

Lộ Kiêu Dương nói: "Được!"

Cô vừa mới bơi xong, liền vọt vào đi tắm, lúc cô tắm xong đi ra, thay quần áo ở trong phòng thay đồ.

Điện thoại di động vang lên, nhảy ra trên màn hình là Weibo của Lương Thiến.

Trước đây Lộ Kiêu Dương và Lương Thiến là bạn tốt, hai người có theo dõi lẫn nhau, sau này Lộ Kiêu Dương cũng không đặc biệt tắt theo dõi.

Chỉ thấy trên đó viết @Lương Thiến V: #Lộ Kiêu Dương ly hôn# không có gì bất ngờ xảy ra, rất nhanh bọn họ sẽ công bố tin ly hôn.

Cô ta đặc biệt để chủ đề #Lộ Kiêu Dương ly hôn# này, bởi vì tai tiếng của Thẩm Trường Hà hai ngày qua nên chủ đề này lại được người ta đẩy lên.

Lộ Kiêu Dương không ngờ Lương Thiến có thể hành động nhanh đến như vậy.

Mình chỉ thuận miệng nói với cô ta hai câu, cô ta lại vội vã như thế?

Bản thân Lương Thiến bình thường cũng không có độ chú ý quá lớn, số bình luận trên Weibo cũng không đặc biệt nhiều, nhưng mỗi lần kéo theo Lộ Kiêu Dương, đều sẽ trở nên hot.

Nhất là hai ngày qua, tất cả mọi người đều cảm thấy rất hứng thú đối với chuyện này, nóng lòng muốn biết kết quả, Lương Thiến vừa lên tiếng, sự chú ý của mọi người đều đặt lên trên người cô ta.

"Rốt cuộc muốn công khai rồi sao?"

"Lúc trước chó Long còn nói không ly hôn mà?"

"Nhưng Lộ Kiêu Dương là trụ cột của công ty ông ta, tất nhiên ông ta sẽ không thừa nhận!"

"Hihi, không biết lúc Lộ Kiêu Dương ly hôn, có ở cùng Giang Hành không!"

"Có thể đừng để cho người phụ nữ này lên hotsearch nữa được không, quả thực không chịu nổi, mỗi lần mở Weibo lên đều là ba chữ Lộ Kiêu Dương."

.....

Lương Thiến nhìn điện thoại, phát hiện mình lại tăng thêm nhiều fan, rất là vui vẻ.

Cô ta đang xem, Lam Tinh đột nhiên gửi tin nhắn tới.

Bởi vì họ đều ở trong đoàn làm phim《 Đại Tư Mã 》, cho nên tất cả mọi người đều ở bên trong, Lam Tinh cắt ra một tấm hình, gửi cho Lương Thiến: "Đây là cái gì?"

Lương Thiến (qian) không nghĩ tới Lam Tinh (jing) sẽ tìm đến cô ta, hơi ngạc nhiên.

Một lát sau, cô ta hỏi: "Sao vậy?"

"Chuyện của Lộ Kiêu Dương, chính cô ta còn chưa lên tiếng trả lời, nhưng cô ngược lại phản ứng rất hăng hái?" Loại thời điểm này, đương sự còn chưa lên tiếng, quả thực là xen vào việc của người khác.

( Hết chương )

 
395 ❤︎ Bài viết: 221 Tìm chủ đề
Chương 169: Lời đính chính của tập đoàn Dương Hà

Hơn nữa Lương Thiến, cô ta có bao giờ nghĩ tới chuyện này sẽ mang đến ảnh hưởng thế nào cho người bạn tốt Lộ Kiêu Dương của cô ta hay không?

Lương Thiến không ngờ Lam Tinh sẽ đến chất vấn mình, cô ta có chút kinh ngạc, sau đó cười cười, trả lời, "Tôi và Kiêu Dương là bạn bè, cậu ấy không tới nói tôi về chuyện của cậu ấy, cô dựa vào cái gì mà nói tôi?"

"Lương Thiến." Lam Tinh trực tiếp gọi tên cô ta, "Những thủ đoạn này của cô, khiến tôi cảm thấy rất ghê tởm."

Minh tinh bị bạo lực mạng là chuyện rất thường thấy, bạn càng nổi tiếng, người mắng chửi bạn, người tung tin đồn về bạn sẽ càng ngày càng nhiều.

Nhưng Lương Thiến là bạn bè, chẳng chững không giúp đỡ, mà còn ở phía sau thêm mắm thêm muối, khiến người đứng xem như Lam Tinh có chút không nhìn nổi.

Lời nói của Lam Tinh, khiến bên tai Lương Thiến hơi nóng.

Không nghĩ tới, cô ta lại bị Lam Tinh nói ghê tởm.

Cô ta dừng một chút, tiếp đó đánh chữ thần tốc phản bác, "Quan hệ giữa cô và Lộ Kiêu Dương vẫn luôn không tốt, cô ta gặp xui xẻo, không phải cô nên vui vẻ à? Nếu không phải vì cô ta xui xẻo, cô có thể cướp được đại ngôn của cô ta? Cô đang giả vờ làm người tốt sao?"

Lam Tinh ngồi trên sofa, nhìn lời nói của Lương Thiến, cau mày, mới trả lời, "Tôi không thích cô ta, nhưng từ trước đến nay chưa từng nghĩ tới dùng cách này để giẫm lên cô ta. Đều là đồng nghiệp, cô còn có chút lương tâm hay không?"

Người khác thì cũng thôi đi, nhưng Lương Thiến? Nếu không có Lộ Kiêu Dương thì cô ta có được ngày hôm nay sao?

"Lam Tinh, Cô đang cười nhạo tôi? Tôi không hiểu sai chứ, đây là cô đang bất bình thay cô ta à? E là cô đã quên lúc trước cô bị cô ta khi dễ? Có phải cô đã quên mấy năm nay cô bị cô ta nghiền ép rồi không?"

Ai nói thay Lộ Kiêu Dương, Lương Thiến cũng không bất ngờ, nhưng cố tình lại là Lam Tinh. Cô ấy hận Lộ Kiêu Dương nhất, bây giờ chạy tới làm ra vẻ người tốt gì? Còn mắng ngược lại mình?

Lương Thiến không vui.

Hai mắt Lam Tinh tối sầm, luôn có cảm giác trong lòng tích tụ lửa giận.

Cô ghét Lộ Kiêu Dương, nhưng nhìn đám truyền thông vô lương tâm lợi dụng chuyện của Lộ Kiêu Dương và Giang Hành để giẫm đạp Lộ Kiêu Dương...

Cô lại không cao hứng một chút nào, ngược lại còn rất tức giận.

Cô vẫn luôn hy vọng mình có thể dựa vào thực lực đánh bại Lộ Kiêu Dương, nhưng hiện tại...sao nhìn Lộ Kiêu Duowg xui xẻo, bản thân lại không vui chút nào, mỗi ngày đều lo lắng cho cô ta?

Lúc hai người đang nói chuyện, trang chính thức của tập đoàn Dương Hà bỗng đăng tin trên Weibo:

Quan hệ của Thẩm Trường Hà tiên sinh và vợ ngài ấy rất tốt, hai người không ly hôn, hôm qua còn cùng nhau ăn tối.

Phía dưới để hai bức ảnh Lộ Kiêu Dương và Thẩm Trường Hà đi ăn cùng nhau.

Là do Tần Phong chụp, so với những tấm hình trên mạng còn rõ nét hơn.

Hình ảnh trên bản tin trước đây rất mờ, tuy rằng Lộ Kiêu Dương vẫn hóa trang như cũ, nhưng đã lấy tóc giả xuống, mọi người đều có thể nhìn ra, không phải là cô thì là ai? Trang phục cũng giống nhau như đúc.

Cô và Thẩm Trường Hà đi ăn tại nhà hàng, hình ảnh rất ấm áp và đẹp đẽ. Giữa hai người khi đó, hoàn toàn không nhìn ra nửa điểm vết tích ly hôn.

Nửa giờ trước mọi người vừa mới thấy bài đăng trên Weibo của Lương Thiến, còn đang bát quái chuyện này, kết quả chỉ trong chớp mắt đã nhìn thấy cái này.

"Vãi! Tình huống gì đây?"

"Đây hẳn là @Lương Thiến."

"Hahaha, sao tôi cảm thấy Lương Thiến đang xấu hổ muốn chết."

"Ngay cả chuyện của người khác cô ta còn không biết rõ, chỉ biết ở đó nói nhảm."

"Lúc trước người phụ nữ này cứ nói bọn họ muốn ly hôn, không phải là cô ta bịa ra chứ! Hình như cho tới bây giờ Lộ Kiêu Dương chưa từng nói qua chuyện này."

"Lộ Kiêu Dương đây mẹ nó là cái tạo hình gì vậy? *, lớp trang điểm này....dù cô ta lớn lên có đẹp đến đâu thì cũng đừng như vậy được không?"

"Còn bồ độ này, quê mùa chết đi được!"

( Hết chương )
 
395 ❤︎ Bài viết: 221 Tìm chủ đề
Chương 170: Cuối cùng cũng gặp Lương Thiến

Ngay sau khi tuyên bố này được đưa ra, Lương Thiến trong nháy mắt trở thành chủ đề nóng.

Đây cũng là lần đầu tiên lượt tìm kiếm Lương Thiến lên hàng đầu hotsearch, hơn nữa còn là vị trí thứ nhất.

Trong phút chốc khi nhìn thấy bài đăng của trấn nhỏ Dương Hà, Lương Thiến trực tiếp xóa Weibo của mình, nhưng cư dân mạng đã sớm chụp lại màn hình, khôi phục lại những chuyện đã xảy ra.

Lộ Kiêu Dương ngồi trước cái bàn, lấy máy chụp màn hình ảnh hotsearch, gửi cho Lương Thiến, "Chúc mừng, cuối cùng cậu cũng lên hotsearch rồi này."

Lương Thiến luôn thích lên hotsearch, hôm nay lên vị trí đầu tiên, xem như cô ta được toại nguyện đi?

Sau khi Lộ Kiêu Dương gửi tin nhắn qua, Lương Thiến vẫn không trả lời.

Lam Tinh ngồi trên ghế sofa, nhìn thấy tin này, không nói gì mà nở nụ cười.

Cảm thấy mình vừa lãng phí cả buổi nói nhảm với Lương Thiến!

Vì Lộ Kiêu Dương mà nhọc lòng vô ích.

Tâm tư đùa nghịch nổi lên tứ phía, Lộ Kiêu Dương tiếp tục gửi tin nhắn cho Lương Thiến: "Sao không nói gì?"

.....

Thẩm Trường Hà múc canh, đặt ở trước mặt cô, trầm giọng nói: "Ăn cơm, sao vẫn xem điện thoại hoài vậy, làm hư A Ly."

"..." Lộ Kiêu Dương nói: "Em đang xem tin tức."

"Tin gì?"

"Tin tức trong giới giải trí." Lộ Kiêu Dương thấy Lương Thiến cũng không trả lời, cảm thấy không thú vị, đặt điện thoại xuống, nhìn một bàn thức ăn, "Ăn ngon quá!"

Thẩm Trường Hà cười cười, nhìn ánh sáng lóe lên trong đôi mắt cô, "Tâm trạng tốt?"

"Tạm được." Lộ Kiêu Dương nói: "Lương Thiến nói ở trên Weibo, em và anh muốn ly hôn, tiếp đó công ty của các anh đăng bài đính chính. Người nào phụ trách trang chính của các anh thế? Chọn thời điểm mấu chốt lúc này thật sự là quá tốt! Lương Thiến bây giờ tức giận đến mức xóa Weibo, cũng không trả lời tin nhắn của em."

Thẩm Trường Hà nhìn dáng vẻ cao hứng của Lộ Kiêu Dương, nói: "Lát nữ anh sẽ tăng tiền lương cho Tống Dương."

Lộ Kiêu Dương nói: "Được!"

Cô nhìn Thẩm Trường Hà một cái, có cảm giác như mình đang làm chuyện xấu, mà anh thì nối giáo cho giặc.

....

Ngày thứ hai, Lộ Kiêu Dương và Annie tới công ty, nghệ sĩ nào có thời gian sẽ đến tham dự cuộc họp của công ty.

Lộ Kiêu Dương đi theo Annie vào cửa, phát hiện có không ít người đang nhìn cô.

"Lộ gia đã trở lại!"

"Chào Lộ gia."

"Lộ gia, hôm nay đẹp quá!"

Bởi vì hôm qua cô lên tin tức, tin đồn ly hôn cũng được làm sáng tỏ, còn cùng Thâm Trường Hà hẹn họ, cho nên bây giờ, thái độ của những người ngày trước ở trong công ty suốt ngày nghị luận sau lưng cô, cũng đã tốt hơn nhiều.

Lộ Kiêu Dương nhìn các cô, không lên tiếng.

Cô là một người rất hay mang thù, những người này trước kia đối với cô như thế nào, cô có thể nhớ rất rõ ràng.

Lộ Kiêu Dương đút tay vào túi, cùng Annie đi chào hỏi Long Hữu Dư trước.

Phòng làm việc của Long Hữu Dư ở tầng cao nhất, Lộ Kiêu Dương và Annie đi qua, Annie gõ cửa, khi cửa mở ra, khuôn mặt của Lương Thiên xuất hiện.

Lương Thiến thấy Lộ Kiêu Dương, cứng đờ một chút, cúi đầu muốn rời đi.

Ở chỗ Lộ Kiêu Dương liên tiếp chịu thiệt hai lần, cô ta đâu còn bộ dạng kiêu ngạo ngày thường?

Lộ Kiêu Dương thấy cô ta muốn đi, lại không có ý định cứ như vậy buông tha cho cô ta, trực tiếp ngăn cô ta lại.

Lương Thiến cắn cắn môi, bực bội nói: "Lộ gia cản tôi làm gì?"

Thanh âm lúc nói chuyện của cô ta rất nhỏ, như thể bị Lộ Kiêu Dương bắt nạt.

Lộ Kiêu Dương ung dung nói: "Không phải là đang quan tâm cậu sao? Gửi tin nhắn cho cậu, cậu cũng không trả lời tôi, Làm sao, lên hotsearch nên ngay cả bạn bè cũng không nhận?

Lương Thiến ngẩng đầu, trừng mắt Lộ Kiêu Dương, đôi mắt trông rất đáng thương, nhưng lại mang theo phẫn nộ 一 Cô ta rất ghét Lộ Kiêu Dương trước mặt.

Nếu như Lộ gia trước kia rất khinh thường ức hiếp kẻ yếu hơn mình, cực kỳ mất giá trị con người.

Nhưng Lộ Kiêu Dương bây giờ đã khác, tuổi cô còn nhỏ thích trang cường háo thắng, nhìn thấy Lương Thiến thì làm sao có thể không nhân cơ hội này trao đổi với cô ta một chút?

( Tối hôm qua thức khuya viết đại kết cục của sách cũ, cho nên trì hoãn đến bây giờ mới cập nhật. Xin lỗi! Nhưng sau này cuối cùng cũng có thể toàn tâm toàn ý viết sách mới! Cầu phiết đề cử...Yêu mọi người)

( Hết chương )

 
395 ❤︎ Bài viết: 221 Tìm chủ đề
Chương 171: Không có người bạn để có thể bộc lộ tâm tư

Lộ Kiêu Dương thấy cô ta sắp khóc, cố ý cười nhạo nói: "Đây là làm sao? Trông cậu rất mất hứng."

"Cậu cố ý có đúng không?" Lương Thiến có chút suy sụp mà nói: "Chính cậu cố ý đào hố tôi! Rõ ràng đã hòa thuận với Thẩm Trường Hà còn làm bộ nói với tôi là muốn ly hôn."

"Nhưng tôi cũng không bảo cậu đăng Weibo đúng không?" Lộ Kiêu Dương cười khẽ nhìn về phía Lương Thiến, "Cho dù tôi có đào hố cậu, chính cậu không nhảy, tôi cũng không có cách nào với cậu!"

Lương Thiến cắn môi, nhìn Lộ Kiêu Dương, "Tránh ra."

Lúc nãy cô ta mới bị Long tổng mắng cho một trận, trong lòng đang mất hứng.

Lộ Kiêu Dương nhìn bộ dáng vừa vội vừa tức của cô ta, tránh sang một bên một chút, lúc này Lương Thiến mới tức giận đi ra ngoài, đi tới phòng làm việc của cô ta cách đó không xa.

Lúc đầu cô ta thấy Lộ Kiêu Dương như vậy, liền nóng lòng dọn vào, muốn thể hiện rõ địa vị của mình, kết quả bây giờ biến thành như vậy, hiện tại ở đây, muốn có bao nhiêu xấu hổ liền có bấy nhiêu xấu hổ.

Cố tình lại không thể tùy tiện dọn đi.

Lộ Kiêu Dương liếc nhìn bóng lưng của Lương Thiến, vào phòng làm việc của Long Hữu Dư.

....

Mỗi lần Long Hữu Dư nhìn thấy Lộ Kiêu Dương, đều cười như thể cha ruột nhìn thấy con gái của mình vậy.

Lộ Kiêu Dương nhìn thấy dáng vẻ này của ông ta, rất không quen, ngồi xuống ghế sofa, nói: "Long tổng."

Vẻ mặt Long Hữu Dư hoàn toàn khác với nét mặt đối đãi với Lương Thiến vừa rồi, ông ta rót nước, đặt trước mặt Lộ Kiêu Dương, mới ngồi xuống, cười hì hì nhìn Lộ Kiêu Dương.

Lộ Kiêu Dương: "..."

Nếu không phải bởi vì lúc trước ông đối xử với Lương Thiến cũng tốt như vậy, cô cũng muốn hoài nghi, ông ta có phải đang thầm mến mình không.

Lộ Kiêu Dương nói thẳng: "Không phải tôi nói rồi sao, mỗi ngày tôi đều phải đi học, bề bộn nhiều việc, có chuyện gì mà nhất định phải bảo Annie gọi tôi tới đây?"

Nếu cô không tới, ông ta chỉ biết khi dễ Annie.

Long Hữu Dư nói: "Cô xem cô và Thẩm tiên sinh ở cùng nhau, mỗi ngày khí sắc cũng tốt hơn, đâu giống như trước kia....Cô nha, nghĩ thông suốt là tốt rồi! Giữa vợ chồng có chuyện gì mà không thể vượt qua? Cô ở bên Thẩm tiên sinh, thế nào cũng tốt hơn ở cùng Giang Hành, không phải sao?"

Lộ Kiêu Dương nhìn Long Hữu Dư, trong ánh mắt lộ ra vài phần bất đắc dĩ.

Rõ ràng là cô xuyên qua, thay đổi thành một người khác, khí sắc có thể không tốt sao?

Có ở cùng với Thẩm Trường Hà hay không thì có lien quan gì?

Chẳng qua Long Hữu Dư vẫn luôn rất quan tâm đến lợi ích công ty.

Ở trong mắt ông ta, chỉ cần Lộ Kiêu Dương và Thẩm Trường Hà ở cùng một chỗ, liền đại biểu rằng công ty thấy được hy vọng mới.

Lộ Kiêu Dương nhìn công ta nói: "Long tổng, ông đừng vui mừng quá sớm. Lúc trước ông cưng chiều Lương Thiến như vậy, để cô ta lấy hợp đồng của tôi và ở trong phòng làm việc của tôi, tôi còn nhớ đấy. Tôi định quay về sẽ nói với chồng tôi, bảo anh ấy tìm một công ty mới cho tôi."

"..." Vừa nghe đến đó, cả khuôn mặt Long Hữu Dư đều cứng đờ, "Kiêu Dương, cô nói giỡn với tôi?"

Nếu là Lộ Kiêu Dương trước kia, dưới tình huống mối quan hệ với Thẩm Trường Hà không tốt, muốn hủy hợp đồng với ông ta, quả thực có chút khó khăn.

Nhưng nếu như cô và Thẩm Trường Hà ở bên nhau, muốn chấm dứt hợp đồng cùng mình...

Đoàn luật sự của tập đoàn Dương Hà, lên tòa án chỉ có thắng, không thua.

Lộ Kiêu Dương nói: "Sao tôi lại nói đùa? Long tổng, ông xem ông giống như là rất quan tâm tôi, thực ra cũng chỉ coi tôi là công cụ kiếm tiền mà thôi."

Bản thân mắc bệnh, bên cạnh một người cũng không biết, ngay cả Long Hữu Dư cũng không biết, còn tưởng rằng cô chỉ là vi ly hôn với Thẩm Trường Hà nên khí sắc mới không tốt.

Lộ Kiêu Dương cảm thấy rất mỉa mai.

Có thể con người trưởng thành chính là như vậy! Người bạn để mình có thể bộc lộ tâm tư lại càng ngày càng ít.

( Hết chương )

 
395 ❤︎ Bài viết: 221 Tìm chủ đề
Chương 172: Cô muốn cổ phần

Long Hữu Dư nói: "Lúc nãy tôi đã mắng Lương Thiến, Thẩm tiên sinh gọi điện tới, sau này tôi sẽ không cho cô ấy hợp đồng mới nào nữa. Kiêu Dương à, cô xem chúng ta hợp tác đã lâu như vậy, tôi có chỗ làm không được tốt, nhưng bây giờ công ty như thế này, tôi cũng không có cách. Hy vong cô có thể thông cảm cho sự khó xử của tôi. Tôi sẽ bảo Lương Thiến dọn ra khỏi văn phòng, chuyện mới xảy ra lần này, tất cả đều là lỗi của cô ấy. Trước đây tôi đối tốt với cô ấy hoàn toàn là bởi vì cô ấy là bạn của cô, cô thấy tôi cũng không đem tài nguyên cho người khác, chỉ là nghĩ rằng nếu cô ấy tốt hơn, có thể nâng đỡ cô một chút, đâu nghĩ đến cô ấy..."

Lộ Kiêu Dương nghe Long Hữu Dư nói, trọng điểm chú ý lại ở câu đầu tiên: "Thẩm tiên sinh bên kia gọi điện tới? Chuyện xảy ra khi nào?"

Vậy mà Thẩm Trường Hà lại bảo người gọi tới công ty cô?

Cô cũng không biết.

Long Hữu Dư nói: "Cô không biết việc này à?"

"Bây giờ đã biết."

"..." Ông ta nhìn Lộ Kiêu Dương, nói tiếp: "Cô xem, nếu như tôi biết quan hệ giữa cô và Lương Thiến không tốt, làm sao sẽ có nhiều hiêu lầm như vậy chứ! Cô cũng không nói với tôi mấy chuyện này."

Để thể hiện ông ta có bao nhiêu kiên quyết, ông ta còn cầm điện thoại lên, nói: "Vậy tôi sẽ gọi điện bảo bọn họ dọn văn phòng cho cô."

"Không cần." Lộ Kiêu Dương nói: "Cô ta từng ở đó, tôi không có hứng thú."

"Vậy...vậy làm sao bây giờ?"

"Tôi thấy phòng làm việc này của ông cũng không tệ, về sau liền cho tôi đi." Lộ Kieu Dương đánh giá văn phòng này một cái.

Annie: "...."

Cô không ngờ Lộ Kiêu Dương vậy mà lại đưa ra yêu cầu này, hơn nữa còn nhẹ nhàng nói ra.

Không đợi cô kinh ngạc, Lộ Kiêu Dương nói: "Còn nữa, tôi muốn năm mươi phần trăm cổ phần của công ty."

Cô đã nghiên cứu qua, hiện tại cô chỉ có mười lăm, căn bản là không có quyền lên tiếng trong công ty.

Long Hữu Dư nhìn cô, "Việc này...sao lại đột nhiên nhắc tới chuyện cổ phần?"

"Lúc trước là cảm thấy giữa bạn bè không cần để ý những thứ này. Nhưng bây giờ... tôi thấy tôi và ông cũng không tính là bạn bè, chỉ là đối tác làm ăn." Lộ Kiêu Dương nhận ra, cùng bạn bè làm ăn, là dễ dàng chịu thua thiệt nhất.

Lúc tốt đẹp thì nói về giao tình, nhưng, những lúc không tốt thì sao?

Ai quan tâm sống chết của cô?

Nắm cổ phần trong tay vẫn hữu dụng hơn.

Long Hữu Dư nói: "Công ty hiện tại đang trong thời điểm bấp bênh..."

"Đương nhiên tôi biết việc này." Lộ Kiêu Dương nói: "Vì thế tôi bằng lòng gánh vác nợ nần giúp ông, ông có cảm thấy rất vui vẻ không?"

"..." Long Hữu Dư nhìn Lộ Kiêu Dương, rõ ràng cô thản nhiên như vậy, nhưng lại khiến người ta cảm thấy mạnh mẽ bức người.

Lộ Kiêu Dương cười nói: "Chờ ông nghĩ kỹ rồi nói với tôi đi nhé! Hôm nay tôi về trước, bây giờ tôi rất bận, ông không có việc gì thì đừng bảo Annie gọi tôi tới."

....

Trong thang máy, Annie nhìn Lộ Kiêu Dương, nói: "Ngài như vậy, Long tổng chắc chắn sẽ không đồng ý, công ty là tâm huyết của ông ấy, là ông ấy vẫn luôn quản lý."

"Ông ta sẽ đồng ý." Lộ Kiêu Dương hờ hững nói: "Bây giờ ông ta không dám dùng Lương Thiến, những người mới trong công ty lại không có mấy người có thể dùng được, nếu ông ta muốn xoay người, chỉ có thể đặt hy vọng lên người chị."

Nếu Lương Thiến không xảy ra việc này, Lộ Kiêu Dương cũng sẽ không nói chuyện đó.

Annie nói: "Ồ. Nhưng sao ngài lại đột nhiên nghĩ đến muốn cổ phần công ty?"

Lộ Kiêu Dương nói: "Bởi vì chị không muốn chính mình cố gắng hết sức, nhưng ngay cả quyền lên tiếng cũng không có. Người khác muốn bán thì liền bán chị đi!"

Long Hữu Dư bình thường trông có tình có nghĩa, nhưng cuối cùng vẫn là một thương nhân.

Một khi liên lụy đến lợi ích công ty, ông ta sẽ chỉ ưu tiên chuyện công ty, làm sao sẽ quan tâm tới cô?

Bây giờ cô thực sự sợ hãi, không muốn lại giẫm lên vết xe đổ lần nữa.

.....

( Hết chương )
 
395 ❤︎ Bài viết: 221 Tìm chủ đề
Chương 173: Cô gái nhỏ mới biết yêu

Lúc Lộ Kiêu Dương thấy Thẩm Trường Hà, anh đội mũ rơm, mặc áo sơ mi trắng, quần dài màu cà phê, tay áo xắn lên, đang ở một bên cắt tỉa cành nho.

Tay anh rất đẹp, làm việc lại vô cùng nhanh nhẹn.

Thẩm Trường Hà đeo kính râm, nhìn lướt qua Lộ Kiêu Dương từ lúc tới đây liền ngồi xổm ở nơi đó, hỏi: "Sao cứ nhìn anh thế?"

Lộ Kiêu Dương nâng cằm nhìn anh, "Đương nhiên là nhớ anh rồi."

Cô thích trêu ghẹo anh, cũng hay nói giỡn với anh, cái miệng tùy thời tùy chỗ đều có thể như xe lửa chạy, một chút cũng không đứng đắn.

Nhưng Thẩm Trường Hà rất thích cô như vậy.

Anh đưa cây kéo cho người công nhân bên cạnh, rồi đi tới, nhìn cô.

Lộ Kiêu Dương ngồi xổm dưới đất, Annie che dù cho cô.

Bản thân cô ấy ngược lại không sợ, nhưng Annie lại sợ cô bị rám nắng.

Thấy cô nhìn mình không né tránh, Thẩm Trường Hà hỏi: "Không phải đến công ty họp sao?"

"Họp xong rồi, em liền về nhìn anh."

Thẩm Trường Hà nở nụ cười, anh đi lên, cầm tay cô, kéo cô từ dưới đất lên, sau đó nhận lấy chiếc dù từ trong tay Annie.

Mỗi khi ở cùng cô, anh sẽ luôn chăm sóc cho cô.

Ngay cả che dù, cũng sẽ theo bản năng mà lệch về phía cô một chút.

Bởi vì quá nóng, anh dẫn cô vào trong nhà, Lộ Kiêu Dương nói: "Đúng rồi, em nghe nói, anh cho người gọi đến công ty chúng em?"

Thẩm Trường Hà không nói gì, làm như không nghe thấy, Lộ Kiêu Dương nhìn về phía anh.

Anh thấy chạy không thoát, nên bắt đầu giả ngu: "Có sao? Không có mà!"

Biết cô không thích anh can thiệp vào, nên anh chỉ có thể phủ nhận.

Nhưng Lương Thiến, quả thực chút khiến anh nhìn không vừa mắt.

Lộ Kiêu Dương nhìn Thẩm Trường Hà, phát hiện anh giống như đứa trẻ làm chuyện gì sai.

Ôi, rõ ràng anh là một người kiêu ngạo như vậy mà! Nhưng ở trước mặt cô, sao lại cảm giác giống A Ly vậy.

Cô cười nói: "Anh Trường Hà, dáng vẻ anh chột dạ thật thú vị. Thực ra anh giúp em, có gì phải sợ?"

Cô cũng sẽ không ăn thịt người, có đáng sợ như vậy sao!

Thẩm Trường Hà nhìn về phía cô, phủ nhận nói: "Anh không có chột dạ."

Chỉ là, điểm yếu duy nhất của anh chính là cô.

Sợ mất đi cô, sợ tổn thương cô, cũng sợ để cô chạy mất.

"Đúng, anh không có chột dạ." Lộ Kiêu Dương cười cười, quả thực không chịu nổi anh.

Vì không muốn anh luôn lo được lo mất như thế, cô nghiêm túc nói: "Thực ra anh tốt với em, em biết. Chỉ là anh như vậy, em lại nợ ân tình anh, cũng không biết trả lại anh như thế nào."

"Không cần trả." Thẩm Trường Hà nói, "Em cần gì, anh đều cho em."

Khi anh nói, vô cùng ôn nhu mà nhìn cô, Lộ Kiêu Dương bị anh nhìn, cảm giác trái tim mình cũng đang nóng lên.

Mỗi lần ở chung với anh, cô có cảm giác như sắp hòa tan vào trong sự dịu dàng của anh.

Cô chột dạ dời ánh mắt đi nơi khác, đưa tay ra quạt gió, "Hôm nay nóng quá đi!"

....

Trở vào nhà, Thẩm Trường Hà bị người của xưởng chưng cất rượu gọi đi, Lộ Kiêu Dương đi lên lầu.

Trời nóng, cô muốn thay đồ, Annie ở bên cạnh, vừa sửa sang lài quần áo cũ và đồ dùng hàng ngày cho cô, vừa cười nói: "Em thấy chị thật giống như rất thích Thẩm tiên sinh."

"Anh ấy là chồng chị, chị còn không thể thích anh ấy sao?" Lộ Kiêu Dương dùng ngón tay tinh tế, chỉnh lại khuy áo trên bộ đồ, khua áo quá nhỏ, cài vài lần vẫn không cài vào được.

Annie nhìn cô một cái, cảm thấy Lộ gia như một cô gái nhỏ mười tám tuổi mới biết yêu, cô cười nhạo nói: "Nhưng trước đó là ai nói, chị chỉ muốn cuốn gói tiền của ngài ấy. Em thấy chị chưa gói được tiền của ngài ấy, người cung bị ngài ấy lừa bắt đi rồi."

( Hết chương )
 
395 ❤︎ Bài viết: 221 Tìm chủ đề
Chương 174: Em một chút cũng không thích anh

Lời nói của Annie khiến Lộ Kiêu Dương có chút mất mặt.

Cô thừa nhận rằng mình rất thích cảm giác ở cùng Thẩm Trường Hà.

Nhưng mà, bị lừa bắt đi?

Nghe thế nào cũng cảm thấy mình thua thiệt!

Mà cô lại là người không thích nhất là bị thua thiệt.

Thông qua gương mà trừng mắt Annie một cái: "Đừng nói vớ vẩn, làm sao chị có thể bị anh ta lừa bắt đi chứ! Không có khả năng! Chị đây hoàn toàn là vì gặp dịp thì chơi, hiểu không? Nếu chị không biểu hiện chân thật một chút, sao anh ta có thể tin tưởng chị, lại làm sao có thể đem tiền đưa cho chị? Em xem bây giờ, không phải là anh ta chủ động lên mạng giải thích sao? Lương Thiến có kết cục này, đều là bởi vì chị diễn xuất tốt ở trước mặt anh ta."

Lộ Kiêu Dương nói ra lời nói này rất chân thành, Annie nhìn cô, biết cô là vịt chết mạnh miệng, cho dù có vạch trần cô, cô cũng sẽ không thừa nhận.

Chỉ có thể giả vờ phối hợp nói: "Như vậy à! Em còn tưởng chị thích ngài ấy thật chứ! Lộ gia chị diễn cũng tốt quá nha,"

"Chính nó, cũng không nhìn một chút xem chị là ai." Lộ Kiêu Dương nhìn mình trong gương, nhớ tới Thẩm Trường Hà, nhớ anh vừa dắt tay cô, lại cứ cảm thấy trên tay còn lưu lại hơi ấm của anh.

Cô cảm thấy mình thật sự điên rồi, rõ ràng là mỗi lần trước khi gặp anh, đều phải nhắc nhở mấy trăm lần rằng phải tỉnh táo, không được bị anh mê hoặc. nhưng khi nhìn anh đối xử với cô săn sóc cẩn thận tỉ mỉ, dáng vẻ thận trọng, cô lại không thể khắc chế nổi trái tim mình rơi vào tay giặc.

Bởi rằng, nếu như không phải thật sự thích một người, thì làm sao có thể trở nên cẩn trọng như vậy ở trước mặt đối phương?

Đúng lúc này, Annie đang sắp xếp lại quần áo thì ngừng lại, nhìn về phía cửa, nói: "Thẩm...Thẩm tiên sinh."

Mỗi lần Annie nhìn thấy Thẩm Trường Hà, đều là dáng vẻ nói lắp như vậy.

Lộ Kiêu Dương nghe thấy là Thẩm Trường Hà, nhất thời sửng sốt, tưởng là anh bị gọi đi, phai rthataj lâu mới có thể trở về, nào nghĩ tới lại nhanh như thế.

Cô xoay người, nhìn về phía Thẩm Trường Hà, anh thì đứng ở cửa, nhìn cô.

Lộ Kiêu Dương nở nụ cười, "Nhanh như vậy đã về rồi?"

Thẩm Trường Hà nhìn cô, đôi mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng, cũng không cho cô bất kỳ câu trả lời nào.

Bầu không khí nhất thời có chút căng thăng, Lộ Kiêu Dương nhìn anh, bỗng nhiên hiểu được, lời vừa rồi, anh đều nghe thấy.

Annie nhìn thoáng qua Lộ Kiêu Dương, nhớ tới những lời hai người vừa nói, muốn giúp Lộ Kiêu Dương giải thích: "Thẩm tiên sinh, mấy lời Lộ gia vừa nói đó chỉ là nói đùa, ngài đưng để trong lòng."

Nhưng mà, cô càng giải thích, càng cảm thấy giống như là đang giảng hòa giúp Lộ Kiêu Dương.

Thẩm Trường Hà trầm giọng nói: "Cô ra ngoài đi."

Lộ Kiêu Dương liếc mắt nhìn Annie, dáng vẻ Annie khẩn trương, khiến cô cũng có chút căng thẳng.

Đối mặt với chiếc gương, cô trấn định cài nút áo cuối truong trên áo, vừa mượn cơ hội đánh giá Thẩm Trường Hà

Vẻ mặt Thẩm Trường Hà, nhìn thế nào lại ngưng trọng như vậy.

Vấn đề này lớn rồi!

Sau khi Annie ra ngoài, anh đứng ở cửa, nhìn bóng lưng gầy gò của cô, rồi mới nói: "Em một chút cũng không thích anh, đúng không?"

"..." Lộ Kiêu Dương không lên tiếng.

Mẹ nói, cô phải nói thích anh hay là không thích anh đây?

Nói thích anh, mặt mũi cô không thể giữ được, cũng không muốn thừa nhận.

Nhưng nói không thích anh, hình như...anh sẽ coi là thật.

Gần đây ở cùng anh, thực ra anh đã thay đổi rất nhiều, cũng vui vẻ hơn rất nhiều, thỉnh thoảng còn trêu ghẹo cô, đùa với cô.

Nhưng hiện giờ, hết thảy tất cả dường như lại biến mất.

Giữa bọn họ, như thể lại có thêm một rào chắn.

Thẩm Trường Hà thấy cô không nói lời nào, tiếp tục nói: "Ở bên anh cũng chỉ là diễn kịch, đúng không?"

( thứ sáu, biên tập sắp xếp PK cuối cùng, tổng cộng có ba đợt PK, đổi sang thứ ba và thứ sáu hàng tuần. Nếu PK quỳ xuống thì lên kệ. Bảo bối có phiếu đề cử trong thời gian này nhớ bình chọn một chút. Thật sự thật sự không muốn quỳ...Cập nhật hôm nay kết thúc, ngủ ngon! Yêu mọi người)

( Hết chương )
 
395 ❤︎ Bài viết: 221 Tìm chủ đề
Chương 175: Anh ấy muốn ly hôn với chị

"..."

Lộ Kiêu Dương đứng ở trước mặt anh, vô thức nắm chặt ngón tay.

Cô nhìn Thẩm Trường Hà, giải thích: "Sao có thể chứ? Chỉ là tùy tiện nói mà thôi."

Thẩm Trường Hà nghe xong, lòng chua xót mà cười, "Diễn như vậy không cảm thấy mệt mỏi sao? Ở trong lòng Lộ tiểu thư, tiền còn quan trọng hơn anh. Là anh quá ngây thơi rồi...lại mong đợi chúng ta có thể bắt đầu lại lần nữa..."

"Em..." Lộ Kiêu Dương nhìn Thẩm Trường Hà, cảm thấy có chút vô lực, dứt khoát chẳng muốn giải thích nữa, "Anh cái người này, em giải thích với anh, anh lại không nghe. Được rồi, nếu anh cảm thấy, em là vì tiền của anh, vậy chính là vì tiền của anh đấy! Vốn em cũng không nhớ rõ anh, bởi vì ba mẹ em, em mới có thể ở bên cạnh anh."

Lộ Kiêu Dương mím môi, không rõ anh úy khuất cái gì!

Cô cũng rất ủy khuất đấy!

Cũng không có so đo với anh chuyện trước kia anh không đối với cô không tốt.

Thẩm Trường Hà nhìn Lộ Kiêu Dương, bất đắc dĩ dời anh mắt đi nơi khác. Nhìn anh có vẻ rất khó chịu.

Lộ Kiêu Dương ngẩng đầu, nhìn thấy đường nét quai hàm hoàn mỹ của anh, trong ánh mắt anh như là có tuyết rơi, không còn là bộ dáng ánh dương quang rực rỡ nữa.

Không biết tại sao, không không cảm thấy mình làm sai cái gì, nhưng nhìn anh như thế, liền cảm thấy không nỡ.

.....

Thẩm Trường Hà hít sâu một hơi, cố gắng điều chỉnh cảm xúc của mình, mới quay đầu nhìn về phía cô.

Ánh mắt anh trở nên vô cùng sắc bén, khiến Lộ Kiêu Dương kinh hãi trong lòng, nói: "Anh muốn làm gì?"

Anh cao lớn như thế, nếu đánh nhau, cô nhất định là không đánh lại anh.

Thẩm Trường Hà duỗi tay, nắm lấy cánh tay tinh tế của cô.

Lúc này trên người Lộ Kiêu Dương đang mặc là bộ đồ kiểu sườn xám, cô chưa mặc bao giờ, vừa mới nói thử kiểu này xem, mặc ở trên người, cánh tay trông mảnh khảnh, vòng eo cũng gầy nhỏ.

Thẩm Trường Hà dễ dàng nắm tay cô, đi ra cửa.

Lộ Kiêu Dương giãy dụa nói: "Anh cái người này, nói thì cứ nói, đừng có động tay chứ! Dù cho anh có bắt nạt em, động thủ đánh em, em không thích anh thì chính là không thích anh. Anh không quản được em."

Anh thoạt nhìn cũng không giống cái bộ dạng bạo lực gia đình, sẽ không động thủ đánh cô chứ?

Sẽ không đi?

Thẩm Trường Hà lôi cô vào phòng ngủ, ấn cô xuống ghế sofa, nghe mấy lời này của cô, mỗi một câu nói của cô như là dao găm đâm vào tim anh.

Anh từ trên cao nhìn xuống cô một cái, ánh mắt rất lạnh lẽo, Lộ Kiêu Dương sợ tới mức trái tim run rẩy.

Cô nhìn Thẩm Trường Hà, rất muốn giải thích, nói: "Anh đừng như vậy, chúng ta thương lượng kỹ càng một chút..."

Anh lại đi ra ngoài.

Anh vừa đi, Lộ Kiêu Dương ngồi trên ghế sofa, trong lòng vô cùng thấp thỏm, nghĩ xem không biết bây giờ có nên nhân cơ hội này chạy trốn hay không.

Thẩm Trường Hà đi vào thư phòng, trong phòng ngủ của họ có một thư phòng, cô thấy anh đanh đang tìm thứ gì ở trong đó.

Anh muốn làm gì? Ly hôn?

Lộ Kiêu Dương cầm điện thoại, gửi cho Annie một tin nhắn, "Có lẽ chị chết chắc rồi, anh ấy muốn ly hôn với chị."

Một khi ly hôn, khẳng định ba mẹ cô khẳng định sẽ lại oán hận cô.

Sau đó những người đó trong công ty, lại muốn xem trò cười của cô.

Trong lòng Lộ Kiêu Dương uất ức, sớm biệt vậy, cũng sẽ không để anh công khai, như vậy cho dù thật sự ly hôn thì cũng không bị mất mặt.

Annie nói: "Vậy làm sao bây giờ? Chị cầu xin ngài ấy! Giải thích rõ với ngài ấy đi!"

"Nhưng chị..." Lộ Kiêu Dương nói: "Chị giải thích anh ấy cũng không nghe!"

Vừa rồi cô không phải là không có giải thích.

Annie nói: "Chị liền nói thích ngài ấy đi! Không được thì đè ngài ấy xuống. Nếu như ly hôn, chị nghĩ xem Long tổng sẽ đối xử với chị như thế nào. Hôm nay chị mới nói với ông ấy là muốn cướp phòng làm việc của ông ấy đấy."

Còn khi dễ Lương Thiến.

( Hết chương )

 
395 ❤︎ Bài viết: 221 Tìm chủ đề
Chương 176: Đây là cái gì

Nếu để người khác biết việc ly hôn với Thẩm Trường Hà, tương lai sẽ rơi vào cái dạng kết cục gì, tựa hồ đã có thể tưởng tượng được.

Lộ Kiêu Dương đang thấp thỏm, Thẩm Trường Hà đã quay trở về, anh đứng trước mặt cô, nhìn cô.

Lộ Kiêu Dương chỉ cảm thấy da đầu tê dại, lúng túng cười với anh: "Cái kia...em biết chuyện hôm nay là lỗi của em, thực ra...em không phải không thích anh, em rất thích anh. Cho nên, chuyện ly hôn anh có thể suy nghĩ lại được không?"

Thẩm Trường Hà nghe thấy hai chữ ly hôn, nhíu mày.

Anh cúi đầu, lần lượt đem những thứ trong tay đặt ở trước mặt cô, "Những thứ này là giấy chứng nhận bất động sản, đây là thẻ ngân hàng, văn kiện quyền sở hữu công ty...Tất cả mọi thứ, đều ở trong đây."

"..."(⊙ o ⊙) Hả!

Tình huống gì đây?

Lộ Kiêu Dương vừa nghe, mở to hai mắt nhìn những thứ mà anh đặt ở trước mặt cô, "Đây..là cái gì?"

Không phải là muốn ly hôn với anh sao?

Không phải là anh đang nổi giận sao?

Thẩm Trường Hà trầm giọng nói: "Tất cả mọi thứ đều ở trong đây, em là vợ anh, những thứ này đều thuộc về em, vì thế...em không cần diễn kịch trước mặt anh, nếu ở bên anh, thật sự khiến cho em đau khổ như vậy, em, không cần miễn cưỡng."

Cho tới bây giờ anh chưa từng nghĩ tới, muốn cùng cô phân chia cái gì.

Trước đó lúc bàn chuyenj ly hôn, Lộ Kiêu Dương muốn dọn ra khỏi nhà, cái gì cũng không cần. Đó là cô không lạ gì bát kỳ thứ gì của anh, cũng không phải là anh không muốn cho.

Bây giờ cô muốn, có cái gì mà anh không thể cho?

Lộ Kiêu Dương nhìn Thẩm Trường Hà, anh bỗng nhiên lấy mấy thứ này ra, ngược lại khiến cô rất xấu hổ.

Cô nói: "Đã nói rồi, em chỉ tùy tiện nói một chút thôi, anh không cần cho là thật..."

Thẩm Trường Hà nhìn Lộ Kiêu Dương đang cố sức giải thích, trực tiếp quay người, đi ra cửa.

Annie đang ở chỗ nghỉ ngơi bên ngoài phòng của họ, thấy Thẩm Trường Hà trầm mặt đi ra, vội vàng đứng lên, "Thẩm tiên sinh, Lộ gia thật sự chỉ là tùy tiện nói thôi, ngài không nên tưởng thật!"

Cô thật sự sợ chết!

Sợ Thẩm Trường Hà không cần Lộ Kiêu Dương.

Đến lúc đó Lộ Kiêu Dương sẽ lại giống như khi vừa xuất viện.

Thẩm Trường Hà không lên tiếng, cũng không nhìn cô, đi thẳng.

Lúc này Annie mới về phòng, thấy Lộ Kiêu Dương ngây ngốc ngồi ở chỗ đó.

Lộ Kiêu Dương đang ngẩn người nhìn chằm chằm một đống đồ này, chỉ là giấy chứng nhận bất động sản cũng có mấy bản, còn có mấy cái rất kỳ lạ, cô không dám đưa tay đụng vào.

Cảm giác này giống như trúng giải thưởng lớn hàng tỉ.

Rõ ràng cũng đã nói, ở lại bên cạnh anh, chỉ vì tiền của anh.

Nhưng bây giờ...quanh quẩn trong lòng cô, trái lại là bóng dáng của Thẩm Trường Hà.

Từ trước đến nay cô đã nghe được những câu chuyện đều là người nhà có tiền tranh giành tài sản, tranh đến đầu rơi máu chảy vì một căn nhà, nào có để ý đến tình cảm vợ chồng?

Nhưng anh, lại dễ dàng đưa những thứ này cho cô như vậy!

Trong tình cảm của họ, anh căn bản không có tư lợi gì.

....

Annie thấy Lộ Kiêu Dương không nói lời nào, lo lắng nói: "Lộ gia, chị có ổn không?"

Tình hình dường như rất không tốt!

Bình thường Lộ Kiêu Dương là một người bình tĩnh như vậy, lúc này cũng sợ choáng váng.

Rốt cuộc vừa rồi hai người đã nói những gì?

Annie thấy tình hình đã nghiêm trọng đến mức ngay cả Lộ Kiêu Dương cũng không nói nên lời nửa câu, sợ cô nghĩ luẩn quẩn, an ủi cô: "Thực sự không được thì coi như xong đi! Thực ra cũng không có gì to tát, cùng lắm thì chúng ta làm lại từ đầu thôi! Không phải lúc trước chị còn an ủi em sao?"

Lộ Kiêu Dương nghe Annie nói, liếc cô một cái, hỏi: "Anh ấy đâu?"

Annie ngây ngốc nói: "Vừa ra ngoài rồi."

"Chị đi xem anh ấy một chút." Lộ Kiêu Dương đứng lên, Annie đi theo phía sau cô.

( Hết chương )
 
395 ❤︎ Bài viết: 221 Tìm chủ đề
Chương 177: Em có thù oán với anh

Hai người xuống dưới lầu, không thấy Thẩm Trường Hà, người hầu đang thu dọn đồ đạc, Lộ Kiêu Dương hỏi: "Thẩm tiên sinh đâu?"

"Mới ra ngoài ạ."

Lộ Kiêu Dương hỏi dọc đường đến xưởng ủ rượu.

Lần đầu tiên cô tới chỗ này, người ở đây rất nhiều, tất cả mọi người đang bận rộn.

Cô tìm nửa ngày, mới thấy Thẩm Trường Hà, anh đứng ở đó, vẫn là một thân trang phục kia, trông rất tùy ý, có vài người đứng bên cạnh, đều là những người phụ trách ở xưởng ủ rượu.

Tần Phong thấy cô, nói với Thẩm Trường Hà: "Tiên sinh, phu nhân tới."

Thẩm Trường Hà nhìn cô một cái, không nói gì, tiếp tục giao công việc cho người đứng bên cạnh anh, trực tiếp gạt Lộ Kiêu Dương sang một bên.

Tần Phong: "..."

Bình thường lúc Thẩm Trường Hà nhìn thấy phu nhân, cũng sẽ không như vậy, hôm nay đây là thế nào?

Anh đang muốn hỏi gì đó, Lộ Kiêu Dương đã đi tới, nhìn Thẩm Trường Hà.

Thấy cô nhìn mình chằm chằm, Thẩm Trường Hà dời ánh mắt đi.

Lộ Kiêu Dương lại di chuyển tới trước mặt anh, buộc anh nhìn mình.

Người xung quanh nhìn cảnh này, cũng không biết hai người đang nháo cái gì.

Trước đây Lộ Kiêu Dương bận rộn công tác, rất ít khi tới nơi này.

Nên ấn tượng và hiểu biết về Lộ Kiêu Dương, phần lớn là đến từ trên mạng.

Bây giờ cô tới đây, còn chủ động như thế...khiến tất cả mọi người rất kinh ngạc.

Tần Phong cũng là biết nhìn sự việc, liền giải tán những người khác, "Tất cả đi làm việc đi!"

Tất cả mọi người vội vàng bận chuyện của mình trước.

Tần Phong và Annie cũng đi ra ngoài.

Anh hỏi Annie: "Họ làm sao vậy?"

Annie nói: "Hình như Thẩm tiên sinh tức giận, muốn ly hôn với Lộ gia."

"Ly hôn?" Nghe đến đây, Tần Phong cau mày, "Sao có thể? Thẩm tiên sinh rõ ràng thương phu nhân như vậy."

Thẩm Trường Hà mất nhiều tâm tư như thế, mới để cho mọi người biết bọn họ không ly hôn.

Rõ ràng là anh muốn bù đắp cho Lộ Kiêu Dương, sao có thể sẽ ly hôn?

.....

Thẩm Trường Hà không nhìn Lộ Kiêu Dương, đi thẳng tới cái giá phía trước, nghiêng mặt đối với cô.

Lộ Kiêu Dương nói: "Cũng bởi vì em chỉ đùa một chút, cho nên sau này anh cũng không để ý tới em sao? Anh đem mấy thứ kia cho em là có ý gì?"

Thẩm Trường Hà nó: "Đều là em nên có được."

"Chậc," Lộ Kiêu Dương nhìn những nguời công nhân đang bận rộn này, nói: "Em thật sự cảm thấy đồng tình vì bọn họ có một ông chủ vô trách nhiệm như anh."

Thẩm Trường Hà nhìn cô một cái.

Lộ Kiêu Dương nói: "Người ta mỗi ngày đều tin tưởng anh như thế, làm việc cho anh, còn anh thì sao? Liền đem công ty ném cho một người không biết gì như em?"

Lộ Kiêu Dương cũng không có tự tin đến mức, cảm thấy mình có năng lực quản lý tốt công ty.

"Yên tâm, cho dù có giao công ty cho em, anh cũng sẽ giúp em lo liệu tốt."

"Vậy coi như em dùng công ty của anh để ra bên ngoài ra vẻ, đi bao nuôi tiểu thịt tươi, cũng không có vấn đề gì à?" Nói đến đây, Lộ Kiêu Dương nhìn thoáng qua người đàn ông trước mắt này, ừ, sao lại thấy, anh mới là tiểu thịt tươi ngon nhất?

Thẩm Trường Hà cứng đờ, ngón tay dùng sức, nghe Lộ Kiêu Dương nói, ép buộc bản thân phải nhẫn nại.

Anh nhìn về phía cô, bất đắc dĩ nói: "Em tội gì đến kích thích anh? Chúng ta không cừu không oán. Chỉ cần em muốn, em làm cái gì đều được? Không cần cố ý nói cho anh nghe, khiến anh khó chịu."

"Ai không cừu không oán với anh?" Lộ Kiêu Dương nói: "Em có thù oán với anh đấy."

Thẩm Trường Hà có chút ngạc nhiên nhìn cô: "Anh tự thấy mình cũng không có làm chuyện gì tổn thương đến em."

Từ lúc cô xuất viện đến bây giờ, anh vẫn đối xử tốt với cô, gần như hận không thể đem trái tim mình cũng giao cho cô! Làm sao có thể có thù oán!

Lộ Kiêu Dương hừ một tiếng, dựa vào cái giá đỡ bên cạnh, tức giận nói: "Anh cố ý khiến em thích anh, lại cố ý khiến em xấu hổ, làm em phải áy náy. Anh còn dùng sắc đẹp của anh mê hoặc em! Làm sao lại không có thù. Quả nhiên đàn ông đều không phải thứ gì tốt, chiêu lạt mềm buộc chặc này của anh, dùng rất khá nha!"

( Canh ba, cuối tuần vui vẻ! Hôm nay có thể đi ngủ bây giờ, a da! Đừng quên phiếu đề cử! Chào mừng đến với nhóm chim cánh cụt của Tư Tư: 940069971)

( Hết chương )
 
395 ❤︎ Bài viết: 221 Tìm chủ đề
Chương 178: Không có, anh nghe lầm rồi

"..." Thẩm Trường Hà nghe cô nói, sửng sốt một chút.

Sắc đẹp?

Mê hoặc?

Anh nhìn Lộ Kiêu Dương, bỗng nhiên đưa tay, kéo cánh tay cô lại, Lộ Kiêu Dương thấy anh như vậy, vội đứng thẳng người, tay còn lại của anh đặt ở trên đỉnh đầu của cô, chống lên giá đỡ.

Trong mắt mang theo vài phần mong đợi và thấp thỏm.

Anh và cô đã trải qua quãng thời gian tồi tệ nhất, khi đó anh cho rằng cô yêu anh, cho nên dùng hết cách loại cách thức muốn giữ cô lại, nhưng lại đổi lấy sự vô tình và chán ghét của cô.

Hôm nay nghe lại cô nói những lời đó, làm sao anh biết lời nào mới là lời nói thật lòng của cô?

Dù sao cô cũng chưa từng thừa nhận rằng cô thích anh.

Cho nên hiện tại, anh cũng không dám xác định trong lời nói của cô có bao nhiêu phần thật giả.

Lộ Kiêu Dương không nhìn anh, chỉ nhìn đi nơi khác, kiêu ngạo nói: "Không có, anh nghe lầm rồi."

"Quay lại nhìn anh."

Ngữ khí anh rất nghiêm túc, Lộ Kiêu Dương sợ đến mức quay lại nhìn anh.

Hai người cách nhau rất gần, cô chăm chú nhìn anh, bất chợt nghĩ lại, tại sao mình phải sợ anh?

Cô lấy hết dung khí nói: "Nói chung em chính là nói cho anh biết, em chỉ tùy tiện nói với Annie một chút, anh không nên tưởng thật. Thực sự, em không thích đi dỗ người khác! Nếu có lần sau, anh cũng đừng mong em sẽ lại tới tìm anh."

Mắc cỡ chết nguời!

Thực sự!

Lộ Kiêu Dương cảm thấy mặt mũi của mình đều bị vứt sạch.

Thấy Thẩm Trường Hà nhìn mình, cô cúi đầu, nói: "Em đã nói xong, được rồi, anh có thể đi!"

Rõ ràng là điệu bộ kinh hãi nhất, nhưng lại nói rất phách lối.

Thẩm Trường Hà nhìn cô, mong đợi nói: "Vậy em, có một chút thích anh sao? Dù chỉ là một chút thôi cũng được."

Cô vẫn luôn rất sĩ diện, thì tính là thích, cũng không thừa nhận.

Anh đã muốn để chính miệng cô nói ra: Cô thích anh.

Lộ Kiêu Dương qua loa nói: "Có thể là có một chút đi."

Thẩm Trường Hà ép hỏi: "Một chút là bao nhiêu?"

Cô bị hỏi đến mức không thể chống đỡ được, ngẩng đầu nhìn anh: "Sao anh cứ hỏi nhiều thế! Chính anh không cảm nhận được à! Loại chuyện tỏ tình này không phải là để con trai làm sao? Thế nào, muốn em nói thích anh? Em mới không làm đâu! Em cũng không phải kẻ ngốc."

Thẩm Trường Hà nhìn bộ dáng ngoài mạnh trong yếu của cô, lộ ra một nụ cười thoải mái, "Được."

Lộ Kiêu Dương nhất thời sửng sốt, "Được cái gì?"

Hình như cô vừa mới nói điều gì đó rất kì lạ.

Thẩm Trường Hà nói: "Đi thôi, trở về rồi nói."

Anh nắm cánh tay cô đi ra ngoài...

Từ xưởng ủ rượu đi ra, Lộ Kiêu Dương bị anh nắm tay, mặt trời đã lặn xuống một chút, không còn gay gắt như lúc anh trở lại nữa.

Cô đi theo bên cạnh anh, nhìn đôi tay đẹp mắt kia giờ phút này đang nắm chặt lấy cô, cảm thấy phòng tuyến trong lòng mình, đã từng chút từng chút bị đánh tan.

Rõ ràng đã phủ nhận rất nhiều lần, nhưng cô vẫn không tự chủ được mà thích anh.

Không sai, chính là thích anh!

Khi cái ý nghĩ này hiện ra, nội tâm cô dâng lên một cảm giác ê ẩm mềm mại.

Cô sống mười tám năm, đây là lần đầu tiên, cô nghiêm túc mà thích một người như vậy.

.....

Trở lại phòng, Lộ Kiêu Dương đầu óc hỗn loạn, nói với Thẩm Trường Hà: "Em muốn ngủ một giấc."

Thẩm Trường Hà nói: "Được."

Cô nằm trên giường, anh đưa tay, đắp chăn kín lại cho cô, sau đó dịu dàng nhìn cô.

Bị anh nhìn, Lộ Dương có chút xấu hổ, "Em muốn ngủ, anh đi ra ngoài đi."

Hiện tại cô muốn bản thân bình tĩnh lại một chút.

Thẩm Trường Hà lại cúi đầu, chóp mũi anh và cô chạm nhau, hai người cách nhau gần như vậy.

( Hết chương )
 
395 ❤︎ Bài viết: 221 Tìm chủ đề
Chương 179: Thẩm tiên sinh tỏ tình

Lộ Kiêu Dương nhìn khuôn mặt tuấn tú của anh, có một loại cảm giác sinh mệnh bị nắm lấy trong nháy mắt, không cách nào phản kháng, không cách nào thoát ra...

Thích một người, đó là cam tâm tình nguyện trở thành tù binh của anh.

Trong đầu cô, bất chợt hiện lên một câu như vậy.

Thẩm Trường Hà cũng đã nhân cơ hội hôn cô.

Ngón tay cô khẩn trương nắm lấy tay áo sơ mi trên người anh, đợi đến khi anh hôn xong, lúc ngẩng đầu lên, cô nhìn anh, mở miệng nói: "Có một điều em không hiểu."

"Điều gì?" Thẩm Trường Hà kề sát vào mặt cô, ôn nhu nhìn cô.

Lộ Kiêu Dương hỏi: "Có phải kiếp trước em nợ anh cái gì hay không? Nếu không, tại sao rõ ràng là em không nhớ rõ anh, lại vẫn sẽ thích anh như thế?"

Thẩm Trường Hà nghe xong lời của cô, hơi ngẩn ra.

"Ông xã, nhất định là kiếp trước từng nối dây tơ hồng cùng anh, cho nên hiện tại mới có thể thích anh như thế."

Anh nhìn Lộ Kiêu Dương, rất bất đắc dĩ cười: "Kiêu Dương."

Những lời này của cô, thật là muốn mạng của anh mà!

Lộ Kiêu Dương nói: "Khẳng định lúc này anh lại bởi vì em thích anh mà đắc ý có đúng hay không?"

Vẻ mặt Thẩm Trường Hà nghiêm túc: "Anh không có."

Chỉ là anh rất vui!

....

"Em thật sự muốn ngủ." Lộ Kiêu Dương chẳng muốn thảo luận chuyện này nữa, trở mình.

Thẩm Trường Hà từ phía sau ôm cô vào lòng, "Được."

.....

Lộ Kiêu Dương ngủ thiếp đi, khi tỉnh lại thì mặt trời đã lặn.

Chân trời có mấy vì sao, từ cửa sổ lớn, đập vào mắt cô.

Cô ngồi dậy, không bật đèn, mở điện thoại ra, thấy Annie gửi tin nhắn, trả lời cô ấy một câu.

Mấy phút sau, Annie vào đây, thấy cô ngồi trên giường, nói: "Lộ gia, chị tỉnh rồi?"

Lộ Kiêu Dương ngồi trên giường, gãi gãi mái tóc dài, nói với Annie: "Sao em còn chưa về?"

"Chị và Thẩm tiên sinh, sẽ không ly hôn nữa chứ?" Annie ở lại, chính là muốn xác định chuyện của hai người.

Lộ Kiêu Dương nghe xong lời của cô, nhìn cô một cái, chợt lẩm bẩm một tiếng, ngã xuống giường, cầm lấy gối che mình lại.

Annie hỏi: "Sao vậy?"

Chẳng lẽ còn chưa tốt?

Không đến nỗi chứ!

Lộ Kiêu Dương nói: "Em nói không sai, chị thật sự không muốn lấy tiền của anh ấy, ngược lại lấy chính mình bồi thường vào."

Cô rất không muốn thừa nhận, nhưng sự thật chính là như vậy.

Annie nhìn Lộ Kiêu Dương, cười nói: "Thế không phải rất tốt sao?"

Lộ Kiêu Dương nhìn về phía Annie: "Em thực sự cảm thấy rất tốt sao?"

Cô vừa hỏi như vậy, Annie lại nhớ tới chuyện Lộ gia bị bệnh.

Nếu như không có chuyện này, có lẽ sẽ tốt hơn.

Chỉ là, ngay cả những việc này Thẩm tiên sinh cũng không biết.

Cô nói: "Chuyện trước đó đều đã qua, dù thế nào chị cũng không nhớ những việc ấy. Chị xem, bây giờ hai người ở bên nhau, không phải vô cùng tốt sao?"

Lộ Kiêu Dương nói: "Tốt thì tốt, nhưng trong lòng có chút sợ."

Annie nghe cô nói, không nhịn được chế nhạo cô: "Chị không phải là không sợ trời không sợ đất à? Sao lại sợ Thẩm tiên sinh?"

"Câm miệng." Lộ Kiêu Dương nghiêm túc nói.

Annie nói: "Vâng, em không nói."

"Anh ấy đâu?" Lộ Kiêu Dương tỉnh lại nhưng không thấy anh.

Annie nói: "Đi ra ngoài từ lâu rồi, chắc lại đi làm rồi."

Lộ Kiêu Dương từ trên giường đi xuống, mở cửa ban công, đi ra ngoài, đứng trên ban công.

Giờ phút này trấn nhỏ Dương Hà, nhà nhà đều đã thắp đèn.

Nước sông lẳng lặng chảy, gió đêm thổi qua, rất mát mẻ.

Lộ Kiêu Dương dựa vào lan can, phát hiện mình chưa từng quan sát nơi này vào ban đêm.

Từ khi xuyên qua, cuộc sống của cô, cuộc sống của cô dường như rơi vào một mớ hỗn độn.

Mà thời khắc này, từng vạt rừng nho kia, lại được thắp sáng lên bởi những ánh đèn.

Ban công nơi cô đang đứng rất cao, liếc mắt một cái, có thể thấy, giữa những ánh đèn sáng như sao kia, xen lẫn một hàng chữ:

Lộ tiểu thư, quãng đời còn lại rất vui khi có em.

( Ách, canh hai đêm nay...11 giờ ngày mai sẽ tiếp tục. Hôm nay đau đầu quá, không biết bị sao nữa! Mọi người đi ngủ sớm một chút! Sau này chúng ta phải làm việc và nghỉ ngơi như bình thường nhé)

( Hết chương )
 
Chia sẻ bài viết

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back